Nhật Bản Chiến Quốc Tẩu Nhất Tao

Lượt đọc: 2681 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
36. Kỵ binh hồi toàn kiểu Nhật

❊ ❊ ❊

Tại Xuân Nhật Sơn dạo chơi mấy ngày, lại nhận được sự chiêu đãi nhiệt tình của mấy người quen cũ, Tiểu Bình Thái thỏa mãn cưỡi "Bách Đoạn" trở về quê nhà. Ngoài ra, cậu còn mua thêm con ngựa chiến bình thường mà ban đầu đã định mua để thay thế, dẫu sao thì trong những trận chiến hơi gay gắt một con ngựa là không đủ dùng.

Vừa về đến Sơn Nội, chẳng bao lâu sau vụ thu hoạch mùa thu cũng bắt đầu.

Hai khẩu mã thượng đồng của Tiểu Bình Thái cũng đã làm xong, cậu dùng thử một chút, không ngờ lại có thể sát thương hiệu quả chính xác trong phạm vi hai mươi mét, cảm thấy vô cùng hài lòng. Cậu ban thưởng cho người thợ chế tạo súng một biểu đại gạo, đồng thời bảo ông ta đúc thêm vài khẩu nữa.

Sau đó, Tiểu Bình Thái cưỡi con Bách Đoạn của mình, mang theo mã thượng đồng đi tìm Sơn Nội Nghĩa Thắng để khoe khoang.

Ngựa của Sơn Nội Nghĩa Thắng cũng do Thượng Sam Huy Hổ tặng, rất thần tuấn, nên cũng không đặc biệt hâm mộ con Bách Đoạn của Tiểu Bình Thái. Tuy rằng ngựa của mình kém ngựa của Tiểu Bình Thái một chút, nhưng cũng chưa đến mức phải thèm muốn.

Thế nhưng đến khi Tiểu Bình Thái biểu diễn cho ngài ấy xem cách cầm mã thượng đồng bắn trong lúc ngựa chiến đang phi nước đại với tốc độ đều, ngài ấy đã nhạy bén nắm bắt được điều gì đó. Ngài ấy trước tiên xem xét khẩu mã thượng đồng của Tiểu Bình Thái, sau đó hỏi han tình hình chế tạo.

Điều ngài ấy chú ý chính là môn "Tiểu Lạp Nguyên thị lưu đích mã thuật" từng được lưu truyền của Tín Nông thủ hộ Tiểu Lạp Nguyên thị. Rất nhiều võ sĩ Tiểu Lạp Nguyên thị đều tinh thông cung mã, thậm chí có thể bắn cung hai tay. Cho nên, Tín Nông thủ hộ Tiểu Lạp Nguyên Trường Thời trong cuộc tranh đấu với Thôn Thượng Nghĩa Thanh thường không ngừng phái các võ sĩ đích mã đi qua đi lại quấy nhiễu quân trận của Thôn Thượng Nghĩa Thanh, đợi khi quân trận đối phương xuất hiện sơ hở thì bỏ cung đổi súng, mãnh liệt đột kích vào phương trận do bộ binh tạo thành. Dựa vào chiêu này, ngài ta đã giằng co với Thôn Thượng Nghĩa Thanh ở Tín Nông suốt mấy năm trời, nếu không phải sau đó Thôn Thượng Nghĩa Thanh lôi kéo được một bộ phận võ sĩ Việt Hậu và võ sĩ Thượng Dã để đối kháng, có lẽ Tiểu Lạp Nguyên Trường Thời đã chẳng bị đánh bại và đuổi chạy tới tận Kinh Đô.

Còn gia tộc Sơn Nội nằm ở Nam Tín Nông, năm xưa đời thứ nhất là Sơn Nội Nghĩa Minh công khi ngự môn hạ giáng xuống, ban đầu chỉ có danh nghĩa là ba ngàn quán văn, thực tế chỉ là một hương có lãnh địa hơn năm ngàn quán văn mà thôi. Lại còn phải nuôi hai gia lão là Tế Xuyên và Nhất Sắc, cũng như duy trì thể diện của con trai công phương, nên căn bản không mang theo gia tộc danh tiếng nào về cung mã có truyền thừa mạnh mẽ từ Kinh Đô đến.

