Nhà Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Ngày 11 tháng Tám, Chủ nhật.

- Điện thoại của anh. Nghe xong anh dập máy luôn cũng được.

Y tá phụ trách chăm sóc cho Wakatsuki nói với anh bằng khuôn mặt cau có rồi quay đi. Tuy hơi mập nhưng vẫn là một người đẹp Kyoto với đôi mắt to tròn. Hằng ngày cô luôn vui vẻ và cảm thông với những vết thương nặng trên người anh, vậy mà hôm nay tự dưng lại thay đổi thái độ.

Wakatsuki cảm ơn cô y tá rồi ngồi xuống ghế sofa của phòng nghỉ trong lúc vẫn phải để ý đến cánh tay phải treo lủng lẳng trên cổ bằng chiếc khăn hình tam giác, với lấy ống nghe đang ở chế độ chờ.

- A lô, Wakatsuki xin nghe.

- A lô...

Giọng của Megumi. Không được thông báo ai gọi đến nên Wakatsuki khá bất ngờ khi nhận ra cô.

- A lô, Megumi hả?

- Vết thương của anh thế nào rồi?

- À, phẫu thuật thành công nên không vấn đề gì nữa. Nghe nói bị dao sắc chém thì nhanh khỏi lắm.

- Vậy à, em nghe tin tức mà giật cả mình.

- Ừ, anh cũng không ngờ chuyện lại thành ra thế này.

Cảm giác lúc đánh chết Komoda Sachiko lại gợn lên nơi lòng bàn tay đang giữ ống nghe của Wakatsuki.

Bàn tay con người mỏng manh như miếng đậu phụ, nhưng chỉ cần dồn sức lực vào đó thì có thể đập vỡ tan mọi thứ. Chính điều đó đã quyết định sự tồn vong của anh.

Vết thương đã lành, nhưng chẳng phải anh đang suy sụp tinh thần lắm sao?

Wakatsuki không có cảm giác mình đã gây ra tội giết người. Đọng lại trong anh lúc này chỉ là cảm giác ghê tởm thuần sinh lý và dư vị khó chịu mơ hồ.

Cách anh nện thẳng vào đầu ả như vậy khiến chính anh phải ngạc nhiên. Dù Komoda Sachiko có là kẻ sát nhân tàn ác, thản nhiên giết chóc vô số thì suy cho cùng, ả vẫn là con người như anh.

Ấy vậy mà, việc đoạt mệnh ả đối với anh chỉ như việc xịt thuốc diệt côn trùng vào con bọ hung. Lương tâm cắn rứt, có chăng cũng chỉ là chút áy náy mà thôi.

- Không sao, ngoài cách đó ra anh đâu làm được gì khác.

- Thực ra ban nãy cảnh sát cũng hỏi chuyện anh. Dù không có người chứng kiến nhưng đối phương là ai thì họ cũng biết rồi đấy. Họ bảo chắc anh sẽ được chấp nhận là tự vệ chính đáng.

- Vậy thì tốt quá.

Megumi thở phào nhẹ nhõm. Cảm nhận được sự lo lắng của cô, lòng anh thật ấm áp.

- Cơ mà, cánh tay bị thương của anh chắc bất tiện lắm nhỉ?

- Đúng đấy. Giờ mẹ nghỉ ở khách sạn gần đây, hàng ngày vào chăm anh. Anh đã bảo không cần làm vậy rồi, nhưng…

- Giá mà em cũng đến thăm anh luôn được...

- Thôi, anh không sao mà. Cái chính là em ấy, em ổn hẳn chưa?

- Ừm...

Megumi im lặng.

Chắc cô đang nhớ lại vụ án ở ngôi nhà đen. Trải nghiệm ấy quá khốc liệt ngay cả với những người cứng rắn. Thần kinh Megumi rất nhạy cảm, hẳn cô phải thấy kinh khủng hơn gấp bội...

- Em không thay đổi quan điểm đâu. - Megumi hít sâu rồi lên tiếng.

- Sao cơ?

- Em vẫn tin là không có ai bẩm sinh tàn ác.

- Gặp phải chuyện như vậy mà em vẫn không căm hận ả đàn bà đó sao? - Wakatsuki suýt á khẩu.

- Em sợ, và căm hận. Em còn muốn giết bà ta. Nhưng em sẽ thua nếu xem bà ta là quái vật.

- Kể cả lúc nghĩ đến những việc Komoda Sachiko đã làm?

Wakatsuki hỏi với vẻ bán tin bán nghi.

- Trẻ con thường sẽ đối xử với người khác theo cách chúng bị đối xử. Con người ấy chắc hẳn đã liên tục bị đối xử như vậy trước khi biết nhận thức, thế nên bà ta chỉ có thể sống theo cách đó. Em nghĩ xung quanh không ai dạy cho bà ta biết rằng gây thương tích và giết người là việc xấu.

Có vẻ như sự cố rùng rợn ấy không thể thay đổi niềm tin trong Megumi. Wakatsuki cảm phục đồng thời cũng yên tâm trước sự mạnh mẽ của cô.

- Vậy là lúc này em vẫn không nghĩ Komoda Sachiko là psychopath à?

- Em không dùng từ psychopath. Dù không muốn nói xấu người đã khuất nhưng em vẫn thấy cái tay Kanaishi đấy thật bệnh hoạn. Hắn chỉ suy bụng ta ra bụng người là giỏi.

- Anh thấy em hơi nghiêm khắc với Kanaishi đấy.

- Do anh mải để mắt đến vợ chồng nhà Komoda mà không nhận ra bản chất thật của Kanaishi thôi.

- Bản chất thật?

- Những kẻ như Kanaishi mới là nguy hiểm thực sự.

- Hả?

Trong vụ án này thì trợ giảng Kanaishi là người bị hại nên Wakatsuki thấy nhận định của Megumi quá bất công.

- Em nghĩ có nói thì anh cũng không hiểu ra ngay đâu... Em biết có người giống với Kanaishi, hơn nữa còn là người thân của em.

Wakatsuki thắc mắc không biết là ai.

- Vì chuyện đó mà em phải xin lỗi anh Wakatsuki.

- Nghĩa là sao?

- Đợt vừa rồi, anh gọi cho em mấy lần đúng không? Hôm qua em mới nghe bố mẹ nói.

- Chuyện đó à... Khi ấy anh nghe nói em vẫn chưa qua hẳn cơn sốc...

- Không phải đâu, bố mẹ em chỉ lý do lý trấu thôi. Họ định ngăn em yêu anh đấy.

- Chà, bố mẹ em nghĩ thế cũng không có gì là lạ.

- Không phải vậy! Chuyện không phải như vậy! - Hình như Megumi đang bốc hỏa - Em muốn làm gì cũng phải theo ý bố mẹ mới được. Họ muốn em mãi mãi là một đứa trẻ như búp bê, mặc quần áo dễ thương diêm dúa rồi chạy lon ton ấy!

