Ngày 24 tháng Sáu, thứ Hai.
Kiểu thời tiết ẩm ương, nhiều mây mù vẫn cứ tiếp diễn.
Wakatsuki nhấm nháp miếng bánh mì nướng phết mứt cam như một cái máy và trút cà phê vào bụng. Đây là loại Blue Mountain đựng trong túi lọc, được pha khá loãng.
Đài CD Panasonic đặt trên bàn đang phát một bản nhạc thuộc thể loại progressive rock của thập niên 1970.
Giọng hát khàn đục kích thích của Peter Hammill thật không hợp dễ nghe vào buổi sáng, nhưng không nghe nhạc thì anh thậm chí còn chẳng muốn cử động chân tay. Thực ra, những bản nhạc vui nhộn vào lúc này sẽ khiến anh ủ rũ hơn.
Số buổi sáng của Thời báo Kinh tế Nhật Bản đang để mở trên mặt bàn. Wakatsuki chỉ lướt qua tiêu đề một lượt chứ không có hứng đọc.
Hình như khoa Tâm thần ở đâu đó đã có nhận định rằng, nhân viên văn phòng mà không đọc báo sáng là dấu hiệu đầu tiên của bệnh trầm cảm.
Wakatsuki nhìn đồng hồ đeo tay, xỏ cánh tay vào ống tay áo trong lúc vẫn đang ăn nốt miếng bánh mì nướng rồi bỏ bát đĩa vào bồn rửa. Hôm nay lại là một ngày u ám. Dù không muốn nghĩ song anh vẫn cứ vô thức mường tượng chuyện gì sẽ xảy ra vào buổi trưa.
Komoda Shigenori sẽ lại xuất hiện ở chi nhánh như mọi ngày. Gã vốn đã kiệm lời nhưng mấy ngày gần đây còn ít nói hơn nữa, chỉ ngồi xuống ghế, không mở miệng và nhìn Wakatsuki chăm chăm.
Mặt nước vẫn yên ả, không còn xảy ra những ồn ào như vụ tự gây thương tích hôm trước, nhưng những đợt sóng ngầm dưới đáy đang ngày một dâng cao. Lời cảnh cáo của Kanaishi vẫn văng vẳng bên tai anh.
“Có khả năng gã đàn ông đó sẽ giết anh đấy.”
Nhắc mới nhớ, nghe đâu trước đây có một gã thường xuyên mang dao găm đến quầy giao dịch của chi nhánh. Theo lời Kasai, lúc bấy giờ cũng căng thẳng lắm.
Liệu Komoda có bộc phát và rút dao đâm Wakatsuki? Tay trái gã hầu như không dùng được còn tay phải lại đang băng bó, có giấu dao ở đâu đó đi nữa cũng không thể lấy ra trơn tru được, vả lại, trong lúc gã nhoài người qua quầy giao dịch thì Wakatsuki vẫn đủ thời gian bỏ chạy.
Nhưng chị em phụ nữ phụ trách quầy giao dịch sẽ thế nào đây? Ngộ nhỡ Komoda tấn công bất kể nam nữ...
Thật ngớ ngẩn. Anh đang nghĩ gì vậy?
Wakatsuki tắt đài CD như để dẹp tan suy nghĩ điên rồ cứ liên miên không dứt trong đầu. Sự yên tĩnh đột ngột ập đến khiến anh thấy bất an.
Anh kiểm tra cửa sổ nhỏ trong bếp và cửa ban công mấy lần cho chắc. Xác định bên ngoài cửa ra vào không có ai, anh mới lên đường đi làm.
Wakatsuki tới chi nhánh trước giờ làm việc hai mươi phút. Mới có mình Kasai đến, anh đang nói chuyện điện thoại trong phòng Tổng hợp trống huơ trống hoác. Nghe cách nói chuyện thì có vẻ đối phương là người trong công ty.
- Tôi hiểu rồi, nhưng sau đó thì bên tôi cũng hết trách nhiệm. Chà, trụ sở chính mà đã quyết định rồi thì...
Vài túi vải cotton nhem nhuốc vứt bừa bãi cạnh bàn làm việc của Kasai, kích cỡ lớn đến mức có thể đựng vừa một đứa trẻ con. Đó là túi đựng bưu phẩm của phòng Kinh doanh, mỗi ngày đều được gửi đến hai lần.
Phong bì và hồ sơ trong túi nằm la liệt trên mặt bàn, có lẽ trước đó Kasai đang mở từng phong bì để đóng dấu ngày tháng lên hồ sơ. Công việc đó vốn là của các nhân viên nữ nhưng Kasai thường xuyên làm thay mỗi lần đến sớm.
Vẫn áp ống nghe vào tai, Kasai vẫy tay chào Wakatsuki và chỉ xuống trước mặt mình. Ở đó có một tài liệu in bằng giấy thô.
Wakatsuki cầm lên và nhận ra đó là thông báo quyết định thanh toán từ trụ sở chính. Anh đọc cái tên được viết bằng bút bi.
“Komoda Kazuya. Sinh ngày 28 tháng Năm năm 1985. Bảo hiểm trẻ em. “Nhanh gọn. Số kí hiệu…”
Thật hoang đường.
Wakatsuki bàng hoàng. Thanh toán tiền bảo hiểm cho Komoda Shigenori. Rốt cuộc trụ sở chính đang nghĩ gì vậy?
Lát sau, Kasai đặt ống nghe xuống với vẻ thất vọng tràn trề.
- Thế này nghĩa là sao ạ?
Mặt Wakatsuki biến sắc, lập tức tra hỏi Kasai. Anh hiểu, phàn nàn với Kasai là sai nhưng cũng không biết phải làm gì hơn vào lúc này.
- Như cậu thấy đấy, trụ sở chính đã quyết định thanh toán. Nghe đâu không có gì nhầm lẫn.
- Nhưng mà... tại sao?
- Phía cảnh sát đã chính thức đưa ra kết luận trong cuộc trao đổi với trụ sở chính, rằng cái chết của Komoda Kazuya là tự sát. Không làm được gì nữa đâu. Ra tòa bây giờ, khả năng chúng ta thắng kiện bằng 0.
Hoang đường...
Wakatsuki ngồi phịch xuống ghế. Anh đã cố gắng đến tận bây giờ để làm gì chứ? Để nhắm mắt làm ngơ trao tiền bảo hiểm cho kẻ giết người hay sao?
