Nhà Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Xung quanh nhà Komoda chăng dây thừng có gắn biển “Cấm vào", cảnh sát đông nghìn nghịt.

Đội giám định hiện trường nháy đèn flash liên tục một hồi, hình như đã chụp ảnh xong. Thang nhôm đã được dựng sẵn, một viên cảnh sát béo mập đội mũ bê rê, mặc bộ đồ cơ động in dòng chữ KYOTO POLICE sau lưng đang chậm chạp leo lên đó. Dù không to con như Kasai nhưng trông anh ta cũng có vẻ khá nặng, vừa đứng lên thì chiếc thang phát ra tiếng kêu ken két, dường như đang lung lay.

Trần nhà của gia đình Komoda khá cao, vị trí xà ngang có buộc sợi dây nằm ở độ cao phải đến trên 2 mét. Viên cảnh sát béo mập lấy con dao lớn cắt độ một nửa chiều dài sợi đây, hai cảnh sát khác bên dưới đỡ lấy thi thể và đặt xuống một tấm trông như bạt chống nước đã được trải sẵn. Viên cảnh sát không gỡ đoạn dây còn lại mà cắt rời rồi bỏ vào chiếc túi nylon trong suốt. Có lẽ nút thắt cũng sẽ được điều tra.

Được đặt xuống sàn, chân tay cái xác cong oặt như búp bê, nhưng quá trình đông cứng đã bắt đầu từ phần gáy trở lên, dù bị lắc thế nào cũng không động đậy.

Wakatsuki đứng im cách đó một quãng. Anh vẫn chưa thể tin điều trước mắt vừa xảy ra trong hiện thực, nó giống cảnh quay trong một bộ phim nào đó hơn.

Anh thoáng nhìn dáng lưng của Komoda Shigenori lúc này đang đứng bần thần trước cái xác. Với người ngoài, có lẽ trông gã giống một người cha đang đau đớn vì mất con lắm.

Mẹ đứa bé vẫn chưa về. Không biết ả sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy cảnh này.

Ai đó từ đằng sau vỗ vai anh. Wakatsuki ngoảnh lại và trông thấy một người có vẻ là điều tra viên đang mặc thường phục.

- Anh là người báo tin phải không nhỉ? Anh nói chuyện với tôi một lát được không?

Bình thường chỉ cần nghe cảnh sát hỏi chuyện anh đã căng thẳng lắm rồi, vậy mà lần này, mấy điều tra viên chẳng khác nào phao cứu sinh.

Anh không thể chịu nổi việc phải một mình giấu giếm những điều trông thấy. Nỗi căng thẳng khó chịu đến mức lồng ngực đau nhói vẫn chưa tan. Cơn chấn động dữ dội đến hoảng loạn. Mồ hôi lạnh nơi lòng bàn tay. Anh chỉ muốn nói chuyện ngay với ai đó để bình tâm trở lại.

Nhưng ở đây thì không ổn. Anh có cảm giác Komoda Shigenori đang chăm chú lắng tai nghe từng lời anh nói.

Wakatsuki cố nuốt nước bọt trong cổ họng khô không khốc.

- Xin lỗi nhưng… Nếu có thể, tôi muốn nói chuyện ở một nơi kín đáo.

- Được, vậy chúng ta vào trong xe nhé.

Nghe đề nghị, điều tra viên dẫn Wakatsuki ra khỏi nhà với thái độ bình thản. Ra ngoài rồi, người đó mới hít một hơi thật sâu rồi quay lại mỉm cười với Wakatsuki:

- Nói thật, tôi cũng chẳng muốn ở lâu trong căn nhà bốc mùi tởm tởm ấy đâu.

Cách dùng tính từ hai lần liên tiếp là đặc trưng của tiếng địa phương Kyoto. Điều tra viên mở cánh cửa sau xe cảnh sát, để Wakatsuki ngồi vào trước rồi ngồi xuống bên cạnh anh.

Cả việc ngồi vào xe cảnh sát lẫn việc bị cảnh sát điều tra thông tin đều là những trải nghiệm lần đầu trong đời Wakatsuki. Trong này cũng chẳng khác xe bình thường là mấy. Trước đây anh từng nghe nói rằng, xe cảnh sát được thiết kế để không tự ý mở được cửa từ bên trong. Cứ nghĩ đến chuyện mình sẽ không thể ra khỏi đây trừ phi tay điều tra viên này bỏ cuộc là anh lại cảm thấy áp lực kì lạ.

Anh lại nhìn điều tra viên vừa lấy sổ tay ra. Chắc anh ta khoảng 35, 36 tuổi, mặc sơ mi không cài khuy cổ và khoác áo vest, thân hình nhìn có vẻ yếu ớt dù là cảnh sát. Cách nói chuyện khá hiền lành, khuôn mặt ôn hòa nhưng trông không giống một viên chức bình thường vì mái đầu xoắn tít.

Wakatsuki trao danh thiếp giới thiệu bản thân và nhận lại danh thiếp từ điều tra viên. Matsui Kiyoshi, trưởng ban điều tra, phòng Điều tra số 1, Sở Cảnh sát tỉnh Kyoto. Không phải cảnh sát địa phương mà là cảnh sát tỉnh hẳn hoi, hơn nữa, phòng Điều tra số 1 chắc chắn là nơi phụ trách loại hình phạm tội tàn ác, chẳng hạn như giết người. Có lẽ nào ngay từ đầu phía cảnh sát đã xác định đây là một vụ án mạng? Anh bỗng có cảm giác mình vừa tìm được một đồng minh vô cùng vững chắc.

Điều tra viên Matsui chăm chú nhìn tấm danh thiếp của Wakatsuki.

- Anh Wakatsuki là... chủ nhiệm phụ trách hậu mãi của Bảo hiểm Nhân thọ Showa chi nhánh Kyoto à? Vậy là khác với nhân viên kinh doanh phải không? Sao bên bảo hiểm lại đến ngôi nhà này?

- Chúng tôi nhận được điện thoại từ Komoda Shigenori. Nghe nói ông ta có khiếu nại nhưng chỉ đích danh tôi và muốn tôi đến nhà.

- Nghe nói có khiếu nại? Khiếu nại chuyện gì vậy?

- Tôi cũng không rõ.

- Không rõ?

- Nghe nói liên quan đến nhân viên phụ trách thu tiền nhưng trao đổi qua điện thoại nên chúng tôi không nắm rõ thông tin. Tôi định cứ đến và sẽ hỏi chuyện sau.

- Chỉ định anh Wakatsuki, có nghĩa là trước đây hai bên đã biết nhau rồi sao?

- Không, hôm nay tôi mới gặp ông ta lần đầu.

- Ồ, vậy tại sao lại biết tên anh Wakatsuki được nhỉ?

- Tôi cũng không hiểu nữa.

- Vậy sao.

Điều tra viên Matsui như thể cảm nhận được điều gì

- Ông ta vào bảo hiểm bao nhiêu tiền?

- Hai vợ chồng Komoda mỗi người 30 triệu yên. Con trai họ 5 triệu yên.

- Vào cả ba người cơ à? Phí bảo hiểm cũng nhiều đấy nhỉ?

- Ừm, tổng cộng mỗi tháng chắc phải lên đến năm, sáu mươi nghìn yên.

- Lát nữa anh có thể cho tôi biết nội dung cụ thể không?

- Vâng, có điều anh phải yêu cầu qua văn bản chính thức tôi mới tiết lộ thông tin được.

Ngay cả trong trường hợp này, người phụ trách hậu mãi cũng không được quên nguyên tắc.

