Nhất Kiếm Triều Thiên

Lượt đọc: 1022 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 186
Vân Trung Thánh Phủ

❊ ❊ ❊

Sự thay đổi này của Nha Nguyệt khiến biểu cảm trên gương mặt ba người lập tức thay đổi, đặc biệt là Lý Thanh và Vũ Văn Xuyên, cả hai đều lộ vẻ vô cùng kinh ngạc.

Khí tức mạnh mẽ tỏa ra từ Nha Nguyệt thậm chí còn kinh động đến vài người trong phủ, họ lập tức xuất hiện gần đó, nhưng sau khi nhìn thấy Lý Thanh và Vũ Văn Xuyên, họ liền rút lui ngay.

Sau khi Lâm Thương Nguyệt nói câu "không đủ", Nha Nguyệt phản ứng vô cùng dữ dội, dậm chân đầy bất mãn khiến cả lôi đài nứt ra mấy đường, sau đó lại nhe răng trợn mắt với Lâm Thương Nguyệt, toàn thân lông lá dựng đứng, chỉ thiếu chút nữa là lao tới.

Lữ An không hiểu sao Lâm Thương Nguyệt lại nói như vậy. Dù Nha Nguyệt hiện tại chưa phải trạng thái mạnh nhất, nhưng yêu khí tỏa ra quanh thân nó vẫn rất mạnh, hay là do Lâm Thương Nguyệt đã gặp quá nhiều yêu thú, linh thú nên thành ra không còn lạ lẫm gì nữa?

"Tự tin thế sao? Xem ra thời gian qua ngươi cũng thu hoạch không nhỏ nhỉ?" Lữ An cười nhẹ.

Lâm Thương Nguyệt nhìn Nha Nguyệt, đột nhiên nói: "Vì nó còn nhỏ. Sói ta từng thấy, con lớn nhất dài tới trăm mét, hiện tại nó đúng là không lớn. Nhưng không thể phủ nhận rằng, loài sói như này ta chưa từng thấy qua, chắc là đã bị biến dị rồi nhỉ?"

Nghe Lâm Thương Nguyệt nói trúng phóc như vậy, Nha Nguyệt lập tức thấy vui, thu hết răng nanh lại, kiêu ngạo vẫy vẫy cái đuôi.

Lữ An bước đến bên cạnh Nha Nguyệt thì thầm vài câu, Nha Nguyệt ngoan ngoãn khôi phục lại bộ dáng ban đầu, nhảy lên vai Lữ An, cười hì hì nhìn Lâm Thương Nguyệt.

"Đã thấy không đủ, vậy ngươi muốn thế nào? Thực sự định vừa gặp mặt đã so chiêu sao?" Lữ An nhìn Lâm Thương Nguyệt nói.

Lý Thanh hừ lạnh một tiếng, mỉa mai: "Kẻ bại trận mà cũng muốn thách thức, không biết xấu hổ."

Câu này khiến mặt Lâm Thương Nguyệt xanh mét, gã lập tức hừ lạnh nói: "So chiêu thì thôi, hãy biểu diễn vài đường, cho chúng ta xem thời gian qua ngươi có tiến bộ gì không, mạnh đến bước nào rồi."

Lữ An ồ lên đầy thâm ý, cười nói: "Sao ta cứ cảm giác ngươi đến đây là có mục đích khác thế? Chỉ là muốn xem ta đã thay đổi ra sao thôi sao?"

Lâm Thương Nguyệt cắm cây thú mâu xuống đất, hai tay khoanh trước ngực đứng nhìn.

Hai người còn lại cũng lộ vẻ mong chờ, đặc biệt là Lý Thanh, ánh mắt vô cùng nóng bỏng.

Nhìn bộ dạng ba người, Lữ An đành bất lực gật đầu, sau đó thả Nha Nguyệt xuống đất, rồi bắt đầu đánh quyền một cách khó hiểu.

Thập thức quyền, bắt đầu từ quyền đầu tiên, từng quyền từng quyền chậm rãi tiến tới.

Mấy quyền đầu khiến ba người nhìn mà ngơ ngác, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ khinh thường.