Mỉa mai thay, đến lúc này thì mọi vấn đề khiến anh cứ phiền muộn đều sắp được giải quyết. Anh sẽ không còn bị đe dọa bởi sự xuất hiện của Komoda mỗi lần nghĩ trưa, cũng chẳng còn sợ bị móc mất thư từ ở căn hộ. Quan trọng hơn, anh cũng không còn phải đau đầu nghĩ về chuyện chuyển công tác vì lo sợ Komoda trả thù.
Thế nhưng, đó không phải là những điều Wakatsuki thực lòng trông đợi. Sau bao ngày chịu đựng nổi căng thẳng tưởng chừng loét cả dạ dày, kết quả anh nhận được chẳng phải sự phấn chấn mà chỉ là cảm giác rã rời.
- Tôi hiểu cảm giác của cậu. Đợi lát nữa rồi gọi cho gã Komoda ấy đi, bảo với gã là: Xin lỗi vì bắt ông phải đợi lâu, việc thanh toán đã được quyết định nên phiền ông đến chỗ chúng tôi lần nữa.
Vẻ mặt Kasai thật cay đắng, trái ngược hẳn với giọng điệu như đùa.
Hình ảnh đứa bé đã trở thành cái xác không hồn treo lúng lẳng lại hiện ra trong đầu Wakatsuki.
“Xin lỗi cháu. Chú không nghĩ kết quả lại thành ra thế này…”
Wakatsuki nhắm mắt, chắp tay và thầm cầu nguyện trong lòng.
Nghe thông báo qua điện thoại về việc thanh toán, giọng Komoda Shigenori hết sức tươi tỉnh, như thể đã trở thành một con người khác hẳn so với trước kia. Gã nhắc đi nhắc lại câu “May quá, làm phiền anh”, cách cảm ơn thái quá như thể đang tạ ơn ân nhân cứu mạng không bằng.
Trong khi Wakatsuki nghe câu cảm ơn từ một tên sát nhân và cố cắn răng chịu đựng nỗi nhục nhã, gã không biết có hiểu nỗi lòng anh hay không mà mãi không chịu cúp máy, cứ dai dẳng lặp đi lặp lại.
5 triệu yên đã được chuyển vào tài khoản mang tên Komoda Sachiko ngay trong buổi sáng hôm đó.
- Nhưng như thế cũng may, giải quyết nhẹ nhàng được một vụ.
Osako nói như để xua tan bầu không khí u ám còn đọng lại trong buổi họp chỉ có bốn người, gồm hai phó giám đốc Motoya, Osako, rồi Kasai và Wakatsuki, những người có liên quan đến vụ Komoda ngay từ đầu.
- Kể ra cứ làm ngơ mà dâng cho gã 5 triệu yên thì cũng bức bối thật. Nhưng từ giờ trở đi, gã sẽ không còn đeo bám cậu Wakatsuki nữa đúng không?
- Ừm, đúng thế thật, nhưng...
Thấy Wakatsuki ậm ừ, Motoya cười gượng:
- Tôi biết cậu tin Komoda là hung thủ. Nếu tôi có mặt ở hiện trường, chắc tôi cũng sẽ tin như vậy, nhưng cảnh sát đã kết luận gã vô tội thì tức là vô tội thôi.
- Không phải, cảnh sát chỉ không chứng minh được gã là hung thủ thôi. Kết luận vô tội là sai.
Wakatsuki nói chắc nịch. Motoya có vẻ thất vọng vì kể từ ngày Wakatsuki chuyển công tác về chi nhánh Kyoto, đây là lần đâu tiên anh dám phản bác.
- Trước mắt là xong một vụ. Từ giờ, chúng ta sẽ cắt bỏ mọi quan hệ với Komoda.
Osako nói to để giải tỏa căng thẳng, nhưng một ý kiến không ngờ bỗng được đưa ra.
- Có thật là xong không đấy?
Kasai nãy giờ vẫn khoanh tay im lặng bỗng đột ngột lên tiếng, cơ bắp trên cánh tay rắn chắc cũng gồng căng.
- Hả?
- Biết đâu, mọi chuyện bây giờ mới thực sự bắt đầu.
- Ý cậu là gì?
Kasai chỉ vào bản in nội dung hợp đồng đặt trên mặt bàn.
- Komoda Shigenori và Komoda Sachiko vẫn còn hai hợp đồng nữa, giá trị mỗi hợp đồng là 30 triệu yên. Đóng phí bảo hiểm mệt thật đấy nhưng có 5 triệu yên trong tay rồi thì đó không còn là vấn đề nữa đúng không?
- Khoan, gã định tiếp tục giở trò sao? - Osako tỏ vẻ ngỡ ngàng.
- Không biết thế nào nhưng gã đã giằng co với chúng ta căng thẳng đến vậy rồi mà? Hơn nữa, gã cũng thừa biết đã bị cảnh sát đưa vào tầm ngắm đúng không?
- Thần kinh và suy nghĩ của Komoda khác hẳn người bình thường, chưa biết chừng việc được trả tiền bảo hiểm và không bị buộc tội gì lần này còn làm gã thêm phần tự tin cũng nên. Tôi cho rằng không phải không có khả năng.
Wakatsuki rùng mình. Sao anh không nhận ra chuyện này sớm hơn chứ?
- Em cũng nghĩ... có thể lắm. Chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.
- Ôi, cả Wakatsuki cũng cho là thế à?
- Có căn cứ gì không? - Motoya nghiêm khắc nói.
- Bọn họ vốn không có nhu cầu mua bảo hiểm, vậy mà lại chủ động tham gia, không những vậy còn khổ sở đóng phí bảo hiểm giữa lúc đang khó khăn về tài chính… Tất cả những điều này chứng tỏ rất rõ ràng rằng, ngay từ đầu bọn họ đã có âm mưu chiếm đoạt tiền bảo hiểm phi pháp, nếu không đã tự thanh lý hợp đồng từ lâu rồi. Một trong những đặc trưng nổi bật của tội phạm chiếm đoạt tiền bảo hiểm là lặp đi lặp lại các hành vi phạm pháp đồng dạng. Thực tế, có vô số vụ án bị phát giác vì sau một lần trót lọt, bọn tội phạm lại tiếp tục sử dụng thủ đoạn cũ. Nhìn vào hoàn cảnh kinh tế nhà Komoda có thể thấy rằng, tiêu hết số tiền bảo hiểm 5 triệu yên thì họ sẽ không thể tiếp tục chi trả phí bảo hiểm được nữa. Hành vi phạm tội tiếp theo sẽ phải thực hiện trước khi tiêu hết tiền, tức là nội trong năm nay.
