Nhà Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Ngày 14 tháng Sáu, thứ Sáu.

Trong lúc nói chuyện, điều tra viên Nakamura của Dịch vụ Bảo hiểm Showa cứ liên tục đung đưa đầu gối. Sau khi căng thẳng hút hết điếu thuốc chỉ trong vòng hai, ba phút, anh ta dụi thật lực đầu lọc lên cái gạt tàn.

Wakatsuki chán nản nhìn cảnh tượng đó. Có lẽ anh ta đang bất mãn điều gì, cứ như thể ghét cay ghét đắng công việc điều tra viên và muốn từ bỏ sớm khắc nào hay khắc ấy.

Nhưng trên thực tế, Nakamura lại có tin tức quan trọng thu được từ buổi dò hỏi xung quanh nhà Komoda.

- Komoda Sachiko chuyển nhà đến khu đó mười bảy năm trước, vào tháng Năm năm 1979. Người sống trước đó là một đôi vợ chồng có tên Katsura. Nghe nói Katsura từng là bếp trưởng của một nhà hàng cao cấp ở Arashiyama nhưng sau khi người vợ chết vì ung thư cổ tử cung, ông chìm trong rượu chè rồi chết do xơ gan dẫn đến vỡ tĩnh mạch thực quản. Hình như còn chưa đến năm mươi tuổi. Họ không có con cái lẫn người thân nên toàn bộ nhà cửa, đồ đạc và của cải đều để lại cho Komoda Sachiko là họ hàng xa của Katsura.

Wakatsnki khá ngạc nhiên, thì ra ngôi nhà ấy không phải đi thuê mà đúng là nhà của Komoda. Từ lối kiến trúc, có thể thấy trước kia căn nhà khá khang trang, ấy vậy mà mới mười bảy năm trôi qua đã tan hoang và bốc mùi như thế.

- Có điểm gì đáng nghi trong cái chết của vợ chồng nhà Katsura không?

- Không có vấn đề gì. Cả hai đều chết vì bệnh tật rất rõ ràng, còn việc thừa kế thì luật sư phải tìm mãi mới ra người họ hàng gần nhất là Komoda Sachiko - Nakamura nhoẻn miệng cười, một nụ cười tự mãn vì công cuộc điều tra hoàn hảo - Thế nhưng ngay từ ngày Komoda Sachiko mới chuyển đến, rắc rối đã liên tục xảy ra. Khu này vốn là khu dân cư yên tĩnh với nhiều gia đình bám trụ từ ngày xưa, đúng không? Rõ ràng Komoda Sachiko khác biệt hẳn xung quanh, kể cả có so với vợ chồng Katsura trước kia đi chăng nữa.

- Đã xảy ra rắc rối gì vậy?

- Đầu tiên là vấn đề đổ rác. Nghe đâu Komoda Sachiko phớt lờ ngày thu gom rác, cứ thích lúc nào đổ lúc ấy. Hàng xóm than vãn vì chó và quạ bới banh tanh bành, làm rác rưởi vung vãi khắp nơi. Tiếp đến là mùi hôi thối. Họ không biết đó là mùi gì nhưng nó theo hướng gió lan tới cả năm nhà bên cạnh, có phàn nàn thế nào thì đối phương vẫn trơ như đá. Họ đã trình báo lên chính quyền nhưng cũng chỉ được giải quyết phiên phiến, rốt cuộc chẳng thay đổi được gì.

Nakamura lật sổ tay.

- Vẫn chưa hết. Năm 1994, Komoda Sachiko kết hôn với Kosaka Shigenori, lần này lại nổi lên vấn đề về tiếng chó sủa. Ông Komoda thường nhặt chó bị bỏ rơi ở khắp nơi về nuôi. Số lượng chó không phải vừa, nghe đâu phải tới mười mấy con. Cứ trước giờ ăn là chúng đồng loạt sủa, mấy bà nội trợ hàng xóm nghe mà phát điên.

- Họ chịu đựng cũng giỏi đấy chứ.

- Vẫn là vì chuyện đó - Nakamura ấn điếu thuốc vào gạt tàn rồi vươn người lên - Có một nhà không chịu đựng nổi nên đã đến gặp Komoda Shigenori và mắng mỏ khá nặng lời nhưng vẫn vô ích, thế là đêm đó, ông này đem sơn đến viết bậy lên tường nhà Komoda... Chậc, cả ông này cũng hơi có vấn đề.

Nakamura châm một điếu thuốc mới như muốn bắt Wakatsuki phải sốt ruột chờ đợi.

- Một thời gian sau, người này đột nhiên chuyển nhà đi chỗ khác. Mặc dù không hé răng cho bất kì ai về chuyện đã xảy ra nhưng trông ông ta run rẩy như sắp chết. Có người hàng xóm thấy Komoda Shigenori ghé nhà ông mấy lần. Nhà ông ta có nuôi chó nhưng hình như lúc chuyển đi lại chẳng mang theo con chó nào cả. Họ đồn nhiều chuyện lắm nhưng không ai biết rõ chân tướng. Tam sao thất bản mà!

Nakamura một khi đã vào guồng thì bắt đầu thao thao bất tuyệt. Wakatsuki mất đến hai mươi phút để nghe hết những điều hàng xóm nhận xét về nhà Komoda, rốt cuộc, tất cả những lời nhận xét đều không tốt đẹp gì.

Wakatsuki cảm ơn Nakamura và tiễn anh ta ra tận thang máy.

Nghiệp vụ cơ bản của Dịch vụ Bảo hiểm Showa chỉ là trình báo cáo lên trụ sở chính, kể cả có được nhờ vả thì việc cất công đến tận chi nhánh để thuật lại tường tận nội dung điều tra cũng là cực kì hiếm có.

Đến lúc này, Wakatsuki càng tin chắc rằng mình cần phải hỏi ý kiến chuyên gia về vợ chồng nhà Komoda.

Tiếng chuông báo thang máy dừng ở tầng 8 vang lên đúng lúc Wakatsuki chuẩn bị đứng dậy để đi ăn trưa. Giây phút tiếp theo, cánh cửa tự động mở ra và Komoda Shigenori bước vào.

Hôm nay gã đến sớm hơn mọi ngày. Nghe nói hôm qua gã bỏ về ngay vì biết Wakatsuki vắng mặt nên lẽ nào hôm nay gã phá vỡ quy tắc, đổi giờ tấn công? Kasai đã bước ra đến tận cửa dành cho nhân viên, lúc này lại làm bộ mặt tỉnh bơ quay về chỗ ngồi và bắt đầu vờ vẫn sắp xếp hồ sơ. Wakatsuki đưa mắt về phía Kasai, đoạn tiến ra quầy.

- Xin chào quý khách.

Wakatsuki đã ngồi xuống ghế rồi mà Komoda vẫn chưa mở miệng. Gã không hề động đậy, cứ nhìn chăm chăm vào một điểm giữa khoảng không như kẻ mất hồn. Wakatsuki quyết định tấn công trước.

- Chúng tôi xin lỗi về chuyện tiền bảo hiểm của cháu Komoda Kazuya. Vẫn chưa có quyết định nên mong ông chờ thêm chút nữa.

