Nhà Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Ngày 20 tháng Sáu, thứ Năm.

Từ sáng sớm hôm đó, Wakatsuki đã gọi điện đến Sở Cảnh sát Kyoto. Lần này anh gặp được điều tra viên Matsui. Matsui vốn dĩ lấy cớ bận rộn, xem chừng muốn tránh mặt Wakatsuki nhưng sau một hồi kì kèo, Wakatsuki cũng đặt được cuộc hẹn.

Sau khi nhờ Kasai đảm nhận giúp núi hồ sơ như mọi lần, Wakatsuki cầm chiếc ô đen lớn ra ngoài.

Mùa mưa đã trùm xuống toàn bộ đảo quốc Nhật Bản, mưa suốt từ sáng sớm. Không khí không hẳn dễ chịu nhưng ra ngoài lúc này có thể giúp anh thay đổi tâm trạng.

Wakatsuki lên tàu điện ngầm từ ga Shijo và xuống ở ga thứ hai về phía Bắc là ga Marutamachi. Ra khỏi nhà ga rồi đi thêm một đoạn vẫn theo hướng Bắc sẽ nhìn thấy sắc xanh lục của Hoàng cung Kyoto. Cung điện cổ kính đứng đó, ướt sũng trong cơn mưa.

Gần đấy là trụ sở chính của Sở Cảnh sát tỉnh Kyoto, từ ngã tư đâm sang phía đối diện Hoàng cung sẽ thấy nó nằm ngay cạnh tòa thị chính Kyoto và tòa nhà hội nghị tỉnh. Nhưng xem ra điều tra viên không muốn Wakatsuki đến trụ sở chính, bằng chứng là anh ta chỉ định điểm hẹn tại một quán nước bên cạnh.

Wakatsuki mở cửa bước vào khiến tiếng chuông cửa kêu leng keng. Những quán nước kiểu này vẫn tồn tại ở Kyoto, nếu là Tokyo chắc đã bị cấp tốc liệt vào dạng “đang tuyệt chủng” rồi.

Anh nhìn xung quanh. Chỉ có một nhóm ba nhân viên công ty trẻ có vẻ đang bàn chuyện kinh doanh, điều tra viên Matsui vẫn chưa đến. Anh nhìn đồng hồ, thấy còn khoảng năm phút nữa mới đến giờ hẹn, liền cắm chiếc ô ướt vào giá dựng ô rồi chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, gọi một tách trà Darjeeling.

Vừa hớp vài ngụm trà nóng, Wakatsuki vừa ngắm cơn mưa đang trút xuống thành cổ.

Vạn vật chìm trong một màu xám ngoét, ngay cả tâm trạng anh cũng mù mịt như bầu trời mùa mưa.

Anh từng nghĩ, một khi cảnh sát đã vào cuộc thì chỉ trong hai, ba ngày sẽ bắt được Komoda Shigenori. Trên thực tế thì một tháng hai tuần đã trôi qua mà việc điều tra chưa có bất cứ tiến triển gì, ấn tượng của anh về năng lực của điều tra viên Matsui cũng nhanh chóng phai nhạt rồi mất hẳn. Cảm giác không tin tưởng các nhân viên nhà nước nói chung trong những năm gần đây lại dấy lên, những kẻ không làm việc, chỉ biết ăn uống bằng tiền thuế xương máu của dân…

Điều tra viên Matsui cuối cùng cũng xuất hiện, đang che chiếc ô nylon đi trong mưa.

Matsui gật đầu đáp lại cái cúi chào qua cửa sổ của Wakatsuki rồi bước vào quán nước. Cả mái tóc xoăn lẫn gương mặt ôn hòa đều không thay đổi so với lần gặp trước, nhưng đâu đó phảng phất vẻ mỏi mệt.

- Xin lỗi vì đã hẹn gặp anh đúng lúc bận rộn thế này.

- Không sao, tôi mới có lỗi vì để anh đến nhiều lần mà không được việc.

Gọi cà phê nóng xong, Matsui bắt đầu lấy khăn lau áo vest và quần đã lốm đốm nước mưa.

- Thế nào? Anh nói hôm nay anh có chuyện muốn hỏi phải không nhỉ?

Wakatsuki muốn nổi cáu trước kiểu giả đò như không biết gì của anh ta nhưng cố nhẫn nhịn, nở nụ cười kiểu “tiếp khách”.

- Về cái chết của Komoda Kazuya. Lần trước tôi đã giải thích với anh rằng khoản tiền bảo hiểm 5 triệu yên vẫn chưa giải quyết xong.

- Hả, vì sao?

Tách cà phê được mang đến, Matsui cầm lên uống với vẻ mặt ngơ ngác. Wakatsuki tức điên.

- Vì nếu đây là một vụ giết người và chưa rõ hung thủ thì bên chúng tôi không thể dễ dàng thanh toán tiền bảo hiểm được.

- Tôi chưa bao giờ nói đây là án mạng cả.

Wakatsuki lặng người.

- Ý anh là Komoda Kazuya đã tự sát?

- Ừ, vẫn chưa kết luận được gì... - Matsui lầm bầm mấy từ cuối trong miệng.

Wakatsuki hồ nghi. Rõ ràng hôm phát hiện ra thi thể, cả Matsui cũng nắm được những bằng chứng trực quan chứng tỏ đây chính xác là một vụ giết người. Nếu họ tin vào lời khai của anh thì khả năng Komoda Shigenori là hung thủ rất cao, tại sao giờ anh ta lại rút lui?

Wakatsuki lấy từ trong cặp ra bản in hợp đồng của vụ “Tộc săn ngón tay”.

- Hôm trước tôi có chuyển tờ phô tô này cho bên cảnh sát, không biết anh đã xem chưa? Trước đây Komoda Shigenori từng kí hợp đồng với công ty chúng tôi, sau đó gây ra một vụ lừa đảo chiếm đoạt tiền trợ cấp thương tật.

- Xin lỗi nhưng chuyện đó thì...

Matsui rút ra một bao thuốc từ túi ngực hình vuông đang phồng cộm của chiếc áo sơ mi không cài khuy cổ, lấy một điếu rồi châm lửa bằng diêm của quán nước.

- Tên cũ của hắn là Kosaka Shigenori. Đúng là Kosaka đã từng bị cảnh sát tỉnh Fukuoka bắt vì tình nghi cố ý chặt đứt ngón tay để yêu cầu tiền trợ cấp. - Anh ta nhả khói vào không trung như thể đang cố lục lại ý nghĩ - Tuy nhiên, rốt cuộc Kosaka không bị truy tố. Có một gã cầm đầu, gã này là giám đốc nơi bọn Kosaka làm việc và chắc chắn giờ này đang bóc lịch trong tù vì tội lừa đảo và gây thương tích.

- Vì sao Kosaka không bị khởi tố?

- Tính cả Kosaka thì có tổng cộng ba nhân viên của công trường đó đã chặt ngón tay, nghe nói cả ba đều dính líu đến trò cờ bạc của xã hội đen và điêu đứng vì nợ nần. Tay giám đốc tình cờ biết chuyện nên đã lên kế hoạch lừa đảo tiền trợ cấp, với âm mưu kiếm lời cùng nhau. Có điều, sau khi điều tra kĩ thì phát hiện gã này cũng có dây mơ rễ má với xã hội đen trong việc tổ chức sòng bài. Tuy không làm rõ được sự vụ nhưng có khả năng mọi tình tiết đã được lên kế hoạch từ đầu rồi.

- Thế nghĩa là...

- Kosaka, à, bây giờ là Komoda Shigenori, viện kiểm soát Fukuoka kết luận gã là người bị hại.

Wakatsuki bỗng nghi ngờ vào những thành kiến của bản thân mình. Có điều, thực sự chỉ vậy thôi sao? Biết đâu còn điều gì ẩn giấu đằng sau mà ngay cảnh sát cũng không biết? Dù vậy, anh cũng không đủ tài liệu để truy cứu vụ này sâu hơn.

- Ra là vậy. Tôi hiểu rồi. Nhưng cái chết của Komoda Kazuya thì sao? Tôi đã chứng kiến thái độ đáng nghi của Komoda Shigenori và đến lúc này tôi vẫn tin chắc rằng Komoda có dính líu trên phương diện nào đó. Tôi cứ tưởng anh Matsui tin vào lời khai của tôi chứ?

- Ừm.