- Nhưng bố mẹ chiều chuộng em thế cơ mà?

- Không đâu, để em giải thích từ đầu...

Megumi hít sâu rồi bắt đầu kể chuyện. Giọng cô như vỡ òa.

- Bố mẹ em kết hôn gần như do sắp đặt. Một doanh nhân trẻ và con gái của giám đốc chi nhánh ngân hàng thành phố. Họ chẳng yêu thương gì nhau cả, cưới về rồi vẫn như hai người xa lạ. Vậy nên mọi người xung quanh mới khuyên họ sớm có con vì nếu ly hôn sẽ rất phiền. Tức là lấy con cái để gắn kết ấy. Cơ mà kẻ bị đưa ra làm sợi dây kết nối này chẳng sung sướng gì, lúc nào em cũng có cảm giác bị hai bên giằng co, cơ thể như bị xé toạc ra đến nơi.

- Tức là em bị kẹt giữa tình cảm của hai người?

- Cũng không phải. Bố mẹ chỉ đơn thuần dùng em để chơi trò chơi của họ mà thôi, trò chơi xem ai là người có thể khiến em làm theo ý họ. Em đau lòng lắm, em muốn bố mẹ thân thiết nhau, nhưng em cũng suốt ngày phải lo lắng rằng mình sẽ làm tổn thương một trong hai nếu nghe theo lời người kia. Nhưng nỗi lo lắng ấy với họ là không cần thiết, vì vốn dĩ họ có yêu ai đâu.

- Nhưng họ yêu em đấy chứ?

- Không. Với họ, em chỉ là quân cờ trong một ván cờ mà thôi. Em không được phép làm theo ý mình. Lúc em đến Kyoto học, họ cũng ngăn cản bằng mọi cách. Cả vụ lần này cũng vậy, họ chỉ bịa chuyện để làm khó anh thôi.

Mối quan hệ giữa bố mẹ không tốt thì con cái sẽ có xu hướng suy nghĩ lệch lạc. Wakatsuki cho rằng Megumi đang hiểu lầm hay phóng đại, song nhớ lại cảm giác lạnh lùng kì lạ khi gọi điện cho bố mẹ cô, anh cũng hiểu được phần nào.

- Ngay lần đầu gặp Kanaishi em đã ác cảm rồi, nói chuyện một lúc thì thấy giống hệt bố mẹ em. Họ đều là những kẻ nhìn con người theo quan điểm tàn nhẫn nên toát ra một thứ không khí y như nhau.

- Nghe em nói cứ như thể bố mẹ em bị rối loạn tính cách gì đó ấy nhỉ?

- Không, họ hoàn toàn bình thường. Có thể nói là hầu như tất cả đều bình thường. Vấn đề là họ có chung một nỗi bi quan đến mức bệnh hoạn, cả nỗi tuyệt vọng vô bờ bến đối với nhân loại nữa. Mọi thứ họ nhìn đều phản chiếu nỗi tuyệt vọng tăm tối đó. Họ tuyệt nhiên không chấp nhận một điều, rằng thiện ý và tình cảm của con người sẽ làm cho thế giới tốt đẹp hơn.

Wakatsuki im lặng.

- Cho nên, chắc chắn họ có ác cảm trên mức cần thiết đối với mọi sự việc trên đời. Họ bảo vệ bản thân bằng thứ mánh khóe vô cùng tinh tế, đó là không kết nối tình cảm và yêu thương bất cứ thứ gì để dù bị phản bội cũng sẽ không tổn thương. Và họ áp đặt thành kiến độc ác lên mọi đối tượng đe dọa sự tồn tại của họ, ngộ nhỡ có bất trắc xảy ra cũng sẽ dễ dàng rũ bỏ mà không cảm thấy đau đớn. Em nghĩ không phải những kẻ rối loạn nhân cách lộ liễu mà chính những con người trông qua có vẻ bình thường như thế mới thực sự gieo rắc mầm độc nghiêm trọng cho xã hội.

Wakatsuki cảm thấy day dứt như thể khía cạnh tiêu cực của mình đang bị Megumi chỉ trích. Anh đã vô thức gạt Komoda Sachiko ra khỏi phạm trù con người chỉ để tránh cho mình khỏi cắn rứt lương tâm. Đúng là nếu cứ vận hành tinh thần theo cách này thì bất cứ ai cũng dễ dàng biến thành kẻ sát nhân, điều đó còn đáng sợ hơn cả psychopath mà Kanaishi đã nhấn mạnh

- Chỉ những lúc như vậy hai người đó mới đoàn kết lại. Họ vứt bỏ tình cảm và hợp tác vì lợi ích chung. Ăn ý đến mức tuyệt vời ấy. Hồi cấp ba, khi học về cụm từ “quân Đồng minh” trong giờ Lịch sử thế giới, em đã nghĩ ngay đến bố mẹ mình.

Megumi nói nhiều, khác hẳn ngày thường. Wakatsuki chợt nhớ lại câu nói của Kanaishi, “Con đường dẫn đến địa ngục được lát đầy thiện ý.” Anh không biết câu ngạn ngữ ấy có thật hay không nhưng có cảm giác nó chứa đầy bi quan. Nhưng suy ngược lại cũng đúng, tức là, “Một bức tường xây dụng bởi ác ý cũng có thể trở thành đê chắn sóng.” Từ sự phản kháng đối với bố mẹ, Megumi đã tự xây dựng trong lòng mình lớp vỏ sò vững chắc, vỏ sò ấy đã ngẫu nhiên bảo vệ cô khỏi vết thương tinh thần gây ra bởi trải nghiệm ghê rợn trong ngôi nhà đen.

- Và rồi hôm nọ, họ đã bịa chuyện để bắt em gặp một nhân viên trẻ trong công ty của bố. Chỉ có lúc ấy, hai con người bình thường vốn ghét cay ghét đắng nhau mới nháy mắt và lén trao đổi một cách lộ liễu. Nhìn thấy thôi em đã lộn ruột rồi.

Từ lúc nào, Megumi đã nói ra những điều không nên tiết lộ. Wakatsuki cố khoác lên mình vẻ điềm tĩnh rồi hỏi lại:

- Anh ta là người thế nào?

- Một gã đáng ghét. Thấy bảo tốt nghiệp đại học Tokyo nhưng trông đen cháy như học khoa Thể dục, cao khoảng 1m80, vai to đùng, tóc để ngôi lệch, lúc nào cũng cười tươi hơn hớn.

Chẳng phải Megumi đang thực sự để ý đến người đàn ông đó sao, Wakatsuki lo lắng.

- Gã được chọn chỉ vì lọt vào mắt xanh của bố mẹ em thôi, có khả năng chỉ được cái mã bên ngoài. Còn lâu em mới nghe lời họ. Cuộc đời của em cơ mà, tự em sẽ chọn người đồng hành cho riêng mình.

