Ngày 8 tháng Tư năm 1996, thứ Hai.
Ngừng bàn tay đang cầm cây bút chì xanh lại trong chốc lát, Wakatsuki Shinji khẽ vươn vai.
Anh vén rèm lên, để ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ phía Đông của phòng Tổng hợp, tạo thành những đốm nắng nhỏ trên mặt bàn. Những tia sáng li ti lấp lánh trên các đồ vật nằm trong khay bút, nào nắp bút bi, con dấu, kính lúp soi dấu hồ sơ và cả com-pa nữa.
Wakatsuki nhìn ra bên ngoài cửa sổ, bầu trời Kyoto trong vắt, đâu đó có những vệt mây đang lặng lờ trôi, như thể được quệt bởi đầu bút vẽ.
Anh hít căng không khí trong lành của buổi sáng rồi lại tiếp tục kiểm tra số hồ sơ yêu cầu tiền bảo hiểm tử vong đang chất đống trên bàn làm việc.
Một thợ mộc 48 tuổi, ho ra máu, nhập viện và bị chẩn đoán mắc ung thư dạ dày. Một nhân viên văn phòng 60 tuổi, ngất xỉu trong lúc chơi golf và bị phát hiện mắc bệnh u não. Một sinh viên đại học vừa làm lễ trưởng thành[1] năm nay, chạy xe quá tốc độ nên đâm phải cột điện ở khúc cua…
Wakatsuki đang đối diện với cái chết của những con người anh chưa một lần gặp mặt. Xem ra, khởi đầu mỗi buổi sáng bằng công việc như thế này thật chẳng mấy dễ chịu.
Trong vòng năm năm sau khi vào công ty, Wakatsuki được phân bổ về ban Đầu tư trái phiếu quốc tế ở trụ sở chính. Bấy giờ, trong đầu chỉ rặt những vấn đề kinh tế vĩ mô như lãi suất dài hạn của Mỹ hay tỉ giá hối đoái, thành ra anh cứ ý thức một cách mơ hồ rằng mình đã trở thành nhân viên của một cơ quan tài chính chứ nào phải công ty bảo hiểm nhân thọ. Tuy nhiên, vào mùa xuân năm ngoái, anh đã chuyển đến chi nhánh Kyoto làm công việc thẩm định tiền bảo hiểm tử vong. Kể từ đó, anh mới có cảm giác mình thật sự là nhân viên của một doanh nghiệp liên quan đến chuyện sống chết của con người.
- Hôm nay lại có hàng tá vụ tử vong nữa nhỉ.
Phó phòng Kasai Yoshio ngồi kế bên, nhìn sang bàn Wakatsuki và cất tiếng.
- Đang mùa xuân mà... Tội nghiệp quá.
Ngẫm lại, đúng là số người chết nhiều đến bất thường. Theo thống kê, lượng người chết nhiều nhất là vào mùa đông vì người già hay bệnh nhân sức khỏe yếu thường không vượt qua nổi giá rét.
Chắc chắn phải có nguyên do nào đó mới dẫn đến quá nhiều cái chết ngay giữa mùa xuân thế này... Wakatsuki thử lật mớ hồ sơ. Ngay dưới đơn yêu cầu tiền bảo hiểm do người thụ hưởng điền đều có biên bản xác nhận tử vong của bác sĩ, bản phô tô hộ khẩu gia đình, vài trường hợp có biên bản chứng minh tai nạn giao thông. Ẩn số ngay lập tức được giải đáp.
- Ồ, hồ sơ vụ hỏa hoạn ở quận Sakyo đây mà.
Khoảng ba tuần trước, một xưởng mộc bị thiêu rụi khiến năm người trong gia đình thiệt mạng. Hiện tại, có tổng cộng mười lăm yêu cầu tiền bảo hiểm tử vong cùng một lúc nên thoạt nhìn, số trường hợp có vẻ nhiều hẳn lên. Già nửa số đó là những loại bảo hiểm có tính tiết kiệm cao, chẳng hạn như bảo hiểm dưỡng lão kì hạn năm năm.
Chắc toàn những người không nỡ từ chối đây mà, Wakatsuki tưởng tượng. Họ đã động lòng vì lời nài nỉ “bị áp lực chi tiêu” của đám nhân viên bán bảo hiểm và cứ liên tiếp bỏ tiền ra mua giúp. Tỉ lệ tham gia bảo hiểm nhân thọ của Nhật Bản cao nhất thế giới, phần lớn là nhờ công của những khách hàng như thế.
- Mà này, có kẻ đốt đúng không? Biết thủ phạm chưa vậy?
- Chưa anh ạ, nhưng khả năng có người thụ hưởng rất thấp nên em nghĩ việc thanh toán không vấn đề gì đâu.
- Rõ thật là... Cứ phải tử hình hết cái bọn đốt nhà người khác làm vui đi cho rồi!
Kami lẩm bẩm. Anh xắn tay áo sơ mi lên, để lộ cánh tay to như lực sĩ, thi thoảng lại lấy khăn mùi soa lau mồ hôi trán. Chiều cao tầm 1m75, cân nặng lên đến 120 kilogam có lẻ nên nhiệt lượng thoát ra từ anh hẳn phải lớn hơn nhiều so với người bình thường. Mới buổi sáng đầu xuân mà lưng và phần nách chiếc áo sơ mi dài tay màu xanh da trời cỡ XXL trên người anh đã ướt đẫm.
Điện thoại đổ chuông. Kasai nhấc ống nghe không chút chần chừ rồi ấn chiếc nút đang nhấp nháy. Anh cố thực hiện kế hoạch chỉ đạo âm thầm đối với các nhân viên nữ rằng phải trả lời điện thoại ngay lập tức.
- Bảo hiểm Nhân thọ Showa chi nhánh Kyoto xin nghe! Xin lỗi đã để quý khách chờ lâu!
Giọng nam cao sang sảng của Kasai vang lên khắp phòng.
- Nhờ anh nhé, chủ nhiệm Wakatsuki.
Sakagami Hiromi đặt lên bàn tập hồ sơ yêu cầu tiền bảo hiểm trợ cấp nằm viện sau khi kiểm tra xong một lượt. Cô là nữ nhân viên xuất sắc đã có kinh nghiệm năm năm làm việc tại công ty. Ngoài hồ sơ mới, số hồ sơ đã được phân loại theo màu cũng nằm la liệt trên mặt bàn, nào là thanh toán bảo hiểm hết thời hạn, thanh toán bảo hiểm sinh kì, thanh toán lương hưu, vay tiền theo hợp đồng bảo hiểm, cắt hợp đồng, đăng kí con dấu, thay đổi người được bảo hiểm hoặc người thụ hưởng tiền bảo hiểm, đính chính địa chỉ hoặc ngày tháng năm sinh, thậm chí còn đính chính thông tin người thân hay giới tính của người mua, và cả tái phát hành bảo hiểm rủi ro chứng khoán nữa. Nói chung là muôn hình vạn trạng hồ sơ, không có thời gian mà đủng đỉnh. Wakatsuki nhanh chóng bắt tay vào kiểm tra. Ngoại trừ vụ cháy xưởng mộc, hầu hết đều là người chết do bệnh tật kinh niên, không thấy vấn đề gì. Nhưng gần đến cuối, anh phát hiện ra một trường hợp.