Matsui dụi tắt thuốc lá rồi uống nước. Dường như anh ta đang phân vân xem có nên kể cho Wakatsuki hay không.

- Về kết quả giải phẫu từ thi của Komoda Kazuya, chúng tôi đã nhờ bác sĩ pháp y tiến hành đặc biệt tỉ mỉ nhưng không tìm ra bất cứ bằng chứng nào cho thấy đây là một vụ án mạng. Không có dấu vết bị siết cổ, trên mặt không bị sung huyết cũng không có đốm xuất huyết rõ ràng, ngay bên dưới tử thi còn có vết nước tiểu. Từ mọi dấu hiệu, chỉ có thể cho rằng cậu bé đã treo cổ tự sát.

- Hành vi sát nhân đã được thực hiện tài tình đến vậy sao? Nghĩa là phía cảnh sát đã gạt bỏ mọi nghi ngờ?

- Vì có lời khai của anh nên vẫn chưa kết luận hoàn toàn, cuộc điều tra vẫn được tiếp tục cho tới lúc tìm ra chứng cứ ngoại phạm của Komoda Shigenori.

- Chứng cứ ngoại phạm?

Thời điểm xác định Kazuya tử vong là trong khoảng thời gian từ 10 giờ sáng đến giữa trưa, Komoda Shigenori khai lúc đó đang ở cùng bạn. Lại chỉ là bạn quen ở quán nhậu nên vẫn chưa xác định được tên tuổi chỗ ở.

Lẽ nào gã đang tính câu giờ bằng cách chờ cảnh sát tìm ra chứng cứ ngoại phạm vớ vẩn đó? Wakatsuki không thể hiểu nổi ý đồ của Komoda.

Matsui nhìn đồng hồ đeo tay rồi đứng dậy:

- Tôi phải đi bây giờ. Dù sao cũng mong anh hiểu rằng chúng tôi vẫn đang dốc sức điều tra. Nếu có kết luận, tôi sẽ thông báo ngay cho anh.

Mưa đã tạnh từ hồi nào nhưng Matsui vẫn không quên lấy chiếc ô nylon rẻ tiền mang đi.

Wakatsuki cầm hóa đơn lên, nhận ra Matsui đã quên béng trả tiền cốc cà phê.

Ra khỏi quán, Wakatsuki quyết định ăn trưa sớm trước khi các quán hết chỗ nên tạt vào dọc đường ăn mì soba cá. Còn hơn ba mươi phút nữa là đến giờ nghỉ trưa, cứ nghĩ tới việc Komoda Shigenori đang chờ là tâm trạng anh lại trở nên nặng nề, nhưng cũng không thể thong dong để Kasai làm thay việc mình mãi được.

Lên mặt đất từ ga tàu điện ngầm Shijo-Karasuma, Wakatsuki trông thấy một dáng người quen thuộc đi ra từ tòa nhà Bảo hiểm Nhân thọ Showa Kyoto số 1 có tường màu nâu đất. Là trợ giảng Kanaishi. Hắn mặc quần jeans đen với áo sơ mi trắng dài tay. Hai người cách nhau khoảng 50, 60 mét, hình như hắn vẫn chưa nhận ra anh.

Anh định cất tiếng gọi nhưng trợ giảng Kanaishi đã đi sang tòa nhà bên cạnh.

Anh ngờ vực nhìn theo thì thấy bóng dáng Kanaishi xuất hiện bên trong cửa kính của một quán nước dưới tầng 1. Hắn chiếm một chỗ cạnh cửa sổ rồi nhìn ra bên ngoài.

Wakatsuki cố tình đi qua trước quán nước, vờ như không biết gì. Trước khi vào tòa nhà công ty, anh liếc sang nhưng có lẽ Kanaishi đã chuyển sang một góc mà từ chỗ anh không nhìn được, vì không thấy bóng dáng hắn ta đâu nữa.

Wakatsuki bước ra khỏi thang máy tầng 8. Quả đúng như dự đoán, Komoda Shigenori đã xuất hiện tại quầy giao dịch. Hẳn là gã sẽ không buông tha anh chỉ vì vết thương trên tay.

Anh vào phòng Tổng hợp theo lối riêng dành cho nhân viên thì trông thấy ngay Kasai đang đứng đó nhìn anh, nét mặt khó đăm dăm, trên mình mặc bộ com lê đặt may to đùng, tay cầm chiếc cặp da ưa thích. Có lẽ Kasai sắp ra ngoài.

- Em xin lỗi, em về muộn quá. Hôm nay gã lại đến nữa rồi.

Nghe Wakatsuki nói khẽ, Kasai bèn nhướng mày.

- Chuyện gã đến thì giờ tôi còn lạ gì, nhưng vừa nãy có một người khác nữa đến tìm cậu đấy.

Chắc là Kanaishi.

- Trông người đó thế nào ạ?

- Một tên gầy gò, đeo kính gọng bạc, sắc mặt tăm tối. Xưng tên là Kanaishi, cậu có biết là ai không?

Xem ra Kasai không có ấn tượng tốt về Kanaishi.

- À, là giảng viên Tâm lý học... ở trường cũ của em.

Wakatsuki suýt buột miệng cụm từ “tâm lý học tội phạm”, bèn vội vàng lấp liếm. Anh không dám thú nhận mình đã để lộ thông tin cho người ngoài biết, dù có giấu tên đi chăng nữa.

- Hắn không nói đến có việc gì, nhưng không phải là khách hàng đâu, đúng không?

- Vâng, chắc gặp em vì chuyện riêng.

- Hừ, tôi bảo cậu sắp quay lại nhưng hắn nói không có thời gian và vội vã ra về - Kasai nhìn Wakatsuki với ánh mắt nghi ngờ - Mà không. Sau đó ngó ra, tôi thấy hắn bắt chuyện với Komoda nhiệt tình lắm. Komoda thì không phản ứng mấy. Thấy tôi chạy tới, hắn bèn im bặt.

Wakatsuki tự dưng nóng mặt... Không hiểu tay trợ giảng Kanaishi này có ý định gì đây?

- Chắc cậu cũng biết, việc khách hàng trao đổi với nhau ở đây không được hoan nghênh, cho dù là tán gẫu đi chăng nữa. Phát sinh rắc rối mới là phức tạp lắm đấy, kể cả không thuộc trách nhiệm của chúng ta, nhất là rắc rối liên quan đến Komoda. Nếu Kanaishi là người quen của cậu thì hãy nhắc nhở rõ ràng, được chứ?

- Em hiểu rồi ạ.

- Giờ tôi phải đến Murasakino có việc gấp. Xảy ra một vụ biển thủ của nhân viên, khách hàng đến cải vã với tổ Kinh doanh. Cậu ở đây một mình không sao chứ?

Dù hơi bất an với cái chau mày của Kasai, nhưng Wakatsuki nào dám thú nhận là mình sợ. Trong lúc dõi theo bóng lưng Kasai, anh bỗng nhận ra mình đã phụ thuộc vào người đồng nghiệp này nhiều đến thế nào.

Wakatsuki xốc lại tinh thần rồi đi về phía quầy.

Komoda tay trái đeo găng tay, tay phải cuốn băng gạc. Một kẻ tật nguyền đúng nghĩa.

- Chưa có tiền bảo hiểm à?

- Xin lỗi ông, bên cảnh sát vẫn đang điều tra. Ông cho chúng tôi thêm chút thời gian được không?

Komoda nhìn chăm chăm vào Wakatsuki với đôi mắt bi ve vô hồn.

- Chúng tôi đã giục rất nhiều lần nhưng phía cảnh sát vẫn chưa đưa ra kết luận rõ ràng.

Komoda im lặng, tiếp tục nhìn Wakatsuki không chớp mắt. Bất ngờ, gã nhoài người qua quầy rồi với tay trái về phía Wakatsuki. Thoạt tiên anh ngỡ mình sắp bị đánh, nhưng Komoda chỉ nắm lấy vai anh. Bàn tay gã run run yếu ớt, ngón cái cong một cách thiếu tự nhiên áp vào cổ Wakatsuki. Từ tiếng loạt soạt, anh đoán bên trong găng nhồi thứ gì đó như giấy, khiến anh nổi cả da gà.

- Anh trai à, đủ lắm rồi đấy. Không thể chịu đựng được nữa. - Giọng Komoda khàn khàn đầy đau đớn - Xin anh. Tôi không biết làm gì cho ra tiền bây giờ.

