Nhà Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Ngày 12 tháng Sáu, thứ Tư.

Cửa chiếc thang máy kiểu cũ ken két mở ra, cách đó khoảng 2 mét là cánh cửa tự động có chữ “Nhân thọ Showa” cùng logo công ty. Qua tấm cửa kính, anh thấp thoáng trông thấy bóng dáng vài vị khách ngồi trước quầy và trên sofa, đang chờ đến lượt.

Wakatsuki căng mắt quan sát. Vừa nhận ra người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ màu vàng đất ngồi bên trong cùng của sofa, dạ dày anh bất giác nặng trĩu như thể bát mì soba tempura mới ăn hồi trưa đã biến hết thành chì.

Anh đi qua cửa dành cho nhân viên ở góc trong bên trái, rón rén bước vào phòng Tổng hợp.

Wakatsuki về đến bàn mình thì Sakagami Hiromi đã lập tức bước tới với tập hồ sơ cần kiểm tra trên tay.

- Hôm nay gã lại đến nữa.

Cô quay lưng ra phía quầy, nói khẽ đủ cho Wakatsuki nghe thấy và đặt hồ sơ lên bàn.

Sau hôm Komoda Sachiko đến chi nhánh, đến lượt Komoda Shigenori xuất hiện. Hai tuần nay, gã đều đặn đến vào giữa giờ nghỉ trưa.

- Từ lúc mấy giờ vậy?

- Khoảng 12 giờ 5 phút ạ.

Hôm nay, Komoda Shigenori lại chờ gần một tiếng đồng hồ. Theo lời kể của các nữ nhân viên trực ca trưa thì gã luôn ngồi bất động trước quầy chỉ để chờ Wakatsuki.

- Phó phòng Kasai định ra tiếp nhưng gã bảo bình thường gã vẫn nói chuyện với chủ nhiệm Wakatsuki... Giờ anh ấy đang tiếp một khách hàng khác, anh ấy dặn nếu có chuyện gì cứ sang gọi.

Kasai đã mấy lần ngỏ ý thay Wakatsuki tiếp Komoda song lần nào Komoda cũng ôn hòa khước từ rằng, mình rất rảnh rỗi nên có chờ vài tiếng cũng được. Khách đã nói đến vậy thì Kasai chỉ còn biết rút lui.

Có lẽ nào Komoda cho rằng Wakatsuki dễ bị lôi kéo hơn Kasai? Đáng tiếc, Wakatsuki buộc phải công nhận đó là phán đoán chính xác.

Anh xốc lại tinh thần và tiến về phía quầy.

Komoda nhìn anh chăm chăm. Ngay cả khi chạm ánh mắt Wakatsuki, nét mặt gã vẫn hoàn toàn không thay đổi.

- Chào ông, bắt ông phải chờ lâu quá rồi.

Wakatsuki ngồi xuống phía đối diện, cảm nhận rõ nụ cười của mình đã trở nên sượng ngắt.

Đập vào mắt anh là bàn tay trái đeo găng nhem nhuốc của Komoda đặt trên mặt quầy, dường như gã nhồi thứ gì đó vào khiến cho ngón tay cái phồng lên một cách mất tự nhiên.

Komoda nhoài người qua quầy, nói bằng thứ giọng lùng bùng trong miệng:

- Về chuyện tiền bảo hiểm của Kazuya ấy mà. Đã có quyết định rồi đúng không?

- Bên trụ sở chính vẫn đang điều tra việc đó, ông có thể chờ thêm một thời gian được không?

- Thế à. Vẫn chưa có à... - Komoda thoảng nín lặng rồi cất giọng trầm đục.

Vẫn là câu hỏi đã lặp lại hàng ngày suốt hai tuần nay, chẳng khác nào một nghi thức.

- Thành thật xin lỗi vì bắt ông phải chờ lâu.

- Thế à. Vẫn chưa có à...

- Tôi sẽ giục bên trụ sở chính lần nữa. Nếu có quyết định, tôi sẽ liên lạc ngay với ông.

- Ừ... thế à. Vẫn chưa có à...

Wakatsuki thăm dò vẻ mặt Komoda, nhưng đôi đồng tử đen sì của gã trống rỗng như hòn bi ve, không thể đọc được bất cứ biểu hiện nào, chỉ có nụ cười khó hiểu trên khuôn miệng nhỏ xíu.

Komoda lờ đờ đứng dậy, đưa lưng về phía Wakatsuki.

Wakatsuki cất tiếng chào “Phiền quý khách đã đến tận nơi”, nhưng gã không đáp, cứ thế lặng lẽ lê bước ra ngoài.

Dõi theo gã đến tận khi cánh cửa tự động đóng lại, Wakatsuki cảm nhận rõ rệt sự mệt mỏi trước giờ chưa từng có.

Cho đến lúc này, Komoda hoàn toàn không sử dụng vũ lực cũng như tỏ thái độ đe dọa anh, nghĩa là gã vẫn chưa làm bất cứ điều gì vi phạm pháp luật. Khách quan mà nói, gã chỉ là người thụ hưởng tiền bảo hiểm thường xuyên đến hỏi vì sao chi trả chậm.

Thế nhưng, đây thực sự là một cuộc chiến tinh thần.

Komoda ngày ngày đến chi nhánh rồi lại cun cút ra về như một đứa trẻ bị sai vặt. Wakatsuki hiểu, việc bắt khách hàng đến đây một cách vô ích sẽ gây áp lực tâm lý lên chính chi nhánh.

Nếu Komoda hùng hổ đập phá hay quát tháo thì chắc chắn anh sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều. Anh đã quá quen với việc giải quyết loại khách hàng kiểu đó, chính sự “ngoan ngoãn” của Komoda mới khiến anh phát sợ.

Một hai ngày đầu anh vẫn chưa cảm thấy gì nhưng liên tục suốt hai tuần liền như vậy, nỗi sợ hãi mang tên “một lúc nào đó Komoda sẽ bộc phát" cứ lớn dần trong lòng Wakatsuki. Đối phương là kẻ vì tiền mà dám chặt đứt ngón tay cái của mình, thậm chí khả năng cao là đã phạm tội giết người… Dù có nghĩ rằng âm mưu của gã là khiến mình phải khuất phục, nhưng sự lo lắng trong anh vẫn không hề suy giảm.

Kasai đã quay về. Anh chạm trán Komoda ngay trước cửa thang máy, hai bên trao đổi với nhau vài câu. Kasai lịch sự cúi đầu, chờ đến lúc cửa thang máy đóng lại mới bước vào phòng Tổng hợp.

- Komoda ngày nào cũng đến nhỉ? - Kasai thì thầm với Wakatsuki, cố không để cho khách ngồi trước quầy nghe thấy - Lúc làm ăn cũng kiên nhẫn như thế thì có phải bây giờ giàu to rồi không?

Wakatsuki biết Kasai đang cố đùa để xoa dịu tâm trạng anh.

- Em vẫn mong chuyện này sớm được giải quyết cho xong, anh ạ.

Dù Wakatsuki cố khoác lên mình vẻ điềm tĩnh thế nào cũng không thể qua nổi mắt Kasai.

