Ngày 14 tháng Tư, Chủ nhật.
Trong khuôn viên đền Imamiya ở Murasakino, quận Kita, những người đàn ông mặc hakama[1] trắng và áo choàng tay rộng đỏ sẫm, hóa trang thành những con quỷ tóc đen, tóc đỏ đang vừa rung chuông, đánh trống vừa nhảy múa khí thế trong một vũ điệu hoành tráng.
- Ơ, đoạn cuối họ nói gì thế?
Kurosawa Megumi ngơ ngác lắng nghe mấy lời mà những người trong dàn nhạc khi đang xướng lên như niệm thần chú.
- Hãy cứ thảnh thơi đi, hoa ơi - Wakatsuki đáp, vẫn luôn tay bấm nút chụp trên chiếc máy ảnh cỡ nhỏ - Sổ tay giới thiệu du lịch ghi rằng: Ngày xưa, hằng năm cứ đến mùa này là phấn hoa lại hay rải rác dẫn đến bệnh dịch hoành hành. Vậy nên lễ hội Trấn hoa bắt đầu được tổ chức ở các vùng để xua đuổi ôn thần dịch bệnh.
- Hãy cứ thảnh thơi đi, hoa ơi... Em ở Kyoto bao lâu rồi mà không biết có lễ hội này đấy. Thế nên mới gọi là lễ hội Thảnh thơi[2] đúng không? Nếu vậy, em cũng cầu cho chứng dị ứng phấn hoa của em sớm thuyên giảm.
Megumi áp khăn tay vào mũi, hắt xì một cái rõ to.
Wakatsuki nhớ lại lần đầu tiên gặp Megumi. Cô học khóa dưới, năm ấy gia nhập câu lạc bộ tình nguyện của Wakatsuki ở trường đại học. Dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, ấn tượng về cô là mái tóc đen huyền và làn da trắng ngần không khác gì búp bê Nhật. Có lẽ do căng thẳng nên bấy giờ cô rất kiệm lời, duy có lúc nghe ai đó nói đùa một câu nhạt nhẽo để làm dịu không khí, cô bỗng nhoẻn cười. Và anh, bị nụ cười ấy hớp hồn hoàn toàn.
Câu lạc bộ thường tổ chức các hoạt động như đến thăm viện dưỡng lão và cơ sở phúc lợi dành cho người khiếm khuyết trí tuệ của tỉnh Kyoto, hay nấu cơm cho người vô gia cư ở khu vực Airin, quận Nishinari ở Osaka vào dịp cuối năm.
Wakatsuki vốn không có hứng thú đặc biệt với những hoạt động phúc lợi xã hội hay tình nguyện. Giống như đại đa số thành viên câu lạc bộ, vừa nhập học, anh đã miễn cưỡng nhận những lời chào mời và nhích từng bước vào câu lạc bộ lúc nào không hay. Trái lại, Megumi là một trong số ít thành viên tham gia vì mong muốn của bản thân.
Những người khó hòa nhập cộng đồng hay những mảnh đời đau khổ luôn khuấy lên trong cô niềm cảm thương sâu sắc.
Vào một đêm giao thừa, họ đã chăm sóc và đưa đi cấp cứu một cụ già viêm phổi vì nằm ngủ trên mặt đường lạnh thấu xương. Nghe đâu ông cụ rời bỏ quê hương vì một nỗi niềm nào đó, tuy trở thành người vô gia cư song tuyệt nhiên không nghèo hèn hay tự buông thả bản thân, vẫn luôn mặc bộ quần áo tinh tươm, bộ râu bạc dài đến ngực tỉa tót rất đẹp. Tiếc thay, do tuổi cao không kiếm được việc làm nên ròng rã suốt một tuần cụ không ăn gì.
Nghe cụ già kể chuyện mà đôi mắt to của Megumi chứa chan nước mắt. Thấy vậy, Wakatsuki lại càng say mê cô hơn nữa.
Chẳng bao lâu sau, những đòn tấn công khiêm nhường của Wakatsuki đã gặt hái được thành công, hai người bắt đầu hẹn hò. May cho anh, Kyoto là chốn được ban tặng không chỉ hơn 1600 ngôi chùa cổ lừng danh mà còn cả thành quách lịch sử cũng như danh lam thắng cảnh, thành thử chỉ cần đi vài bước chân đã có thể thưởng ngoạn thiên nhiên phong phú với những ngọn núi hùng vĩ như Arashi hay Ohara. Những chốn tham quan này chính là điểm đến không thể thiếu của các cặp đôi trẻ, lại tiết kiệm chi phí.
Sau khi Wakatsuki tốt nghiệp và làm việc cho công ty bảo hiểm nhân thọ ở Tokyo, họ trải qua những ngày yêu xa. Dù hiếm có cơ hội gặp mặt nhưng mối quan hệ của hai người không phai nhạt theo lẽ thường mà vẫn duy trì, không chút đổi thay.
Cả hai đều không thuộc kiểu người thực dụng đến mức có thể dễ dàng phản bội người yêu chỉ vì hoàn cảnh. Vả lại, việc không gặp gỡ thường xuyên cũng giúp họ tránh được cảm giác nhàm chán.
Megumi tiếp tục học lên cao học ở trường cũ. Và rồi năm ngoái, hết sức ngẫu nhiên, Wakatsuki chuyển công tác về chi nhánh Kyoto. Ban đầu họ lên kế hoạch hẹn hò mỗi cuối tuần nhưng công việc của Wakatsuki bận rộn hơn anh tưởng, dạo gần đây, gặp nhau được một, hai lần một tháng cũng đã được coi là kì tích.
- Hình như ngay cả lễ hội Gion vốn cũng được tổ chức để xua đuổi dịch đậu mùa đúng không anh? Các lễ hội bây giờ trông lộng lẫy là vậy, không ngờ toàn xuất phát từ nỗi lo bệnh dịch và chết chóc.
- Ừ, ở thời chưa có thuốc đặc trị, người ta còn sợ đậu mùa và dịch hạch hơn cả AIDS hay Ebola thời nay. Nghe nói dịch bệnh giết chết cả một ngôi làng còn chẳng phải chuyện hiếm cơ mà.
Hai người ra khỏi đền rồi đi tản bộ. Ánh nắng mùa xuân ấm áp, dễ chịu vô cùng.
- Nếu hồi đó anh Wakatsuki đã làm nghề thẩm định tiền bảo hiểm tử vong thì vất vả lắm nhỉ? Bỗng nhiên hồ sơ của 500 người cùng ập đến một lúc vì hôm trước cả làng vừa chết vì bệnh đậu mùa...
- Người thụ hưởng cũng chết hết rồi nên sẽ chẳng có yêu cầu nào đâu. - Wakatsuki trả lời ráo hoảnh.