Gã đang tính vượt qua ranh giới hay sao? Wakatsuki nuốt nước bọt.

- Vô cũng xin lỗi ông. Đây là quyết định của trụ sở chính nên tôi sẽ báo cáo lại lần nữa xem có sớm sủa lên được chút nào hay không…

- Chúng tôi đã đóng phí bảo hiểm đầy đủ. Tuy rất đắt nhưng vẫn cố đóng, vậy mà Kazuya chết lại không được trả bảo hiểm là sao?

Sắc mặt Komoda xám ngoét. Wakatsuki nhận ra không chỉ có những ngón tay gã đang rung lên. Không khí nóng hầm hập, vậy mà toàn thân anh run bần bật như bị hơi lạnh bao vây. Anh cảm thấy mình như một con chuột bị đuổi dồn tới bước đường cùng.

- Không, chắc chắn không có chuyện đó... Chỉ là... chúng tôi cần thời gian…

Komoda bắt đầu lẩm bẩm luôn mồm như người mất hồn, nước dãi trắng xóa còn dính bên khóe miệng. Wakatsuki run lẩy bẩy. Anh nghe thấy mấy từ như “Kazuya” và “chết”, ngoài ra hoàn toàn không hiểu gã muốn nói gì.

Đột nhiên, Komoda đứng phắt dậy và sải bước ra cửa tự động. Wakatsuki cất tiếng chào “Tạm biệt quý khách” từ phía sau nhưng gã không hề phản ứng lại.

Công việc ngày hôm đó kết thúc vào lúc hơn 8 giờ, Wakatsuki lên tàu điện Hankyu về ga cuối Kaharamachi. Lúc anh đến được quán rượu ở đường Kiyamachi thì đã 8 giờ rưỡi.

Hồi chiều, anh nhận được điện thoại của Kanaishi, nói rằng có chuyện hệ trọng liên quan đến Komoda Shigenori nên nhất định muốn gặp anh. Dù không có hứng uống rượu với Kanaishi nhưng bản thân anh cũng có mấy điều muốn hỏi, mà giờ này thì không thể đến quán cà phê được.

Quán rượu đó giá cả phải chăng, chủ quán lại không mấy khi xen vào chuyện của khách, thành ra rất hợp để thổ lộ những chuyện bí mật. Wakatsuki mở cửa vào quán thì đã thấy Kanaishi đang uống một ly rượu pha đá, bên cạnh là chai Wild Turkey.

Thông thường, lương mặc định của các trợ giảng đại học công lập thường rất thấp, ấy vậy mà trang phục của Kanaishi hôm nay lại là kiểu vest hai hàng khuy màu xanh nhạt vô cùng trau chuốt, trên cổ tay trái còn lấp lánh chiếc đồng hồ đeo tay bằng vàng hoành tráng hiệu Rolex không hợp với những người Nhật có phong cách lịch lãm. Anh liếc thấy nơi cổ tay trái, gần ngón cái của Kanaishi có một nốt ruồi to cỡ đồng xu năm trăm yên, bị che mất một nữa bởi dây đeo đồng hồ vàng chói.

Thấy Wakatsuki, Kanaishi lộ vẻ mừng rỡ. Wakatsuki nhận ly từ bartender rồi cùng Kanaishi chuyển đến một chỗ ngồi riêng.

- Hôm nay tôi đến đột ngột lúc anh không có mặt.

Kanaishi đăm chiêu mở lời. Tuy ngồi riêng hai người, Wakatsuki lại kém tuổi nhưng Kanaishi vẫn giữ cách xưng hô lịch sự.

- Tôi có nghe kể anh mất công đến không phải để gặp tôi mà là để quan sát gã đàn ông đó đúng không?

- Đúng như anh nói.

Kanaishi không có vẻ gì là ngượng ngùng. Wakatsuki đâm bực.

- Tôi đã giấu tên nhân vật để trao đổi với giáo sư Daigo, giờ anh lại tự ý đến chi nhánh hỏi chuyện thế này thì làm khó tôi quá.

- Thành thật xin lỗi. Tôi chỉ định đến để quan sát nhưng không sao kiềm chế được hứng thú nghiệp vụ. Là Komoda đúng không… nhân vật mà anh kể có tên là K ấy?

Wakatsuki vẫn khó chịu, bèn im lặng, tức thì Kanaishi bỏ đá vào rượu cho anh. Dù đang đói bụng nhưng anh không có hứng ăn tối cùng người này, chỉ muốn uống vài ba ly rồi về cho xong chuyện.

- À, tôi xin lỗi, anh Wakatsuki không thể tiết lộ được nhỉ.

Kanaishi cười nhăn nhở, môi trề ra như miếng cao su đỏ, để lộ chiếc răng mạ vàng lấp lánh ở hàm trên bên phải.

- Anh đã nói chuyện gì với gã đó vậy?

- Tôi nói nhiều, nhưng chẳng có gì to tát, chẳng hạn như “Hôm nay oi nhỉ” thôi. Gã hầu như không trả lời.

Wakatsuki cúi đầu, nhận ly rượu từ Kanaishi rồi uống một ngụm.

- Cái mặt ấy thật vô cảm đúng không? Nhìn bề ngoài rất khó đoán nhưng có thể thấy gã đang bị dồn ép.

- Ý anh là thiếu thốn về kinh tế?

- Ừm, cả khoản đó. Ngày nào cũng đi đi lại lại thế này thì phí tiền tàu điện lắm nhỉ?

Wakatsuki có cảm giác Kanaishi vừa nói hớ điều gì đó, nhưng anh chưa xác định được hớ ở điểm nào.

- Còn gì nữa không?

- Chà, chi tiết thì tôi không rõ nhưng có một điều chắc chắn là gã đàn ông đó đang chịu áp lực rất nặng nề. Tôi nghĩ gã sắp không chịu nổi nữa rồi.

Nhớ lại thái độ hôm nay của Komoda, Wakatsuki bỗng hiểu được điều Kanaishi muốn nói.

- Có thể gã sẽ bùng phát?

- Đúng, vì bị gã đe dọa ráo riết hằng ngày như vậy, dần dần anh lại thành quen và đánh giá sai mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Quen với gã đàn ông đó ư? Wakatsuki rất muốn phản bác. Quả nhiên, góc độ nhìn nhận của Kanaishi cũng chỉ là người ngoài cuộc.

- Ngày nào cũng vậy, cứ tầm trưa là Komoda lại lên tàu điện Keifuku đến chi nhánh, anh có biết mỗi lần đợi gã, tôi cảm thấy thế nào không? Về cách dùng từ của anh ấy mà, tôi nghĩ chẳng ai quen nổi với gã đàn ông đó đến mức trở nên lơ là đâu.

- Nếu vậy thì tốt.

- Hơn nữa, tôi đã đến ngôi nhà đen ấy và tận mắt nhìn thấy cái xác treo cổ.

- Ngôi nhà đen à... Ra là vậy... - Kanaishi nở nụ cười mơ hồ.

Wakatsuki lại khó chịu một cách kì lạ. Nụ cười và thái độ của Kanaishi khiến anh cứ có cảm giác hắn ta biết ngôi nhà Komoda đang ở. Làm sao có chuyện đó được?

Đúng giây phút ấy, Wakatsuki bỗng nhận ra vì sao ban nãy anh cảm thấy Kanaishi nói hớ. Là tiền tàu điện. Chắc chắn Kanaishi đã nói “phí tiền tàu điện”. Tàu điện cũng là một phương tiện phổ biến, có điều dân Kyoto thường dùng xe buýt để di chuyển trong nội thành cơ. Kanaishi dùng từ “tiền tàu điện”, chứng tỏ hắn biết Komoda đi lại bằng tàu điện Keifuku. Chỉ có một cách lý giải duy nhất, đó là hôm nay, Kanaishi đã bám đuôi Komoda về nhà. Lý do hắn vào quán nước ở tòa nhà bên cạnh là để chờ Komoda đi ra, bám đuôi và quan sát gã lên tàu điện Keifuku, chưa biết chừng còn đến cả ngôi nhà đen kia nữa.

Wakatsuki muốn nổi khùng nhưng anh kịp dừng ý định tra hỏi Kanaishi. Mọi chuyện mới chỉ là phỏng đoán, hơn nữa, cứ nghe xem hắn ta muốn nói gì cái đã.