Lý Thanh thậm chí còn châm chọc: "Hắn không phải đang giỡn mặt chúng ta đấy chứ? Thế này mà cũng lấy ra để khoe sao?"

Lâm Thương Nguyệt tuy cũng nghĩ vậy, nhưng biểu cảm của gã từ chỗ khinh thường ban đầu chậm rãi trở nên nghiêm túc.

Bởi vì quyền thế của Lữ An đã dần trở nên hổ hổ sinh phong, kình phong sau khi tung quyền ngày càng mạnh mẽ.

Khi đánh đến quyền thứ năm, quyền phong đã bắt đầu phát ra tiếng động.

"Đùng", "đùng", "đùng".

Sự thay đổi này lập tức khiến ba người trở nên nghiêm túc.

Quyền thứ sáu, quyền thế càng thêm thâm trầm, chậm rãi cuốn cát bụi trên lôi đài bay lên, xung quanh Lữ An thậm chí xuất hiện một tia hư ảnh, quyền ảnh cũng dần trở nên mơ hồ.

Quyền thứ bảy, mày Lữ An đã nhíu lại, một cú trực quyền lập tức cuốn lên một trận cuồng phong, hất tung quần áo và tóc tai mọi người, một tiếng quyền uy trầm đục hơn nữa bùng nổ bên tai đám người.

Quyền thứ tám, gân xanh trên trán Lữ An nổi lên cuồn cuộn, hắn nghiến răng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc từ từ thu quyền, nội lực trong đan điền co rút rồi xoay chuyển, nhắm mắt lại rồi bỗng chốc mở bừng, tung quyền mạnh mẽ về phía lôi đài.

Quyền thế cực mạnh nhưng tốc độ lại cực chậm.

Một cú đấm nhẹ nhàng bâng quơ, không chút thanh thế to lớn, chạm nhẹ vào lôi đài, tất cả mọi người đều cảm nhận rõ toàn bộ lôi đài rung lên, nhưng lôi đài vẫn hoàn hảo không chút tổn hại, không có biểu hiện gì khác.

Lữ An thở nhẹ ra một hơi, thu quyền, đứng dậy, nhìn về phía ba người.

Sắc mặt Lâm Thương Nguyệt cực kỳ âm trầm, gã nhìn chỗ Lữ An tung quyền cuối cùng, bước tới, dùng chân khẽ dậm một cái.

Toàn bộ lôi đài lập tức nứt toác ra như mạng nhện, vỡ tan tành.

Mặt Vũ Văn Xuyên lập tức xanh lè: "Cái này, cái này, cái này..."

Lữ An vội vã phủi sạch trách nhiệm, nói: "Này không phải ta làm đâu, là hắn dậm đấy."

Lâm Thương Nguyệt chẳng thèm để ý câu nói nhạt nhẽo này, vẻ mặt ngưng trọng nhìn Lữ An: "Quyền thế chồng chất?"

Lữ An gật đầu.

"Chỉ là những quyền đầu quá yếu, quyền pháp này dường như hơi vô dụng, nhưng uy lực phía sau lại ổn, coi như là trung quy trung củ." Lâm Thương Nguyệt đánh giá một cách công tâm.

Lữ An gật đầu nói: "Thực ra đằng sau còn hai quyền nữa, tiếc là thực lực ta chưa đủ, không dùng ra được."

Lâm Thương Nguyệt nhíu mày nói: "Nói vậy thì quyền pháp này vẫn rất lợi hại, đoán chừng chỉ võ phu đạt cấp bậc Tông Sư mới có thể vận dụng tự nhiên."

"Ta cũng nghĩ vậy, hiện tại thực lực vẫn quá yếu, không đủ, không thể phát huy được một nửa uy lực của nó." Lữ An tán đồng.

"Biểu diễn thêm chiêu nữa đi, quyền pháp này chẳng có ý nghĩa tham khảo gì, ta cũng không hứng thú lắm, thứ ta muốn xem là kiếm quyết của ngươi." Lâm Thương Nguyệt sắc mặt không đổi nói.