- Đừng nói những điều khủng khiếp vậy chứ. Mà kể cũng đúng… Có khi lần này gã ta sẽ giết vợ cũng nên…
- Osako! Cậu không nên phát ngôn khinh suất như vậy! - Motoya nhăn mặt nhắc nhở - Ban nãy tôi đã nói rồi, Komoda vô tội. Cứ quy cho gã tội giết người theo phán đoán cá nhân, chưa biết chừng sẽ thành bôi nhọ danh dự đấy.
- Khả năng ấy rất cao...
Motoya ngắt lời Wakatsuki:
- Không được hiểu nhầm. Chúng ta khác với cảnh sát. Nghĩa vụ của cảnh sát là phòng chống tội phạm, nhưng công ty bảo hiểm thì không có trách nhiệm đến mức ấy.
Hàm ý bất khả kháng toát lên rành rành. Rốt cuộc, câu nói của Motoya được coi là kết luận, mọi người đồng loạt giải tán.
Tự dưng, Wakatsuki bỗng thấy thương cảm cho người phụ nữ trung niên cục mịch Komoda Sachiko.
Chỉ vì kết hôn với một gã đàn ông đáng sợ như Komođa Shigenori mà đứa con duy nhất bị giết chết, và lần này, ngay cả tính mạng bản thân cũng như ngọn đèn treo trước gió.
Liệu anh có làm ngơ được không đây?
Đúng như phó giám đốc nội vụ Motoya đã nói, đây là công việc vượt quá phạm vi của một công ty bảo hiểm, nhưng có thể phủ nhận hoàn toàn trách nhiệm được ư?
Việc kí hợp đồng bảo hiểm với một người như Komoda Shigenori mà không thẩm định kĩ lưỡng chẳng phải chính là sai lầm của công ty bảo hiểm hay sao? Nếu lý do đó dẫn đến hành vi giết người thì công ty bảo hiểm đã gián tiếp trở thành đồng phạm.
Suốt ngày hôm ấy, Wakatsuki vừa làm việc vừa tiếp tục tự vấn.
Ngày 28 tháng Sáu, thứ Sáu.
Wakatsuki được sống bình yên trở lại. Nhận tiền bảo hiểm rồi, Komoda Shigenori đã không còn đến chi nhánh nữa, những cuộc điện thoại không lời mỗi tối cũng ngưng bặt.
Nhờ đó, Wakatsuki cũng bỏ được các thói quen của chứng căng thẳng thần kinh, không mở nhạc liên tục hoặc kiểm tra cửa nẻo vài chục lần một ngày nữa.
- Sắc mặt cậu tốt hơn nhiều rồi đấy - Kasai nhìn Wakatsuki và nhận xét với vẻ chân thành - Chắc cậu không nhận ra nhưng một thời gian trước, cơ mắt cậu cứ giật giật trong lúc nói chuyện. Cái này gọi là “tic[1]” hả? Tôi đã lo cứ thế thì cậu suy sụp mất.
Mối đe dọa trực tiếp bao vây anh đã biến mất nhưng nỗi day dứt lại ngày một dâng cao.
Anh bị lợi dụng biến thành người phát hiện đầu tiên trong vụ án (mà anh tin chắc là) sát hại Komoda Kazuya. Việc mọi chuyện được coi là giải quyết xong xuôi trong khi hung thủ vẫn nhởn nhơ khiến lương tâm anh cắn rứt.
Chưa hết, mặc dù vụ án đã kết thúc song hằng đêm Wakatsuki vẫn tiếp tục gặp giấc mơ về con nhện, với hai cái xác trẻ em khô quắt lủng lẳng treo trên mạng nhện.
Cái chết của Komoda Kazuya chưa được truy cứu rõ ràng thì chớ, lúc này đây, cảm giác tội lỗi vì bỏ mặc người anh trai quá cố lại tiếp tục hành hạ Wakatsuki. Có lẽ vì vậy mà xuất hiện đến hai cái xác.
Trong mơ, mạng nhện bắt đầu đung đưa. Lại có con mồi tiếp theo rồi sao? Anh không trông thấy nhưng hình như con mồi đang vùng vẫy tìm cách bỏ trốn. Tức thì, lại có chuyển động khác trên mạng nhện. Chuyển động này ngày một lớn, cuối cùng, toàn bộ lớp mạng nhện võng xuống rồi nảy lên liên hồi. Nghe thấy tiếng động của con mồi, con nhện từ xa đã trở về.
Mạng nhện đổ một cái bóng lờ mờ xuống mặt đất sáng lóa. Chẳng mấy chốc, bóng dáng một con nhện tám chân méo mó kệch cỡm xuất hiện, đung đưa thân mình rồi lao mạnh lên trên…
Anh giật mình choàng tỉnh, người ướt đẫm mồ hôi, tim đập thình thịch.
Wakatsuki có thể thấy rõ ý nghĩa của giấc mơ. Nó mách bảo anh hãy hành động trước khi có thêm một người nữa phải hi sinh, là thông điệp mà sự vô thức trong anh tạo ra để phòng vệ cho bản thân. Chẳng phải nếu cứ làm ngơ để quá khứ lặp lại, vết thương tinh thần trong anh sẽ càng bị khoét sâu hơn hay sao?
Chính xác thì nên làm gì bây giờ? Sau một hồi suy nghĩ kĩ càng, anh đã đi đến một kết luận.
Ngày kế tiếp, vừa từ chi nhánh trở về, anh bèn ngồi ngay vào máy đánh chữ.
Đây là loại máy được ưa chuộng từ sáu, bảy năm trước và đã bán được mười mấy nghìn chiếc trên thị trường. Nếu chỉ nhìn mặt chữ sẽ không thể đoán được người đánh máy là ai, cứ phủ nhận rằng thiếu gì máy đánh chữ giống nhau là được. Vả lại, chắc chắn đối phương sẽ không trình lên cảnh sát.
Anh thận trọng soát kĩ bản nháp, sửa đi sửa lại tỉ mỉ từng câu chữ rồi gõ thành một bức thư ngắn.
Kính gửi chị Komoda Sachiko,
Tôi nghĩ chị sẽ ngạc nhiên khi đột ngột nhận được bức thư này.
Tôi xin gửi đến chị lời chia buồn sâu sắc về cái chết của cháu Kazuya hồi tháng Năm. Đây là một mất mát to lớn. Tuy nhiên, Kazuya đã không tự sát.