- Tôi gặp nhiều tên có máu mặt rồi nhưng gan lì như gã thì là lần đầu tiên đấy - Kasai tỏ vẻ đồng cảm - Ngày trước, chi nhánh nào cũng có một đám gây rối như vậy, ăn cả cái gạt tàn vào người là chuyện thường ngày ở huyện. Chúng nguy hiểm lắm, có khi còn găm cả dao vào túi áo ngực cũng nên. Mỗi lần chúng gọi điện báo sắp đến là không thể không làm bộ mặt đưa đám. Cơ mà, con người là giống loài kì quặc lắm nhé, ngay cả những đối tượng như vậy mà cứ chạm mặt vài lần rồi cũng thành có quan hệ.

- Có quan hệ ấy ạ?

- Ừ, hình như con người có bản năng lạ lùng là nhìn nhiều thành thân, bất kể là bạn hay thù. Chuyện nạn nhân bị bắt cóc cứ ở cùng hung thủ suốt sẽ dần chuyển sang đồng cảm với hung thủ, chắc cậu nghe rồi đúng không?

Wakatsuki lục lọi trí nhớ. Ngày nay, có kha khá vụ bắt cóc xảy ra ở Nhật Bản, thông tin trên báo chí cũng trở nên phổ biến.

- Có phải hội chứng Stockholm không ạ?

- Ừ, chính nó, cậu cũng am hiểu đấy chứ nhỉ? Hiện tượng này cũng tương tự thế. Cho dù đối phương có là yakuza đi chăng nữa, nếu gặp thường xuyên sẽ dần hiểu rõ ý đồ của nhau. Cứ như vậy, chúng ta thì cố gắng hết sức để xử lý linh động, đối phương thì không quát tháo vô lý và gây khó dễ nữa. Hơn nữa, bọn chúng cũng tránh kiểu thình lình đến chi nhánh vào những giờ cao điểm.

- Có thể coi đó là “biết ý” đúng không ạ?

- Dĩ nhiên cũng là một cách khiến chúng ta lơ là để dễ dàng tấn công, nhưng vẫn có thể coi đó như một trong những mối quan hệ giữa người với người, cậu có nghĩ thế không?

Khuôn mặt Kasai bỗng trở nên nghiêm khắc.

- Có điều, không thể so sánh tên Komoda Shigenori với đám người đó được. Nguyên việc gã đang nghĩ gì tôi cũng không tài nào hiểu nổi. Cậu nói với gã là trụ sở chính sẽ quyết định việc chi trả rồi đúng không? Vậy mà gã vẫn cứ tiếp tục gây áp lực lên người phụ trách chi nhánh, không hiểu có ý đồ gì nữa.

Phó giám đốc nội vụ Motoya ra ngoài đã quay về, Kasai và Wakatsuki cùng tới bàn của ông để báo cáo việc hôm nay Komoda lại đến.

- Hôm nay lại đến nữa sao?

Motoya lo lắng nhìn Wakatsuki.

- Tôi có ra tiếp nhưng gã nhất quyết không mở miệng. Xem ra Wakatsuki phải gánh vác một mình thôi.

- Trụ sở chính vẫn chưa nói gì sao?

- Chưa ạ, vì bên cảnh sát cũng chưa có kết luận gì cả.

Nhìn Motoya trầm ngâm nghĩ ngợi, Wakatsuki đánh bạo nói:

- Phó giám đốc nội vụ, nếu được, em muốn bí mật điều tra vụ này…

- Điều tra ư... Chẳng phải Dịch vụ Bảo hiểm Showa đang điều tra đó sao?

- Đúng là vậy, nhưng bên Dịch vụ không nắm được những bằng chứng trực quan đầy đủ về nghi phạm Komoda Shigenori, e rằng họ sẽ không biết đào sâu đến đâu để điều tra. Em nghĩ, thà thử điều tra trên một phương diện khác còn có ích hơn là cứ ngồi chờ thế này.

- Biết vậy, nhưng cụ thể cậu định làm gì? - Motoya có vẻ không mấy đồng tình.

- Trước mắt, em muốn gặp người mời tham gia bảo hiểm để hỏi chuyện trực tiếp. Nghe nói chị ta là bạn thời thơ ấu của Komoda Sachiko, biết đâu còn nắm được chuyện gì khác ngoài việc mời chào bảo hiểm.

- Phó giám đốc nội vụ, lúc này Wakatsuki ở lại chi nhánh cũng không cải thiện được tình hình đâu ạ - bên cạnh Wakatsuki, Kasai đỡ lời - Giờ văn phòng không quá bận nên có thiếu một người cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Trước sự việc chưa từng có tiền lệ, Motoya nhăn nhó, song cuối cùng ông cũng đồng ý.

Wakatsuki nhẹ cả người. Việc anh muốn tự mình điều tra không hẳn chỉ để giải tỏa áp lực từ Komoda Shigenori.

Kể từ giây phút phát hiện cái xác Komoda Kazuya, đêm nào anh cũng gặp ác mộng. Chúng lặp lại hàng đêm như đóng dấu nung đỏ.

***

Wakatsuki đang dừng chân ở nơi nào đó giống như hang động. Anh có cảm giác đây chính là “thế giới bên kia”. Trước mắt anh giăng một tấm mạng nhện lớn chưa từng thấy, trong bóng tối đen tuyền, chỉ có những sợi tơ nhện mỏng manh là ánh lên lấp lánh.

Lát sau, anh trông thấy một vật thể trăng trắng treo lủng lẳng đang lờ mờ hiện lên từ lớp mạng nhện. Ban đầu, trông nó giống cái kén đang nuôi mình, nhưng ngay lập tức, anh nhận ra bộ kimono trắng dành cho người chết. Thì ra, một xác chết xấu số đã trở thành thức ăn cho loài nhện và bị các vòng tơ cuốn lại chẳng khác gì kén tằm.

Nhìn kĩ thì xác chết ấy mang mặt người.

Tùy từng góc độ mà lúc thì anh nhìn ra Komoda Kazuya, lúc lại thành người anh trai quá cố.

Bỗng nhiên, xác chết bắt đầu đung đưa. Lớp mạng nhện rung lắc dữ dội. Con nhện đã trở về...

Giấc mơ luôn kết thúc ở đó mà không xuất hiện bóng dáng con nhện, còn Wakatsuki tỉnh giấc trong tình trạng toàn thân ướt đẫm mồ hôi.

Anh có cảm giác chừng nào chưa giải quyết xong vụ Komoda Kazuya, chừng đó cơn ác mộng vẫn sẽ ám ảnh anh.

- Được rồi, cậu mau ra ngoài thay đổi không khí đi!

Kasai vỗ mạnh vào vai Wakatsuki.

Ngày 13 tháng Sáu, Thứ Năm.

Wakatsuki thò đầu ra ngoài cửa sổ căn hộ. Trời vẫn tối sầm dù lúc này đã là 8 giờ 40 phút sáng. Cả bầu trời đang bị bao phủ bởi tầng mây ảm đạm. Đám mây đen kịt phía biển Nhật Bản dường như đang sà xuống thấp hơn. Có lẽ mạn Fukui mưa rồi cũng nên.

Cơn gió Đông thổi tới từ hướng hồ Biwa như lần theo hơi ẩm. Wakatsuki nhét chiếc ô gấp hiệu Viva vào cặp xách.

Chiếc xe đạp địa hình hiệu Cannondale dựng trước cửa ra vào. Bình thường anh vẫn dùng nó để đi làm nhưng hôm nay đã xin phép đi công chuyện nên không cần ghé qua chi nhánh nữa.