Bảo hiểm trọn đời 10 triệu yên, tham gia bảo hiểm đã hai mươi năm. Một hồ sơ rất bình thường, nhưng đáng chú ý nhất là dòng chữ “Biên bản xác nhận tử vong” đã được thay thế bằng dòng chữ “Biên bản khám nghiệm tử thi”. Sự khác nhau của hai biên bản này nằm ở chỗ, bác sĩ lập biên bản có khám cho người đó trong vòng 24 giờ trước lúc chết hay không. Nếu là “Biên bản khám nghiệm tử thi” thì ngay từ đầu, bác sĩ đã chỉ tiếp xúc với tử thi nên chưa thể khẳng định chắc chắn nguyên nhân gây ra cái chết.
Wakatsuki kiểm tra các mục theo thứ tự từ trên xuống dưới.
1.Tên: Tanaka Sato.
2. Ngày tháng năm sinh: ngày 21 tháng Tư năm Taisei thứ 11[2].
Wakatsuki nhẩm tính, nếu còn sống thì chưa đầy hai tuần nữa, người này sẽ bước sang tuổi 74.
3. Địa chỉ: quận Kuse, thành phố Joyo, Kyoto.
...
11. Dạng tử vong: Chết do chấn thương bên ngoài (tự sát).
Đến đây, mọi chi tiết vẫn ổn. Suốt một năm qua, việc xem các biên bản xác nhận tử vong hàng ngày khiến anh mơ hồ thấy được người dân của đất nước này đang chết bởi những lý do như thế nào.
Nhiều nhất vẫn là tại những khối u ác tính (ung thư chẳng hạn), tiếp theo có thể kể đến tai biến mạch máu não, bệnh tim hoặc gan.
Tự sát thực ra cũng chỉ là một trong những nguyên nhân hết sức bình thường. Tổng số người tự sát hàng năm của Nhật từ năm 1975 đến nay không mấy thay đổi, dao động từ khoảng 22.000 đến 25.000 người. Con số này cao gấp bội so với số người chết vì tai nạn giao thông.
Phân hồ sơ mà Wakatsuki thẩm định chỉ là của Bảo hiểm Nhân thọ Showa chi nhánh Kyoto, song hầu như tuần nào cũng xuất hiện một hai vụ. Đặc biệt, số vụ tự sát của người cao tuổi cũng tăng lên.
Trong khi đó, các vụ giết người họa hoằn lắm mới xảy ra, ít nhất là ở Kyoto. Tính riêng hồ sơ của Showa thì mỗi năm cùng lắm chỉ có một vụ. Mặc dù người ta nói nền trị an Nhật Bản đang đột ngột xấu đi, nhưng số liệu này đã chứng minh rằng Nhật Bản vẫn còn an toàn chán so với những nước khác.
Nguyên nhân tử vong ở mục số 12 là “Treo cổ phi định hình”. Đọc đến phần ghi chép ở mục số 13, phần bổ sung cho thông tin “Chết do chấn thương bên ngoài”, cây bút chì xanh trên tay Wakatsuki bỗng khựng lại.
“Cột dây vào tay nắm tủ quần áo cao 70 centimet, treo cổ chết.”
Chiều cao của cụ già quá cố được cố tình ghi thêm vào dù trong biên bản không có ô ghi vóc dáng. 1m45. Có thể treo cổ lên nơi có độ cao chưa bằng một nửa chiều cao cơ thể ư?
Wakatsuki cầm tập hồ sơ, liếc sang Kasai lúc này đang nghe điện thoại. Hình như có khách hàng phàn nàn. Ở chi nhánh Kyoto, chỉ có hai cán bộ phụ trách mảng chăm sóc hậu mãi là Wakatsuki và Kasai, thành thử anh chẳng biết trao đổi với ai khác.
Công việc văn phòng của những chi nhánh thuộc công ty bảo hiểm nhân thọ được chia thành hai mảng lớn là làm hợp đồng và chăm sóc hậu mãi. Làm hợp đồng, đúng như tên gọi, là thực hiện những thủ tục tạo hợp đồng cho khách hàng tham gia bảo hiểm mới. Mảng còn lại, chăm sóc hậu mãi là dịch vụ chăm sóc khách hàng sau khi kí xong hợp đồng. Công việc này liên quan trực tiếp đến sự dịch chuyển tiền bạc, chẳng hạn như thanh toán tiền bảo hiểm, vì thế nên thường xuyên xảy ra rắc rối cũng như gặp phải các trường hợp phạm tội.
Kasai tốt nghiệp một trường cấp ba tư thục ở nội thành Osaka vào năm Showa thứ 50[3] rồi vào làm cho công ty Bảo hiểm nhân thọ Showa. Anh được đánh giá là mạnh mẽ cả về sức vóc lẫn tinh thần, là một cán bộ xuất sắc chỉ công tác trong lĩnh vực chăm sóc hậu mãi. Nhân viên công ty vẫn thường rỉ tai nhau chuyện anh từng bị giam lỏng ở sào huyệt băng đảng xã hội đen một ngày một đêm vì rắc rối liên quan đến việc thanh toán bảo hiểm trợ cấp nằm viện của trường hợp nào đó trên chi nhánh Hokkaido.
Kasai hưởng ứng từng lời của khách hàng một cách cường điệu rồi bắt đầu cười bằng chất giọng sang sảng nhưng khiến người ta dễ chịu. Xem chừng vấn đề không có gì to tát. Thực tế, hầu hết phản ứng từ khách hàng đều xuất phát từ việc nhân viên ngoại vụ hoặc nhân viên quầy giao dịch không giải thích cặn kẽ, vậy nên chỉ cần hỏi chuyện kĩ càng là giải quyết được ngay.
- Phó phòng Kasai...
Wakatsuki chờ Kasai đặt ống nghe xuống, đúng lúc anh cất tiếng gọi và toan đứng lên thì bất ngờ nghe thấy giọng nói giận dữ từ phía quầy giao dịch.
- Chúng mày coi khách hàng là cái thá gì hả?!