Tôi làm việc trong ngành cảnh sát, và tôi tin cháu Kazuya đã bị Komoda Shigenori giết hại vì một lý do nào đó.
Chị có biết trước đây, Komoda Shigenori đã từng cố tình chặt đứt ngón tay cái của mình để chiếm đoạt tiền bảo hiểm ở Kyushu không?
Không chỉ gây thương tích cho bản thân mình, Shigenori còn là kẻ có thể thản nhiên gây thương tích cho người khác, thậm chí giết người.
Komoda Kazuya không phải con ruột của Shigenori.
Chúng tôi cho rằng Shigenori đã giết hại Kazuya để lấy tiền bảo hiểm.
Điều tôi lo lắng bây giờ là chị cũng tham gia bảo hiểm. Có vẻ như Shigenori đang có ý định giết cả chị nữa.
Cảnh sát đã điều tra Shigenori song tiếc là không có chứng cứ. Cứ đà này, e rằng chị cũng sẽ gặp nguy hiểm nên tôi mới viết thư gửi chị.
Chuyện rất khó tin, nhưng mong chị hãy thử suy nghĩ kĩ một lần. Nếu bằng mọi giá chị không thể chia tay Shigenori thì tôi khuyên chị hãy đổi người thụ hưởng bảo hiểm thành ai khác ngoài Shigenori, hoặc hủy hợp đồng.
Mong chị bảo trọng.
Kính thư.
Một bức thư nặc danh. Một lời đổ tội vô căn cứ. Wakatsuki cười chua chát, anh phải gõ hầu hết bằng chữ Hiragana vì tính đến khả năng đọc hiểu của Sachiko, thành thử bức thư càng trở nên mờ ám. Ngay cả trong mơ, anh cũng chưa bao giờ tưởng tượng mình lại viết bức thư thế này.
Wakatsuki đeo găng tay nylon rồi cẩn thận gấp tờ giấy vừa được in ra, nhét vào chiếc phong bì màu nâu rẻ tiền phổ biến nhất, dán con tem 80 yên cùng một mảnh giấy đánh máy địa chỉ.
Anh phân vân không biết nên gửi thư ở đâu, cuối cùng quyết định sẽ gửi ở ga Kyoto trước khi lên tàu cao tốc đi Tokyo tập huấn vào ba ngày tới. Từ giờ đến lúc đó chắc hẳn sẽ không có vụ giết người nào đâu.
Việc anh đang làm vượt quá chức trách của một nhân viên bảo hiểm, nếu vỡ lở chắc chắn sẽ bị sa thải.
Wakatsuki nhắc đi nhắc lại trong lòng rằng, tất cả mọi việc anh làm chỉ để xoa dịu những gánh nặng tâm hồn.
Giá như Sachiko không tin vào nội dung bức thư, hoặc tin nhưng không tìm ra cách thức hiệu quả thì chắc chắn ả sẽ bị giết. Có điều, Wakatsuki không thể kiểm soát đến mức ấy. Cảnh cáo xong coi như hết trách nhiệm rồi.
Vấn đề nan giải nhất là trong trường hợp xảy ra chuyện, liệu anh có nghĩ được như thế hay không?
Ngày 1 tháng Bảy, thứ Hai.
Xuống khỏi tàu cao tốc rồi chuyển sang JR, Wakatsuki thực sự bối rối. Mới đi xa một thời gian ngắn mà Tokyo dường như đã biến thành một xứ sở hoàn toàn xa lạ.
Nhưng dù đường phố có biến đổi dữ dội cỡ nào cũng không thể trở nên khác biệt nhanh như vậy. Sự biến đổi lớn nhất, có chăng chính là cách cảm nhận của anh.
Kyoto cũng là một thành phố lớn nhưng vẫn có những con sông rộng chảy qua và còn cả cây xanh với mật độ phù hợp để bảo đảm môi trường sống cho con người.
Mọi thứ ở Tokyo đã không còn như xưa. Anh có cảm giác mình là một gã khổng lồ đang nhìn vào những mê cung phức tạp.
Wakatsuki có mặt tại trụ sở chính ở Shinjuku rồi lên tàu tuyến Keio để đến trung tâm tập huấn ở Chofu, gặp lại những người đã lâu không gặp.
Các đồng nghiệp vào công ty cùng đợt với anh đã phân tán đi khắp nước Nhật, từ Wakkanai phía Bắc cho đến Okinawa ở miền Nam.
Càng những kẻ từ xa đến lại càng hớn hở một cách thái quá, còn những người ở trụ sở chính lại không có vẻ gì là hứng thú cho lắm. Wakatsuki nghĩ, không lẽ một năm rưỡi trước mình cũng như vậy?
Buổi tập huấn được tiến hành theo khuôn mẫu đã định sẵn. Nhân viên được chia ra thảo luận theo nhóm đến tận tối khuya về chủ đề “Chiến lược đối diện khi lệnh cấm tham gia gộp bảo hiểm nhân thọ và bảo hiểm tai họa được dỡ bỏ”, các luận điểm sẽ được viết vào giấy kraft vuông có cạnh dài 1 mét. Sáng hôm sau, người đại điện sẽ phát biểu, sau đó tiến hành phản biện và tranh luận giữa các nhóm. Cuối cùng, tất cả bỏ phiếu để quyết định nhóm xuất sắc nhất.
Nghe qua thì thấy chẳng đáng phải bỏ chi phí từ đi lại đến ăn ở để triệu tập nhân viên nội vụ khắp nơi về trụ sở chính chỉ với chừng ấy công việc; có điều, một trong những mục đích của buổi tập huấn còn là cổ vũ tinh thần nhân viên ở các địa phương xa xôi sau những ngày lao động vất vả. Trong số đó có cả những nhân viên phải đảm nhận chức trưởng phòng Kinh doanh ở địa phương cho đến tận tuổi nghỉ hưu, những người chẳng mấy khi có cơ hội đến Tokyo.
Được cầm bút dạ bảy màu, nói chuyện oang oang với các đồng nghiệp mà chẳng cần giữ ý giữa đêm khuya, lâu lắm rồi anh mới có cảm giác thư giãn đến vậy. Bầu không khí này chẳng khác gì lúc chuẩn bị cho lễ hội trường hồi cấp ba.
Quá trưa hôm sau, buổi tập huấn giải tán, các đồng nghiệp tụm năm tụm ba rủ nhau đi chơi, riêng Wakatsuki một mình đến trụ sở chính lần nữa. Hôm qua đã chào hỏi xong xuôi, hôm nay anh đến vì một việc khác.