Ra khỏi khu nhà trọ rồi đi bộ một đoạn về phía Nam sẽ tới đường Oike với chiều rộng mặt đường lên tới 50 mét. Cùng với đường Gojo, đây là con đường lớn nhất trong số các đường chạy theo hướng Đông-Tây của Kyoto. Nó miễn cưỡng được mở rộng từ thời chiến, trở thành kết quả của công cuộc giải phóng mặt bằng theo chính sách di dời bắt buộc, tuy vậy, toàn bộ chiều dài chỉ vẻn vẹn 2 kilomet nên việc mở rộng cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy, may ra độ rộng chỉ phát huy tác dụng được hai lần mỗi năm, khi đoàn diễu hành của lễ hội Gion và lễ hội Thời Đại đi ngang qua.

Nói vậy nhưng con đường rộng thênh thang vẫn khiến tâm trạng Wakatsuki dễ chịu vô cùng. Bóng các nhân viên nhà nước thấp thoáng giữa những hàng cây. Họ đều mặc com lê, có lẽ đang trên đường đi làm.

Anh lên tàu điện ngầm tuyến Karashima đi một ga từ Oike đến Shijo, đổi sang tuyến Kyoto của Hankyu rồi sau đó lại lên tiếp một con tàu tốc hành màu đậu đỏ đến Umeda, Osaka.

Mất khoảng bốn mươi hai, bốn mươi ba phút để đi từ Kyoto đến Osaka. Trời âm u khiến anh rất lo lắng, y như rằng, mưa bắt đầu đập lộp bộp vào kính cửa sổ khi tàu đi qua cầu sắt trên sông Yodo. Ban đầu cứ ngỡ là mưa từ mạn Fukui, nhưng cơn mưa không thể đuổi kịp tốc độ tàu nên chắc hắn là mưa của một vùng khác.

Wakatsuki xuống điểm cuối của tuyến tàu là ga Umeda rồi tiếp tục lên tuyến Midosuji đến Nanba. Đi qua khu mua sắm Nanba City, anh lại bắt tuyến Koya từ ga Nanba của hãng đường sắt Nankai.

Khi chuyến tàu tốc hành chuẩn bị rời ga Nanba, mưa cũng bắt đầu nặng hạt.

Phía bên phải, sân bóng chày Osaka mờ ảo hiện lên giữa màn mưa. Tuy vẫn giữ nguyên kiến trúc ban đầu nhưng sân bóng này đã thành khu triển lãm nhà ở sau vụ chuyển nhượng đội bóng Nankni Hawks.

Wakatsuki bỗng nhớ lại câu chuyện nghe Kasai kể lúc nói chuyện phiếm hôm qua.

Người Osaka từ xưa đã sống mà không dựa dẫm vào nhà nước nên hệ thống đường sắt tư nhân vẫn phát triển hơn đường sắt quốc doanh. Chẳng hạn như đường sắt Nankai, dù không mấy nổi tiếng nhưng thực tế lại là hãng đường sắt cổ nhất Nhật Bản; hay chiều dài đường ray của đường sắt Kintetsu đã vượt trên sáu trăm cây số và đứng số 1 Nhật Bản trong số các công ty đường sắt tư nhân.

Kasai nói với niềm tự hào, chính vì thế mà đường sắt tư nhân của Kansai phát triển hơn hẳn Kanto[1]

Thấy bộ mặt ngờ vực của Wakatsuki, Kasai bèn đưa ra đủ các ví dụ để minh chứng cho sự phát triển sớm của Kansai, chẳng hạn như vùng này phổ cập cửa soát vé tự động sớm hơn hẳn Tokyo. Anh còn ra sức thuyết phục đến văng cả nước miếng rằng ngay cả tuyến Nankai Koya mà Wakatsuki đang ngồi lúc này cũng đã tự động hóa cửa soát vé toàn tuyến từ hai mươi năm trước rồi.

Sau khi ra khỏi nội thành Osaka, tuyến Koya sẽ dẫn đến các thành phố thuộc phía Nam tỉnh Osaka như Sakai, Sayama và Tondabayashi. Đến ga Kitanoda, Wakatsuki đổi từ tàu tốc hành sang tàu chặng ngắn.

Ga kế tiếp là Sayama. Nơi đây vẫn còn kha khá đồng ruộng nên Wakatsuki có thể ngắm cảnh mưa táp vào cánh đồng lúa bạt ngàn. Qua cửa sổ tàu, anh nhìn thấy những hạt bong bóng li ti được tạo nên từ những hạt mưa và những lá mạ xanh rì oằn mình trước gió. Khung cảnh này gợi lên hình ảnh người nông dân Nhật Bản hay sao mà nó khiến tâm hồn anh trở nên êm dịu đến kì lạ.

Wakatsuki nhớ hồi còn nhỏ, vào mỗi chiều thứ Bảy tan học về, anh trai sẽ cùng anh ra cánh đồng gần nhà. Thi thoảng họ cũng bắt tôm đồng, nhưng mục đích chính là bắt các loại côn trùng nước. Thu hoạch vào những ngày mưa nhiều đến bất ngờ, vậy nên nếu mưa nhỏ, hai anh em sẽ không quản ngại che ô và say sưa lùng sục ruộng bùn với cái vợt gắn trên đầu ống tre. Anh không động lòng trước đám gọng vó hay bọ vẽ, nhưng cứ hễ nhìn thấy những con bọ nước thuôn dài xinh đẹp là tim anh như nhảy thót lên. Đa phần côn trùng nước đều là loài quỷ hút máu chuyên đi hút dung dịch các vật sống khác, song với Wakatsuki, chúng lại có sự lôi cuốn kì lạ đến mức khó mà ghét cho được. Anh yêu thích nhất họ bọ xít và bọ ngựa nước.

Anh trai anh vẫn luôn quăng vợt với động tác điêu luyện và bắt được vô số côn trùng, trong khi Wakatsuki bé bỏng hẵng còn sợ sệt trước dáng vẻ khổng lồ của chúng đến mức không dám sờ tay vào. Nhưng có lần, may mắn không ngờ, anh đã bắt được một con bọ ngựa nước. Đêm ấy, cứ nghĩ đến việc đang được ở chung phòng cùng con bọ ngựa là anh lại hưng phấn không ngủ nổi. Anh trai Wakatsuki thử căng vợt lên trên bể cá để cho nó ăn nhưng đáng tiếc, con bọ ngựa nước đã chết ngay sau đó. Suốt một thời gian dài, Wakatsuki vẫn còn mãi mơ đến con bọ ngựa.

Tàu điện đã tới đích đến Wakayama ở ga Kongo. Nếu cứ đi thẳng về ga cuối, chắc chắn sẽ đến được núi Koya - nghĩa trang của huyện Wakayama, tên tuyến đường sắt Koya cũng bắt nguồn từ đó.

Wakatsuki xuống tàu và nhìn đồng hồ. Đã quá 10 giờ. Mưa vẫn chưa ngớt.

Trước nhà ga có một bùng binh, tiến lên thêm một chút là con dốc thoai thoải, hai bên đường là khu dân cư và những tòa nhà chờ bán.

Wakatsuki xòe chiếc ô gấp. Không có bản đồ dân cư Osaka ở chi nhánh nên anh chỉ còn biết dựa vào mấy dòng ghi chép lúc hỏi đường qua điện thoại. May sao mưa cũng ngớt dần, anh tìm ngay ra nơi cần tìm trong khu dân cư.