Anh giật mình quay ra. Một gã đàn ông chừng ngoài năm mươi, bộ dạng nghèo khổ, đang đứng sừng sững như tượng Nhân Vương[4] và lườm cô nhân viên bằng đôi mắt thô lố như mắt khỉ. Mái tóc muối tiêu của gã dựng ngược do nằm ngủ, trên mình là bộ pyjama nhăn nheo rúm ró trông đến là buồn cười. Xem ra gã đã mặc nguyên như thế rồi leo lên xe buýt để đi từ nhà đến đây.
Lại là gã à, Wakatsuki ngán ngẫm. Gã tên Araki, trông như vô công rỗi nghề, lấy việc đến quầy giao dịch của chi nhánh này ca cẩm những điều chẳng đâu vào đâu làm thú vui. Phía công ty bảo hiểm dù có bị quát tháo trịch thượng đến đâu vẫn buộc phải cư xử một cách lịch sự, thế nên gã dần dà quen thói, cứ như việc này giúp gã vơi đi nỗi u uất vì bị xã hội xa lánh.
Cả khách hàng ngồi trước quầy lẫn khách hàng đang chờ đến lượt trên ghế sofa đằng sau đều đồng loạt nhún vai ra chiều khó chịu.
Ngồi kế bên Araki là một người đàn ông tóc bạc, đeo kính gọng bạc, mang phong thái của một giám đốc doanh nghiệp vừa và nhỏ. Tamura Mayumi, nhân viên ở Showa đã được hai năm, đang rê tay trên chứng từ bảo hiểm để giải thích gì đó. Đống giấy tờ trước mặt có lẽ là hồ sơ cho vay theo hợp đồng bảo hiểm, hình như cô đang nói rằng con dấu ông ta mang đến khác con dấu đóng trong hồ sơ. Ông ta nghe giải thích mà như đang trên mây, cứ mãi nhìn sang Araki. Lát sau, ông ta cất chứng từ vào túi cầm tay rồi hớt hải đứng dậy ra về.
Hành động đó làm Wakatsuki thấy hơi kì lạ.
- Chúng mày đừng có mà vớ vẩn! Nghĩ tao là ai hả?! - Araki lại gào lên.
Người tiếp gã hình như là Kawabata Tomoko, nhân viên mới vào công ty. Cô lúng ta lúng túng, thậm chí còn không hiểu sao mình lại bị chửi mắng.
Người phụ trách hậu mãi cũng là người chịu trách nhiệm về các quầy giao dịch, thành thử nếu có rắc rối thì hoặc Wakatsuki, hoặc Kasai sẽ phải đứng ra xử lý.
Wakatsuki định đứng lên nhưng trong một khắc, anh bỗng do dự. Ý nghĩ “Lại phải tiếp chuyện gã” vừa lướt qua đầu anh.
Kasai đã đứng dậy, vỗ vai Wakatsuki lúc này vẫn đang khom lưng rồi nhanh chân tiến tới quầy.
- Thành thật xin lỗi quý khách. Nhân viên của chúng tôi đã làm điều gì thất lễ vậy ạ?
Vẫn giọng nói sang sảng đó.
Wakatsuki quay người lại, lén đưa mắt an ủi Kawabata Tomoko rồi ra hiệu cho cô về chỗ ngồi.
Araki ngồi tựa lưng vào ghế, bắt tréo hai chân xỏ dép để lộ cẳng chân bẩn thỉu, rồi bằng cái giọng như trẻ con trước kì vỡ tiếng, gã bắt đầu ca cẩm rằng cô nhân viên chưa được đào tạo. Kasai không cãi lại, chỉ vừa nghe chuyện vừa chêm vào cho có lệ.
Wakatsuki nặng nề ngồi xuống. Anh xấu hổ vì đã để Kasai nhìn thấu sự do dự của mình.
Đúng lúc ấy, điện thoại đổ chuông, Sakagami Hiromi nhấc ống nghe, “Vâng, vâng” luôn miệng, giọng rất trầm. Được vài câu, cô ấn phím giữ máy, đoạn đi thẳng đến chỗ Wakatsuki.
Nhìn mặt Sakagami Hiromi, lòng Wakatsuki dấy lên dự cảm không lành. Nét căng thẳng đang gợn lên trong đôi mắt bình thường hầu như không biểu lộ cảm xúc của cô. Vốn dĩ có thể chuyển điện thoại trong các máy nội bộ, mất công đứng dậy đi tới tận nơi thế này, xem ra không phải chuyện nhỏ.
- Chủ nhiệm Wakatsuki, khách hàng muốn trao đổi.
- Có gì khó khăn sao?
Sakagami Hiromi có năm năm kinh nghiệm đứng quầy giao dịch nên kiến thức liên quan đến bảo hiểm mà cô tích lũy được còn nhiều hơn cả Wakatsuki. Chắc chắn cô phải trả lời được những câu hỏi thông thường.
- Khách hàng hỏi có nhận được tiền bảo hiểm trong trường hợp tự sát hay không.
Công ty bảo hiểm nhân thọ thường xuyên nhận được những cuộc gọi như thế. Tuy nhiên, nhìn biểu cảm của Sakagami Hiromi, có thể đoán rằng cô không xem đó đơn thuần chỉ là cuộc gọi trêu đùa.
- Tôi biết rồi. Để tôi nói chuyện.
Thấy Wakatsuki gật đầu, Sakagami Hiromi thở phào trở về chỗ ngồi. Tất cả nhân viên nữ ở đây đều chỉn chu làm tròn nghiệp vụ và các công việc được giao, nhưng trên phương diện nào đó, họ luôn tránh đưa ra những quyết định đi kèm trách nhiệm. Họ được đào tạo rằng trong những lúc như thế, trước hết hãy xin chỉ thị từ cấp trên. Kết quả, những người như Wakatsuki phải gánh trên vai áp lực nặng nề, song nếu xét rằng anh đang nhận mức lương cao đến nỗi các cô không thể so bì được thì đây cũng là lẽ đương nhiên.
Wakatsuki lấy cuốn Chú thích điều khoản cho hợp đồng bảo hiểm ra khỏi ngăn kéo bàn làm việc. Đây là bản lưu hành nội bộ công ty. Các câu hỏi đều hết sức sơ đẳng, bất kì nhân viên nào làm việc trong lĩnh vực bảo hiểm đều có thể trả lời ngay tức khắc, nhưng cách trả lời đòi hỏi phải thật thận trọng.
- A lô, xin lỗi đã để quý khách chờ lâu. Tôi là Wakatsuki, chủ nhiệm phụ trách quầy giao dịch.
Có tiếng na ná tiếng hắng giọng khe khẽ nhưng đầu đây bên kia vẫn chưa nói gì. Hình như là một phụ nữ.
- Quý khách có điều gì cần trao đổi phải không ạ?
