Nhật Bản Chiến Quốc Tẩu Nhất Tao

Lượt đọc: 2681 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nguyên do sự khắc nghiệt của Tín Trường

❊ ❊ ❊

Đường xá Vĩ Trương yên tĩnh mà trống trải. Do thù địch với Tề Đằng Nghĩa Long ở Mỹ Nông phía bắc và Chức Điền Tín An ở Nham Thương, con đường Vĩ Trương càng về phía bắc càng thưa thớt người qua lại. Ngược lại, những ngôi làng quanh đường vẫn thấp thoáng bóng người, dường như không có vẻ gì là đã xảy ra chiến tranh.

"Minh Ngũ Lang, có cảm nhận được gì khác lạ không?" Tiểu Bình Thái cố ý hỏi, nhìn Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang đang đi tiên phong mở đường.

"Những làng mạc và thị trấn gần đây chưa từng trải qua chút loạn cướp hay săn bắt người nào. Quân Tề Đằng thế mà lại không phạm vào nơi đất địch." Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang không thèm quay đầu, đáp xong liền ngậm miệng không nói nữa. Hắn vốn chẳng cần phải lấy lòng Tiểu Bình Thái. Từ khi được Tế Xuyên Xuân Cung tiến cử làm quan, hắn vẫn thuộc hàng kỳ bản trực thần của Sơn Nội Nghĩa Trị. Chờ vài năm nữa tích lũy kinh nghiệm ngoại nhậm là có thể quay về thăng tiến.

Tiểu Bình Thái nghe xong câu trả lời của Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang, thấy hoàn toàn trùng khớp với suy nghĩ trong lòng mình. Còn về giọng điệu trả lời của hắn, Tiểu Bình Thái cũng không giận. Con người này là vậy, đã chung đụng hơn hai tháng rồi. Tiểu Bình Thái cũng biết những kẻ theo đuổi cảnh giới võ nghệ như họ, quản lý cảm xúc của bản thân rất nghiêm ngặt, cố gắng không hỉ không bi. Cho nên chẳng có gì đáng để so đo, mục tiêu của người ta là tinh thần đại hải.

Thế nhưng đến cả Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang cũng thấy lạ, Tiểu Bình Thái cũng vô cùng chú ý, quân Tề Đằng đúng là một đóa bạch liên hoa "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn" giữa thời loạn thế! Vậy mà đánh vào Vĩ Trương lại không hề cướp bóc.

Một đường đi tới vùng Thủ Sơn, nơi này trong cuộc phản loạn do Chức Điền Tín Thắng phát động trước đó đã bị Sài Điền Thắng Gia đánh phá. Thành trì không hiểm trở, phòng thủ cũng khó mà nói là chặt chẽ. Tóm lại không phải trọng trấn có thể thủ lâu dài. Sau khi Chức Điền Tín Thắng bị trấn áp, nơi này lại quay về dưới trướng Tín Trường.

Lần này nhìn thấy quân doanh của quân Chức Điền đã quy củ hơn không ít, có tuần tra, có báo cáo, có thông truyền. Tiểu Bình Thái vừa báo danh hiệu bên ngoài doanh trại, rất nhanh đã thấy một đám người lớn lao kéo ra tận cửa nghênh đón.

Tiểu Bình Thái nhìn một cái liền ngây người, sao lại nhiều người thế này, đã bảo chỉ là ghé thăm huynh đệ Mộc Hạ cơ mà.

"Tiểu Bình Thái! Vì sao mà đến đây?" Chức Điền Tín Trường thân hình cao lớn đi ở phía trước nhất, tiến lên một cái liền ôm chặt lấy cổ Tiểu Bình Thái, dựa vào ưu thế chiều cao và võ lực mà giày vò Tiểu Bình Thái một phen ra trò.

"Thượng Tổng Giới, không thở nổi, không thở nổi rồi..." Chức Điền Tín Trường cười lớn thả Tiểu Bình Thái ra.