Thi thoảng, Wakatsuki lại cẩn thận quan sát đối phương nhưng Komoda hoàn toàn không có chút phản ứng nào.

- Chúng tôi rất lấy làm ái ngại vì ngày nào ông cũng cất công đến chi nhánh, nếu có quyết định, chúng tôi sẽ liên lạc với ông ngay.

Không biết Komoda có hiểu anh đang bóng gió bảo gã đừng đến đây nữa hay không mà ánh mắt gã rốt cuộc cũng dừng lại trên mặt Wakatsuki. Sau hai ba lần mở miệng rồi khép miệng, cuối cùng, gã lên tiếng bằng chất giọng khàn đặc những đờm:

- Anh bảo là... vẫn chưa có hả?

- Vâng. Bắt ông phải chờ lâu quá.

Bàn tay trái đeo găng tay của Komoda khẽ run lên trên mặt quầy, Wakatsuki bất giác im bặt. Lẽ nào lại là một màn kịch khác?

- Tôi không có tiền.

- Dạ?

- Có quá nhiều thứ cần đến tiền. Đám tang cho thằng bé cũng chưa lo nổi. Không có tiền để nhờ nhà sư. Ít nhất cũng phải cố làm đám tang cho nó chứ… Vì đã lỡ làm điều đáng trách với Kazuya rồi...

Dù câu cuối cùng gã nói với giọng thấp đến mức gần như không thể nghe thấy, nhưng Wakatsuki cảm nhận rất rõ một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng mình.

- Tôi không còn xu nào. Không thể xoay xở được nữa. Thế nên hôm nay mới đến vì nghĩ sẽ lấy được tiền bảo hiểm.

Komoda đưa tay phải lên miệng, cong ngón tay trỏ và cắn vào gốc ngón tay.

Wakatsuki không biết phải nói gì hơn là lẳng lặng quan sát dáng vẻ của Komoda. Không thể phủ nhận rằng phía chi nhánh cũng có lỗi, bình thường việc quyết định chi trả bảo hiểm sẽ không mất nhiều thời gian đến mức này.

Sự im lặng tiếp tục kéo dài thêm vài phút, Komoda không chớp mắt lấy một lần. Bầu không khí căng thẳng bất thường bao trùm cả quầy giao dịch. Sau Komoda còn hai người khách nữa nhưng không hiểu sao họ không ngồi cạnh gã, như thể đang né tránh. Wakatsuki nhận thấy các nhân viên nữ trực buổi trưa và cả Kasai đều đang cố nín thở.

- Anh… này? - Komoda khẽ bắt chuyện trong lúc vẫn cắn vào tay.

- Vâng, có chuyện gì vậy, thưa ông? - Wakatsuki thở phào vì Komoda đã phá tan sự im lặng.

- Anh sống ở đâu?

Trong một thoáng, Wakatsuki á khẩu. Theo cẩm nang hướng dẫn đối phó với khiếu nại, tuyệt đối không tiết lộ thông tin cá nhân, nhưng cũng không thể nói toạc ra rằng “tôi không thể trả lời” được.

- À, ở nội thành thôi ạ.

- Chỗ nào của nội thành thế?

Wakatsuki nuốt nước bọt.

- Cái đó... tôi không thể trả lời ông được ạ.

- Sao lại không?

- Vì quy định là như vậy.

Komoda thở dài “phù” một tiếng, âm thanh như vọng lên từ dưới đáy hố sâu, cơ hàm gã bỗng căng cứng như thể đang cắn chặt một quả táo.

Một dòng máu đỏ tràn ra từ miệng Komoda.

Người phụ nữ trung niên ngồi phía xa thấy vậy liền sợ hãi hét toáng lên, Wakatsuki cũng hét theo bà ta:

- Ông Komoda...!

Komoda không hề phản ứng. Máu từ cằm rỏ xuống ngực áo bảo hộ, tạo thành một vệt đỏ sẫm.

- Dừng lại đi!

Sống lưng đang khom xuống của Wakatsuki cứng đờ. Komoda nhìn vào mắt anh nhưng tuyệt nhiên không nhả ngón tay mình ra.

Bỗng dưng, gã hạ tay xuống, dường như đến lúc này mới cảm thấy đau. Dấu răng in hằn quanh gốc ngón tay ướt đẫm nước miếng, máu túa ra từ một lỗ răng sâu hoắm và đen ngòm, trông như vết răng chó cắn.

Có tiếng bước chân của Kasai từ đằng sau. Anh đến bên Wakatsuki, chìa hộp khăn giấy trước mặt Komoda.

- Ông có sao không? Chuyện gì xảy ra vậy?

Komoda rút vài tờ giấy ăn bằng bàn tay trái đeo găng tay rồi rịt vào miệng vết thương. Chẳng mấy chốc, những tờ giấy nhuốm màu đỏ đậm, thậm chí còn thấm cả sang chiếc găng.

- Cảm ơn. Xin lỗi nhé. Tôi nhớ đến Kazuya... Cứ nghĩ đến thằng bé tội nghiệp là tôi lại đau khổ, nên lỡ cắn cả ngón tay mình.

- Máu chảy nhiều lắm, ông nên đến bác sĩ thì hơn.

- Không sao, chuyện bình thường thôi.

- Không được. Phòng Y tế có bác sĩ trực nên ông xuống khám mau đi.

Kasai nhanh chân chạy sang bên kia quầy và đẩy Komoda đi, tránh ánh mắt thất thần của những khách hàng khác.

Trước khi ra khỏi cửa tự động, Komoda ngoái lại nhìn Wakatsuki. Đôi môi dính máu của gã nhếch lên như đang cười. Bằng ánh đèn huỳnh quang phản chiếu trong đôi mắt như hòn bi ve, anh nhận ra đồng tử gã co thành một điểm nhỏ xíu.

***

Khuôn viên trường lúc 5 giờ 30 phút chiều tắm trong ánh hoàng hôn, tĩnh lặng như tờ. Đây là lần đầu tiên anh trở về trường kể từ đợt tốt nghiệp nhưng mọi thứ vẫn như xưa, ngoại trừ một hai tòa nhà mới có vẻ là khu thí nghiệm của các khoa Tự nhiên.

Bên trong khu lớp học ốp tường đá là không gian âm u, tối nhờ nhờ. Kiểu thiết kế từ thời Meiji, chú trọng vẻ bề ngoài kệch cỡm hơn là tiện ích bên trong, không hiểu sao lại làm anh nhớ đến Bảo hiểm Nhân thọ M ở Marunouchi hay trụ sở chính của Bảo hiểm Nhân thọ D, nổi tiếng vì sau Thế chiến đã trở thành tòa nhà của Bộ Tư lệnh Quân đội.

Wakatsuki bước lên những bậc cầu thang cũ kĩ, băng qua hành lang tăm tối với những tấm ván lót sàn kêu cót két của tầng 3. Anh gõ cửa căn phòng gắn tấm bảng tên “Giáo sư Daigo Noriko” rồi mở cửa.

Bị chiếm lĩnh bởi giá sách khổng lồ làm bằng thép và chiếc máy tính để bàn, căn phòng trông như một con ngõ nhỏ hẹp, đang bồng bềnh trong hương thơm của cà phê mới xay.