- Được được, tôi sẽ viết... Tiếp nữa, anh Wakatsuki kể lại cho tôi nghe quá trình anh phát hiện ra thi thể treo cổ được không?

- Wakatsuki nhấp nhổm trên băng ghế.

- Tôi được mời ngồi, và ông Komoda luôn miệng gọi tên con trai Kazuya. Không thấy tiếng đáp lại nên ông ta bảo tôi mở cánh cửa trượt đó ra.

- Ông Komoda Shigenori đã nhờ anh Wakatsuki mở cửa?

Matsui nắn nót viết vào sổ tay bằng bút chì.

- Đúng vậy.

- Sau đó thì sao?

- Tôi đứng dậy và kéo cửa.

- Rồi anh phát hiện ra xác chết. Ra là vậy, ra là vậy...

Wakatsuki hít sâu.

- Anh này, lúc đó...

- Sao cơ?

- Biểu hiện của Komoda lúc đó... Tôi nghĩ mình nên nói ra thì hơn.

- Mời anh, xin anh cứ nói - Matsui tỏ vẻ rất quan tâm.

Wakatsuki chùi hai tay vào quần với vẻ hoang mang.

- Ban đầu tôi mải chú ý đến cái xác nên không bận tâm đến biểu hiện của Komoda, nhưng rồi ông ta đến bên cạnh tôi từ lúc nào...

- Ồ, thế rồi sao?

- Tôi nhìn sang Komoda. Hình như tôi định nói điều gì đó. Tôi cũng không nhớ định nói gì nữa. Tức thì, tôi nhận ra Komoda đang nhìn tôi.

- Nhìn anh Wakatsuki? Nghĩa là sao?

Ánh mắt điều tra viên đột ngột trở nên sắc lẹm.

- Ông ta không nhìn vào xác chết. Tôi không biết nói thế này có phải không… Nhưng tôi cảm giác ông ta quan tâm đến phản ứng của tôi hơn là cái xác...

Wakatsuki ý thức sâu sắc tầm quan trọng trong phát ngôn của mình, bởi lẽ anh vừa tố cáo rằng anh nghi ngờ Komoda Shigenori là kẻ giết người. Điều tra viên Matsui im lặng một lát rồi mới nói chuyện trở lại. Giọng điệu anh ta dường như đã thay đổi, các từ ngữ vẫn lịch sự nhưng trở nên phổ thông hơn.

- Anh có chắc không? Có khả năng là ảo giác nữa đấy.

- Không phải ảo giác đâu, tôi chắc chắn.

- Chẳng hạn đúng lúc anh Wakatsuki nhìn sang phía Komoda thì Komoda cũng quay lại nhìn anh, có chuyện đó không?

- Không, tôi có cảm giác ông ta đã quan sát tôi từ trước đó rất lâu rồi.

- Sao anh biết được?

- Vì vừa chạm ánh mắt tôi thì Komoda vội vàng nhìn sang hướng khác.

Nếu gặp phải tình huống bất thường không biết phải xử lý ra sao, con người ta có xu hướng nhìn vào mắt nhau. Việc đọc được sự kinh ngạc và nỗi sợ hãi giống mình trong mắt đối phương sẽ giúp họ an tâm hơn.

Thế nhưng, Komoda đã tránh ánh mắt của anh, bởi lẽ dù muốn biết phản ứng của Wakatsuki nhưng gã lại không muốn để Wakatsuki nhìn ra biểu hiện của mình.

Sự căng thẳng in rõ trên nét mặt điều tra viên Matsui.

Wakatsuki từng nghe nói các điều tra viên hết sức xem trọng những bằng chứng trực quan như thế này. Suy nghĩ phiến diện là điều nguy hiểm nhưng những ấn tượng ban đầu lại hiếm khi sai lệch.

Wakatsukỉ thở phào nhẹ nhõm. Trước mắt, anh đã hoàn thành trách nhiệm của mình. Chỉ cần có tác động ban đầu thì chắc chắn cỗ máy mang tên “cảnh sát” sẽ bắt đầu hoạt động. Và rồi có lẽ, mọi thứ sẽ được sáng tỏ.

***

Wakatsuki phải đến Sở Cảnh sát tỉnh Kyoto để thuật lại câu chuyện từ đầu và làm biên bản lấy lời khai nên gần chiều tối mới về đến chi nhánh.

- Cậu vất vả quá!

Ngồi bên bàn với vẻ thảnh thơi, Kasai lên tiếng. Phong thái tràn trề năng lượng quen thuộc của Kasai đúng là niềm an ủi cho Wakatsuki lúc này. Giọng nói của anh lúc Wakatsuki gọi điện từ Sở Cảnh sát về báo cáo tình hình quả nhiên rất bình tĩnh, nhưng đối diện với Kasai, Wakatsuki vẫn nhận ra vẻ lo lắng.

- Em về muộn quá. Phó giám đốc nội vụ đâu ạ?

- Đang ở phòng họp số 1. Ông ấy gọi tổ trưởng Kinh doanh Uzumasa đến, hai người họ hỏi chuyện tôi từ nãy đến giờ. Cậu đi luôn được không?

- Còn việc làm hồ sơ thông báo Komoda Kazuya tử vong thì sao ạ?

- Xong rồi.

Wakatsuki nhìn lên bàn. Đống hồ sơ đã được sắp xếp gọn gàng, thậm chí Kasai còn đóng dấu giùm anh luôn.

Kasai và Wakatsuki cầm theo sổ ghi chép và một tập hồ sơ, vội vội vàng vàng chạy xuống phòng họp ở tầng dưới bằng thang bộ. Trong căn phòng thường dùng làm phòng đào tạo cho nhân viên ngoại vụ mới vào công ty đang có ba người chăm chú bàn bạc, là phó giám đốc nội vụ Motoya, phó giám đốc ngoại vụ Osako chỉ đạo trực tiếp mảng kinh doanh và quản lý nhân viên ngoại vụ, ngoài ra còn có Sakurai tổ trưởng Kinh doanh khu vực Uzumasa.

Giám đốc chi nhánh đi công tác Tokyo nên hiện tại, hai phó giám đốc là những người chịu trách nhiệm cao nhất.

- Cậu vất vả rồi. Mọi chuyện thế nào?

Motoya ngẩng khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn. Ông là con người tự lực cánh sinh, lao động cật lực ở đủ các chi nhánh trong nước Nhật, cuối cùng mới về đây. Tuổi ông cũng đã xấp xỉ sáu mươi, sắp đến tuổi về hưu.

- Em đã khai với phía cảnh sát, họ nói có khả năng sẽ phải ra tòa làm nhân chứng.

Osako nhả một hơi thuốc rồi bật cười thành chuỗi âm thanh lạ lùng nghe như tiếng nấc. Trái với phó giám đốc nội vụ, phó giám đốc ngoại vụ mới đang ở độ tuổi bốn mươi, cân nặng có vẻ kém Kasai một chút nhưng chiều cao đạt hạng nhất chi nhánh: 1m87.

- Kinh khủng quá nhỉ, Wakatsuki. Cậu là người đầu tiên phát hiện ra xác chết à?

- Vâng, đêm nay chắc em mơ thấy ác mộng mất.

- Chậc, chẳng ai muốn gặp phải chuyện như vậy cả. Ơ, thế còn chuyện có kẻ giết người là thật hả?

- Vâng. - Wakatsuki đáp không do dự.

- Nhưng phía cảnh sát vẫn chưa có kết luận đúng không?

Kasai hỏi với vẻ ái ngại. Có lẽ phán đoán của Wakatsuki ít nhiều vẫn có điểm đáng ngờ.

- Chưa, nhưng em tin vào trực giác của mình.