Đây cũng là lý do dù vùng Sơn Nội ít nhiều cũng sản xuất ngựa, các trại nuôi ngựa trong lãnh địa cũng phát triển được mấy năm, dẫu đại thể thỏa mãn nhu cầu về ngựa của võ sĩ Sơn Nội, nhưng lại chẳng sinh ra được vị võ sĩ danh tiếng nào "nhân mã hợp nhất", cung mã tinh cường.

Suy cho cùng, luyện tập cung thuật trên ngựa đâu phải cứ cầm cung bắn bừa bãi là được. Nếu chỉ theo đuổi việc có thể bắn cung trên lưng ngựa thì kéo mấy võ sĩ ra huấn luyện một hai tháng là có hiệu quả, nhưng nếu theo đuổi độ chính xác thì lại vô cùng gian nan vất vả.

Mà trước kia trong trận chiến Chiểu Điền, Sơn Nội Nghĩa Thắng và Tiểu Bình Thái đã tận mắt chứng kiến hơn một trăm kỵ binh Việt Hậu, cũng dựa vào chiến thuật đích mã mà không ngừng quấy nhiễu trận hình của phe Bắc Điều, đợi đến khi bộ binh Bắc Điều xuất hiện dao động và sơ hở, lại như sóng trào, bộ kỵ phối hợp xông lên đánh kiểu "xa luân chiến". Thế mà chỉ dùng vỏn vẹn một ngàn người đã đánh bại bốn ngàn quân của Bắc Điều Khang Nguyên. Điều này khiến bản thân Sơn Nội Nghĩa Thắng khắc sâu trong trí nhớ, cũng chính là khởi đầu cho việc ngài ấy nghiêng về phía kết minh với Thượng Sam thị.

Bồi dưỡng một bộ cung thủ có lẽ cần ba năm năm, nhưng bồi dưỡng một mã cung thủ thì còn lâu hơn thế nhiều. Đương nhiên nếu bạn là dân du mục thì coi như tôi chưa nói gì. Xét về hình thái địa lý quốc thổ Nhật Bản, Nhật Bản căn bản không thể sản sinh ra kỵ binh quy mô lớn, càng đừng nói đến cung kỵ binh.

Với tình trạng hiện tại, người Nhật chắc chắn không phải là dân tộc trên lưng ngựa. (Sau này, người được gọi là cha đẻ của kỵ binh Nhật Bản là Thu Sơn Hảo Cổ tạo ra kỵ binh hiện đại Nhật Bản, thì đó đã không còn là kỵ binh thuần túy nữa rồi, trong câu chuyện nổi tiếng "tung hoành ba trăm dặm sau lưng địch" của Nhật Bản, kỵ binh Nhật một nửa là kỵ pháo binh và cơ súng binh cơ động nhanh. Số lượng kỵ binh vẫn rất ít, một liên đội kỵ binh hoàn chỉnh cũng chỉ có bốn trăm bốn mươi hai người mà thôi). Mặc dù các võ sĩ phần lớn đều biết cưỡi ngựa, và nhiều người tinh thông mã thuật, nhưng bắn cung trên lưng ngựa thì không phải ai cũng làm được.

Điều này có sự khác biệt khá lớn so với cung bộ mà những võ sĩ này luyện tập từ nhỏ (thời kỳ Bảo Nguyên - Bình Trị, tức cuộc chiến Nguyên Bình, các võ sĩ phần lớn đều luyện tập cung thuật trên ngựa, thần xạ thủ nổi tiếng nhất trong truyền thuyết là Na Tu Dữ Nhất cưỡi ngựa phi trong nước biển, có thể bắn trúng chiếc quạt đang đung đưa trên con thuyền dưới nước bằng một mũi tên, cung thuật cao cường không ai sánh bằng. Đến nỗi các trò chơi Nhật Bản sau này đều thiết lập "Dữ Nhất chi cung" thành thần kỹ cung thuật). Không nói đâu xa, trên lưng ngựa và dưới mặt đất, điểm trọng tâm và trọng tâm cơ thể con người hoàn toàn khác nhau. Huống chi trên lưng ngựa đang phi nước đại xóc nảy như thế, lại còn vấn đề không tiện dùng cung tên thủ công khi đang cưỡi ngựa, người có thể bắn cung hai tay hiếm hoi biết bao.