- Vấn đề không chỉ dừng lại ở việc gã đàn ông đó có thể sẽ bộc phát. Hôm anh Wakatsuki đến trường, tôi cũng chưa diễn đạt được đầy đủ ý mình. Nói gì thì nói, hôm ấy tôi cũng chỉ là người quan sát, vả lại ở đó không chỉ có cô Daigo mà còn có cả cô sinh viên cao học kia nữa, đúng không?

- Là Kurosawa Megumi.

- Đúng rồi. Kurosawa. Cô ta theo chủ nghĩa nhân đạo thì phải? Nhu mì, nhạy cảm, lại còn có trái tim nhân hậu. Vô cùng nữ tính… Nhưng theo thời gian thì những điều đó chỉ gây cản trở cho cái nhìn hiện thực mà thôi.

Wakatsuki không thể đoán được Kanaishi đang muốn nói điều gì.

- Có thể cô ta sẽ không coi đấy là vấn đề, cứ sống trên đời này bằng niềm tin của mình là được. Tuy nhiên, anh Wakatsuki lại là người trong cuộc. Anh có biết đối thủ của anh là người thế nào không?

- Theo như câu chuyện hôm qua thì là kẻ thiếu hụt tâm thức, hay còn gọi là mắc hội chứng rối loạn nhân cách ranh giới đúng không?

Kanaishi gật đầu.

- Hôm nay tôi đã quan sát gã đàn ông đó, dù chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Đương nhiên vẫn chưa đủ bằng chứng để khẳng định chắc chắn, nhưng tôi nghĩ mình có nghĩa vụ phải cảnh báo anh. Để tôi nói thẳng ra nhé. Có khả năng gã đàn ông đó sẽ giết anh đấy.

Một mối nguy hiểm hết sức mơ hồ, nhưng khi được đánh giá qua lời chuyên gia thì vẫn có khả năng gây sốc. Việc Kanaishi bám đuôi Komoda bỗng trôi tuột khỏi đầu Wakatsuki.

- Động cơ giết tôi là gì chứ? Vì giết tôi cũng đâu có lấy được tiền bảo hiểm?

- Chính vì biết rằng anh có suy nghĩ đó, nên hôm nay tôi mới mạn phép tới tận đây để gặp anh.

Trái ngược với từ ngữ lịch sự, đôi mắt xếch một mí của Kanaishi ánh lên sắc lẻm đằng sau gọng kính.

- Đó là cách suy nghĩ của những người hết sức bình thường như chúng ta, nhưng bọn họ lại không nghĩ thế. Với bọn họ, việc thỏa mãn nhu cầu trước mắt của bản thân là tất cả. Anh Wakatsuki có bao giờ thử lấy mất đồ ăn của lũ mèo đói trong lúc chúng đang ăn không?

Wakatsuki giật mình trước câu hỏi bất ngờ.

- Không, vì tôi chưa từng nuôi mèo.

- Bọn mèo sẽ phát điên vì bị làm phiền đúng lúc đang được thỏa mãn, chúng sẵn sàng cào cấu kể cả đó có là tay của chủ nhân đi chăng nữa. Đám người kia cũng chẳng khác gì. Nếu bọn họ đang có ý định chiếm đoạt tiền bảo hiểm mà nhận thấy anh gây cản trở thì khả năng cao là sẽ trả thù mà không suy tính trước sau.

- Bọn họ... Ý anh là những người thiếu hụt tâm thức ư?

- Chi tiết ra thì có khác đôi chút.

Kanaishi mở chiếc cặp đựng tài liệu đặt dưới chân và lôi từ trong đó ra một cuốn sách dày khổ B5.

- Chuyên ngành của tôi vốn là Sinh vật học xã hội nên chắc chắn cách suy nghĩ của chúng ta sẽ có nhiều điểm tương đồng. Hồi đi Mỹ du học, tôi chuyển sang thích tâm lý học, đặc biệt là tâm lý học tội phạm… Cuốn sách này là phiên bản mới nhất của Nhập môn phân tích và chẩn đoán rối loạn tâm thần, thường gọi là DSM-IV của Hiệp hội Nghiên cứu Tâm thần học Mỹ. Việc phân tích rối loạn nhân cách ở Mỹ tương đối khác với Nhật, trong DSM-IV thậm chí còn không có mục nào tương đương với thiếu hụt tâm thức.

Kanaishi thận trọng lật trang sách.

- Tuy nhiên, trong hạng mục “Rối loạn nhân cách nhóm B” có một mục là “Rối loạn nhân cách phản xã hội”. Trong đó, họ đưa ra rất nhiều mô tả nhưng để tóm lược thì bao gồm những đặc điểm như: khuynh hướng phạm tội lặp đi lặp lại, lừa đảo người khác vì lợi ích và khoái lạc của bản thân, dễ bị kích động, dễ nổi giận và gây ra bạo lực, không lường trước được các mối nguy hiểm, vô trách nhiệm, và thiếu tính ăn năn hối cải.

Wakatsuki thấy điểm nào cũng đúng với Komoda Shigenori.

- Tôi nghĩ rối loạn nhân cách phản xã hội có nhiều phần trùng khớp với hội chứng phi đạo đức. Gần đây, từ “psychopath” cũng được biết đến nhiều ở Nhật, anh Wakatsuki nghe qua chưa?

- Vâng, cũng có.

Wakatsuki nhớ lại một cuốn sách anh từng đọc. Đó là sách dịch do nhà xuất bản H ấn hành, vì cuốn sách đó mà từ “psychopath” mới được sử dụng phổ biến ở Nhật. Cùng thời điểm, bộ phim Psycho của Hitchcock cũng nổi vọt theo.

- “Psychopath” dùng để chỉ chứng thái nhân cách, nhưng dần dần, “thiếu hụt tâm thức” hoặc “hội chứng phi đạo đức” cũng bị đánh đồng với từ này.

- Tôi từng nghe rồi, nhưng hơi có chút nghi vấn với từ đó, bởi lẽ ấn tượng của tôi về từ “psychopat ” là do “xấu máu” hay nguyên nhân nào đó mà ngay từ khi sinh ra, người mắc chứng này đã là kẻ tội phạm rồi.

- Đúng như anh nói, Mỹ cũng đã công nhận tình trạng của psychopath là di truyền.

Kanaishi thản nhiên nói toạc ra. Wakatsuki á khẩu, nghĩ bụng may mà Megumi không ở đây. Để cô nghe thấy phát ngôn này của Kanaishi thử xem, chắc chắn cô sẽ nổi giận đùng đùng.

- Nếu vậy thì nó sẽ giống hệt với thuyết “tội phạm bẩm sinh” của Lombroso phải không?

Wakatsuki biết đến cái tên đó là bởi anh đã từng đọc bản báo cáo với nội dung kịch liệt phê phán Lombroso mà Megumi viết hồi đại học.

Kanaishi mỉm cười, chiếc răng vàng lại lấp ló hiện ra.

- Anh có rành về Lombroso không?

- Không… cũng không rành lắm...

Kanaishi bắt đầu giọng điệu diễn thuyết dài lê thế trong lúc soi ly rượu dưới ánh đèn điện.

- Trong số các học giả y học người Ý ở thế kỉ XIX, Cesare Lombroso là một tài năng đã để lại vô số thành tích trong nhiều lĩnh vực như Tâm thần học và Pháp y. Nếu tôi nhớ không nhầm, vào năm 1870, trong lúc nghiên cứu xương sọ của một tên trộm, ông đã phát hiện ra rất nhiều biến dị, chẳng hạn như hố sọ trung ương phía sau, bộ phận có ở loài khỉ nhưng cực hiếm ở loài người. Sau đó, ông lại tiến hành giải phẫu xương sọ của gần bốn trăm tên tội phạm và điều tra cấu tạo cơ thể của khoảng sáu nghìn người, kết quả đã cho ra đời khái niệm “tội phạm bẩm sinh” do di truyền. Lombroso cho rằng, khoảng một phần ba số tội phạm là tội phạm bẩm sinh, phân biệt với số còn lại là tội phạm bột phát.

- Tội phạm bẩm sinh bị coi là “loại người hạ đẳng” phải không nhỉ?