Kiểm tra đúng bảng tên đề chữ “Onishi”, anh bèn bấm chuông cửa. Một lát sau, cánh cửa sắt từ từ hé mở. Một phụ nữ trung niên cao ráo đeo kính nhìn chăm chăm vào Wakatsuki với vẻ mặt bối rối. Ôm lấy chân chị ta là một bé gái chừng 5 tuổi. Cô bé mở to đôi mắt tròn xoe ngước nhìn Wakatsuki. Con ngươi đen láy, phần lòng trắng ngả sắc xanh, trông cô bé như búp bê Pháp.

- Tôi là Wakatsuki, đến từ công ty Bảo hiểm Nhân thọ Showa, chi nhánh Kyoto. Hôm trước tôi đã mạn phép gọi điện. Chị có phải là Onishi Mitsuyo không ạ?

- Vâng, mời anh vào.

Onishi mời Wakatsuki vào nhà nhưng không có ý định nhìn vào mắt anh. Có lẽ chị ta vốn không phải kiểu người ngoại giao tốt. Vậy thì đúng là không hợp với công việc nhân viên ngoại vụ rồi, Wakatsuki nghĩ bụng.

Trong nhà còn có một bé trai khoảng 4 tuổi đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế đọc sách tranh.

- Nhà tôi hơi bừa bộn...

Onishi Mitsuyo phân trần, và cũng khó mà nói là chị ta đang khiêm tốn. Trong khoảng không gian vốn đã chật hẹp, không chỉ có đồ gia dụng nhồi nhét vào mọi ngóc ngách mà cả đồ chơi của hai đứa bé cũng bày tung tóe, thành ra khung cảnh tạp nham dường như đã thành trạng thái bình thường của ngôi nhà này.

Vừa ngồi xuống chiếc sofa bằng da tổng hợp có vẻ rẻ tiền trong phòng khách, Wakatsuki đã chạm phải thứ gì dinh dính. Một viên kẹo ngậm dở nhèo nhằng bám vào khuỷu tay anh. Wakatsuki lấy khăn tay ra lau nhưng cũng không cảm thấy quá khó chịu. Đây là những chuyện không thể tránh khỏi trong một căn nhà có trẻ nhỏ, nhất là nếu nhớ lại cảm giác rùng rợn bất thường ở nhà Komoda thì vẻ bình thường nơi đây còn khiến anh an tâm hơn nhiều.

- Anh mất công lặn lội từ Kyoto tới đây mà tôi lại chẳng có mấy chuyện để kể...

Onishi Mitsuyo vừa rót hồng trà vừa nói. Trà dùng kèm với một lát chanh và một thanh đường. Wakatsuki nói lời cảm ơn và lén thò tay vào cặp bật nút nguồn của máy ghi âm.

- Về chuyện mời tham gia bảo hiểm, tôi đã thuật lại gần như mọi điều cho anh Yasuda ở chi nhánh Nam Osaka rồi…

Hình như Mitsuyo muốn ám chỉ rằng, lấy hợp đồng là việc của nhân viên ngoại vụ nhưng thẩm định là việc của chi nhánh.

- Vâng, nhưng hôm nay tôi đến gặp chị vì chuyện khác. Nghe nói chị Onishi và Komoda Sachiko là bạn từ thuở nhỏ, đúng không ạ?

- Đúng rồi. Nhưng học hết tiểu học, tôi hoàn toàn không gặp lại Komoda.

- Trường tiểu học của chị ở đâu vậy?

- Trường tiểu học K… Ở thị trấn K của Wakayama.

Wakatsuki sực nhớ ra đó là nguyên quán của Komoda Sachiko.

- Hai người đã học cùng nhau suốt sáu năm sao?

- Đúng vậy, nhưng quả thực chúng tôi không nói chuyện với nhau nhiều. Tôi có cảm giác Komoda mắc chứng tự kỉ nên hầu như không nói chuyện với ai trong lớp. Cậu Kosaka thì có gì đó hơi đáng sợ.

- “Cậu Kosaka”? Chồng của Komoda Sachiko cũng học cùng lớp chị ư?

Nghe người đối diện ngạc nhiên hỏi, Mitsuyo gật đầu.

Wakatsuki không ngờ vợ chồng nhà Komoda lại là bạn từ thời thơ ấu. Anh còn nhớ rõ ràng hộ khẩu của Komoda Shigenori trước lúc kết hôn là ở Fukuoka.

- Hơn nữa, chồng cũ của cô ấy cũng là người thị trấn K, mặc dù học khác trường.

- Chị nói “chồng cũ” có nghĩa là Komoda Sachiko đã tái hôn phải không?

- Phải, tôi quên mất đây là lần thứ ba hay thứ tư rồi. Nhớ không nhầm thì cô ấy nói họ của người chồng trước là Shirakawa thì phải.

Wakatsuki ghi chữ Shirakawa vào sổ tay.

- Chị nói Komoda Shigenori hơi đáng sợ, tức là sao ạ?

Mitsuyo ngập ngừng như không muốn nói.

- Những gì tôi nghe thấy ở đây tuyệt đối sẽ không để lộ ra ngoài nên chị cứ thoải mái.

- Chà, thực ra... cũng không rõ ràng cho lắm...

Lời lẽ của Mitsuyo đứt đoạn nhưng Wakatsuki vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Rõ ràng chị ta muốn nói ra nhưng còn e dè vì thông tin chỉ là những lời đồn thổi vô căn cứ, giờ chỉ cần cho chị ta thời gian để xóa tan sự ngại ngần là được.

- Mai, con ra đằng kia một lát đi.

Xua con gái đang ngồi trong góc phòng ra chỗ khác, Mitsuyo bắt đầu kể.

- Chuyện xảy ra hồi chúng tôi học lớp Năm. Lũ thỏ, vịt và gà nuôi trong trường bỗng nhiên liên tục bị giết.

- Là do Komoda, à, Kosaka Shigenori làm sao?

- À, ừm, không có chứng cứ rõ ràng nhưng mọi người đồn thế.

- Nhưng sao lại đồn là Kosaka làm?

- Là vì... cậu Kosaka đó thường xuyên trốn học, trên lớp có lúc lại đột ngột hét lên...

- Nhưng những điều đó chẳng thể hiện được gì, đúng không?

- Còn các biểu hiện khác nữa. Có người nói đã nhìn thấy cậu ấy loanh quanh chỗ chuồng lưới sắt của lũ gia súc gia cầm. Ngoài ra, đại khái thì cách chúng bị giết...

Mitsuyo bỗng ngậm miệng lại như thể vừa lỡ nói ra một điều rất kinh khủng.

- Cách giết thế nào hả chị? - Wakatsuki nhẹ nhàng hỏi.

- Tất cả đều bị siết đứt cổ bằng dây thép.

Wakatsuki hớp một ngụm hồng trà đã nguội ngắt để che giấu cơn run rẩy.

- Vì sao việc siết cổ lại liên quan đến Kosaka?

- Vì cha của Kosaka đã treo cổ tự vẫn, hình như hồi cậu ấy học lớp Một thì phải.

Wakatsuki á khẩu. Đương nhiên nếu chỉ có vậy thì chưa thể kết tội Kosaka Shigenori là hung thủ. Chẳng có mối liên hệ trực tiếp nào giữa việc tự sát của người cha với vụ giết chóc đám động vật cả.

