Nhà Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Ngày 20 tháng Bảy, thứ Bảy.

Wakatsuki mở mắt.

Anh sờ tay lên gáy khiến chiếc tai nghe không còn phát tiếng tuột khỏi tai, rồi dụi mắt nhìn đồng hồ. 1 giờ 54 phút sáng. Anh đã thiếp đi trong lúc nằm nhoài trên giường nghe CD.

Anh không hiểu vì sao mình đột nhiên tỉnh giấc. Có cảm giác đã gặp một giấc mơ khủng khiếp nhưng không nhớ nổi là mơ gì. Anh thử đặt tay lên ngực trái. Mới ngủ dậy nhưng trống ngực đập dồn dập, cứ như vừa đi bộ nhanh.

Điều khiển điều hòa bên gối hiển thị 28 độ. Trời se lạnh nên anh tăng nhiệt độ và vẫn để nguyên như vậy. Mồ hôi túa ra trong giấc ngủ làm Wakatsuki khát nước, anh bèn nhổm dậy và ra phòng bếp lúc này vẫn sáng trưng, mở tủ lạnh. Mấy chục lon bia xếp la liệt trong tủ. Anh lăn lon bia lên trán rồi mở nắp.

Bia vào bụng làm anh thấy đói. Bữa tối nhẹ với mì ramen và há cảo đã cách đây khoảng bảy tiếng rồi. Anh thử tìm đồ nhắm nhưng cả tủ lạnh lẫn chạn bát đều trống trơn. Ngẫm lại thì vì dạo này quá bận nên anh chẳng còn thời gian mua sắm.

Dù ngại, Wakatsuki vẫn quyết định ra cửa hàng tiện lợi gần nhà. Dù gì anh cũng phải mua vài thứ đã cạn kiệt như túi rác, nước rửa bát hay lưỡi dao cạo râu. Uống hết lon bia, anh nhét ví vào túi sau quần jeans rồi xỏ chân không vào đôi giày sneaker. Thói quen gần đây của anh là tắt hết điện và khóa cửa cẩn thận, kể cả có đi một quãng rất gần.

Wakatsuki ra khỏi thang máy tầng trệt rồi bước ra khỏi cổng khu nhà. Mùi đường bê tông bốc lên nồng hơn bình thường, có lẽ đo độ ẩm cao. Không khí như thể sắp mưa. Anh ngước lên trời, thấy vầng trăng mảnh mờ khuất giữa những đám mây thì toan quay về lấy ô nhưng lại ngại lên tầng 7 lần nữa nên quyết định cứ thế đi luôn. Trên người anh chỉ mặc quần jeans áo phông, mùa hè nên có tắm mưa một chút chắc cũng không cảm lạnh.

Mất khoảng năm, sáu phút để đi bộ đến cửa hàng tiện lợi Lawson ở ngã tư Horikawa-Oike.

Giờ này mà cửa hàng vẫn còn khách. Một cô gái không rõ tuổi, trông như gái bán hoa đang săm soi hộp sữa chua nha đam.

Hộp sushi loại định mua đã hết hàng, anh đành bỏ vài cốc spaghetti vào giỏ cùng đồ dùng sinh hoạt và vài thức nhắm như hạt dẻ, quả hồ trăn. Mua xong, anh đứng ở đấy một lát để đọc báo tuần.

Lúc anh xách túi đồ của cửa hàng tiện lợi về thì đã là 2 giờ 27 phút.

Có một chiếc xe đạp dựng trước cửa khu nhà mà ban nãy anh không thấy. Đó là chiếc City Cycle có giỏ đựng đồ đằng trước, chắc chủ xe lười biếng lắm nên trông bẩn thỉu vô cùng. Từ xích xe đến bàn đạp, nan hoa, vành xe đều đen kịt như bị đông cứng bằng bụi.

Với một người yêu quý xe đạp đến mức luôn rửa xe bóng loáng như Wakatsuki thì chỉ nhìn qua đã thấy khó chịu. Nhưng bẩn cũng có lợi, dù không khóa cũng chẳng bao giờ sợ mất trộm.

Tầm này mà thang máy vẫn còn người dùng và vừa đi lên ngay trước anh một chút. Wakatsuki quyết định đi bộ lên tầng 7 với ý nghĩ, đôi lúc cũng nên vận động.

Mỗi lần leo thang bộ, Wakatsuki thường vung mạnh hai cánh tay và chạy lên cầu thang với bước chân nhẹ nhàng như mèo. Bằng cách này, anh có thể rèn luyện một cách cân bằng tất cả các cơ như cơ bụng hay cơ vai chứ không chỉ mỗi cơ đùi và cơ bắp chân.

Mới lên đến tầng 2, bước chân Wakatsuki đã nặng một cách lạ lùng, trống ngực đập thình thịch còn mồ hôi thì vã ra trên trán. Có lẽ do anh tăng cân vì gần đây thiếu vận động, nhưng mới vận động chừng này mà cơ thể đã phản ứng tiêu cực thì thật khó thông cảm.

Lúc anh đi qua tầng 3 thì nghe tiếng thang máy dừng lại ở phía trên, hình như là tầng 5, sau đó lại loáng thoáng có tiếng như tiếng bước chân đi lên cầu thang bộ. Wakatsuki hơi ngạc nhiên.

Ở khu nhà này, thang máy dùng được cho tất cả các tầng nên bình thường chẳng mấy ai đi thang bộ, nhất là đang dùng thang máy lại quay sang thang bộ thì quả là hành động khó hiểu.

Wakatsuki đi chậm lại. Anh nhận ra mình đã ghìm hẳn bước từ lúc nào để lắng tai nghe tiếng động bên trên. Lên đến chiếu nghỉ giữa tầng 6 và tầng 7, anh càng nghe rõ tiếng bước chân của người nào đó.

Kiểu bước đi như đang kéo lê một chân. Âm thanh vang vọng giữa không gian toàn các lớp bê tông rồi truyền sang tai anh, rất quen, như thể từng nghe thấy ở đâu rồi. Tiếng lê chân hệt như đang tạo thành giai điệu. Nó khiến anh nghĩ đến kiểu di chuyển của loài nhện khi rình mồi…

Wakatsuki sững sờ dừng bước.

Quyết định ra khỏi thang máy ở tầng 5 rồi đi tiếp thang bộ lên tầng 7 chẳng phải là để tiếp cận con mồi hay sao? Kẻ săn mồi làm vậy nhằm tránh nguy cơ chạm mặt đối thủ nếu ra khỏi thang máy ở ngay tầng 7.

Từ chiếu nghỉ lén nhìn lên, có vẻ như chủ nhân của tiếng bước chân vừa từ cầu thang bước lên tới hành lang tầng 7. Wakatsuki nhón chân đi lên. Tiếng bước chân ở sát anh lắm rồi.

Âm thanh cực kì quen tai.

Từ trong góc cầu thang bộ, anh lén thò đầu ra quan sát hành lang tầng 7 trong một tích tắc rồi rụt ngay cổ lại. Chỉ cần thế là quá đủ.

Không hề nhầm. Chính là Komoda Sachiko.