Osako lại cười rung cả thân hình to lớn:

- Thế hả? Chà, Wakatsuki đã nói đến thế thì chắc không sai đâu. Không khéo vụ này lại giống “Vụ án Beppu 300 triệu yên” cũng nên!

Vụ án Osako nhắc đến là vụ một người đàn ông chở vợ và hai con riêng trên ô tô rồi lao từ cầu tàu xuống biển. Bấy giờ, Osako phải gặp cảnh sát rất nhiều lần với tư cách trưởng phòng Kinh doanh.

- Tôi vừa hỏi tổ trưởng Sakurai, bản hợp đồng này không kí ở phòng Uzumasa đâu.

Motoya chìa ra bản in một trong ba hợp đồng bảo hiểm của nhà Komoda, bảo hiểm an sinh giáo dục trị giá 5 triệu yên, người được bảo hiểm là Komoda Kazuya.

- Nơi mời tham gia bảo hiểm là tổ Kinh doanh 5 của chi nhánh Nam Osaka. Hợp đồng kí cách đây một năm rưỡi và được chuyển về chi nhánh ta năm ngoái.

Trong số những người ngồi đây, đàn em duy nhất của Wakatsuki là Sakurai. Cậu ta 27 tuổi, vào công ty tính đến nay đã được năm năm nhưng gặp nhiều căng thẳng hay sao mà tóc ngày càng thưa đi.

- Ai đã mời bảo hiểm trong trường hợp này vậy?

Kasai trả lời câu hỏi của Osako.

- Một phụ nữ 45 tuổi tên là Onishi Mitsuyo, hiện đã nghỉ việc. Tôi đã thử gọi điện hỏi tổ trưởng Kinh doanh Sayama thì nghe đâu tính cách chị ta không hợp công việc lắm, giới thiệu được một loạt người thân và họ hàng vào bảo hiểm xong thì hầu như không lấy được hợp đồng nào nữa và không trụ được quá một năm. Những hợp đồng này sau đó đều bị hủy bỏ nhưng hình như không có vụ moral risk nào.

- Chị ta có quan hệ thế nào với nhà Komoda?

- Vợ Komoda là Komoda Sachiko. Nghe nói người này với Onishi ngẫu nhiên lại là bạn học tiểu học, tuy nhiên, quá trình tham gia bảo hiểm cũng có chút vấn đề. - Kasai nhìn xuống bản ghi chép - Onishi Mitsuyo tình cờ ngồi cạnh Komoda Sachiko trong một lần đến tiệm pachinko ở phía Nam Osaka. Thời cấp một cách đây mấy chục năm nhưng họ vẫn nhận ra nhau ngay. Cả hai vốn cũng chẳng thân thiết gì nhưng Onishi Mitsuyo đang bí hợp đồng nên mời Komoda Sachiko đi uống nước như để cầu cứu, chị ta than vãn không đạt được chỉ tiêu và trao danh thiếp trong lúc nói chuyện phiếm. Chắc chị ta mong bạn cũ dù không tham gia cũng sẽ giới thiệu cho ai đó. Và rồi ba ngày sau, Komoda Shigenori bất ngờ gọi điện đến phòng Kinh doanh nói sẽ tham gia bảo hiểm.

Ở Nhật, hầu hết các trường hợp khách hàng tham gia bảo hiểm đều do bị nhân viên ngoại vụ mời mọc dai như đĩa và chịu thua trước những lời khóc lóc van lơn. Mặt khác, nếu khách hàng chủ động tìm đến chi nhánh hoặc phòng Kinh doanh của công ty bảo hiểm thì phần lớn là có động cơ. Có thể nói suy luận này là phương pháp sơ đẳng nhất trong những phương pháp phòng chống tội phạm bảo hiểm nhân thọ từ trong trứng nước.

- Và rồi hắn tham gia ba hợp đồng cùng lúc. S (số tiền bảo hiểm) là 30 triệu yên dành cho Sachiko và Shigenori, 5 triệu yên dành cho con trai. Cộng thêm sử dụng đầy đủ các dịch vụ đặc biệt thì P (phí bảo hiểm) mỗi tháng tổng cộng là 61.872 yên.

- Chủ nhiệm Wakatsuki này, thu nhập nhà Komoda tầm bao nhiêu?

- Em không hỏi công việc của họ nhưng hình như Komoda Shigenori làm ở nhà máy hay đâu đó. Trông không dư dả mấy. Nhà cửa tuy khá lớn nhưng mục nát lắm rồi...

- Có khi là nhà thuê cũng nên.

- Gì vậy? Thế thì quá khả nghi còn gì nữa! Sao lúc cho họ vào bảo hiểm, chi nhánh Nam Osaka không kiểm tra?! - Osako quát lớn.

Wakatsuki cầm bản in trên mặt bàn lên để kiểm tra tháng tham gia bảo hiểm.

Mới tham gia bảo hiểm vào tháng Mười một năm kia.

- Cuộc chiến tháng Mười một à? - Osako rên rỉ.

Tháng Mười một hằng năm được coi là “Tháng Bảo hiểm Nhân thọ”, tên gọi quen thuộc hơn là “Cuộc chiến tháng Mười một” - tháng trọng điểm cạnh tranh nhằm giành hợp đồng giữa các công ty. Vào tháng này, chi nhánh và các tổ Kinh doanh bị giao chỉ tiêu khắt khe gấp vài lần những tháng thông thường nên rất nhiều hợp đồng là mang bừa về cho xong. Vả lại, không thể phủ nhận rằng, phía thẩm định cũng nhẹ tay trong việc kiểm tra vì tiếp nhận quá nhiều hồ sơ đăng kí cùng một lúc.

- Đưa ra kết luận vào lúc này e là quá sớm. Chờ khi nào có yêu cầu tiền bảo hiểm, chúng ta sẽ quyết định cách giải quyết. - Motoya nói.

- Chủ nhiệm Wakatsuki sẽ làm việc với bên cảnh sát đúng không? Từ lúc này, cậu cố gắng tiếp cận các thông tin bí mật nhé.

- Em hiểu rồi.

- Thông thường, bên chúng ta sẽ giục người thụ hưởng làm hồ sơ yêu cầu tiền bảo hiểm. Lần này thì sao ạ? - Sakurai hỏi với vẻ lo lắng.

- Lần này cũng vậy. Ngay ngày mai tổ trưởng hãy trực tiếp mang tờ yêu cầu đi nhé.

Kasai bất chợt lên tiếng:

- Tổ trưởng Sakurai, có chuyện quan trọng hơn. Komoda gọi điện thoại kêu ca với tôi về thái độ của nhân viên thu tiền bảo hiểm, chuyện đó thì sao? Trước đó gã có bắt bẻ gì không?

- Chuyện đó... Em đã thử hỏi nhân viên phụ trách, đúng là hầu như không gặp được vì nhà đó thường xuyên vắng người. Có điều, cậu ta nói những lúc ấy đều đánh dấu để hôm sau quay lại nên không biết bị phàn nàn về chuyện gì. Cậu nhân viên này khá chăm chỉ nên em nghĩ có thể tin lời cậu ta nói. - Sakurai bối rối đáp.

- Bẫy! Đúng là bẫy rồi! Tức là thế này, gã một mực gọi Wakatsuki đến để gài cậu ấy làm người phát hiện đầu tiên đúng không?! - Osako giận dữ nói.

- Vậy là gã giết con mình rồi.

- Cũng có thể đứa bé đã chết không phải con đẻ của gã đâu. - Kasai tỏ vẻ trắc ẩn.

- Kể cả thế đi nữa... Hành động đó không thể chấp nhận được.