- Đúng rồi. Tội phạm bẩm sinh là những kẻ vẫn còn sót gen di truyền từ loài vượn, ngay từ lúc sinh ra đã bị khoác lên mình số mệnh trở thành tội phạm. Những người này được cho là có ngoại hình giống vượn như cánh tay dài, các ngón chân có thể cầm nắm đồ vật, trán thấp và hẹp, tai to, xương sọ dày và méo, cằm bạnh và chìa về trước, răng nanh to, lông rậm, và phần lớn não bộ bị biến dạng.

- Nhưng mà... - Wakatsuki lên tiếng.

Kanaishi giơ tay ra hiệu cho anh ngừng lại.

- Không không, tôi rất hiểu điều anh muốn nói. “Tội phạm nhân chủng học” do Lombroso khởi xướng, suy cho cùng cũng chỉ là một học thuyết thiếu căn cứ, không có tính khoa học nên hiện nay đã bị phủ định hoàn toàn. Nhưng psychopath và “tội phạm bẩm sinh” của Lombroso hoàn toàn khác nhau nhé, nói là đối nghịch cũng không ngoa đâu.

Cách nói chuyện của Kanaishi cặn kẽ chẳng khác nào đang giảng bài cho cậu học sinh yếu kém.

- Lombroso khởi xướng một loại tư tưởng duy tâm, đó là loài người tiến hóa và chẳng bao lâu sau sẽ xây dựng một xã hội không tội phạm. Vậy nên theo ông, tội phạm bẩm sinh là những người mang gen di truyền ngược chiều tiến hóa của nhân loại, tức là thoái hóa. Có điều, psychopath thích ứng với môi trường mới và lại là loài người tiến hóa.

- Tại sao tội phạm lại tiến hóa?

Đá trong ly của Wakatsuki đã tan hết từ lúc nào.

- Anh Wakatsuki tốt nghiệp khoa Sinh học nên chắc biết rõ về chiến lược r và chiến lược K của sinh vật đúng không?

Bị hỏi bất ngờ nhưng đúng lĩnh vực chuyên môn nên Wakatsuki trả lời được ngay.

- Chiến lược r là phương pháp tạo ra số lượng lớn thế hệ sau rồi gần như bỏ bằng, giống các loài côn trùng. Chiến lược K là phương pháp nuôi dưỡng cẩn thận số ít con cái, giống như con người.

- Chính xác. Chiến lược K điển hình đã nêu ra rằng, trong số các loài động vật có vú thì con người đặc biệt coi trọng con cái. Ngày xưa, tỉ lệ tử vong của trẻ nhỏ cực kì cao, chỉ cần rời mắt một lúc là chúng có thể chết ngay, thành ra sự chăm sóc kĩ lưỡng của bố mẹ là điều không thể thiếu. Tuy nhiên, thời đại ngày càng phát triển và xã hội ngày càng được bảo đảm nên không có bố mẹ, con cái vẫn có thể sống được. Lúc này, lợi ích tương đối của chiến lược r lại được nâng cao. Nói ngắn gọn thì cứ đẻ con càng nhiều càng tốt, dù có bỏ mặc chúng thì xã hội cũng sẽ nuôi hộ, vậy nên thay vì tốn công nuôi nấng thì nên đẻ thật nhiều. Vậy là ngày nay, phương pháp đẻ nhiều con có lợi hơn so với phương pháp nỗ lực nuôi con.

Kanaishi làm ướt cổ họng với ly Wild Turkey đã nhạt bớt rồi cười nhăn nhở:

- “Con đường dẫn tới địa ngục được lát đầy thiện ý...[1]” Đó là câu ngạn ngữ mà một người… bạn rất thân đã dạy cho tôi từ ngày còn ở Mỹ. Một xã hội luôn nâng niu kẻ yếu, thật nực cười, lại vô tình khiến gen của chiến lược r tàn ác gia tăng một cách chóng mặt. Đấy mới là chính thể của psychopath.

Wakatsuki đau đầu suy nghĩ. Anh không chấp nhận được lý lẽ của Kanaishi. Không phải anh không hiểu suy nghĩ của hắn ta, nhưng cứ khẳng định khơi khơi như vậy mà được sao?

- Khoan đã, nếu vậy thì những người có nhiều con đều là psychopath sao?

- Không, với các đại gia đình thì lại là chiến lược K truyền thống, bởi họ phải rất vất vả để nuôi dạy con cái - Kanaishi vẫn dùng giọng điệu giảng bài - Chà, cách dùng từ “chiến lược r” xem ra dễ gây hiểu lầm nhỉ? Gọi là psychopath nhưng cũng không hẳn là sinh nhiều con cái như loài rệp đâu. Đặc trưng của những người này đúng hơn là thản nhiên vứt bỏ con cái sinh ra, chứ không phải sinh nhiều con. Nên gọi là “chiến lược vứt bỏ”.

- Việc vứt bỏ con cái như vậy sẽ dẫn đến một hành vi phạm tội khác, ý anh là thế?

- Những ai học tâm lý học đều biết tình cảm bố mẹ con cái là điều cơ bản trong tất cả các mối quan hệ của con người, đúng vậy không? Nhưng những kẻ đó, đến con mình họ còn không có tình cảm cơ mà, anh nghĩ họ sẽ dành sự quan tâm nồng nhiệt cho người khác chắc? Chiến lược vứt bỏ tất nhiên sẽ tạo nên những con người “thiếu hụt tâm thức” đầy ích kỉ. Họ chẳng ngại phạm tội đâu, miễn là thỏa mãn được dục vọng bản thân.

Những kẻ có chiến lược vứt bỏ... vứt bỏ cả những đứa con thân thiết gần gũi mà mình đứt ruột đẻ ra... Ý niệm này gần như chưa từng tồn tại trong đầu Wakatsuki.

Anh tự rót rượu vào ly của mình.

Kanaishi gằn giọng ở câu “đến con mình họ còn không có tình cảm”. Có lẽ nào chính hắn cũng gặp phải vấn đề nghiêm trọng trong quan hệ với bố mẹ mình? Nhớ lại thái độ của Kanaishi với Megumi, anh bỗng có cảm giác dường như hắn ta đang nung nấu một nỗi oán hận với tất cả phụ nữ.

Dù sao... Anh vẫn bận tâm một cách kì lạ về luận điểm “đến con mình còn không có tình cảm”. Một liên tưởng nào đó sắp xuất hiện trong đầu anh, một điều rất quan trọng. Thế nhưng chỉ một phút sau, cái ý nghĩ đang thành hình ấy bỗng tiêu tan đi mất, mà một khi đã mất thì không thể trở lại nữa.

- Những điều anh Kanaishi nói chỉ là giả thuyết thôi đúng không? Có căn cứ không? - Wakatsuki thử phản biện - Tôi không thể quen được với suy nghĩ tội phạm được quyết định bởi gen. Gen phạm tội hay gen chiến lược r cũng vậy thôi, một khi không được xác định trên vị trí gen của DNA thì...

Kanaishi không hề nao núng.

- Rốt cuộc lại biến thành cuộc tranh luận về việc sinh ra hay nuôi dưỡng nhỉ? Thông thường, hành động của con người bị chi phối bởi hai yếu tố là di truyền và môi trường. Trường hợp một yếu tố chiếm 100%, yếu tố còn lại bằng 0 thì thứ lỗi cho tôi hiểu biết hạn hẹp nên không rõ; nhưng riêng với tội phạm, việc yếu tố môi trường quyết định 100% là việc chỉ xuất hiện trong truyện cổ tích, gần giống với thuyết tính thiện mà tất cả các nước đều không công nhận.

- Nhưng nếu vậy thì cũng không có chuyện ngược lại, tỉ lệ của yếu tố di truyền chiếm đến một 100% được đúng không?

- Dĩ nhiên là thế. Một người không thể sinh ra với Vận mệnh phạm tội tuyệt đối, tách biệt với môi trường. Có điều, 90% thì có thể đấy chứ? Trong xã hội chúng ta đang sống hẳn sẽ tồn tại những người có khả năng phạm tội cao hơn người bình thường.

- Tôi hiểu điều anh nói, nhưng chẳng phải chính cách suy nghĩ như vậy mới vô cùng tai hại hay sao? - Không biết từ lúc nào, Wakatsuki đã phản biện lại Kanaishi với tâm thế phát ngôn thay cho Megumi - Nếu công nhận điều đó, xã hội sẽ tính đến phương án cách ly hoặc tiêu hủy những người này, đúng không?

