Nhà Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Ngày 19 tháng Tư, thứ Sáu.

Bệnh viện đó nằm sâu bên trong núi, từ ga JR Yamashina còn phải tiếp tục đi vào nữa.

Suganuma, tổ trưởng Kinh doanh khu vực Kameoka đỗ chiếc Legend trước cổng chính. Wakatsuki xuống xe, ngắm nghía bệnh viện bốn tầng.

Bức tường trắng đã hoen ố mang lại cảm giác u ám. Khung cảnh xung quanh cửa ra vào thì vô cùng tạp nham, chậu hoa cây cảnh mỗi thứ mỗi loại. Anh thử đi vòng ra bên cạnh, giữa tòa nhà và bức tường chắn bằng bê tông là một khe hở chừng 30 centimet, nhét đầy phế thải như linh kiện xe đạp hỏng, vỏ đồ hộp, chai nhựa...

Dù chẳng có thành kiến gì với kiểu bệnh viện này nhưng chắc chắn Wakatsuki sẽ không đời nào muốn nằm điều trị ở một nơi như thế.

- Xin lỗi vì đã bắt anh phải chờ, chúng ta đi thôi.

Đưa xe vào bãi đỗ xong, Suganuma nhanh chân chạy đến, thân hình thấp đậm lắc lư.

Ngay cả khi đã vào bên trong tòa nhà, ấn tượng của Wakatsuki vẫn không khá hơn chút nào. Thiết kế đón ánh sáng không tốt cộng thêm đèn điện không đủ khiến khu sảnh trông hệt như trước lúc bình minh. Ngước lên trần nhà, anh phát hiện một nửa số đèn huỳnh quang không sáng.

Ngồi trên ba hàng ghế sofa màu đen cũ rích là các cụ già với dáng vẻ thiểu não. Vẫn chưa đến giờ nghỉ trưa nhưng quầy tiếp tân đã kéo rèm kín mít.

Khoa Nội nằm trên tầng 4. Cả ba chiếc thang máy đều đang dừng ở tầng trên và không có dấu hiệu đi xuống nên hai người đành dùng thang bộ.

- Lần trước tôi đến thì không có trong phòng bệnh.

Suganuma hổn hển nói trong lúc khổ sở bước lên cầu thang chật hẹp.

Có tiếng bước chân và tiếng nói chuyện vọng lại từ phía hành lang. Lớp vải sơn lót bậc cầu thang bị mài mòn trở nên trơn láng, đã vậy, lớp cao su chống trượt cũng chẳng còn nên không để ý là trượt chân ngay lập tức.

- Tôi mới hỏi khéo bệnh nhân cùng phòng thì nghe đâu ngày nào gã cũng tới tiệm pachinko[1] trước ga.

- Kiểu này hay gặp đấy.

Những người đã bình phục nhưng vẫn phải nằm viện lâu ngày ắt sẽ thừa thãi thì giờ. Ban ngày họ thường chuồn ra ngoài nhưng không đủ can đảm đi xa nên sẽ chỉ đến những nơi như tiệm pachinko là cùng.

- Đúng lúc tôi định bỏ cuộc thì gã quay về, tình cờ thật. Hai tay gã ôm một đống đồ, nào là chai Whisky, nào là cua đóng hộp. Vừa chạm trán tôi là gã làm ngay bộ mặt kiểu “Toi rồi”. Lý do lý trấu thì buồn cười lắm, nào là có việc gấp phải ra ngoài, nào là có người nhờ mua hộ rượu...

- Cũng khỏe mạnh quá nhỉ?

Trên thực tế, trong các loại tội phạm liên quan đến bảo hiểm nhân thọ, có một loại gây tổn thất đặc biệt lớn cho công ty bảo hiểm dù ít được truyền thông đề cập tới vì không mang tính giật gân như giết người lấy bảo hiểm, đó là lừa đảo tiền trợ cấp nằm viện.

Đối với trường hợp bảo hiểm nhân thọ kèm điều khoản nhập viện đặc biệt, cứ mỗi ngày nằm viện, người được bảo hiểm sẽ lãnh trợ cấp lên đến cả chục nghìn yên. Nếu tham gia bảo hiểm ở vài công ty thì thu nhập mỗi ngày sẽ là vài chục nghìn yên, hời hơn cả chăm chỉ làm một công việc tử tế. Chính vì thế, người ta cứ đua nhau giả nằm viện hòng thu tiền trợ cấp bất chính.

Căn bệnh phổ biến nhất là chấn thương đốt sống cổ, bởi ngay cả bác sĩ cũng khó mà chẩn đoán triệu chứng một cách khách quan, cứ nghe bệnh nhân kêu đau là sẽ chứng nhận có bệnh. Tuy vậy, trường hợp của Kakudo một tài xế taxi mà Wakatsuki và Suganuma sắp đến thăm đây lại liên quan đến một sự việc rắc rối hơn.

- Chuyện gã có đồng bọn ở cả bệnh viện này là thật ư? - Suganuma hỏi với vẻ bán tín bán nghi.

- Đây là một bệnh viện “moral risk” có tiếng mà.

Cầu thang không một bóng người nhưng lại có tiếng nói văng vẳng, Wakatsuki đành trả lời khẽ, đề phòng ai khác nghe thấy.

“Moral risk” là một thuật ngữ trong ngành bảo hiểm nhân thọ, ám chỉ những rủi ro đạo đức phát sinh từ tính cách hoặc thần kinh của con người. Vì vậy, nếu để từ này làm định ngữ, cả cụm từ sẽ có ý nghĩa liên quan đến tội phạm. Chỉ tính trong phạm vi hiểu biết của Wakatsuki thì ở thành phố Kyoto có bốn bệnh viện moral risk dính líu đến loại tội phạm lừa đảo tiền trợ cấp.

Những bệnh viện nắm giữ tài sản lớn, như bất động sản, đều bị coi là con mồi béo bở của các băng nhóm xã hội đen. Các bệnh viện thường xem trọng danh tiếng hơn bất cứ điều gì khác, thành thử việc tống tiền dựa trên các lỗi điều trị nhỏ sẽ trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.

Tuy số vụ tống tiền công khai đã giảm sau khi luật mới về xã hội đen được ban hành, thế nhưng những năm gần đây, do hầu hết các bệnh viện đều gặp khó khăn trong kinh doanh nên những yếu tố bị đem ra lợi dụng thậm chí còn nhiều hơn trước.

Có rất nhiều viện trưởng là nhà chuyên môn ưu tú trong lĩnh vực y học song lại thiếu hiểu biết về lĩnh vực kinh tế, nên không rành rẽ về thế giới bên ngoài.