- Ban nãy tôi đã nói rồi.
Giọng khàn khàn như thể bị nén lại, rất khó nghe. Anh có cảm giác đầu đây bên kia đang hết sức căng thẳng.
- Tiền bảo hiểm có được trả trong trường hợp tự sát không? Tôi sẽ tra luôn bây giờ, xin lỗi chị... Người đã mất là ai vậy?
Không trả lời. Lại có tiếng đằng hắng.
- Nếu có trong tay chứng từ bảo hiểm, chị làm ơn đọc cho tôi mã số kí hiệu trong đó, tôi sẽ tra được ngay. Anh thử nói rõ hơn. Sau một hồi yên lặng, người phụ nữ lên tiếng:
- Không có thứ đó thì không biết sao?
- Vâng, vì có trường hợp được thanh toán và có trường hợp thì không.
- Trường hợp không được thanh toán là sao?
Đã cố ý không nói cụ thể nhưng bị hỏi đến nước này thì không thể không trả lời.
- Thường trong vòng một năm kể từ khi tham gia bảo hiểm, trường hợp tự sát được coi là miễn trách.
- Miễn trách?
- Tức là không được thanh toán, thưa quý khách.
- Vì sao lại thế?
- Trong Luật Thương mại, mọi trường hợp liên quan đến tự sát đều được coi là miễn trách, tuy nhiên, trong các điều khoản bảo hiểm, trường hợp này thường được phân định ở mốc một năm.
- Thế nên tôi mới hỏi, vì sao? - Người phụ nữ chuyển giọng sốt ruột.
- À, điều này được quyết định dựa trên tôn chỉ không thể để bảo hiểm nhân thọ cổ súy cho việc tự sát...
Người phụ nữ lại im lặng.
Quy định miễn trách với lý do tự sát là một khoản đau đầu ngay cả với chính công ty bảo hiểm nhân thọ. Trường hợp người bỏ tiền mua bảo hiểm hay người thụ hưởng tiền bảo hiểm cố ý giết người được bảo hiểm thì sẽ có lý do miễn trách căn cứ vào điều khoản và không có chuyện thanh toán tiền bảo hiểm. Tương tự như thế, trong trường hợp người được bảo hiểm tự kết liễu cuộc đời mình tức là tự sát, công ty cũng không thể thanh toán tiền bảo hiểm.
Vả lại, nếu cứ thanh toán thì sẽ thành ra khuyến khích việc tự sát. Không những thế, cán cân thu chi của công ty bảo hiểm nhân thọ có khả năng sẽ bị ảnh hưởng xấu trên diện rộng vì vấn đề “lựa chọn ngược” những người có ý đồ tự tử sẽ đồng loạt tham gia bảo hiểm ngay trước lúc chết.
Điều 680 của Luật Thương mại cũng quy định rằng, “Tự sát, quyết đấu và những loại tội phạm phải thi hành án tử hình” được áp vào lý do miễn trách thanh toán bảo hiểm.
Tuy nhiên, thử đứng trên lập trường của người tham gia bảo hiểm sẽ thấy rằng, nguy cơ người được bảo hiểm trong tương lai có khả năng tự sát, về bản chất cũng chẳng khác gì nguy cơ chết do tai nạn giao thông hay bệnh tật. Có khả năng họ hoàn toàn không định tự sát ở thời điểm kí hợp đồng, nhưng về sau lại mắc chứng thần kinh và lựa chọn cái chết.
Nếu người trụ cột mất đi, trong phút chốc, cuộc sống của cả gia đình sẽ rơi vào bế tắc. Ấy vậy mà họ lại chẳng nhận được đồng bảo hiểm nào chỉ vì lý do tự sát, như vậy chẳng phải sẽ đi ngược lại với sứ mệnh vốn có của bảo hiểm nhân thọ là “Bảo đảm cuộc sống cho gia quyến” hay sao?
Hơn nữa, tử vong vì tự sát cũng nằm trong tỉ lệ tử vong của biểu đồ nhân thọ nền tảng để tính toán tỉ lệ tiền bảo hiểm, đã vậy còn chiếm phần lớn đến mức không thể bỏ qua. Nếu loại bỏ mảng này thì công ty bảo hiểm sẽ bị chỉ trích là kiếm lợi bất chính từ những hợp đồng không được thanh toán.
Giữa tình thế tiến thoái lưỡng nan, hiện nay, các công ty bảo hiểm nhân thọ của Nhật thiết lập thời hạn miễn trách do tự sát ở mức một năm kể từ ngày tham gia bảo hiểm. Họ cho rằng kể cả nếu một người có ý định tự sát ngay từ lúc tham gia bảo hiểm thì cũng khó mà giữ nổi quyết tâm tìm đến cái chết trong suốt cả năm trời. Tuy vậy nhưng đến giờ, vẫn có nhiều nghi vấn đặt ra rằng, liệu thời hạn một năm này có thực sự thỏa đáng?
- Không có chứng từ bảo hiểm nhưng nếu biết họ tên và ngày tháng năm sinh của khách hàng, tôi sẽ tra ngay xem có được thanh toán hay không.
Wakatsuki chỉ còn biết nỗ lực hỏi tên của đối phương tới cùng, anh giả vờ tin rằng có một vụ tự sát đã thực sự xảy ra.
Bên kia im bặt, chỉ có tiếng thở khe khẽ như đang bối rối. Sự căng thẳng rõ ràng đang lan qua đường dây.
Nên làm gì bây giờ? Bàn tay cầm ống nghe của Wakatsuki đã ướt nhẹp. Không còn nghi ngờ gì nữa, đối phương thực sự có ý định tự sát.
Dĩ nhiên, kể cả họ có lao ra ngoài cửa sổ ngay sau khi cúp máy đi chăng nữa, Wakatsuki cũng không phải chịu trách nhiệm cả về pháp luật lẫn đạo đức. Dù gì anh cũng chỉ giải đáp thác mắc của khách hàng mà thôi. Ngược lại, không trả lời khách hàng vì những phán đoán cảm tính mới chính là điều không thể tha thứ.
Thế nhưng, linh cảm của Wakatsuki mách bảo, anh không thể cứ thế mà làm ngơ.
Người này gọi điện thoại đến chỉ để hỏi về việc miễn trách trong trường hợp tự sát, nhưng lẽ nào cảm xúc muốn truyền tín hiệu SOS đến ai đó trước lúc kết liễu cuộc đời mình đã vô thức được kích hoạt?
Làm sao để ngăn một người đang canh cánh ý định tự sát đây?
Người phụ nữ thở dài.
Nhận thấy dấu hiệu sắp cúp máy, Wakatsuki vội nói:
- Xin lỗi! Đừng cúp máy, chị chờ tôi một lát.
- Sao cơ?