Cuộc trò chuyện bị gián đoạn một lúc. Hai người sắp đi vào con đường hẹp ngang qua nghĩa trang của chùa Daitoku. Megumi bỗng “hừ” một tiếng, nhìn vào mặt Wakatsuki đầy ẩn ý.
- Gì thế?
- Anh Wakatsuki không thích công việc hiện tại lắm, đúng không?
- Sao em lại nghĩ vậy?
- Cứ nhắc đến chuyện công việc là anh lại kiệm lời. Trước anh có thế đâu?
- Thật sao?
- Thật đấy. Hồi em lên Tokyo thăm anh, anh nhiệt tình kể đủ thứ chuyện, nào là thị trường Euro thế này, Japan Premium của LIBOR thế nọ, rồi thì trái phiếu chính phủ Mỹ thế kia, toàn những chủ đề em có hiểu mô tê gì đâu.
- Hồi đó anh hay nói lắm à? Anh chẳng nhớ nữa. - Wakatsuki vờ làm ngơ nhưng lòng anh đau buốt như vừa bị đâm một nhát - Chà, suy cho cùng, công việc hậu mãi của chi nhánh cũng chẳng có gì hay ho mà kể.
- Vì là công việc hậu cần à?
- Không, không phải. Ngược lại là đằng khác. - Wakatsuki lắc đầu - Ý nghĩa tồn tại của công ty bảo hiểm nằm ở việc trả tiền bảo hiểm cho khách hàng. Thậm chí có thể nói, toàn bộ cơ cấu công ty đều hướng đến mục đích cuối cùng đó. Xét theo ý nghĩa như vậy thì công việc quản lý tài sản anh làm ở Tokyo còn giống hậu cần hơn.
- Nhưng thực ra anh không nghĩ vậy, đúng không?
- Ừ... À mà không, dĩ nhiên là anh nghĩ vậy chứ.
Hai người đi vào khu vực bên trong chùa Daitoku, nơi Wakatsuki để chiếc xe yêu quý. Đó là một chiếc mô tô Yamaha SR125 nguyên bản, chẳng có gì nổi bật, được mua lại với giá rẻ từ một đàn em từng làm nhân viên kinh doanh ở chi nhánh. Người này đã chuyển công tác và rời khỏi Kyoto. Hằng ngày anh đều đi làm bằng xe đạp địa hình, những ngày nghỉ thì đi chiếc SR125 này.
- Gần 2 giờ rồi à? Dở dang nhỉ. Từ giờ đến chiều vẫn còn khối thời gian đấy… Làm gì tiếp đây?
- Em hơi mệt mất rồi.
- Hay ghé đâu đó uống nước nhé?
- Cũng được... À, hay là đến căn hộ của anh Wakatsuki đi? Lâu rồi em không đến...
Phòng ốc bừa bộn lập tức hiện lên trong đầu Wakatsuki.
- OK thôi, nhưng anh cũng muốn đến xem phòng em một lần.
- Không được, nói là nhà trọ nhưng có khác gì nhà riêng của chủ nhà đâu, anh biết rồi còn gì? Họ đã quy định chỉ có người thân hai đời trở lại, nữ giới và mèo được lên phòng em thôi.
- Vậy thì chịu. Cũng lâu rồi, hôm nay, anh đành mời em đến căn hộ tồi tàn của anh chơi vậy.
Wakatsuki vừa đội mũ bảo hiểm vừa giả vờ thở dài thườn thượt, nhưng thực ra tim anh đang nhảy rộn ràng. Anh đưa cho Megumi chiếc mũ bảo hiểm hồng mà anh mua riêng cho cô rồi leo lên xe mô tô. Megumi trèo lên yên sau, ôm chặt hông Wakatsuki. Anh tra chìa vào ổ khóa và đề xe. Nổ máy xong, chiếc xe bắt đầu chạy thẳng về hướng Đông của đại lộ phía Bắc.
***
- Chuyện vừa nãy ấy...
Rẽ về phía Bắc đường Oike một chút sẽ đến căn hộ thuê của Wakatsuki. Xui xẻo làm sao, trước cửa thang máy đang treo tấm bảng “Bảo dưỡng định kì”. Trong lúc hai người hì hục leo bảy tầng cầu thang, Megumi lên tiếng.
- Chuyện gì cơ?
- Chuyện anh Wakatsuki không thích công việc bây giờ ấy.
- Cái đó là em nói thôi đấy nhé.
- Em cứ suy nghĩ mãi, không biết vì sao lại thế.
Cuối cùng cũng lên đến chiếu nghỉ giữa tầng 6 và tầng 7. Wakatsuki biết rõ chân và hông mình đang yếu đi vì thiếu vận động, dù vậy, anh vẫn chạy một mạch nốt mấy bậc thang còn lại nhằm thể hiện với Megumi.
- Chờ đã, anh đừng có mà trốn chứ!
Căn hộ của Wakatsuki đánh số 705. Anh lấy chìa khóa ra mở cửa, tiếng kim khí nặng nề vang vọng khắp tòa nhà vắng hơi người trong buổi chiều Chủ nhật.
- Cứ giống giống nhà tù Alcatraz[3] ấy nhỉ... - Megumi lẩm bẩm lúc theo anh đi vào.
- Căn hộ thì như buồng giam đơn ấy, xin lỗi em nhé.
Cánh cửa thép mở ra, âm thanh ken két thê lương khiến người ta nghĩ ngay đến nhà tù. Wakatsuki mời Megumi vào trong.
Đây là căn hộ đơn chỉ gồm một bếp kiêm phòng ăn và một phòng ngủ kiêm tiếp khách, mỗi phòng rộng gần 10 mét vuông, ngoài ra là buồng tắm và nhà vệ sinh. Chật thì chật thật nhưng nơi này khá tiện lợi, ngay gần trung tâm thành phố Kyoto, hơn nữa còn là khu nhà công ty thuê lại làm kí túc xá cho nhân viên, được bao toàn bộ chi phí thuê nên anh không phàn nàn lấy một câu.
Đã chuẩn bị sẵn cho tình huống này nên đêm qua, anh đã dọn hết đống tạp chí thuộc thể loại không thể để cho Megumi trông thấy. Tuy vậy, trong phòng vẫn còn quá nhiều thứ bừa bộn, phản ảnh chính xác cuộc sống thường nhật của một thanh niên độc thân bận rộn. Quần jeans thay vứt đấy. Báo cũ. Tạ tay làm bằng nylon chứa nước. Lon bia và vỏ chai rượu rỗng vung vãi.
- Gì thế này, anh vẫn chưa dỡ hết đồ ra cơ à? - Nhìn thấy những thùng carton còn nguyên tên của công ty chuyển nhà chất đống trong phòng ngủ, Megumi ngao ngán hỏi. Cũng phải nửa năm rồi cô mới lại đến căn hộ của anh - Gần một năm rồi chứ có ít đâu?
