Nhà Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Ngày 9 tháng Tám, thứ Sáu.

Nữ phóng viên 20 tuổi, người thi thoảng vẫn xuất hiện trên các bản tin, đang làm phóng sự trực tiếp từ hiện trường. Nhìn cách cô nắm chặt micro bằng hai tay với đôi mắt mở to, có thể dễ dàng đoán được đây là lần đầu tiên cô làm công việc này.

Wakatsuki uống một ngụm cà phê hòa tan rồi cởi bộ pyjama, mặc sơ mi và cài cúc. Cổ áo cứng đờ cọ vào da khiến anh khó chịu.

Tất cả các vụ tra tấn và giết người đều diễn ra bên trong ngôi nhà này. Ngoài vị trí phát hiện thi thể đầu tiên, cảnh sát đã mở rộng phạm vi điều tra và tìm thấy mười mấy thi thể khác đã thành xương khô dưới sàn ngôi nhà... Trong số đó, mới chỉ xác định được danh tính của một người duy nhất là Shirakawa Yu, chồng cũ của nghi phạm Komoda Sachiko, chúng ta hãy tiếp tục chờ đợi kết quả điều tra từ phía cảnh sát.

Một hàng chữ màu mè nhảy nhót ở góc phải màn hình, “Thảm kịch ngôi nhà đen! Liên tiếp phát hiện ra thi thể!”

Wakatsuki thắt chiếc cà vạt kẻ sọc màu xanh nước biển khá mát mắt. Tự anh cũng nhận thấy tinh thần mình đột nhiên trở nên căng thẳng, huyết áp tăng cao như một phản xạ có điều kiện.

Về nghi phạm Komoda Sachiko, bất chấp nỗ lực tìm kiếm không ngừng của Sở Cảnh sát Kyoto, vẫn chưa xác định được tung tích nghi phạm dù đã ba tuần trôi qua từ khi hiện trường vụ án được khai quật. Cảnh sát cho rằng nghi phạm thông thạo địa hình khu vực phía Nam Osaka và tỉnh Wakayama nên có khả năng đã chạy trốn đến khu vực đó. Do vậy, cảnh sát Kyoto đã đề nghị cảnh sát Osaka và cảnh sát Wakayama hợp tác...

Wakatsuki khoác áo vest lên. Điều hòa vẫn hoạt động tốt nhưng anh có cảm giác mồ hôi đang túa ra.

Phải mặc com lê vào thời tiết giữa hè ở một nước vừa nóng vừa có độ ẩm cao như Nhật Bản quả là ngớ ngẩn nhất trần đời. Nếu làm việc ở những bộ phận ít khi tiếp xúc với khách hàng ở trụ sở chính thì chỉ cần mặc sơ mi, để hở khuy cổ cũng được, nhưng tiếc là công việc ở quầy giao dịch không được như thế.

Màn hình chuyển sang chương trình hài, Wakatsuki bèn ấn điều khiển tắt tivi.

Lúc đẩy chiếc xe đạp địa hình ra và mở cửa chính, anh nhận thấy một vật màu nâu hao hao xác ve sầu rơi bên ngoài. Nó khiến anh thoáng nhớ lại chuyện cũ nhưng cũng không lưu tâm nhiều, đã vậy, anh còn lỡ chèn bánh trước lên nó trong lúc quay lại nhìn bánh sau bị vướng vào cửa.

Vừa bị bánh xe nghiến vào, con ve mà anh cứ tưởng đã chết bỗng rạc lên thảm thiết, âm thanh to đến mức khiến anh giật mình. Đó là thứ âm thanh thống thiết dị thường trước khoảnh khắc lìa đời.

Wakatsuki đứng lại xem xét tình hình nhưng đến lúc này thì chẳng cứu vãn được gì nữa. Một phần thân ve đã bị khối bánh xe nghiền nát bét, ấy vậy mà nó vẫn tiếp tục rạc chói lói với ý chí kiên cường, cố vùng vẫy ba chân và đập dữ dội bên cánh còn sót lại trong đau đớn.

Để nó sống thế này có lẽ còn độc ác hơn. Wakatsuki không ngần ngừ, tiếp tục đẩy chiếc xe đạp. Một tiếng “rộp” khô khốc vang lên.

Bên ngoài, mặt trời đã rọi sáng chói chang.

Hẳn là cảnh sát đã thắt chặt an ninh kể từ sau vụ án nên ra viện một thời gian rồi, Wakatsuki vẫn thấy loáng thoáng bóng họ trên đường gần nhà. Có điều, vài ngày nay không còn thấy nữa, lẽ nào họ cho rằng nguy hiểm đã qua?

Từ sáng đến giờ, anh cứ có cảm giác đầu óc mơ màng, thiếu tập trung, chắc do thiếu ngủ. Chừng nào Komoda Sachiko còn chưa bị bắt thì chừng ấy anh vẫn chưa thể ngủ yên.

Đường Oike đang bị chặn vì có công trình làm bãi đậu xe ngầm, khung cảnh thoáng đãng thường ngày lúc này chỉ là một đống lộn xộn.

Wakatsuki định băng ngang đường Oike mà không để ý đèn giao thông đã chuyển sang màu đỏ, đúng lúc ấy, một chiếc xe 4WD ầm ầm lao tới. Tấm biển báo công trình làm anh không nhận ra chiếc xe từ sớm, suýt chút nữa thì xảy ra tai nạn rồi.

Thanh chắn bùn bằng thép của chiếc xe ánh lên lấp lánh dưới ban mai khi đi ngang qua Wakatsuki. Đây vốn là dòng xe của Úc, được thiết kế để không trầy xước ngay cả trong trường hợp đâm phải kangaroo. Chẳng khác nào trang bị vũ khí sát hại người đi bộ chỉ nhằm bảo vệ thân xe, nhưng cho đến giờ, chưa một quy chế nào được đặt ra để xử lý phương tiện này. Có lẽ nó tiếc lắm vì không đâm chết được Wakatsuki.

Anh không nhìn thấy người lái xe ẩn sau lớp kính mờ, chỉ thấy chiếc xe giã vào tai mình một tràng còi inh ỏi thay cho tiếng chửi rủa rồi vọt đi.

Vận mệnh của con ve ban nãy thoảng lướt qua đầu anh.

Đến chi nhánh và bắt đầu công việc rồi, nhưng một góc nào đó trong não Wakatsuki vẫn tiếp tục tình trạng tê liệt. Một phần do cơ thể anh không được khỏe nhưng mặt khác có lẽ do nhịp sinh học tồi tệ của ngày hôm nay.

Xử lý xong chồng hồ sơ thứ nhất, Wakatsuki đứng dậy nhìn ra cửa sổ. Mặt trời đã gần đứng bóng, đốm nắng lung linh nhảy nhót trên mặt bê tông. Cố đô bên ngoài cửa kính kia trông chẳng khác gì đang nằm trong lò vi sóng.

Từ một năm rưỡi trước, khi chuyển đến Kyoto, Wakatsuki đã cảm nhận được bằng da bằng thịt sự khắc nghiệt của khí hậu nơi đây, kiểu thời tiết đặc trưng của một vùng có địa hình lòng chảo. Anh có thể vượt qua cái lạnh thấu xương của mùa đông, nhưng không chịu được cái nóng như lửa đốt của mùa hè mà cả Tokyo và Chiba đều không bì nổi.

Trời nóng quá khiến công việc của các nhân viên ngoại vụ trở nên trì trệ, thay vì đến thăm khách hàng thì có khi họ đang giết thời gian trong quán nước. Vào những ngày thế này, hồ sơ từ các tổ Kinh doanh chuyển lên luôn ít hơn bình thường.

Tuy nhiên, chỉ cần nhìn qua cũng thấy hồ sơ yêu cầu tiền bảo hiểm tử vong mà Sakagami Hiromi mang đến nhiều hơn mọi ngày.