Hình ảnh cái xác treo cổ bỗng hiện ra trước mắt Wakatsuki.

Đứa trẻ đung đưa qua lại như thể lơ lửng giữa không trung.

Chân tay nó buông thõng, cái cổ hơi gục về trước đang dần cứng lại như một pho tượng, cặp mắt đục ngầu căng màng trắng không hề gợn lên chút ánh sáng nào.

Sinh mạng nó đã bị cướp mất, chỉ còn lớp vỏ bên ngoài mang hình dáng con người. Chẳng bao lâu nữa, đứa bé đã từng tồn tại ấy sẽ chỉ còn là cái bóng, là ảo ảnh trên cõi đời này. Đó không phải sự trưởng thành dành cho một thực thể chưa hoàn thiện, mà là sự tan biến thông qua quá trình phân hủy hóa học chậm chạp.

Đối với Wakatsuki, điều đó tượng trưng cho sinh ly tử biệt, giống như người anh trai đã rời bỏ cõi đời này vừa tròn mười chín năm trước đây.

Ngọn lửa rực rỡ luôn cháy mãnh liệt mười mấy năm trời đã vụt tắt trong chớp mắt. Nguồn năng lượng sống mất phương hướng ấy rồi sẽ ra sao? Sẽ vĩnh viễn mang hận thù và vật vờ giữa vòng luân hồi?

- Cậu không sao chứ?

Giọng Kasai khiến Wakatsuki giật mình. Mọi người đứng dậy cả rồi. Cuộc họp dường như đã kết thúc.

- Em không sao. - Anh gượng cười.

***

Wakatsuki chợt tỉnh giấc.

Đập vào mắt anh là trần nhà mình. Căn phòng tăm tối, chỉ có tiếng kim giây đồng hồ đang khắc từng giây phút.

Vẫn giữ nguyên tư thế nằm ngửa, anh quờ tay sang bên gối để tìm đồng hồ báo thức rồi nhìn vào mặt đồng hồ sơn dạ quang. Hơn 3 giờ sáng.

Cơn say dường như vẫn còn ngấm sâu đến tận ruột gan. Thì đương nhiên rồi, anh chỉ mới ngủ chưa đầy hai giờ đồng hồ. Anh nghiêng đầu, chai gin rỗng và chiếc ly nơi bàn bếp in bóng trên nền sáng của khung cửa sổ trông ra hành lang khu nhà.

Vị đắng của rượu gin và hương nhựa thông vẫn quyện vào nhau trên đầu lưỡi. Bỗng nhiên anh thấy khát không chịu nổi. Chính cơn khát đã khiến anh tỉnh giấc.

Anh lăn nửa vòng rồi nhoài người đứng lên, suýt chút nữa thì vấp ngã bởi chiếc tạ tay nylon lăn lóc ngay dưới sàn. Đống giấy báo, tạp chí và quần áo thay ra vứt lung tung khiến anh phải bước cẩn thận từng bước. Gần một tháng rồi anh chưa dọn nhà.

Ở góc phòng, mấy thùng carton chưa mở nắp vẫn chất đống như trước.

Trong tủ lạnh chỉ còn duy nhất một hộp sữa tươi ít béo loại 1 lít. Anh còn chẳng nhớ mua nó lúc nào nhưng vẫn mở nắp hộp rồi cứ thế tu. Sữa gần như không có vị. Uống một mạch khoảng nửa lít xong, cái bụng nóng bừng cuối cùng cũng dịu đi.

Anh ngồi xuống chiếc ghế trong bếp mà không bật đèn.

Điện thoại không dây vẫn nằm trên bàn. Anh nhớ mình đã gọi điện cho Megumi nhưng không nhớ rõ là nói những gì. Hình như anh say và cứ lảm nhảm một mình.

Nương theo ánh sáng le lói chiếu qua khung cửa sổ nhỏ, Wakatsuki nhìn chăm chăm vào bức tường trắng.

Trong khi y thức của anh gần như trống rỗng, bề mặt bức tường trắng bắt đầu phình to ra như một đám mây vũ tích rồi từ từ xoắn vào, tụ lại thành hình.

Chân tay buông thõng. Cái cổ gục về trước. Đôi mắt trắng dã...

Wakatsuki đứng bật dậy. Cơn say không giúp anh đóng băng nỗi sợ hãi mà chỉ mơ hồ làm nó lan rộng ra thêm. Sao cũng được. Anh phải tìm thứ gì đó giúp anh quên đi cảm giác này.

Anh vào phòng trong, bật chiếc radio kiêm ổ chạy đĩa CD lên, đeo tai nghe rồi ấn dò kênh bất kì.

Có sóng ngay lập tức, sau đó là tiếng nói chuyện như vẳng lại từ nơi xa xăm của một cặp nam nữ. Tiếng nói truyền vào màng nhĩ anh rõ ràng là tiếng Nhật nhưng nghe vô nghĩa chẳng khác gì tiếng ong vo ve.

À, anh... Thật đấy... Chuyện… Quả, thật là... Là như vậy đúng không… Chính vì vậy mà... Gì mà... Tức là... Của chúng ta... Đấy, thấy không… Đấy nhỉ... Ha ha ha… 1… Đã... Thấy bảo... Ghế… Chà... Nghĩa là… Rằng… ngoài ra... Nhỉ... Quay tròn…

Đến lúc không chịu nổi nữa, anh giật phắt tai nghe ra. Nó rơi cạch xuống sàn rồi co tròn mình lại như một loài động vật chân khớp khổng lồ, tiếp tục thầm thì những lời vô nghĩa bằng thứ âm thanh khó hiểu.

Anh tắt nút nguồn. Sự tĩnh lặng lại ghé thăm.

Nằm vật ra giường, anh đan hai tay vào nhau rồi nhắm mắt như người chết.

Trong chốc lát, anh nghe thấy tiếng kim giây đồng hồ cứ to dần lên.

Hình ảnh đứa bé bất động như một pho tượng…

Anh trở mình hòng xua đuổi cảnh tượng ấy ra khỏi đầu.

Cùng lúc, anh nhận ra ngực mình đang nhẹ nhàng phập phồng lên xuống, giống hệt động tác thở trong giấc ngủ.

Có chuyện gì vậy? Wakatsuki thử cử động tay chân nhưng không thể. Người anh run rẩy. Anh đang bị bóng đè[1] sao?

Không có gì phải sợ hết...

Chỉ có thời gian vẫn từ từ trôi đi. Cơ thể say ngủ là thế mà thần kinh thì vô cùng sắc bén. Trạng thái đó cứ kéo dài suốt. Anh những muốn trốn ngay vào giấc ngủ yên bình nhưng lúc này đây, mong ước ấy dường như bất khả thi.

Trong trạng thái mơ màng, anh bất chợt nhận ra có thứ gì đó từ xa đang tới gần.

Một thứ gì đó, không phải là người… Anh định dập tắt ý nghĩ điên khùng này đi nhưng cảm giác bất thường càng lúc càng trở nên mạnh mẽ.

Nó đang nhẹ nhàng bước lên cầu thang. Tầng 5. Nó đi qua chiếu nghỉ và bây giờ đã lên đến tầng 7. Nó chầm chậm đến trước cửa phòng anh. Bên tai anh nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ.

Cụm từ “Bước chân nơi núi vắng” bỗng hiện lên trong đầu anh.

Giờ học Hán văn hồi cấp ba. Giọng thầy giáo ngâm thơ với thứ ngữ điệu đặc biệt ngân nga bên tai anh. Một người sống đơn độc nơi thung lũng hẻo lánh, bất chợt nghe thấy tiếng bước chân ai đó đến thăm. Những lời thơ miêu tả niềm hạnh phúc.