"Ta cũng vậy." Lý Thanh thêm vào một câu.

"Còn có ta." Vũ Văn Xuyên cũng bổ sung.

Lữ An bất lực gật đầu, vung tay, ba mươi đạo kiếm khí hư không sinh ra, lơ lửng quanh thân.

Lâm Thương Nguyệt hơi kinh ngạc một chút, nhưng người kinh ngạc nhất là Vũ Văn Xuyên, vốn cũng là kiếm tu, gã lộ vẻ ngưỡng mộ: "Ta mới có hai mươi đạo."

Lữ An mỉa cười, ba mươi đạo kiếm khí lập tức tan biến, lộ ra mười đạo kiếm khí Vẫn Thiết vàng óng ánh. Lữ An điểm tay một cái, mười đạo kiếm khí đều cắm phập vào lôi đài, ngập đến tận chuôi, sau đó hắn khẽ cong ngón tay, kiếm khí rút ngược ra, lơ lửng quanh người, nhưng trên mặt đất đã xuất hiện thêm mười cái hố.

Sắc mặt Lâm Thương Nguyệt dần trở nên khó coi: "Kiếm khí này? Vẫn là Vạn Kiếm Quyết sao? Sao lại cứng thế này? Giống hệt kiếm thật."

Lữ An thu kiếm khí, mỉa cười, không chút tự kiêu nói: "Là Vạn Kiếm Quyết đấy, về số lượng ta không theo kịp nên đã cải tiến một chút, nâng cao chất lượng kiếm khí lên. Bởi vì nếu chỉ bàn về số lượng thì ta không lợi hại lắm, ta từng gặp một cô bé nhỏ tuổi hơn ta, nàng ấy có thể ngưng tụ một lúc một trăm đạo kiếm khí."

Lời này vừa thốt ra, lập tức khiến tất cả mọi người tại đó đều kinh ngạc.

"Một trăm đạo?" Tiếng chất vấn của ba người đồng thời vang lên.

Lữ An gật đầu: "Không sai, chính là một trăm đạo, một cô bé còn rất nhỏ, hơn nữa nàng học chưa được bao lâu."

"Không thể nào chứ?" Sắc mặt Lý Thanh lập tức thay đổi.

"Không ngờ còn có người như vậy, xem ra là kẻ thiên phú dị bẩm rồi." Lâm Thương Nguyệt cũng hơi kinh ngạc nói.

Lữ An gật đầu nói tiếp: "Nàng ấy chắc hẳn được coi là người thiên phú dị bẩm. Dù sao ta nhìn thấy cũng giật cả mình, nhưng do tuổi còn nhỏ nên chưa biết cách vận dụng cho lắm."

"Theo ta được biết, trong lứa chúng ta, người dùng Vạn Kiếm Quyết tốt nhất chính là Triệu Nhật Nguyệt, nghe nói cũng sắp đạt đến bách kiếm rồi." Lâm Thương Nguyệt sắc mặt khó coi nói.

Lý Thanh trêu chọc: "Như vậy thì ngươi còn phần thắng sao? Nếu Lữ An đạt tới bách kiếm, thực lực hiện tại của ngươi chắc chắn không phải đối thủ của hắn, huống chi đối thủ lại là Triệu Nhật Nguyệt."

Lâm Thương Nguyệt sắc mặt lạnh lẽo nói: "Đâu phải ai cũng có thể vận dụng Vạn Kiếm Quyết như Lữ An. Trận chiến này ta không được thua, phải thắng."

Ba người còn lại đều lộ vẻ đồng cảm trước câu nói đó. Lâm Thương Nguyệt cũng nhìn thấy biểu cảm của ba người, tỏ vẻ bất mãn: "Sao? Không tin ta đến thế sao?"

Lữ An xua tay nói: "Tin, tin chứ. Trận này các ngươi đánh lúc nào? Đến lúc đó ta đi cổ vũ cho."

Lâm Thương Nguyệt đáp: "Chưa định, nhưng chắc chắn sẽ đánh. Biết đâu đến lúc đó ngươi sẽ phải đánh với hắn trước."