- Có lẽ tôi hơi nhiều chuyện, nhưng xin chị hãy nghe tôi nói được không?
- Chuyện gì vậy? Giọng nói có vẻ ngờ vực.
- Nếu nhầm thì tôi thành thật xin lỗi, nhưng xin chị đừng khó chịu mà hãy nghe tôi nói. Lẽ nào chị đang có ý định tự sát?
Điên rồi, mình đang nói cái quái gì vậy? Wakatsuki kinh ngạc trước những lời thốt ra từ miệng mình. Công ty bảo hiểm không cần phải nói những lời thừa thãi như vậy, phát ngôn bậy bạ có thể làm tổn hại danh tiếng cũng nên.
Người phụ nữ không trả lời. Nếu Wakatsuki nóng vội mà hiểu lầm, chắc hẳn đối phương sẽ phản ứng, nặng thì nổi giận, nhẹ thì phản bác vài câu. Cứ im lặng thế này thì…
- Nếu đúng như vậy, tôi mong chị hãy suy nghĩ lại lần nữa.
Vẫn im lặng, nhưng dường như người phụ nữ đang lắng nghe lời anh nói. Wakatsuki hạ quyết tâm.
- Có thể tôi can thiệp quá sâu vào chuyện của chị, nhưng tôi chỉ muốn chị nghe tôi nói điều này thôi. Nếu một người tự sát, gia đình người đó có thể sẽ nhận được tiền bảo hiểm, đồng thời cũng nhận vết thương lòng mà suốt đời không thể lành lại.
Wakatsuki nhìn xung quanh.
Araki đang quát tháo linh tinh ở quầy, mọi ánh mắt đôi tai trong phòng Tổng hợp đều hướng về phia đó. Chẳng ai để ý đến anh cả.
- Tôi không đứng trên lập trường của người phụ trách công ty bảo hiểm, mà nói với tư cách một người đã từng có người thân tự sát. Vậy nên tôi mới mạn phép…
Thổ lộ với người lạ điều chưa từng kể với ai khiến chính anh cũng ngạc nhiên với bản thân.
- Ai trong nhà anh đã mất vậy?
Giọng điệu của người phụ nữ dường như có sự thay đối nhẹ.
- Anh trai tôi. Năm đó anh ấy học lớp Sáu, còn tôi học lớp Bốn.
Cảm xúc chôn chặt bấy lâu nay bỗng dưng ập đến.
- Sao lại thế?
- Tôi không biết. Hình như anh ấy bị bắt nạt nhưng phía trường học phủ nhận đến cùng.
Người phụ nữ lại im lặng, dường như đang suy nghĩ mông lung điều gì, sau đó khẽ thở dài rồi lên tiếng:
- Anh tên gì vậy?
- Tôi là Wakatsuki.
- Anh Wakatsuki? Anh làm công việc này lâu chưa?
- Chưa đâu chị, mới khoảng một năm thôi.
- Vậy à.
Người phụ nữ im lặng vài giây rồi thì thầm bằng giọng khàn khàn, “Cảm ơn” và cúp máy.
Wakatsuki đặt ống nghe xuống, băn khoăn không biết như thế đã ổn chưa. Sự kích động trong anh vẫn chưa nguôi, máu nóng chảy khắp cơ thể, đôi tai nóng bừng như phải lửa.
Dĩ nhiên, anh không nghĩ lời nói của mình có sức mạnh cảnh tỉnh một người đang muốn tự sát, nhưng nói ra được lại hóa hay. Hình như lúc gần cuối, hai bên đã có được sự đồng cảm dù chỉ là chút ít.
Phía ngoài quầy, có vẻ Kasai cuối cùng cũng đã thành công trong việc hạ hỏa cho Araki. Cửa kính tự động mở ra, anh trông thấy bóng gã ra về. Vóc dáng còm cõi như bộ xương khô, phần lưng và eo của bộ pyjama vẫn nhăn nheo rúm ró.
Wakatsuki suy nghĩ một lúc về cuộc điện thoại vừa xong và quyết định không thuật lại cho Kasai. Anh không dám kể rằng mình đã can thiệp quá sâu vào chuyện ngoài chuyên môn, vả lại, đằng nào phía công ty cũng chẳng làm được gì nữa. Làm sao tìm ra được danh tính của người đã gọi đến kia chứ?
Vấn đề còn lại là ý chí muốn sống của người đó. Có điều, anh cũng sẽ để ý đến những yêu cầu thanh toán bảo hiểm tử vong trong thời gian tới.
- Phó phòng Kasai, cho em hỏi một chút được không?
Thấy Kasai trở về chỗ ngồi, Wakatsuki lập tức cầm hồ sơ yêu cầu tiền bảo hiểm tử vong ban nãy lên, tranh thủ không để ai quấy rầy.
- Ồ, chuyện gì vậy?
- Anh có thấy cái này lạ không ạ?
- Hả, lạ ở đâu cơ?
Wakatsuki hăm hở chỉ vào phần ghi tình trạng và cách thức tử vong. Anh muốn hỏi xem việc một cụ già cao 1m45 buộc dây vào tay nắm tủ quần áo ở độ cao chỉ có 70 centimet để treo cổ thì có bất bình thường không.
- Ái chà… - Kasai xem biên bản xác nhận tử vong, có vẻ không hứng thú mấy. - Chuyện này cũng thường thôi.
Wakatsuki cảm thấy cụt hứng. Anh cứ chắc mẩm đây là một vụ giết người.
- Anh bảo “chuyện cũng thường” ấy ạ?
- Treo cổ không hẳn cứ phải treo ở chỗ cao đâu, thậm chí nếu so sánh thì số vụ cột dây vào vị trí thấp hơn chiều cao cơ thể còn nhiều hơn đấy. Hồi tôi còn làm ở chi nhánh Sendai, có cụ bà vì quá sốc khi bị chẩn đoán mắc bệnh Alzheimer nên đã cột dây áo choàng vào ống sắt ở đầu giường bệnh viện rồi treo cổ bằng cách lăn từ trên giường xuống. Độ cao ấy tính ra chỉ 40-50 centimet là cùng.
- Vậy ạ...
- Ừ, nhưng nếu cậu vẫn thắc mắc thì hỏi thử tổ trưởng Kinh doanh ở khu vực đó xem. Kể cả không thành vụ án thì cậu cũng yên tâm hơn, đúng không?
- Em sẽ làm vậy.
Wakatsuki biết Kasai đang gợi ý để không làm anh tự ái, bèn cười gượng và nhận lại tập hồ sơ. Tâm trạng anh rối bời, đan xen giữa an tâm và thất vọng.
Rắc rối thực sự phát sinh vào buổi chiều cùng ngày.
- Chủ nhiệm Wakatsuki.