Anh thử lật qua đã nhận ra ngay, hầu hết trong số đó đều chết do cùng một tai nạn. Một vụ hỏa hoạn làm chết cháy cả thảy ba người, vợ và hai con (4 tuổi và 1 tuổi) của chủ nhà. Hồ sơ đính kèm tờ phô tô từ một bài báo, trong đó trình bày kết quả khám nghiệm hiện trường của cảnh sát và Cục Phòng cháy Chữa cháy, kết luận nguyên nhân là do phóng hỏa.

Ba người tham gia tới mười một hợp đồng bảo hiểm. Ở một nước có thói quen mua bảo hiểm qua người quen giới thiệu như Nhật Bản thì những trường hợp thế này không phải là hiếm.

Wakatsuki để ý đến hai hợp đồng mới tham gia chừng một tháng với số tiền bảo hiểm nhiều hơn hẳn, tổng cộng lên đến 70 triệu yên.

Đằng nào hai hợp đồng này cũng sẽ thuộc phạm vi giải quyết của trụ sở chính vì là trường hợp tử vong kì hạn sớm. Trong lúc kiểm tra hồ sơ anh mới vỡ lẽ là không chỉ có nhân viên ngoại vụ mới trốn nóng. Hồ sơ gửi lên rất nhiều chỗ thiếu con dấu cần thiết của tổ trưởng Kinh doanh.

Anh tặc lưỡi. Trong hơn hai mươi tổ Kinh doanh, thế nào cũng có những nhân viên ngoại vụ hay tổ trưởng làm hồ sơ không cẩn thận. Tổ trưởng Tani của tổ Kinh doanh Shimogamo trước giờ đã bị nghiêm khắc nhắc nhở rất nhiều lần nhưng cậu ta vẫn chứng nào tật nấy.

Wakatsuki bèn gọi điện thẳng cho Shimogamo.

Nhân viên văn phòng cho biết tổ trưởng đã ra ngoài, có lẽ là để lên chi nhánh.

- Ban nãy tổ trưởng khu vực Shimogamo ở dưới tầng đấy - Ngồi bên cạnh nghe Wakatsuki nói chuyện, Kasai vừa gõ bàn phím máy tính vừa nói - Phó giám đốc ngoại vụ gọi cậu ta đến, chắc vẫn đang ở đó.

Wakatsuki xuống tầng 7, tính túm tổ trưởng Tani lại. Cậu này tốt nghiệp cấp ba xong vào thẳng đây làm việc, kém Wakatsuki gần chục tuổi nên trước giờ anh vẫn lười nhắc nhở, nhưng xem ra phải cảnh cáo cậu ta một lần mới được.

Tầng 7 đang tổ chức lớp đào tạo dành cho các nữ nhân viên ngoại vụ mới. Đến giữa hành lang, anh gặp phó phòng Sakakibara đang vội vàng chạy tới. Chị ta là một phụ nữ gầy gò ngoài 45 tuổi, chủ yếu phụ trách đào tạo nhân viên ngoại vụ.

- A, chủ nhiệm Wakatsuki!

Phó phòng Sakakibara tỏ ra rất đỗi bối rối.

- Có chuyện gì thế?

- Chẳng là tôi vừa đếm số nhân viên mới trong phòng học nhưng không khớp với số cơm hộp.

- Thừa cơm hộp à? Nếu vậy thì để tôi ăn cho.

Chuyện nhân viên mới dự định tham gia lớp học nhưng đến đúng ngày lại không đến được vẫn thường xảy ra. Lúc ấy, cơm hộp thừa sẽ được chuyển cho nhân viên nam trong chi nhánh. Đã thành thông lệ, cơm hộp sẽ là loại makunouchi[1] cao cấp của một cửa hàng nổi tiếng, được ăn miễn phí thì ai chẳng thích.

- Nếu thừa đã tốt, là thiếu cơ. Phiền quá. Giờ mà đặt thêm thì không kịp, mà để một người ăn món khác cũng không hay...

- Không thể nào thiếu được - Wakatsuki cau mày.

- Rõ ràng là thế đúng không? Tôi tính không thiếu đâu, tức là thừa ra một nhân viên mới. Có tổ Kinh doanh nào đó hôm nay đột nhiên tăng số lượng nhân viên tham gia mà không báo trước.

Wakatsuki nhìn vào phòng họp số 3 ở cuối hành lang. Căn phòng rộng ngang một phòng học ở trường, trước cửa đặt tấm bảng dán giấy với dòng chữ “Hội trường đào tạo nhân viên mới” còn tươi màu mực.

Phó phòng Sakakibara vừa lẩm bẩm “Phiền quá, phiền quá” vừa chạy dọc hành lang. Wakatsuki đứng nhìn theo bóng lưng của chị thêm một lúc.

Đồng hồ đối diện quầy giao dịch chỉ hơn 8 giờ rưỡi tối.

Wakatsuki kẹp hai con dấu bằng ngà voi to tướng giữa hai ngón tay, lặp đi lặp lại thao tác chấm mực từng con rồi đóng lên hồ sơ. Thỉnh thoảng, anh lại lấy khăn giấy lau mực dính ở rìa con dấu hoặc ngón tay. Khác với loại dấu liền mực, con dấu này phải dùng lực ấn khá mạnh nên tay anh bắt đầu đau nhức.

Dù đã làm gần hai tiếng đồng hồ nhưng công việc không khác gì dành cho rô bốt vẫn chưa kết thúc. Anh đang phải lần lượt đóng dấu của giám đốc chi nhánh và phó giám đốc nội vụ lên hồ sơ liên quan đến việc quản lý nhân viên ngoại vụ.

Các lãnh đạo chi nhánh, những người dùng quá nửa thời gian ra ngoài để chào mời hay thăm hỏi khách hàng sẽ chẳng bao giờ đủ rảnh để mắt đến số lượng hồ sơ lớn đến chừng này. Nhưng trên thực tế, các phòng ban khác nhau của trụ sở chính lại soạn thảo muôn vàn giấy tờ khác nhau nên tháng nào cũng yêu cầu một núi hồ sơ từ các chi nhánh.

Thành thử, đương nhiên phải có ai đó thay giám đốc chi nhánh và phó giám đốc nội vụ đóng dấu.

Công việc dù đơn giản đến mấy cũng không thể giao con dấu của giám đốc chi nhánh cho các nữ nhân viên mới vào công ty được, kết quả là những cán bộ hạng bét như Wakatsuki buộc phải cặm cụi đóng dấu ngoài giờ.

Thao tác như cái máy khiến Wakatsuki mất tập trung, đầu óc suy nghĩ vẩn vơ.

Anh vô thức nghĩ đến Megumi.

Điều tra viên Matsui đã kể cho anh nghe về thủ đoạn mà Komoda Sachiko sử dụng để bắt cóc Megumi. Âm mưu đó là sự kết hợp kì dị của ấu trĩ, gian trá và tàn nhẫn đến đáng kinh ngạc.

Sáng ngày 19 tháng Bảy, Sachiko thâm nhập khuôn viên trường đại học. Ả đội mũ rơm và dùng khăn tay che mặt, kéo theo một chiếc xe chở hàng, bên trên chất mấy thùng carton. Ả ngụy trang quá hoàn hảo nên chẳng ai để ý.

Có lẽ ả đã điều tra tòa nhà của Megumi từ trước. Sau khi giấu xe chở hàng ở đằng sau tòa nhà, ả náu mình trong một phòng vệ sinh gần phòng nghiên cứu của Megumi nhất. Ả kiên nhẫn chờ Megumi hơn ba tiếng đồng hồ ở đó.

Nhiều nhân viên trong trường đã làm chứng rằng ngăn vệ sinh ở gần lối ra nhất bị đóng chặt cửa suốt từ sáng.

Nghe đâu Megumi đi vệ sinh một lần vào buổi sáng, nhưng lúc ấy cô đi cùng bạn nên Sachiko không ra tay được. Buổi trưa cô vào một lần nữa, lần này đi một mình và không may, phòng vệ sinh hoàn toàn vắng vẻ.