- Anh bận quá, chẳng có thời gian dọn đẹp, với cả đàng nào cũng có nhiều đồ không dùng đến mà. Bát đũa được tặng trong mấy đám cưới[4] này, vợt tennis mới chơi được ba lần này, bộ dụng cụ chơi golf, ngoài ra thì toàn là sách…
- Hử, em thì thấy như thể anh chỉ muốn chạy trốn khỏi Kyoto sớm ngày nào hay ngày nấy ấy.
- Em đúng là nhà tâm lý học nửa vời. Không nghĩ sâu được thêm chút nữa sao?
- Nếu anh Wakatsuki mà là kẻ giết người hàng loạt, lúc nhìn thấy căn phòng này, thể nào cảnh sát cũng phân anh vào loại hình “vô tổ chức” cho mà xem - Megumi lầm bầm.
Wakatsuki trộn hạt cà phê, đổ vào máy xay bằng điện rồi bắt đầu xay. Megumi thích uống vị chua mạnh nên anh tăng lượng Mocha và Kilimanjaro hơn bình thường, giảm Mandheling và Brasil.
Trong lúc đó, Megumi lấy cốc và đĩa lót từ chạn bát ra bày lên bàn.
Wakatsuki rót nước sôi vào phin giấy đựng bột cà phê. Mùi thơm đậm đà tràn ngập khắp căn hộ.
- Lần đầu tiên em thấy cà phê thay thế cho chất khử mùi tốt thế này - Megumi hít sâu, nghiêm túc phát biểu.
- Nói vậy chẳng khác nào em chê phòng anh hôi - Wakatsuki lập tức cự nự.
- Không đến mức hôi nhưng lúc vào phòng em thấy có mùi đúng kiểu mùi của phòng con trai.
- Thật hả?
- Ừm, nhưng anh thì không nhận ra đâu.
Thấy anh cau mày, khịt khịt mũi, Megumi nói với giọng điệu như thể mình hơn Wakatsuki nhiều tuổi lắm.
Cà phê sôi chực trào ra khỏi vòi ấm đặt trên bếp ga. Wakatsuki vội tắt bếp rồi rót thứ chất lỏng đen nhánh vào cốc đựng hiệu Kiyomizu. Hai người đã mua những chiếc cốc này trong chuyến đi đến Kiyomizu Shinmichi, nơi còn có tên gọi khác là “Dốc bát”.
- Ngon quá! Cà phê anh Wakatsuki pha là tuyệt nhất!
- Cà phê còn một ưu điểm nữa, em biết là gì không?
- Là gì?
- Có tác dụng kích dục.
- Kích dục..? - Megumi thoáng ngơ ngác như thể không hiểu anh đang nói gì - Thôi đi, đồ nói dối!
- Thật đấy. Nếu không quan tâm đến mùi vị mà dũng cảm xay cả sâu ban miêu vào thì hiệu quả còn mạnh nữa.
- Xin anh đấy, cái gã nghiện sâu bọ này! Kinh quá đi mất!
Wakatsuki toan vòng tay qua vai Megumi.
- Phải rồi. Chuyện vừa nãy ấy - Tay phải vẫn cầm cốc, Megumi cẩn thận lách người khỏi cái ôm của Wakatsuki - Một người cuồng việc như anh Wakatsuki, vì sao đột nhiên lại ghét nói chuyện công ty?
Cánh tay đưa ra bỗng chốc trở nên thừa thải, Wakatsuki vờ khoanh lại.
- Anh có ghét đâu.
- Em còn nhớ mùa xuân năm ngoái, lúc mới chuyển về đây, có chuyện gì anh cũng kể với em cơ mà?
- Thế à?
- Bấy giờ, chúng mình ngồi nói chuyện, chỉ một tích tắc thôi nhưng có lúc mặt anh tối sầm lại. Hôm mình uống rượu ở cái quán chỉ có mỗi Bourbon ấy, không hiểu sao em vẫn nhớ rõ lắm.
Wakatsuki lẳng lặng đứng dậy rót cốc cà phê thứ hai.
- Anh kể chuyện kiểm tra biên bản xác nhân tử vong để thẩm định tiền bảo hiểm. Rõ ràng lúc ấy anh có nói... - Megumi nhắm mắt như đang gợi lại kí ức - Bắt tay vào công việc đầu tiên của buổi sáng, anh sẽ thầm nhủ thế này: Nào, hôm nay cũng phải cố gắng lên, dù nhiệm vụ chẳng dễ chịu gì. Những cụ già sống hết đời người còn đỡ, chứ anh không muốn xem những biên bản của trẻ con. Cứ gặp trường hợp trẻ nhỏ bị xe cán vì sơ suất của cha mẹ là anh lại không thể ngừng tưởng tượng ra cảm giác của họ...
- Thôi bỏ đi.
Wakatsuki cố tỏ ra bình thản nhưng giọng anh thốt lên nghe đằng đằng sát khí, hệt như có một nỗi tức giận khó chế ngự đang tích tụ trong lòng.
Megumi im bặt, bàng hoàng.
Không khí trong phòng đột ngột trở nên căng thẳng. Wakatsuki tự nhủ, thôi rồi. Anh vội vã biện minh:
- Không không, không phải anh giận gì đâu...
- Em xin lỗi.
Biểu cảm trên mặt Megumi như một đứa trẻ vừa bị mắng. Cô nghĩ mình nên nói gì đó nhưng lại chẳng nghĩ ra điều gì.
Con người Megumi không chỉ có sự rạng rỡ và vẻ ngây thơ, ngược lại, bên trong cô còn tồn tại phần tính cách dễ bị tổn thương bởi những chuyện hết sức nhỏ nhặt. Cô nhạy cảm đến gần như thành bệnh. Ở bên nhau lâu ngày, Wakatsuki biết rõ cô có những mối lo khủng khiếp về việc bị ruồng bỏ, không được yêu thương.
Đi uống với anh, cô nhiều lần bóng gió về quan hệ không suôn sẻ giữa cha mẹ và con cái trong nhà. Lý do khiến ái nữ của một giám đốc công ty linh kiện máy móc nổi tiếng ở Yokohama rời xa cha mẹ để đến tận Kyoto học ngành Tâm lý, thậm chí ở lại học tiếp lên cao học... dường như đều bắt nguồn từ trục trặc gia đình.
Wakatsuki đặt cốc cà phê lên bàn rồi đến bên Megumi. Anh khẽ vòng cánh tay từ sau lưng cô. Cô vẫn ngồi bất động, cột sống thẳng đứng, cơ thể cứng ngắc, tựa hồ đã ngừng thở.
- Em không cần phải xin lỗi. Sự thật đúng là anh đang chán công việc hiện tại. Anh phụ trách quầy giao dịch của công ty bảo hiểm nên ngày nào cũng phải làm việc với những kẻ trời ơi đất hỡi, căng thẳng lắm.