Ngẩng đầu lên, Wakatsuki thấy Sakagami Hiromi và Tamura Mayumi đang đứng đó. Mặt Tamura nhăn như sắp khóc.
- Có chuyện gì vậy?
- Vị khách đằng kia... Ông ta nói ông ta bị từ chối thanh toán séc là vì lỗi của chúng ta. Bắt phải bồi thường 50 triệu yên...
Sakagami Hiromi nói với vẻ bối rối.
Wakatsuki nhìn ra quầy. Người đàn ông ngồi ở ghế trông quen quen. Tóc bạc, đeo kính gọng bạc… Chính là người đàn ông mang phong thái của một giám đốc doanh nghiệp vừa và nhỏ ngồi kế bên Araki hồi sáng. Lúc ấy, anh đã cảm thấy có điều bất thường trong điệu bộ của ông ta nhưng cũng không nghĩ sâu hơn vì mọi sự chú ý đã đổ đồn cho Araki.
Giờ ngẫm lại mới thấy, tuy đến quầy giao dịch để thương lượng trực tiếp nhưng trông ông ta chẳng tập trung chút nào, dáng vẻ như đang bị phân tâm.
Sau lưng ông ta là một người đàn ông độ 45 tuổi đang đứng khoanh tay, thân hình rắn chắc nhưng hơi mập, bộ mặt đỏ, to bạnh, đôi mắt nhỏ như hai viên bi ve đang lộ ra ánh nhìn hiểm ác. Tuy cũng mặc com lê thắt cà vạt, song trông hắn khác hẳn nhân viên công chức bình thường.
- Tức là sao? Lỗi do chúng ta?
- Sáng nay, vị khách Yatabe đằng kia đã đến đăng kí vay tiền theo hợp đồng bảo hiểm.
Sakagami Hiromi đưa cho Wakatsuki bảng cân đối thử in ra từ máy tính. Theo đó, nhân vật tóc bạc mang phong thái của một giám đốc nọ tên là Yatabe Masahiro. Ông này tham gia gói bảo hiểm tiết kiệm cao và bảo hiểm hưu trí cá nhân nên có khả năng vay tổng cộng 16.400.000 yên bằng cách thế chấp chứng từ bảo hiểm.
- Tôi liền làm thủ tục cho vay theo hợp đồng bảo hiểm, có điều con dấu ông ấy mang đến khác với dấu đã đóng trên chứng từ bảo hiểm. Chỉ có kiểu chữ là giống hệt nhau, có lẽ vì được làm cùng một lúc.
Tamura Mayumi đặt lên bàn Wakatsuki tờ giấy can và tờ đơn đăng kí vay theo hợp đồng bảo hiểm được viết ban sáng mà nãy giờ cô nắm chặt trong tay. Trên tờ giấy can in rõ ràng con dấu của chứng từ bảo hiểm. Đúng là trông kiểu chữ giống hệt nhau nhưng đường kính của con dấu đóng trong đơn đăng kí to hơn khoảng 2 milimet.
- Rồi khách hàng bảo sao?
- Lúc đó ông ấy bảo, “Nếu vậy thì đành chịu” rồi ra về luôn. - Tamura Mayumi gần như đang thều thào.
- Và rồi ban nãy ông ta đến cùng một người nữa, là người đàn ông đứng phía sau kia kìa. Họ nói rằng không nhận được khoản vay nên bị từ chối thanh toán séc dẫn đến phá sản công ty, bắt chúng ta bồi thường thiệt hại 50 triệu yên…
Sakagami Hiromi bổ sung với giọng phẫn nộ.
Wakatsuki nghĩ, có lẽ mọi chuyện đã được tính toán từ đầu. Ông ta cố tình mang đến một con dấu khác để bị nhắc nhở rồi ra về. Cốt tạo lý do, từ lúc này trở đi mới chính thức thành vấn đề.
Đây có lẽ là dân xã hội đen. Wakatsuki hít thở sâu để xốc lại tinh thần. Kasai đi kiểm tra tổ Kinh doanh Shimogyo từ đầu giờ chiều. Chỗ đó ở ngay gần đây nhưng cho đến lúc Kasai trở về, anh chỉ còn cách tự mình đối phó.
Từ phía quầy, Matsumura Kana lóc cóc chạy đến:
- Xin lỗi chủ nhiệm Wakatsuki, vị khách đằng kia hỏi phải chờ đến bao giờ ạ?
Không cần nhìn ra quầy anh cũng biết gã đàn ông đứng đó đang lườm về phía này. Wakatsuki không dám nhìn vào mắt hắn.
- Cô dẫn họ vào phòng tiếp khách số 1 đi.
Wakatsuki chỉ đạo Matsumura Kana rồi lấy áo vest máng ở lưng ghế khoác lên người với tâm thế mặc giáp đội mũ sắt, chuẩn bị ra đấu trường.
- Tôi sẽ tiếp chuyện trước nên khi nào phó phòng Kasai về, cô nhắn anh ấy vào phòng tiếp khách số 1 nhé. Còn nữa, mang đồ uống đến cho tôi được chứ?
- Vâng.
Sakagami Hiromi gật đầu và giục Tamura Mayumi về chỗ ngồi.
Wakatsuki chỉ cầm theo sổ ghi chép và bút viết ra khỏi phòng Tổng hợp. Anh vừa bước đi trên hành lang lót vải sơn vừa liên tục hít thở sâu, đến nơi, anh gõ của phòng rồi mở ra.
- Xin lỗi đã bắt quý khách phải chờ.
Gã đàn ông có thân hình rắn chắc xoay chiếc cổ nung núc, nhìn trừng trừng vào mặt Wakatsuki. Vùng gò mà hắn ửng đỏ, trông thế nào cũng thấy là đang tức giận, cổ áo như muốn rách bung, chỉ nhìn thôi đã thấy khó thở.
- Bọn tao đợi quá lâu rồi đấy. Cho câu trả lời thích đáng xem nào.
Trong lúc đó, Yatabe vẫn ngồi thẫn thờ không nói một lời. Wakatsuki nhìn lướt qua hai người và đặt hai tấm danh thiếp lên mặt bàn.
- Tôi là Wakatsuki, chủ nhiệm quầy giao dịch. Quý khách tên là Yatabe đúng không ạ? Xin thứ lỗi, còn vị này...
Gã đàn ông nhăn mũi.
- Tao là nhân viên. Vì chúng mày mà công ty bọn tao phá sản nên tao cùng giám đốc đến đây.
Wakatsuki biết tỏng hắn đang nói dối. Nhìn hắn đâu có ra dáng nhân viên chỉn chu, đã thế còn tỏ thái độ ngạo mạn, gần như phớt lờ giám đốc Yatabe.