Sachiko mở cửa lao ra như con nhện nghe thấy tiếng động của con mồi, ả đâm Megumi bằng con dao lóc lươn và nhanh chóng lôi cô vào bên trong cái ngăn ả vừa nấp.

Tê liệt vì quá sợ hãi trước vẻ mặt khủng khiếp của Komoda Sachiko và cả con dao, Megumi mất hết sức phản kháng. Cô cho vào miệng vài viên thuốc màu trắng vì bị Sachiko ép buộc. Vẫn chưa xác định được đó là loại thuốc gì nhưng theo Megumi kể, cô đã mơ màng ngay sau khi uống thuốc. Điều tra viên Matsui đoán đó có thể là thuốc an thần giảm đau tương tự morphin.

Cảnh sát cũng đã xác định Komoda Shigenori đang được chỉ định dùng thuốc giảm đau có chứa Codein HCl, một loại thuốc giống với morphin.

Có lẽ phải mất vài giờ thuốc mới có tác dụng gây mê nên Sachiko đã bịt một miếng vải tẩm thuốc mê như clorofom hoặc etc lên mặt Megumi. Chờ cho Megumi mất ý thức hoàn toàn, ả mới nhét cô vào bao đựng chăn đã chuẩn bị sẵn rồi đưa cô ra xe chở hàng.

Ả chất bao đựng chăn lên xe rồi chồng các thùng carton lên trên, sau đó kéo chiếc xe trên con đường dài khoảng mười cây số từ trường đại học về ngôi nhà đen. Ả tha Megumi về như loài ong bắp cày tha con mồi đã bị gây tê bằng dịch độc về tổ...

Cách thức phạm tội của ả, nếu là người bình thường thì dù nghĩ ra cũng chưa chắc đã dám hành động. Giữa thanh thiên bạch nhật mà ả đường đường chính chính kéo xe chở con tin hơn bốn giờ đồng hồ trên đường trước ánh mắt của bao người.

Thế nhưng, không tính về mặt thể lực mà xét về mặt tinh thần thì cách thức đó khá chính xác. Sự thật là chẳng ai nhận ra ả vừa phạm tội.

Trót lọt về đến ngôi nhà đen, Sachiko đưa Megumi vào bồn tắm, lột sạch quần áo cô để trói cho chặt, đoạn lục ví cô lấy chìa khóa căn hộ của Wakatsuki. Rồi ả chờ cho đến lúc cô tỉnh dậy.

Khi tỉnh dậy, trước mắt Megumi là Miyoshi đang bị trói.

Miyoshi bị Sachiko bắt đêm hôm trước đó. Ả tiếp cận Miyoshi bằng cách gọi điện nói rằng sẽ trả lời việc thanh lý hợp đồng. Hiện trường vật lộn đầy máu me, không rõ bằng cách nào mà ả có thể tấn công Miyoshi bởi chắc chắn hắn ta phải rất dè chừng. Cảnh sát đã phát hiện một vết thương do bị đánh đến nứt xương sọ ở phần gáy Miyoshi.

Địa ngục thực sự bắt đầu từ đây. Komoda Sachiko đã “giải phẫu” sống cơ thể của Miyoshi, ngay trước mắt Megumi vừa tỉnh dậy.

Tại sao Komoda Sachiko không giết Megumi ngay, thì chưa rõ vì vẫn chưa bắt được ả để lấy lời khai. Nhà tâm lý học của bên cảnh sát cho rằng, có lẽ ả định mang đầu Wakatsuki về cho Megumi xem, mục đích là để vui sướng trước phản ứng của Megumi và khẳng định lại thắng lợi của bản thân.

Megumi đã về quê nhà ở Yokohama để tịnh dưỡng ngay sau vụ án. Tuy hầu như không bị tổn thương về thể xác nhưng với một người vốn nhạy cảm như Megumi, chắc hẳn tinh thần đã chịu đựng một cú sốc rất lớn.

Wakatsuki gọi điện đến nhà Megumi mấy lần nhưng chưa lần nào gặp được cô. Gia đình Megumi lo lắng cô sẽ nhớ lại vụ án nếu nói chuyện với Wakatsuki, muốn để cô yên tĩnh một thời gian.

Bố mẹ Megumi không hề che giấu vẻ khó chịu đối với Wakatsuki, họ cho rằng chính vì anh mà Megumi phải dính líu đến những chuyện thế này.

Wakatsuki nhớ lại giọng nói ôn hòa của bố mẹ Megumi. Cách nói chuyện của cả hai đều rất giống nhau, tuyệt nhiên không bị kích động, không to tiếng, chăm chú lắng nghe đối phương giải thích nhưng phản bác thì vô cùng cứng rắn.

Cuối tuần trước, anh định đến thẳng Yokohama thăm cô nhưng đành bỏ cuộc. Việc anh tới chẳng khác nào đổ thêm dầu vào cơn giận dữ đang bốc cháy của bố mẹ Megumi. Có lẽ cách duy nhất là chờ cho thời gian dần hàn gắn tình cảm đang tạm thời rạn vỡ...

- Công việc không vội lắm đúng không? Đi uống bia một lát đi, hôm nay phó giám đốc nội vụ chiêu đãi đấy. Ở quán Beer Garden có loại bia ngon lắm.

Kasai lên tiếng, xem ra anh cũng đã xong một phần việc. Phó giám đốc nội vụ Motoya nhìn sang Wakatsuki rồi gật đầu. Đúng lúc anh xuôi xuôi thì điện thoại trên bàn làm việc đổ chuông. Cuộc gọi trực tiếp đến số của Wakatsuki.

- Vâng, công ty Bảo hiểm Nhân thọ Showa, chi nhánh Kyoto xin nghe.

- Chủ nhiệm Wakatsuki à? Tôi, Takakura ở tổ Kinh doanh Shimogyo đây.

- A, chào chị, vất vả cho chị quá, phải ở lại đến giờ này cơ ạ! - Wakatsuki hơi ngạc nhiên.

Takakura Yoshiko khoảng 45, 46 tuổi, hiện là nhân viên ưu tú với doanh thu bán bảo hiểm hằng tháng liên tiếp lọt vào hàng top trong bảng xếp hạng toàn quốc.

Chị là vợ của một luật sư nổi tiếng tài giỏi, tài chính sung túc nên khá rảnh rỗi, muốn làm công việc có cơ hội tiếp xúc với khách hàng và trở thành một nhân viên ngoại vụ, chẳng mấy chốc đã vươn lên vị trí số một của chi nhánh Kyoto, trở thành trưởng ban chỉ đạo hỗ trợ những nhân viên ngoại vụ khác. Gần đây, các buổi đối thoại hay các bài luận của chị không chỉ được đăng trên ấn phẩm do công ty Bảo hiểm Nhân thọ Showa phát hành mà xuất hiện trên cả những tạp chí phổ biến dành cho nữ giới, gọi là người nổi tiếng cũng không sai.

Thành công mà Takakura Yoshiko gây dựng được không chỉ nhờ vào vị trí xã hội cũng như mối quan hệ rộng rãi của ông chồng, hay tiềm lực kinh tế giúp chị có thể tặng cho khách hàng những món quà đắt tiền, mà phần lớn còn do nhân cách của bản thân. Chị đem lại cho người khác cảm giác về một con người linh hoạt với tâm hồn mạnh mẽ ẩn sau vẻ rạng rỡ bề ngoài.

- Tôi đang gọi điện cho cậu ở trước trung tâm dệt may của công ty Nishijin. Giờ tôi chuẩn bị đi gặp khách hàng tên là Shidara...

Từ chất lượng âm thanh, có thể thấy chị đang gọi bằng di động. Xung quanh có tiếng chuông và tiếng máy đều đều dù hơi nhỏ. Âm thanh này anh từng nghe thấy ở đâu đó rồi nhưng nhất thời không nhớ ra, thi thoảng có cả tiếng gió vù vù thổi trong ống nghe, không hợp với thời tiết mùa này cho lắm. Lẽ nào hôm nay gió thổi mạnh đột xuất?

- Thực ra, tôi có chuyện nhất định phải trao đổi với chủ nhiệm Wakatsuki.