Wakatsuki sực nhớ Lombroso từng chủ trương đối phó với những tội phạm bẩm sinh bằng cách xua đuổi hoặc cách ly họ khỏi xã hội, thậm chí ông ta còn đánh giá cao ý kiến cho rằng phải giết họ đi.

- Quả thật tôi cũng công nhận mối nguy hiểm đó, nhưng trên tất cả, việc chấp nhận thực tế là rất quan trọng, phải không? - Kanaishi nở nụ cười như thể đang dỗ dành trẻ con.

- Đối sách thì tính sau cũng được, cần để tâm đến nhân quyền trước chứ? Tôi không thể không liên tưởng đến việc trước đây Hitler từng ủng hộ thuyết ưu sinh gần giống như vậy, ông ta coi chủng tộc Arya là thượng đẳng và loại bỏ các chủng tộc khác là sự chọn lọc tự nhiên…

- Việc Hitler sử dụng khoa học với mục đích xấu có phải chỉ giới hạn trong sinh học xã hội thôi đâu, hơn nữa, ông ta chính là điển hình của psychopath đấy. - Có vẻ như đã quen với kiểu tranh luận này, Kanaishi phản pháo ngay tức khắc - Một điều rõ ràng là số lượng psychopath ngày càng gia tăng, nếu không ra tay kịp thời, chẳng sớm thì muộn xã hội cũng bị bọn họ phá tan tành.

Thấy Wakatsuki im bặt, Kanaishi liền rót rượu cho anh. Mãi một lúc sau, anh mới lên tiếng tiếp.

- Nhưng có bằng chứng nào cho thấy gần đây, số lượng những người như vậy đang gia tăng không?

- Bằng chứng rõ ràng thì chưa nhưng tôi có tài liệu ước tính cá nhân từ những thống kê tội phạm của các nước. Từ trước đến giờ, con số ấy đều tăng nhưng trong khoảng chục năm gần đây thì tăng đến mức tiêu cực, gấp bốn, năm lần. Nếu anh đến phòng nghiên cứu của tôi, tôi sẽ cho anh xem.

- Cứ cho là thế, nhưng có thể biến đổi khốc liệt đến vậy chỉ vì chế độ bảo đảm của xã hội sao? Tôi thấy, nếu xét theo thời gian chuyển giao thế hệ của con người thì việc tăng đến mấy lần chỉ trong vòng chục năm có vẻ hơi vô lý.

- Đúng như anh nói, tôi cũng đã nghĩ đến chuyện đó. - Lần đầu tiên Wakatsuki thấy vẻ đăm chiêu xuất hiện trên mặt Kanaishi - Tôi thấy có hai hướng suy luận. Thứ nhất, có thể lý giải rằng sự biến đổi được tích trữ dần dần từ trước, sau mười năm cuối cùng thì được thể hiện rõ qua thống kê. Hướng này có hai phương diện, một là những psychopath tiềm ẩn cho đến lúc đó mới bộc lộ và hai là công cuộc thống kê bấy giờ mới hoàn chỉnh. Thứ hai, psychopath không đơn giản gia tăng vì di truyền mà còn vì tác động của yếu tố môi trường nữa.

- Nhưng nếu biến đổi bởi môi trường thì còn gọi gì là psychopath, nữa phải không?

- Môi trường mà tôi đề cập tới không phải hoàn cảnh gia đình hay nơi ở toàn tội phạm tung hoành, tôi đang nói đến môi trường sinh học, môi trường hóa học có ảnh hưởng trực tiếp đến gen ấy.

- Anh nói hóa học, tức là... ô nhiễm môi trường sao?

- Đúng vậy, ngày xưa làm gì có những chất độc hại gây biến đổi gen lan tràn như bây giờ, nhất là trong nông nghiệp. Năm 1981, Rachel Carson đã viết cuốn Mùa xuân thầm lặng, sau đó, việc sử dụng các loại thuốc trừ sâu nguy hiểm như dòng DDT đã bị đưa vào quy chế. Nhưng một khi đã ngấm vào lòng đất, thuốc trừ sâu sẽ mất một thời gian dài để gây ảnh hưởng lên cơ thể con người. Theo những kinh nghiệm trong quá khứ thì tốt nhất không nên sử dụng hóa chất để bảo vệ môi trường, kể cả loại có độc tính thấp đi chăng nữa, thế mà cái đất nước này vẫn còn phun thuốc Sumithion để diệt tuyến trùng hại thông đấy. Chỉ có loại ngớ ngẩn mới phun một lượng lớn thuốc trừ sâu bất chấp mật độ dân cư đông đúc thế này, thêm nữa, việc tuyến trùng hại thông không phải là nguyên nhân chính dẫn đến thông bị khô đã rõ như ban ngày rồi mà?

Wakatsuki cũng biết đến kết quả nghiên cứu cho rằng thông bị khô là do ô nhiễm khí thải từ ô tô. Nếu đúng vậy thì thật nực cười, chính phủ Nhật đang xử lý ô nhiễm môi trường bằng cách ra sức tạo ra một loại ô nhiễm khác.

- Ngoài ra còn có các chất hóa học chứa trong sản phẩm công nghiệp và chất thải công nghiệp nữa, chẳng hạn chất PCB nổi tiếng trong vụ Kanemi[2] mãi đến năm 1972 mới bị cấm sản xuất và sử dụng. PCB không chỉ làm hại chức năng gan mà còn ngấm cả vào DNA, gây lõi sao chép thông tin di truyền. Kinh khủng nhất vẫn là Dioxin, chất độc được coi là mạnh nhất. Dioxin sinh ra từ khói thải của những bãi đốt rác, sau khi được hấp thụ qua thức ăn sẽ cô đặc gấp mấy lần trong cơ thể con người, truyền tích cực sang cả trẻ sơ sinh qua sữa mẹ. PCB không thể đứng ngang hàng với chất độc này được đâu. Trong chiến tranh Việt Nam, thứ hóa chất diệt cỏ tạo nên những bi kịch dị tật như đứa trẻ sinh ra có hai cơ thể, chính là sự kết hợp của hóa chất 2,4,5-T với Dioxin. Ngoài ra, không thể bỏ qua các chất phụ gia thực phẩm đang trôi nổi không ai kiểm soát, đây vốn là nguyên liệu bảo quản có độc tính mạnh để tiêu diệt vi sinh vật; rồi thì nguyên liệu tạo màu tổng hợp có thể dễ dàng chuyển thành chất gây ung thư như các hợp chất nitrosamine. Đường hóa học cũng bị chỉ trích là nguyên nhân gây ung thư. Cứ nghĩ đến lượng chất chúng ta hấp thụ vào cơ thể hàng ngày mới thấy các loại hóa chất đáng sợ như thế nào. Dù gì thì trong trường hợp của Nhật Bản, Bộ Y tế là nơi trực tiếp quản lý tất cả những vấn đề này...

Kanaishi cười với vẻ khoái chí.

- Trẻ em được sinh ra trong khoảng thời gian từ cuối thập niên 1960 đến thập niên 1970, thời kì ô nhiễm môi trường do chất độc di truyền đang trở nên trầm trọng, đã lần lượt dậy thì trong đúng khoảng thời gian mười năm này. Điều này hoàn toàn trùng khớp với sự gia tăng bột phát số lượng psychopath. Có thật chỉ là ngẫu nhiên không? Ngoài ra, cũng không hẳn là vô căn cứ nếu cho rằng sóng điện từ, vấn đề nổi cộm gần đây, cũng là một trong những căn nguyên của sự gia tăng này. Chưa biết chừng tất cả những ví dụ tôi đưa ra lần này đều góp phần hủy hoại DNA của con người và thúc đẩy psychopath gia tăng cũng nên - Hắn ta nói tiếp một cách vô cảm - Dù nguyên nhân là gì đi chăng nữa, lúc này, người ta thậm chí còn chưa bắt tay vào nghiên cứu, bởi xét theo một ý nghĩa nào đó thì nội sự tồn tại của psychopath đã là một điều kiêng kị rồi. Nhưng tôi cho rằng, chẳng còn gì để nghi ngờ về sự tồn tại của họ.

- Nhưng mà…

Kanaishi lại ngăn Wakatsuki phản biện.