Wakatsuki bắt đầu nói chuyện để khỏa lấp khoảng trống. Chỉ trông thấy một bên mặt cô, nhưng anh cảm giác nét mặt đã nhẹ nhõm hơn phần nào.
- Những kẻ trời ơi đất hỡi ư?
- Chúng đến với mục đích chiếm đoạt tiền của công ty bảo hiểm, bằng mọi cách. Chẳng hiểu vì kinh tế khó khăn hay sao nữa, thật tình, anh nghĩ bọn chúng sẽ còn đến dài dài.
Wakatsuki kể ngọn ngành vụ đòi tiền, lấy cớ là vay theo hợp đồng bảo hiểm xảy ra ở chi nhánh hôm trước.
- Thế nhưng, sợ nhất là khi những người bình thường nổi giận thực sự. Ví dụ thế này, gần đây thì không còn nữa nhưng thời kì kinh tế bong bóng có bán một loại bảo hiểm gọi là “Bảo hiểm biến động mức giá”. Loại bảo hiểm này cho phép nhận tiền với mức tăng giảm theo thành tích kinh doanh của công ty bảo hiểm. Chà, nên gọi đó là một sản phẩm đầu tư tài chính thì đúng hơn.
- À, cái đó… hình như ba em cũng được gợi ý và đã mua thì phải.
- Ừ, người giàu có như ba em thì còn đỡ vì kinh doanh bằng túi tiền có sẵn, dở ở đây là lại bán cho cả những người không dư dã về tiền bạc. Bên anh đã khuyến khích họ vay vốn, tức là vay tiền ngân hàng để tham gia bảo hiểm biến động mức giá. Theo kế hoạch ban đầu, với khoản tiền lãi và tiền bảo hiểm đáo hạn, chắc chắn khách hàng sẽ trả được cả vốn lẫn lãi, ngoài ra còn giữ được một phần dư tương đối nữa.
Megumi trở nên đăm chiêu.
- Em không hiểu rõ vấn đề bảo hiểm cho lắm... Nhưng bảo hiểm, tính cả bảo hiểm nhân thọ lẫn bảo hiểm tai họa, vốn dĩ là để giảm thiểu rủi ro đúng không? Việc dùng bảo hiểm để kiếm lời em thấy cứ thế nào ấy.
Wakatsuki thở dài.
- Ai cũng thông minh như em đã tốt… Suốt thời kì kinh tế bong bóng, các công ty bảo hiểm đều ăn nên làm ra, tiền bảo hiểm lẫn tiền lãi cũng vì thế mà tăng đến mức dư dả để trả lãi cho ngân hàng, khách hàng cũng vui vẻ lắm. Song, thời kì đó vừa chấm dứt thì bất động sản lẫn cổ phiếu đều đồng loạt chững lại, không những vậy còn không kinh doanh được ở nước ngoài vì đồng yên lên giá, doanh thu tụt dốc. Chỉ nháy mắt, mọi thứ đều đảo lộn. Trong số ấy, có vô vàn người vì vay ngân hàng để đầu tư mua bảo hiểm mà mất cả nhà cửa, cận kề bờ vực phá sản.
- Trước khi đầu tư, họ cũng biết sẽ có rủi ro rồi chứ?
- Vấn đề nằm ở chỗ đó. Nếu lúc chào bán bảo hiểm biến động mức giá, nhân viên giải thích cặn kẽ cho khách hàng rằng sẽ có rủi ro tùy theo biến động thị trường thì đã tốt, đằng này, nhiều nhân viên kinh doanh chỉ chăm chăm lấy thành tích nên toàn nói những điều vô trách nhiệm, kiểu như “chắc chắn sẽ kiếm được lời” hay “không có rủi ro gì cả”. Đã vậy, họ còn đem cả người phụ trách vay vốn của ngân hàng ra để bảo đảm, hòng khuyến khích mua, thành thử khách hàng tin tưởng liền. À, giống như việc thế chấp chứng khoán trở thành vấn đề nếu quỹ tín dụng phá sản ấy. Khách hàng thấy thua lỗ mới nghĩ: Thế này chẳng hóa ra là nói dối, bèn lũ lượt kéo đến chi nhánh làm ầm ĩ cả lênTrong số đó, có những người gần như phát điên.
- Những người đó cũng là những kẻ “trời ơi đất hỡi” sao?
Wakatsuki cười gượng trước câu hỏi không có ác ý của Megumi.
- Không, khác chứ. Những kẻ trời ơi đất hỡi lúc này là bên bảo hiểm và ngân hàng mới đúng.
Wakatsuki ôm lấy Megumi.
- Chặt quá. Em ngạt thở mất thôi! - Megumi cuối cùng cũng tươi tỉnh trở lại.
- Để thế này một lát nữa đi.
- Em không thích.
- Sao vậy?
- Hôm nay cứ oi bức làm sao ấy. Ban nãy đi bộ, mồ hôi em chảy ra đầm đìa...
- Tắm cùng nhau thì sao?
Nghe vậy, Megumi bèn lườm Wakatsuki.
Wakatsuki vào phòng tắm, anh mở vòi sen và huýt sáo theo một giai điệu lệch nhịp. Đáng ra đó là bài “Are You There With Another Girl” của Bacharach nhưng đến anh nghe cũng thấy thảm hại, giống như một người đàn ông đang cố bắt chước giọng chim hót. Hình như Megumi đang lắng tai nghe bên ngoài, có tiếng cô bật cười.
Wakatsuki đi ra, đến lượt Megumi vào phòng tắm. Cô chốt cửa cẩn thận.
Wakatsuki khoác áo choàng tắm bên ngoài quần đùi, lấy bia lon từ tủ lạnh ra uống.
Lát sau, Megumi trở ra, mái tóc đen mượt quấn trong chiếc khăn tắm. Chiếc váy liền hồi nãy được cô mặc lại cẩn thận.
- Gì thế này, em lại mặc quần áo rồi à?
- Sao em có thể trần truồng ra ngoài được chứ?
- Có ai nhìn em đâu mà.
Megumi dẩu môi, và rồi cô để ý thấy lon nhôm anh đang cầm trên tay.
- Ghét thế, mới ban ngày mà anh đã uống bia rồi hả?
- Có sao đâu, dạo này đến bò cũng uống bia ban ngày mà.
- Vậy à? Thế chắc thịt anh là loại shimofuri[5], còn gan thì cũng phải là foie gras[6] đấy nhỉ?. - Megumi chọc ngón trỏ vào bụng Wakatsuki.
Wakatsuki nhẹ nhàng nắm lấy đôi vai Megumi. Bờ vai kiêu sa nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Megumi chỉ kháng cự một chút rồi ngay lập tức thả lỏng cơ thể, khép mi mắt. Anh kéo cô lại gần, vòng hai tay ôm cô và hôn. Cả hai ngồi xuống giường, môi lại chạm môi thêm lần nữa.