Anh nhớ bóng lưng xấu xí của ả. Mái tóc khô cũng buộc tạm bợ bằng dây thun, chiếc váy liền màu nâu sẫm thô thiển bó lấy thân hình ục ịch không thấy vòng eo và chiếc túi đeo đi chợ giống túi của các nhân viên ngoại vụ.

Kiểu đi bộ lê chân trái là tật của Komoda Sachiko, anh đã trông thấy ở chi nhánh và bệnh viện. Chắc là ngày trước ả từng bị thương ở chân.

Anh có thể mường tượng được Komoda Sachiko đang đi đến khoảng nào bằng việc đếm số bước chân. Ả dừng lại ở căn số năm tính từ cầu thang bộ. Đó là căn hộ của Wakatsuki.

Ả định làm gì đây? Ấn chuông cửa, hay là... Trống ngực Wakatsuki đập dồn lên. Lẽ nào ả định bất ngờ đập cửa kính xông vào?

Thế nhưng, âm thanh tiếp theo đã phủ định hoàn toàn dự đoán của anh.

Tiếng tra chìa khóa lách cách.

Không thể nào.

Wakatsuki kinh ngạc đến nín thở. Không thể tin nổi. Làm sao ả mở được cửa kia chứ?

Vậy nhưng, trục khóa đã xoay một cách dễ dàng. Tiếng rút chìa vang vọng khắp tòa nhà như tiếng súng nổ.

Tại sao? Wakatsuki đứng chết trân tại chỗ, đầu óc rối như tơ vò.

Tại sao Komoda Sachiko lại có chìa khóa nhà anh?

Anh tập trung hết sức để nghe ngóng. Tiếng bản lề sầu não mở ra rồi đóng vào. Lại có tiếng khóa cửa. Wakatsuki nín thở lao xuống cầu thang trước khi tiếng vang ấy hoàn toàn biến mất. Cơn ác mộng đã thành sự thật. Anh hoàn toàn không biết mọi chuyện rồi sẽ ra sao, chỉ chắc chắn một điều rằng sự việc sẽ trở nên rất kinh khủng.

Anh sợ hãi bước chân khỏi lối ra vào ở tầng trệt đoạn nhìn lên tòa nhà. Bầu trời đêm vẫn giăng kín mây, gió hiu hiu thổi.

Quả nhiên không phải ảo giác. Phòng Wakatsuki sáng trưng dù rõ ràng anh đã tắt điện. Có bóng người thấp thoáng sau khung cửa sổ không kéo rèm.

Sau đó, ánh đèn đột ngột tắt phụt.

Ả đã nhận ra Wakatsuki không có trong phòng và đang đợi anh về.

Cách khu nhà khoảng hai, ba mét về phía bên trái có một bốt điện thoại công cộng. Anh vừa theo dõi cửa sổ tầng 7 vừa nhón chân chạy để không phát ra tiếng. Lúc toan nhấc ống nghe, anh mới nhận ra tay trái vẫn đang nắm chặt túi đồ của Lawson.

Anh đặt túi đồ xuống đất rồi định quay số 110, nhưng một nỗi lo khác bất ngờ ập đến.

Komoda Sachiko định làm gì trong căn phòng đó?

Anh chỉ muốn hét lên trong lòng rằng, hãy thôi ngay mấy chuyện ngớ ngẩn đi! Phải gọi ngay cho cảnh sát. Ở đây quá gần. Cứ lề mề thế này sẽ chạm mặt ả ta mất thôi.

Thế nhưng, nhét đồng xu một trăm yên vào trong máy xong, Wakatsuki lại ấn số điện thoại phòng mình.

Có tiếng chuông chờ. Quả nhiên Sachiko không nhấc máy.

Có tiếng tin nhắn vắng nhà mà chính Wakatsuki đã ghi âm.

“Lúc này tôi không có ở nhà, xin hãy để lại lời nhắn sau tiếng “bip...”

Wakatsuki đã quyết định không xưng tên trong tin nhắn trả lời của hộp thư thoại, vì anh nghĩ sẽ rất nguy hiểm nếu lộ tên cho người lạ. Còn là người quen thì sẽ nhận ra giọng anh ngay.

Sau tiếng thông báo bắt đầu thu âm, anh ấn phím # rồi ấn bốn số mật khẩu. 9630. Phát âm tương tự “Kurosawa”.

Tiếng máy thông báo, “Không có tin nhắn”.

Anh ấn số 9 một lần nữa thì có tiếng “xạch” phát ra từ ống nghe. Đó là tính năng “Room Monitor”, giúp anh nghe được âm thanh trong phòng mình.

Anh không nghĩ Komoda Sachiko sẽ rành các tính năng đời mới của điện thoại. Kể cả có biết tính năng hộp thư thoại đi chăng nữa, chắc ả cũng chỉ kiểm tra xem có tin nhắn từ bên ngoài gửi tới hay không.

Âm thanh lẫn tạp âm anh nghe được là giọng gầm gừ trầm đục và tiếng bước chân đặc trưng. Có vẻ như Sachiko đang đi đi lại lại giữa bóng tối. Tiếng gầm gừ lúc gần lúc xa khiến anh chỉ nghe được một phần nhưng chúng vẫn liên tục dội vào màng nhĩ anh.

“Có... oán thù gì...” “Làm phiền” “Cuộc sống của người khác” “Định để tao chết đói à” “Công ty bảo hiểm…” “Kiếm tiền nhiều vậy mà” “Tòa nhà to đùng” “Trước nhà ga” “Xây hàng đống. Không phải sao” “Sau lưng thì làm chuyện bẩn thỉu…” “Có tí tiền” “Thằng ngu…” “Phá tan tành” “Ngậm miệng mà trả tiền đây có phải tốt không” “Mày thì lương cao” “Thằng nhãi ranh” “Mày đâu rồi” “Về ngay đây, về đây!” “Về đây xem nào!” “Tao băm vằm... mày ra...!”

Không còn gì nghi ngờ về nỗi tức giận cũng như ác tâm ghê rợn chất chứa trong giọng nói đó. Có điều, rõ ràng giọng ả vô cùng dữ tợn nhưng không hiểu sao lại đơn điệu đến lạ lùng, khiến anh liên tưởng đến tiếng vỗ cánh của loài ong bắp cày đang phát điên hơn là giọng của một con người. Chỉ mới nghe giọng ả, chân Wakatsuki đã bắt đầu run rẩy.

Lẫn trong giọng nói của Sachiko, anh còn nghe thấy tiếng động lạ giống như tiếng của vật sắc cào lên lớp vải nhung, thậm chí còn có tiếng đập phá dữ đội như để xả cơn cuồng nộ.

Wakatsuki áp ống nghe vào tai như bị bỏ bùa. Khoảng ba phút trôi qua, sau một tiếng đổ vỡ dữ dội thì có tiếng “tút tút”, kết nối lúc này đã bị ngắt và chuyển sang tiếng báo máy bận.