Nhắm đến những viện trưởng như thế rồi, bước đầu chúng sẽ vào vai doanh nhân tử tế để tiếp cận, dần dần gây dựng lòng tin, sau đó đưa ra những lời khuyên hoặc trao đổi liên quan đến tài chính. Kịch bản điển hình nhất là khi nghe viện trưởng than vấn về tình hình khó khăn của bệnh viện, chúng sẽ giới thiệu một nhân vật mang tên “cố vấn kinh doanh”, người đã từng dốc sức tái thiết vô số bệnh viện.

Nếu đã cài được nhân vật như thế vào rồi, chúng sẽ nắm giữ sổ sách của bệnh viện và thao túng kinh doanh lúc nào không hay. Kết cục tất yếu sau đó sẽ là, khi đã no xôi chán chè bằng những cách thức như tự ý thế chấp đất đai hoặc dụng cụ y tế đắt tiền nhằm đầu tư vào những doanh nghiệp không hề liên quan, chúng sẽ phát hành trái phiếu vô tội vạ và đưa bệnh viện đến chỗ phá sản.

Trong số các bệnh viện ấy, có những bệnh viện lên kế hoạch chờ thị trường bất động sản phục hồi và tiếp tục tồn tại trong tình trạng ngắc ngoải. Đối với những kẻ có ý định lừa đảo tiền trợ cấp thì đây đúng là môi trường lý tưởng theo đúng nghĩa đen.

- Chào ông Kakudo, tình hình sức khỏe của ông thế nào rồi?

Bước vào căn phòng lớn, Suganuma cất tiếng bởi gã đàn ông đang ngồi xếp bằng hút thuốc trên chiếc giường trong cùng.

Gã đàn ông ngoảnh mặt lại. Ấn tượng đầu tiên của Wakatsuki về gã là một tên vô lại. Ở gã, chẳng có nét nào có vẻ giống một con người bình thường.

Mái tóc rễ tre bù xù mọc vô tội vạ, hầu như chẳng thấy trán đâu. Cặp mắt ti hí xếch lên trông vừa ti tiện vừa ngu ngốc. Sắc mặt rất kém, xương gò má nhô cao thâm đen. Nói tóm lại, trông gã đúng là một kẻ mang gương mặt chẳng ra gì, sống cuộc đời chẳng ra gì.

- Đây là chủ nhiệm Wakatsuki ở chi nhánh.

Nghe Suganuma giới thiệu, Kakudo dụi điếu thuốc vào lon nước ngọt rồng thay cho gạt tàn. Khói thuốc phả ra từ miệng và mũi một cách nhếch nhác khi gã nheo mắt và nói:

- Thằng này là ai? Tao đã bảo dẫn giám đốc chi nhánh đến đây cơ mà?

Dường như càng những kẻ như vậy lại càng cư xử trịch thượng.

- Vì anh Wakatsuki là người chịu trách nhiệm liên quan đến việc chi trả.

Suganuma chìa tay về phía Wakatsuki, cố tránh sự tấn công của gã.

- Thế à. Rồi. Mày chịu trách nhiệm, đúng không? - Gã xoay người một chút rồi lườm Wakatsuki - Ê, tao đã đòi tiền mấy đời rồi mà mãi không nhận được là sao hả? Lúc mời tao mua bảo hiểm thì ngọt như mía lùi, đến lúc trả tiền lại lật lọng thế? Mày bảo là mày chịu trách nhiệm chứ gì? Nói tao nghe xem nào! Hay chính mày chặn tiền lại rồi?!

Kinh nghiệm cả năm trời tiếp xúc với loại người này giúp Wakatsuki xác định được đối phương có nguy hiểm thực sự hay không. Anh chắc chắn Kakudo cũng tầm thường thôi. So với gã đàn ông hôm trước dẫn giám đốc Yatabe đến chi nhánh thì khả năng uy hiếp của gã này thiếu hụt trầm trọng, gã đích thị là một kẻ chẳng có gì, chỉ biết quát tháo loạn xạ.

Nguyên nhân ban đầu cho quá trình nằm viện dài ngày của Kakudo là chấn thương đốt sống cổ do chiếc taxi của gã bị xe khác đâm vào. Theo chứng nhận tai nạn giao thông thì cú đâm khá mạnh khiến phần sau taxi bị hư hỏng nặng. Wakatsuki còn tử tế nghĩ, có khi bệnh của gã là thật, nhưng càng về sau, anh càng nhận thức rõ đây là kiểu thấy bở đào mãi.

- Hiện tại, ở trụ sở chính, chúng tôi đang xem xét việc chi trả trợ cấp.

- Xem xét, định bắt tao chờ xem xét đến bao giờ đây? Tính giở trò hả?

- Tôi có vài điều muốn hỏi ông.

- Hỏi? Sao giờ mới hỏi?

- Thứ nhất là vì sao ông lại nằm ở bệnh viện này?

- Tao nằm ở đây thì sao?

- Ông Kakudo sống ở thành phố Kameoka đúng không ạ? Kameoka ở tít rìa phía Tây của Kyoto, vậy tại sao ông lại mất công vào nằm ở bệnh viện của quận Yamashina, ở tận cùng phía Đông?

- Vì sao hả? Vì có người mách tao bệnh viện này rất tốt - Thái độ ngạo mạn của Kakudo đột nhiên xẹp hẳn.

- Bệnh viện tốt ạ? - Wakatsuki đưa mắt nhìn quanh những bức tường loang lổ - Ông còn khổ sở vì bệnh loét dạ dày đúng không ạ? Hay phải tự lái xe đến bệnh viện khám lắm nhỉ? Bình thường ông không đến bệnh viện nào gần hơn hay sao?

- Ý mày là gì? Chuyện đó… Tao đi viện nào thì kệ tao chứ!

Wakatsuki lấy từ trong cặp ra bản phô tô chứng nhận nhập viện, cố tình nhìn vào đó.

- Tiếp theo là về tên bệnh, từ lúc nhập viện đến giờ, tên bệnh của ông đổi những hai lần nhỉ? Ban đầu là chấn thương cổ và loét dạ dày, giữa chừng xuất hiện chứng suy giảm chức năng gan, rồi lại đến bệnh tiểu đường. Quả nhiên…

- Thế thì làm sao?! Tao vào kiểm tra mới phát hiện bệnh đấy!

- À vâng, nhưng việc chi trả trợ cấp cho mỗi lần nhập viện chỉ giới hạn trong 120 ngày, không hiểu vì sao mà cứ tròn 120 ngày là tên bệnh lại thay đổi vậy ạ?

- Thằng… thằng nhãi ranh này… Mày câm mồm lại ngay!

Kakudo thử đe dọa Wakatsuki lần nữa nhưng trái với ý định đó, giọng gã lúc này đã trở nên run rẩy. Trước giờ vẫn xem thường công ty bảo hiểm, nay bỗng nhận ra mình đang rơi vào tình thế nguy hiểm nên gã có vẻ mất bình tĩnh.

- Bệnh viện chẩn đoán thế đấy, mày đi mà hỏi bệnh viện!

Wakatsuki lục cặp lấy tài liệu và bút bi.