Ở trụ sở chính, ngoài những phòng ban phổ biến là phòng Nhân sự, phòng Kế toán, còn có những phòng ban điều hành như phòng Tài vụ, ban Chứng khoán, ban Bất động sản hay ban Đầu tư trái phiếu quốc tế; thậm chí còn có cả những phòng ban đặc biệt không mấy khi gặp ở những ngành khác như ban Y tế hay ban Toán-Lý.
Do mỗi phòng ban lại đòi hỏi trình độ chuyên môn khác nhau nên phòng tài liệu ở tầng hầm đầu tiên chứa rất nhiều sách.
Wakatsuki đi vòng qua những kệ sách cao vút đến tận trần nhà, cuối cùng cũng tìm ra cuốn sách anh cần. Sách không quá cũ, vậy mà bìa đen bên ngoài đã nhăn nhúm, một phần giấy bên trong đã ngả sang màu nâu xỉn, hình như không được giữ gìn cẩn thận cho lắm. Anh thử mở cuốn sách, thì ra phần màu nâu đó là do cà phê đổ vào.
Anh viết tên mình vào danh sách mượn rồi đem cuốn sách có nhan đề Tuyển tập các vụ án bảo hiểm nhân thọ ấy ra về. Về nguyên tắc mà nói, chỉ nhân viên của trụ sở chính hoặc các chi nhánh lân cận mới được mượn sách về nhưng thực tế thì quản lý lỏng lẻo, vả lại những chuyện thế này thường không bị truy cứu. Lúc trả chỉ cần gửi cho đồng nghiệp ở trụ sở chính qua đường chuyển phát giữa các chi nhánh rồi nhờ cất vào phòng tài liệu là xong.
Ngay chính anh cũng không hiểu vì sao mình lại có hứng mượn cuốn sách này.
Vụ án Komoda nhìn chung đã giải quyết xong, những công việc dang dở đang chất đầy như núi. Đến giờ mới đọc cuốn sách này thì được tích sự gì?
Vẫn để ngỏ những thắc mắc ấy, Wakatsuki nhét cuốn sách vào chiếc túi Boston rồi lên tuyến Sobu. Anh may mắn tìm được chỗ ngồi nhưng không có hứng mở cuốn sách ra ngay. Anh đang ở Tokyo và hoàn toàn không muốn nghĩ đến những con người đó.
Lúc anh xuống tàu điện ở ga Funabashi thì đã là buổi chiều, nhưng mặt trời vẫn treo tít trên cao.
Wakatsuki muốn về nhà luôn, nhưng chắc giờ này mẹ anh vẫn đang ở văn phòng. Khoảng cách về nhà và khoảng cách đến chi nhánh của mẹ đều tầm mười phút đi bộ nên anh quyết định ghé thăm bà.
Tổ Kinh doanh Funabashi của công ty Bảo hiểm Nhân thọ Showa nằm ở tầng trệt của một tòa nhà cách trung tâm thị trấn một đoạn. Thấy Wakatsuki bước vào, một nữ nhân viên văn phòng đeo kính, có vẻ là nhân viên mới cất tiếng chào anh:
- Xin chào quý khách!
- Chào chị. Tôi là Wakatsuki ở chi nhánh Kyoto. Tôi là con trai của Wakatsuki Nobuko. - Wakatsuki đáp lại.
Tức thì, cô nhân viên cuống quýt đứng dậy, luôn miệng lẩm bẩm “Ôi vậy à, thật không vậy”, nhưng lại lúng túng chẳng biết làm gì, không mời ngồi cũng chẳng pha trà.
Wakatsuki chán nản nhìn quanh, đúng lúc ấy mẹ anh trở về.
- Ơ kìa, Shinji à?
- Con đây ạ.
- Sao con lại ở đây?
- Con có bảo là sẽ đi tập huấn rồi về qua nhà còn gì? - Wakatsuki bực bội.
- Là hôm nay sao?
- Hôm nay mà.
Mẹ anh nhắc đi nhắc lại “Ơ thế à” rồi hỏi cô nhân viên Văn phòng “Tổ trưởng đâu?”. Nghe trả lời “Hôm nay tổ trưởng không về”, bà bèn viết nội dung công việc hôm đó vào sổ báo cáo rồi quay sang Wakatsuki.
- Đi thôi.
Trông thế nào cũng không thấy mẹ anh giống nhân viên ưu tú nhất nhì chi nhánh Chiba, nhưng theo như những gì anh nghe được từ trưởng phòng Kinh doanh thì một khi có hẹn với khách hàng, ngay cả những chuyện nhỏ nhặt nhất, bà cũng tuyệt đối không bao giờ quên.
- Mẹ không biết hôm nay con về nên chưa chuẩn bị bữa tối đâu.
- Không phải mẹ không biết mà là mẹ quên đúng không?
Mẹ anh phớt lờ.
- Thôi, đi ăn lẩu sukiyaki[2] nhé.
Vào quán sukiyaki, mẹ anh vừa nói tên đã được dẫn ngay vào chỗ ngồi. Wakatsuki nhận ra bà đã đặt trước rồi.
Lâu lắm con trai mới về nên chắc bà mong anh lắm, nhưng lại ngượng không dám thừa nhận nên mới giả vờ như quên khuấy mất.
Vừa cạn cốc bia xong, bà đã giục Wakatsuki ăn thịt.
- Mẹ, con có phải trẻ con nữa đâu. Ngần này tuổi rồi cũng phải để ý cân nặng chứ.
- Giờ con bao nhiêu cân?
- Bảy mươi tư ạ.
- Hử! - Bà Nobuko nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ - Nhưng trông con gầy hơn đấy.
- Thế ạ?
- Má hóp lại kia kìa.
- Có sao đâu, bụng con đang phình ra đây này.
Tuy nói vậy nhưng mẹ Wakatsuki vẫn gắp đầy thịt và hành vào bát cho anh.
- Công việc hậu mãi vất vả lắm nhỉ?
- Cũng không hẳn ạ.
- Cơ mà gần đây nhiều chuyện lắm đúng không? Chi nhánh mẹ dạo trước cũng có đấy. Vụ đấy là… à đấy, giết người lấy tiền bảo hiểm…
- Giết người ạ? Wakatsuki há hốc mồm.