Wakatsuki gác ống nghe rồi nhìn lên khu nhà. Đúng lúc toan gọi điện cho cảnh sát thì anh thoáng nghe thấy tiếng mở khóa cửa như xé tan màn đêm tĩnh mịch.

Anh lắng tai nghe. Dường như có tiếng bước chân Sachiko đang đi xuống cầu thang. Quá hốt hoảng, Wakatsuki vội vã nấp mình sau máy bán nước tự động bên cạnh bốt điện thoại.

Sao anh không gọi ngay cho cảnh sát rồi chạy đến một nơi an toàn cơ chứ? Chính Wakatsuki còn không tin nổi vào hành động sơ suất của mình. Ngộ nhỡ Komoda Sachiko rời khu nhà và đi về hướng này…

Một lúc trôi qua, không có động tĩnh gì. Wakatsuki đang nghĩ, có khi nào tiếng động anh nghe thấy vừa nãy chỉ là ảo giác, thì Komoda Sachiko bất ngờ xuất hiện từ lối ra vào của khu nhà.

Sachiko tiến đến chiếc xe đạp dựng trước cửa rồi mở khóa, đặt túi vào trong giỏ. Bên trong chiếc túi có một bọc hình thuôn dài.

Sachiko đạp xe với dáng vẻ như hụt hơi, chiếc xe không được tra dầu thường xuyên phát ra âm thanh kèn kẹt. Anh thấp thỏm lo sợ ả sẽ đi về phía này nhưng may thay, ả lại đi về hướng Tây, ngược với hướng anh đang nấp.

Đi qua ngã tư, phanh xe rít lên tiếng kin kít chói tai, nghe giống hệt tiếng cười. Chờ cho ả đi khuất hẳn, Wakatsuki mới chạy về khu nhà, vào thang máy trở về phòng.

Khóa cửa vẫn để mở. Wakatsuki bước vào căn phòng tối om. Theo phản xạ, anh định bật đèn nhưng thấy nguy hiểm bèn dừng ngay ý nghĩ đó. Ngộ nhỡ giữa chừng Sachiko ngoảnh lại mà nhận ra có ánh đèn thì chưa biết chừng, ả sẽ lại mò đến.

Anh lấy đèn pin từ tủ đựng đồ cạnh cửa ra vào, soi khắp phòng. Cảnh tượng hiện lên giữa quầng sáng hình tròn đồng tâm méo mó trông thảm hại hơn anh nghĩ.

Tất cả đồ đạc, từ chén bát trên chạn đến những đồ điện gia dụng như điều hòa, đài CD hay ti vi đều bị đập phá tan tành. Rèm cửa, lịch treo tường, bộ com lê trên mắc và rèm cửa cũng bị vật sắc rạch tan nát.

Quả nhiên Sachiko đã mang theo hung khí. Sống lưng Wakatsuki ớn lạnh. Ngẫu nhiên hôm nay anh lại đi mua đồ, chứ nếu ở phòng suốt, chắc chắn giờ này anh đã thành cái xác thảm thương như Kanaishi rồi.

Căn phòng tối om mà chỉ cần vài phút, ả đã tàn phá đến mức này.

Anh giẫm phải thứ gì đó ngay mũi bàn chân, bèn nhặt lên và soi dưới ánh đèn. Đó là chiếc khung ảnh pha lê, đã vỡ làm đôi, có lồng tấm ảnh kỉ niệm khi anh đi du lịch ở Amanohashidate vào mùa xuân năm nay. Megumi đang mỉm cười nhìn anh.

Bất giác, như có một dòng nước đá chảy dọc lưng anh.

Tại sao Komoda Sachiko lại có chìa khóa phòng anh? Chẳng phải người duy nhất có chìa khóa dự phòng chính là Megumi sao?

Wakatsuki với tay lấy điện thoại nhưng thứ anh với được chỉ là mảnh dây nối bị cắt đứt lìa còn sót lại.

Ra khỏi thang máy vừa xuống tầng trệt, Wakatsuki lao hết tốc lực ra bốt điện thoại công cộng. Vài đồng xu rơi khỏi ví trong lúc anh run rẩy lấy tiền, nảy trên mặt sàn. Anh nhét vài đồng vào khe rồi lập cập ấn số điện thoại của Megumi.

“Nghe máy đi... Xin em, hãy ở trong phòng...”

Wakatsuki chờ đợi với tâm trạng như đang cầu khẩn. Cuối cùng cũng có tiếng kết nối.

- A, Megumi! Anh đây!

“Megumi đây. Lúc này tôi không ở nhà. Sau tiếng “bíp” hãy để lại lời nhắn...”

Anh tuyệt vọng, mọi thứ tối sầm trước mắt.

... Megumi! Anh đây! Wakatsuki đây! Có việc khẩn cấp! Em ở đó thì nghe điện thoại ngay đi! Anh xin em...

Giọng Wakatsuki lạc đi, nhưng chờ bao lâu cũng không có câu trả lời. Anh thẫn thờ đặt ống nghe xuống. Quả nhiên Megumi đi vắng. Không lý nào cô lại ra ngoài vào tầm giờ này...

Anh ấn số điện thoại khác không chút chần chừ.

- Vâng, 110 xin nghe.

- A lô. Xin lỗi nhưng… người quen của tôi, có lẽ đã bị... bắt cóc.

- A lô, ai vậy?

Thời gian bỗng ngừng trôi. Thế giới xung quanh Wakatsuki trở nên mù mịt, mọi âm thanh đều ngưng bặt, chỉ có ý nghĩ của anh là đang quay tít.

Rốt cuộc, anh sẽ phải nói gì để thuyết phục cảnh sát? Không hề có chứng cứ nào chứng minh Megumi đã bị Komoda Sachiko bắt cóc, cả chuyện chiếc chìa khóa dự phòng cũng vậy. Nói rằng cô ra ngoài vào tầm này là bất thường chỉ khiến anh bị người ta cười vào mũi.

Nếu vậy thì phải làm sao? Đúng rồi. Thử bịa ra một câu chuyện để bắt cảnh sát phải ra tay, chuyện gì cũng được.

Nhưng không, không được. Cảnh sát sẽ không thể tin anh 100% và tiến hành lục soát căn nhà đen ấy chỉ vì một cú điện thoại, họ sẽ cần lấy lời khai của anh trước. Như vậy thì quá muộn. Cho dù Megumi còn sống nhưng có khi Sachiko sẽ giận cá chém thớt và giết cô ngay sau khi giết anh bất thành. Kiểu gì anh cũng phải hành động trước.

Từ đây đến nhà Komoda khoảng bảy, tám cây số, nếu đi xe đạp, dù chậm đến đâu cũng chỉ mất khoảng nửa tiếng là tới. Đã khoảng bốn phút trôi qua kể từ lúc Sachiko đi khỏi, vậy là chỉ còn hơn hai mươi lăm phút nữa.

Tới lúc đó, anh phải thông báo xong cho cảnh sát, thuyết phục được người phụ trách đưa xe cảnh sát đến hiện trường. Không được. Không thể kịp được. Câu chuyện của anh mà bị phát hiện sơ hở, dù chỉ một chút thôi, thì mọi cơ hội sẽ tiêu tan.