Tấm thân Megumi trong lòng Wakatsuki lúc này mềm mại đến mức tưởng như sẽ tan ra nếu bị siết chặt. Anh bế cô lên đùi. Cơ thể anh đã phản ứng và đang tột cùng cao hứng.
Anh khẽ chạm vào khuôn ngực nhỏ nhắn của cô, kéo chiếc váy liền thân xuống để giải phóng hai bầu ngực, vứt đống vải vóc xuống chân giường rồi cởi quần soóc và áo choàng tắm của mình ra.
Đúng lúc cả hai sắp hòa vào nhau thì đột nhiên có gì đó vỡ vụn bên trong Wakatsuki.
Mồ hôi lấm tấm trên trán anh.
Hôm nay lại thất bại nữa sao?
Nỗi tuyệt vọng tựa như bùn lạnh chạy suốt cơ thể anh. Wakatsuki so vai đầy ngán ngẩm.
- Không sao mà - Megumi nở nụ cười ra chiều thấu hiểu.
Khuôn mặt Wakatsuki méo xệch trong nỗi thất vọng, anh buông mình nằm ngửa bên cạnh Megumi.
- Này, ôm em đi, được không?
Wakatsuki kéo Megumi nằm lên ngực anh.
Anh đã rất kì vọng vào ngày hôm nay, vậy mà kết cục lại quá thảm hại. Một lượng nhỏ cồn rốt cuộc cũng không giúp ích được gì. Không những thế, anh có cảm giác diễn biến của triệu chứng còn tệ hơn bình thường.
Một nỗi áy náy vô lý lắng cặn trong đáy lòng anh. Trở ngại luôn xuất hiện đúng lúc cả hai định phó mặc thân mình cho niềm khoái lạc.
Chẳng lẽ nó cứ đeo bám anh suốt đời hay sao? Wakatsuki thở dài.
Megumi chạm tay vào má anh.
- Ở bên em mãi mãi, anh nhé.
Wakatsuki đổi tư thế, nằm đè lên mình Megumi, vùi mặt vào khe ngực mềm mại của cô. Những ngón tay nuột nà của Megumi luồn giữa mái tóc anh, dịu dàng ve vuốt.
Tuy chưa thỏa mãn về dục vọng nhưng giờ đây, cảm giác được an ủi vô cũng dễ chịu đang vây bọc lấy anh. Như đứa trẻ vừa khóc hờn, anh phó mặc mình cho những động tác vỗ về của Megumi rồi dần dần thiếp đi.
***
Tối như hũ nút. Bầu không khí êm ái ban nãy đã tan biến, bao quanh anh lúc này là cái lạnh tê tái, đìu hiu.
Bất giác anh co mình, nín thở. Tuyệt đối không được gây ra tiếng động. Ngộ nhỡ có âm thanh lọt ra ngoài, anh sẽ bị phát hiện ra mất.
Anh không đặt câu hỏi mình đang ở đâu. Dường như anh đang nấp ở nơi nào đó giống như hầm trú ẩn. Nói là ầm trú ẩn nhưng độ lớn cũng chỉ đủ che giấu cơ thể nằm sấp của anh. Một thứ giống hệt chiếc mai rùa.
Ngoài kia, một kẻ thù đáng sợ không rõ hình dáng đang đi quanh quẩn. Nếu bị phát hiện, anh sẽ bị kẻ đó ăn tươi nuốt sống. Anh chỉ còn cách nín thở hoàn toàn, chờ cho nguy hiểm qua đi.
Từ khe hở hẹp của hầm trú ẩn, Wakatsuki có thể nhìn thấy tình hình bên ngoài. Anh bàng hoàng. Bởi lẽ anh nhận ra bóng dáng Megumi.
Hình như cô đang chạy thục mạng trên cánh đồng hoang để tìm chỗ nấp. Anh biết kẻ thù đang đuổi sát ngay sau lưng cô, biết cả việc cô không tài nào chạy thoát.
Đúng lúc đó, kẻ rượt đuổi xuất hiện. Anh chỉ thoáng thấy được bóng dáng nhưng một ý nghĩ sởn da gà về điềm gở đã dấy lên.
Tiếng hét thảm thiết của Megumi dội đến.
“Megumi!” Anh kêu gào trong lòng. Megumi sẽ bị giết mất.
Anh không thể ra khỏi hầm trú ẩn để cứu Megumi. Nếu ra, anh cũng sẽ bị giết. Anh bàng hoàng dõi theo bóng dáng Megumi, thâm tâm tưởng chừng đã điên dại.
Megumi đang chết dần chết mòn trong một cái mõm đáng sợ. Hình như cô ngoảnh lại hướng này đúng lúc sắp bị tước đi sinh mạng. Ngay từ đầu, cô đã nhận ra anh đang nấp ở đây. Nhưng cô không kêu cứu. Cô muốn cứu anh cho dù có phải hi sinh bản thân đi chăng nữa.
“Megumi”. Anh gọi thầm tên cô, tiếc rằng cô đã mất đi ý thức và không còn cảm nhận được gì nữa.
Nước mắt anh trào ra.
Megumi chết rồi. Nỗi tuyệt vọng cùng đau đớn như đang sống trong ngày tận thế bủa vây lấy anh…
Tỉnh dậy rồi, dư âm của nỗi buồn vẫn còn đọng lại. Wakatsuki dụi đôi mắt ướt đẫm và nhìn sang bên cạnh. Megumi đang ngủ, hơi thở an lành.
Sao anh lại gặp phải giấc mơ như vậy?
Wakatsuki xòe đôi bàn tay vẫn nắm chặt nãy giờ. Lòng bàn tay còn in sâu bốn dấu móng tay. Mồ hôi đọng lại thành những giọt li ti, ánh lên lấp lánh theo đường sinh mệnh, đường tình duyên và những nếp nhăn nhỏ.
Sự yên bình mà Megumi đem đến đã tan biến không để lại vết tích, trong anh bây giờ chỉ còn cảm giác mất mát sâu sắc như đang bị nuốt dần vào đầm lầy đen ngòm không đáy.
Wakatsuki thở dài. Anh không thể xua đi cảm giác tội lỗi, rằng trong mơ anh đã bỏ mặc Megumi phải chết. Chưa một lần anh nghĩ mình sẽ bỏ rơi cô, dù chỉ trong tư tưởng.
Có nên lý giải rằng giấc mơ ấy là cảm xúc của anh dành cho người anh trai, đã thay đổi dạng thức rồi bộc phát thành như vậy? Wakatsuki từng một thời có hứng thú với tâm lý học do ảnh hưởng từ Megumi và đã nghiên cứu rất nhiều sách, nhưng học không theo hệ thống nên anh không đủ tự tin để phân tích bản thân. Ban nãy Megumi cũng định nói về chuyện đó thì phải. Giá anh đừng lảng tránh mà thử nghe cô phân tích có phải tốt hơn không.