Có ba người đang ngồi trên bộ bàn ghế tiếp khách bọc vải cũ nát. Kurosawa Megumi nhìn Wakatsuki và vẫy tay. Một phụ nữ khác là cô giáo của Megumi, giáo sư Tâm lý học Daigo Noriko mà Wakatsuki mới chỉ biết mặt. Cuối cùng là một người đàn ông xa lạ chừng dưới 35 tuổi, đeo kính gọng kim loại với sắc mặt không tốt lắm.

- Cô Daigo, hôm nay em lại phải làm phiền cô rồi ạ.

- Wakatsuki phải không? Mời em vào. Em ngồi xuống đi.

Giáo sư Daigo đứng hẳn dậy để đón anh. Bà có vóc người nhỏ thó, xương xẩu, làn da trắng cộng thêm khuôn mặt gầy với chiếc cằm nhọn nhưng không hề gây ấn tượng yếu đuối bởi đôi mắt to, tựa như có thể nhìn thấu mọi thứ. Chắc chắn bà phải ngoài năm mươi và chẳng mấy quan tâm đến chuyện ăn mặc. Trang phục của bà chỉ có áo phông, quần âu và một chiếc áo khoác trắng, mái tóc điểm bạc cắt bằng không hề kiểu cách.

- Cô vừa nghe Megumi kể chuyện của em. Đây là Kanaishi, trợ giảng của cô. Chuyên môn của cậu ấy là tâm lý học tội phạm. Nghe nói em gặp phải đối tượng khá nguy hiểm nên cô gọi cậu ấy đến.

Wakatsuki ngồi xuống sofa và trao danh thiếp cho Kanaishi. Megumi liền đứng dậy pha cà phê cho anh. Wakatsuki nhận ra giáo sư Daigo nở nụ cười trìu mến trong lúc dõi theo bóng dáng Megumi, có lẽ chuyện anh và cô đang yêu nhau không qua nổi mắt bà.

Sự im lặng bao trùm mất một lúc sau khi Wakatsuki tuần tự kể lại các sự việc. Tất nhiên, tên nhân vật được giấu kín. Vẻ bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt Megumi.

- Trước mắt, chúng ta cứ giả định chính nhân vật K đó đã gây ra vụ giết người nhé. - Giáo sư Daigo nghiêm túc nói - Gã không muốn mình trở thành người đầu tiên phát hiện ra cái xác nên đã cố tình gọi Wakatsuki đến… Nắm được đại khái diễn biến rồi đúng không? Khó mà nói gã là hung thủ thông minh được. Kanaishi, em phân tích thế nào về lý lịch của K?

- Vâng. Em chưa thể đưa ra phán đoán chính xác chỉ qua câu chuyện lần này, tuy nhiên giả sử đúng là K đã giết người thì chắc chắn gã là kẻ thiếu hụt những chức năng tâm thức như sự đồng cảm, lương tâm và sự hối cải. Thêm vào đó, có khả năng trong con người gã lẫn lộn cả tính thiếu kiểm soát lẫn tính bộc phát.

- Hội chứng phi đạo đức nhỉ?

Giáo sư Daigo lẩm bẩm. Wakatsuki hỏi ý nghĩa của cụm từ vì chưa nghe đến bao giờ.

- Rối loạn nhân cách có rất nhiều loại, với những trường hợp thiếu hụt tâm thức cũng như có tính thiếu kiểm soát và tính bộc phát kết hợp với nhau thì được gọi là hội chứng phi đạo đức. Đây là sự kết hợp tệ nhất, rất dễ lặp lại những tội ác nghiêm trọng.

Quả thực không gì nguy hiểm bằng một kẻ tàn ác cực độ không thể kiềm chế được bản thân, đã vậy còn dễ bộc phát cơn giận dữ điên cuồng.

- Nhưng một kẻ như thế có thực sự tồn tại không? - Megumi thắc mắc, một tay cô cầm cốc cà phê với vẻ đăm chiêu - Đúng là có hai kiểu người, những người giàu tình cảm và những người nghèo tình cảm hơn, nhưng liệu có ai không có chút cảm xúc nào không? Tâm lý học tội phạm không phải chuyên môn của em nhưng em nghĩ mỗi người một khác, không thể đánh đồng tất cả bằng một vài từ ngữ.

- Ý em là nghe có vẻ hơi áp đặt, đúng không?

- Vâng, ngay bản thân những từ như “thiếu hụt tâm thức” cũng đáng đặt ra nghi vấn. Liệu chúng có đơn thuần được sinh ra từ tâm lý học?

- Ý cô là gì? - Nét mặt Kanaishi bỗng chốc trở nên gay gắt - Chẳng phải phía cảnh sát hay kiểm sát viên đều có nhu cầu rập tội phạm vào các khuôn nhất định để thuận tiện cho việc điều tra và xét xử hay sao? Trên phương diện đó thì sử dụng những thuật ngữ này quá thuận tiện. Nếu kết luận bị cáo là một kẻ thiếu hụt tâm thức thì dù hắn có gây tội ác đến nhường nào cũng không cần thiết phải điều tra đến tận chân tơ kẽ tóc. Đương nhiên tôi không có ý nói các nhà tâm lý học tội phạm sáng tạo ra các thuật ngữ chỉ để đáp ứng yêu cầu của cảnh sát đâu nhé.

Trước lý luận của Kanaishi, Wakatsuki hơi bực mình nhưng Megumi không có vẻ gì là hoảng hồn vì bị lép vế. Đúng lúc đó, giáo sư Daigo nói chen vào như để xoa dịu sự căng thẳng:

- Cô hiểu nghi vấn của em, đúng kiểu Kurosawa. Về việc đặt tên “Thiếu hụt tâm thức” hay “Hội chứng phi đạo đức”, thực sự cô cũng cho rằng có vấn đề.

Kanaishi toan mở miệng nhưng đã bị bà ngăn lại.

- Thế nhưng... có lẽ cô nên kể lại kinh nghiệm của mình thì hơn. Cô đã từng chứng kiến một vụ có thể xem là ví dụ thực tế cho vấn đề này.

Giáo sư Daigo nở nụ cười nhưng vết nhăn hằn sâu giữa hai chân mày lại chứng tỏ rằng bà đang nhớ lại một kí ức chẳng mấy dễ chịu.

- Người đó là sinh viên của cô. Cậu ta hơn Wakatsuki hai, ba khóa. Lần đầu tiên cô chú ý đến sinh viên đó, là lúc xem tranh cậu ta vẽ trong bài kiểm tra Baum[1].

Wakatsuki từng nghe đến bài kiểm tra này rồi nhưng nhất thời không nhớ ra đó là bài kiểm tra thế nào. Giáo sư Daigo dường như đọc được biểu cảm của anh.

Lúc mới nhập học em cũng phải vẽ đúng không? Đó là bài kiểm tra tâm lý bằng cách để các em vẽ một cái cây lên tờ giấy A4, sau đó phán đoán hình tượng cá nhân của người vẽ. Thực ra lý do tiến hành bài kiểm tra Baum đối với toàn bộ sinh viên mới là vì trường ta đang giữ kỉ lục không mấy vinh quang: Trường có tỉ lệ tự sát cao hàng đầu trong số các trường đại học công lập.