Lữ An nghi hoặc khó hiểu hỏi: "Tại sao lại là ta?"

Lâm Thương Nguyệt nhìn Lữ An đầy thắc mắc: "Sao? Chuyện Vạn Thánh Sơn ngươi không biết à?"

"Có nghe qua, nhưng thì sao chứ, liên quan gì đến ta?" Lữ An hỏi.

Lâm Thương Nguyệt lập tức lấy ra một miếng ngọc bội đưa tới, hỏi: "Đừng nói với ta là ngươi không có cái này."

Lữ An nhìn vào, trên đó là chữ "Trung", "Ngọc bội này thì có, nhưng làm sao?"

Lý Thanh cũng ghé lại, cười nói: "Cái này ta cũng có, mới hôm nọ sư phụ đưa cho ta, dường như là liên quan đến Vạn Thánh Sơn gì đó."

Sau đó ba người nhìn về phía Vũ Văn Xuyên.

Vũ Văn Xuyên bất lực lắc đầu: "Cái này ta không có."

Lâm Thương Nguyệt không chút ngạc nhiên nói: "Thực lực chưa tới nên không có, rất bình thường."

Mặt Vũ Văn Xuyên lập tức đổ mồ hôi lạnh, không biết nên nói gì cho phải.

Lữ An cũng liếc Lâm Thương Nguyệt một cái, trách móc: "Ngươi nói chuyện thật là độc địa, chả trách không có bạn bè."

Lâm Thương Nguyệt chẳng hề bận tâm, hừ lạnh một tiếng: "Ai bảo ta không có?"

Lý Thanh tò mò hỏi thêm: "Là ai?"

"Chẳng lẽ mấy người các ngươi không phải sao?" Lâm Thương Nguyệt hỏi ngược lại.

"Ta xin tuyên bố trước, ta không phải." Vũ Văn Xuyên lập tức phủ nhận.

Lữ An cũng xua tay: "Vậy ta cũng không phải."

Lý Thanh cũng bồi thêm một câu: "Đáng thương thật."

Lâm Thương Nguyệt đứng sững một bên, nhìn biểu cảm đáng đấm trên mặt ba người, gã nghiến răng nghiến lợi cầm lấy thú mâu, giận dữ nói: "Đem trà tới đây!"

Vũ Văn Xuyên dẫn ba người đến sân viện của mình, rồi rót cho mỗi người một chén trà.

Lữ An ngồi xuống rồi hỏi Lâm Thương Nguyệt: "Giờ nói cho ta biết về miếng ngọc bội này và chuyện Vạn Thánh Sơn đi."

Lý Thanh cũng ngồi lại gần, vẻ mặt đầy hứng thú.

Lâm Thương Nguyệt gật đầu, đáp: "Vạn Thánh Sơn mười năm mở một lần, do Tiêu Dao Các và Thái Nhất Tông chủ đạo, dựa vào lệnh bài mà vào, dưới Tông Sư đều có thể vào. Nhưng thông thường kẻ vào đều là lớp hậu bối trẻ tuổi, người lớn tuổi thường không dám vào, tất nhiên cũng có ngoại lệ. Cho nên những người vào cơ bản đều là người trong Bạch Bảng, và một số nhân vật trong Hắc Bảng. Kẻ thực lực kém vào đó chỉ có nước chịu chết."

"Vậy nên ngọc bội trong tay chúng ta chính là tư cách để vào. Những miếng ngọc bội này do Tiêu Dao Các tặng cho các vị đại Tông Sư, sau đó các vị Tông Sư này tặng ngọc bội cho những người mình coi trọng. Có tổng cộng bốn loại ngọc bội, bên trên viết là Vân Trung Thánh Phủ, cũng được người ta gọi là Vạn Thánh Sơn."

Lữ An gật đầu, hỏi: "Vậy trong đó có thứ gì tốt không?"

Lâm Thương Nguyệt khẳng định: "Có, hơn nữa còn là những thứ tốt nhất. Chỉ riêng điều ta biết thôi thì bên trong đã có một kiện Thần Binh, Thần Binh đích thực."