Thế nhưng với Wakatsuki lúc này, tiếng bước chân chỉ mang đến nỗi sợ hãi tột cùng.

Ai đó?

Đến đây làm gì?

Là cậu bé treo cổ ấy ư? Cháu muốn nói điều gì?

Chú ơi...

Tiếng bước chân dừng lại trước cửa.

Đừng vào! Đi chỗ khác đi!

Anh hét lên trong lòng như thế, còn đôi môi vẫn cứng đờ.

Thời gian cứ thế trôi qua. Rất lâu.

Trong tình trạng căng thẳng như vậy mà đầu óc vẫn tỉnh táo thì mới đau khổ làm sao. Anh thống thiết mong mỏi được chạy thoát, kể cả có phải trốn vào ác mộng đi chăng nữa.

Chẳng bao lâu sau, trong ý thức dần trở nên mờ mịt, Wakatsuki có cảm giác ai đó trong phòng đang nhìn anh.

Ngày 15 tháng Năm, thứ Tư.

Vụ án xảy ra được một tuần, thì hồ sơ yêu cầu tiền bảo hiểm tử vong của Komoda Kazuya đến tay Wakatsuki. Hôm đó là ngày diễn ra lễ hội Aoi Matsuri - một trong ba lễ hội lưu ở Kyoto với những kiệu rước được trang trí hoa tử đằng chầm chậm diễu hành trên các đại lộ.

Tập hồ sơ bị chôn vùi giữa núi hồ sơ mà Sakagami Hiromi đã kiểm tra xong một lượt. Chắc nó nằm trong mớ hồ sơ được chuyển phát bằng xe ôm về sáng nay.

Vừa nhìn thấy nó, mặt Wakatsuki nóng bừng lên. Anh tưởng tượng ra khuôn mặt giả ngơ của tổ trưởng Sakurai. Rõ ràng anh đã nghiêm khắc nhấn mạnh đây là vấn đề quan trọng, ấy vậy mà không hiểu sao lúc hồ sơ yêu cầu tiền bảo hiểm của Komoda Kazuya được nộp về phòng Kinh doanh, cậu ta vẫn không thèm báo lên chi nhánh lấy một tiếng.

Cậu tổ trưởng này thường nỗ lực hết mình cho những hợp đồng mới liên quan trực tiếp đến thành tích, mặt khác lại thờ ơ, tắc trách với những công việc hậu mãi. Sau này anh phải nghiêm khắc nhắc nhở mới được.

Wakatsuki lật tập hồ sơ, tìm ngay biên bản khám nghiệm tử thi.

11. Dạng tử vong. Quả nhiên không khoanh tròn chữ “Tự sát” mà là chữ “Nguyên nhân khác - Chưa rõ.”

Ở phần 12 Nguyên nhân tử vong, thì nguyên nhân trực tiếp là thiếu máu não cấp tính do nghẽn động mạch cảnh và động mạch đốt sống, tác nhân dẫn đến là treo cổ.

Anh xem phần 13 Cách thức và tình trạng (chi tiết), trong đó viết: “Có khả năng đã dùng loại dây nylon buộc hàng hóa treo lên xà nhà trên cao, tạo thành vòng dây có đường kính 30 centimet và treo cổ vào đó.”

Wakatsuki đăm chiêu. Anh tin chắc Komoda Shigenori đã siết cổ Kazuya rồi quàng dây treo lên, thế nhưng những ghi chép trong bản khám nghiệm tử thi này hoàn toàn đi ngược lại dự đoán của anh. Nếu đọc mỗi phần này thì chỉ có thể kết luận rằng đây là một vụ tự sát.

Kasai đi ngang qua ngó vào và trợn mắt:

- Ồ, vụ đó hả?

- Vâng, cuối cùng thì nó cũng tới.

- Thế là thế nào, sao tôi chưa nghe thông báo gì hết?

Vừa lúc ấy, trước dàn máy tính đặt thành hàng ngay sát tường, Sakagami Hiromi đã nhập xong dữ liệu và cầm tập hồ sơ liên quan đến tiền trợ cấp nằm viện đứng dậy.

- Sakagami, cô tới đây một lát được không?

Nhanh mắt tìm ra Sakagami, Kasai bèn vẫy cô lại.

- Hồ sơ yêu cầu tiền bảo hiểm tử vong này nằm trong mớ bưu phẩm ban sáng hả?

Sakagami Hiromi chăm chú nhìn hồ sơ với thái độ hoài nghi. Các nữ nhân viên quầy giao dịch hầu như không được nghe những thông tin chưa chính thống, thành thử họ cũng chưa biết chuyện có nghi vấn moral risk trong cái chết của Komoda Kazuya.

- À, không phải đâu ạ, cái này được bưu điện chuyển đến vào sáng nay.

Bưu điện. Wakatsuki không hề nghĩ đến khả năng đó. Thông thường, hồ sơ yêu cầu tiền bảo hiểm tử vong sẽ do nhân viên phòng Kinh doanh lấy tận nhà người yêu cầu để nhanh chóng phát hiện các lỗi khai thông tin hoặc thiếu sót giấy tờ.

Vậy mà Komoda Shigenori dám gửi thẳng đến chi nhánh bằng bưu điện, lẽ nào gã tự tin rằng tuyệt đối không có sai sót? Hoặc đây chẳng phải lần đầu tiên gã yêu cầu tiền bảo hiểm?

Kasai lật tập hồ sơ, nhìn vào biên bản khám nghiệm tử thi với vẻ mặt bực dọc. Wakatsuki hỏi anh:

- Thế này thì chịu rồi, anh nhỉ?

- Ừ, phần “Nguyên nhân khác - Chưa rõ” này... Chắc gã mua chuộc bên pháp y rồi. Mà sao ở đây không có biên bản giải phẫu tử thi nhỉ?

- Chiều nay em sẽ đến Sở Cảnh sát tỉnh gặp điều tra viên lần trước xem thế nào.

- Đành nhờ cậu vậy.

Có tiếng chuông điện thoại. Kasai vội vã trở về bàn làm việc của mình và bắt máy.

- Xin chào quý khách, Bảo hiểm Nhân thọ Showa, chi nhánh Kyoto xin nghe.

Wakatsuki vừa đối chiếu chứng từ bảo hiểm vừa kiểm tra chi tiết hồ sơ yêu cầu. Trước tiên, anh phải xem bút tích có đồng nhất không, tiếp đó sẽ dùng kính lúp để so sánh đường kính và chiều dài các chữ trong con dấu.

Nét chữ viết tay ngộ nghĩnh như học sinh tiểu học nhưng không hề có sơ sảy gì, cũng không điền sót những chỗ thường gặp như ngày tháng năm. Anh mở sổ hộ khẩu trong hồ sơ đính kèm. Nguyên quán là thị trấn K, tỉnh W. Người đầu tiên được ghi tên trong sổ hộ khẩu là...

Chắc hẳn ý nghĩ “Ra thế” đã rành rành hiện lên trên mặt Wakatsuki, Kasai vừa nghe điện thoại xong bèn chạy lại hỏi, “Sao vậy?”

- Cậu bé Komoda Kazuya đã chết là con riêng của Komoda Sachiko, cha không rõ. Hai năm trước, Komoda Shigenori kết hôn với Sachiko, tên cũ của gã là Kosaka Shigenori.

Kasai gật đầu, mặt nghiêm lại. Trong số các vụ giết trẻ em lấy tiền bảo hiểm từ trước đến giờ, nhiều nhất vẫn là trường hợp giết con riêng của vợ hoặc chồng.