- Ừ.

Một cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng anh.

- Ít ngày nữa em sẽ về đó. Chờ em nhé.

- Thật ư? Thế còn bố mẹ em...

- Bọn họ thì, sao mà chẳng được. Em đã quyết tâm tách khỏi phụ huynh rồi.

- Em làm vậy anh... rất vui nhưng em cũng nên nói chuyện rõ ràng với bố mẹ chứ?

- Không sao. Mà cái chính là nãy giờ toàn em nói, em xin lỗi.

- Không, thấy em có vẻ khỏe mạnh hơn, anh yên tâm rồi.

- Anh kể chuyện của anh đi.

- Ừ nhỉ…

Wakatsuki nhìn quanh phòng nghỉ. May sao chỉ có một bà già đang ngủ gật.

Vết chém ở cánh tay khiến máu chảy rất nhiều, vì thiếu máu nên lúc này đầu anh vẫn ong ong. Nhưng có một chuyện anh nhất định phải kể cho cô nghe.

- Anh đã giải quyết được một chuyện. Một vấn đề rất quan trọng với anh.

- Vấn đề gì thế?

- Chuyện về người anh trai đã mất. Em cũng nhận ra đúng không?

- Vâng.

- Em biết khi nào?

- Trước em đã nghĩ anh gặp sự cố gì đó nhưng mãi đến hôm nghe anh kể chuyện đi bắt côn trùng hồi nhỏ, em mới biết đó là chuyện về anh trai anh.

- Sao em biết?

- Lúc em hỏi anh đi một mình à, anh phải khó khăn lắm mới nhắc được đến anh trai, đúng không? Với cả, khi em hỏi ý nghĩa của chữ “côn” trong “côn trùng”, anh đang nói dở nhưng cuối cùng lại không nói nữa. Về sau em đã thử tra từ điển Hán-Nhật, kết quả là chữ “côn” còn mang nghĩa “anh trai”.

- Vậy à…

Đến lúc này, Wakatsuki mới thấy ngạc nhiên về sự tinh ý của Megumi.

- Anh ấy tự sát. Hồi lớp Sáu. Nhảy xuống từ tầng thượng của nhà trọ. Suốt một thời gian dài, anh cứ nghĩ lỗi thuộc về anh.

Wakatsuki giải thích chuyện mình bị đe dọa và không dám hé với ai việc anh trai bị bắt nạt. Megumi im lặng lắng nghe.

- Nhưng anh bắt đầu nghĩ rằng, có lẽ sự thật không phải như vậy. Anh đã nghĩ thế khi vào ngôi nhà đen để cứu em.

- Nghĩa là sao?

Dĩ nhiên Megumi chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì rồi.

- Trong gian bếp tối om của căn nhà đen ấy có một cái chuồng rất lớn, đề phải nhốt vừa cả chó Tosa. Anh nghĩ Kanaishi đã bị giam trong đó...

Wakatsuki vội vã ngừng lời, anh sợ sẽ khiến Megumi nhớ lại kí ức đáng ghê tởm đó.

- Bấy giờ, anh có cảm giác như déjà vu, nhưng anh nghĩ nó không đơn thuần chỉ là ảo giác. Và rồi, đột nhiên anh nhớ ra ngày xưa cũng từng nhìn thấy một thứ tương tự. Giữa đêm khuya, có một cái chuồng rỗng đặt ở ban công nhà trọ của ba mẹ con anh. Dĩ nhiên nó nhỏ hơn nhiều so với cái chuồng trong ngôi nhà đen, chỉ bằng khoảng lồng chim thôi. Cửa chuồng mở và không có gì trong đó cả. Anh đã nhìn thấy nó vào cái đêm anh trai mất.

- Nhà anh nuôi gì à?

- Anh trai anh nuôi sóc chuột. Anh ấy yêu động vật lắm nên ngày nào cũng chăm nó rất cẩn thận, cho nó ăn hạt hướng dương, lót giấy trong chuồng và luôn dọn phân sạch sẽ. Hễ có chuyện gì không hài lòng hay buồn phiền, anh ấy đều ra ban công ngắm con sóc chuột.

- Anh kể tiếp đi.

- Người thả con sóc chuột không phải anh, cũng không phải là mẹ. Mẹ anh vốn ghét những con vật nhỏ giống chuột nên tuyệt nhiên không động đến cái chuồng. Nghĩa là trước lúc chết, anh trai anh đã mở cửa chuồng ra.

- Anh ấy định trả tự do cho nó vào phút cuối chăng?

- Anh không nghĩ thế. Nếu muốn vậy, anh ấy sẽ đưa nó ra hẳn ngoài rừng. Một con sóc chuột làm sao sống được nếu bị thả xuống từ ban công của khu nhà trọ.

- Thế sự việc là sao?

- Anh nghĩ không phải nó được thả mà là trốn đi. Anh trai anh định chơi với con sóc chuột để vơi bớt tâm trạng đau khổ, nhưng lúc mở cửa chuồng đã lỡ để nó sổng mất. Trước cũng có một lần như thế, anh ấy phải cố gắng lắm mới bắt được nó lại.

- Và nó đã lên sân thượng ư?

- Anh nghĩ thế. Khu nhà trọ cũ kĩ ấy có rất nhiều khối bê tông lồi ra nên con sóc chuột có thể dễ dàng leo lên sân thượng. Chắc anh trai anh đã ra sân thượng trong lúc tìm con sóc chuột và thấy nó bên ngoài tường bao.

- Chẳng lẽ là tai nạn…?

- Thực ra xác định chuyện đó rất dễ, chẳng cần phải tra cứu báo chí. Mẹ anh là nhân viên ngoại vụ nên anh trai anh cũng tham gia bảo hiểm ở công ty. Anh chỉ việc gõ máy tính xem ghi chép và tìm mã số nguyên nhân tử vong. Trước giờ anh chưa dám xem những thứ như thế, nhưng cuối cùng anh đã dồn hết can đảm để xác minh.

- Kết quả ra sao?

- Mã số nguyên nhân tử vong là 482, mang ý nghĩa “Ngã do bất cẩn”. Giải thích rõ hơn nữa thì trong đó không bao gồm tự sát.

Megumi thở dài.

- Toàn là hiểu nhầm nhỉ… Nhưng tại sao tự dưng anh lại nghĩ ra cách lý giải đó?

- Sau cái chết của anh trai, anh cứ đinh ninh tất cả là do mình rồi rơi vào trạng thái như tự kỉ. Anh không dám kể cho ai chuyện của anh ấy, thậm chí không dám đọc báo. Anh đau khổ vô cùng, đến mức lúc này, những kí ức dạo ấy vẫn còn ập về - Wakatsuki thở ra - Hôm qua anh thử hỏi mẹ, quả nhiên anh trai anh định bắt con sóc chuột nên đã leo qua tường bao rồi trượt chân rơi xuống. Cảnh sát đã kết luận như vậy. Mẹ cứ nghĩ anh đương nhiên biết chuyện đó, bà không rõ anh đã đau khổ nhường nào.