Câu nói này khiến tất cả mọi người có mặt lập tức ngẩng đầu, nhìn về phía Lâm Thương Nguyệt.

"Gạt người thôi hả, Thần Binh? Sao có thể có thứ tốt như vậy chứ? Nếu có thì đã bị họ lấy đi từ lâu rồi, còn đợi đến lượt chúng ta đi lấy sao?" Lý Thanh vẻ mặt không tin nói.

Lâm Thương Nguyệt giơ cây thú mâu lên, nói: "Nghe nói thú mâu chính là từng được mang từ trong đó ra, nhưng đó đã là chuyện của hàng ngàn năm trước. Tiếc là lúc lấy được nó đã hỏng rồi, không có mũi thương, chỉ còn lại một cái cán thương. Nếu không thì nó còn mạnh hơn nữa. Thú mâu hiện tại chỉ là đem cái cán thương này mài nhọn rồi biến thành mâu mà thôi."

"Ngươi chắc chứ?" Lữ An cũng tò mò hỏi.

Lâm Thương Nguyệt gật đầu, nói tiếp: "Tương truyền Vạn Thánh Sơn này trước kia là Vũ Khí Điện của một tông môn ở Bắc Cảnh, bên trong cất giữ rất nhiều binh khí, hình như còn để vài thanh Thần Binh, chính là mười đại Thần Binh trong truyền thuyết của Bắc Cảnh. Về sau tông môn này tiêu tán, rồi Vạn Thánh Sơn này bị Thái Nhất Tông dùng đại thủ đoạn di dời. Nghe nói đó là một 'Vực', tiếc là một cái 'Vực' tàn phá."

Lữ An nghe đến chữ "Vực" này, tim lập tức đập thịch một cái, vẻ mặt kinh hãi nói: "Ngươi chắc chắn là một cái Vực?"

Lâm Thương Nguyệt gật đầu.

Lý Thanh khó hiểu hỏi: "Lữ An, ngươi biết sao?"

"Ở Tượng Thành chúng ta có một cái, tiếc là cũng là cái tàn phá. Cái này ngươi không biết sao?" Lữ An hỏi ngược lại.

Lý Thanh ngơ ngác lắc đầu.

"Vũ Văn Xuyên, ngươi không đi là đúng. Nơi đó thực sự quá nguy hiểm, không thể tùy tiện bước chân vào, kẻ thực lực không đủ mà đi vào thì chỉ có chịu chết." Lữ An mày nhíu chặt nói.

Lâm Thương Nguyệt nhướng mày, vẻ mặt đắc ý nói: "Không ngờ đấy, cái này ngươi cũng biết, mà xem chừng ngươi cũng từng vào đó rồi à?"

Lữ An nhìn Lâm Thương Nguyệt tò mò hỏi: "Ngươi cũng từng vào?"

Lâm Thương Nguyệt lập tức thẳng người lên, khẳng định: "Chắc chắn rồi! Thứ mà Thái Nhất Tông có, Chính Sơn Môn ta sao có thể không có chứ? Không những có, mà còn là một cái Vực khá hoàn chỉnh, chỉ bị tổn hại nhẹ thôi. Ta lớn lên ở bên trong đó đấy."

Lý Thanh hiếu kỳ hỏi: "Vậy ngươi nói cho ta biết cái 'Vực' này rốt cuộc là thứ gì?"

Lâm Thương Nguyệt mỉa cười nhẹ, bắt đầu giải thích: "Theo ta biết, Ngũ Địa có bảy đại Vực. Bắc Cảnh chiếm ba: Linh, Huyết, Kiếm. Trong đó Linh Vực ở Tượng Thành, Kiếm Vực ở Kiếm Các, còn Huyết Vực thì không biết ở đâu, hình như nằm bên trong dãy núi tuyết ở Bắc Vực, cái này không ai biết, chỉ là truyền thuyết có một thứ như vậy. Bốn địa còn lại mỗi nơi chỉ có một Vực, một Tông ba Môn mỗi bên chiếm một: Ma, Viêm, Thú, Tiên. Ta chỉ biết Thú Vực, mấy cái còn lại không biết còn tồn tại hay không, dù sao đều là đồ hỏng cả. Dù sao thì chúng cũng được gọi là bảy đại Vực. Còn Vạn Thánh Sơn này không nằm trong bảy cái đó, là cái tách rời. Ta cũng không rõ tại sao người ta không tính nó vào, có lẽ vì nó quá nhỏ chăng."