- Hôm trước, tôi đã kiểm tra ba cái tên Komoda Shigenori, Sachiko và Kazuya trong danh bạ nhưng không có kết quả, giờ sẽ kiểm tra thêm Kosaka Shigenori cho chắc chắn.

Kasai ghi lại ngày tháng năm sinh của Komoda Shigenori. Với bước chân nhẹ nhàng chẳng hợp với thân hình, anh đến ngồi xuống trước máy tính và bắt đầu gõ bàn phím.

Trên bàn lúc này chỉ còn toàn hồ sơ liên quan đến tiền bảo hiểm tử vong. Tranh thủ công việc vẫn chưa dồn dập, Wakatsuki mở cuốn sách chuyên ngành pháp y dày cộp mượn được từ Suzuki - bác sĩ giám định của công ty.

Anh vốn rất ghét phải đọc cuốn sách này, nhưng riêng hôm nay thì không thể không đọc.

Vừa mở sách ra, một bức ảnh rợn tóc gáy đập ngay vào mắt Wakatsuki. Hình như là thi thể chết đuối. Kawabata Tomoko mang hồ sơ thay đổi tên đến, thấy tấm ảnh thì nhìn chăm chăm một lúc, rồi chùn người lại.

Wakatsuki cuống quýt lật những trang in màu láng bóng nhưng bức nào bức nấy đều rất kinh khủng. Cuối cùng, anh quyết định chỉ dò tìm danh mục.

Thấy rồi. “Chết treo cổ”, được phân vào loại “Chết ngạt”. Mục này cũng đầy rẫy ảnh tử thi. Anh lật tiếp đến mục “Siết cổ”.

Càng đọc, nỗi lo lắng của Wakatsuki càng dâng cao, bởi anh có cảm giác rất khó để chứng minh đây là một vụ giết người. Có lẽ ngay cả bác sĩ khám nghiệm tử thi cũng gặp phải vấn đề nan giải này.

Khi muốn ngụy tạo hiện trường tự sát, kẻ giết người đa phần đều siết cổ nạn nhân trước rồi mới đem treo lên. Có điều, làm vậy sẽ tạo ra rất nhiều sơ hở không thể chối cãi được.

Thứ nhất, những thi thể bị siết cổ sẽ có gương mặt phình lên thành màu đỏ tím do sung huyết tĩnh mạch, nhưng Wakatsuki đã tận mắt trông thấy gương mặt Komoda Kazuya mang màu trắng tái. Đây là đặc trưng của những tử thi treo cổ.

Hơn nữa, nếu dấu nước tiểu bị són nằm ngay dưới tử thi thì khả năng cao là tự sát, còn nằm ở vị trí cách xa thì nghi bị giết. Anh nhớ rất rõ tấm chiếu bị ướt ngay dưới xác chết Komoda Kazuya.

Còn một vấn đề nữa, đó là vết dây hằn ở cổ, hay còn gọi là “rãnh treo”. Ở tử thi treo cổ, rãnh treo sẽ tạo thành vết sâu chỉ ở cổ họng và đứt đoạn ở chính giữa gáy. Ngược lại, trong trường hợp bị siết cổ, rãnh treo sẽ tạo ra hơn một vòng quanh cổ với độ sâu đều nhau.

Biên bản khám nghiệm tử thi không hề động chạm đến đặc trưng rõ ràng này, lẽ nào cả rãnh treo cũng mang đặc trưng của một vụ treo cổ tự tử?

Gã đàn ông đó ranh ma hơn anh tưởng rất nhiều.

Mới ban nãy còn ngồi trước máy tính, thế mà không hiểu Kasai đã quay về bàn để nói điện thoại từ lúc nào. Hình như anh đang gọi đến một chi nhánh, vẻ mặt trông còn nghiêm nghị hơn cả lúc trước. Wakatsuki cảm nhận được cơn giận dữ ngấm ngầm của Kasai ngay cả trong mấy lời phụ họa “Vậy à?”.

- Chủ nhiệm Wakatsuki, tên này bặm trợn có tiếng đấy! - Đặt cộp ống nghe xuống, Kasai gầm lên như một con hổ dữ. - Tôi tra tên Kosaka Shigenori trong danh bạ thì đã bị xóa, nhưng vẫn còn nguyên hợp đồng cũ. Gã là một trong số vài thành viên còn sót lại của “Tộc săn ngón tay”.

- Tộc săn ngón tay?

- Cậu chưa nghe bao giờ à? Khá nổi tiếng đấy. Bọn này toàn tự chặt ngón tay mình để lấy tiền trợ cấp thương tật.

Wakatsuki nhớ ra chuyện Komoda Shigenori ở trong nhà vẫn đeo nguyên găng tay bên trái. Hóa ra gã muốn giấu đi ngón tay bị khuyết.

Điều khoản thương tật là một trong những điều khoản đặc biệt của bảo hiểm nhân thọ. Trường hợp bị những thương tật nằm trong quy định thì người tham gia bảo hiểm sẽ được chi trả vài chục phần trăm từ tiền bảo hiểm của hợp đồng chính.

Theo lời giải thích của Kasai thì khoảng mười mấy năm trước, tại một nhà máy sản xuất ở địa phương nọ liên tục xuất hiện yêu cầu tiền trợ cấp thương tật. Tất cả đều gặp tai nạn lao động và bị đứt mất ngón tay.

Bấy giờ, hầu hết các hợp đồng bảo hiểm nhân thọ đều chi trả không quá 10% tiền bảo hiểm cho trường hợp bị đứt ngón tay, tuy nhiên, nếu là ngón tay cái thì sẽ nhận được 20%. Chính vì vậy, một hiện tượng hiếm có đã phát sinh. Tất cả công nhân đều bị đứt mất ngón tay cái.

- Nhưng... Số tiền trợ cấp thương tật ấy có thấm vào đâu so với ngón tay bị mất? - Wakatsuki hỏi với vẻ bán tin bán nghi.

- Đương nhiên không chỉ có vậy. Trước hết, vì giả vờ bị thương trong lúc làm việc nên lấy được tiền trợ cấp bồi thường nghỉ việc do tai nạn lao động. Khoản này cũng khá lớn đấy. Ngoài ra, nếu xin trợ cấp bệnh tật của bảo hiểm bưu chính và trợ cấp thương tật có di chứng của Hiệp hội Nông nghiệp thì còn lừa được nhiều tiền nữa. Đừng nói một hòn đá ném trúng hai con chim, mà phải trúng đến ba bốn con ấy chứ. Tổng cộng tất cả phải lên đến khoảng 5 triệu yên.

- Kể cả thế đi chăng nữa... Cũng vẫn đau lắm…

- Đau chứ, nhưng đã bị dồn đến bước đường cùng thì con người nghĩ ra nhiều mánh khóe lắm.

Nói rồi, Kasai bắt đầu giải thích cụ thể về cách thức cắt đứt ngón tay...

- Có một vài cách để giảm đau khi cắt, cách hữu hiệu nhất là gây mê cẩn thận nhưng cách này rất khó nếu không có sự trợ giúp của y bác sĩ. Cậu biết chuyện thời xa xưa, các geisha tự chặt đứt ngón tay mình để bày tỏ lòng chung thủy đến người đàn ông họ yêu rồi chứ?

Wakatsuki lắc đầu vì chưa nghe chuyện đó bao giờ.

- Không biết ư? Họ dùng dây thả diều thít chặt gốc ngón tay để ngăn máu lưu thông, đợi mất cảm giác rồi thì chặt đứt phăng luôn. Nghe đâu yakuza thời nay vẫn dùng cách đó để chặt ngón tay. Dùng đá hoặc đá khô thì tốt hơn một chút nhưng thấy bảo bọn “Tộc săn ngón tay” thích dùng bình xịt.