- Có chuyện gì vậy chị?

Wakatsuki sốt sắng hỏi. Tuy là nhân viên ngoại vụ nhưng một khi đã lên đến cấp bậc này rồi sẽ trở nên quen mặt với các nhân viên chi nhánh, hơn nữa nếu có việc cần trao đổi thì thường trao đổi thẳng với giám đốc chi nhánh hoặc phó giám đốc nội vụ, phó giám đốc ngoại vụ chứ không qua tổ trưởng Kinh doanh. Chưa bao giờ Takakura nhờ vả anh chuyện gì.

Mong là không phải chuyện quá phức tạp.

- Để tôi vào nói chuyện với Shidara rồi sẽ gọi cho cậu lần nữa... Khoảng 10 giờ có được không?

Chưa kể đây còn là người có chức vụ trong công đoàn nhân viên ngoại vụ. Lời nhờ vả tuy không có ý tứ nhưng anh cũng khó lòng từ chối.

- Tôi hiểu rồi. Vậy tôi sẽ chờ.

- Xin lỗi cậu vì muộn thế này rồi mà còn... Hôm nay tôi có đến chi nhánh để tính toán chuyển đổi, xui là không gặp chủ nhiệm Wakatsuki...

Lại có tiếng gió thổi.

- Vậy ạ, chắc lúc đó tôi ra ngoài…

- Tôi sẽ gọi lại sau.

Takakura Yoshiko dường như vẫn muốn nói gì đó nhưng rốt cuộc cứ thế cúp máy.

Nghe Wakatsuki giải thích tình hình, Kasai và Motoya đều nói “Nếu là Takakura nhờ thì đành nhận lời vậy”, đoạn ra về.

Còn lại một mình trong phòng Tổng hợp rộng thênh thang, bỗng nhiên hứng thú làm việc của Wakatsuki bay sạch. Dù vậy, anh vẫn cố xốc lại tinh thần và tiếp tục đóng dấu.

Quá 9 giờ, bác bảo vệ dưới tầng trệt lên và ngó vào phòng Tổng hợp. Đó là một ông già tóc bạc nhỏ thó, từng phục vụ trong Lực lượng Phòng vệ nhưng đã về hưu và đi làm bảo vệ. Không biết có phải do cách rèn luyện khác biệt hay không mà cả đầu óc lẫn thể lực của bác đều vẫn khỏe mạnh.

- Cậu tăng ca hả? Lúc nào cũng vất vả quá nhỉ. - Bác bảo vệ mỉm cười.

- Cháu xin lỗi, cháu vẫn phải ở lại một chốc nữa. 10 giờ lại có điện thoại gọi đến.

- Vậy à, thế thì tôi cứ để mở cửa cuốn tầng 8 nhé.

Wakatsuki có chút đắn đo.

Tòa nhà Bảo hiểm Nhân thọ Showa Kyoto số 1 có hai thang máy và một cầu thang bộ chính, ngoài ra có thêm một cầu thang thoát hiểm ở bên ngoài tòa nhà. Để phòng lửa lan rộng khi có hỏa hoạn, vào ban đêm, lối ra hệ thống thang bộ của các tầng đều phải hạ cửa chống cháy bằng sắt.

Dĩ nhiên, cho dù bị cắt điện và thang máy không sử dụng được mà còn cầu thang thoát hiểm thì cũng chẳng có gì đáng lo. Nhưng không hiểu sao anh vẫn muốn để mở cầu thang.

- Vâng, phiền bác cứ để mở giúp cháu ạ, bao giờ về cháu sẽ gọi.

- Tôi biết rồi. Tôi ở suốt trong phòng bảo vệ nên có gì cậu cứ gọi nhé.

Bác bảo vệ cúi chào rồi đi xuống. Lát sau, tiếng sập cửa chống cháy lần lượt từ tầng 7 trở xuống nặng nề vang lên. Wakatsuki lại cặm cụi đóng dấu. Đến lúc hoàn thành, anh ngẩng lên nhìn đồng hồ. 9 giờ 45 phút.

Anh thấy đói cồn cào, món tenzaru[2] ở quán mì soba lúc trưa chắc đã bị tiêu hóa hết.

Anh chợt nhớ đến chuyện cơm hộp ở lớp học dành cho nhân viên mới ban trưa. Nếu có cơm hộp thừa, chắc hẳn giờ này anh đã no bụng hơn rồi. Thực tế thì không những không thừa mà còn bị thiếu mất một hộp.

Giờ nghĩ lại, Wakatsuki mới thấy chuyện này hết sức lạ lùng.

Các tổ Kinh doanh được giao chỉ tiêu hết sức khắt khe, không chỉ ở số lượng hợp đồng bảo hiểm, số tiền bảo hiểm mà ở cả số nhân viên mới tuyển dụng. Tổ nào có ít người tham gia lớp đào tạo nhân viên mới sẽ bị phó giám đốc ngoại vụ hoặc giám đốc chi nhánh chỉ trích gay gắt.

Chuyện một tổ Kinh doanh có thêm người đi học mà không báo lại cho chi nhánh là điều vô cùng khó hiểu. Bản tính của con người vốn là đẹp đẽ phô ra, xấu xa đậy lại kia mà?

Thế thì tại sao, thiếu một hộp cơm?

Wakatsuki bỗng mường tượng ra một chuyện kinh khủng.

Vớ vấn, mình đang suy nghĩ gì vậy? Mệt mỏi khiến cho đầu óc hoạt động không được bình thường đây mà. Toàn là ảo tưởng vẩn vơ.

Wakatsuki càng cười xòa thì ảo tưởng ấy càng trở nên rõ nét.

Komoda Sachiko được cho là đã chạy đến tỉnh khác nhưng biết đâu ả vẫn đang lẩn trốn trong thành phố Kyoto. Bao quanh Kyoto là núi, với người có thể ngủ đêm ở ngoài thì chắc chắn không thiếu nơi ẩn nấp, ngay cả cảnh sát cũng không thể xới tung hết các ngọn núi lên được.

Giả sử Komoda Sachiko bất chấp nguy hiểm và vẫn lưu lại Kyoto thì chỉ có thể vì một lý do duy nhất. Ả muốn giết anh.

Komoda có thói quen điều tra cẩn thận trước khi hành động. Biết đâu ban ngày ả đã đến chi nhánh nghe ngóng tình hình để đêm xuống tấn công Wakatsuki cũng nên. Ngoại hình của Komoda Sachiko hết sức bình thường, hơn nữa chẳng ai nghĩ ả lại dám ngang nhiên đến chi nhánh giữa ban ngày ban mặt thế này. Chỉ cần trà trộn vào số đông phụ nữ trung niên trong lớp học dành cho nhân viên mới thì khả năng ả không bị phát giác là rất cao.

Nếu có cơ hội, ả sẽ giết anh ngay tại chỗ cũng nên. Có điều, bén mảng đến gần phòng Tổng hợp thì sẽ có nguy cơ chạm trán những người biết mặt ả, nhất là Kasai. Nên chắc là ả đã từ bỏ ý định đó.

Tuy nhiên, với bản chất thù dai của mình, nhất định ả sẽ đến lần nữa. Càng chần chừ càng tăng khả năng bị cảnh sát phát hiện nên hẳn là ả sẽ sớm lộ diện, đúng lúc chỉ còn mình anh ở lại.

Wakatsuki suy nghĩ miên man rồi nhìn xung quanh phòng Tổng hợp sáng trưng dưới ánh đèn huỳnh quang. Màn hình máy tính đã tắt, không có người ngồi, căn phòng trông khác hẳn so với ban ngày.

Ngực anh chợt thắt lại vì nghĩ đến tình trạng đơn độc của mình lúc này.

Thật vớ vẩn! Chắc thần kinh anh trở nên không bình thường vì làm việc mệt mỏi, cơn đói đã làm tụt đường huyết. Dù Komoda Sachiko nhắm vào anh đi chăng nữa, ả cũng không thể nào biết được đúng hôm nay anh sẽ ở lại tăng ca.