Song, với một người cũng đã từng trải qua những điều tương tự như Wakatsuki, anh dễ dàng mường tượng được cái chết của người cha đã ảnh hưởng thế nào đến việc trưởng thành của Shigenori, thậm chí là hủy hoại quá trình hình thành nhân cách. Thống kê đã chỉ rõ, nếu trong gia đình hoặc họ hàng ruột thịt có người tự sát thì khả năng trẻ em sau này cũng tự sát là cực kì lớn. Hiện tượng tự sát giống hệt như một căn bệnh truyền nhiễm. Anh không biết cha của Shigenori đã chết trong hoàn cảnh nào nhưng giả sử, đứa trẻ mang tên Shigenori đã trực tiếp nhìn thấy thi thể thì ảnh hưởng tâm lý có lẽ còn lớn hơn nữa.

Không chỉ vậy, tâm lý học còn cho rằng tự sát và sát nhân là hai mặt khác nhau của cùng một vấn đề. Có vô số kẻ sát nhân bị chấn động nội tâm dẫn đến tự sát, ngược lại, cũng tồn tại những kẻ khát khao tự sát rồi thể hiện ra bằng cách giết người.

Trong trường hợp của Komoda Shigenori, chẳng phải xuất phát điểm là việc người cha tự sát hay sao?

Những đồn đoán lan tràn ở trường tiểu học K quả thực chỉ là những lời đồn thất thiệt từ sự liên tưởng quá đà, tuy vậy, không hẳn chúng đã sai hoàn toàn.

- Nhưng sao anh lại hỏi cả chuyện đó vậy? Không phải con trai của Komoda đã tự sát à? - Mitsuyo chuyển giọng nghi ngờ.

- Vẫn chưa rõ, phải chờ kết luận của cảnh sát mới biết được. Vậy, sau cái chết của ông bố thì Kosaka Shigenori ra sao ạ?

- Vừa sinh Kosaka thì mẹ cậu ấy mất vì bạo bệnh. Kosaka sống cùng bà thì phải.

- Người bà giờ còn sống không?

- Bà ấy mất rồi. Bị ung thư hay gì đó. Bấy giờ tôi học cấp ba nên Kosaka cũng phải 16, 17 tuổi rồi. Tôi nghe nói trước đây cậu ta vật vờ ở nhà suốt nhưng sau khi bà mất thì không còn thấy bóng dáng đâu nữa. - Mitsuyo lắc đầu.

- Kosaka đi đâu?

- Tôi không biết. Nghe chừng cậu ta lên vùng Kanto.

Chắc chắn Kosaka Shigenori đã lang thang khắp nước Nhật rồi vướng vào vụ “Tộc săn ngón tay” ở Kyushu, sau đó quay về Kansai, bất ngờ gặp lại Komoda Sachiko và kết hôn... Wakatsuki cảm giác đã hiểu sơ dòng đời của gã. Nhưng thiếu gì người mà Sachiko lại đi chọn một gã đàn ông như Kosaka Shigenori để tái hôn?

- Hình như ban nãy chị bảo Komoda Sachiko mắc chứng tự kỉ?

- Tôi nghĩ thế. Lúc nào cô ấy cũng thui thủi một mình.

- Hoàn toàn không có người bạn nào sao?

- Mọi người không bắt nạt nhưng cũng chẳng trò chuyện với Komoda. Cô ấy không có mẹ, lúc nào trông cũng luộm thuộm. Anh thấy đấy, trẻ con mà hơi khác người là bị xa lánh ngay.

Mitsuyo nói như thể mình không nằm trong số lũ trẻ xa lánh Komoda.

- Mẹ của Komoda bị làm sao hả chị?

Cô con gái tên Mai ban nãy đã ra khỏi phòng khách giờ lại xuất hiện, bắt đầu quấy khóc đòi chơi với mẹ. Mitsuyo vừa dỗ dành vừa dẫn con ra chỗ khác.

- Cũng là nghe đồn thôi. - Mitsuyo quay lại rồi khẽ khàng kể - Họ đồn mẹ cô ấy bỏ nhà theo trai, người bố rượu chè be bét và không hề quan tâm đến Sachiko. Trên cánh tay và lưng Sachiko thi thoảng còn xuất hiện vết sẹo như vết đánh…

- Vết đánh… Lẽ nào ả từng bị ngược đãi?

Wakatsuki bỗng nhớ lại vết thương trên tay Komoda Sachiko. Mới nhìn thoáng qua nhưng anh cũng nhận ra mấy vết thương sâu chạy song song, nếu chỉ dọa tự sát thì không thể để lại dấu vết như vậy được.

Có thể Komoda Sachiko đã nhiều lần có ý định tự sát thật sự.

- Tôi nghe nói Kornoda Sachiko đã từng tự sát không thành, vụ đó thì sao ạ?

Câu hỏi bất chợt hiện ra trong đầu Wakatsuki hóa ra lại trúng tim đen, Mitsuyo lộ vẻ nghi hoặc rõ rệt, không hiểu vì sao anh lại biết.

- Chuyện xảy ra vào thời cấp hai, người ta đồn rằng cô ấy cắt cổ tay bằng dao rọc giấy.

- Sao Sachiko lại muốn chết?

- Chà, là tin đồn nên tôi cũng không rõ lắm… Có lẽ do quá sức chịu đựng chăng?

Mọi chuyện đều chỉ là đồn, đồn và đồn, nhưng các tin đồn cứ lan ra thì một lúc nào đó sẽ được coi là sự thật và được ghi nhớ. Việc Mitsuyo lúc này vẫn nhớ như in những lời đồn thiếu căn cứ đã chứng tỏ điều đó. Rốt cuộc, thị trấn nhỏ của hơn ba mươi năm trước, nơi Kosaka Shigenori và Komoda Sachiko được nuôi dưỡng, mang bầu không khí như thế nào đây?

- Xin lỗi anh, anh hỏi tôi nhiều thế này, lẽ nào vì cái chết của cháu Kazuya là do cậu Kosaka, à, do chồng của Komoda gây ra? - Giọng Mitsuyo run run đầy lo lắng.

Lúc này đây, dường như Mitsuyo muốn quên đi quá khứ bán bảo hiểm. Những hợp đồng chị ta lấy được trong suốt một năm làm việc ở Bảo hiểm Nhân thọ Showa có lẽ chỉ toàn người thân quen, tổng cộng khoảng chục hợp đồng là cùng. Vỏn vẹn như thế mà đã có một hợp đồng liên quan đến án mạng thì mọi chuyện có lẽ không chỉ dừng lại ở hối tiếc.

- Không, cũng không hẳn, chỉ là chúng tôi cần điều tra theo thủ tục thôi.

Wakatsuki nói, cốt làm cho Mitsuyo yên tâm nhưng như thể vừa nhớ ra điều kinh khủng nào đó, khuôn mặt chị ta bỗng trở nên đáng sợ.

- Có lẽ những gì Kosaka đã giết không hẳn chỉ là động vật.

Wakatsuki choáng váng.

- Ý chị là sao?

- Tôi không biết có nên nói ra không - Mitsuyo lại ngập ngừng, nhưng không kiềm chế nổi mong muốn được kể - Hồi bọn tôi học lớp Sáu, một bạn gái ở lớp khác đã mất tích trong một lần đi dã ngoại. Mọi người ráo riết tìm khắp thị trấn và cuối cùng phát hiện ra bạn ấy nổi trên mặt ao.