- A lô, anh có thể xưng tên được không?

Đối phương đổi giọng nóng ruột, chắc anh ta đinh ninh đây là một trò quấy phá.

- Tôi là Wakatsuki Shinji, đang làm việc tại công ty Bảo hiểm Nhân thọ Showa ở Shijo-Karasuma. Kurosawa Megumi có thể đã bị bắt cóc. Địa điểm giam giữ có khả năng là nhà của Komoda, gần ga Saga, quận Nishikyo.

- Komoda? Chuyện đó, nghĩa là...

Viên cảnh sát đột nhiên tỏ vẻ căng thẳng, hình như anh ta đã nhận ra đây không phải một trò đùa. Wakatsuki nói nhanh để ngăn đối phương ngắt lời.

- Lúc này tôi không có thời gian giải thích cụ thể. Anh Matsui Kiyoshi, trưởng ban điều tra, phòng Điều tra số 1 là người nắm rõ tình hình. Nếu không ra tay nhanh, Megumi sẽ bị giết! Ngay bây giờ, các anh hãy điều tra nhà Komoda đi!

- Này, khoan đã! Số điện thoại của anh...

Anh gần như đập ống nghe vào khấc giữ. Không thể trì hoãn thêm một giây nào nữa. May sao, chìa khóa xe mô tô cũng nằm trong chùm chìa khóa căn hộ. Anh chạy ra bãi đậu xe sau nhà, tra chìa khóa rồi ấn nút khởi động. Động cơ phát ra tiếng rền vang dội.

Từ đường Oike, anh đi qua ngã tư rồi sang đường Oshikoji, nơi có thành cổ Nijo nằm bên tay phải. Đường rất vắng, nếu phóng nhanh thì chắc chắn chỉ năm, sáu phút sẽ đến được căn nhà đen ấy.

Miễn là không để cảnh sát tóm cổ vì vượt quá tốc độ cho phép. Lúc này anh đang mặc áo phông, quần jeans, xỏ giày sneaker không có tất chân, đã vậy còn không đội mũ bảo hiểm, có bị nhầm thành băng đảng đua xe cũng không lạ.

Trên đường đi, anh cố để ý tìm bóng dáng Komoda Sachiko. Không có. Đáng ra phải đuổi theo sớm hơn. Liệu ả có đi đường tắt nào đó không?

Mưa bắt đầu rơi lộp bộp xuống gáy Wakatsuki khi anh đi qua đường Marutamachi. Thời tiết dở dở ương ương nãy giờ cuối cùng cũng biến thành một cơn mưa. Anh thầm khấn cho mưa đừng to vội. Thêm một chút nữa thôi. Chờ thêm năm phút nữa thôi.

Nước mưa nhuộm mặt đường thành đen thẳm.

Lúc này, anh mà gặp tai nạn thì Megumi cũng vĩnh viễn không thể trở về được nữa. Wakatsuki tự nhủ với lòng mình. Tuyệt đối không thể nhìn Megumi bị giết chết. Phải cẩn thận. Căng mọi dây thần kinh lên, nhanh lên, lái an toàn vào!

Thế nhưng, chưa biết chừng Megumi đã chết... Dù không muốn nghĩ nhưng khả năng xấu nhất vẫn thoáng hiện trong tâm trí anh. Giọng nói rùng rợn ban nãy lại vang lên rõ mồn một bên tai anh.

“Tao sẽ băm vằm mày…!”

Wakatsuki cố gắng xua ý nghĩ đó ra khỏi đầu.

Với tính cách của Sachiko, ả sẽ không giết con tin ngay. Chẳng phải Kanaishi cũng bị giam cầm một thời gian khá dài, bị tra tấn chán chê rồi mới chết thảm hay sao? Có lẽ Megumi vừa bị bắt hôm nay, chắc chắn cô chưa thể bị giết sớm như vậy được.

“Nhưng ban nãy, ai đã mò đến tận nhà mình với âm mưu hạ sát ngay tại chỗ.” Tiếng phản đối vang lên trong óc Wakatsuki. “Làm sao ả bắt cóc được Megumi chỉ với một cái xe đạp cà tàng? Ả đã có ý định giết mình ngay trong nhà…”

Nếu vậy thì Megumi...

Phần đuôi của một chiếc xe tải lù lù hiện ra trước mắt, Wakatsuki vội nghiêng xe để tránh và phanh gấp. Tức thì, bánh xe trượt ngang trên mặt đường khiến anh mất thăng bằng.

Anh hoảng hốt cố chỉnh lại tư thế, may thay, chiếc xe vẫn chưa đổ.

Mặt đường mới ẩm chút ít đã khiến xe chao đảo dữ dội. Phải rồi, từ hồi mua xe đến giờ anh vẫn chưa thay lốp lần nào, hẳn lớp cao su đã mòn vẹt đi rồi. Anh đã định thay mấy lần nhưng bận quá nên cứ để vậy.

Không ngờ vì nó mà anh suýt mất mạng thế này.

Trời chỉ mưa rả rích nên rốt cuộc, xe cũng băng qua đoạn đường một cách thuận lợi.

Đi hết con đường này rồi rẽ trái sẽ đến cầu Togetsuki, nhưng Wakatsuki lại ngoặt vào một con hẻm nhỏ. Con hẻm có độ rộng chỉ vừa một xe ô tô đi qua, ít đèn đường nên tối om.

Chẳng mấy chốc, Wakastuki đã đi qua thanh chắn tàu của tuyến JR và đường sắt Keifuku rồi ra con đường quen. Anh giảm tốc độ.

Ngôi nhà đen đột ngột xuất hiện trong tầm mắt anh, nằm im lìm như một cái bóng bất hạnh giữa bầu trời đêm tăm tối. Anh đã đến đây một lần khi bị Komoda Shigenori gọi tới, nhưng vào ban đêm, trông nó rùng rợn hơn nhiều. Thoạt tiên, anh chạy lướt qua ngôi nhà rồi dừng xe, tắt máy ở một chỗ cách đó khoảng 40 mét và nhìn đồng hồ. Lúc này là 2 giờ 42 phút. Mất hơn sáu phút để đến được đây nhưng so với Komoda Sachiko đang đạp xe thì anh vẫn về đích trước hai mươi phút.

Wakatsuki thử đẩy cánh cổng nhưng nó không hề dịch chuyển, anh bèn đi dọc theo bờ tường của ngôi nhà đen để tìm một chỗ có thể xâm nhập.

Có một cây cột điện ở ngay bên cạnh, có thể trèo lên đó rồi vượt tường nhưng nơi đáp xuống chắc chắn sẽ là vườn nhà Komoda.

Wakatsuki nhớ ra Komoda Shigenori nuôi rất nhiều chó con, nếu người lạ đột nhập, chúng sẽ lập tức sủa inh ỏi, nhưng trong trường hợp nhà hàng xóm báo cảnh sát thì anh cũng chẳng mất mát gì, thậm chí còn được lợi là đằng khác.