Toan nhấc con dấu lên, Wakatsuki chợt đông cứng vì sợ hãi.

Anh nhớ ra cú điện thoại với Takakura Yoshiko hồi chiều. Lẽ nào cú điện ấy...

Wakatsuki lục lại trí nhớ về nội dung trò chuyện.

Lúc nghe máy, anh đã cảm giác có gì đó bất thường trong lời nói của Takakura Yoshiko.

Việc Takakura Yoshiko gọi điện để trao đổi với anh, một người nói chung chẳng có mấy liên hệ với chị vốn đã khó hiểu rồi. Lại còn gọi để nhờ vả chuyện phiền phức, và yêu cầu chờ tới tận 10 giờ tối, thì càng khó hiểu hơn.

Bình tĩnh suy nghĩ lại, anh tìm ra nhiều điểm kì quặc.

Takakura Yoshiko đã nói rằng “đến chi nhánh để tính toán chuyển đổi”. Trong đầu toàn hình ảnh Megumi nên anh nghe tai này lọt tai kia, giờ ngẫm lại thì không thể có chuyện đó. Hiện nay, tất cả nhân viên ngoại vụ đều được trang bị máy tính, nếu chỉ là tính toán chuyển đổi hợp đồng thôi thì tự họ có thể làm một cách dễ dàng. Hơn nữa ngày nào chị cũng có mặt ở chi nhánh, sao lại cố tình nói rằng đến chi nhánh để tìm Wakatsuki?

Anh bàng hoàng. Có lẽ Komoda Sachiko đã nhận ra Takakura Yoshiko trên đường đến chi nhánh. Chị xuất hiện trên rất nhiều ấn phẩm trong, ngoài công ty, hẳn ả đã xem chị là đích ngắm hoàn hảo.

Wakatsuki định với tay lấy điện thoại, nhưng anh chần chừ vì chẳng lẽ gọi cho cảnh sát chỉ với lý do không đâu này.

Khoan đã. Nhớ lại đi nào. Chắc chắn vẫn còn điểm kì lạ nào khác…

Âm thanh như tiếng chuông và tiếng vang đều đặn làm nền cho cuộc điện thoại. Chắc hẳn anh đã nghe thấy âm thanh ấy ở đâu đó rồi. Và không chỉ một, hai lần...

Tiếng xe điện... Phải rồi. Âm thanh của loại xe điện chạy trên mặt đất, chỉ có một toa. Xe điện thành phố ở Kyoto bây giờ hầu như đã bị hủy bỏ nên nơi phát ra âm thanh như vậy chỉ có tuyến Arashiyama của đường sắt Keifuku, đường sắt Eizan hoặc tuyến Keishin của đường sắt Keihan.

Takakura Yoshiko nói đang ở đâu nhỉ?

“Trung tâm dệt may của công ty Nishijin...”

Nhưng chắc chắn không có tuyến tàu nào chạy gần Nishijin, ít nhất là gần đến mức có thể nghe được tiếng trong điện thoại…

Takakura đã cố tình chuyển lời nhắn đến Wakatsuki bằng cách nói dối một cách lộ liễu. Nghĩ đến đó, anh chợt phát hiện ra một gợi ý được ẩn giấu trong đó.

Đó là vị khách có tên Shidara mà Takakura Yoshiko sẽ gặp ở Nishijin. Chị đã cố tình nhắc lại cái tên này hai lần.

Tại sao anh lại không nhận ra chứ? Shidara là tên họ không quá phổ biến, chính là tên trưởng phòng Phí bảo hiểm của Bảo hiểm Nhân thọ Showa. Takakura đã nói ra cái tên đó để cảnh báo anh về chuyện liên quan đến moral risk.

Wakatsuki bất giác đứng bật dậy.

Cuối cùng, anh đã nhớ ra nguồn gốc của âm thanh nghe như tiếng gió rít ấy.

Thật ngu ngốc, chẳng phải mới nửa tháng trước, anh đã nghe thấy âm thanh giống hệt như thế, hơn nữa cũng là qua điện thoại hay sao?

Đó chính là tiếng dao nhọn lướt trên vải trơn, chứng tỏ Komoda đã kề con dao lóc lươn ấy vào cổ Takakura để đe dọa chị.

Wakatsuki hối hận vì đã để tâm trí mình treo trên mây. Đồng hồ chỉ 10 giờ 5 phút.

Anh gọi xuống phòng bảo vệ bằng điện thoại nội bộ. Chuông đổ nhưng không có người bắt máy.

Anh thử ấn nút gọi ra bên ngoài. Đường truyền đã bị ngắt hoàn toàn.

Anh khẽ đặt ống nghe xuống. Sự thật là Komoda Sachiko thâm nhập vào tòa nhà để giết anh đã trở nên quá rõ ràng.

Wakatsuki không có điện thoại di động, một khi đường dây điện thoại cố định bị ngắt thì không có cách nào để liên lạc với người ngoài, chỉ còn cách tự lực cánh sinh.

Wakatsuki nhìn khắp phòng Tổng hợp nhưng không tìm ra bất cứ thứ gì khả dĩ có thế làm vũ khí. Anh lắng tai nghe ngóng tình hình bên ngoài hành lang. Không có dấu hiệu gì.

Anh tắt đèn phòng Tổng hợp rồi ra hành lang. Ánh sáng duy nhất còn sót lại là đèn hiển thị hình vuông màu xanh lá cây của cửa thoát hiểm phía cuối hành lang.

Cả hai thang máy đều dừng suốt ở tầng trệt. Anh thử ấn nút nhưng chúng đều không hoạt động. Rõ ràng thang máy đã bị ngắt có ý đồ.

Có nên chạy trốn theo cầu thang thoát hiểm không? Wakatsuki phân vân. Nhưng chỉ cần mở khóa cầu thang thoát hiểm thì chuông báo sẽ tự động réo vang, Komoda Sachiko sẽ biết anh có ý định chạy trốn rồi rình ở tầng trệt.

Phải làm sao bây giờ?

Một khi thang máy bị ngắt thì chỉ còn hai lựa chọn, hoặc chôn chân ở tầng 8, hoặc dùng thang bộ.

Có khi Komoda Sachiko không biết cửa chống cháy tầng 8 vẫn đang mở cũng nên.

Ả định dồn anh vào đường cùng bằng cách ngắt cả hai thang máy. Hay ả định phóng hỏa đốt luôn tòa nhà?

Wakatsuki quyết tâm thử xuống bằng thang bộ, bất chấp nguy hiểm. Chỉ cần cẩn thận sao cho không thình lình chạm trán với Komoda Sachiko ở khoảng cách quá gần là được. Giả sử phát hiện ra Komoda ở cầu thang bộ, anh sẽ chạy ngay lên, ả không thể đuổi kịp được. Anh sẽ quay lại tầng 8 và chạy trốn từ cầu thang thoát hiểm. Mở cửa chỉ mất hai giây là cùng.

Wakatsuki nhìn quanh hành lang và nhấc lấy bình chữa cháy. Anh vẫn nhớ cách sử dụng trong buổi luyện tập chống cháy. Chỉ cần tháo chốt, chĩa vòi vào mục tiêu rồi bóp chặt cần gạt. Chắc chắn nó sẽ giúp anh có thêm thời gian vào lúc cần kíp.

Wakatsuki đặt chân vào khoang cầu thang bộ. Anh nhìn xuống bên dưới qua tay vịn cầu thang. Có một kẽ hở nhỏ thông xuống tận tầng trệt, từ tầng 7 xuống tầng 2 chỉ có đèn thoát hiểm tối nhờ nhờ. Tầng trệt thì tối đen như mực.

Wakatsuki nhẹ nhàng bước xuống cầu thang, cố gắng cẩn thận để tiếng bước chân không vang vọng.

Lối ra vào giữa cầu thang bộ và hành lang từ tầng 7 trở xuống đều đã hạ cửa chống cháy, thang máy thì bị ngắt, vậy là không có cách nào chạy trốn vào các tầng khác.