Đột nhiên, Wakatsuki nhớ lại cú điện thoại gọi đến chi nhánh hôm trước. Anh đã kể cho một người lạ nghe chuyện anh trai tự sát. Dĩ nhiên, anh không hề thừa nhận mình có trách nhiệm trong vụ việc, nhưng chẳng phải anh cũng ám chỉ mình là nạn nhân bị tổn thương tâm lý vì chuyện này hay sao?
Có một điều gì đó vô cùng đáng xấu hổ đã ẩn náu trong tiềm thức của anh, tích tụ rất lâu và xuất hiện đúng vào ngày hôm nay.
Bản chất của cảm giác tội lỗi… mình hiểu ra rồi. Mình đã bỏ mặc người anh ruột duy nhất khi anh tìm đến cái chết.
Chắc chắn suốt đời này, nó sẽ thành vết thương lòng không thể xóa nhòa.
***
Chuyện xảy ra vào mùa thu năm 1977, mười chín năm trước. Wakatsuki Shinji khi đó 9 tuổi, đang học lớp Bốn.
Quá trưa ngày thứ Bảy, Shinji đi học về mới phát hiện để quên đồ ở trường bèn quay lại.
Lấy đồ bỏ quên trong ngăn bàn xong, cậu chạy xuống cầu thang khu lớp học. Giữa chừng, cậu giật nảy mình, vì người anh trai tưởng đã về từ lâu giờ lại đang lúi húi chỗ tủ giày.
Anh trai Ryoichi học lớp Sáu, hơn Shinji hai tuổi. Quanh anh có vài người bạn nữa, hai người trong số đó vừa đi vừa kẹp hai bên nách Ryoichi, trông chẳng khác nào áp giải tù nhân.
Bọn họ đổi sang giày thể dục rồi đi ra đằng sau nhà thể chất.
Ngay cả một đứa bé như Shinji cũng cảm thấy bầu không khí bất thường, cậu giữ khoảng cách và bám theo họ.
Đám lá úa rụng xuống từ những cây dương trồng trong sân trường bị gió cuốn xô lên mặt đường xi măng, dày đến mức có thể phủ kín bàn chân. Mặc dù Shinji không nấp, chỉ bám theo sau nhưng đám học sinh lớp Sáu không ngoảnh lại nên không hề phát hiện ra cậu.
Đằng sau nhà thể chất có một bức tường cao, bên kia bức tường là vườn lê bạt ngàn. Nhà thể chất cách bức tường chưa đến 2 mét nên nơi này rất kín đáo.
Nấp trong một góc khuất bên cạnh tòa nhà, Shinji len lén theo dõi tình hình.
Đám học sinh lớp Sáu vây quanh Ryoichi, hình như đang thẩm vấn gì đó. Chúng bắt đầu túm cổ áo anh và thụi lên nguời anh. Ryoichi vốn là một học sinh ôn hòa, thích động vật và chắc chắn không đánh nhau. Ngay cả với cậu em Shinji nhỏ hơn hai tuổi, đối tượng hết sức phù hợp cho những trò chành chọe, anh cũng chẳng bao giờ cãi vã.
Lẽ nào chính vì thế mà ở trường, anh hay bị đem ra bắt nạt? Vấn nạn bạo lực học đường thời bấy giờ chưa được truyền thông khai thác rộng rãi, đám học sinh cũng không hành hạ để vòi tiền nạn nhân nhưng đánh đập kẻ yếu để giải tỏa tâm lý thì trường nào cũng có.
Shinji sốt ruột theo dõi diễn biến vụ việc. Mức độ ác độc ngày càng tăng, chúng còn dùng chân đạp Ryoichi ngã lăn xuống đất.
Shinji quyết tâm đi gọi giáo viên. Không may đúng lúc đó, một đứa lớp Sáu ngẩng mặt lên và bắt gặp Shinji đang ló mỗi khuôn mặt ra từ trong góc khuất của nhà thể chất.
- Này! Thằng kia lại đây!
Nghe nó hét to gọi Shinji, đám lớp Sáu còn lại bèn đồng loạt nhìn cậu với vẻ mặt hiểm ác.
Nếu chạy thục mạng chắc chắn sẽ thoát nhưng cậu không đủ can đảm làm như vậy. Nói gì thì nói, chúng đã nhìn rõ mặt cậu, từ giờ trở đi cậu không thể yên thân đến trường được nữa.
Shinji sợ hãi đi về phía bọn chúng, tức thì, đám học sinh lớp trên, cao hơn cậu cả một cái đầu chất vấn xem cậu đã nhìn thấy gì.
Shinji im lặng lắc đầu.
Một đứa lớp Sáu ra dáng đầu sỏ - kẻ đá Ryoichi dã man nhất bảo rằng, “Bọn tao chỉ đang nói chuyện bạn bè với nhau. Mày học lớp mấy?”
Shinji vừa trả lời “Em học lớp Bốn” thì bị dọa “xử” nếu tiết lộ cho người khác.
- Bọn tao sẽ giết mày rồi chôn trên núi cho mà xem!
Mấy lời dọa dẫm nghe có vẻ ngớ ngẩn nhưng với Shinji bé bỏng, nỗi sợ hãi lại vô cùng chân thực.
Cậu bị ép hứa không kể cho bất kì ai về những điều mắt thấy tai nghe ở đây.
Đằng sau, Ryoichi vẫn ngồi bệt trên mặt đất, cúi đầu căm lặng. Hình như anh đang khóc. Shinji không dám nhìn vào mắt Ryoichi, nếu bị phát hiện là em trai anh, cậu cũng bị bắt nạt mất. Chắc cũng có chung suy nghĩ đó, Ryoichi không hề tỏ ra quen biết Shinji.
Rốt cuộc, cậu cứ thế bỏ anh trai ở lại mà đi như chạy trốn. Buổi chiều hôm ấy...
Shinji lang thang ngoài đường vì sợ phải giáp mặt anh trai, đến lúc quyết định về nhà thì đã gần 5 giờ chiều. Nhà Wakatsuki ở tầng 8 của một chung cư cao tầng. Mặt trời đang lặn, cả khu nhà nhuốm màu đỏ au.
Người ta bu kín trước khu nhà cậu ở. Xe cứu thương và xe cảnh sát cũng đỗ ở đó, đèn quay nháy liên tục.
Shinji đến gần đám đông xem có chuyện gì. Tức thì, cánh tay cậu bị kéo giật lại. Ra là cô hàng xóm quen sống ở căn hộ đối diện.
- Cháu không được nhìn! - Cô nói với vẻ mặt đáng sợ mà trước giờ Shinji chưa từng thấy - Này, cháu có biết số điện thoại của mẹ cháu không?
Hai năm trước, cha Shinji mất vì tai nạn giao thông nên mẹ Nobuko phải cáng đáng cả gia đình bằng công việc bán bảo hiểm cho công ty Bảo hiểm Nhân thọ Showa. Bình thường, phải gần 7 giờ tối mẹ cậu mới về đến nhà. Ở nhà có số điện thoại của phòng Kinh doanh nhưng giờ này mẹ thường ra ngoài nên khó mà liên lạc được.