Sau đó Sài Điền Thắng Gia, Sâm Khả Thành, Đan Vũ Trường Tú, Lâm Thông Thắng cùng các gia thần khác lần lượt hướng Tiểu Bình Thái hành lễ. Trong số này quá nửa là nhờ năm đó Tiểu Bình Thái đứng ra cầu tình mới bảo toàn được tính mạng, nên ít nhiều vẫn nhớ ân tình, đều mỉm cười nhìn Tiểu Bình Thái.

Tiểu Bình Thái vòng người đáp lễ, một đoàn người vừa nói vừa cười quay về mạc phủ đại trướng của Chức Điền Tín Trường. Trước cửa trướng mới thấy Đằng Cát Lang và Tiểu Nhất Lang đang cầm trường thương cảnh giới chấp hành nhiệm vụ, hèn gì không ra cửa doanh nghênh đón Tiểu Bình Thái.

Tiểu Bình Thái mỉm cười gật đầu với họ, hai người họ cũng rất vui, cùng gật đầu hành lễ lại với Tiểu Bình Thái. Dù sao mấy người họ cũng là bằng hữu từ thuở hàn vi, có một đoạn tình cảm hữu nghị.

A Cát và mấy người nhanh chóng được sắp xếp ở lại đại doanh bên ngoài, có phu trận của quân Chức Điền mang tới nồi niêu củi lửa và gạo nước, mấy người liền ở ngoài nhóm lửa nấu cơm, dựng lên một doanh trại nhỏ.

Tiểu Bình Thái thì cùng chư tướng Chức Điền trao đổi trong mạc phủ của Tín Trường. Chức Điền Tín Trường dường như vốn đang thảo luận các sự vụ tấn công thành Thủ Sơn với chư vị võ sĩ gia thần, giữa chừng mới ra đón Tiểu Bình Thái.

Chúng nghị đều cho rằng cứ trực tiếp vung quân cường công là được, trong thành Thủ Sơn chẳng qua chỉ có ba năm trăm người, Tín Trường lại có hơn sáu ngàn quân. Trận đánh giàu có như thế này vốn chẳng có gì phải do dự, nhưng Tín Trường vẫn chậm chạp chưa hạ quyết tâm.

Tiểu Bình Thái chỉ vì tình hữu nghị, đường xa là khách, mới được dự quân nghị, nên tuyệt nhiên không nói gì.

Chức Điền Tín Trường ngẩng đầu nhìn về phía Tiểu Bình Thái. "Tiểu Bình Thái, ngươi có suy nghĩ gì không?" Hắn đột nhiên hỏi.

"Chuyện này, không rõ nội tình, không dám vọng ngôn bình luận." Tiểu Bình Thái thoái thác. Chuyện nhà người ta Chức Điền nội bộ lục đục, lần trước là do bên cạnh Chức Điền Tín Trường không có mấy người hiến kế, Tiểu Bình Thái mới nói vài câu. Nay người ta gia thần có thể thống nhất thiên hạ đã tề tựu đông đủ, Tiểu Bình Thái mà còn nói gì nữa chính là không biết điều, không tôn trọng người ta.

"Đã như vậy, ngày mai vung quân quyết chiến. Quyền Lục ngươi đi tiên phong, Đại Học ngươi đi tiếp sau, Ngũ Lang đoạn ba. Tá Độ hậu cật, du kích các quân." Chức Điền Tín Trường lớn tiếng bố trí. Gia thần trong tràng đồng thanh đáp lời, lần lượt đứng dậy cáo từ ra ngoài chỉnh đốn đội ngũ.

"Tiểu Bình Thái, đi dạo với ta một chút?" Tín Trường buộc áo choàng, Tiền Điền Lợi Gia cầm thương theo sau hắn. Không đợi đáp, hắn nắm tay Tiểu Bình Thái đi ra ngoài doanh.