Chuyện này thì Wakatsuki đã từng nghe rồi. Không chỉ có thế, thời anh còn ở trường, tỉ lệ lưu ban của trường cũng thuộc hàng top.

- Cô đã xem vô vàn bức vẽ cây của các tân sinh viên và cực kì kinh ngạc bởi đó giống như một cuộc “tổng tấn công” của những bức tranh dị thường. Có bức chỉ còn gốc cây đã bị chặt nhẵn thín, có bức thân cây bị toác ra tơi tả, có bức lại ngây ngô như tranh của trẻ lên ba, còn một bức vô cùng hiếm thấy là cây đã trồi lên mặt đất rồi nhưng ngọn cây lại cong xuống, đâm sâu vào lòng đất. Chà, cô không dám diễn giải ý nghĩa ở đây… Có điều, đây cũng là những mẫu rất hay để biết được điều gì sẽ xảy ra nếu đánh giá con người chỉ dựa trên những giá trị chênh lệch so với tiêu chuẩn. Và cậu sinh viên đó, gọi là F đi, nằm trong số “lệch chuẩn” ấy. Cả đời cô cũng không thể quên được bức tranh của cậu ta, dù mới chỉ nhìn qua một lần.

Giáo sư Daigo khẽ rùng mình.

- Nó là bức tranh mà bất cứ ai nhìn thấy, kể cả người không có kiến thức về tâm lý học đi chăng nữa, đều cảm nhận được vẻ quái dị. Với bài kiểm tra Baum, phần trong lòng đất được coi là biểu hiện của vô thức. Phần này chiếm hơn một nửa bức tranh của F. Nhưng vấn đề không nằm ở đó mà nằm ở nội dung bức vẽ. Thứ bị quấn vào gốc cây là một xác người, xung quanh là những mảnh xác chết rữa nát nằm la liệt. Những rễ cây mảnh như những đường huyết quản mỏng dính bằng sợi tóc bám chặt lên toàn thân cái xác để hút chất dinh dưỡng, còn họa tiết trên thân cây trông chẳng khác gì những khuôn mặt người đang tột cùng đau đớn... Cả nét vẽ lẫn phối cảnh đều kì quặc, đó là một bức tranh nguệch ngoạc nhưng lại lôi cuốn dị thường.

- Cô đã tư vấn tâm lý cho sinh viên đó sao?

Giáo sư Daigo gật đầu trước câu hỏi của Wakatsuki.

- Ừ, cô đã gặp thử. Trông cậu ta cũng không đến mức bất thường như cô tưởng tượng. Trong mắt cô, cậu ta không hề tệ. Gia cảnh tầm tầm, cũng học hành căng thẳng để thi đỗ đại học. Ấn tượng của cô về cậu ta là một thanh niên bình thường, chỉ số IQ cao nhưng hướng nội. Điểm khác người có chăng chỉ là chuyện cô pha cà phê vừa xay ra mời nhưng cậu ta không hề động đến. Cậu ta giải thích vì khứu giác có vấn đề bẩm sinh nên hoàn toàn không cảm nhận được mùi hương...

Giáo sư Daigo uống một ngụm cà phê như để xác nhận khứu giác của bà vẫn bình thường.

- Về bức vẽ, cậu ta nói đã tưởng tượng ra hình ảnh “xác chết chôn dưới gốc cây hoa anh đào” của nhà văn Kajii Motojiro và vẽ nó. Giờ nghĩ lại thì đó chỉ là lời bào chữa thôi. Cô đã gặp F thêm vài lần nhưng cũng không thể xác định được chuyện gì đang xảy ra. Bấy giờ cô chỉ nghĩ, F đã chống đối bài kiểm tra tâm lý bằng cách cố tình vẽ bức tranh ấy hòng làm giáo viên phải đau đầu.

Giáo sư Daigo thở dài và nheo mắt, dường như bà không hề muốn đá động đến phần kí ức này.

- Mười tháng sau, F bị cảnh sát bắt. Lúc biết chuyện, cô ngạc nhiên lắm, nghe đâu cậu ta bám riết một nữ sinh quen qua tiệc giao lưu rồi cứ lập đi lặp lại các hành vi như một ngày gọi điện cho cô gái ấy mười mấy lần bất kể ngày đêm, phục kích ở cổng trường đại học hay bám đuôi cô gái. Đó giống như những bước khởi điểm của một kẻ đeo bám vậy. Cuối cùng, cậu ta theo về tận nhà cô gái. Cả ánh mắt lẫn thái độ đều vô cùng gian xảo, khác hoàn toàn lúc gặp cô trong các buổi phỏng vấn. Cô gái rất sợ hãi nên người anh trai đã ra đối phó thay, sau một hồi cự cãi, F đâm trọng thương cả hai anh em bằng con dao mang theo... Mỗi người bị đâm hơn chục nhát. Cô đã nói chuyện với cảnh sát và được biết cách đâm đó mang dụng ý giết người rõ ràng, và việc hai anh em nhà kia còn sống sót gần như là một phép màu.

Đôi mắt giáo sư Daigo tối sầm lại. Không ai định hỏi gì thêm.

- Biết chuyện F từng được tư vấn tâm lý ở trường, cảnh sát đã đến hỏi ý kiến thầy Yamazaki bên Tâm lý học tội phạm. Cô cũng tham gia buổi họp vì đã từng phỏng vấn cậu ta trước đây. Nói ra thật xấu hổ nhưng đến lúc bấy giờ, cô mới biết được con người thực sự ẩn giấu đằng sau diện mạo ngoan ngoãn giả tạo của F. Một thanh niên tàn ác, đáng sợ, không màng đến tính mạng của người khác chỉ để thỏa mãn dục vọng bản thân. Thầy Yamazaki cho rằng cậu ta bị rối loạn nhân cách, bao gồm cả thiếu hụt tâm tính, tức là mắc hội chứng phi đạo đức và vẫn có khả năng chịu trách nhiệm cho hành vi của mình. Tuy nhiên, trước khi khởi tố, một cuộc giám định thần kinh đã được tiến hành theo yêu cầu của luật sư. Bác sĩ chuyên khoa thần kinh chẩn đoán F bị bệnh tâm thần phân liệt hoang tưởng. Rốt cuộc, F không bị khởi tố mà được sắp xếp cho nhập viện tâm thần. Vụ án giết người đã trở thành một vụ trẻ vị thành niên mắc bệnh tâm thần nên báo chí chỉ đăng một mẩu tin ngắn ngủi.

- Cô nghĩ F không mắc bệnh tâm thần phân liệt ạ?

Nghe câu hỏi của Wakatsuki, giáo sư Daigo nở nụ cười yếu ớt.

- Cô nghĩ vậy, nhưng cô không thể nói điều đó cho bất kì ai. Ranh giới giữa kẻ rối loạn nhân cách với bệnh nhân thần kinh mập mờ lắm. Vả lại, phía kiểm sát và phía luật sư, mỗi bên lại có ý đồ riêng nên bên nào đề nghị giám định, bên đó sẽ dễ được thiên vị. Nói một cách cực đoan thì nếu để cho một trăm người giám định, khả năng sẽ cho ra một trăm kết quả giám định thần kinh khác nhau.