Shinji lắc đầu.
- Có chuyện gì vậy ạ?
- Anh cháu gặp phải chuyện lớn rồi.
Dứt lời, cô hàng xóm bèn im bặt.
Trông thấy cô bặm môi, nhăn mặt, Shinji bàng hoàng. Ngay sau đó, cậu nghe tiếng xì xào từ đám đông xung quanh.
- Nhảy từ tầng thượng xuống. Vẫn đang học cấp một thôi đúng không? Lớp Sáu? Thế sao lại tự sát...?
Tự sát…? Shinji nhìn khu nhà cao tầng, thẳng từ dưới lên. Bình thường cậu không có cảm giác này, ấy vậy mà vào lúc đó, tòa nhà như muốn đổ ập xuống đầu cậu, đầy đe dọa.
Nhảy xuống ư?
Ấn tượng về các diễn biến tiếp theo trở nên nhạt nhòa một cách kì lạ, ngay cả trong kí ức.
Mẹ Nobuko gào khóc thảm thiết như thể chẳng còn bất cứ thứ gì trên đời. Từ khi chồng mất, lẽ sống duy nhất của bà là hai cậu con trai.
Bao nhiêu người đi ra đi vào, thay nhau đứng trước mặt cậu. Người chú họ. Thầy giáo ở trường. Có những người cậu còn chẳng biết tên. Hình như họ nói với cậu rất nhiều điều. Đại khái đều là những lời động viên, nhưng không câu nào đọng lại trong đầu cậu.
Chuyện cậu còn nhớ sau đó là bài kinh dài đằng đẵng với những đoạn chuyển tiết tấu lạ lùng của sư trụ trì trong đám tang ở chùa khiến hai chân ngồi quỳ của cậu đau ê ẩm, tiếp đến là làn khói mỏng bay lên từ nơi hỏa táng. Bấy giờ cậu đã nghĩ rằng, con người ta chết đi rồi sẽ thành như thế.
Cuối cùng, cậu vẫn không dám tiết lộ sự thật về việc anh trai bị bắt nạt cho mẹ mình hay bất kì ai khác. Nếu nói ra, cậu sẽ bị kết tội bỏ rơi anh trai mình.
Cảm giác tội lỗi đã bị chôn chặt nhưng không hề biến mất, trái lại cứ mãi âm ỉ tận đáy lòng cậu như ngọn than hồng.
Cậu vẫn luôn tự kiềm chế để dồn nén nó, nhưng một khi thôi kiềm chế hòng phơi bày bản thân trần trụi thì những hạt sạn cảm xúc đen sì ấy lại hiện ra như những bóng ma.
***
- Anh dậy rồi à?
Định thần lại, Wakatsuki nhận ra Megumi đang gối đầu lên cánh tay phải của anh, chăm chú nhìn gương mặt anh.
- Ôi, mấy giờ rồi hả em? - Wakatsuki trở mình.
- Gần 4 giờ.
Cảm giác như nhiều giờ đồng hồ đã trôi qua, nhưng tính từ lúc anh ngủ cho đến lúc thức dậy và suy nghĩ mọi chuyện thì vẫn chưa đầy một tiếng.
- Hẵng còn sớm, nhưng mình ra ngoài luôn đi.
Megumi bèn ngăn lại:
- Đừng cố thức dậy làm gì. Anh đang mệt đúng không?
- Ừ...
Wakatsuki xoay mình nằm ngửa, hướng mắt lên trần nhà.
- Anh suy nghĩ gì vậy?
- À, nhiều chuyện.
- Lúc nãy, trông mặt anh buồn lắm.
- Vậy à?
Anh muốn kể về giấc mơ để nghe ý kiến của Megumi, nhưng dù là mơ đi chăng nữa, anh cũng không thể thú nhận mình đã im lặng nhìn cô bị giết.
- Anh này, em đã bao giờ hỏi vì sao thời đại học anh lại chọn ngành Côn trùng học chưa nhỉ? - Megumi đột nhiên hỏi.
- Chưa, nhưng đơn giản là anh thích côn trùng thôi mà.
Wakatsuki thắc mắc, không hiểu sao đến lúc này cô mới hỏi điều đó.
- Đại khái thì thế nào là “côn trùng” hả anh? - Megumi nằm sấp xuống, hơi nâng người lên.
- Chúng là loại động vật chân khớp có thân mình chia ra làm ba đốt, sáu chân và bốn cánh. Thực ra cũng có nhiều loài bị thoái hóa cánh.
- Nhện hay rết lại khác sao?
- Khác, nhện thuộc lớp Nhện còn rết thuộc lớp Chân môi.
- Chữ “côn” có nghĩa là gì?
Wakatsuki toan trả lời thì bỗng nhiên, có gì đó như đâm ra từ cổ họng anh.
- Anh sao vậy? - Megumi hỏi với vẻ mặt bất ngờ.
- À không… Có nghĩa là gì ấy nhỉ... Anh quên mất rồi.
Megumi không xoáy sâu hơn vào câu hỏi đó.
- Tại sao anh lại thích côn trùng?
- Chắc là từ khi anh đọc cuốn Côn trùng kí của Jean Henri Fabre[7] hồi tiểu học. Anh đọc đi đọc lại mấy chục lần đấy. Bấy giờ gần nhà vẫn còn nhiều rừng cây, anh thường mang vợt và giỏ đựng đi bắt côn trùng.
- Một mình ư?
- Không… Anh hay đi với anh trai, hơn anh hai tuổi.
Megumi đăm chiêu một lúc rồi lại hỏi tiếp:
- Chẳng phải anh Wakatsuki muốn làm một công việc khác hay sao?
Giọng nói có phần căng thẳng, chắc cô sợ làm anh phật lòng. Trái lại, thâm tâm anh nhẹ nhõm hẳn đi vì không bị truy vấn về chuyện anh trai.
- Công việc khác, chẳng hạn như việc gì?
- Tiếp tục nghiên cứu về côn trùng ấy.
- Anh không kham nổi đâu.
- Nếu anh đã thật sự thích thì thế nào cũng làm được mà.
- Anh thấy cuộc sống ngày ngày mang cơm hộp ra đồng hoang từ sáng sớm rồi quan sát côn trùng đến tối mịt như Fabre là tuyệt nhất rồi, nhưng với điều kiện là Nhật Bản bây giờ phải có nền kinh tế phát triển cơ.
- Đấy là cuộc sống lý tưởng của anh ư? Là em thì em sẽ bỏ cuộc ngay.
- Vì em là người bình thường. Với em, côn trùng không có trái tim nên em sẽ thấy chẳng có gì thú vị đúng không nào? Nói chung từ xưa đến nay, người ta vẫn cho rằng học về các loài cá và các loại côn trùng là những ngành chán ngắt, có vào công ty nào đó làm việc cũng chẳng được tích sự gì.