Sống lưng Wakatsuki lạnh toát, bất kể căn phòng lúc này đang nóng hầm hập.

- Không phải tai nạn à?

- Chúng tôi cắm trại cách cái ao đó khoảng 500 mét. Cô bạn này rất ngoan nên không có chuyện cô ấy đi một mình ra đó.

- Nhưng giữa Kosaka Shigenori và vụ án ấy có mối liên kết cụ thể nào không?

- Trước đó một thời gian, Kosaka cứ bám riết cô bạn này, giáo viên cũng phải thắc mắc. Nhưng rồi có người làm chứng rằng đã ở gần Kosaka suốt nên nghi vấn mới tan đi.

- Tức là có chứng cứ ngoại phạm rồi còn gì? - Wakatsuki thở phào.

- Nhưng giờ tôi mới nhớ ra - Mitsuyo mở to mắt, nhìn chăm chăm vào Wakatsuki. - Người làm chứng năm đó chính là Komoda Sachiko.

***

Cơn mưa càng lúc càng nhỏ nhưng vẫn chưa ngừng hẳn. Wakatsuki vào trạm điện thoại công cộng trước ga Kongo gọi về chi nhánh Kyoto rồi lên chuyến tàu chạy ngược chiều, rời xa khỏi ga Nanba.

Tính trong khu vực Kinki thì Wakayama là nơi giao thông đặc biệt bất tiện, nhưng may là thị trấn K nằm ngay trên tuyến Nankai Koya. Phần vì chưa có cơ hội đến đây lần nào, phần vì nghe Mitsuyo kể rằng giáo viên chủ nhiệm lớp Komoda hồi đó là cô Hashimoto sau vài lần thuyên chuyển công tác lại về đúng trường tiểu học cũ nên anh nổi hứng muốn đến nơi này.

Anh xuống ở một ga ngay trước ga cuối Koyasan. Phía Bắc có dãy Katsuragi trùng điệp, phía Nam có núi Koya vươn sừng sững, màu xanh bạt ngàn trải khắp tầm mắt.

Mất khoảng hai mươi phút để đi bộ đến trường tiểu học K.

Lúc anh bước qua cổng trường, mưa đã tạnh. Lũ trẻ đang chơi bóng đá giữa sân trường đọng đầy nước và lầy lội đất bùn, chúng chẳng buồn bận tâm đến những đám bùn đang văng tung tóe. Một cậu bé đầu trọc bắt được đường chuyền bóng bèn tung một cú vô lê sắc bén khiến tiếng hò reo tán thưởng vang lên ầm ĩ.

Bọn trẻ thật giàu sức sống và tràn trề năng lượng. Bất giác, Wakatsuki nhớ đến Komoda Kazuya, đứa bé treo cổ trong căn nhà tối nhờ nhờ và nồng nặc mùi hôi hám. Đám trẻ đang chạy nhảy ồn ào lúc này cũng tầm tuổi cậu bé.

Anh đến phòng Giáo vụ xin gặp cô giáo Hashimoto thì được dẫn ngay tới phòng tiếp khách. Đúng là có Mitsuyo gọi điện nhờ vẫn hơn. Lát sau, một phụ nữ khoảng lục tuần xuất hiện với mái tóc muối tiêu và cặp kính lão cài trên sống mũi. Với tầm tuổi này, việc bà lên chức quản lý cũng không có gì lạ, tuy nhiên trên danh thiếp chỉ đề chức vụ giáo viên.

- Công ty bảo hiểm điều tra cả những chuyện xa xưa như vậy sao?

Cô giáo Hashimoto vừa xem danh thiếp của Wakatsuki vừa hỏi với vẻ ngờ vực.

- Vâng. Đây là vấn đề cá nhân nên em không thể tiết lộ vụ việc đang điều tra được.

- Chuyện thừa kế ư?

- Bao gồm cả chuyện đó ạ. Em sẽ cố gắng không làm phiền đến cô giáo và rất biết ơn nếu được cô kể cho nghe những điều cô biết về Kosaka Shigenori và Komoda Sachiko.

Khác với cảnh sát hay luật sư, Wakatsuki không có bất cứ quyền hạn điều tra nào. Nếu đối phương không hợp tác, anh cũng đành chịu thua nên đòi hỏi việc giao tiếp phải hết sức khéo léo.

- Chuyện cũng hơn ba mươi năm rồi… Tôi nhớ chút ít về Kosaka Shigenori vì thằng bé đã gây ra rất nhiều chuyện, còn Komoda Sachiko thì tôi không nhớ. Xin lỗi anh.

Cô giáo Hashimoto cố gắng lật lại kí ức nhưng những gì bà kể ra hầu hết chỉ xoay quanh sự vất vả của một giáo viên trẻ phải đảm đương vai trò chủ nhiệm. Kết quả, Wakatsuki chỉ thu hoạch được chứng cứ cho một phần trong câu chuyện của Mitsuyo.

Vừa lúc Wakatsuki bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã đến đây thì cô giáo Hashimoto bảo “Chờ tôi một lát”, đoạn rời phòng tiếp khách. Sau mười phút chờ đợi thì bà quay lại, cầm theo một thứ trông như cuốn sổ nhỏ.

- Đây là tập san hồi lớp Năm của lớp đó. Hễ làm chủ nhiệm lớp nào là tôi bắt lớp đó làm tập san để giúp các em tăng khả năng viết. May mà nó vẫn còn.

Cuốn tập san được in bằng máy in quay tay ronéo trên loại giấy rất thô sơ. Trải qua ba mươi năm, nền giấy đã bị ôxy hóa khủng khiếp còn viền thì quăn queo như bị cháy, đã vậy, mực in cũng mờ đi, không còn rõ chữ. Phần ghim đóng gáy bị gỉ, sắp gãy đến nơi.

Tiêu đề của tập san là “Giấc mơ”. Wakatsuki cứ tưởng các học sinh được yêu cầu kể về ước mơ trong tương lai nhưng đọc qua mới thấy chúng toàn viết về giấc mơ trong lúc ngủ. Có thể nói, đây là chủ đề thích hợp dành cho những đứa trẻ ghét làm văn.

Có những giấc mơ hồn nhiên đúng kiểu trẻ con, nhưng cũng có những câu chuyện viết tốt đến mức khiến người ta nghĩ ngay tới hai chữ “hư cấu”.

Giấc mơ được đưa đi ăn nhiều của ngon vật lạ, nhất là món bò bít tết cũng gợi nhớ bầu không khí thời bấy giờ.

Các bài viết được xếp theo thứ tự bảng chữ cái La tinh nên bài của Kosaka Shigenori nằm ở khoảng số 6, 7 của nữa trước tập san.

Giấc mơ

Kosaka Shigenori

Bà nói người chết sẽ trở về gặp ta trong giấc mơ, em rất vui vì được gặp bố mẹ trong mơ.

Bố mẹ bảo em, “Shigenori này, con phải nghe lời bà nghe chưa, không được nghịch ngợm đâu đấy! ”Em vừa trả lời “Con đâu có nghịch” thì bố mẹ biến mất. Sau đó em không được gặp bố mẹ nữa. Em muốn gặp lại nhưng mà bố mẹ không còn về gặp em trong mơ nữa. Hết.