- Vấn đề ở đây là những ảnh hưởng của họ đến xã hội. Chỉ cần có một psychopath cũng sẽ khiến cho cả vài nghìn người xung quanh bị ảnh hưởng do hiệu ứng cấp số nhân thường gặp trong kinh tế học. Tất nhiên là ảnh hưởng xấu rồi. Anh cứ nhìn Nhật Bản bây giờ là hiểu rồi chứ gì? Chủ nghĩa tôn thờ đồng tiền đã ăn sâu cả vào trẻ nhỏ, mở miệng nói chính nghĩa, đạo đức thì bị cười nhạo, trong khi những giá trị quan mang tính psychopath kiểu như thản nhiên gây tổn thương cho người khác thì được khen là “ngầu”, là “ra dáng”. Ví dụ... đúng rồi, theo quan điểm của tôi, có đến một nửa trong số nhân vật chính của manga và anime ngày nay đều là psychopath. Ngày xưa thì còn có vẻ có tính “người” hơn. Như bây giờ, kể cả nhân vật chính là người tốt thì cũng xuống tay giết kẻ phản diện không chút ngại ngần, phải không? Trong game thì còn kinh khủng hơn nữa, là con người nhưng ngay từ đầu đã không có nhân cách, chỉ biết hành động mà thôi.

Kanaishi nghiêng đầu, che miệng cười.

- Thế hệ trẻ được nuôi dưỡng trong môi trường ấy đã ra sao? Đa phần họ chẳng thèm suy nghĩ điều gì sâu sắc, chỉ đơn giản hành động theo cảm tính, có thể dễ dàng giết người chỉ vì tức giận nhất thời, cực kì nông cạn. Gọi họ là bản sao của psychopath cũng không ngoa. Và rồi, khi những kẻ có hành động tương tự psychopath càng gia tăng thì psychopath thật càng trở nên mờ nhạt, giống như những psychopath này đã thở ra thứ khí độc để nhuốm môi trường xung quanh thành thứ màu giống họ, từ đó tạo ra hiệu quả lá chắn.

- Anh nói cứ như họ là loài sinh vật khác chúng ta ấy nhỉ?

Wakatsuki cố mỉa mai nhưng Kanaishi lại không hiểu.

- Tôi nghĩ vậy. Dường như họ là những kẻ đột biến, bởi ở họ đã rơi rớt hẳn yếu tố làm nên “nhân tính”. Họ không có siêu năng lực như các nhân vật trong phim truyện giả tưởng nhưng độ nguy hiểm còn cao hơn. Chỉ cần chưa bị trừng phạt thì cứ thản nhiên mà giết người, đúng không? Tôi thấy nên xem họ là một sinh vật khác loài nhưng ngẫu nhiên lại mang chung vốn gen với chúng ta thì đúng hơn.

Quả nhiên Wakatsuki không thể theo kịp suy nghĩ của Kanaishi, nhưng trong lúc nghe hắn ta thao thao bất tuyệt, trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh của loài nhện kiến.

Nhện kiến có chiều dài thân khoảng 6-7 milimet, cùng họ với nhện bắt ruồi. Chúng phân bổ rộng rãi trên khắp nước Nhật nhưng do kích thước, hình dáng lẫn màu sắc đều giống hệt loài kiến nên có lẽ ít người nhìn thấy mà nhận ra chúng. Nhện kiến cũng có tám chân nhưng lại chìa hai chân về phía trước như xúc giác, thành thử nếu chúng tỉnh bơ bò trườn lẫn trong lũ kiến trên lá hoặc thân cây thì gần như không phân biệt được. Chỉ đến lúc nhện kiến nhả một sợi tơ từ trên cao xuống, người ta mới hiểu rõ chúng không phải là kiến.

Người ta vẫn chưa rõ vì sao nhện kiến lại ngụy trang giống loài kiến đến vậy. Có giả thuyết cho rằng chúng ngụy trang giống kiến để bảo vệ mình trước kẻ thù, còn một giả thuyết khác lại cho rằng chúng ẩn mình vào đám kiến để tìm cơ hội tấn công kiến làm mồi.

Wakatsuki nhớ lại đôi mắt đen sì vô cảm của Komoda Shigenori, không mấy khó khăn để liên tưởng hình ảnh đó với hình ảnh của loài nhện kiến. Biết đâu đây lại là một ví dụ hay để chứng tỏ rằng tư duy chỉ dựa vào hình ảnh mà không theo lý luận là cực kì nguy hiểm.

- Vấn đề chúng ta cần suy nghĩ bây giờ là có nên bỏ qua cho sự sinh sản vô tội vạ của họ hay không. Chế độ phúc lợi mà con người tạo ra để cứu giúp nhau, mỉa mai thay, lại đi cứu tế gen di truyền của psychopath, kiểu gen vốn dĩ phải bị chọn lọc tự nhiên và loại bỏ.

Xem ra Kanaishi rất ghét thứ gọi là “chế độ phúc lợi”.

- Anh muốn nói chúng ta cần chọn lọc nhân tạo?

- Psychopath hóa, kể cả không do ô nhiễm môi trường thì vẫn là một thể đột biến thường gặp. Có một dạo ở Mỹ, tôi đã nghiên cứu về sói. Chắc hẳn anh Wakatsuki cũng sẽ ngạc nhiên nếu biết được loài sói có tính kỉ luật cao độ và tinh thần hòa ái đến mức nào để duy trì trật tự trong đàn. Tôi nghĩ con người cần học hỏi rất nhiều từ loài sói.

Kanaishi xòe rộng bàn tay ra trước mặt rồi ngắm nghĩa như thể đang kiểm tra. Móng tay hắn quét sơn trong suốt hay sao mà trông sáng bóng một cách kì lạ.

Họa hoằn cũng xuất hiện vài cá thể kiểu psychopath được sinh ra trong đàn sói. Đó là những cá thể không hoàn thành nghĩa vụ của một thành viên trong đàn mà chỉ chăm chăm thỏa mãn dục vọng bản thân. Ngay lập tức, các con đực với sự lãnh đạo của con đầu đàn sẽ đuổi cá thể đó ra khỏi đàn. Tôi đã từng thực mục sở thị một nơi có vẻ như hiện trường của vụ đó, người ta giải thích rằng chúng hành động như vậy để bảo vệ vốn gen của đàn được khỏe mạnh.

Kanaishi chuyển ánh mắt từ những ngón tay sang gương mặt Wakatsuki rồi đặt tay mình lên tay anh, ra vẻ như cử chỉ vô tình.

- Giữa loài sói và loài người, anh nghĩ loài nào thông minh hơn?

Chia tay với Kanaishi xong thì đã quá 12 giờ đêm, rốt cuộc Wakatsuki vẫn chưa ăn được bữa tối ra hồn.

Dĩ nhiên anh không tài nào chấp nhận nổi giả thuyết cực đoan của Kanaishi, dù trong đó quả thực có những phần anh không thể phớt lờ. Còn việc phát hiện hắn ta là người đồng tính thì khó mà vui mừng cho được.

Hình như trong lúc ngồi ở quán rượu mưa lại rơi, vì khi anh ra ngoài, mặt đường đen nhánh còn không khí thì ẩm ướt. Nơi đây cách nhà gần hai cây số nhưng Wakatsuki đi bộ về cho tỉnh rượu.

Trên đường Kiyamachi dọc bờ sông Katase, dù không muốn nhưng anh vẫn phải nhớ lại những lời Kanaishi đã nói.

Kanaishi cho rằng, trong số các loại tội phạm bảo hiểm nhân thọ thì giết người nhằm chiếm đoạt tiền bảo hiểm có tỉ lệ liên quan đến psychopath nhiều nhất.

Luận điểm này cũng không hẳn là vô lý, bởi lẽ, khác với loại tội phạm bốc đồng hay loại tội phạm bị kích động, tội phạm giết người chiếm đoạt tiền bảo hiểm cần lên kế hoạch thật cẩn thận, gây án sao cho hoàn hảo để không bị nghi ngờ, thậm chí cần phải nuôi dưỡng ý chí giết hại đối phương trong một thời gian dài.

Vả lại, con mồi chúng nhắm đến thường là người thân hay họ hàng, thành thử các vụ án càng nhuốm màu psychopath hơn.

Wakatsuki nhớ lại những kẻ đầu sỏ trong các vụ giết người chiếm đoạt tiền bảo hiểm nổi tiếng ở Nhật. Quả thực nếu bảo bọn họ mắc chứng psychopath, chắc anh cũng tin ngay tắp lự.