- Cậu sinh viên đó bây giờ ra sao ạ? Megumi khẽ hỏi.

- Cậu ta bị cách ly khoảng một năm trong viện tâm thần, sau đó về nhà và tiếp tục đi khám định kì một thời gian. Nhưng như cô vừa nói đấy, cô không nghĩ cậu ta bị tâm thần phân liệt nên cũng có khả năng trị liệu không hiệu quả. Sau này, cô không nghe thêm được tin tức gì về cậu ta nữa... Nhưng kể từ lúc ấy, cô đặc biệt chú ý đọc báo mảng xã hội vì nghĩ là một ngày nào đó, tên của F sẽ xuất hiện.

Giáo sư Daigo lộ nét mặt buồn bã.

- Ở F còn có một điểm khác thường nữa. Cậu ta bẩm sinh bị thiếu mất một phần xương sọ. Phía sau đầu bên trái có vết lõm nhưng cậu ta để tóc che đi, thành thử nếu ấn vào thì mới cảm nhận được. Cậu ta suốt ngày phải đội một chiếc mũ đặc biệt với phần bên trong được thiết kế như mũ bảo hiểm để đề phòng tai nạn. Thời bấy giờ, cô không nghĩ chi tiết đó có gì quan trọng… - Giáo sư Daigo nhìn sang phía Kanaishi - Trong câu chuyện của Wakatsuki, não K cũng có dị tật đúng không nhỉ? Liệu những bất thường này có gây ảnh hưởng trực tiếp đến tính cách không?

- Thưa giáo sư, người ta cho rằng di chứng của bệnh viêm não, chấn thương sọ não hay dị tật bẩm sinh sẽ để lại thương tật nhỏ cho não, có trường hợp dẫn đến rối loạn tính cách. Đây được gọi là MiBOCCS, hội chứng biến đổi đặc điểm hữu cơ của não... Nghe nói trong trường hợp này, tần suất phát sinh các loại rối loạn như thiếu hụt tâm thức, hình thành tính bộc phát và tính bảo thủ khá cao, trùng khớp với dự đoán là K mắc hội chứng phi đạo đức. - Kanaishi vừa xoa hai tay vào nhau vừa bất ngờ chuyển tông giọng lên cao chót vót - Có điều, số người mắc thương tật tương tự nhưng không xuất hiện biểu hiện rối loạn tâm lý lại nhiều hơn hẳn. Y học hiện nay vẫn bó tay, không thể biết được loại tổn thương não nào sẽ dẫn đến sự biến đối tính cách.

Mỗi lần Wakatsuki tưởng chừng đã nắm được thóp của Komoda Shigenori thì sự thật lại trôi tuột qua kẽ ngón tay, mọi thứ vẫn lờ mờ như bị đám sương bao phủ.

- Thưa cô, còn một chuyện về K mà em vẫn chưa thể lý giải - Wakatsuki chồm người khỏi ghế - K nhặt rất nhiều chó bị bỏ rơi và đem về nhà nuôi. Em đã tận mắt thấy gã rất cưng chiều chúng và không có vẻ gì là đang diễn. Em không sao liên hệ được dáng vẻ đó với một kẻ giết người vì tiền bảo hiểm…

- Vậy à. Gã cưng chiều như thế nào?

Wakatsuki nhớ lại giọng gọi chó ngọt như mía lùi bất thường của Komoda. “Ôi, con buồn hả Kenta... Ơ kìa, Junko à, con cũng lại đây đi...”

- Gã đặt tên cho tất cả lũ chó như đặt tên người, cách gọi tên cũng ngọt ngào như đang nựng con cái chứ không đơn thuần là nựng chó cưng ạ.

- Ra là vậy. Hay đấy. Có rất nhiều trường hợp mà sự đa cảm thái quá lại là mặt trái của sự tàn ác.

Megumi có vẻ bồn chồn, hình như cô không được thoải mái.

- Nhưng có nhiều người như vậy không ạ? Em cũng hay nựng vật nuôi lắm. Mấy đứa nhà em... à, em đang nuôi hai con mèo ở nhà trọ và suốt ngày nói chuyện với chúng y như nói chuyện với người.

Giáo sư Daigo mỉm cười với cô học trò cưng:

- Cô nghĩ em cũng biết rõ rằng sự cảm thương cũng là một loại tình cảm, vậy nên những người có tính cảm thương cũng được chia ra làm hai dạng, chính diện và phản diện. Dạng chính diện là trường hợp dư thừa năng lượng tình cảm, giống như những cô bé ở tuổi dậy thì, còn dạng phản diện là trường hợp dòng chảy tình cảm bình thường bị chặn lại bởi một nguyên nhân nào đó và buộc phải để tình cảm thoát ra dưới dạng cảm thương. Cô nghĩ Kurosawa rõ ràng là dạng thứ nhất, còn K sẽ là dạng thứ hai.

Megumi tỏ ra chưa tâm phục khẩu phục.

Wakatsuki nhớ về những nhân vật lịch sử tàn nhẫn có biểu hiện tương tự. Hoàng đế Nero đã phóng hỏa khắp thành Roma rồi lại sáng tác những bài thơ đầy đau khổ. Tần Thủy Hoàng. Từ Hi Thái Hậu. Cả chuyện Goring[2] khóc thương cho chú chim nhỏ mới chết...

Wakatsuki vẫn còn một nghi vấn nữa. Anh lấy từ trong cặp xách ra kẹp tài liệu có đựng một bản tổng hợp. Đây chính là bài văn của Kosaka Shigenori và Komoda Sachiko trong tập san mượn từ cô giáo Hashimoto mà anh đã lược bỏ tên riêng và đánh lại bằng máy đánh chữ.

- Đây là bài tập làm văn hồi lớp Năm của vợ chồng nhà K. Em muốn biết ý kiến của cô.

Tờ giấy được chuyền từ giáo sư Daigo sang Kanaishi rồi đến Megumi. Đọc xong một lượt, giáo sư Daigo có vẻ rất hứng thú, Kanaishi thì thờ ơ, trong khi Megumi lại chăm chú như thể cảm nhận được điều gì đó.

- Thú vị lắm.

Tờ giấy đã được chuyển về chỗ giáo sư Daigo, bà cầm lên đọc thêm một lần nữa.

- “Giấc mơ” của K ngắn quá nhỉ? Có cảm giác như ấn tượng về nhân vật K có chút thay đổi đúng không?

- Em cũng nghĩ vậy! - Megumi hào hứng đáp lời giáo sư Daigo. - So với độ tuổi học sinh lớp Năm thì có thể gã phát triển hơi chậm, nhưng hoàn toàn không mang lại cảm giác bị thiếu hụt tâm thức.

Nói mới nhớ, chuyên ngành của Megumi là tâm lý học trẻ em, trong số những người ngồi ở đây, chắc chắn cô là người đọc nhiều bài văn của lũ trẻ hơn bất kì ai.