- Không phải… là lừa đảo. Hai vợ chồng cãi nhau xong, ông chồng để lại di chúc rồi biến mất tăm, bà vợ thấy vậy bèn yêu cầu tiền bảo hiểm. Nhưng vợ chồng họ đã lên kế hoạch ngay từ đầu rồi, ông chồng dùng tên giả làm việc cho một tiệm pachinko ở Tohoku.
- À... Chuyện này cũng thường xảy ra mà. Đàng nào cũng phải mất bảy năm mới có thể tuyên bố mất tích nên trong lúc ấy, tiền bảo hiểm sẽ không được thanh toán đâu.
- Hay xảy ra lắm hả?
- À, không. Chỗ con không có mấy, dù gì Kyoto cũng là cố đô nghìn năm, toàn những con người thanh lịch nên chẳng có mấy tội phạm đâu.
- Vậy à? Tức là con rảnh đúng không?
- Vâng. Rảnh. Con rảnh mà.
- Việc nhẹ lương cao thì nhất rồi còn gì nữa.
- Công nhận, công ty vốn hào phòng mà mẹ.
Chắc chắn mẹ anh không hoàn toàn tin những lời anh nói, nhưng không tiết lộ sự thật sẽ làm bà đỡ lo nghĩ linh tinh.
Bởi lẽ, dù lúc này mẹ đã gượng dậy được, anh vẫn không muốn để bà nhớ lại cú sốc chín năm về trước.
Ngày 3 tháng Bảy, thứ Tư.
Đang xách chiếc túi Boston leo lên cầu thang khu nhà, Wakatsuki bỗng đứng khựng lại. Có một túi rác màu đen đặt ngay trước cửa phòng anh.
Chiếc túi có kích cỡ bằng khoảng một thùng sơn 45 lít, giống với loại túi mà Wakatsuki vẫn dùng để vứt rác. Một sợi dây nylon cột hàng màu trắng buộc ngang miệng túi. Anh nhìn kĩ phần miệng thì phát hiện có hai lớp túi lồng vào nhau.
Wakatsuki lấy mũi giày đá thử. Hình như bên trong không có mấy đồ, cảm giác khá nhẹ.
Gì vậy nhỉ? Chẳng lẽ ai đó trong khu nhà lại lười mang rác xuống dưới nên vứt ngay trước cửa phòng mình?
Wakatsuki cúi xuống mở nút thắt miệng túi. Nó khá chặt nên không dễ gì mở ngay được.
Anh toan xé túi thì nhận ra tiếng chuông điện thoại đang reo trong phòng, bèn đứng dậy lấy chìa khóa. Có vẻ anh đã quên ấn nút nhận hộp thư thoại trước lúc ra khỏi nhà đi tập huấn. Chuông reo hơn chục hồi vẫn chưa dứt.
Tiếng chìa khóa cửa lanh canh vang lên giữa đêm muộn. Wakatsuki hất đôi giày khỏi chân, rảo bước qua bếp để với lấy máy điện thoại cầm tay đặt cạnh giường.
- A lô?
Tiếng khóc nức nở phát ra từ ống nghe khiến anh bàng hoàng.
- A lô?
- Anh... Wakatsuki...
Giọng của Megumi.
- A lô? Em sao vậy?
Giọng Megumi vừa nhỏ vừa nghẹn ngào, Wakatsuki không tài nào nghe rõ được.
- Anh không nghe thấy gì. Em bình tĩnh kể anh nghe xem nào. Có chuyện gì vậy?
- Anh ơi... Con Petro ấy... Lũ con của nó...
Megumi òa khóc. Wakatsuki sốt ruột chờ Megumi bình tâm trở lại. Petro à? Anh nhớ Petrosyan là tên con mèo cái Megumi đang nuôi, chính là con mèo mới sinh con mà cô đã viết thư kể.
- Em này, em không kể rõ ràng thì anh không hiểu đâu. Petrosyan là con mèo của em đúng không? Con mèo bị làm sao?
Tiếng nức nở càng lớn.
- Sao có thể... làm chuyện... kinh khủng… như vậy được...
Tim anh bắt đầu đập thình thịch như thể dự cảm trước được cú sốc. Anh bắt đầu tưởng tượng chuyện đã xảy ra. Đúng lúc này, một giọng nói khác vang lên ở đầu đây bên kia.
- Wakatsuki phải không? Để bác nói cho… A lô, cậu Wakatsuki? Bác là Ishikura đây.
Người đang nói là Ishikura Haruko, bà chủ nhà trọ nơi Megumi ở suốt từ thời đại học và quen cả Wakatsuki. Bà trên năm mươi tuổi, rất dịu dàng và còn thích mèo hơn cả Megumi. Lý do Megumi nhất định không đi khỏi chỗ đó cũng là bởi cô được phép nuôi mèo.
- Vâng, chào bác, lâu rồi cháu không hỏi thăm bác. Có chuyện gì vậy ạ?
- Bác bảo này… không biết nói sao bây giờ nhưng kinh khủng lắm... Con mèo của Megumi ấy, nó bị... cắt cổ rồi.
Anh nghe tiếng Megumi khóc dữ dội đằng sau, cả bà Ishikura cũng khóc.
- Mà không chỉ mèo mẹ, cả mấy đứa con của nó, tất cả đều... Không biết ai đã làm chuyện đó, chúng tôi gọi điện báo cho cảnh sát rồi nhưng họ coi đó là phá hoại đồ vật rồi lấy lời khai qua quýt lắm. Họ gọi mèo là đồ vật đấy. Thế này có khác gì giết người đâu?
Wakatsuki lơ đãng nghe bà Ishikura run run nói, cuối cùng, anh cố gắng cất lời.
- Cháu sẽ sang đó ngay bây giờ.
Giọng bà Ishikura có vẻ yên tâm hơn:
- Cậu sang đây hả? Megumi khóc suốt...
Wakatsuki nói hai mươi phút nữa sẽ đi rồi cúp máy.
Trước khi đi, anh còn có việc phải làm. Anh muốn chạy ngay ra cửa mà đôi chân tê cứng, mãi không bước nổi một bước nhưng vẫn phải cố gắng hạ quyết tâm vì Megumi.
Anh đi chầm chậm, mở cửa và mang túi rác vào phía trong bậc thềm, hít một hơi thật sâu rồi xé toạc phần ngay dưới nút thắt.
Một mùi hôi tanh nồng nặc xông lên. Anh nhận ra ngay đó là mùi máu.