- Nhưng thế là tốt rồi. Giờ anh có thể rũ bỏ cảm giác tội lỗi nhỉ?

- Ừ.

Đột nhiên Wakatsuki nhận ra việc phát hiện sự thật có ý nghĩa thế nào đối với anh.

- Bao giờ em về đây?

- Sao tự dưng anh lại hỏi vậy? - Megumi cười khúc khích.

- Anh muốn gặp em.

- Ghét thật, nghe cứ như tâm sự từ đáy lòng ấy nhỉ.

- Gì cũng được. Mau về đi.

- Làm thế nào bây giờ nhỉ…

Sốt ruột với kiểu nói như bắt người khác phải kì vọng của Megumi, Wakatsuki hét lên:

- Em biết rồi còn gì? Anh cần em!

Bất giác ngẩng mặt lên vì cảm giác ai đó đang nhìn mình, anh nhận ra cô y tá đã vào phòng nghỉ từ bao giờ và đang nhìn anh chăm chăm với vẻ sững sờ.

Wakatsuki đỏ bừng mặt.

Ngày 23 tháng Tám, thứ Sáu.

Wakatsuki đeo túi xách lên vai rồi rời khỏi căn hộ. Cuộc sống của anh thay đổi khá nhiều sau vụ án xảy ra ở chi nhánh. Hiện tại cánh tay phải vẫn vô dụng nên anh không thể đi làm bằng xe đạp địa hình, thay vào đó, anh đi một tuyến tàu điện ngầm từ ga Oike đến ga Shijo.

Anh liếc nhìn tác phẩm mỹ thuật được trưng bày ở “Triển lãm ga Oike” rồi đi xuống tầng ngầm bằng thang cuốn.

May sao, vết thương bị Komoda Sachiko chém không nhiễm trùng nên chỉ chừng một tuần đã liền lại.

Nửa thời gian đầu là mẹ Nobuko của anh từ Chiba còn nửa thời gian sau là Megumi, hai người thay nhau túc trực chăm sóc Wakatsuki, đến tuần thứ hai anh đã có thể xuất viện. Tuy vậy, thỉnh thoảng anh còn thấy đau nhức nên vẫn băng bó cánh tay và dùng thuốc giảm đau vài lần.

Một thay đổi lớn nữa, đó là anh không động đến một giọt cồn nào vì nghe nói không tốt cho vết thương. Cứ nghĩ một tháng trước còn đang mải miết chạy trên con đường dẫn tới chứng nghiện rượu và bệnh xơ gan thì không thể phủ nhận rằng sức khỏe anh đã được cải thiện đáng kể.

Nằm ì suốt khiến anh thèm làm tình vô cùng. Nhưng lấy lý do ảnh hưởng đến vết thương, Megumi bắt anh phải chờ và khiến anh càng thêm bất mãn.

Phiền nhất là lúc tắm. Trước khi vào đã phải bọc kín cánh tay phải bằng túi nylon và cuốn băng dính cẩn thận vào đầu túi rồi, nhưng vẫn khổ sở vì liên tục phải để ý sao cho cánh tay không bị ướt.

Wakatsuki phát hiện ra một sự thật, đó là không thể nào kì cọ cánh tay trái chỉ bằng tay trái. Anh đã thử nhiều cách trong vô vọng như trải khăn tắm trên đùi rồi cọ tay lên đó nhưng tất cả đều không ổn. Anh đành bỏ cuộc, mặc kệ tay trái cho đến lúc tay phải khỏi hẳn.

Ra viện một thời gian, anh vẫn bị cánh phóng viên của các talkshow chầu chực gần chi nhánh và chĩa micro xin phỏng vấn nhưng chẳng bao giờ anh đáp lại câu nào, chắc vì thế nên mấy ngày nay không còn nhìn thấy bóng dáng họ đâu nữa.

Đến chi nhánh, anh gặp Sakagami Hiromi và mấy nhân viên nữ trước cửa thang máy. Wakatsuki cúi đầu đáp lại những lời chào hỏi của họ. Một cảnh tượng buổi sáng hoàn toàn không thay đổi so với trước kia.

Hôm nay là ngày thứ năm anh quay lại công việc. Ngày đầu tiên, anh đã được Sakagami Hiromi đại diện tặng hoa giữa những tràng pháo tay của toàn thể nhân viên chi nhánh.

Sang ngày thứ ba, ngoại trừ cánh tay vướng víu ra, anh đã có thể bắt đầu sống những ngày bình thường. Công việc nhiều nhất vẫn là kiểm tra và đóng dấu hồ sơ, thành thử anh không cảm thấy quá bất tiện chỉ với một bên tay trái.

Giả sử đêm ấy anh chết thảm dưới tay Komoda Sachiko thì cũng chỉ được để hoa trên bàn trong ba ngày, sau đó, có lẽ tất cả sẽ vùi đầu vào công việc bận rộn thường ngày mà quên mất anh.

Anh chợt nhớ đến Takakura Yoshiko.

Trong lúc anh nhập viên thì xác của chị đã được phát hiện ở công viên Takaragaike của quận Sakyo trong tình trạng bị chém tan nát. Tiếng anh nghe thấy qua điện thoại quả nhiên là của đường sắt Eizan. Nghe đâu, lễ tang chị đã diễn ra rất long trọng với sự tham gia của rất nhiều lãnh đạo cao cấp dưới quyền giám đốc từ trụ sở chính của công ty Bảo hiểm Nhân thọ Showa. Wakatsuki không tham dự đám tang được nên ngay sau khi xuất viện, anh đã lặng lẽ mang hoa đến viếng mộ Takakura Yoshiko và bác bảo vệ.

Vừa ra khỏi thang máy, Wakatsuki gặp tổ trưởng phụ trách kinh doanh pháp nhân Tachibana ngay trước phòng Tổng hợp. Tachibana đang ôm trên tay vài cuốn tuần san ảnh được phát hành hôm nay.

- Ồ, chủ nhiệm Wakatsuki, anh xem cái này chưa?

Thấy mặt Wakatsuki một cái là tổ trưởng Tachibana bèn mở ngay một trang đã gập góc cho anh xem với vẻ mặt hớn hở.

- Trong đó là bài báo liên quan đến Komoda Sachiko.

Vài ngày sau khi Komoda Sachiko chết, nghe đâu Shigenori đã lên kế hoạch nhảy từ tầng thượng bệnh viện tự sát. Vì tòa nhà thấp nên vết thương không đáng kể, song triệu chứng trầm cảm của gã ngày càng chuyển biến xấu nên hiện đã được chuyển sang khoa Tâm thần.