Lữ An hỏi: "Chẳng lẽ ngoài bảy cái đó ra, còn có rất nhiều cái khác nữa sao?"

Lâm Thương Nguyệt đáp không chắc chắn: "Chắc là có, chỉ là có lẽ nhỏ hơn, hoặc đã bị hư hỏng, hay là loại không ai vào được. Nghe nói 'Vực' này chính là thứ hóa thành sau khi đại năng thời cổ đại qua đời, chính là Linh Thức Chi Hải của đại năng bị tách rời ra."

"Không thể nào chứ? Linh Thức Chi Hải? Ngươi lừa quỷ à? Linh Thức Chi Hải bé tẹo thế này, lại còn toàn là hỗn độn, sao có thể có người tách rời Linh Thức Chi Hải ra khỏi cơ thể rồi thực thể hóa được? Sao có thể là Linh Thức Chi Hải chứ?" Lý Thanh là người đầu tiên phản đối.

Lâm Thương Nguyệt đảo mắt một cái: "Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai? Những lời này đều là trưởng bối kể lại. Nhưng hiện tại quả thực chưa ai từng thấy thủ đoạn có thể biến Vực thành hiện thực cả."

Lữ An chợt nhớ ra trong Linh Thức Chi Hải của mình đã có một ít đất đai, diện tích dường như còn rất lớn, bên trong thậm chí còn có cả một con Chu Tước đang sống, không khỏi tò mò hỏi: "Thực sự không có bất kỳ phương thức nào sao?"

Lâm Thương Nguyệt lắc đầu: "Dù sao thì hàng ngàn năm nay cũng chẳng có Vực mới nào sinh ra, nguyên nhân cụ thể thì ta không biết. Sao? Ngươi hứng thú à? Muốn tìm hiểu chút sao?"

Lữ An vội vã phủ nhận: "Ta chỉ thấy hứng thú thôi, hỏi vu vơ vậy mà, rất tò mò loại không gian này hình thành thế nào, hơn nữa không biết cảnh vật bên trong rốt cuộc là thật hay giả."

"Cái này ta có thể nói cho ngươi biết, vạn vật bên trong đều là thật. Ví dụ như, nó giống như 'xích thốn vật' trên người chúng ta vậy, tại sao có thể bỏ đồ vào trong đó chứ? Đây là cùng một đạo lý, chỉ là quá trình muốn chuyển hóa nó rất khó, hiện tại đoán chừng không còn ai biết nữa rồi." Lâm Thương Nguyệt đáp.

Lữ An gật đầu, cũng phải, một cái là xích thốn vật nhỏ bé, cái này có thể tự tay chế tạo ra, vậy nghĩa là những Vực to lớn hơn chắc cũng có thể, hơn nữa rất có khả năng phương pháp chế tạo xích thốn vật chính là thứ được truyền thừa từ thời đó.

Lữ An ghi nhớ ý nghĩ này trong đầu, lần tới tìm thời gian rảnh sẽ đến Tiêu Dao Các hỏi thử, biết đâu họ biết chi tiết hơn, dù sao nơi này cũng từng có tiền lệ.

Đang lúc Lữ An ngẩn người, Lý Thanh lại hỏi: "Lúc nãy ngươi nói trong Vạn Thánh Sơn có Thần Binh, ngoài thú mâu của ngươi ra thì còn gì nữa?"

Lâm Thương Nguyệt suy nghĩ một chút rồi nói: "Cụ thể là gì ta cũng không rõ. Thú mâu trước kia gọi là Đoạn Hồn Thương, là Thần Binh xếp hạng thứ mười ở Bắc Cảnh, tuy là đồ hỏng nhưng trong đó đến loại Thần Binh này còn có, thì ta nghĩ chắc là mấy món xếp hạng đầu cũng có nhỉ?"