- Ông có thể kí vào đây cho tôi được không?

- Cái quái gì đây?

- Bản đồng ý thanh lý hợp đồng.

- Thanh lý? Thế là thế nào?!

- Chúng tôi không thể chi trả trợ cấp nằm viện được và sẽ hoàn trả số tiền bảo hiểm mà ông Kakudo đã đóng tính đến thời điểm này. Vì vậy, coi như bản hợp đồng không tồn tại. Ngoài ra, về khoản tiền trợ cấp nằm viện công ty tôi đã chi trả cho đến nay, chúng tôi cũng không yêu cầu trả lại nữa.

- Thằng… thằng khốn! Đừng có đùa với tao!

Môi Kakudo run rẩy, gã hét to và hất biên bản đi. Chiếc bút lăn lông lốc đến tận góc phòng.

- Mày nghĩ tao là ai hả?! Mày có muốn cút khỏi cái công ty đó không?! Thằng chó, dám qua mặt cả cấp trên để đến đây! Mấy thằng ranh như mày ra sao là do tao quyết, hiểu chưa?

- Thôi, ông cứ suy nghĩ kĩ lại lần nữa đi. Hôm nay tôi xin phép dừng ở đây.

Wakatsuki nhặt tờ giấy rách dưới sàn đặt lên giường rồi nhanh chóng quay gót bước ra khỏi phòng. Lúc anh nhìn thoáng qua, khuôn mặt vốn thâm đen của Kakudo đã cắt không còn một giọt máu, chuyển hẳn sang trắng bệch.

- Chủ nhiệm Wakatsuki, liệu có ổn không ạ?

Suganuma đã đuổi kịp anh ở chỗ cầu thang bộ.

- À, biến khỏi công ty thì cũng có sao đâu - Wakatsuki vươn vai lẩm bẩm.

- Hả?

- Nếu được thuyên chuyển công tác như gã đàn ông kia nói thật thì phúc cho tôi quá.

- Không, không phải chuyện đó, gã tức giận thế liệu sau này có thành to chuyện không?

- Không sao đâu. Hướng thanh lý hợp đồng đã được trụ sở chính quyết định xong xuôi rồi, hôm nay tôi chỉ đến để thông báo thôi.

- Nhỡ gã nhất quyết không chịu kí thì sao?

- Nếu không còn cách nào khác thì chúng ta ra tòa.

- Liệu có thắng được không?

- Không đâu, sẽ phải chứng minh được bệnh viện là đồng phạm trước tòa nên vô cùng khó khăn. Hiệp hội y sĩ tuyệt đối không công nhận chuyện tồn tại những bệnh viện moral risk. Sớm muộn gì cũng phải lấy chữ kí vào bản thanh lý hợp đồng thôi.

- Biết là vậy nhưng phải làm sao?

- Công việc của chúng ta đến đây là kết thúc. Tôi sẽ nhờ “kẻ phá hợp đồng” ở trụ sở chính nên việc còn lại cứ giao cho hắn ta.

***

Hôm sau, “kẻ phá hợp đồng” lên chuyến shinkansen[2] sớm nhất và có mặt tại chi nhánh. Đó là một người đàn ông nhỏ con với chiều cao dưới 1m70, trên tấm danh thiếp chìa ra ghi vỏn vẹn dòng chữ “Miyoshi Shigeru - Công ty Trách nhiệm hữu hạn Bảo hiểm Data Service”.

Đứng ra tiếp đón có ba người: Motoya phó giám đốc nội vụ, cũng là người chịu trách nhiệm bộ phận văn phòng của chi nhánh, Kasai và Wakatsuki. Miyoshi vừa nói “Chào anh Kasai” thì Kasai cũng tươi cười gật đầu. Hình như hai người biết nhau.

Tại phòng tiếp khách, Wakatsuki đưa tài liệu liên quan đến Kakudo ra, vừa giải thích vụ việc vừa quan sát kĩ người đàn ông mang tên Miyoshi.

Chắc hắn ta chưa đến 45 tuổi, nhìn thoáng qua thì khá giống một nhà kinh doanh với nước da rám nắng khỏe mạnh. Lông mày mờ nhạt, má hớp lại cùng những nếp nhăn chạy dọc. Đôi mắt trũng sâu hầu như không hề chớp. Tóc cắt ngắn đến độ có thể nhìn thấy da đầu.

Tuy vậy, Wakatsuki có cảm giác trên người hắn ta toát ra một thứ khí chất mà người thường không có được, bất chấp việc hắn đang mặc bộ com lê đơn giản và cư xử hết sức lịch thiệp. Thứ khí chất đó không tươi sáng như nguồn năng lượng ở một người chơi thể thao mà phảng phất mùi vị đau thương, ngột ngạt và tăm tối.

- Tôi hiểu rồi.

Miyoshi nhìn tài liệu rồi gật đầu. Giọng trầm, không hợp với vẻ bề ngoài lại có lẫn âm sắc chát chúa nghe hơi chói tai.

Thoạt đầu, Wakatsuki còn ngờ đây là những triệu chứng của bệnh ung thư yết hầu giai đoạn đầu, bởi lẽ anh vừa kiểm tra giấy chứng nhận nhập viện của một bệnh nhân như thế xong. Phải mất một lúc anh mới nhận ra rằng, đó là giọng bình thường của những người hay to tiếng quát tháo người khác.

- Chắc tôi sẽ xử lý xong trong khoảng hai, ba ngày.

- Vâng, trông cậy vào anh.

Tất cả đồng loạt đứng dậy, Motoya cúi đầu và những người còn lại cũng làm theo.

- Nhưng anh Miyoshi cũng sẽ vất vả đấy! - Kasai nói trong lúc tiễn Miyoshi ra thang máy - Sau đây anh còn phải tới đâu nữa?

- Chuyện nhỏ thôi. Xong vụ này tôi lại đến Kokura ở Kyushu. Còn một công ty bảo hiểm nhân thọ khác.

Miyoshi đi khỏi, tự nhiên Wakatsuki thấy nhẹ nhõm hẳn. Cái cách Miyoshi nói chuyện bình thường còn làm anh sợ hơn nhiều so với việc bị Kakudo quát tháo. Kasai chọc tay vào sườn Wakatsuki.

- Tên này có khả năng uy hiếp đúng không?

- Vâng, khác hẳn người bình thường anh nhỉ?

- Nghe đâu hắn vốn là dân đầu gấu đấy. - Kasai vừa nói vừa làm động tác cắt cổ bằng ngón trỏ - Người ta đồn hắn từng đi đòi nợ thuê, thấy bảo cũng chợ búa lắm nhưng cưới vợ xong thì rửa tay gác kiếm. Giám đốc công ty hiện tại của Miyoshi đã phát hiện ra kĩ năng đặc biệt ở hắn nên đã nhận về trong lúc hắn không có công ăn việc làm tử tế, phải lao động chân tay.

- Kĩ năng ấy ạ?