Ở các tầng hoặc ngay trước chiếu nghỉ, anh đều phải để ý xem Komoda Sachiko có nấp ở những góc khuất hay không.

Wakatsuki mất hơn một phút để đi từ tầng 8 xuống tầng 5. Vừa chạm chân đến chiếu nghỉ giữa tầng 5 và tầng 4, anh thấy một đống đen đen, liền đứng khựng lại rồi vươn cổ nhìn xuống bên dưới. Có một bóng người nằm sấp ở bậc cầu thang ngay dưới chiếu nghỉ. Dù ánh đèn lờ mờ, anh vẫn nhận ra ngay đó là ai. Áo sơ mi màu xanh điểm vài chấm đen. Tóc bạc. Thứ chất lỏng màu đen trào ra từ phần gáy nứt toác theo cầu thang chảy xuống tận tầng 4.

Chắc là bác bảo vệ đã bị Komoda Sachiko tấn công từ bên dưới và toan chạy lên trên, nhưng không thoát nổi…

Wakatsuki buông bình chữa cháy rồi ngồi thụp xuống bên bác bảo vệ.

Anh thử sờ cổ tay. Không có mạch đập. Bác đã chết hẳn nhưng thân nhiệt còn ấm, chắc chắn vừa bị giết cách đây không lâu.

Có lẽ ả vẫn đang ở đâu đây.

Hơi thở của Wakatsuki bỗng trở nên gấp gáp lạ thường, tim bắt đầu đập thình thịch. Bình tĩnh nào! Hoảng loạn lúc này là chết. Trước mắt phải bình tĩnh…

Wakatsuki khẽ quay gót, dợm bước lên cầu thang nhưng mất tinh thần nên trượt chân suýt ngã, may mà vẫn đứng vững.

Tiếng giày nện xuống mặt cầu thang vang vọng.

Wakatsuki chạy từng bước nhỏ. Không sao đâu. Không được hấp tấp. Trước mắt phải quay về tầng 8 đã. Để chuông báo cháy kêu lên, mở cửa cầu thang thoát hiểm rồi đứng ở đó đợi người đến cứu là được. Dù bị Komoda Sachiko tấn công từ phía nào đi nữa vẫn có đường thoát. Chính lúc này mới phải bình tĩnh. Cẩn trọng. Bình tĩnh, không vội vã…

Đột nhiên có tiếng thang máy chạy. Anh hoảng loạn đến mức tim như muốn vỡ ra. Ngay khoảng không bên cạnh chỉ cách cầu thang bộ một bức tường, buồng thang bằng kim loại đang từ từ đi lên.

Wakatsuki cật lực tăng tốc nhưng nỗi sợ hãi khiến lượng adrenalin tăng vọt, kết quả là chân anh trở nên tê cứng, hơi thở thu ngắn và gấp gấp, đầu gối tưởng chừng sắp vỡ thành từng mảnh.

Cái thang máy mà thường ngày anh vẫn nghĩ chạy chậm như rùa, lúc này đang vượt qua anh một cách dễ dàng và dừng lại ở tầng 8 trước khi anh kịp lên đến tầng 7.

Cả tiếng mở cửa thang mà ban ngày anh hầu như không nghe thấy, nay cũng vang lên rõ to.

Và rồi, sự tĩnh mịch lại ghé thăm.

Mọi dây thần kinh trong tai Wakatsuki căng lên. Nhưng sau đó, anh không còn nghe thấy tiếng động gì nữa.

Phải làm sao bây giờ? Đi xuống, đi lên, hay ở nguyên chỗ này?

Anh không chịu nổi việc phải đứng im giữa cầu thang thêm nữa. Anh nhìn xuống bên dưới thêm một lần qua tay vịn cầu thang.

Một thứ sát khí lạnh lẽo đang rịn ra từ bóng tối mịt mùng, tưởng như tòa nhà này đã biến hẳn thành ngôi nhà đen ấy.

Anh nhận ra mình đang tiếp tục leo lên cầu thang. Trong lòng anh gióng tiếng chuông cảnh báo: Đây không phải là quyết định đúng đắn! Chắc chắn Komoda Sachiko đang phục sẵn ở tầng 8...

Nhưng chân anh vẫn không dừng lại. Không hiểu sao anh có linh cảm mình đang đi đúng hướng.

Anh chờ một lúc trước lối vào hành lang tầng 8. Nếu Komoda Sachiko đang phục sẵn ở hành lang, nhất định anh sẽ nhận ra ngay. Con người không dễ gì xóa sạch được dấu vết của mình. Hơi thở khe khẽ. Những cử động trong không khí. Mùi. Và thân nhiệt...

Wakatsuki nín thở một lúc để tập trung ý thức vào không gian ở hướng chếch trước mặt rồi thở ra một hơi dài.

Không có.

Komoda Sachiko không phục sẵn ở đó.

Wakatsuki khẽ khàng đi nốt quãng đường còn lại.

Anh lén ló đầu ra ngoài nhưng hành lang hoàn toàn không có gì thay đổi so với lúc anh xuống cầu thang.

Mắt anh bị hút vào đèn hiển thị cửa thoát hiểm phía cuối hành lang. Đây đúng là thiết kế dành cho một kẻ muốn đào thoát. Nó như đang mời gọi anh, rằng hãy mau chạy thoát từ đây. Màu xanh lấp lánh, biểu tượng cho tự do và an toàn…

Nhưng để đến được đó, anh phải băng qua cửa ra vào của bốn căn phòng. Ngộ nhỡ Komoda Sachiko nấp ở một trong số bốn căn đó...

Đập vào mắt anh là phòng vệ sinh ở ngay trước cửa thoát hiểm.

Ả có thể lao vụt ra từ chỗ này. Anh nhớ lại chuyện Komoda Sachiko đã kiên nhẫn náu mình trong phòng vệ sinh của trường đại học, rình thời cơ bắt cóc Megumi.

Chẳng phải tội phạm thường xuyên lặp lại cùng một thủ đoạn hay sao?

Wakatsuki ngoái nhìn thang máy.

Nhìn vào ô hiển thị số tầng, một bên thang máy vẫn dừng suốt ở tầng trệt, nhưng bên vừa đi lên đang hiển thị tầng 8.

Thang máy chở người lên tầng 8 rồi sẽ tự động quay về tầng trệt sao? Hay cứ dừng ở tầng cuối cùng hoạt động cho đến lúc tầng khác gọi nhỉ?

Anh không chắc lắm, trước giờ anh chưa từng quan tâm đến cách hoạt động của thang máy. Hơn nữa, thay đổi cách vận hành của thang máy giữa ban ngày và ban đêm cũng không phải chuyện lạ.

Lý do Wakatsuki nghĩ ngợi về chuyện đó là bởi lúc này vẫn tồn tại một khả năng đáng sợ nữa. Đó là Komoda Sachiko giả vờ ra khỏi thang máy tầng 8 nhưng thực tế vẫn nấp bên trong.

Chưa biết chừng ả định chờ anh bất cẩn mở cửa thang máy, rồi lao thốc ra đâm anh bằng con dao lóc lươn. Chỉ cần có con dao sắc ấy thì ả thừa sức đâm đối phương một nhát chí mạng mà không cần mở hết cửa.

Chọn bên nào đây? Mắt Wakatsuki đảo liên tục giữa thang máy và cửa thoát hiểm.

Chẳng lẽ xuống cầu thang lần nữa? Chỉ nghĩ đến việc quay lại chỗ cái xác của bác bảo vệ là anh đã rùng mình. Vả lại, nếu cửa chống cháy tầng trệt bị đóng thì anh hết đường thoát, sẽ thành con chuột sập bẫy.

Anh có cảm giác, nếu nghĩ theo lối thông thường thì khả năng để thang máy trống rồi nấp gần cửa thoát hiểm là rất thấp. Như vậy chẳng khác nào bảo rằng: Mời mày trốn thoát.