Tiểu Bình Thái không còn cách nào, đành phải đi ra cùng. Một tùy tùng khác trẻ tuổi hơn của Tín Trường dắt hai con ngựa theo sau, A Cát thấy Tiểu Bình Thái đi ra cũng theo sau.

"Tiểu Bình Thái, theo ta được biết thì ngươi không có anh chị em nào thì phải." Chức Điền Tín Trường đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi về tình hình gia đình của Tiểu Bình Thái.

"Cũng không hẳn là không có, nhà bác ở Kyoto còn có một người anh em, chưa gặp bao giờ, không quen lắm." Tiểu Bình Thái nhận cha dượng mất từ rất sớm, hơn mười năm trước Kyoto vì chiến loạn và đói kém, xảy ra đại dịch, người cha dượng rẻ mạt này liền mắc ôn dịch mà chết ngỏm. Cương Lương thúc phụ chỉ có một con gái, Cương Lợi bá phụ thì có một người con trai, rất tiếc người ta cậy trẻ tuổi lại khéo mồm mép, không cam tâm ở lại Kyoto chờ chết, đã đi tới Nhất Thừa Cốc của Triều Thương kiếm cơm ăn rồi, nên chưa từng gặp qua.

"Những cái đó không tính." "Vậy thì không có." Tiểu Bình Thái lắc đầu.

"Cha ta là một người cực kỳ phong lưu, anh chị em của ta đủ hai mươi ba người." Tín Trường dường như đang cảm thán về năng lực sinh sản của cha mình là Chức Điền Tín Tú.

"Phúc của võ gia chẳng phải chính là con cái đông đúc, gia môn rộng mở sao?" Tiểu Bình Thái lại phát hiện ra một đại lão có kỹ thuật "cưỡi ngựa trên giường" nhất lưu, vô cùng ngưỡng mộ.

"Ngươi có biết người trong thành này là ai không?" Tín Trường dừng bước, dùng ngón tay chỉ vào thành Thủ Sơn.

"Chức Điền Tam Lang Ngũ Lang? Không biết vị này là?" Tiểu Bình Thái sớm đã biết được từ chỗ mẹ của Đằng Cát Lang là A Trung rằng thủ tướng trong thành là ai.

"Ha ha ha ha ha, hắn còn là anh ruột của ta!" Tín Trường ngửa mặt cười lớn, dường như là chuyện gì vui vẻ lắm.

"Anh ruột của ta và nghĩa huynh của ta liên hợp lại muốn đẩy ta vào chỗ chết, thật tốt a!"

!!!

Hóa ra là Chức Điền Tín Quảng, chẳng phải là anh cả của Chức Điền Tín Trường, con trai trưởng của Chức Điền Tín Tú sao!

Tiểu Bình Thái đột nhiên thấy xót xa thay cho Chức Điền Tín Trường. Người cha có đôi mắt tinh tường, dành vạn phần sủng ái cho Tín Trường mới bốn mươi hai tuổi đã ốm đau bệnh tật, qua đời khi còn trẻ; Bình Thủ lão - người mà hắn kính trọng, tuy là người bảo thủ cổ hủ nhưng lại yêu thương và dạy bảo hắn đạo lý - cuối cùng đã can gián mà chết; người em trai ruột thịt cùng mẹ sinh ra là Chức Điền Tín Thắng trong lúc hơi ấm của cha còn chưa nguội lạnh đã hung hãn khởi binh; người anh vợ ở Mỹ Nông đã giết cha mình - nhạc phụ của Tín Trường là Tề Đằng Đạo Tam, lại liên hợp với anh cả của hắn là Chức Điền Tín Quảng cùng mưu đồ sát hại hắn.

Tín Trường mới ngoài hai mươi, đã phải chịu đựng những sự phản bội và tổn thương mà người thường cả đời khó lòng tưởng tượng nổi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:99
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.