- Cương nhu đúng lúc, tùy từng đối tượng mà hắn biết lúc nào nên cứng rắn, lúc nào nên mềm dẻo rồi tài tình dẫn dắt đến màn thanh lý hợp đồng. Có khi hắn dai dẳng khủng bố tinh thần từ những điểm yếu của đối tượng, nhưng cũng có khi hắn la hét oang oang khiến đối tượng run cầm cập mà kí thanh lý. Nghe nói kĩ năng của hắn nhuần nhuyễn lắm rồi. Dù vậy tôi phản đối việc nhờ tên đó. Có gặp đối tượng xấu đi chăng nữa, chúng ta cũng nên thuyết phục dần dần bằng lý lẽ chính thống chứ, hơi mất thời gian nhưng thường vẫn thu được kết quả tốt mà.

- Nhưng với những kẻ như Kakudo thì cũng cần đến những người như Miyoshi... Lấy độc trị độc cũng tốt đấy chứ ạ?

Wakatsuki đã chán ngấy việc ngày nào cũng phải khom lưng uốn gối tiếp một đám kí sinh trùng, thành thử anh rất hoan nghênh những phương pháp cứng rắn. Kasai cười nhăn nhở:

- Thuận buồm xuôi gió thì đúng là rất nhanh gọn, ngược lại, nếu đổ bể thì sẽ thành công cốc. Chà, hi vọng lần này sẽ không thất bại.

Kasai đã lo thừa.

***

Buổi chiều hôm ấy, Miyoshi lại xuất hiện sau khi các quầy giao dịch đã đóng.

Motoya và Kasai phải tham gia cuộc họp khảo sát do giám đốc chi nhánh triệu tập ở một tầng khác cùng các tổ trưởng Kinh doanh. Cán bộ phụ trách chăm sóc hậu mãi lúc này chỉ còn lại mình Wakatsuki.

- Anh Wakatsuki phải không nhỉ?

- Mọi người ra ngoài mất rồi, có vấn đề gì không ạ?

Wakatsuki vẫn để tâm đến lời Kasai nên nhác thấy bóng dáng Miyoshi, anh đã mường tượng ra một cuộc thương lượng bất thành.

- À không. Tôi chỉ đến để đưa lại cái này thôi.

Miyoshi lôi từ chiếc ca táp đen ra bản đồng ý thanh lý hợp đồng. Wakatsuki ngây mặt kiểm tra lại. Đúng là Kakudo đã kí tên, đóng dấu vào đó.

- Nhanh đến vậy ạ? Gã ta đồng ý sao, anh Miyoshi?

- Tôi bắt gã phải đồng ý ấy chứ… Một tên khá dễ xử.

- Thật may mắn cho chúng tôi. Anh đã vất vả rồi.

Wakatsuki nhận ra ở mặt trong chiếc ca táp của Miyoshi có dán một bức ảnh ép plastic.

Một phụ nữ tròn người nhưng duyên dáng, cỡ trên ba mươi tuổi đang bế một bé gái bụ bẫm khoảng hai, ba tuổi. Một cảnh tượng được chớp lấy trong khoảnh khác. Người phụ nữ với khuôn mặt rạng rỡ đang thì thầm gì đó vào tai đứa bé, như thể bảo nó nhìn vào ống kính, nhưng đứa bé buồn ngủ hay sao mà mắt gần như nhắm tịt lại, chỉ có cái miệng là há to ngơ ngác.

- Gia đình anh ạ?

Nghe Wakatsuki hỏi, lần đầu tiên Miyoshi mỉm cười và trả lời ngắn gọn:

- Vợ và con gái tôi đấy.

Wakatsuki tiễn Miyoshi, kẻ lúc đi cũng lặng thầm như lúc đến, cho tới khi cửa thang máy đóng hẳn.

Trở về chỗ ngồi, Wakatsuki đủng đỉnh tựa người vào lưng ghế và gọi điện lên trụ sở chính, báo cáo kết quả tốt đẹp của vụ thanh lý hợp đồng cho người phụ trách. Gọi điện xong, anh vừa ngân nga hát bằng giọng mũi vừa đặt hồ sơ vào bìa kẹp tài liệu rồi cất vào ngăn kéo bàn có khóa. Cuộc họp với phòng Kinh doanh xem ra sẽ kéo dài, cả phó giám đốc nội vụ lẫn Kasai đều chưa ai quay về.

Wakatsuki đứng lên đi rửa tay.

Hốt nhiên anh nhìn vào gương, ngự trên mặt anh là nụ cười méo mó chưa từng thấy. Nụ cười từ từ giãn ra rồi cuối cùng biến mất.

Wakatsuki ấn cái vòi bơm vài lần để bơm ra thứ xà phòng màu xanh lá cây đặc sệt, đứng rửa hai tay một hồi lâu.

Ngày 7 tháng Năm, thứ Ba.

Sau mấy ngày nghỉ dài, đi làm trở lại vô cùng bận rộn, nỗi thấp thỏm phảng phất trong không gian.

Hơn 10 giờ sáng, thanh tra sở Thuế xuất hiện tại quầy giao dịch. Sau khi trình thẻ thanh tra được kẹp trong bao đựng nhựa, người này đòi xem nội dung hợp đồng bảo hiểm cụ thể của khách hàng.

Liên quan đến thông tin cá nhân nên phía chi nhánh yêu cầu phải có văn bản để hai bên cũng xác nhận, dù vậy, đối phương vẫn không nhượng bộ. Bằng thái độ ngạo mạn chưa từng thấy ở một viên chức nhà nước, hắn nói chỉ cần có thẻ thanh tra thì có quyền kiểm tra bất cứ chỗ nào.

Công văn xác nhận nội dung hợp đồng từ sở Thuế và văn phòng phúc lợi xã hội ngày nào cũng được gửi đến công ty bảo hiểm nhiều như núi, nhưng về nguyên tắc, nếu không có văn bản chính thức với sự đồng ý từ phía công ty bảo hiểm hoặc bản xác nhận của tòa thị chính thì không thể tiết lộ thông tin.

Viên thanh tra càng lúc càng hằn học nhưng những việc thế này đã trở nên quá quen thuộc. Rốt cuộc, sau một hồi tranh cãi, hắn phồng mang trợn mắt, giậm chân huỳnh huỵch bỏ đi.

Như để thế chỗ hắn, luật sư cố vấn của công ty Bảo hiểm Nhân thọ Showa từ Tokyo lại đến thăm. Tiếp đón có ba người là phó giám đốc nội vụ Motoya, Kasai và Wakatsuki. Ngày mai, ở tòa án địa phương Tokyo sẽ diễn ra phiên xét xử lần thứ nhất của một vụ án đang tranh chấp. Luật sư đến là để bàn về việc đó. Đây là vụ tranh giành thụ hưởng tiền bảo hiểm giữa những người ruột thịt cùng được hưởng thừa kế, công ty Bảo hiểm Nhân thọ Showa cũng tham gia tố tụng dưới hình thức bên liên quan.