Không biết bằng cách nào mà họ có được bức ảnh chụp cảnh Shigenori đang nhìn ra ngoài cửa sổ từ giường bệnh.

Wakatsuki liếc qua bức ảnh rồi nhìn đi chỗ khác.

Tổ trưởng Tachibana dường như tin chắc rằng Wakatsuki có hứng thú với chúng nên nhiệt tình mở cả trang tiếp theo.

Cả hai bức đều là ảnh chụp người. Bức thứ nhất là ảnh chân dung trông như một tấm ảnh thẻ, chụp chính diện khuôn mặt rổ lỗ chỗ của một người đàn ông. Bức ảnh còn lại chụp một cô gái trẻ tròn trĩnh đang chơi với chó trong vườn hay đâu đó. Cả hai bức đều bị bôi mực lên mắt.

- Tạm thời mới xác định được danh tính của hai người này giữa một núi xác chết, còn lại vẫn chưa biết là ai.

Bài báo chỉ viết người đàn ông là chồng trước của Komoda Sachiko, tròn 30 tuổi vào thời điểm bị sát hại; cô gái bấy giờ mới 24 tuổi, nghe đâu tình cờ đến ngôi nhà đen để chào bán mỹ phẩm.

- Đã vậy, người ta còn nghi ngờ rằng Komoda Sachiko từng sát hại cả ba đứa con đẻ của mình. Không tính Komoda Kazuya đấy nhé. Thấy bảo giết con chỉ để lấy tiền bảo hiểm. Hai vụ của công ty khác còn một vụ của công ty ta.

Shirakawa Yoshio, 6 tuổi… Wakatsuki vẫn nhớ cái tên đó, cái tên anh đã tìm kiếm trên máy tính để xác nhận bài báo trong thư viện.

- Chà, chuyện chủ nhiệm Wakatsuki bị dính líu đến con quỷ cái này... chỉ có thể nói anh đã quá đen đủi.

Có lẽ đen đủi thật. Bản thân anh, Kosaka Shigenori và cả những người khác… Nhưng không biết đen đủi đến mức độ nào.

Một trên một triệu người. Một trên một trăm nghìn người. Hay khoảng một trên một nghìn người? Liệu tỉ lệ gặp phải những người như Komoda Sachiko ở Nhật Bản ngày nay vào khoảng bao nhiêu?

Anh bước vào phòng Tổng hợp đúng lúc Kasai vừa đặt điện thoại xuống. Sắc mặt Kasai tái mét khiến anh ngạc nhiên.

- Chào anh. Có chuyện gì vậy ạ?

- Ừ, cậu đến đây một lát đi...

Có một tập hồ sơ để mở trên mặt bàn Kasai. Là hồ sơ yêu cầu tiền bảo hiểm tử vong, có cả bản phô tô của một bài báo đính kèm.

- Cậu nhớ nó đúng không, là bộ hồ sơ chúng ta thụ lý vào đúng ngày Komoda Sachiko tấn công chi nhánh ấy.

Anh đã nhớ ra. Đó là vụ án một ngôi nhà bị phóng hỏa khiến người vợ và hai đứa con bị chết. Ba người tham gia cả thảy là mười một hợp đồng, hai trong số đó đóng phí chưa đầy một tháng với tổng số tiền bảo hiểm là 70 triệu yên.

Đúng lúc anh định hỏi chuyện tổ trưởng Kinh doanh khu vực Shimogamo thì xảy ra vụ án vừa rồi, nên từ đó đến nay vẫn chưa hề động tới nó.

- Tôi đã hỏi tổ trưởng Shimogamo nhưng ngay từ đầu hắn đã nói dối quanh co, hôm qua gọi hắn lên chi nhánh tra hỏi thì mới chịu phun ra. Hắn nói, liên quan đến hai hợp đồng này, phía khách hàng đã đến tổ Kinh doanh nói muốn tham gia bảo hiểm, đã vậy còn không cần kèm theo điều khoản đặc biệt, không cần hoàn lại phí bảo hiểm hàng tháng và số tiền bảo hiểm cao hết mức có thể.

- Vậy chẳng phải có vấn đề hay sao? Tại sao lúc làm hợp đồng lại không kiểm tra nghiêm ngặt hơn? - Wakatsuki hỏi.

- Kết quả kinh doanh của khu vực Shimogamo tháng đó vô cùng thảm hại, và thế là tay tổ trưởng đã bắt nhân viên ngoại vụ khai man để vơ hợp đồng về gộp vào thành tích. Khai rằng khách hàng này là do tổ Kinh doanh giới thiệu nên đã chủ động đến thăm hỏi ấy...

Tổ trưởng Kinh doanh của công ty bảo hiểm thường bị gây áp lực rất nặng nề. Hàng tháng, chi nhánh đều triệu họ về họp, Wakatsuki cũng tham dự vài lần trong vai trò quan sát viên và vô cùng ngạc nhiên trước không khí bất thường đó, bầu không khí khiến anh liên tưởng ngay đến bán hàng đa cấp hay cuộc tụ tập của một giáo phái.

Nếu các tổ trưởng Kinh doanh đạt thành tích tốt được tung hô một cách quá lố thì các tổ trưởng không đạt chỉ tiêu sẽ trở thành đối tượng bị chỉ trích nặng nề. Họ phải câm nín chịu đựng, bị mắng chửi là kẻ chỉ biết bòn rút tiền lương, bị chửi rủa theo kiểu hạ thấp nhân phẩm. Anh nghe kể ở những chi nhánh khác, các tổ trưởng như vậy còn phải quỳ dưới sàn rồi bị đá.

Nghĩ đến đây, Wakatsuki lại không muốn đổ lỗi cho tay tổ trưởng đã làm trò tiểu xảo đó.

- Lần này bọn họ gây chuyện từ công ty bảo hiểm bưu chính trước, mà bảo hiểm bưu chính thì nổi tiếng là khắt khe trong việc điều tra rồi. Bên đó đến cả công ty chúng ta để trao đổi, kết quả là sau khi gộp cả bảo hiểm bưu chính, bảo hiểm Kyosai và bảo hiểm của vài công ty khác thì tổng số tiền bảo hiểm lên đến 300 triệu yên.

Wakatsuki nhìn hồ sơ yêu cầu. Người mua bảo hiểm và người thụ hưởng bảo hiểm là Miyashita Ryuichi, sinh năm 1963, tức là hiện tại 33 tuổi.

- Người đàn ông này làm nghề gì ạ?

- Vốn là thợ gia công cốt thép nhưng hiện tại không làm gì. Thất nghiệp đó. Chỉ riêng phí bảo hiểm lần đầu đã gần 300 nghìn yên mỗi tháng rồi, thấy bảo phải vay tiền từ quỹ tín dụng lãi suất cao để trả.