So với một học sinh lớp Năm thì bài văn non nớt đến kinh ngạc, giỏi lắm chỉ ở trình độ lớp Hai là cùng. Không chỉ bởi cả bài viết toàn chữ Hiragana[2] mà còn bởi nó hoàn toàn không ra cấu trúc của một bài văn.

Lời văn dù non nớt nhưng Wakatsuki không thể phủ nhận rằng anh đã mủi lòng. Không có một từ “buồn” nào xuất hiện, vậy mà từng câu chữ đều toát ra nỗi buồn sâu xa của một cậu bé mất đi cả cha lẫn mẹ.

Tuy đây là một bài văn cách đây ba mươi năm, Wakatsuki vẫn có cảm giác nó không thể được viết ra bởi một kẻ máu lạnh tàn nhẫn đến độ thản nhiên giết chết một đứa trẻ ngây thơ chỉ để chiếm đoạt tiền bảo hiểm.

Trong lúc suy nghĩ về tính cách hai mặt kì lạ của nhân vật mang tên Komoda Shigenori, Wakatsuki chợt nhớ ra, trước đây mình cũng từng có cảm xúc tương tự như lúc này. Cảm giác là có gì đó không hợp lý, nhưng cụ thể là gì thì anh nhất thời không nghĩ ra được.

Bài văn của Komoda Sachiko ở ngay sau Kosaka Shigenori. Số thứ tự mà ngay cạnh nhau thì thường chỗ ngồi chắc cũng gần nhau.

Giấc mơ về cái xích đu

Komoda Sachiko

Em sẽ viết về giấc mơ em gặp đêm hôm qua. Thực ra không chỉ mỗi hôm qua mà em đã từng mơ thấy từ trước đây rất lâu rồi. Em đã mơ thấy năm, sáu lần từ lâu lắm rồi.

Trong mơ, em đi đến công viên trung tâm, bấy giờ chẳng có ai ở đó.

Em trèo lên xích đu rồi bắt đầu nhún.

Em càng nhún trên xích đu thì nó văng càng mạnh và lên tít trên cao. Em nhún nữa thì nó lại lên cao hơn nữa.

Và rồi thật thú vị vì em cứ nhún là xích đu lại lên cao mãi.

Và rồi cuối cùng nó cao lắm, cao đến mức như sắp quay thành một vòng.

Đến khi nó cao hết mức có thể em trượt khỏi cái xích đu. Và rồi em rơi xuống một nơi tối tăm, không có gì ở đó.

So với bài của Kosaka Shigenori thì bài này ra dáng một bài văn hơn, tuy vậy, học sinh lớp Năm mà chỉ viết được thế này, chứng tỏ năng lực làm văn vô cùng nghèo nàn.

Wakatsuki mới gặp Komoda Sachiko đúng một lần khi ả đến chi nhánh, nhưng bài văn này phù hợp lạ kỳ với ấn tượng anh cảm nhận được từ ả. Một dạng nghiêm túc đến lập dị, hay còn gọi là ngoan cố.

Tính cách đó thể hiện rõ ràng qua cách viết. Cố tình viết về giấc mơ đêm hôm trước rồi lại phủ nhận bằng cách miêu tả đó không phải lần đầu tiên mơ thấy giấc mơ này, thậm chí còn bảo thủ viết thêm số lần cho chắc. Giấc mơ - điều quan trọng nhất - thì lại hời hợt vô cùng. Những từ như “nhún” hay “cao" cứ dai dẳng lặp đi lặp lại mà chẳng để lại trong lòng người đọc bất cứ điều gì, cảm giác như thể chỉ liệt kê nguyên xi chuyện đã xảy ra.

Xích đu. Thời sinh viên, Wakatsuki từng đọc một cuốn sách về giải mã giấc mơ. Ý nghĩa của xích đu là điềm báo cho sự thay đổi hoặc ám chỉ nỗi phân vân thì phải. Anh chỉ nhớ mang máng, phải hỏi lại Megumi mới được,

Bỗng nhiên, Wakatsuki nhận ra ánh mắt cô giáo Hashimoto nhìn mình rất lạ. Chắc cái cách anh chau mày đọc tập san trông kì dị lắm. Mà kể cũng phải, lúc này còn ngồi đọc lại những lời văn ngô nghê từ hơn ba mươi năm trước thì được tích sự gì chứ?

Wakatsuki nở nụ cười ngượng nghịu, toan trả cuốn tập san cho cô giáo nhưng lại chần chừ.

Không hiểu sao anh nghĩ mình nên đọc kĩ tập san hơn nữa. Đây là trực cảm, ngoài ra, anh không còn lý do nào khác để giải thích cho ý nghĩ này.

- Xin lỗi cô, em có thể phô tô cái này được không ạ?

Wakatsuki cũng phải ngạc nhiên với lời đề nghị của chính mình.

- Không vấn đề gì, nhưng chữ mờ hết rồi nên phô tô không rõ đâu. Anh cứ mang về đi, bao giờ xong việc đem trả tôi là được.

Wakatsuki lịch sự nói lời cảm ơn và rời khỏi trường tiểu học.

Đã mất công tới đây nên Wakatsuki tìm đến tận khu nhà của Kosaka Shigenori và Komoda Sachiko ngày trước để hỏi chuyện những người xung quanh, nhưng không thu được kết quả gì. Anh lại đổi các tuyến tàu, lúc về đến Kyoto cũng đã hơn 7 giờ rưỡi.

Mặc dù đã xin phép về thẳng nhà nhưng vốn quen nếp nhân viên làm công ăn lương, Wakatsuki vẫn ghé qua chi nhánh một lát. Hằng ngày đều có người ở lại tăng ca tự nguyện đến tầm 9 giờ nhưng hôm nay, phòng Tổng hợp không một bóng người. Anh đến phòng họp vì nghe thấy tiếng cười trong đó, hóa ra phó giám đốc ngoại vụ Osako đang tụ tập uống rượu với vài cựu tổ trưởng Kinh doanh. Giờ làm việc đã kết thúc nên đương nhiên không có vấn đề gì. Nghe nói cả phó giám đốc nội vụ lẫn Kasai đều về đúng giờ, khác hẳn ngày thường. Anh quyết định để việc báo cáo sang sáng mai.

Trên mặt bàn làm việc của Wakatsuki đặt trơ trọi một phong bì cỡ lớn bằng giấy sần dày dặn. Đây là loại phong bì dùng để liên lạc giữa các phòng ban, chi nhánh và trụ sở chính, phía trên cùng có in rất nhiều ô trống để viết địa chỉ cần gửi nhằm tái sử dụng trong nội bộ, coi như là một phần của công cuộc tiết kiệm tài nguyên.

Chi nhánh Marunouchi dùng phong bì này trước nhất, sau đó chuyển đến phòng bảo hiểm của trụ sở chính. Từ đó, chiếc phong bì lại tiếp tục chu du khắp nước Nhật theo thứ tự chi nhánh Yamagata - ban Lưu trữ ở chi nhánh Matsue - chi nhánh Hiroshima - ban Y tế chi nhánh Kushiro - ban Quản lý kinh doanh - chi nhánh Shonan.

Và cuối cùng là chi nhánh Fukuoka, phó giám đốc Endo - chi nhánh Kyoto, gửi riêng cho chủ nhiệm Wakatsuki. Có lẽ vì thế mà cả Kasai cũng không mở phong bì này.