"Ơ? Hóa ra ngươi không biết à, thế mà cứ ở đó nói nhăng nói cuội, bốc phét!" Lý Thanh tỏ vẻ rất bất mãn nói.

Lâm Thương Nguyệt vội vã đáp: "Cũng không thể nói là nói bậy, vì chẳng ai biết bên trong có gì cả. Nếu bị người ta biết thì vũ khí đó chắc chắn đã bị lấy đi từ lâu rồi. Tuy nhiên ta từng nghe nói, rất có khả năng là một thanh kiếm, hoặc là hai thanh kiếm."

Câu này vừa dứt, ba người lập tức quay đầu nhìn về phía Lữ An.

Lữ An nghi hoặc khó hiểu hỏi: "Nhìn ta làm gì?"

Lý Thanh hào hứng nói: "Lữ An, Thần Binh rất có thể là kiếm, cảm giác như nó tồn tại là dành cho ngươi vậy."

Vũ Văn Xuyên cũng hơi ngượng ngùng nói: "Lữ An, bên trong có thể có hai thanh, nếu ngươi không phiền, có thể tặng ta một thanh được không?"

Lâm Thương Nguyệt nhìn hai người này, rất cạn lời nói: "Các ngươi có phải đang nghĩ quá đẹp đẽ rồi không? Nếu tìm dễ dàng thế thì hàng ngàn năm qua đã bị người ta cướp sạch rồi, còn đợi đến bây giờ sao? Mấy năm gần đây, vũ khí tốt nhất tìm được chỉ là một món Bán Thần Binh, mà còn là Bán Thần Binh bị hỏng."

Lý Thanh lập tức mất hứng: "Toàn là đồ hỏng, lại còn bị người ta tìm kiếm bao nhiêu năm nay, bên trong còn có thể có thứ gì tốt chứ? Ngươi nói vậy làm ta chẳng muốn đi nữa."

Lâm Thương Nguyệt nhìn Lý Thanh, tức giận nói: "Vội cái gì mà vội, đợi ta nói hết đã. Trong Vạn Thánh Sơn có một ngọn núi, gọi là Vạn Thánh Sơn. Trên ngọn núi này có thể thai nghén Kiếm Thai, chỉ cần còn sống tới được đó, cơ bản là đều lấy được một cái."

"Kiếm Thai? Ngươi chắc chứ?" Lữ An hào hứng nói.

"Kiếm Thai là gì?" Lý Thanh ngơ ngác hỏi.

Lữ An lập tức giải thích: "Thần Binh có linh, linh này chính là chỉ Kiếm Thai. Hơn nữa, Kiếm Thai chỉ là một tên gọi chung, ngươi có thể hiểu đó là linh hồn của một món vũ khí, dù là kiếm, đao, thương gì đó, chỉ cần là vũ khí được rèn bằng Kiếm Thai thì phẩm giai chắc chắn cực tốt. Hơn nữa, có một số Kiếm Thai có thể trưởng thành, nghĩa là ngươi có thể bồi dưỡng nó. Chỉ cần ngươi đủ tiền, có thể ép ra một món Thần Binh. Tương truyền khi rèn Thần Binh, tất nhiên phải có Kiếm Thai bên trong, hơn nữa có thể là loại Kiếm Thai có linh trí."

Lâm Thương Nguyệt gật đầu: "Không sai, hơn nữa Kiếm Thai trong này cực tốt, phẩm giai đều rất cao, nhưng cái vụ linh trí mà ngươi nói thì hơi phóng đại rồi."

Lữ An rất phấn khởi gật đầu. Kiếm Vẫn Thiết của hắn vừa mới bị hỏng, vậy nếu có cơ hội này thì hắn tuyệt đối không thể bỏ lỡ. Hơn nữa nghe Lâm Thương Nguyệt nói vậy, Vạn Thánh Sơn này trước kia tuyệt đối là vật của Nhật Nguyệt Tông, đồ nhà mình sao có thể không về xem thử.

"Hay cho một Vân Trung Thánh Phủ, ta đi chắc rồi!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:177
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.