Một cảm xúc không lành chạy dọc sống lưng, vết thương trên cánh tay phải của Wakatsuki lại đau nhức.

- Miyashita vừa gọi điện đến đây. Tức tối lắm. Gã hỏi sao không thanh toán tiền bảo hiểm, lát nữa sẽ đến làm cho ra nhẽ, rồi thì nói chuyện không xong là không yên đâu. Nhà ngay gần đây nên chắc mươi mười lăm phút nữa sẽ đến thôi. Phó giám đốc nội vụ hôm nay đi Ayabe rồi, ngại quá vì cậu mới ốm dậy nhưng cậu gặp gã cùng tôi được không?

- Em hiểu rồi.

Một người dạn dày kinh nghiệm như Kasai mà giờ cũng tỏ ra vô cùng căng thẳng. Ngay cả với vụ án của Komoda Sachiko, Wakatsuki cũng không mấy khi thấy anh như vậy.

Rốt cuộc bảo hiểm nhân thọ là cái gì đây?

Trở về chỗ ngồi, Wakatsuki bắt đầu tự vấn.

Hệ thống bảo hiểm nhân thọ của Nhật Bản đạt tỉ lệ người tham gia lớn nhất thế giới do phù hợp với nền trị an tốt và bản tính thích tích lũy, chăm chỉ của người dân. Các công ty bảo hiểm nhân thọ đã từng hân hoan trong mùa xuân của mình khi tuổi thọ trung hình ngày càng tăng và kinh tế Nhật Bản phát triển thuận lợi. Vậy nhưng những điều đó đang dần biến thành giấc mộng quá khứ.

Toàn xã hội Nhật Bản đang phải đối mặt với vấn đề băng hoại đạo đức nghiêm trọng, giống như những gì đang diễn ra ở nước Mỹ hiện giờ. Coi nhẹ giá trị tinh thần và xem đồng tiền là tất cả. Suy thoái năng lực tư duy và năng lực tưởng tượng. Thiếu cảm thông với những người yếu thế trong xã hội. Những dấu hiệu đó đã bắt đầu xuất hiện trong lĩnh vực bảo hiểm tai họa, thậm chí người ta còn cho rằng, đến phân nửa số tiền bảo hiểm được yêu cầu là lừa đảo và việc nó gây ảnh hưởng đến ngành bảo hiểm nhân thọ chỉ còn là vấn đề thời gian.

Nếu vậy thì chẳng mấy chốc, phí bảo hiểm sẽ tăng cao chót vót, và rốt cuộc toàn dân sẽ phải gánh chịu hậu quả.

Vấn đề này liệu có đơn thuần chỉ là hiện tượng cuối thế kỉ, vào thời kì quá độ? Hay đây chính là dấu hiện chứng tỏ toàn thể xã hội đang thẳng tiến đến một ngõ cụt không có đường quay lại?

Trước đây, moral risk, mối nguy hiểm bắt nguồn từ tinh thần của con người, được cho là đang giảm dần cùng với tiến bộ xã hội, nhưng tình hình hiện nay lại hoàn toàn trái ngược với dự đoán. Lẽ nào nguyên nhân nằm ở chế độ phúc lợi mà Kanaishi quá cố và một số các nhà sinh vật học xã hội đang công kích? Wakatsuki không nghĩ rằng phúc lợi hiện nay của Nhật Bản lại dễ dãi với những kẻ yếu đến thế.

Hoặc có thể, vấn đề này là hệ quả tổng hợp của tất cả những nguyên nhân gây ô nhiễm môi trường như thuốc trừ sâu, chất phụ gia thực phẩm, dioxin hay sóng điện từ, những thứ đang ăn mòn gen di truyền của chúng ta từ gốc đến ngọn?

Kanaishi đã vẽ ra trước mắt Wakatsuki một hình ảnh tương lai ảm đạm như thế.

Số lượng tội phạm gia tăng quá nhiều sẽ khiến tất cả các nhà tù chật chỗ, việc xét xử hình sự cũng tốn thời gian hơn và kém hiệu quả. Việc ra ngoài bất kể đêm ngày ở các thành phố sẽ trở thành điều bất khả thi. Các khu dân cư sẽ biến thành khu ổ chuột còn các cơ sở công cộng sẽ bị phá hoại nghiêm trọng đến mức không thể sử dụng được.

Một xã hội dân số già cộng với sự gia tăng tỉ lệ tội phạm sẽ khiến cho kinh phí của đất nước ấy tăng cao không điểm dừng. Thêm vào đó, việc người người trốn thuế và giới quan chức như lũ kí sinh trùng sẽ hủy hoại nền tài chính quốc gia. Mà không, có lẽ hiện tại đã hủy hoại rồi cũng nên. Và rồi, cái xã hội đen tối mất trật tự ấy sẽ bị thao túng dưới bàn tay của các psychopath.

Theo quan điểm của Kanaishi thì chính những kẻ đó mới là chủng tộc tiến hóa để phù hợp nhất với xã hội mới.

Và hắn cũng dự đoán rằng, sớm muộn gì xã hội chúng ta cũng sẽ bị bọn họ phá nát.

Phải chăng đó chỉ là ảo ảnh sinh ra từ nỗi bi quan đến mức bệnh hoạn?

Liệu có thể tin rằng ngôi nhà đen ngập mùi xác chết ấy không phải là hình ảnh tương lai mà xã hội của chúng ta sẽ đi đến?

Megumi tin chắc rằng không kẻ nào sinh ra đã là tội phạm, rằng chính môi trường đang xấu đi và những chấn thương tâm lý thời thơ ấu mới là nguồn cơn sinh ra tội ác, rằng việc vơ đũa cả nắm là sai.

Wakatsuki quyết định sẽ tin Megumi.

Bảo hiểm nhân thọ là hệ thống giúp giảm thiểu rủi ro cho con người, được sinh ra từ người bố là tư tưởng thống kê và người mẹ là tư tưởng hỗ trợ tương tác.

Nó tuyệt đối không phải khoản tiền thắng cuộc được đặt cược trên lối đi của con người.

Khoảng hai mươi phút sau, có tiếng thang máy.

Linh cảm là gã đã đến, Wakatsuki rùng mình. Có lẽ lại xuất hiện thêm một đồng loại nữa của Komoda Sachiko.

Đột nhiên, anh nhớ lại một cảnh trong chương trình khoa học xem trên ti vi ngày xưa. Một bộ phim tài liệu lấy chủ đề loài kiến do đài truyền hình nước ngoài sản xuất.

Trên màn hình là cảnh vô số con kiến đang bò qua bò lại hết sang trái lại sang phải trên thân cây. Chúng có vẻ là loài kiến sống trong hốc cây. Chúng bò vào tổ rồi còng lưng chuyển trứng, ấu trùng và nhộng ra ngoài, bởi lẽ có một tai họa vô cùng khủng khiếp sắp ập đến.