- Thế tại sao anh lại chọn công ty bảo hiểm?
- Tại sao nhỉ? Chà, chắc là vì mong muốn của mẹ anh. Vả lại, nhà anh cũng mang ơn đặc biệt với chế độ bảo hiểm nhân thọ mà. - Wakatsuki bất giác thở dài - Khi cha anh mất vì tai nạn giao thông, kẻ gây tai nạn đã bỏ trốn mà không đền bù một đồng cắc nào, không có tiền bảo hiểm nhân thọ thì chẳng biết sống ra sao. Hơn nữa, chính công việc bán bảo hiểm của mẹ anh đã nuôi anh vào được đến đại học. Đâu có nhiều chỗ chịu tạo công ăn việc làm cho một phụ nữ trung niên không có chuyên môn gì đặc biệt, lại còn trả ngần ấy lương?
Megumi chống hai tay lên má, chăm chú nhìn Wakatsuki.
- Phù. Hóa ra bảo hiểm nhân thọ là nghề nghiệp lý tưởng của anh à?
Thân hình nằm sấp từ cổ tới chân của cô tạo thành một đường cong tuyệt mỹ trên chiếc giường hẹp. Wakatsuki chớp chớp mắt trước dáng vẻ gợi cảm của một Megumi thường ngày luôn ăn mặc chỉn chu.
- Không đến mức to tát thế đâu. Nếu ngay từ đầu đã muốn làm việc ở công ty bảo hiểm thì tốt nghiệp khoa Toán sẽ tốt hơn khoa Sinh học, dù chúng cùng thuộc ngành tự nhiên, đúng không?
- Toán có ích hơn sao?
- À, có một hướng đi là trở thành chuyên gia định phí bảo hiểm, được gọi là Actuary, dùng xác suất thống kê để tính toán tỉ lệ phí bảo hiểm hay tiền lương hưu. Chà, chỉ cần có chứng chỉ Actuary trong tay thì chẳng sợ bị đá về phòng Kinh doanh ở mấy vùng hẻo lánh, mà trong các buổi họp hội đồng quản trị, kiểu gì cũng cần đến Actuary nên khả năng làm sếp cũng cao lắm.
- Ồ. Anh thích công việc đó à?
Wakatsuki nghĩ một lát.
- Không. Không hề.
Megumi cười khúc khích. Ngắm cô cười, Wakatsuki nhận ra khóe môi mình cũng tươi lên từ lúc nào.
***
Đêm ấy trở về nhà, Wakatsuki nhận được một tin nhắn thoại.
Anh ấn nút thì nghe thấy giọng mẹ. Có những một phút để ghi âm, vậy mà bà nói vội vàng trong khoảng mười lăm giây rồi cúp máy, nội dung cũng ngắn gọn.
“Gọi ngay cho mẹ.”
Chắc chẳng có chuyện gì quan trọng đâu. Nghĩ vậy nhưng anh vẫn ngoan ngoãn gọi về.
Sau sáu tiếng chuông đổ, bà Nobuko nghe máy.
- Vâng, nhà Wakatsuki xin nghe.
- A lô, con đây.
- À, Shinji hả? Có chuyện gì thế?
Wakatsuki tức tối.
- Mẹ nhắn tin nói con gọi điện về nên con mới gọi đấy chứ!
- À, đúng rồi. Này, con có hứng thú đi xem mặt không?
- Không ạ.
- Chẳng tích cực gì cả, con còn không thèm hỏi xem đối tượng là ai nữa à?
- Con ghét mấy chuyện đó mà.
- Sao lại ghét?
- Nói thế nào nhỉ... Thì cái kiểu hai bên cứ giấu nhẹm khuyết điểm và cảnh giác săm soi người kia ấy...
Xem ra hầu hết những điều Wakatsuki nói đều không lọt vào tai bà Nobnko.
- Mẹ gửi ảnh và lý lịch cho con xem rồi, chuyện liên quan đến nhà người ta nên con xem xong thích hay không cũng phải trả lời ngay nhé. Mẹ gửi chuyển phát nhanh đấy.
- Chuyện này mẹ phải hỏi con rồi hẵng làm chứ?!
Bà Nohuko phớt lờ, coi lời Wakatsuki như gió thoảng qua tai và bắt đầu độc thoại về khóa học với chủ đề chào bán bảo hiểm tai họa mới mở ở chi nhánh từ mùa xuân năm nay.
Lại nữa rồi, Wakatsuki ngán ngẩm. Bà Nobuko lúc nào cũng dông dài, đã vậy còn nói với tốc độ khủng khiếp đến nỗi không có khoảng trống nào cho anh chen vào.
Anh luôn lắng nghe mẹ vì nghĩ bà sống một mình ở Chiba sẽ rất buồn, nhưng hôm nay thì bà nói dài hơn bao giờ hết.
Bất giác có gì đó thôi thúc Wakatsuki phải hỏi mẹ một chuyện.
- Mẹ này...
- Ừ, mẹ đây?
Dường như nhận ra giọng Wakatsuki hơi khác thường, bà Nobuko hỏi rồi nín thinh.
“Mẹ có biết vì sao anh con lại tự sát không?”
Câu hỏi cứ thế trôi trên đầu lưỡi anh mà không thành lời.
- Mai phải dậy sớm nên con cúp máy đây. Con vừa sực nhớ con phải trả phí cho cuộc điện thoại này đấy.
- Giờ mới nhớ ra à? Thế thôi, chúc con ngủ ngon.
Wakatsuki chưa kịp nói lời chúc ngủ ngon thì điện thoại đã bị ngắt.
❀ ❀ ❀
[1] Một loại trang phục truyền thống của người Nhật, có quần ống rộng buộc dây quanh eo, thường được dùng làm lễ phục.
[2] Tức Yasurai Matsuri, một trong ba lễ hội chính ở Kyoto.
[3] Nhà tù Liên bang Alcatraz nằm trên đảo Alcatraz, ngoài khơi biển San Francisco, là nơi giam giữ những tù nhân nguy hiểm nhất nước Mỹ từ năm 1934 đến năm 1963.
[4] Phong tục đáp lễ trong ngày cưới của người Nhật, cô dâu chú rể sẽ tặng lại các vị khách bát, đũa... mang ý nghĩa chúc phúc.
[5] Thịt bò loại cao cấp, có vân mỡ lẫn trong nạc trông giống sương tuyết.
[6] Gan ngỗng vỗ béo, một món ăn đắt đỏ của Pháp.
[7] Jean Henri Fabre (1823-1915): Nhà côn trùng học người Pháp, nổi tiếng trong lĩnh vực quan sát và nghiên cứu thiên nhiên, đặc biệt là quan sát sinh thái của bọ cánh cứng và ong.