Có người gõ cửa. Sakagami Hiromi bước vào, trên chiếc khay cô mang đến là ba cốc nước cam từ quán giải khát cùng tòa nhà. Tiếng thủy tinh va vào nhau lanh canh, chắc cô đang run lắm. Cô đặt mấy chiếc cốc đã đọng nước lấm tấm xuống bàn với cung cách hệt như cầm phải vật gây nổ, gập người chào một cái, đoạn nhanh chóng biến mất.
Ở Bảo hiểm Nhân thọ Showa tồn tại một cuốn cẩm nang đối phó khiếu nại được đúc kết từ kinh nghiệm lâu năm. Cốc nước cam được đem ra này cũng là phương pháp áp dụng theo cuốn cẩm nang đó, đối với khách hàng đang bốc hỏa thì tuyệt đối không được mang đồ uống nóng, phải mang những thứ như nước hoa quả lạnh ra và trước hết là mời họ uống một hớp...
- Tôi đã nghe cô nhân viên tiếp quý vị ban nãy báo cáo qua tình hình.
Wakatsuki mời hai người nước cam, gã đàn ông uống xong bèn châm ngòi trước:
- Ừ, thế đấy. Chỗ bọn mày dạy nữ nhân viên ngân hàng kiểu gì vậy? Trả lời xem nào.
Wakatsuki muốn cải lại rằng không phải là nữ nhân viên “ngân hàng”, nhưng đành kiềm chế.
- Có chuyện gì thất lễ vậy ạ?
- Thất lễ? Chỉ có mỗi “thất lễ” thôi à…
Hắn rút điếu thuốc lá từ trong túi áo ra, tỏ vẻ đang chờ Wakatsuki châm lửa nhưng anh cố tình giả ngu. Thấy vậy, hắn giận dữ lườm Wakatsuki rồi đành tự móc lấy bật lửa của mình.
- Này, không có gạt tàn à?! Có cái gạt tàn cũng phải chuẩn bị cho tử tế chứ!
Rít xong một hơi thuốc, hắn lại gầm lên bằng thứ âm thanh trầm đục đầy sát khí.
- Tôi xin lỗi.
Wakatsuki đứng dậy, chuyển chiếc gạt tàn bằng nhôm nhẹ từ kệ đồ ở phòng tiếp khách sang bàn.
Cẩm nang nói rằng, tuyệt đối không được đặt ở quầy giao dịch hay bàn khách những vật dụng có khả năng biến thành hung khí, chẳng hạn như gạt tàn bằng đá nặng. Cho nên cái gạt tàn nhẹ bỗng này, dù có bị ném bởi một cầu thủ bóng chày chuyên nghiệp chắc cũng không thể gây thương tích nặng.
- Thằng kia, có biết con bé nhân viên ngân hàng chỗ bọn mày đã làm gì không hả? - Hắn vừa nhả khói vừa nói với chất giọng nhừa nhựa - Vì chúng mày, công ty tao đã bị từ chối thanh toán séc và giờ thì phá sản rồi. Toàn bộ nhân viên và cả gia đình họ từ ngày mai sẽ bơ vơ ngoài đường đấy. Nào? Tính chịu trách nhiệm thế nào đây?
- Đó là vì con dấu mà sáng nay ông Yatabe mang đến hơi khác một chút so với dấu trong chứng từ bảo hiểm…
- Cái đấy thì tao biết rồi! - Gã đàn ông gào lên hòng ngắt lời Wakatsuki - Bọn mày không linh động được à? Sao nào? Con dấu có hơi khác thì vẫn làm được thủ tục đúng không? Đừng có lừa tao!
Ra là hắn cũng hiểu sự tình, Wakatsuki nghĩ bụng.
Trong những vụ thế này, nếu chứng minh được mình là người mua bảo hiểm bằng cách trình những giấy tờ liên quan, chẳng hạn như bằng lái xe thì kể cả con dấu có khác đi chăng nữa vẫn sẽ làm được thủ tục. Không giống với thủ tục hành chính, về cơ bản, công việc của công ty bảo hiểm vẫn là kinh doanh với khách hàng nên không thể lúc nào cũng rập khuôn theo nguyên tắc.
- Đương nhiên nếu phía khách hàng có lý do bất khả kháng thì chúng tôi có thể đặc cách xem xét. Có điều, vì ông Yatabe đây không có yêu cầu gì…
- Á à, thằng này! Định đổ lỗi cho giám đốc tao hả?! - Gã đàn ông lại hét tướng lên, át lời Wakatsuki - Tại con bé nhân viên chỗ bọn mày không giải thích rõ ràng nên ông ta mới không biết làm sao, đành bỏ cuộc ra về đấy chứ!
Wakatsuki nhìn vẻ mặt đắc thắng của đối phương bèn nghĩ, thế này thì chết dở. Cuộc tranh luận đang chệch theo hướng bất lợi, cứ đà này, mọi việc sẽ nằm trong tầm kiểm soát của đối phương mất.
Có tiếng gõ cửa, tiếp theo là Kasai vừa nói “Tôi xin phép” vừa mở cửa đi vào với bìa kẹp hồ sơ và bút viết trên tay.
- Gì đây, lại thêm một thắng khác à? Vào thì vào một lượt đi chứ, định bắt tao giải thích lại từ đầu à?
- Tôi đã nghe toàn bộ sự việc rồi ạ. Vô cùng xin lỗi quý khách vì sự bất cẩn của nhân viên quầy giao dịch - Kasai cúi gập người.
Trong một thoáng, gã đàn ông tỏ ra hơi cảnh giác trước thân hình to lớn của Kasai, nhưng khi thấy anh còn cúi thấp hơn cả Wakatsuki, hắn bèn được thể, bắt đầu lải nhải:
- Tao nói rồi, tiền bảo hiểm nghỉ việc cho hai mươi nhân viên và bảo đảm cuộc sống cho họ sau này. Chà, thật ra tao muốn 100 triệu yên cơ, nhưng thôi, lấy 50 triệu yên thôi nhé. Sao hả? Bảo hiểm Nhân thọ Showa lẫy lừng cơ mà, thể hiện thành ý sao cho xứng với cái danh chứ nhỉ?
- Thành thật xin lỗi nhưng chúng tôi không thể đáp ứng yêu cầu của quý khách - Kasai bình thản đáp.
- Cái gì cơ?! Ý mày là thế nào?! Vì chúng mày mà công ty tao bị từ chối thanh toán séc đấy!
Gã đàn ông nổi đóa, đập bàn rầm một tiếng.
- Để vay tiền theo hợp đồng bảo hiểm, quý khách sẽ phải mang con dấu giống với con dấu đóng trong chứng từ bảo hiểm, hoặc giấy chứng nhận con dấu. Vì vậy, việc nhân viên quầy giao dịch yêu cầu mang con dấu gốc đến không có gì sai trái.