Wakatsuki nhét phong bì vào cặp, tính mang về nhà đọc. Mưa đã tạnh hẳn nên anh quyết định đi bộ. Dọc đường, anh ghé vào một quán ăn Trung Hoa ăn mì ramen và há cảo, sau đó mua một chai Chivas Regal từ quán rượu rồi trở về nhà trọ.

Anh treo áo vest lên mắc, phun hơi nước lên quần rồi kẹp vào máy là. Trên mình chỉ còn bộ đồ lót, anh ngồi xuống bàn trong bếp rồi đọc lại tập san một lượt.

Anh xem lướt qua bốn mươi lăm bài tập làm văn của bốn mươi lăm học sinh trong lớp. Khá nhiều học sinh học lớp Năm đã biết miêu tả sinh động giấc mơ chúng gặp, đủ thấy năng lực làm văn của vợ chồng nhà Komoda thuộc hạng đặc biệt yếu kém.

Ngoài ra, chẳng có điểm nào đáng chú ý nữa. Anh mất công mượn tập san về vì trực giác mách bảo nhưng giờ bình tĩnh nghĩ lại, lúc đó chẳng qua chỉ là do bản thân đang rối trí mà thôi.

Anh cần Megumi cho lời khuyên. Chuyên môn của anh là côn trùng học chứ không phải tâm lý học.

Khác với những bài kiểm tra tâm lý có thể xử lý theo số liệu, phân tích giấc mơ đòi hỏi phải có khả năng phán đoán đặc biệt. Nhất là trong trường phái Jung[3], ông cho rằng giải mộng đặc biệt cần năng khiếu về văn học, đi đôi với một lượng kiến thức khổng lồ liên quan đến thần thoại và truyền thuyết.

Bản thân anh thiếu cả hai yếu tố đó nhưng nếu là Megumi, chắc chắn cô sẽ giúp được.

Wakatsuki bỏ đá vào bình giữ nhiệt, đổ nước vào Chivas, lắc nhẹ để trộn qua loa hỗn hợp rồi rót ra ly. Uống một ngụm là đủ để giải tỏa phần nào căng thẳng. Chừng một tuần nay, nếu không uống rượu thì anh không tài nào ngủ được.

Anh từng nghĩ, có khi nào cảm hứng được khơi gợi nhờ sự kích thích của cồn vào đâu đó trong não bộ không. Dĩ nhiên làm gì có chuyện hay ho ấy, có chăng cũng là cơn buồn ngủ ập đến, còn óc phán đoán chỉ sa sút hơn mà thôi.

Tiếng chuông điện thoại bỗng xé tan màn đêm tĩnh mịch khiến Wakatsuki gần như nhảy dựng lên. Anh với tay lấy chiếc điện thoại không dây đặt trên đầu giường.

- A lô, Wakatsuki đây ạ.

Không có tiếng trả lời. Wakatsuki thử lắng tai nghe. Điện thoại vẫn đang kết nối nhưng không có âm thanh gì. Anh đợi một lát rồi cúp máy.

Anh rót ly Chivas thứ hai, sực nhớ chiếc phong bì được gửi đến chi nhánh bèn lấy nó ra khỏi cặp xách.

Bên trong phong bì là bản phô tô hợp đồng đã thanh lý của Kosaka Shigenori mà Wakatsuki gọi điện nhờ gửi, cũng chính là bản hợp đồng liên quan đến vụ “Tộc săn ngón tay”. Có lẽ người phụ trách đã phải dỡ tung cả kho để moi nó ra từ đống thùng carton cũng nên.

Nội dung hầu như đúng với suy đoán của anh. Với điều khoản trợ cấp nằm viện và điều khoản nằm viện do tai nạn lao động, phần trợ cấp Kosaka Shigenori nhận được tương ứng với tối đa là 700 ngày nằm viện, sau đó, gã lại hưởng trợ cấp thương tật 1 triệu yên cho tai nạn đứt ngón cái bên tay trái. Cuối cùng, gã hủy hợp đồng.

Bản phô tô giấy chứng nhận nhập viện cũng được đính kèm. Có tổng cộng tám trang, trong đó liệt kê đủ loại bệnh, bắt đầu từ thứ bệnh được đóng khung sẵn là chấn thương đốt sống cổ, rồi đến các dạng thương tích. Đáng tiếc, không thể biết được có bệnh viện moral risk nào lẫn trong những chẩn đoán đó hay không.

Xem ra đến phút chót vẫn không thu được chứng cứ xác thực để chứng minh đây là một vụ yêu cầu tiền trợ cấp nhập viện bất chính.

Đang gà gật vì rượu, mắt Wakatsuki bỗng sáng lên khi bắt gặp một tờ chứng nhận nhập viện.

Thời gian được ghi cách đây mười ba năm, đúng vào lúc Nhật Bản bắt đầu phổ cập chẩn đoán bằng hình ảnh, chẳng hạn như sử dụng công nghệ chụp cắt lớp (CT). Kosaka Shigenori nhập viện vì ngã từ giàn giáo trong lúc làm xây dựng, đầu bị va đập. Để kiểm tra xem gã có bị xuất huyết não hay không, người ta đã tiến hành chụp cộng hưởng từ ở phần đầu (MRI). Kết quả là không có dấu hiệu xuất huyết não hay nhồi máu não, nhưng có một sự thực khác đáng lưu tâm hơn.

Trong một phần não của Kosaka Shigenori, người ta phát hiện ra một dị tật nhỏ. Chứng tắc dịch não tủy vì một u nang bẩm sinh đã dẫn đến hiện tượng não úng thủy nhẹ, tuy nhiên theo kết quả kiểm tra thì áp suất nội sọ đang trong trạng thái ổn định và sẽ không tăng cao nên không tiến hành phẫu thuật. Nhưng điều đó có ý nghĩa gì thì với kiến thức nghèo nàn về y học của mình, Wakatsuki đành chịu bó tay.

Anh nhét hồ sơ vào phong bì, pha thêm một ly rượu nữa rồi uống cạn trước khi trèo lên giường.

Vừa nhắm mắt lại, những suy nghĩ về đám gia súc gia cầm nhỏ bị siết cổ, về cô bé bị ngã xuống ao, về bài văn của vợ chồng nhà Komoda và về vụ án “Tộc săn ngón tay” cứ quẩn quanh trong đầu anh.

Ngoài trời, mưa lại rơi tiếp từ lúc nào. Wakatsuki chìm vào giấc ngủ nặng nề, hỗn tạp, bên tai vẫn là âm thanh bất quy tắc của những hạt mưa đang đập lộn xộn vào kính cửa sổ.

❀ ❀ ❀

[1] Kansai và Kanto là hai trong số các vùng địa lý của Nhật Bản. Kansai còn có tên gọi khác là Kinki nhưng với tên Kansai thì vùng này không bao gồm tỉnh Mie.

[2] Hiragana là hàng chữ cái cơ bản nhất trong tiếng Nhật.

[3] Carl Gustav Jung (1875-1961): nhà tâm lý học người Thụy Sỹ nổi tiếng với trường phái tâm lý mới có tên là “Tâm lý học phân tích”.

suke Người dịch: Phùng Nguyệt —★— NHÀ ĐEN ebook©MotSAch —★— TVE-4u©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn - 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Kishi Yusuke

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.