Nói là vậy nhưng buổi xét xử ngày mai chỉ nhằm quyết định lịch trình cho những buổi tiếp theo. Viên luật sư có phần tóc mái xõa dài, tuổi chắc cũng không chênh Wakatsuki là mấy, đến với tâm trạng đi du lịch là chính. Ngoài việc uống trà nói chuyện phiếm thì anh ta chỉ hỏi về các danh lam thắng cảnh rồi chăm chú ghi chép.

Vị khách đến vào đầu giờ chiều mới nhìn qua đã biết không phải người phương Đông, mái tóc đen xoăn tít nhưng màu da thì trắng tái. Khách du lịch nước ngoài đến Kyoto rất nhiều nhưng chưa bao giờ có ai xuất hiện ở quầy giao dịch của một công ty bảo hiểm.

Nhân viên đứng ra tiếp là Aoyagi Yuka, tốt nghiệp cao đẳng khoa Anh văn và hiện đang theo học một lớp giao tiếp tiếng Anh, thế mà mới nói được vài ba câu, cô đã phải cầu cứu Wakatsuki.

Đứng trước quầy, Wakatsuki có phần lúng túng. Vị khách là một chàng trai tầm dưới 25 tuổi, quốc tịch không rõ.

Vừa mở miệng, câu đầu tiên cậu ta hỏi bằng tiếng Anh là người nước ngoài có được tham gia bảo hiểm không, với biểu cảm như thể đang bị dồn vào bước đường cùng.

Wakatsuki lục lọi vốn tiếng Anh hồi ôn thi đại học còn sót lại trong trí nhớ rồi trả lời rằng, không nhất thiết phải có quốc tịch Nhật nhưng về nguyên tắc phải là người đang sinh sống ở Nhật. Nghe vậy, chàng trai liền hỏi khi tham gia bảo hiểm có cần kiểm tra hay không.

Wakatsuki bèn giải thích, tùy vào loại bảo hiểm và số tiền tham gia mà có trường hợp phải kiểm tra sức khỏe, cũng có trường hợp chỉ cần điền vào đơn là xong, tuy vậy, chàng trai vẫn hỏi đi hỏi lại rằng có cần kiểm tra không. Anh hỏi kiểm tra gì thì cậu ta không trả lời được rõ ràng.

Sau một hồi, cuối cùng cậu ta cũng hỏi có cần mẫu máu không.

Wakatsuki cố gắng tươi cười để nén nỗi bức xúc vào lòng.

Điều khoản miễn trách nhiệm trong tiếng Anh thì chắc chắn là “Escape Clause” rồi, nhưng “được miễn trách nhiệm” thì nói thế nào bây giờ?

Anh thận trong lựa chọn từ ngữ để giải thích về sự không cần thiết của việc xét nghiệm máu, tuy nhiên, trường hợp bị bệnh trước khi tham gia bảo hiểm thì cần phải thông báo, nếu cố tình giấu giếm sẽ bị coi là vi phạm nghĩa vụ và không được nhận tiền bảo hiểm tử vong.

Xem chừng chàng trai đã hiểu nên Wakatsuki thấy nhẹ cả người. Anh tiễn cậu ta cho đến tận lúc cửa thang máy đóng lại.

Thực tế, AIDS đã không còn là căn bệnh chết người, thậm chí anh nghe nói Mỹ đang có động thái chấp nhận cả những người dương tính với vi rút HIV tham gia bảo hiểm. Song, có lẽ Nhật Bản vẫn cần nhiều thời gian để hiện thực hóa điều này.

Lúc quay lại, anh thấy Kasai vừa đặt ống nghe điện thoại xuống với vẻ mặt đăm chiêu.

Trông thấy Wakatsuki, Kasai vẫy tay.

- Chủ nhiệm Wakatsuki, có người chỉ định đích danh cậu.

Anh đưa cho Wakatsuki bản in nội dung hợp đồng bảo hiểm và vài bản ghi chép tốc kí nhưng Wakatsuki vẫn chưa hiểu gì. Có đến ba bản hợp đồng.

Bản đầu tiên, bảo hiểm trọn đời kèm bảo hiểm định kì 30 triệu yên, người mua bảo hiểm là Komoda Sachiko, người được bảo hiểm là Komoda Sachiko, người thụ hưởng tiền bảo hiểm là Komoda Shigenori. Bản thứ hai, vẫn là bảo hiểm trọn đời kèm bảo hiểm định kì 30 triệu yên, người được bảo hiểm là Komoda Shigenori. Bản cuối cùng, bảo hiểm an sinh giáo dục 5 triệu yêu, người được bảo hiểm là Komoda Kazuya.

- Là Komoda Shigenori gọi tới. Cậu biết người này không?

- Không. Em chưa nghe đến cái tên đó bao giờ.

Mỗi lần có khách hàng phàn nàn, thói quen đầu tiên của Wakatsuki là nhìn tuổi đối phương. 45 tuổi. Theo kinh nghiệm của anh thì nhóm đối tượng nguy hiểm nhất là những người trong độ tuổi từ 30 đến 35, tuy vậy cũng không thể chủ quan với các độ tuổi khác. Địa chỉ gần Arashiyama, khu này chắc chắn là khu dân cư cao cấp. Anh thử lật lại kí ức nhưng không nhớ được gì.

- Vậy hả? Sao lại thế nhỉ…? Mà nói tóm lại, khách hàng chỉ đích danh cậu, nêu rõ là chủ nhiệm Wakatsuki và bảo muốn cậu đến.

- Nội dung khiếu nại là gì ạ?

- Nói lí nha lí nhí nên tôi cũng chẳng hiểu, đại loại là chỉ trích thái độ nhân viên đến thu tiền không tốt thì phải.

- Khách hàng đang giận dữ lắm ạ?

- Cũng không hẳn... - Kasai nghiêng đầu - Chậc, thật ra để tổ trưởng Kinh doanh đến thu tiền là xong nhưng khách yêu cầu đích thân chủ nhiệm Wakatsuki đến nên thôi, cậu chịu khó đi được không?

- Vâng, em biết rồi.

Ở lại văn phòng sẽ phải chịu đựng hết khách hàng phiền toái này đến khách hàng phiền toái khác, nếu ra ngoài mà không gặp khiếu nại gì nghiêm trọng thì anh thà ra ngoài còn hơn.

Tổ Kinh doanh ở Uzumasa phụ trách thu tiền trường hợp này, Wakatsuki đã thử gọi điện cho tổ trưởng nhưng người đó đang đi vắng. Vấn đề có vẻ không có gì nghiêm trọng nên anh quyết định đi một mình sau khi tra địa chỉ trong cuốn bản đồ dân cư rồi phô tô trang cần thiết.

Ngoài trời, nắng tháng Năm dịu ngọt trải xuống.