Wakatsuki nín thở vạch rộng chiếc túi, nhìn vào bên trong đúng một tích tắc rồi ngay lập tức quay mặt đi chỗ khác, ấy vậy mà cảnh tượng đó đã kịp hằn rõ vào đầu anh chẳng khác gì một bức ảnh.
Vài vật hình cầu trăng trắng, những hình cầu nhỏ vây quanh hình cầu lớn. Tất cả đều là đầu mèo bị cắt từ phần cuống họng. Hầu hết đám mèo con đều nhắm mắt, chắc hẳn chúng đã chết mà không biết chuyện gì xảy ra.
Chiếc đầu lớn của mèo mẹ ở chính giữa đang nhe nanh và mở trừng trừng đôi mắt trắng đục. Trông nó đáng sợ như thể ngay lúc này đây vẫn muốn bảo vệ đàn con.
Ngày 4 tháng Bảy, thứ Năm.
Điều tra viên Matsui liên tục nhả khói với bộ mặt khó xử. Từ lúc Wakatsuki đến, anh ta đã hút liền ba điếu thuốc.
- Tôi đã bảo rồi, những chuyện chi tiết như vậy là vấn đề cá nhân, làm sao tôi có thể kể tường tận cho anh nghe được.
Matsui rung đùi, vẩy tàn thuốc vào cái gạt tàn bằng sắt trên bàn tiếp khách.
- Chuyện... con mèo ấy, cô Kurosawa cũng đã trình báo và chúng tôi sẽ điều tra cẩn thận, coi đó là một trò đùa ác ý. Tuy nhiên, không hề có căn cứ nào chứng tỏ chuyện này và chuyện lần trước là một đúng không?
Điều tra viên nheo mắt liếc qua tấm ảnh đặt trên mặt bàn làm từ ván ghép. Ảnh được chụp bằng máy ảnh dùng một lần nên hơi thiếu sáng và không nét, nhưng vẫn có thể thấy rõ bảy cái đầu mèo.
- Trò đùa? Phía cảnh sát xem chuyện này đơn thuần chỉ là trò đùa thôi sao? - Wakatsuki lập tức bắt bẻ.
- Không, không đơn thuần chỉ là trò đùa. Chắc chắn là vô cùng ác ý…
Matsui có vẻ bị lấn át.
- Cảnh sát định để mặc thế này đến khi có người chết thật hay sao?
- Ai chết cơ?
- Tôi giải thích rồi còn gì, là Komoda Sachiko. Bà ta đã mua bảo hiểm trị giá 30 triệu yên. Hơn nữa, anh xem vụ án mấy con mèo này thì biết đấy, chẳng có gì lạ nếu tôi và Kurosawa đang nằm trong tầm ngắm của gã.
- Từ từ đã! - Điều tra viên Matsui giơ tay phải đang kẹp điếu thuốc lên. - Tôi không hiểu chuyện anh đang nói cho lắm. Dù rằng Komoda Shigenori âm mưu giết hại vợ mình là Sachiko đi nữa, tại sao gã phải mất công gây phiền hà cho anh làm gì?
- Chuyện đó...
Wakatsuki tắc tị. Anh khó lòng mà giải thích cặn kẽ ý đồ của tên tội phạm.
- Đúng chưa nào? Gã ta đã lấy được tiền bảo hiểm của cậu bé Komoda Kazuya rồi thì chẳng có lý do gì để gây khó dễ cho anh. Vả lại, những kẻ sắp có ý định giết người hiếm khi cố tình lôi kéo sự chú ý về phía mình.
Lá thư. Cuối cùng, Wakatsuki cũng hiểu ra. Lá thư anh gửi cho Komoda Sachiko đã bị Shigenori phát hiện. Anh nhét thư vào hòm thư ở ga Kyoto lúc sáng sớm, nếu nó được chuyển đi ngay trong ngày thì cách một ngày sau, tức là hôm nay, gã ra tay cũng không có gì là lạ.
Không ngờ gã tệ hại đến vậy. Đáng ra anh phải cân nhắc khả năng gã kiểm tra cả thư từ của vợ nữa chứ.
Dù trong thư anh giả làm người bên cảnh sát nhưng có lẽ gã đã nhận ra ngay, chỉ cần khoanh vùng những người biết về vụ án là lập tức đoán ra ai gửi. Komoda đã đọc thư và gửi lời cảnh báo đến anh, đây là kết quả dành cho những kẻ thích nhúng mũi vào chuyện người khác.
Vậy là Komoda có ý định giết người thật, nếu không, gã đã không cần phải làm thế này. Wakatsuki hoảng hốt. Komoda muốn giết vợ bằng mọi giá.
Có điều, anh không thể tiết lộ cho cảnh sát về bức thư ngay được. Tình hình sẽ chẳng có mấy thay đổi chỉ bằng câu chuyện ngày hôm nay.
- Tôi hiểu rồi. Nhưng gã là một kẻ giết người không chớp mắt, chẳng rõ những lý luận thông thường có áp dụng được trong trường hợp của gã hay không. Vậy nên, anh có thể cho tôi biết lý do gì khiến cảnh sát cho rằng Komoda Kazuya tự sát không? Kurosawa cũng trầm cảm vì cái chết của mấy con mèo, tôi muốn giải thích để cô ấy yên tâm rằng hung thủ giết mèo chỉ đơn thuần là một kẻ hành động vì khoái trả trước nỗi đau của người khác chứ không liên quan gì đến sát nhân cả - Wakatsuki đặt hai tay lên mặt bàn thấp rồi cúi đầu thật sâu - Mong anh giúp cho.
- Ơ kìa. Anh làm thế cũng vô ích thôi.
Điều tra viên Matsui dửng dưng nói nhưng Wakatsuki vẫn tiếp tục cúi đầu.
Có lẽ vì đã quen với công việc phải giao dịch với khách hàng mà Wakatsuki có thể cúi đầu một cách rất tự nhiên, khiến đối phương phải khó xử. Điều tra viên Matsui cực kì ghét có người đến tận trụ sở chính Sở Cảnh sát tìm mình. Hôm nay cũng vậy, anh ta nói chuyện rì rầm như thể sợ bị nghe thấy.
Chắc chắn bây giờ anh ta đang cực kì khó chịu.
- Thôi nào, anh dừng lại đi.
Wakatsuki nghe thấy tiếng cười khe khẽ trong căn phòng lớn với rất nhiều điều tra viên. Sự chú ý dường như đều đổ dồn về phía hai người. Chẳng cần ngẩng đầu lên anh cũng biết rõ điều tra viên Matsui đang bối rối.
- Mong anh giúp cho!