Nhưng biết đâu Komoda Sachiko đã đọc trước được ý nghĩ của anh. Cứ nghĩ đến tính gian xảo đáng kinh ngạc của ả đàn bà đó...

Cứ thế này thì không thể đưa ra quyết định được, có lẽ chẳng còn cách nào khác ngoài việc quyết tâm mở thử cửa thang máy. Lãng phí thời gian chỉ có lợi cho Komoda Sachiko mà thôi.

Giả sử ả đàn bà ấy ở trong thang thì chỉ còn nước ba chân bốn cẳng chạy ra cửa thoát hiểm. Komoda Sachiko không thể ra ngoài nếu cửa thang máy chưa mở hết. Trong lúc đó anh sẽ mở cửa thoát hiểm và chạy trốn.

Lại giả sử Komoda Sachiko nghe tiếng cửa thang máy mở và lao ra từ căn phòng nào đó. Wakatsuki đắn đo. Lúc ấy, chắc chắn anh sẽ không đủ thời gian để xuống tầng trệt bằng thang máy.

Chợt anh nghĩ ra một chuyện. Bác bảo vệ bị giết ở cầu thang, nghĩa là bác vẫn chưa kịp đóng cửa chống cháy tầng trệt. Hơn nữa, bác đã cố tình để mở cửa chống cháy tầng 8 cho Wakatsuki thì không lý nào lại đi đóng cửa tầng trệt.

Anh không nghĩ Komoda biết thao tác đóng mở cửa, nếu vậy thì cửa tầng trệt chắc chắn còn mở. Cầu thang bộ sẽ là lối thoát cuối cùng dành cho anh. Trong trường hợp đó, Komoda Sachiko có thể đi thang máy xuống đón đầu anh ở tầng trệt, song không thể bắt anh giữa cầu thang được.

Đằng nào cũng là đánh cược.

Wakatsuki chùi mồ hôi trong lòng bàn tay lên quần, rồi vừa tập trung vào thang máy trước mặt và hai bên hành lang kéo dài đến cửa thoát hiểm, vừa ấn nút điều khiển hình tam giác.

Một tiếng “ting” khô khốc vang lên, buồng thang như trở mình, cánh cửa sắt từ từ mở ra.

Wakatsuki sẵn sàng trong tư thế chạy.

Không có. Bên trong trống không.

Anh liếc về phía cửa thoát hiểm nhưng cả phía đó cũng lặng ngắt như tờ. Anh bước thật nhẹ vào thang máy.

Đúng lúc này, một tiếng động khẽ vang lên.

Theo phản xạ, anh ấn đồng thời cả nút “Đóng” và nút số 1, cửa bắt đầu trượt vào bằng tốc độ chậm đến phát ngán.

Đóng nhanh lên! Wakatsuki hét vang trong lòng, dập nút “Đóng” thật lực.

Hay là Komoda Sachiko cố tình không lao ra ngay từ chỗ nấp mà đợi anh vào thang máy trước?

Nỗi sợ hãi Komoda Sachiko sắp xuất hiện từ trong bóng tối vẫn bám riết lấy anh.

Nhanh lên... Nhanh lên…

Cửa đã đóng. Wakatsuki an tâm, chỉ muốn khuỵu xuống ngay tại chỗ.

Thang máy bắt đầu chạy.

Wakatsuki chắp tay, lòng thầm cảm tạ Takakura Yoshiko. Giọng chị qua điện thoại vẫn rất rắn rỏi, dù đang phải đối mặt với cái chết nhưng đến phút chót, chị vẫn dùng trí óc để gửi thông điệp đến Wakatsuki.

Có cảm ơn bao nhiêu cũng không đủ. Chắc chắn chị đã không còn trên cõi đời này nữa rồi... Buồng thang máy đi xuống bỗng khiến Wakatsuki khó chịu. Tại sao lại như thế? Rõ ràng anh vừa thoát khỏi hiểm họa trong gang tấc, ấy vậy mà bao vây anh lúc này lại là cảm giác rơi xuống địa ngục.

Tại sao? Rốt cuộc nỗi sợ hãi mỗi lúc một lớn này từ đâu mà ra?

Anh nhìn ô hiển thị số tầng. Thang máy đã qua tầng 3, gần đến tầng 2.

Cơn hoảng loạn chạy dọc người anh như một luồng điện. Đây là một cái bẫy...

Wakatsuki ấn nút tầng 2.

Nếu Komoda Sachiko nấp trên tầng 8 thì chắc chắn ả phải mở cánh cửa nào đó. Tiếng xoay tay nắm cửa. Tiếng kéo then cài. Tiếng cót két từ bản lề của cửa phòng vệ sinh. Anh không hề nghe thấy bất cứ âm thanh nào trong không gian yên tĩnh ấy.

Vả lại, nếu Komoda nấp ở tầng 8, tại sao ả không lao ra ngay…

Ả đàn bà đó đã nghe thấy tiếng chân Wakatsuki quay lên cầu thang. Và ả đã để sẵn thang máy trên tầng 8...

Wakatsuki liên tục ấn nút tầng 2 như kẻ mất hồn nhưng thang máy không dừng lại. Quá muộn rồi. Thang máy trôi qua tầng 2, xuống thẳng tầng trệt.

Mắt anh tối sầm vì tuyệt vọng. Anh điên dại ấn mọi nút. Hết cách rồi. Thang máy có nút liên lạc khẩn cấp nhưng không có nút dừng khẩn cấp. Anh đấm tay, nện đầu lên bảng điều khiển…

Tiếng chuông vang lên, báo hiệu thang đã đến nơi.

Cửa mở.

Hành lang tầng trệt tối om, hoàn toàn không có đèn ngoại trừ đèn hiện cửa thoát hiểm.

Mùi nước hoa nồng nặc tấn công khoang mũi anh.

Anh bèn ấn nút “Đóng” theo phản xạ.

Cửa thang máy từ từ đóng lại.

Đột nhiên, một cánh tay vươn ra từ bên cạnh, nắm chặt lấy cánh cửa.

Komoda Sachiko đã xuất hiện. Xác nhận đúng là Wakatsuki, ả bèn nở nụ cười ghê rợn đoạn miễn cưỡng chèn thân người đồ sộ vào giữa cánh cửa đang chực đóng lại.

Bàn tay phải cầm dao của ả giấu sau cánh cửa. Wakatsuki liều chết lao về phía ả. Bị tấn công bất ngờ, Komoda Sachiko toan vung con dao lóc lươn lên nhưng cái lưỡi quá dài đã bị cánh cửa chặn lại.

Wakatsuki chộp ngay lấy cổ tay phải của ả. Hai bên vật lộn để nhào ra khỏi thang máy.

Đúng lúc nỗi tuyệt vọng biến mất thì một đòn tấn công mãnh liệt thiêu đốt phần bụng dưới xương sườn Wakatsuki. Anh vốn tự tin về thể lực của mình, dù hung bạo thế nào thì đối phương cũng vẫn là phụ nữ trung niên. Chỉ cần anh cướp được con dao...

Ả dùng móng tay tấn công mắt anh. Anh lẹ làng quay mặt đi nhưng phần thái dương bị cào trở nên bỏng rát. Dòng máu nóng rực đang chảy xuống má.

Komoda Sachiko vẫn ngoan cố chọc móng tay trái vào mắt anh. Wakatsuki không thể quay mặt đi để tránh vì còn bận giữ chặt tay phải của đối phương.

Anh giơ chân phải định đạp Komoda Sachiko nhưng cơ thể đang chống cự kẻ thù khiến anh không đủ lực như mong muốn.

Bị giữ chặt cánh tay phải, Komoda gầm gừ, sùi bọt mép và lồng lộn như một con thú dữ với vẻ mặt điên rồ. Wakatsuki biết rõ sự yếu đuối của bản thân. Làm thế này chẳng khác nào trấn áp một con mèo rừng.

Ngón tay ả trượt qua mắt anh, tiến đến gáy rồi cào xuống như những lưỡi dao bén ngót.

Wakatsuki gào lên vì đau đớn nhưng nhất quyết không buông tay ra.