- Đừng có vớ vẩn! Chẳng phải con dấu có khác thì bọn mày vẫn làm thủ tục được hay sao?!
- Suy cho cùng, đó cũng chỉ là trường hợp ngoại lệ. Về nguyên tắc, chúng tôi vẫn yêu cầu khách hàng mang đến con dấu giống với con dấu đóng trong chứng từ bảo hiểm.
Gã đàn ông tiếp tục quát tháo trong khoảng mười phút nhưng Kasai vẫn giữ vững nguyên tắc “Không sợ, không phản ứng thái quá” và tiếp tục từ chối một cách ôn hòa.
Lát sau, có vẻ đã mệt vì gào thét, hắn ngả ra lưng ghế, uống ừng ực cốc nước cam đã hết lạnh. Đúng lúc này, tiếng điện thoại réo vang. Theo phản xạ, Wakatsuki nhìn sang điện thoại của phòng tiếp khách, nhưng tín hiệu không phát ra từ đó.
Gã đàn ông uể oải rút di động từ trong túi áo com lê ra rồi bắt đầu oang oang nói chuyện, chẳng thèm để ý đến xung quanh.
- A, chào ông anh, lâu quá rồi không hỏi han gì. Ông anh dạo này kiếm chác thế nào? Thế thì ngon rồi! Bên em đang bị siết chặt, “mỏm” lắm. Sao cơ? Bây giờ ấy ạ? Em đang bận tí việc. Vâng. Hê hê hê, để hôm nào em qua. Cho em gửi lời hỏi thăm mấy anh cho vay nhé...
Gã đàn ông tiếp tục lớn tiếng một cách đáng ngờ, hắn đang chứng tỏ rành rành cho Wakatsuki và Kasai thấy mình liên quan đến xã hội đen. Wakatsuki đồ rằng kể từ khi luật mới về xã hội đen được ban hành, không còn được bô bô nói tên băng đảng ra để đe dọa nữa nên hắn mới phải dùng đến chiêu trò vòng vo tam quốc này với công ty.
Wakatsuki đánh mắt sang Yatabe đang ngồi mụ mẫm bên cạnh. Trông ông ta kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần, dường như không bận tâm đến những sự việc đang xảy ra trước mắt.
Ngắt cuộc gọi rồi, gã đàn ông còn dùng dằng thêm ba chục phút nữa, cuối cùng mới ném lại mấy lời rằng sẽ lại đến rồi bỏ đi.
- Gã đó đúng là yakuza[5] thật ạ?
Wakatsuki nhìn theo gã đàn ông tự xưng là “nhân viên” lôi giám đốc Yatabe trông như mất hồn biến vào thang máy, đoạn quay sang hỏi Kasai.
- Không, trông gã khác thành viên băng đảng xã hội đen hoặc nhân viên mấy công ty yakuza chính cống… - Kasai lắc đầu - Cuộc gọi ban này là diễn cả đấy. Nếu là yakuza thật, gã sẽ không lộ liễu như vậy đâu. Chuyện công ty của lão già Yatabe có thể là thật, còn gã đàn ông kia hẳn là chủ nợ.
Trông Yatabe không giống một kẻ xấu. Wakatsuki mường tượng ra cảnh công ty ông ta gặp khó khăn trong việc xoay vòng vốn giữa điều kiện kinh tế suy sụp mãn tính, và ông ta đã lỡ vay tiền từ một nơi không nên vay. Kết quả là công ty chẳng những bị dồn đến nước phá sản mà còn rơi vào tình trạng bị gặm nhấm đến tận xương tủy.
- Cậu xem cái này đi.
Kasai lấy ra một bản in ghi lại quá trình vay vốn theo hợp đồng bảo hiểm của Yatabe từ bìa kẹp tài liệu trên tay, đập bộp mu bàn tay lên đó.
- Số dư khoản vay theo hợp đồng bảo hiểm đã lên đến giới hạn. Đó là bằng chứng cho thấy việc xoay vòng vốn của Yatabe đang lâm nguy. Thế rồi vào tuần trước, toàn bộ số tiền được trả một cách đột ngột.
Wakatsuki cảm thấy hối hận vì đã sơ suất. Anh không hề nghĩ đến việc xem lại ghi chép về quá trình cho vay theo hợp đồng trước đây của ông ta.
- Nhưng chẳng phải vì thế mà ông ta lại tiếp tục đi vay để trả nợ sao?
- Làm vậy để gây khó dễ cho quầy giao dịch là một thủ đoạn rất hay gặp. Vả lại, chỉ cần hủy hợp đồng thì có thể lấy lại tiền bất cứ lúc nào. Cứ làm thử, có mất gì đâu.
- Có khả năng bọn chúng đã giăng bẫy sẵn, chờ chúng ta sơ sảy một chút là hành động ngay.
- Vậy chúng sẽ lại đến nữa nhỉ?
- Chà, nếu có thì cũng chỉ đến hai, ba lần nữa thôi. Thấy không khả dĩ là chúng từ bỏ ngay. Chậc, cứ chờ đi, chắc trong tuần tới chúng sẽ cắt hết hợp đồng cho mà xem - Kasai thở phù một cái.
Wakatsuki đột nhiên nghĩ đến một khả năng.
Loại bảo hiểm mà Yatabe đang tham gia, tình cờ thế nào lại toàn bảo hiểm tiết kiệm cao, nghĩa là số tiền nhận được trong trường hợp hủy hợp đồng hay đáo hạn không chênh lệch bao nhiêu so với trường hợp người được bảo hiểm qua đời. Nhưng nếu đây là loại bảo hiểm chủ trong bảo đảm cuộc sống thì tiền bảo hiểm tử vong sẽ cao chót vót. Gã chủ nợ kia khó mà cưỡng nổi cám dỗ, có khi sẽ giết hại Yatabe để cướp tiền bảo hiểm cũng nên.
Định thần lại, Wakatsuki đã thấy bóng lưng vội vã của Kasai trên hành lang, anh bèn hớt hải đuổi theo sau.
❀ ❀ ❀
[1] Ngày lễ ở Nhật Bản diễn ra vào thứ Hai của tuần thứ hai tháng Giêng hàng năm nhằm chúc mừng và động viên những người vừa đến tuổi trưởng thành, theo luật Nhật Bản là 20 tuổi.
[2] Tức năm 1922.
[3] Năm 1975.
[4] Cặp pho tượng với tướng mạo dữ dằn, thường được đặt ở hai bên cổng chùa để xua đuổi tà ma, bảo vệ chùa.
[5] Tên gọi dùng cho xã hội đen ở Nhật Bản.