Wakatsuki ý thức lại việc mình đang làm một lần nữa trong lúc trèo lên rầm sắt chìa ra cạnh cột điện. Xâm nhập gia cư bất hợp pháp, đã vậy có khi còn thêm tội phá hoại đồ đạc. Phen này thì lãnh đủ với cảnh sát.

Giả sử, anh chỉ tưởng tượng ra việc Megumi bị Komoda Sachiko bắt cóc... Thế nào cũng bị sa thải. Dù công ty có nể tình, chỉ nghiêm khắc nhắc nhở nhưng chỉ cần một dòng ghi chép trong hồ sơ nhân sự cũng đủ khiến tương lai anh vĩnh viễn khép lại.

Việc gì phải ngại chứ! Wakatsuki bám tay từ cột điện lên tường rồi đu cả thân người sang. Chuyện đó có thấm gì so với tính mạng của Megumi?

Lúc này, anh mới nhận ra không hề có tiếng chó sủa. Ngôi nhà đen chìm trong tĩnh lặng.

Vậy là sao? Chẳng lẽ khứu giác sắc bén của lũ chó không đánh hơi được Wakatsuki?

Wakatsuki vật lộn trèo qua tường rồi buông thõng hai tay, nhảy xuống đất.

Anh rơi vào giữa đám cỏ dại rậm rạp đến tận thắt lưng nên hầu như không gây ra tiếng động. Vừa lúc đó, một bầy muỗi lớn lao đến xâu xé mặt anh. Wakatsuki mím môi, vừa lấy hai tay quạt muỗi vừa vạch đám cỏ đại để đi tiếp.

Mưa đã tạnh từ lúc nào. Vầng trăng khuyết ló ra từ giữa những đám mây. Khu vườn dưới ánh trăng rất thê lương, không hề có dấu tích của bàn tay chăm bẵm. Một khu đất được dọn sạch cỏ dại lộ ra gần hiên nhà, trông gần giống một khoảng sân trường, giờ đã thành đầm lầy vì cơn mưa ban nãy.

Đúng là không thấy lũ chó đâu cả. Lẽ nào Sachiko đã xử chúng rồi? Dẫu sao điều này cũng khiến Wakatsuki thở phào nhẹ nhõm.

Cửa chớp không đóng nhưng cửa kính thì khóa. Wakatsuki cởi một bên giày đặt lên cửa kính rồi thận trong nắm chặt tay lại, lựa sức đấm lên đó.

Một, hai lần đầu anh đập nhẹ, đến lần thứ ba thì cửa kính vỡ. Một tiếng “xoảng” đinh tai nhức óc vang vọng khắp xung quanh.

Hẳn ai đó ở nhà bên đã nghe thấy tiếng động vừa rồi. Wakatsuki xỏ giày lại, rồi vội vã thò tay qua lỗ hổng vừa đập để mở khóa.

Một cơn đau buốt chạy dọc ngón cái, anh đã sơ ý để kính vỡ cứa vào tay.

Anh rút chiếc khăn tay rúm ró từ trong túi quần jeans ra, buộc lên miệng vết thương. Trong bóng tối, anh vẫn nhận thấy chiếc khăn đã chuyển màu đen, nhưng không thể lề mề thêm nữa.

Wakatsuki mở cửa kính bước vào hành lang.

Lớp ván sàn kêu cọt kẹt dưới đế giày. Tim anh đập nhanh suốt từ nãy đến giờ. Dù đang căng thẳng, khoang mũi anh vẫn cảm nhận được thứ mùi hôi thối đặc trưng.

Anh mở cửa ngăn bên trong hành lang.

Căn phòng tiếp khách nơi anh được Komoda Shigenori dẫn vào lần trước tối om om. Anh cố kiềm chế để không bật đèn. Ánh đèn có thể bị nhận ra từ đằng xa, lúc Sachiko quay về sẽ phát hiện ra ngay có người vào nhà. Lúc này, anh mới hối hận vì đã vội vàng lao thẳng đến đây, ít nhất cũng nên chuẩn bị công cụ tối thiểu như đèn pin chứ.

Wakatsuki để mở cửa ngăn nhằm hứng chút ảnh sáng trắng xanh từ vầng trăng đang chiếu qua cửa kính. Mắt anh đã khá quen với bóng tối nên nhìn thấy được dù hơi lờ mờ.

Phòng khách không có gì thay đổi nhưng không hiểu sao anh có cảm giác mùi hôi thối còn nồng nặc hơn trước. Vì không khí ẩm thấp chăng?

Mắt Wakatsuki bị hút về phía tấm cửa kéo bên tay phải. Bên trong là phòng học của Komoda Kazuya.

Là nơi anh kéo cửa và phát hiện ra xác chết treo cổ...

Ngay lúc này đây, anh vẫn không thoát khỏi cảm giác có một xác chết đang treo lơ lửng ở đó.

Wakatsuki cố sức đấu tranh với nỗi sợ hãi đầy mê tín trào lên trong lòng.

Dù vậy, ảo tưởng vẫn không biến mất, ngược lại, hình ảnh xác chết ở phía sau cửa kéo càng lúc càng trở nên rõ ràng. Phải chăng nó vẫn ở suốt trong căn phòng tối tăm ấy để chờ ngày anh đến thăm lại?

Nghĩ đến Megumi, Wakatsuki liền cố định thần. Dốc hết can đảm, anh đặt bàn tay bị thương lên tay nắm cửa rồi khẽ kéo.

Có tiếng gỗ chạy trơn láng trên ngưỡng cửa.

Một cái bóng cao lớn choán hết tầm mắt anh.

Anh giật mình, nhưng đó chỉ là bóng đổ lên chiếu của đồ gia dụng chất chồng lên nhau.

Wakatsuki bước vào phòng. Ánh trăng lờ mờ rọi qua cửa ngăn ngoài hành lang, nhờ vậy mà anh nhìn rõ những đồ đạc như bàn lớn và bốn cái ghế, tủ nhỏ đựng đồ và ghế mây. Có lẽ phòng của Komoda Kazuya bây giờ được dùng làm kho chứa đồ.

Wakatsuki nhìn đồng hồ. Chiếc kim dạ quang màu xanh lá cây chỉ 2 giờ 46 phút sáng. Đã bốn phút trôi qua kể từ lúc anh đến nơi, nghĩa là chỉ còn mười lăm, mười sáu phút nữa, Sachiko sẽ quay về.

Anh kéo mạnh cánh cửa sâu bên trong phòng học rồi ngay lập tức phải nôn khạc liên tục vì ngạt thở. Thứ mùi khủng khiếp chưa từng thấy xộc mạnh vào mũi anh.

Wakatsuki áp bàn tay cuốn khăn lên mũi miệng rồi tiến vào hành lang hẹp, tối om. Ánh sáng không lọt được tới tận đây nên anh gần như phải đưa tay mò mẫm để tìm lối đi. Cứ nhích thêm một bước, mùi hôi thối dường như càng nồng.

Bên hông hành lang có một cánh cửa chớp. Anh căng thẳng mở nó và nhận ra đây chỉ là một tủ chứa đồ, giỏ tre và hộp gỗ chất đầy đến tận nóc, khoảng trống chẳng còn thừa mấy.