Chi nhánh Kyoto của công ty Bảo hiểm Nhân thọ Showa nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà tám tầng có tên “Tòa nhà Bảo hiểm Nhân thọ Showa Kyoto số 1”, phía Bắc ngã tư Shijo-Karasuma. Hầu hết các chi nhánh và văn phòng của công ty đều ở những tầng trên, tầng trệt được cho thuê vì lợi nhuận rất cao.

Mặt trời rót ánh sáng lấp lánh xuống những bức tường rào màu nâu đất giản dị. Từ trên tàu, Wakatsuki lờ mờ trông thấy từng dãy bóng đèn huỳnh quang sáng choang qua những ô cửa kính trong mờ.

Anh đã mua một hộp bánh làm quà từ cửa hàng bánh kẹo Nhật chuyên giao đồ cho công ty Bảo hiểm Nhân thọ Showa. Kích cỡ hộp sẽ khác nhau tùy vào nội dung khiếu nại, lần này chắc chỉ cần cỡ nhỏ nhất là đủ. Anh lên tàu điện Hankyu, đi qua một ga đến Shijo-Omiya rồi từ đó đổi sang tuyến Arashiyama của tàu điện Keifuku.

Mười mấy năm trước, các chuyến tàu điện chạy trên mặt đất ở Kyoto đã bị hủy bỏ vì lý do cản trở giao thông, tuy nhiên cho đến giờ, tàu điện Keifuku và Eizan vẫn hoạt động tích cực như đôi chân của dân thị thành.

Wakatsuki còn nhớ hồi mới vào đại học, anh từng rất ngạc nhiên khi biết chữ “Fuku” trong từ “Keifuku” được rút ra từ tên “Fukui”, bởi lẽ chẳng có tuyến đường nào đi từ Kyoto đến Fukui cả.

Nhưng trong chuyến đi Fukui vào kì nghỉ hè, anh nhận ra ở đó cũng có đường sắt Keifuku. Nghi vấn bấy lâu đã được giải tỏa. Hiện tại, Kyoto và Fukui có hai tuyến đường sắt riêng biệt nhưng công ty kì vọng đến một ngày nào đó sẽ nối liền hai tuyến đó với nhau.

Từ con đường rộng, chiếc tàu cũ kĩ với duy nhất một toa bỗng chốc luồn vào một nơi gần giống ngõ hẹp, vun vút lao qua mái hiên và bờ giậu của những căn nhà. Không hiểu sao càng gần đến nơi, Wakatsuki càng thấy thấp thỏm.

Sanjoguchi, Yamanouchi, Kaikonoyashiro... Những cái tên đậm chất Kyoto cứ nối tiếp nhau. Đi qua phim trường Uzumasa nổi tiếng sẽ đến ga “Katabiranotsuji”, điểm phân chia với tuyến đường Kitano. Nghe loa thông báo tên ga, một dự cảm không lành đột nhiên ập đến với Wakatsuki.

Sao thế nhỉ? Anh vừa nghĩ vừa nhìn bảng tên nhà ga và nhận ra, có lẽ chữ “Katabira” khiến anh liên tưởng đến kyokatabira - loại kimono chuyên mặc cho người chết. Chuyện này cũng giống như khi tinh thần bất ổn, nhìn những vân gỗ trên trần nhà lại cứ ngỡ là ma. Chẳng hiểu sao anh lại trở nên thần hồn nát thần tính như vậy, Kasai đã bảo khiếu nại cũng không nghiêm trọng lắm kia mà?

Trước điểm cuối Saga-Arashiyama là một nhà ga có cái tên lãng xẹt Sagaeki-mae[3], nằm ngay cạnh ga Saga của tuyến JR chính San’in, từ đó đi bộ khoảng mười phút sẽ đến nhà Komoda.

Hình như rất nhiều gia đình giàu có đã ở khu này từ thời xa xưa. Những thân xe Volvo và Mercedes-Benz sáng loáng lấp ló bên kia tường rào bằng tre cổ kính. Anh đi dọc theo con đường có vòng cua lớn, trên tay cầm tờ phô tô bản đồ dân cư, đi qua một biệt thự với hàng rào tuyệt đẹp thì nhìn thấy một ngôi nhà đen tuyền xiêu xiêu vẹo vẹo.

Đúng thời khắc ấy, tim Wakatsuki vô cớ đập thình thịch.

Địa điểm chắc chắn là đây. Ngôi nhà có vé tàn tạ nhưng khu đất thì khá rộng. Có tiếng sủa của vài con chó con vọng ra từ khu vườn bên trong lớp hàng rào màu đen.

So với căn nhà thì chiếc cổng được xây lại khá mới nhưng trông rất rẻ tiền, khác hẳn với những ngôi nhà xung quanh. Kiểm tra bảng tên thì đúng là “Komoda”. Chính là nơi này.

Anh hít thở sâu và ấn nút gọi điện vào nhà. Chờ một lúc vẫn không có tiếng trả lời. Anh ấn lần nữa rồi thử gọi “Có ai ở nhà không”, nhưng vẫn chẳng có ai đáp ngoài tiếng ăng ẳng của chó con.

Cảm thấy có ánh mắt sau lưng, Wakatsuki quay phắt người. Từ cánh cổng căn nhà đối diện, một phụ nữ trung niên đang theo dõi tình hình bên này. Chắc bà ta là chủ căn nhà bên kia. Anh đưa mắt chào nhưng bà ta hấp tấp lùi lại ngay. Anh tiến vài bước lại gần nhưng người phụ nữ đã đóng sập cửa lại khiến anh không hỏi được gì về nhà Komoda.

Cảm giác không lành mơ hồ toát lên từ mọi thứ của ngôi nhà đến thái độ đáng ngờ của người phụ nữ ở nhà đối diện. Nhà Komoda gây cho Wakatsuki một ấn tượng hoàn toàn độc lập với những căn xung quanh.

Chuyện gì đã xảy ra? Kasai nói anh đến đây ngay nhưng anh đã quên không hỏi khách hẹn như thế nào. Nhắc mới nhớ, chẳng phải theo lời Kasai, Komoda Shigenori cứ lí nha lí nhí nên chẳng rõ gã nói gì hay sao? Có khi tất cả chỉ là hiểu lầm cũng nên.

Mà thôi kệ. Không ở nhà thì đành chịu. Bình thường Wakatsuki sẽ cố để gặp được khách hàng ngay trong ngày nhưng riêng hôm nay thì khác. Anh chỉ muốn rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.

Đột nhiên, anh nhớ ra rất lâu trước kia, mình cũng từng trải qua cảm giác tương tự.

***

Bấy giờ, anh mới lên cấp hai. Hôm ấy là một ngày tháng Tư hay tháng Năm gì đó.