- Bình xịt ạ?

- Các vận động viên thường dùng bình xịt lạnh để giảm đau cơ bắp đúng không? Bọn chúng xịt thứ đó vào ngón tay, dùng hết một bình cho một ngón, xịt nhiều như vậy sẽ làm tê liệt hoàn toàn cảm giác ở ngón tay. Chờ đến lúc tê liệt rồi, chúng mới ghè dao đầu nhọn hoặc dao đi rừng vào đó, nếu dồn hết sức nặng cơ thể để chặt thì cảm giác cũng chỉ như chặt đầu cá mà thôi. Dĩ nhiên chỉ gây tê được trong chốc lát, sau đó cơn đau sẽ ập đến dồn dập, tới đêm là đau thấu xương tủy luôn. Cảm giác các dây thần kinh giật mạnh đến mức tóe lửa ấy. Sau một thời gian dài, lại đến lượt những cơn đau chi ảo[2] tấn công mỗi đêm...

- Thôi đủ rồi ạ!

Wakatsuki vội vã ngăn Kasai lại vì mới nghe thôi anh đã thấy lợm giọng.

Lại tồn tại thêm một thể loại người mà Wakatsuki không tài nào hiểu nổi. Dám cắt cả một phần cơ thể chỉ vì tiền, khác gì loài bạch tuộc ăn cả chân mình vì đói.

Wakatsuki đồ rằng, những kẻ có gan làm được điều đó chắc chắn sẽ chẳng màng đến tính mạng của người khác.

Trong công tác thẩm định bảo hiểm tử vong, trụ sở chính chỉ xử lý trường hợp “Tử vong sớm” ở những hợp đồng tham gia chưa đầy một năm hoặc trường hợp có số tiền bảo hiểm lớn, ngoài ra thì chi nhánh có thể tự quyết định có thanh toán hay không.

Tuy nhiên, theo kết quả trao đổi với phòng Bảo hiểm của trụ sở chính thì vụ án Komoda Kazuya sẽ là ngoại lệ. Hồ sơ được chuyển đến Tokyo để trụ sở chính giải quyết, kì thực sẽ giao cho một công ty có tên gọi “Dịch vụ Bảo hiểm Showa” điều tra. Công ty này 100% là công ty con của Bảo hiểm Nhân thọ Showa, khác với công ty của Miyoshi, Dịch vụ Bảo hiểm Showa chỉ đơn thuần làm nhiệm vụ điều tra. Riêng việc quyết định chuyển hồ sơ cũng đã tốn rất nhiều thời gian.

Wakatsuki đã mấy lần cùng tổ trưởng Sakurai tìm đến Sở Cảnh sát tỉnh Kyoto nhưng đều không gặp được điều tra viên Matsui.

Các điều tra viên đứng ra tiếp thay Matsui, người nào người nấy đều tỏ thái độ hết sức khó chịu, khăng khăng rằng không thể tiết lộ tiến trình điều tra cho các doanh nghiệp tư nhân được. Ngay cả lúc hỏi cái chết của Komoda Kazuya có phải án mạng hay không, họ vẫn giữ cung cách trả lời quan liêu như thể sợ rằng lời nói của mình sẽ bị đem ra làm bằng chứng. Trong trường hợp cảnh sát hay kiểm sát viên chưa đưa ra quyết định thì phía công ty bảo hiểm cũng chưa thể tự giải quyết được. Wakatsuki phải trải qua những ngày như ngồi trên đống lửa.

Không chỉ vậy, chừng một tuần sau ngày chi nhánh Kyoto nhận được hồ sơ yêu cầu tiền bảo hiểm, Komoda Shigenori cứ sùng sục gọi điện tới. Lần nào gã cũng hỏi bao giờ mới có quyết định thanh toán tiền bảo hiểm.

Gã đàn ông này không dằn hắt như những khách hàng có khiếu nại khác mà vẫn giữ kiểu phát âm lúng búng khó nghe, thế nhưng, cuộc gọi của gã lại gây khá nhiều áp lực. Các nhân viên nữ chưa nghe giải thích bất cứ điều gì, song dường như họ quan sát được Wakatsuki và Kasai luôn trao đổi với phó giám đốc nội vụ sau mỗi lần tiếp chuyện Shigenori nên giờ cũng tỏ ra vô cùng căng thẳng.

Ngày 29 tháng Năm, thứ Tư.

Còn một thời gian nữa mới đến mùa mưa nhưng hôm nay, mưa đã rả rích suốt từ sáng.

Máy điều hòa trong tòa nhà đã bật chế độ hút ẩm nhưng không khí vẫn dấp dính, thứ mùi tương tự phấn trang điểm của mấy nhân viên nữ có vẻ nồng hơn mọi ngày.

Shindo Miyuki đi từ quầy giao dịch đến chỗ Wakatsuki. Vừa ngẩng lên và bắt gặp nét mặt cô, lòng anh đã có dự cảm không lành.

Anh vội lia mắt ra quầy. Có bốn vị khách đang ngồi đó, đáng chú ý nhất là người đàn ông trung niên ngồi gần phía anh nhất với bộ dạng luộm thuộm và cái đầu trọc lốc. Sakagami Hiromi đang cho ông ta xem tập quảng cáo và giải thích gì đó.

Ba người còn lại là một bà già dáng người nhỏ bé, may mà cũng nhô được phần vai lên quầy giao dịch; một thanh niên trẻ khoác áo bảo hộ lao động màu be, trông hao hao kiểu cách của công nhân làm việc ngoài công trường và một phụ nữ trạc bốn mươi tuổi ra dáng một bà nội trợ.

- Chủ nhiệm Wakatsuki, vị khách đằng kia muốn hỏi về việc chi trả tiền bảo hiểm của Komoda Kazuya.

Gương mặt Shindo Miyuki nhăn nhó một cách kì dị. Bình thường, cô phụ trách mảng Margin (quản lý phí bảo hiểm trừ qua tài khoản ngân hàng) nhưng những lúc rảnh rỗi vẫn thường đứng quầy giao dịch. Nãy giờ không ai to tiếng, vậy mà chẳng hiểu sao cô lại lo sợ đến mức này.

- Là người nào?

- Người thứ tư ạ.

Shindo Miyuki chỉ vị khách ngồi ngoài cùng, cố gắng để không bị phía đó nhìn thấy.

Wakatsuki đứng dậy, cầm theo một tấm danh thiếp. Nhìn từ xa, ả ta không khác gì những phụ nữ trung niên bình thường đâu đâu cũng thấy, nhưng anh nhận ra ngay đó chính là Komoda Sachiko. Anh nở nụ cười kiểu dịch vụ và tiến dần từng bước đến quầy.

Một thứ mùi rất mạnh đột ngột tập kích khoang mũi Wakatsuki, nụ cười của anh phút chốc trở nên cứng ngắc. Là mùi nước hoa, lẫn với mùi tanh tưởi mà nồng nặc như xạ hương nguyên chất. Lẽ nào mùi phấn trang điểm trong phòng nãy giờ chính là mùi này?

Theo cảm nhận của Wakatsuki, nước hoa vừa phải thì thơm thật nhưng quá nhiều sẽ thành mùi hôi hám đơn thuần. Người phụ nữ trung niên ngồi ngoài quầy phát tán thứ mùi kinh khủng đến mức tưởng chừng đã xức nguyên cả lọ nước hoa lên người.

Cuối cùng, Wakatsuki cũng hiểu ra một phần nguồn gốc của thứ mùi trong ngôi nhà đen đó.