Lần này, anh thử mở cánh cửa cuối hành lang. Một căn phòng rộng hơn cả phòng tiếp khách hiện ra, diện tích phải tới 25 mét vuông. Có vẻ như mùi hôi thối bốc ra từ căn phòng đó.

Anh cố nhìn xuyên qua bóng tối. Hình như là phòng bếp. Có bồn rửa bên cạnh cửa sổ, chạn bát và tủ lạnh thì kê dọc tường.

Wakatsuki nhận ra trong đó còn có một cái cũi sắt, trông chẳng phù hợp để kê ở bếp chút nào, chắc là để nhốt chó lớn. Nó to đến nổi một người trưởng thành chui vào cũng vừa.

Đột nhiên, anh có cảm giác giống như déjà vu[1]. Một điều gì đó trong kí ức xa xôi vừa xẹt qua. Một cái chuồng trống...

Anh thấy mình sắp nhớ ra một điều cực kì quan trọng.

Nhưng lúc này không có thời gian đứng bần thần ở đây để lần lại kí ức.

Wakatsuki chợt nhận ra một phần của lớp ván sàn có màu khác hẳn xung quanh.

Phần khác màu rộng hơn 3 mét vuông, trông đen thui như thể bị mực đổ vào, hình như còn lõm xuống nữa. Anh căng mắt nhìn. Thì ra khoảng sân này không lát ván.

Có một thứ giống ván sàn dựng trong góc phòng, bên cạnh là xẻng, lưỡi dính đầy bùn đất.

Wakatsuki lại gần vị trí ván sàn bị dỡ để nhìn vào trong. Từ sàn xuống đến nền đất chỉ khoảng 40-50 centimet nhưng dưới nền đất lại đào một cái hố sâu và to bất thường.

Wakatsuki lấy xẻng thử chọc vào hố nhưng không chạm được tới đáy, anh suýt mất thăng bằng còn chiếc xẻng lập tức tuột khỏi tay. Một tiếng “uỵch” nặng nề vang lên ngay sau đó, độ sâu có lẽ chừng hai, ba mét.

Từ đáy hố đen đặc bốc lên một mùi thối rữa.

Wakatsuki lục lọi ngăn kéo chạn bát và lôi ra một hộp diêm. Anh quẹt diêm nhưng hai tay run bắn, không sao quẹt được. Sau bốn que diêm bị gãy thì que thứ năm bắt cháy.

Anh soi diêm nhìn xuống đáy hố. Ánh diêm chỉ lóe lên giây lát nhưng cũng đủ để anh nhìn thấy có thứ gì đó giống như những bao đất màu nâu chồng chất bên dưới cái xẻng. Que diêm tắt ngấm.

Anh quẹt diêm lần nữa. Trông thấy những vật thể có đầu và bốn chân nằm đè lên nhau.

Wakatsuki buồn nôn. Que diêm cháy bén cả vào ngón tay, anh vội buông ra. Trong giây lát, que diêm rơi xuống đã kịp soi rọi xác chết của đàn chó rồi lụi tắt như thể bị nuốt chửng vào bóng tối.

Wakatsuki đứng lên, đốt thêm vài que diêm nữa để soi khắp căn phòng. Trên sàn la liệt vết máu khô, có cả dấu như dấu chân người. Anh để ý thấy một chỗ có dấu máu lớn hơn hẳn.

Nhìn kĩ, nó giống như dấu kéo lê vật gì đó, dài đến tận chân cánh cửa ngăn bằng gỗ ốp kính.

Không biết có gì bên kia cánh cửa.

Anh run rẩy đặt tay lên cửa kéo. Cùng với tiếng kèn kẹt, mùi hôi thối tanh tưởi tràn ra, vây kín lấy anh. Thứ mùi đã từng tỏa ra từ túi nylon đựng đầu mèo, nó nồng nặc và tươi đến mức như chực đâm sâu vào lỗ chân lông trên người. Là mùi của sự sống, đồng thời cũng lại là mùi của cái chết.

Sau cánh cửa là một phòng tắm lớn. Bên tay phải là một bồn tắm lớn đậy nắp gỗ còn bên tay trái là hai vòi nước có gắn vòi sen. Gạch men đã tróc hơn một nửa, đây đó dính những vết bẩn như vết máu. Phần tường lở và phần xi măng trát kẽ gạch men đã chuyển sang màu đen kịt.

Đến lúc này, Wakatsuki đã hiểu được mùi hôi thối dị thường phủ khắp nhà Komoda bắt nguồn từ đâu.

Hiện trường anh đang chứng kiến là nơi đã diễn ra những cuộc tàn sát dã man, không chỉ một hai lần. Trên nền đất, lớp máu cũ khô đi, lớp máu mới lại tưới ướt, và thứ mùi thối rữa ấy cuối cùng cũng nhuốm lên toàn bộ căn nhà. Ngoài ra còn đủ mùi hôi thối từ rác và mùi nước hoa tinh chế từ động vật, chúng hòa quyện thành một thể thống nhất đến mức khó mà xác định nguồn gốc thực sự.

Bức tường chính diện có trổ cửa sổ để lấy sáng. Ánh trăng bên ngoài lọt vào qua lớp kính mờ.

Dưới ô cửa này là một hình người nhỏ nhắn. Người đó ngồi duỗi chân về phía anh, nhưng vì ngược sáng nên nửa người trên trông ra thành cái bóng đen. Wakatsuki bước tới như mất hồn.

Anh quẹt diêm lần nữa. Người đang ngồi dựa vào tường có thân, có chân nhưng không có cả hai tay lẫn đầu, trông như những bức tượng điêu khắc của Hy Lạp cổ đại.

Lẽ nào đây là... Megumi?

Wakatsuki bắt đầu run lập cập như lên cơn sốt rét, anh tưởng chừng mình sắp phát điên vì sợ hãi.

Lửa lại tắt ngấm giữa những ngón tay. Anh máy móc quẹt que diêm tiếp theo, không hề cảm thấy đau đớn vì bỏng lửa.

Bên cạnh cơ thể người bị cắt như khúc cây là một vật thể hình tròn nằm yên cạnh lớp gạch men của bồn tắm, hướng về phía anh. Wakatsuki giơ que diêm lập lòe lại gần.

Đó là một cái đầu người bị cắt rời. Dù hai tai và mũi đã bị gọt mất song anh vẫn nhận ra diện mạo của Miyoshi.

Anh buông tiếng thở dài nặng nhọc.

Cái đầu húi cua. Máu đã chảy hết nên khuôn mặt cháy nắng chuyển thành màu bợt bạt của giấy báo thấm nước. Nhãn cầu nằm dưới đáy hốc mắt trũng sâu giờ trắng nhờ như mắc chứng đục thủy tinh thể.

Có cảm giác cái đầu đang hùng hồn kể lại trải nghiệm cuối đời của Miyoshi. Nét mặt hắn méo mó, quằn quại vì cơn đau đớn không sao miêu tả nổi.