- Nhưng không thể phán đoàn chỉ dựa trên bài văn ngắn này đúng không? -Kanaishi cười gượng.

- Đúng là như vậy. Nhưng nếu là người tàn ác thật thì sẽ không thể có những cảm xúc này được. - Megumi hình như đang bực dọc vì không thể diễn đạt đầy đủ những gì mình suy nghĩ.

So với bài “Giấc mơ” thì bài “Giấc mơ về cái xích đu” nhàm chán hơn, hay có thể nói là để lại ấn tượng mờ nhạt hơn. Thế nhưng nãy giờ cô cứ băn khoăn mãi... Có cảm giác như cô đã từng nghe câu chuyện về giấc mơ giống thế này ở đâu đó rồi... Nét quan tâm sâu sắc ánh lên trong mắt giáo sư Daigo.

- Wakatsuki, em cho cô tờ giấy này được không? Cô muốn đọc lại và suy nghĩ thêm chút nữa.

- Vâng, có gì cô báo cho em biết với ạ.

Ngoài miệng nói vậy nhưng Wakatsuki cảm thấy rất thất vọng. Khi những ý nghĩa tâm lý học sâu xa được làm sáng tỏ cũng là lúc anh nhận ra chúng chẳng thể giúp anh giải quyết những vấn đề mà anh đang phải đối mặt trong thực tế. Dù họ có tư vấn cho anh nhiều đến đâu thì sau cùng cũng chỉ là người ngoài cuộc, cách duy nhất là anh phải tự mình chiến đấu.

Lúc Wakatsuki rời phòng nghiên cứu của giáo sư Daigo thì nền trời đã chuyển màu xanh thẫm. Anh mời Megumi đi ăn tối, cả hai cùng thả bộ trên đường Imadegawa.

- Sao anh không kể với em? - Megumi ngập ngừng hỏi.

- Chuyện gì cơ?

- Vụ nguy hiểm của anh đấy.

- À, nhưng cũng chưa hẳn là dính vào xã hội đen mà - Wakatsuki cố dùng giọng bình thản.

- Chỉ là “chưa” thôi đúng không?

Wakatsuki nhìn sang Megumi, đúng lúc khuôn mặt cô khuất dưới bóng cây nên anh không thấy rõ biểu cảm.

- Chuyện này cũng không phải hiếm mà. Trước khi đến Kyoto, anh đã từng nghe vài vụ từ một trưởng phòng dày dạn kinh nghiệm chuyên làm việc với những đối tượng như thế ở trụ sở chính rồi. Anh ấy tên Shidara, hiện đang là trưởng phòng Phí bảo hiểm. Nghe đâu từng bị khách đánh mấy lần liền, cũng may chưa bị thương nặng.

Gương mặt dễ chịu và cần mẫn của trưởng phòng Shidara hiện lên trong đầu Wakatsuki.

- Ban đầu anh Shidara cũng sốc lắm, vì không ngờ bạo lực lại tồn tại trong thế giới của nhân viên văn phòng. Nhưng về sau, anh ấy nhận ra việc bị đối phương hành hung lại hóa hay, bởi anh ấy có thể đổ mọi tội lỗi lên đầu họ và dẫn dắt các cuộc thương thảo sao cho thuận lợi, lúc cần còn có thể tố cáo với cảnh sát. Nếu nhìn xa được đến đó thì chẳng còn gì đáng sợ cả.

Megumi im lặng lắng nghe.

Hai người đi lên dốc rồi rẽ trái ở đường Chùa Bạc. Nếu cứ đi thẳng mãi sẽ bị chắn bởi những vách núi thoai thoải, nhưng chỉ cách đó vài cây số sẽ là thành phố Otsu của tỉnh Shiga.

- Em có cảm giác đối thủ của anh Wakatsuki khác hẳn với những kẻ đánh anh trưởng phòng. - Megumi đột ngột nhận xét khiến Wakatsuki giật mình.

- Em nói những kẻ trong câu chuyện ban nãy ư? Khác ở đâu?

- Tên K kia đã tự cắn tay mình chảy máu lênh láng đúng không? Em nghĩ người bình thường chẳng ai làm như vậy đâu.

- Gã đó đúng là bất thường mà.

- Hoặc có khi… đó là lời nhắn gửi của gã.

Wakatsuki dừng bước, quay sang nhìn Megumi.

- Ý em là sao?

- Tự làm tổn thương cơ thể mình để ra oai với đối phương vốn là một dạng ngôn ngữ cơ thể thông thường của loài người. Có rất nhiều trường hợp tương tự, chẳng hạn như cắn lưỡi hoặc đập đầu thật lực vào tường…

Wakatsuki nhớ lại cảnh Komoda Shigenori tự cắn tay mình. Ánh mắt tựa loài thú hoang đang điên đại vì bị tấn công. Đồng tử thu lại nhỏ xíu. Điều đó chứng tỏ chính bản thân Shigenori cũng đang đau đớn tột cùng. Gã bất chấp cơn đau để truyền tải thông điệp gì đến Wakatsuki đây?

Không đợi Megumi nói, anh cũng đoán được ý nghĩa của hành động đó. Đe dọa. Hoặc tuyên bố phục thù.

Hai người lặng lẽ bước trên đường Shirakawa. Lát sau, họ mở cửa bước vào quán ăn có tấm biển đề chữ “Quán ăn Papyrus” ở tầng hầm B1 của một tòa nhà.

Dù chưa đặt chỗ trước nhưng cả hai vẫn được chủ quán Sasanuma mời ngồi vào vị trí giáp tường khá đẹp. Sasanuma là đàn anh của Wakatsuki và Megumi thời đại học, anh mở quán ăn này với mục đích tái hiện hương vị ẩm thực của các nước trên thế giới, nơi anh từng đạp xe qua. Hồi còn là sinh viên, Wakatsuki có duyên quen anh vì công việc làm thêm ngắn hạn, nên thỉnh thoảng bây giờ anh vẫn cùng Megumi đến quán.

Wakatsuki lại một lần nữa cảm nhận sâu sắc rằng nơi chốn thay đổi thì tâm tình sẽ chuyển biến theo. Đồ ăn được mang lên liên tục cùng những ly rượu vang, ngay cả Megumi cũng đã lấy lại vẻ rạng rỡ từ lúc nào.

Quán ăn có nhiều hốc tường được bày la liệt những đồ gốm sứ, vốn là sản phẩm sáng tạo của các tác giả trẻ. Thứ ngay sau lưng Megumi có hình thù vô cùng độc đáo, nó khiến Wakatsuki liên tưởng đến những đồ cúng tế rườm rà thời cổ đại. Lớp men xanh lục pha lẫn sắc vàng ánh lên tuyệt đẹp dưới đèn điện.

- Cứ nhìn chúng là em lại cảm thấy con người có rất nhiều trái tim - thở dài trong lúc ngắm đống đồ gốm - Anh này, anh có biết chân lý quan trọng nhất mà em học được trong suốt quá trình nghiên cứu tâm lý học là gì không?

- À…

Wakatsuki chỉ nghĩ ra được một câu trả lời rất dễ khiến Megumi nổi giận.

- Đó là vũ trụ này quá phức tạp, mỗi con người lại là một thực thể hoàn toàn khác nhau.