Mà mã thượng đồng lại không có những vấn đề này, tuy rằng ở cự ly sát thương hiệu quả thì kém cung tên một chút, nhưng nạp đạn hỏa pháo chỉ cần học một tháng, thậm chí không cần tới, là đã có thể có tác dụng quấy nhiễu tương tự như dùng cung tên, lại còn tiện lợi hơn nhiều.

Lợi thế này vô hạn rút ngắn khoảng cách so sánh thực lực giữa dân tộc du mục và dân tộc nông nghiệp về hỏa lực cơ động và sức mạnh đột kích trên chiến trường. Kỵ binh bắn cung kiểu Thát Đát ở khu vực châu Âu đã rất khó tạo ra đe dọa lớn đối với bộ kỵ binh quy mô được trang bị hỏa súng.

Tiểu Bình Thái đương nhiên biết đây là một mắt xích rất quan trọng trong sự phát triển quân sự. Kỵ binh hồi toàn (Caracole) mà quân đội châu Âu sử dụng, dùng súng kỵ binh (carbine) trên lưng ngựa không ngừng tập kích vào phương trận, qua lại tuần hoàn, cho đến khi phương trận xuất hiện sơ hở, rồi ùa lên.

Những kỵ binh này mỗi người mang theo năm sáu khẩu hỏa súng, trước khi ra trận đều nạp đạn sẵn sàng, chỉ cần nhắm vào người mà bắn, hỏa lực bắn đồng loạt của kỵ binh ở cự ly gần cũng không thể coi thường.

Điều này cũng khiến cho loại binh chủng có vẻ như "một lính hai công dụng" này được quảng bá rộng rãi, gần như hơn một nửa kỵ binh toàn cõi châu Âu đều chuyển đổi thành kỵ binh hồi toàn này. Điều này lại gây ra một hậu quả tồi tệ hơn, phần lớn kỵ binh đã mất đi dũng khí cận chiến và đột kích phương trận (đã dựa vào bắn hỏa súng cự ly xa là có thể giết người, tại sao còn phải mạo hiểm liều mạng chứ?), cuối cùng thoái hóa thành loại binh chủng "cá mắm" chỉ dám không ngừng bắn phá vòng ngoài và cuối cùng bị đào thải.

Suy cho cùng, kỵ binh trong thời đại này và hai ba trăm năm tương lai vẫn là lực lượng đột kích quan trọng nhất của quân đội, nếu kỵ binh không dám đột kích, vậy cần kỵ binh để làm gì?

Mà hiện tại để nông dân làm kỵ binh hồi toàn thì cái giá quá đắt, cũng không thực tế, ngựa chiến, giáp trụ, vũ khí đều phải làm lại từ đầu. Nếu sắp xếp võ sĩ làm thì trang bị có thể yêu cầu võ sĩ tự chuẩn bị, thế nhưng võ sĩ toàn Nhật Bản được bao nhiêu người, thật rất "kê lặc" (như xương sườn gà, bỏ thì tiếc, ăn thì không đủ no).

Dùng một câu sáo rỗng để nói, đó là không phù hợp với quốc tình, không phù hợp với môi trường xã hội hiện tại, không thể áp dụng máy móc.

Tuy nhiên, Sơn Nội Nghĩa Thắng hiện nay đã có của hồi môn của vợ, bản thân còn có thể chi dùng một chút tiền, lại còn có thể "tống tiền" lão cha mình. Ngài ấy và Tiểu Bình Thái bàn bạc với nhau, muốn làm ra vài chục kỵ binh xem sao, thử nước trước đã.

Được chứ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:99
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.