Ngay bên cạnh là chiếc cưa lọng hoen gỉ dùng để gia công sắt thép và hai cánh tay cắt từ bả vai bị vứt chỏng chơ.

Wakatsuki cảm thấy ngứa ngáy khắp da thịt, nổi gai ốc toàn thân. Chưa biết chừng Komoda Sachiko đã cắt tay Miyoshi lúc hắn còn sống cũng nên.

Wakatsuki chợt nhớ đến hành vi của một loài đom đóm.

Chớp mắt, ngọn lửa màu cam cháy trên tay anh nhỏ dần rồi tắt lịm, chỉ còn lại màu trắng xám pha lẫn màu xanh lá.

Trái ngược với hình ảnh thơ mộng cùng thứ ánh sáng đẹp tuyệt, đom đóm là loài côn trùng ăn thịt vô cùng tàn bạo. Bên cạnh tác dụng tán tỉnh, với một số họ đom đóm, ánh sáng lung linh còn là cách con cái dụ con đực lại gần để bắt làm mồi.

Ngoài đồng loại, chúng ăn cả giun đất, cuốn chiếu và các loài giáp xác nhỏ như ốc nước ngọt.

Họ đom đóm ăn thịt ấy tấn công cả những con mồi to hơn mình gấp bội, chúng sẽ châm chất độc gây tê liệt, sau đó xẻ từng phần cơ thể đối phương.

Giữa lúc đối phương còn sống...

Trong đầu anh thoảng hiện lên tấm ảnh vợ con Miyoshi dán ở bên trong nắp ca táp.

Đúng lúc ấy, anh nghe có tiếng động gần đó.

Tưởng như sắp tắt thở, Wakatsuki chậm chạp quay lại. Tiếng động hình như phát ra từ bồn tắm đậy nắp. Anh run rẩy, cố gắng làm dịu hơi thở để lắng tai nghe.

Tiếng cựa mình khe khẽ bên trong. Anh đặt tay lên nắp gỗ, và quyết tâm mở ra.

Người bên trong toan hét lên nhưng âm thanh bị nén lại, không thoát ra được. Wakatsuki nín thở.

Là Megumi. Cô vẫn còn sống. Dòng máu trong cơ thể anh lại lưu thông. Megumi không nhận ra Wakatsuki hay sao mà vẫn vật vã muốn bỏ trốn. Cô hoàn toàn khỏa thân, chân tay bị buộc không biết bao nhiêu lớp dây nylon màu trắng. Hai cánh tay bị trói quật ra sau, kinh khủng hơn, hai chân bị buộc quặp phần bắp với phần đùi khiến cô không tài nào đứng dậy được. Miệng cô dán một lớp băng dính cao su, hai má phồng lên, chắc đã bị nhét giẻ vào miệng. May thay, không có vết thương nào quá nặng.

- Megumi! Anh đây!

Wakatsuki đưa tay ra với nhưng Megumi càng cố chạy trốn. Cô đã hoàn toàn loạn trí vì quá sợ hãi.

Wakatuski bước vào bồn tắm, vòng tay ôm chặt lấy Megumi. Ban đầu cô phản kháng như điên dại nhưng một lát sau đã bình tĩnh trở lại, dường như nhớ ra cảm giác nơi lồng ngực Wakatsuki.

- Không sao nữa rồi. Anh đến cứu em đây.

Cứ thế này sẽ khó lòng trốn thoát. Wakatsuki toan cởi trói cho Megumi nhưng không dễ gì cởi được những sợi dây nylon đã bị buộc chặt cứng.

- Chờ anh một lát...

Wakatsuki ra khỏi bồn tắm để lấy chiếc cưa rơi cạnh xác Miyoshi.

Nhìn thấy vậy, Megumi lại bắt đầu phát cuồng vì sợ hãi.

- Không sao đâu! Anh chỉ cắt dây thôi. Em đừng lo… Yên lặng nào!

Wakatsuki toan cắt dây trói chân Megumi bằng chiếc cưa lọng nhưng phần lưỡi khá vướng víu, trời thì tối còn Megumi cứ giẫy giụa liên tục, thành thử khả năng khiến cô bị thương là rất lớn.

Nhưng anh vẫn kiên nhẫn cắt, cuối cùng, đôi chân Megumi cũng được tự do.

Wakatsuki giật mình nhìn đồng hồ đeo tay. 2 giờ 52 phút. Hình như mất quá nhiều thời gian để cắt dây, chỉ còn mười phút nữa Komoda Sachiko sẽ về đến nhà. Nếu tính cả thời gian chênh lệch thực tế thì gấp gáp lắm rồi.

Cứ thế này mà trốn thôi, tay với miệng để sau. Không nhanh thì ả sẽ quay về mất…

Wakatsuki đỡ lấy Megumi vẫn bị trói cứng hai cánh tay, nâng cô đứng dậy.

Không thể đưa cô ra ngoài trong tình trạng trần truồng thế này được. Anh cởi áo phông trùm lên người Megumi, chiếc áo cỡ L nên nếu kéo hết xuống sẽ dài ngang với váy ngắn.

Megumi chưa qua cơn sốc, mãi mới đứng lên được với đôi mắt vô hồn. Wakatsuki quyết định cứ cõng Megumi chạy đã, đến đâu thì đến. Hai người đi ngược lại hành lang tối tăm và đến được cửa phòng tiếp khách. Đúng lúc đó, có tiếng động ở cổng.

Wakatsuki hoảng hốt đứng chôn chân tại chỗ. Thật điên rồ… Vẫn còn quá sớm. Nhất định anh đã nghe nhầm rồi.

Tiếng đóng mở cửa lạch cạch.

Ả đã quay về...

Wakatsuki thấy hối hận, đáng ra lúc vào căn nhà này, anh nên bật đèn để tìm Megumi, cố gắng gây ồn càng nhiều càng tốt để hàng xóm báo cảnh sát. Làm như vậy thì có lẽ giờ này anh và Megumi đã an toàn trong xe cảnh sát rồi.

Wakatsuki hiểu ra rằng mình đang ở tình thế tiến thoái lưỡng nan. Ả đàn bà đó có dao. Anh không thể đấu lại bằng tay không.

Thế nhưng, nếu tấn công bất ngờ... Nếu tấn công bất ngờ không để ả có cơ hội rút dao, biết đâu sẽ thành công.

Wakatsuki toan buông Megumi xuống.

Hành lang trước hiên bỗng sáng đèn. Ánh sáng soi đến tận chỗ hai người, Wakatsuki nheo mắt vì chói.

Đến rồi...

Anh nghe rõ tiếng bước chân Sachiko trên lớp ván sàn hành lang.

Làm sao bây giờ? Chiến đấu... Hay là...

Tiếng bước chân bỗng khựng lại.

Có chuyện gì vậy? Wakatsuki hoảng hốt. Phải chăng ả đã nhận ra có dấu vết xâm nhập từ ngoài vườn?

Anh không có thời gian xóa dấu vết. Cửa kính bị vỡ, chắc chắn trên hành lang lúc này còn in rõ dấu giày dính bùn đất. Đương nhiên ả sẽ nhận ra. Không những thế, dường như ả còn biết kẻ xâm nhập vẫn ở trong nhà, vì đột nhiên anh không còn nghe thấy bất cứ động tĩnh gì nữa.