Cậu bé Wakatsuki đến nhà người bạn mới quen để chơi bắt bóng chày. Ban đầu, hai đứa trẻ ngoan ngoãn ném bóng qua lại cho nhau nhưng chơi chán bèn chuyển sang ném bóng cong[4]. Dĩ nhiên không có thay đổi gì đáng kể nhưng trong lúc chơi, một trái bóng đập vào găng tay của Wakatsuki, nảy ra rồi bay đến một nơi không ngờ.

Wakatsuki đuổi theo quả bóng cứ lăn đều trên con đường dốc thoai thoải rồi lạc vào con hẻm kì lạ không một bóng người.

Bên trái là dãy nhà kho, bên phải là những ngôi nhà hoang đang dần mục nát. Đi được khoảng 30 mét thì hết con hẻm. Chắn trước mặt Wakatsuki là một bức tường rào thấp có khung gỗ với những tấm lợp hình lượn sóng bằng nhựa ốp lên trên. Phía bên kia lớp rào rõ ràng là tuyến đường sắt tư nhân mà cậu đã lên tàu để đến đây.

Kì lạ ở chỗ, cậu trông thấy một khoảng không vừa vặn giống với con đường này nằm ở phía bên kia đường ray. Không lẽ ở đó cũng có một con hẻm cụt?

Trái bóng lăn đến chân cột điện thì dừng lại. Vừa tiến thêm đôi chút để nhặt nó lên, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Wakatsuki.

Cậu đứng chôn chân ở cuối con hẻm trống trơn. Những tấm nhựa hình sóng trông rẻ tiền. Dường như bên kia có thứ gì đó. Tâm trạng cậu lúc này trở nên lạ thường, từng sợi tóc gáy dựng đứng cả lên.

Wakatsuki khẽ với tay nhặt bóng rồi chạy một mạch trốn khỏi nơi đó. Không hiểu sao, cậu có linh cảm nếu đứng ở đây lâu sẽ gặp phải chuyện không hay.

Cứ ngỡ thời gian từ lúc chạy theo quả bóng đến lúc nhặt nó về lâu lắm, nhưng thực tế chỉ mới vỏn vẹn ba mươi giây trôi qua.

Người bạn của Wakatsuki kể, ngày xưa ở đó có thanh chắn tàu nhưng nay đã bị tháo dỡ. Lý do không rõ nhưng có lẽ vì xảy ra quá nhiều vụ tai nạn nên ban tự trị và công ty đường sắt đã họp bàn rồi quyết định rào bít cả hai phía lại.

Trên chuyến tàu về nhà, cậu lại đi qua đó một lần nữa. Thử nhìn vào thì quả nhiên nơi đó thấp thoáng những dấu vết giống như tàn tích của thanh chắn tàu...

***

Wakatsuki rùng mình, dứt khỏi dòng hồi tưởng để trở về hiện thực. Ngay lúc này, một hồi cảnh báo gióng lên trong đầu anh.

Rời khỏi đây ngay lập tức!

Cảm giác khó chịu tựa như nỗi bồn chồn khiến anh nóng ruột. Đúng lúc Wakatsuki từ từ lùi lại, toan ra về thì có một người bước tới từ con đường anh vừa đến.

Người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ dính đầy vết dầu mỡ tiến thẳng đến trước mặt Wakatsuki.

Gã ta có chiều cao tương đương Wakatsuki nhưng dáng người trông tiều tụy hơn với lồng ngực lép và chân tay gầy guộc. Trán hói nhưng trông không quá già, đôi mắt to với con ngươi đen sì không hề chớp, tựa như đang chăm chú nhìn gì đó. So với tổng thể gương mặt thì khuôn miệng nhỏ đến mất cân đối, hình như gã còn đang nhếch mép cười một cách khó hiểu. Sự hối hận từ từ bao trùm lên Wakatsuki trong lúc anh nhìn mặt người đối diện.

- Anh là ai?

Người đàn ông hỏi. Chắc gã ta rất hiếm khi mở miệng. Giọng nói ùng ục khó nghe đúng như lời Kasai miêu tả.

- Tôi là Wakatsuki ở công ty Bảo hiểm Nhân thọ Showa, chi nhánh Kyoto. Ông là Komoda đúng không ạ? Nghe nói ông đã điện thoại đến chỗ chúng tôi...

- À, đúng rồi đấy. Không ai mở cửa cho anh à?

- Vâng, hình như nhà vắng người.

- Lạ thế nhỉ...

Người đàn ông dùng tay phải móc chìa khóa từ túi áo bảo hộ, không hiểu sao gã chỉ đeo găng bảo hộ bên tay trái. Gã ta mở luôn cổng rồi đi vào nên cực chẳng đã, Wakatsuki đành phải theo sau.

Nghe thấy tiếng chủ, mấy con chó con từ trong vườn bèn lao đến. Một con màu nâu hao hao giống chó Shiba. Một con chó lai màu trắng tai cụp. Một con chó đen thân dài với đôi mắt đáng thương... Trông chúng giống như những chú chó bị vứt đi rồi ngẫu nhiên được nhặt về.

Người đàn ông ngồi xuống, lần lượt bế từng con lên và vuốt ve chúng:

- Ôi, con buồn hả Kenta? Nhớ cha lắm đúng không? Ừ ừ, cha biết mà. Ơ kìa, Junko à, con cũng lại đây đi...

Cách cưng nựng giống với nựng con cái hơn là thú nuôi. Gã ta mải mê chuyện trò với đám chó, dường như quên hẳn sự tồn tại của Wakatsuki.

Mãi sau Komoda mới đứng lên, mấy chú chó lại chạy vào vườn. Gã ta cầm chùm chìa khóa mở cửa và mời Wakatsuki vào nhà.

- Nhà hơi bẩn nhưng anh cứ vào đi.

-Tôi xin phép.

Trong nhà tối mờ mờ, vừa nhấc chân bước qua ngưỡng cửa thì một thứ mùi bất thường đã xộc thẳng vào khoang mũi Wakatsuki, khiến anh tưởng đâu mình đang bước vào hang ổ của một động vật nào đó không rõ hình dạng.

Những ngôi nhà cũ thường có mùi đặc trưng, nhưng ở nhà Komoda, thứ mùi đó rất không bình thường. Ngoài mùi rác thối khẳm còn có hỗn hợp men chua hay hương liệu gì đó hăng hắc, tanh tanh như xạ hương nguyên chất. Wakatsuki thấy lồng ngực phát đau.

Thứ mùi khó đoán nọ dường như đã nhuốm lên toàn bộ ngôi nhà trong suốt bấy nhiêu năm. Tuy biết rằng chẳng ai nhận ra mùi trong nhà mình vì ở đâu quen đó, nhưng việc sinh sống bình thản trong không gian nồng nặc này thì quá dị thường. Wakatsuki cật lực đấu tranh tư tưởng hòng cưỡng lại nỗi ham muốn rút khăn tay ra che kín mũi miệng, anh chỉ mong xử lý khiếu nại xong xuôi và chuồn khỏi đây sớm phút nào hay phút nấy.