Xem những hình ảnh tiếp theo, có thể nhận ra chủ thể của tai họa chính là một con sâu bướm mang hình dạng kì dị, trông như cái thuyền bơm hơi bị lật ngửa.

Đó là ấu trùng của loài bướm cánh xanh tên là bướm cánh xanh diệt kiến. Có rất nhiều loài trong họ bướm cánh xanh sống cộng sinh với loài kiến nhưng chỉ riêng loài này là tấn công tổ kiến sống trên cây, ăn hết trứng, ấu trùng và nhộng.

Thấy con sâu bướm cánh xanh chậm chạp bò đến trên cành cây, đàn kiến bèn liều chết tấn công để bảo vệ tổ. Thế nhưng so với kiến thì sâu bướm quá khổng lồ với lớp da dày, nên nó chẳng mảy may bị thương. Cho dù kiến có tính nhắm vào chân con sâu bướm đi chăng nữa thì với hình dáng thuyền lật ngửa của sâu bướm, hàm trên của kiến không thể nào với tới được.

Loài sinh vật hiện thân cho ác mộng cùng cực của loài kiến này rung lắc thân hình to dài với vô số chân bám chắc trên thân cây để tiến gần đến tổ kiến với bước đi chậm rãi mà chắc chắn.

Đàn kiến bèn tập hợp đội quân dày đặc, dàn thành tuyến phòng vệ cuối cùng trước con sâu bướm, nhưng đối thủ không hề bận tâm, vẫn đâm thẳng vào đàn kiến. Bức tường phòng vệ của những chú kiến anh dũng bị đã tan xác rồi văng khỏi cành cây.

Kết quả thắng bại đã rõ. Một khi không thể ngăn bước chân của sâu bướm thì dù cố đến đâu, đàn kiến còn lại cũng không thể nào chở toàn bộ số trứng, ấu trùng và nhộng ra ngoài được.

Chẳng mấy chốc, con sâu bướm săn mồi đã đến tổ kiến, nó thong dong chúi cái đầu vào tổ rồi luồn nửa thân trên vào, ngoác cái miệng kệch cỡm rồi hùng hục ăn ấu trùng và nhộng mà đàn kiến vẫn chưa chuyển đi hết...

Thang máy dừng lại, cửa mở ra.

Một gã đàn ông cao lớn xuất hiện, chắc phải cao hơn 1m 90.

Kasai đứng dậy, khuôn mặt tái mét, Wakatsuki cũng đi theo.

Gã đàn ông khom lưng mở cửa kính rồi bước vào chi nhánh. Cặp mắt xếch sắc bén đến dị thường.

Hếch cái cằm bạnh to đùng, gã lườm khắp phòng Tổng hợp không chớp mắt. Toàn bộ nhân viên nữ phụ trách quầy giao dịch đều bất động như bị gây tê.

Vừa chạm phải ánh mắt của gã, huyết áp của Wakatsuki đột ngột tăng lên, tim đập thùm thụp như đánh trống.

Có lẽ nào, ác mộng thực sự bây giờ mới bắt đầu…

Lời bình

Kitakami Jiro

Trong số những giải thưởng dành cho các tác giả trẻ thuộc mảng giải trí gần đây, đi ngược lại mọi dự đoán, có lẽ thành công nhất chính là giải thưởng Tiểu thuyết Kinh dị Nhật Bản. Tôi nói “đi ngược dự đoán”, ấy là bởi dòng tiểu thuyết kinh dị liệu có thực sự phát triển được hay không? Những tiểu thuyết kinh dị hiện đại nước ngoài của các tác giả như Stephen King, Koontz hay ngay cả McCammon cũng đã từng thu hút số đông độc giả, song không có nghĩa thể loại mới sẽ bén rễ ở Nhật Bản. Điều này khiến tôi nhớ về dòng tiểu thuyết mạo hiểm. Tiểu thuyết của Alistair MacLean được độc giả trong nước nhiệt liệt chào đón nhưng khi tác giả Nhật bắt tay vào viết thì phải mất một thời gian dài mòn mỏi để phát triển. Dẫn chứng cụ thể, bộ phim Đại náo thành Nauarone dựa trên nguyên tác của MacLean đã tạo cơn sốt vào đầu thập niên 1960, trong khi đó, mãi đến đầu thập niên 1980 thì tiểu thuyết mạo hiểm của Nhật mới phát triển. Một thể loại mới phải rất khó khăn mới phát triển được và có chỗ đứng vững chắc trong gu đọc của cả một quốc gia. Vì lẽ đó, khi có những giải thưởng dành cho tiểu thuyết kinh dị Nhật Bản, sẽ không quá vô lý nếu cho rằng còn quá sớm để những tác phẩm ấy được nhân rộng. Nhưng thử nhìn lại hiện thực, tôi mới thấy mình đã hiểu lầm tai hại. Tôi vô cùng ngạc nhiên trước sự xuất hiện của các tài năng, mở đầu là Sena Hideaki với Parasite Eve, rồi Kobayashi Yasumi với Thợ sửa đồ chơi. Thật tuyệt với vì những cây bút trẻ đầy tài năng của dòng tiểu thuyết kinh dị đã có mặt trên khắp nước Nhật và lần lượt được xướng tên như thể đã chờ đợi giải thưởng này từ lâu. Tôi tự cảm thấy xấu hổ bởi không hề nắm bắt được luồng sinh khí của thời đại.

Nhà đen của Kishi Yusuke là cuốn tiểu thuyết đã đánh bại một kẻ từng có thành kiến như tôi. Đây là truyện dài đoạt Giải thưởng Tiểu thuyết Kinh dị Nhật Bản lần thứ IV và nó tuyệt hay. Có thể nói, đây là một kiệt tác mà bắt đầu đọc thì nhất định không thể bỏ dở giữa chừng.

Cuốn tiểu thuyết này có rất nhiều điểm tuyệt vời. Thứ nhất là những tình tiết của câu chuyện. Nghề nghiệp của nhân vật chính Wakatsuki Shinji là chủ nhiệm kiểm định của công ty bảo hiểm nhân thọ, bởi thế Nhà đen đã kể lại hết sức sinh động những nội tình của ngành bảo hiểm nhân thọ. “Công việc này liên quan trực tiếp đến sự dịch chuyển tiền bạc, chẳng hạn như thanh toán tiền bảo hiểm, vì thế nên thường xuyên xảy ra rắc rối cũng như gặp phải các trường hợp phạm tội,” chính vì vậy, công ty bảo hiểm có rất nhiều kiểu khách hàng. Ví dụ như cuộc cãi cọ ở phần đầu cuốn sách là câu chuyện phụ về một giám đốc doanh nghiệp vừa và nhỏ, người đã khiếu nại đòi bồi thường 50 triệu yên vì tấm séc bị từ chối thanh toán. Chuyện này quả thực vô cùng phức tạp. Ông ta đến đăng kí vay tiền theo hợp đồng nhưng mang đến con dấu khác với con dấu trong chứng từ bảo hiểm, vừa nghe nhân viên quầy giao dịch nói không thể làm thủ tục đã cun cút ra về. Ấy vậy mà chiều ông ta đã lại đến nói rằng chỉ vì không vay được tiền nên bị từ chối thanh toán séc khiến công ty phá sản, vì lẽ đó, ông ta bắt chi nhánh phải bồi thường thiệt hại 50 triệu yên, viện cớ rằng con dấu có khác thì vẫn vay được theo hợp đồng, và việc nhân viên giao dịch không giải thích rõ ràng là lỗi của chi nhánh. Theo như sếp của Wakatsuki là Kasai kể lại thì bọn chúng thường xuyên dùng thủ đoạn này và ngay từ đầu đã cố tình mang một con dấu khác đến để gây khó dễ.