Wakatsuki cõng Megumi lên rồi đi giật lùi, cố gắng không phát ra tiếng bước chân. Tạm lần vào bếp đã.

Wakatsuki hối hận tột cùng về cái xẻng ban nãy, nếu anh không làm rơi xuống hố thì chắc chắn nó đã trở thành vũ khí lợi hại rồi.

Nói vậy nhưng anh không đủ can đảm để lao xuống hố lấy xẻng lên. Cái hố rất sâu nên nếu không có thang thì khó mà thoát ra được.

Wakatsuki đi qua bếp rồi mở cánh cửa chớp của tủ chứa đồ. May thay, còn đủ chỗ cho hai người đứng vào.

Anh muốn để Megumi vào trước nhưng dường như cô ghét bị đẩy vào nơi chật hẹp, nên cố rút chân ra với vẻ khó chịu.

Wakatsuki đành vào trước rồi ôm lấy cô, để lưng cô áp vào ngực mình, khẽ khàng đóng cửa tủ. Từ các khe chớp, anh có thể theo dõi tình hình bên ngoài hành lang dưới ánh đèn le lói.

Có tiếng cọt kẹt ngoài ngưỡng cửa.

Tiếp đến là tiếng “rầm”, cánh cửa mở tung. Ánh đèn từ phòng khách tràn vào hành lang và vách tường.

Trong ánh sáng, có một cái bóng đổ dài.

Komoda Sachiko chầm chậm bước đi, vừa đi vừa nghe ngóng tình hình xung quanh.

Anh không thể nhìn tường tận vẻ mặt Komoda Sachiko vì nguồn sáng nằm phía sau lưng ả, nhưng toàn thân ả đều tỏa ra sát khí kinh hoàng.

Tay phải ả xách theo một con dao lớn. Wakatsuki kinh ngạc. Lưỡi dao của nó lớn gấp mấy lần dao xẻ thịt thông thường, to đến độ có thể gọi là dao đi rừng cũng được.

Anh đã từng nhìn thấy một con dao tương tự vào đêm yoiyama[2] của lễ hội Gion năm ngoái, đúng một năm về trước. Đó là con dao mà người đầu bếp đã dùng để lóc xương lươn ở quầy bếp của một nhà hàng cao cấp, nơi anh đến ăn cùng đội ngũ phó giám đốc ngoại vụ các chi nhánh. Nhắc mới nhớ, người chủ cũ của ngôi nhà đen từng là một đầu bếp...

Cảnh sát đã phỏng đoán sai. Vũ khí được dùng để xẻo sống thịt của Kanaishi không phải đao Nhật. Cả vũ khí dùng để chặt đầu và hai cánh tay của Miyoshi cũng chính là con dao ấy.

Con dao phản chiếu ánh đèn sáng choang.

Komoda Sachiko từ từ tiến lại, nét mặt ác thú cũng dần hiện ra. Sống mũi nhăn nhăn, hàm răng vàng khè to như răng động vật chìa ra từ vành môi cong.

Đáng sợ nhất là đôi mắt đỏ. Trước giờ ả luôn nheo mắt nên anh không nhận ra lòng đen trong mắt ả vô cùng nhỏ, bốn phía trên dưới trái phải đều tuyền một màu trắng.

Ả trợn mắt tiến về phía anh.

Máu trong người Wakatsuki đông cứng.

Anh chẳng khác gì một con thỏ đang ẩn nấp, đợi kẻ săn mồi tiếp cận.

Chẳng lẽ ả phát hiện ra bởi mắt anh đang phản chiếu ánh sáng? Wakatsuki bèn nheo mắt rồi căng thẳng dõi theo Sachiko tiến lại gần.

Nhưng Sachiko chú ý đến căn bếp chứ không phải tủ chứa đồ. Ả giơ tay phải lên xốc lại con dao lóc lươn nặng trịch rồi với tay trái bật đèn bếp.

Ả đứng yên một lúc để theo dõi tình trạng trong phòng với vẻ đa nghi và cẩn trọng đến dị thường, cuối cùng thì nhanh chóng tiến vào trong như thể đã xác nhận không có ai rình mò.

Chắc là ả đã nhìn thấy bồn tắm bị mở nắp, bèn giậm chân thình thịch rời căn bếp ngay tức khắc, nhưng vẫn không để ý đến tủ chứa đồ.

Hay lắm, Wakatsuki thầm nghĩ. Giá mà ả tưởng rằng anh đã bỏ trốn. Chỉ cần ả rời khỏi đây thì anh sẽ có cơ hội thoát thân.

Komoda Sachiko chậm rãi quay ra phòng khách.

Được giải thoát khỏi nỗi căng thẳng tột cùng, Wakatsuki nới lỏng vòng tay ôm Megumi. Cơ thể cô chực trượt ngã, đúng lúc anh giật mình đỡ cô thì một tiếng “ục” phát ra từ cổ họng Megumi.

Người bình thường sẽ không nhận ra âm thanh đó, nhưng Sachiko quay phắt lại với tốc độ kinh hoàng như vừa bị bắn từ phía sau.

Wakatsuki tưởng chừng phát điên vì tuyệt vọng. Việc anh vào tủ trước lúc này lại thành ra bất lợi, bị vướng người Megumi nên anh không thể mở cửa tủ lao ra ngoài khi Sachiko tiến đến gần.

Vô phương cứu chữa...

Sachiko giậm chân rầm rầm trên lớp ván sàn, có lẽ định làm cho kẻ đang nấp phải kêu thêm lần nữa.

Sachiko nghe ngóng tình hình một lúc rồi mau chóng dồn ánh mắt vào tủ chứa đồ như thể đã xác định chắc chắn. Ả tiến thẳng đến tủ với kiểu bước đi kéo lê chân trái đặc trưng...

Wakatsuki ôm chặt Megumi.

Bước chân Sachiko bỗng nhiên ngừng lại giữa hành lang.

Wakatsuki đang không hiểu chuyện gì xảy ra, thì nghe thấy âm thanh đó sau ả một tích tắc.

Xe cảnh sát đang hú còi. Không phải tiếng xe cứu thương hay cứu hỏa, mà chính là xe cảnh sát. Tiếng còi càng lúc càng to, họ đã đến rất gần.

Sachiko nhìn trừng trừng về phía anh với vẻ phẫn nộ, tưởng chừng nhìn xuyên qua cả cánh cửa tủ.

Sau đó, ả quay người chạy biến.

Wakatsuki vẫn ôm chặt Megumi, khuỵu xuống trong tủ chứa đồ.

❀ ❀ ❀

[1] “Đã từng nhìn thấy”, hiện tượng cảm thấy một hình ảnh, sự việc thân quen dù chưa từng trải qua trước đó.

[2] Lễ hội nhỏ được tổ chức vào đêm trước của lễ hội chính.

suke Người dịch: Phùng Nguyệt —★— NHÀ ĐEN ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn - 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Kishi Yusuke

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.