Wakatsuki cố tình nói lớn. Điều tra viên Matsui im bặt. Wakatsuki liền hét lên lần nữa, “Mong anh giúp cho!” Có tiếng cười phá lên. Được đấy. Những điều tra viên khác xem ra đã bắt đầu phản ứng. Làm gì có chuyện anh ta từ chối được một người chỉ biết ngoan ngoãn cúi đầu chứ. Anh định cứ mười giây lại hét lên một lần, làm vậy mà còn không xong thì sẽ quỳ ngay tại đây.
- Tôi biết rồi, biết rồi, thế nên anh thôi đi.
Matsui sốt ruột lầm bầm. Cuối cùng, Wakatsuki cũng chịu ngẩng đầu lên.
- Gã ta có chứng cứ ngoại phạm.
- Hả?
- Hôm trước tôi nói rồi, chứng cứ ngoại phạm của Komoda Shigenori ấy. Thời điểm Komoda Kazuya tử vong rơi vào khoảng từ 10 giờ sáng đến giữa trưa, chúng tôi đã tìm ra kẻ có mặt cùng gã đàn ông đó.
- Nhưng mà... lỡ gã nhờ người tạo chứng cứ giả thì sao? - Wakatsuki ngạc nhiên.
- Hầu như không có khả năng này - Điều tra viên Matsui hờ hững đáp - Tên kia chỉ quen biết Komoda Shigenori ở quán rượu, ngoài ra không có bất cứ quan hệ nào khác. Chúng tôi tìm mãi mới ra hắn nhưng đến tên của Komoda hắn còn không biết, chỉ đến khi được cho xem ảnh, hắn mới làm chứng rằng đúng là đã ở cùng Komoda hôm đó.
- Nhưng mà…
- Chà, anh cứ nghe đi đã. Dựa trên lời khai của hắn, chúng tôi đã thử truy lùng lại. Mấy tên này mới sáng sớm ngày ra đã chơi chinchirorin[3] ở Kawahara rồi, tình cờ thế nào lại có mấy kẻ rỗi việc ở gần đó vô tình chứng kiến. Nhờ bọn họ mà chúng tôi mới tìm ra chân tướng. Tức là, Komoda Shigenori có chứng cứ ngoại phạm rõ ràng trong khoảng thời gian từ 10 giờ sáng đến giữa trưa ngày mùng 7 tháng Năm.
Đầu óc anh quay cuồng. Thật không thể hiểu nổi. Chứng cứ ngoại phạm, thật lố bịch. Đây chắc chắn không phải là sự thật. Nhưng...
- Biểu hiện... của cậu bé Komoda Kazuya hôm đó thì sao?
Điều tra viên Matsui châm thêm thuốc rồi gật đầu.
- Chà, tiện đây tôi cũng kể với anh luôn. Cậu bé ấy vẫn học buổi sáng, có điều… kiểu như trẻ chậm phát triển ấy, lớp Năm rồi mà vẫn chưa thuộc bảng cửu chương. Chắc vì không hiểu bài nên thường xuyên bỏ tiết. Hôm mùng 7 tháng Năm cũng vậy, đến tiết hai buổi sáng là không thấy bóng dáng cậu bé đâu nữa. Phía trường không lo lắng lắm vì chuyện này thường xuyên xảy ra. Giáo viên chủ nhiệm có gọi điện về nhà nhưng không ai bắt máy.
- Bà Sachiko, mẹ cậu bé thì đi đâu vậy anh?
- Pachinko. Nghe đâu bà ta ham mê lắm. Có ít tiền vào, nói là đi mua sắm nhưng vào tiệm pachinko đến chiều mới về nhà. Bữa trưa Kazuya toàn ăn mì gói thì phải.
Lòng Wakatsuki đau nhói vì thương cảm cho cậu bé đã chết. Cậu bị xa lánh cả ở trường học lẫn ở nhà, ngay lúc còn sống cũng chẳng có lấy một chút niềm vui.
Điều tra viên Matsui như thể đọc thấu suy nghĩ của Wakatsuki.
- Cậu bé tội nghiệp, trước ngày tự sát bị mẹ mắng kinh khủng lắm, hình như là vì một bài kiểm tra 0 điểm. Là một người mẹ, sao có thể mắng con mình đến mức ấy? Hôm đó đi học, cậu bé đã giơ tay lên bảng ngay tiết học đầu tiền, tiết Toán thì phải. Mẹ đã ra lệnh nhất định phải giơ tay, nhưng thầy gọi lên bảng lại không trả lời được. Ấy thế mà vẫn tiếp tục giơ tay. Thầy giáo bực mình quá bèn bắt đứng ngoài hành lang, còn bảo cậu bé chỉ biết làm phiền là giỏi.
Wakatsuki im bặt. Vậy là Kazuya tự tử thật sao?
- Anh hiểu rồi chứ?
Wakatsuki yếu ớt nói lời cảm ơn rồi đứng dậy. Lúc này, anh chỉ còn cách tin rằng Komoda Kazuya tự sát, thế nhưng, những cái đầu mèo là minh chứng cho thấy sự đe dọa là có thật.
Lẽ nào bức thư là một phương án sai lầm, Komoda Shigenori vô tôi thật nhưng đọc thư xong đã phẫn nộ rồi giết lũ mèo?
Không, không phải. Những người vô tội sẽ không làm chuyện đó. Liều lĩnh giết những bảy con mèo rồi cắt đầu gửi đi... Không thể làm chuyện đó chỉ đơn giản vì ghét được. Đây hẳn là một lời cảnh cáo.
Nhưng tại sao?
Trên đường từ Sở Cảnh sát về, Wakatsuki gọi điện đến phòng nghiên cứu của Kanaishi. Anh muốn nghe ý kiến từ một nhà tâm lý học tội phạm.
Nhưng một phụ nữ nghe máy báo là trợ giảng Kanaishi đi vắng. Nghe đâu mấy hôm nay hắn ta nghỉ không phép suốt.
❀ ❀ ❀
[1] Một loại vận động không chủ ý liên quan đến một số cơ như cơ mặt, vai và cổ.
[2] Món lẩu Nhật Bản gồm các gia vị như mirin, đường, tương cùng các nguyên liệu như thịt bò thái lát, hành tây, rau cải cúc, nấm đông cô...
[3] Một loại trò chơi xúc xắc của Nhật. Người chơi tung xúc xắc vào một bát lớn và phân định thắng thua bằng số mất trên xúc xắc được tung ra.