Megumi nghiêng ly, Wakatsuki rót rượu vang cho cô, nhưng dường như hôm nay cô uống nhanh hơn bình thường. Hai người đã uống cạn ba chai half-bottle[3] rồi.

- Em đã cảm nhận rất rõ điều đó từ khi học ngành Tâm lý học trẻ em và tiếp xúc nhiều với trẻ con. Chắc anh Wakatsuki nghĩ đứa trẻ nào cũng giống nhau đúng không?

- Anh đâu có nghĩ vậy.

Wakatsuki phản đối nhưng Megumi vờ như không nghe thấy.

- Mọi người đều nghĩ vậy, nghĩ rằng trẻ con cũng giống như loài động vật chỉ có hệ thần kinh tủy sống, không có những lo lắng phức tạp như người lớn. Nhưng cứ thử nói chuyện với bọn trẻ sẽ thấy chúng không đơn giản, chính xác là mỗi đứa một vẻ, chẳng đứa nào hoàn toàn giống với mô tả trong sách giáo khoa tâm lý học đâu.

- Anh hiểu điều em muốn nói.

- Thế nên em hoàn toàn phản đối chuyện phân tích con người theo định kiến nhé.

Wakatsuki gật đầu.

- Gọi họ là “kẻ thiếu hụt tâm thức”, có khác nào coi họ là quỷ đâu? Còn “hội chứng rối loạn nhân cách” thì không còn gì để nói nữa. Mấy từ như “bảo thủ” rồi thì “vô cảm”, có nghĩ mãi cũng chỉ thấy giống thuật ngữ của Sở Cảnh sát hay Bộ Tư pháp chứ chẳng phải của nhà tâm lý học. Tên Kanaishi đáng ghét ấy đã đành, nhưng em không ngờ ngay cả cô Daigo cũng lại tán đồng.

- Ừm, đúng là mấy từ đó nghe không hay thật - Wakatsuki cố đồng tình với chủ đề câu chuyện - Ví dụ nhé, anh đọc trên báo thấy người ta đang tính đổi tên bệnh tâm thần phân liệt đúng không? “Tâm thần phân liệt” vốn được trực dịch từ một từ tiếng Đức có ý nghĩa xấu, đã vậy lại chẳng hề khớp với tình trạng bệnh, hơn nữa còn dễ gây nhầm lẫn với bệnh đa nhân cách. Mới nghe đã có cảm giác tối tăm, cứ như chứng bệnh vô phương cứu chữa ấy, người nhà bệnh nhân mà nghe bác sĩ tuyên bố thế thì họ sẽ tuyệt vọng đến mức nào? Tương tự, từ “thiếu hụt tâm thức”, đổi đi một chút có phải nhẹ nhàng hơn không?

- Khoan đã, anh mà cũng nghĩ đây chỉ là vấn đề tên gọi thôi sao?

Wakatsuki không biết trả lời thế nào, đành im lặng hút thuốc.

- Anh thực sự cho rằng trên đời này tồn tại những con người không có chút nhân tính nào à?

Wakatsuki thở dài, dụi tắt điếu thuốc. Nói dối lúc này sẽ bị Megumi phát hiện ngay.

- Ừ, anh nghĩ vậy.

- Sao lại thế? Là K sao?

- Ừ.

- Anh dựa vào đâu mà khăng khăng như vậy? Anh đọc được suy nghĩ của hắn chắc?

- Đương nhiên không ai đọc được, nên đành phán đoán thông qua cách người đó hành động thôi.

- Kể cả thế thì anh cũng chưa có chứng cứ rõ ràng, đúng chứ? Chỉ qua vài điểm đáng nghi hay bằng chứng lờ mờ mà đã khẳng định một con người là quái vật thì thật là...

- Em nói thế vì trên thực tế em chưa từng gặp những kẻ như thế.

Anh biết mình lỡ miệng nhưng đã quá muộn. Megumi hằm hằm nhìn anh.

- Câu nói của anh thật hèn nhát. Anh bảo em chưa gặp bao giờ nên không hiểu, vậy mà là phản biện à?

- Nhưng đấy là sự thật nên anh đành chịu, cả cô Daigo cũng nói rồi còn gì? Ngoài đời quả thực có tồn tại những kẻ thiếu hụt tâm thức, và chỉ ai âm thầm theo dõi chúng mới phát hiện ra bộ mặt thật mà thôi.

- Em không tin... - Megumi uống cạn chỗ rượu vang còn lại, viền mắt đỏ ngầu như đang khóc - Cả anh Wakatsuki, cả Kanaishi lẫn cô Daigo đều sai bét rồi! Em nghĩ con người tên K đó có nhân tính đàng hoàng.

- Sao em nghĩ vậy?

- Vì bài tập làm văn ấy - Megumi lắc đầu như cố gạt đi một sợi tóc vướng trên mặt - Một đứa trẻ viết như thế thì không thể nào là quái vật được.

- Anh cảm giác chính điều đó mới là căn cứ lập lờ ấy - Wakatsuki hơi bực - Em mâu thuẫn nhỉ? Trên đường đến đây, em còn bảo đối thủ anh đang gặp phải là con người nguy hiểm, khác với những kẻ chỉ ra tay đơn thuần vì máu nóng bốc lên đầu kia mà?

- Không mâu thuẫn đâu.

- Vì sao?

Megumi im bặt. Wakatsuki muốn truy cứu nhưng nhìn mặt cô, anh liền dẹp ngay ý định ấy.

Có lẽ lúc này nên về thì hơn. Anh lặng lẽ đứng lên thanh toán, tiện thể nhờ Sasanuma đang lo lắng gọi hộ một chiếc taxi.

Phải mất một lúc lâu men rượu mới bắt đầu ngấm. Wakatsuki mở cửa và loạng choạng bước vào phòng.

Anh ghé miệng vào vòi nước trong bếp. Nghe nói chẳng ai biết được có thứ gì trong bồn chứa nước của các tòa nhà trong thành phố, nhưng giờ chuyện đó không quan trọng. Cởi áo vest và nới lỏng cà vạt xong, anh nằm vật xuống giường.

Từ lúc rời khỏi quán Papyrus cho đến khi vào taxi và đóng cửa, Megumi không nói một lời. Hôm nay anh đã định cùng cô ngủ lại một khách sạn tử tế nào đó, nhưng xem ra Komoda Shigenori đang bắt đầu gây ảnh hưởng xấu lên mọi mặt cuộc sống của Wakatsuki.

Để cô về rồi, anh đến quán rượu một mình và uống thêm rất nhiều.

Wakatsuki thở dài, cởi tất và kéo phăng cà vạt khỏi cổ, đúng lúc ấy, ánh mắt anh chạm phải chiếc điện thoại không dây trên mặt bàn. Nút báo có hộp thư thoại đang nhấp nháy.

Vẫn nằm sõng soài, anh với tay lấy chiếc máy con trên đầu giường, ấn nút nghe rồi áp vào tai.

“Bạn có ba mươi tin nhắn thoại,” tiếng máy thông báo.