Mau lên... Mau cướp lấy con dao đi!

Tay phải anh nắm chặt cổ tay cầm dao của đối phương, mạnh đến mức khiến phần da tay ả trở nên xám ngoét.

Dù vậy, Komoda Sachiko vẫn không chịu buông con dao lóc lươn. Từ miệng ả phát ra âm thanh phì phì hăm dọa như tiếng rắn chuông, cùng với vô số nước bọt trào ra từ kẻ răng nghiến chặt, lần này thì ả đá vào háng Wakatsukì. Thấy Wakatsuki mất đà, ả lanh lẹ cúi người ngoạm vào tay anh.

Wakatsuki hét lên.

Răng Komoda Sachiko cắm phập xuống cánh tay Wakatsuki. Anh lấy tay trái đấm vào mặt Sachiko trong đau đớn nhưng ả hoàn toàn không nới lỏng hàm, trái lại càng nghiến chặt như thể muốn cắn vào tận xương anh. Da thịt anh rách toạc, máu nóng nhỏ ra thành giọt.

Wakatsuki không chịu nổi đành nới lỏng ngón tay. Không bỏ qua sơ hở đó, Komoda Sachiko vung tay phải ra.

Thôi rồi!

Wakatsuki đứng chôn chân tại chỗ như người mất đi dây bảo hộ. Komoda Sachiko đẩy anh vào góc tường bằng tay trái với sức mạnh không thể tồn tại ở một người đàn bà. Wakatsuki lảo đảo vài bước, chống tay lên vách tường.

Quay mặt nhìn thẳng về phía Komoda Sachiko, anh thấy ả đang vung cao con dao trước mắt.

Anh lập tức khom người tránh nhưng không kịp, đành ngồi bệt xuống đất rồi lấy tay che đầu theo bản năng. Vừa nghĩ đầu con dao sẽ bổ vào cánh tay mình thì một cơn đau như thể bị đánh bởi gậy sắt xuyên thấu vào tận xương tủy anh.

Cánh tay phải của anh tê dại như bị gãy, cái lạnh buốt xương tấn công khắp cơ thể. Wakatsuki đi như bò về phía cuối hành lang nhưng cửa sau đã bị bịt bằng cửa cuốn chống trộm.

Komoda Sachiko vừa xoa cổ tay phải cầm dao vừa thản nhiên tiến đến.

Wakatsuki để ý thấy cánh cửa chống cháy trước thang bộ vẫn đang mở, bèn quay người chạy thật lực lên cầu thang. Máu ở miệng vết thương chảy từ vai xuống ngực rồi nhỏ tong tong xuống sàn nhà.

Anh hết hơi ngay sau bốn, năm bậc thang, đầu ngón chân, ngón tay lạnh cứng như đã, cơ đùi không còn một chút sức lực, toàn thân thì sởn da gà vì lạnh.

Từ chiếu nghỉ trông xuống, anh thấy Komoda Sachiko bắt đầu đi lên cầu thang. Chắc ả tính toán rằng dù anh có vùng vẫy kiểu gì cũng không tài nào thoát được.

Mọi cửa chống cháy từ tầng 2 lên tầng 7 đều đã hạ xuống, thành thử ra khỏi cầu thang để chạy vào các tầng là điều không thể. Cách thoát thân duy nhất lúc này là lên thẳng tầng 8 và dùng cầu thang thoát hiểm.

Hơi thở gấp gáp của anh dội vào trong màng nhĩ.

Lên đến tầng 4, hai đầu gối anh rã rời.

Không biết đã mất bao nhiêu máu rồi, nhưng có lẽ vẫn chưa đứt động mạch. Máu trong động mạch hẳn phải tuôn dữ dội như nước lũ. Mất đi một nửa lượng máu trong cơ thể, khoảng 2 lít… sẽ chết vì mất máu. Cứ thế này, anh khó lòng trụ được đến tận tầng 8.

Wakatsuki lấy tay phải rút cà vạt ra, cắn một đầu rồi buộc thắt nút vào phần cánh tay ngay trên nách phải. Tuy không làm cho cơn đau thuyên giảm nhưng ít nhiều cũng cầm được máu.

Anh nghe thấy tiếng bước chân từ bên dưới. Ả đang kéo lê một chân, từ từ tiến lên cầu thang.

Wakatsuki lấy hết sức bình sinh gượng dậy.

Mắt anh hoa lên rồi, tầm nhìn trở nên lờ mờ. Thấy buồn nôn, anh định nhổ nước bọt nhưng khoang miệng khô khốc.

Mình sẽ chết ở đây ư?

Hôm nay sẽ là ngày đó ư?

Từ sáng sớm, anh đã bần thần với dự cảm không lành, giờ mới nhận ra. Đến lúc này thì đã quá muộn...

Đi ngang qua tầng 4, bắt gặp bác bảo vệ nằm ngay trước chiếu nghỉ, anh đành vịn tay trái vào cầu thang rồi loạng choạng đi vòng qua cái xác.

Những giây phút cuối cũng sắp đến gần. Thật lạ, anh không còn sợ cái chết nữa.

Anh nghe thấy tiếng bước chân. Có lẽ Komoda Sachiko chỉ còn cách khoảng mười mét.

Tay trái của Wakatsuki chạm phải thứ gì đó. Cứng, lạnh và nặng… Anh vô thức nắm lấy rồi nhấc lên. Là bình chữa cháy, anh đã bỏ quên nó ở đây lúc phát hiện ra xác của bác bảo vệ.

Anh ôm lấy cái bình, kẹp giữa hai đầu gối và lần tìm vòi phun.

Tiếng bước chân sau lưng đã đến rất gần.

Anh ngoái cổ nhìn lại, Komoda Sachiko xuất hiện lờ mờ như một cái bóng, chỉ sau anh chừng bốn, năm mét, tay vẫn xách con dao lóc lươn nặng trịch.

Wakatsuki cố nén cơn đau, lấy tay phải chỉnh vòi phun của bình chữa cháy. Anh quay phắt lại, dùng hết sức siết chặt cần bơm bằng tay trái, nhắm thắng vào mặt Komoda Sachiko.

Tức thì, bột chống cháy cùng chất C02 nén trong áp suất lớn phun ra thành màn khói trắng xóa, phủ lên đầu Komoda Sachiko.

Khoang cầu thang chật hẹp tức thì trở nên mù mịt, Wakatsuki gần như không thở nổi.

Một tiếng kêu như tiếng gầm của thú dữ vang vọng trong khoảng không trống hoác của cầu thang rồi dội khắp tòa nhà. Dường như đã bị bột chống cháy bịt kín mắt, Komoda Sachiko ôm chặt lấy mặt.

Wakatsuki buông tay khỏi cần bơm.

Cái đầu trắng xóa của Komoda Sachiko xuất hiện từ bên trong làn khói trắng. Mất đi thị lực, ả phát ra những lời nguyền rủa bằng thứ giọng chói tai trong lúc tiến thêm hai, ba bước đến chỗ Wakatsuki. Bàn tay cầm dao lóc lươn run lên đầy phẫn nộ.

Wakatsuki giơ bình chữa cháy bằng sắt lên cao quá đầu rồi chớp thời cơ, dồn hết sức lực đập vào đầu Komoda Sachiko.

Xương sọ ả dường như vỡ nát.

Komoda Sachiko đổ vật xuống sàn như một thân cây mục, có tiếng gáy đập bốp xuống cầu thang.

Cơ thể mềm oặt trượt trên cầu thang đầy bột chống cháy.

Mọi thứ mờ dần đi trước mắt Wakatsuki, rồi tối sầm lại.

❀ ❀ ❀

[1] Nghĩa là “giữa các màn kịch”, tên món cơm hộp cao cấp trong số các loại cơm hộp.

[2] Món mì soba chấm nước dùng ăn kèm tempura (hải sản, rau… tẩm bột rán).

suke Người dịch: Phùng Nguyệt —★— NHÀ ĐEN ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn - 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Kishi Yusuke

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.