Tuy nhiên, không thể chấp nhận ý kiến của Kanaishi một cách đơn giản thế được.

Kanaishi đã đưa ra một vài ví dụ khác như các vụ án liên tiếp đầu độc vợ và đầu độc chị em xảy ra ở Đức, hoặc vụ đầu độc vợ bằng vi khuẩn ở Nhật. Hầu hết các vụ đó Wakatsuki đều chưa nghe tới, anh có phần xấu hổ với vốn hiểu biết hạn hẹp của mình.

Trong kho sách của trụ sở chính chắc chắn sẽ có các tập hợp liên quan đến tội phạm bảo hiểm nhân thọ. Lần tới, anh phải mượn về nghiên cứu mới được.

Đi hết đường Kiyamachi và sang đường Oike, Wakatsuki bỗng có cảm giác xung quanh rộng thênh thang, gió thổi hun hút. Tầm này thì chẳng còn ai đi bộ ra đường. Anh băng qua cột đèn giao thông rồi đi qua trước tòa thị chính Kyoto. Tòa nhà uy nghiêm, cũ kĩ, trái ngược hoàn toàn với tòa thị chính kiểu cận đại của Kobe, nơi anh nhìn thấy trong chuyến đi du lịch cùng Megumi vào kì nghỉ hồi tháng Năm. Kyoto và Kobe là hai thành phố có nhiều điểm tương đồng nhưng xu hướng phát triển lại hoàn toàn đối lập nhau.

Trước khi đến Kyoto, anh vẫn nghĩ Kansai nơi nào cũng như nhau, song đến lúc này anh mới hiểu rằng, mỗi thành phố lại có một khí chất riêng.

Càng ngày anh càng yêu thích những con phố của Kyoto, chính vì vậy mà anh không muốn rời xa nơi này theo lời khuyên của Kanaishi.

Kanaishi đã ra sức khuyên Wakatsuki xin thuyên chuyển công tác, lý do là vì chừng nào còn ở chi nhánh Kyoto, anh còn là đích ngắm của Komoda Shigenori. Có vẻ như hắn ta thật lòng lo lắng cho anh nên Wakatsuki cũng lấy làm cảm động.

Đúng là nếu anh muốn thuyên chuyển bằng mọi giá thì không phải là không thể. Anh sẽ nhờ cậy đàn anh thời đại học đang rất có thế lực, hoặc cùng lắm thì làm phiền phó giám đốc nội vụ viết đơn gửi lên phòng Nhân sự, chắc sẽ được gọi ngay về phòng ban nhàn nhã nào đó ở trụ sở chính.

Dù phải rời Kyoto và những cuộc gặp Megumi trở nên thưa thớt hơn, song ý tưởng được quay về trụ sở chính lần nữa nghe cũng khá hấp dẫn.

Có điều, cứ nghĩ đến hình ảnh những nhân viên đột nhiên chuyển về trụ sở chính giữa lúc dang dở, chẳng phải mùa thuyên chuyển nhân sự thì tâm trạng anh lại chùng ngay xuống. Bọn họ đều còng lưng làm việc, trưa đến thì thui thủi đi ăn một mình. Wakatsuki thừa biết xung quanh sẽ nhìn theo bóng lưng của những người ấy mà xì xầm thế nào.

Vả lại, cùng là cúp đuôi bỏ trốn nhưng nếu lý do là bị yakuza giam giữ hay bị khách hàng gây thương tích thì còn được tiếng là trang nam tử và được thông cảm. Đàng này, chuyện xảy ra mới chỉ dừng ở mức khách hàng ngày nào cũng đến chi nhánh để hỏi xem có tiền bảo hiểm hay chưa thì, chắc hẳn phòng Nhân sự sẽ cười vào sự nhu nhược của Wakatsuki và đánh giá anh là không đủ sức chịu đựng.

Chết tiệt!

Wakatsuki đá bay chiếc lon rỗng rơi bên lề đường. Theo cơn gió cuốn, nó lăn đi một quãng xa, phát ra những tiếng leng keng.

Về đến khu nhà, anh mở hòm thư chỗ lối vào để lấy báo chiều, ngoài ra còn sờ thấy mấy bưu phẩm khác nữa.

Lúc mở khóa, Wakatsuki phát hiện có ba phong thư rơi ra. Một thư của hãng ô tô ngoại quốc và một thư quảng cáo từ công ty môi giới hôn nhân, còn phong bì thứ ba có nét chữ mà anh đã quá quen thuộc. Thư của Megumi.

Vừa thấy thư của cô, bước chân anh nhẹ hẳn đi. Vào phòng khóa cửa xong, anh đứng ngay trong bếp cắt phong thư. Mặt trên phong bì có vẻ hơi thô ráp.

Nội dung thư không có gì quá quan trọng, chắc cô chỉ muốn làm lành vì hôm ở Papyrus đã tạm biệt anh trong giận dỗi. Bằng nét chữ nắn nót trong hai tờ giấy ghim chặt với nhau, cô không trực tiếp nhắc lại chuyện đó mà kể những chuyện như hai con mèo Schrodinger và Petrosyan cô đang nuôi ở nhà đã sinh con với nhau.

Bỗng nhiên anh để ý thấy ngày tháng của bức thư. Thứ Bảy ngày 15 tháng Sáu. Nếu Megumi viết xong rồi gửi ngay thì chắc chắn thư phải đến trong ngày thứ Hai, đằng này lại bị chuyển muộn mất ba ngày.

Wakatsuki nhặt phong bì đã cắt lên, anh nhớ lúc cầm có cảm giác là lạ.

Chất giấy thô giống như đã bị ướt rồi khô lại, cũng có thể bị ướt bởi nước mưa trong lúc chuyển phát.

Lần này, anh cẩn thận bóc phần dán của phong bì, lập tức phát hiện ra một lớp keo bất thường.

Megumi luôn thấm nước máy vào ngón tay để dán phong bì, chắc chắn chẳng mấy khi cô dùng loại keo khác.

Dĩ nhiên anh không thể khẳng định tuyệt đối điều đó, nhưng thử kết hợp hai dấu hiệu là thư đến chậm và phong bì bị ẩm thì khả năng cao có ai đó đã dùng hơi nước để bóc thư và dán lại bằng keo dán.

Wakatsuki cầm hai phong bì thư quảng cáo lao ra cửa và chạy xuống cầu thang. Anh thả thư quảng cáo vào hòm thư rồi thử đút ngón tay vào khe nhét thư.

Đầu ngón tay anh chạm vào mép phong bì. Chiều ngang của hòm thư khá hẹp nên phong bì kiểu gì cũng nằm dọc bên trong. Anh kẹp lá thư vào hai đầu ngón trỏ và ngón giữa, và rút được lá thư ra khỏi hòm. Mất chưa đầy mười giây.

Máu nóng bốc lên đầu Wakatsuki. Cứ nghĩ đến việc Komoda đã đọc trộm thư của Megumi là anh không sao ngăn nổi nỗi căm giận. Mà khoan. Liệu đây là lần thứ mấy rồi?

Anh lục lại trí nhớ nhưng gần đây không có thư từ nào từ bạn bè, kể cả Megumi. Thế nhưng... Thông báo nộp tiền của công ty NTT[3]. Nhắc mới nhớ, tháng này anh vẫn chưa thấy đâu.

Ra là vậy. Cuối cùng, bí ẩn đã được giải đáp. Chắc chắn Komoda đã xem tờ thông báo của NTT và biết số điện thoại của anh. Gã trả lại thư của Megumi để tránh bị lộ nhưng đã tính toán nhầm khi cho rằng anh sẽ không nhận ra thư thông báo của NTT đã biến mất.

Dù biết rõ chân tướng nhưng Wakatsuki vẫn chưa nghĩ ra đối sách cụ thể nào. Trước mắt, anh phải gọi điện cho Megumi, dặn cô tạm thời hãy gửi thư đến chi nhánh.

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên văn: The road to the hell is paved with good intentions.

[2] Vụ án phơi nhiễm PCB của công ty Dầu ăn Kanemi Soko vào năm 1968, gây ngộ độc hóa chất nghiêm trọng cho hơn 14.000 người.

[3] NTT DoCoMo, nhà cung cấp dịch vụ viễn thông lớn nhất Nhật Bản.

suke Người dịch: Phùng Nguyệt —★— NHÀ ĐEN ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn - 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Kishi Yusuke

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.