Một câu chuyện phụ nữa là chuyện về vụ lừa đảo tiền trợ cấp nằm viện. Trong số các loại hình tội phạm liên quan đến bảo hiểm nhân thọ thì loại hình lừa đảo tiền trợ cấp nằm viện này gây thiệt hại lớn nhất cho công ty bảo hiểm. Sau khi giải thích tình hình rằng có cả những bệnh viện moral risk dính líu đến trò lừa đảo tiền trợ cấp, tác giả đã nêu ra ví dụ về một khách hàng người ban đầu nhập viện vì chấn thương đốt sống cổ và loét dạ dày, giữa chừng xuất hiện bệnh suy giảm chức năng gan và sau đó lại được chẩn đoán là tiểu đường. Giới hạn thanh toán tiền bảo hiểm cho một lần nằm viện là 120 ngày, việc mỗi lần hết hạn thì tên bệnh lại được thay đổi chỉ có thể do sự tiếp tay của bệnh viện. Tuy vậy, dù có nghi ngờ thế nào chăng nữa cũng khó mà tìm ra chứng cứ của sự tiếp tay đó.

Những loại hình tội phạm bảo hiểm này liên tục xuất hiện trong câu chuyện, các chi tiết ập đến với sự lôi cuốn tuyệt vời. Trước hết là chi tiết này: “Bảo hiểm nhân thọ là hệ thống giúp giảm thiểu rủi ro cho con người, được sinh ra từ người bố là tư tưởng thống kê và người mẹ là tư tưởng hỗ trợ tương tác,” tuy nhiên, tác giả cũng miêu tả sinh động về hiện trạng phải đối mặt với sự băng hoại đạo đức, chẳng hạn như “Coi nhẹ giá trị tinh thần và xem đồng tiền là tất cả. Suy thoái năng lực tư duy và năng lực tưởng tượng,” “Thiếu cảm thông với những người yếu thế trong xã hội”. Dĩ nhiên phía công ty bảo hiểm không bó tay đứng nhìn. Và thế là “kẻ phá hợp đồng” xuất hiện. Wakatsuki và đồng nghiệp không đủ sức chống lại loại tội phạm này, thành thử sẽ xuất hiện chuyên gia phá hợp đồng được thuê bởi công ty bảo hiểm. Điều này khiến người đọc vô cùng thỏa mãn.

Thứ hai, tính cách của các nhân vật mà điển hình là nhân vật chính Wakatsuki được miêu tả hết sức phong phú. Chẳng hạn, chuyện anh trai của Wakatsuki mất từ nhỏ khiến anh bị chấn thương tâm lý đã được xử lý tuyệt vời. Cả nhân vật Megumi, người yêu của Wakatsuki, cũng không đơn thuần được tạo ra để miêu tả cuộc sống riêng tư của nhân vật chính mà còn tạo nên niềm hi vọng cho câu chuyện. Cá tính nhân vật và tình tiết truyện có một sự dung hòa hoàn hảo.

Thứ ba, tác giả đã miêu tả hết sức chân thực sự đáng sợ toát ra từ loài quỷ sát nhân với con dao trong tay. Câu chuyện mở đầu bằng việc Wakatsuki bị gọi đến nhà của khách hàng và phát hiện ra thi thể treo cổ, quỷ sát nhân dần hiện rõ bản chất và cuối cùng tấn công anh bằng con dao trên tay mình. Sự đáng sợ đã được đặc tả, thứ mà con quỷ sát nhân mang theo không phải vũ khí gì hào nhoáng mà chỉ là một con dao, và chính con dao đơn giản đó mới trở thành vật khủng khiếp nhất. Tài năng của Kishi Yusuke đã khiến người đọc cảm nhận được điều này.

Câu chuyện phụ về con sâu bướm xuất hiện ở cuối truyện cũng vô cùng ấn tượng. Đó là phần nhân vật chính nhớ lại một bộ phim tài liệu xem trên ti vi. Sâu bướm là ấu trùng của bướm cánh xanh diệt kiến, Wakatsuki đã nhớ lại cảnh con sâu bướm khổng lồ tấn công tổ kiến. Bức tranh này vô cùng sống động. Nếu lồng ghép hình ảnh Megumi vào đó, ta sẽ nhìn rõ ý đồ của Kishi Yusuke. Bức tranh chiến đấu đơn phương của đàn kiến chống lại con sâu bướm chính là hình ảnh tương lai của xã hội đã băng hoại đạo đức của chúng ta. Chúng ta chính là đàn kiến. Cơn ác mộng bị loài sâu bướm, hay chính là loài người mới, ăn thịt đang bắt đầu từ đây. Quyết tâm của Megumi và Wakatsuki chính là lời tuyên truyền, kêu gọi chiến đấu chống lại cơn ác mộng đó. Sự kiên định của họ nhằm chứng tỏ rằng, đâu đó trong câu chuyện u tối vẫn tồn tại một tia sáng.

Tóm lại, lấy bối cảnh là ngành bảo hiểm nhân thọ, tiểu thuyết này đã mô tả bi kịch hiện đại của một xã hội phải đối mặt với sự suy đồi đạo đức thông qua những câu chuyện phụ được liên kết phức tạp cũng như ngòi bút tạo dựng nhân vật xuất chúng, lột tả một cách cảm động sự tôn nghiêm và kì vọng của con người. Phải có tài năng tuyệt vời mới có thể pha trộn một cách tài tình những chất liệu đó trong một câu chuyện. Trong số những tác giả mới, không nhiều người có thể làm được điều này, và dù đề tài của họ mới mẻ song vẫn không khơi gợi được nhiều điều. Trên khía cạnh đó, khó có thể nghĩ rằng Nhà đen được viết nên bởi một tác giả mới. Thật đáng nể!

suke Người dịch: Phùng Nguyệt —★— NHÀ ĐEN ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn - 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Kishi Yusuke

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.