Anh hoảng hồn. Cơn say tưởng chừng tan hẳn. Con số này không bình thường chút nào. Nói đúng hơn, đây là con số tin nhắn tối đa mà máy có khả năng lưu lại.

Ba mươi tin nhắn lần lượt được phát ra.

Tất cả đều không lời.

Những tin nhắn này có độ dài khoảng năm đến mười giây sau âm báo bắt đầu. Kể từ sau 10 giờ tối, có ai đó cứ năm phút lại gọi điện đến một lần.

Wakatsuki nghe hết một lượt vì sợ giữa chừng có lẫn tin nhắn nào khác rồi xóa toàn bộ.

Tần suất quá nhiều so với một cuộc điện thoại trêu chọc gọi bừa, đủ thấy chủ nhân của chúng biết rõ Wakatsuki. Hơn nữa, căm ghét anh và dai dẳng đến nhường này thì chỉ có thể là một kẻ...

Nhưng làm sao gã biết số điện thoại của anh? Wakatsuki chưa đăng kí vào danh bạ điện thoại, còn danh sách tên ở chi nhánh chỉ được phát cho số ít nên không đời nào có chuyện lọt vào tay người ngoài.

Wakatsuki ngồi dậy. Như chỉ chờ có thế, điện thoại chính trên mặt bàn lập tức đổ chuông, phá tan không gian tĩnh lặng. Vài giây sau, máy con cũng bắt đầu reo, tạo thành một vòng âm thanh liên tục đến chói tai.

Wakatsuki nhấc máy con theo phản xạ. Máy được kết nối, mọi dây thần kinh trong tai anh như căng lên. Từ thâm tâm, anh chỉ hi vọng đây là cú điện thoại của Megumi, cô gọi đến và sẽ an ủi anh vài câu như, “Anh Wakatsuki à? Em xin lỗi chuyện vì chuyện vừa nãy, em uống hơi nhiều…”

Đầu đây bên kia im lặng. Nỗi bất an lẫn căng thẳng chạy dọc cơ thể Wakatsuki. Anh không dám lên tiếng. Anh sẽ không chủ động mà định bụng chờ đối phương sốt ruột nói ra điều gì đó. Anh cảm nhận được ở bên kia, ai đó cũng đang nín thở nghe ngóng tình hình.

Một phút trôi qua mà Wakatsuki cảm thấy như dài vô tận, cuộc gọi bị ngắt đột ngột. Xác nhận có tiếng tút tút vang lên, anh đặt máy xuống, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Anh vừa đứng dậy cởi áo sơ mi và quần thì điện thoại lại đổ chuông.

Chuyện gì thế này?

Anh nhấc máy, trong lòng dấy lên hi vọng mong manh, lần này có lẽ là Megumi.

Nhưng đối phương vẫn không nói gì.

Wakatsuki dập mạnh máy. Chưa đầy ba mươi giây sau, chuông lại đổ.

Anh nhấc máy. Anh muốn nổi đóa nhưng sợ làm vậy sẽ rơi vào bẫy của đối phương. Sau khi xác nhận đối phương không nói gì, anh cúp máy. Ngay lập tức chuông lại đổ.

Lần này anh nhấc máy rồi cúp luôn. Tuy vậy, điện thoại lại đổ chuông ngay sau đó.

Sau một hồi chơi trò đuổi bắt, Wakatsuki quyết định rút dây điện thoại.

Sự im lặng đã quay trở lại.

Tim anh đập thình thịch. Anh biết thần kinh mình đang căng lên vì giận dữ.

Wakatsuki lấy lon bia từ tủ lạnh, dựa vào ghế trong bếp và tu liền một hơi. Bia kích thích đầu lưỡi anh chẳng khác gì cồn y tế, anh không cảm nhận được mùi vị gì khác ngoài mùi kim loại của lon nhôm.

Anh không muốn uống thêm nhưng chẳng còn cách nào để làm dịu cảm giác căng thẳng khó chịu này.

May sao, uống cạn lon bia 500 ml, cơn say quay trở lại. Anh nằm vật ra giường, ngủ lịm đi như chết.

Đêm đó, Wakatsuki mơ thấy một giấc mơ kì quái.

Anh đang đứng một mình trong căn phòng tăm tối. Hình như đó là căn hộ anh đang thuê, nhưng trông cũng giống căn phòng nơi anh phát hiện ra xác chết treo của Komoda Kazuya.

Từ bên ngoài phòng, anh nghe thấy một âm thanh rất lạ. Hình như là tiếng bước chân, nhưng lẫn vào đó có cả tiếng kéo lê...

Là con nhện.

Tiếng chuyển động của tám cái chân cộng với tiếng kéo lê phần bụng căng phồng kì dị trên mặt đất. Con nhện đã quay trở về.

Anh nhìn khắp phòng và phát hiện mạng nhện chăng nhằng nhịt mọi phía, chỗ nào chỗ nấy treo rải rác những mảnh xác người.

Ra vậy, đây là tổ của con nhện.

Trốn nhanh đi! Anh nghe thấy tiếng hét thống thiết trong lòng. Cứ ở đây rồi sẽ bị ăn thịt mất.

Anh muốn bỏ chạy nhưng từ dưới sàn, một lỗ đen đã ngoác miệng ra từ lúc nào khiến anh không thể tiến lên phía trước dù chỉ một bước.

Tiếng bước chân kì lạ từ phía bên kia tường đang dần dần áp lại gần.

Wakatsuki giật lùi.

Tiếng bước chân dừng lại sát anh.

Anh nín thở nhìn trân trân ra cửa.

Cánh cửa mãi không mở. Wakatsuki đang nghĩ, lẽ nào con nhện đã đi đâu đó rồi.

Tức thì, từ phía sau anh, một luồng ánh sáng xuyên vào căn phòng tối om. Cánh cửa kéo sau lưng đã mở ra không một tiếng động.

Wakatsuki ngoảnh lại.

Ở đó, một sinh vật quái đản khó mà miêu tả thành lời đang cõng ánh sáng chói lòa trên lưng.

Vô số bộ phận giống như chân đang bò quằn quại nhưng anh không thể phân biệt được hình dạng rõ ràng, chỉ có những thứ na ná răng nanh to dài là phát sáng như gương.

Sinh vật đó đang nhăn nhở cười.

Anh biết mình sẽ bị ăn thịt nhưng không sao cử động được cơ thể theo ý muốn.

Cái bóng khổng lồ từ từ phủ lên đầu anh.

❀ ❀ ❀

[1] Banm Test, hay còn gọi là Tree Test là một dạng bài kiểm tra tâm lý được phát triển bởi nhà tâm lý học người Thụy Sỹ Charles Koch từ năm 1952. Bằng việc để một người vẽ một cái cây trên tờ giấy có kích thước chuẩn, người ta sẽ nhìn vào đó để phân tích tính cách cũng như cảm xúc tiềm ẩn bên trong người vẽ.

[2] Hermann Wilhelm Goring (1893-1946): chính trị gia người Đức, nhà chỉ huy quân sự và là thành viên hàng đầu của Đảng quốc xã.

[3] Loại chai có dung tích 375 ml.

suke Người dịch: Phùng Nguyệt —★— NHÀ ĐEN ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn - 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Kishi Yusuke

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.