- Xin lỗi đã bắt bà phải chờ. Tôi là Wakatsuki, phụ trách hậu mãi.

Vừa trao danh thiếp, anh vừa tranh thủ quan sát khuôn mặt đối phương.

Wakatsuki không có nghiệp vụ kinh doanh nhưng do tính chất đặc thù của bảo hiểm nhân thọ, anh cũng đã gặp khá nhiều phụ nữ trung niên bán bảo hiểm. Kết quả là anh luôn tự tin rằng, chỉ cần nhìn qua một người cũng đủ để phán đoán người đó có thể mang về các hợp đồng bảo hiểm hay không.

Chẳng rõ từ bao giờ, hễ bắt gặp phụ nữ trung niên trên phố là anh lại vô thức đánh giá họ với con mắt của một nhà tìm kiếm tài năng bóng chày chuyên nghiệp đang nhìn học sinh cấp ba chơi bóng. Ở mỗi chi nhánh đều có một nhân viên ngoại vụ ưu tú nổi danh với mức lương bổng vượt xa cả giám đốc, những phụ nữ ấy đều toát lên vẻ rạng rỡ cùng một tinh thần mạnh mẽ.

Với quan điểm đó, người ngồi trước mặt anh chắc chắn không đủ tư cách.

Xét tổng thể thì ả đàn bà này quá đỗi cục mịch, điệu bộ lại còn u ám. Khuôn mặt béo phì cộng thêm vầng trán hình núi Phú Sĩ càng khiến cho phần cằm bạnh ra gấp bội. Đôi mắt hẹp như dùng dao khắc gỗ khắc một đường duy nhất, vẻ vô cảm gợi người ta nhớ đến tượng đất nung Haniwai[3].

Dù có bỏ qua mùi nước hoa điếc mũi đi chăng nữa, cung cách ăn mặc của ả ta cũng khó mà chấp nhận được. Mái đầu chải quá tạm bợ để có thể bước chân ra đường, những sợi tóc lạc quẻ cứ phất pha phất phơ. Trời nóng bức thế này mà ống tay của chiếc váy liền bằng len màu đỏ nhạt vẫn phủ kín đến tận cổ tay.

- Bảo hiểm nhân thọ của Kazuya... vẫn chưa có hả?

Vừa nghe thấy giọng nói trầm trầm của ả, Wakatsuki chợt nghĩ thầm, “Ơ kìa!” Anh nhớ đã nghe giọng nói này ở đâu đó rồi.

- Xin lỗi nhưng, bà có phải Komoda Sachiko không?

- Đúng rồi.

- Bà có mang giấy tờ chứng minh nhân thân đến đây không?

Ả đàn bà lẳng lặng mở túi xách tay và rút ngay thẻ bảo hiểm y tế ra như thể đã chuẩn bị rất kĩ càng. Wakatsuki kiểm tra đúng tên Komoda Sachiko và trả lại tấm thẻ.

- Tôi xin bày tỏ niềm tiếc thương vô hạn cùng gia quyền. Về bảo hiểm nhân thọ của cháu Komoda Kazuya, hiện tại bên trụ sở chính đang thẩm định nên bà có thể kiên nhẫn chờ thêm được không ạ?

- Sao lại mất nhiều thời gian như vậy?

- Vì chúng tôi cần xác nhận thêm vài điều.

- Xác nhận cái gì?

- Theo biên bản khám nghiệm tử thi mà gia đình nộp lên, nguyên nhân tử vong không phải “Tự sát” mà là “Chưa rõ” nên chúng tôi cần xác nhận lại với bên cảnh sát.

- Không làm nhanh lên được à?

- Chúng tôi đã năm lần bảy lượt đến gặp cảnh sát để trao đổi nhưng mãi vẫn chưa có kết luận.

Wakatsuki quyết định, trước mắc cứ tạm đổ hết trách nhiệm sang phía cảnh sát.

- Anh nói gì cơ? Chẳng phải chính mắt anh đã trông thấy rồi sao?

Giọng Sachiko đột ngột trở nên sắc lẻm, cứ như đã biến thành một con người hoàn toàn khác khiến Wakatsuki giật bắn mình.

- Chẳng phải chính anh là người phát hiện ra xác Kazuya sao?

Wakatsuki bỗng lép vế trước một Komoda Sachiko càng lúc càng ngoa ngoắt. Lẽ nào ả đã nhận ra anh khi nhìn thấy danh thiếp?

- À, đúng, nhưng chỉ có thế thôi thì...

- Các anh không trả tiền bảo hiểm thì chúng tôi sẽ khó khăn lắm... Komoda Sachiko lại thay đổi 180 độ, ngậm ngùi như sắp khóc đến nơi - Tôi phải lo hậu sự cho thằng bé, ngoài ra còn bao nhiêu thứ phải chi trả nữa.

Wakatsuki hắng giọng, đoạn che mũi lại. Anh khó mà chịu đựng nổi mùi nước hoa cứ lởn vởn quanh mình của Sachiko. Không rõ từ lúc nào, khách ở quầy chỉ còn mình ả. Phải chăng họ cũng chịu thua thứ mùi này nên đã vội vã rút lui?

- Vô cùng xin lỗi bà, tôi sẽ giục trụ sở chính để có thể đưa ra kết luận sớm nhất.

Komoda Sachiko vẫn tiếp tục lèo nhèo về những khó khăn nếu không nhận được tiền bảo hiểm.

Trong lúc này, tuyệt đối không được ngắt lời giữa chừng, dù gì cũng phải để khách hàng nói cho thỏa thích. Wakatsuki kiên nhẫn lắng nghe Komoda Sachiko vừa nói vừa nức nở, thậm chí còn lấy khăn tay trong túi xách ra chấm mắt. Có lẽ ả buồn thật nhưng Wakatsuki chẳng thấy giọt nước mắt nào.

Ả thao thao bất tuyệt, liên tục đưa tay phải cầm khăn lên mặt. Đúng lúc toan đổi khăn sang tay trái thì tay áo của ả bị co lên, để lộ phần cổ tay khuất bên trong.

Wakatsuki há hốc mồm nín thở. Nhận ra mình sơ suất, Komoda Sachiko cuống quýt chỉnh lại tay áo nhưng đã quá muộn.

Trên cổ tay ả có vài vết sẹo trông như vết thương do dao cứa, nằm song song nhau. Tuy đã lành nhưng sẹo trắng lồi cả lên, chứng tỏ vết cứa khá sâu.

Đến lúc đó, Wakatsuki chợt nhớ ra vì sao anh thấy giọng Komoda Sachiko quen quen.

Anh đã tiếp chuyện ả qua điện thoại một lần. Chính là người đàn bà gọi điện đến hồi đầu tháng Tư, hỏi xem có được nhận tiền bảo hiểm trong trường hợp tự tử hay không.

❀ ❀ ❀

[1] Bóng đè là hiện tượng cơ thể đang ngủ, chỉ duy nhất não vẫn trong tình trạng tỉnh táo. Nguyên nhân chủ yếu là do căng thẳng thần kinh và làm việc quá sức.

[2] Tên tiếng Anh là “Phantom limb pain”, triệu chứng có cảm giác đau nhức, ê buốt ở những phần tay, chân đã bị cắt mặc dù chúng không còn tồn tại.

[3] Tượng nung bằng đất sét của Nhật Bản, thường được đặt ở trên hoặc xung quanh những khu mộ cổ vào thế kỷ thứ IV -VII.

suke Người dịch: Phùng Nguyệt —★— NHÀ ĐEN ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn - 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Kishi Yusuke

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.