Komoda nhìn xuống chỗ để giày trước cửa rồi lẩm bẩm:

- Trời ạ, Kazuya ở nhà còn gì... Chắc vợ tôi đi đâu đó thôi…

Wakatsuki nhìn xuống và bắt gặp một đôi giày thể thao cỡ học sinh tiểu học đặt trong góc. Nếu có thể, anh muốn từ chối vào nhà nhưng lỡ rồi, đành cởi giày và xếp ngay ngắn bên cạnh.

Gỗ lát sàn đen bóng như sơn mài nhưng đặt trong thứ xú khí này thì trông giống hệt bị đông cứng lại dưới lớp cáu bẩn lâu ngày.

Người đàn ông bước vào bên trong và gọi toáng lên “Kazuya! Kazuya!”. Không có tiếng trả lời. Giữa chừng gã ta còn quay đầu lại, nhoẻn miệng cười hỏi Wakatsuki:

- Mùi lắm hả?

Anh chỉ còn biết đơ mặt lắc đầu.

Xem ra mũi gã chưa mất hẳn cảm giác, ít nhất vẫn nhận ra sự tồn tại của mùi hôi thối. Sao không biết đường mà dùng xịt khử mùi nhỉ?

Người đàn ông dẫn Wakatsuki đến một chiếc bàn thấp trông ra vườn. Mùi ở đó cũng khủng khiếp nhưng gã ta đã mở cửa cho thoáng nên Wakatsuki có thể miễn cưỡng chịu đựng được.

Gã ngồi xuống bên kia bàn, đối diện anh, bên cạnh có tủ tường trang trí.

- Bắt anh phải chờ lâu quá. Không ngờ lại lắm việc thế.

- Không sao, tôi cũng vừa mới đến thôi ạ. - Wakatsuki đặt hộp bánh lên mặt bàn - Ông là Komoda Shigenori, người đã gọi điện cho chúng tôi đúng không ạ?

- Đúng vậy.

- Nghe nói nhân viên phòng Kinh doanh chỗ chúng tôi đã làm điều gì không phải, thành thật xin lỗi ông.

- Không có gì, anh cũng vất vả rồi.

- Mong ông bỏ quá cho.

Komoda nhận lấy hộp bánh nhưng thần trí như đang trên mây, vào nhà rồi mà vẫn chưa tháo chiếc găng tay bảo hộ, đã vậy còn chẳng đá động gì đến chuyện khiếu nại.

Wakatsuki không hiểu mình bị gọi tới đây làm gì, rồi anh sực nhớ Kasai có nói người đàn ông này đã chỉ đích danh anh. Quên tên nhưng chí ít nhìn mặt cũng phải nhận ra, đằng này anh không hề có ấn tượng là đã từng tiếp gã ta ở quầy giao dịch của chi nhánh.

Anh vẫn thắc mắc vì sao Komoda Shigenor lại biết tên mình.

- Này, Kazuya! Mày ở nhà thì ra đây tí xem nào!

Komoda Shigenori đột nhiên vươn cổ, quát ầm ĩ về phía cánh cửa kéo chếch sau lưng Wakatsuki, điệu bộ như diễn kịch. Đáp lại gã chỉ có sự im lặng.

- Kazuya! Khách đến nhà mà làm ngơ thế hả?! Tao dạy mày thế à?!

- Không… không sao đâu ạ...

Wakatsuki nói như khuyên can, song Komoda tặc lưỡi.

- Anh kéo cho tôi cái cửa đó được không?

- Dạ?

- Đó là cửa phòng học, chắc chắn thằng Kazuya đang ở đấy.

Cực chẳng đã, Wakatsuki đành y lời đứng lên, vừa kéo cửa vừa nói, “Xin chào.”

Bên trong phòng, một bé trai chừng 11, 12 tuổi đang giương cặp mắt trắng dã nhìn trân trân về phía anh. Mặt thằng bé trắng bệch, bên trên cái miệng há một nửa có vết gì đó như nước mũi khô.

Wakatsuki không tin vào mắt mình.

Chân tay đứa bé buông thõng, người lơ lửng trên không cách sàn nhà chừng 50 centimet.

Sợi dây căng cứng nối giữa người đứa bé với xà nhà đập vào mắt anh. Mặt chiếu ngay dưới sàn thâm đen như bị ngấm nước, bên cạnh là chiếc ghế gắn bánh xe đổ chỏng chơ.

Wakatsuki không biết mình đã đứng thẫn thờ bao lâu kể từ lúc nhận ra đó là một thi thể treo cổ. Định thần lại, anh đã thấy Komoda Shigenori đứng cạnh mình từ lúc nào với đôi con ngươi đen sì. Vẻ sượng sùng hiện ra trên gương mặt vô cảm của Komoda Shigenori, gã đảo mắt đi chỗ khác.

Cảm giác thẫn thờ nhanh chóng chuyển thành kinh ngạc tột độ.

Komoda Shigenori không hề nhìn vào con trai.

Mặc kệ thi thể Kazuya đang treo lơ lửng, hắn chỉ quan sát phản ứng của Wakatsuki, đôi mắt lạnh lùng không mảy may thể hiện chút cảm xúc nào.

Rốt cuộc, Komoda cũng tiến đến bên xác chết, luôn miệng lẩm bẩm “Kazuya, sao lại ra nông nỗi này…” Những lời sáo rỗng vẫn hệt như đang diễn kịch.

Lúc này đây, có hai dòng thời gian khác nhau đang trôi chảy. Thời gian xung quanh trò tuồng chèo của Komoda thì trôi một cách bình thường; trái lại, thời gian xung quanh thi thể đứa bé trợn to mắt như đang sợ hãi thì đóng băng, khiến cảnh tượng trông chẳng khác gì một bức hình chụp.

Wakatsuki á khẩu, trân trối nhìn Komoda Shigenori.

Komoda tuyệt nhiên không có ý định chạm tay vào xác con trai, như thể gã sợ vân tay mình sẽ lưu lại trên đó.

Có gì đó bất thần dâng lên cổ họng làm Wakatsuki phải rút khăn tay ra che miệng lại. Mùi dịch vị xộc lên khoang mũi, nước mắt anh lập tức trào ra.

Anh chỉ biết đứng nguyên tại chỗ, cố gắng cưỡng lại cơn buồn nôn.

❀ ❀ ❀

[1] Một trò cờ bạc hợp pháp phổ biến ở Nhật Bản.

[2] Hệ thống đường sắt cao tốc ở Nhật Bản do bốn tập đoàn đường sắt của nước này điều hành.

[3] Nghĩa là: Trước nhà ga.

[4] Curve ball: bóng cong (xoáy), đường bóng đi hơi cong vì cách kết hợp ngón tay và cổ tay của người ném, tạo độ xoáy cho bóng.

suke Người dịch: Phùng Nguyệt —★— NHÀ ĐEN ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn - 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Kishi Yusuke

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.