– Có người đuổi theo! - Một trong hai kẻ ăn cắp ngựa sợ hãi kêu lên, nghe thấy tiếng vó ngựa đang tiến đến gần.
Chúng vội vã thúc ngựa phi nước đại. Bây giờ thì chẳng phải là đi dạo mát nữa. Bây giờ chỉ còn nước cuối cùng: Được làm vua, thua làm giặc! Bây giờ chỉ có chạy, chạy cho nhanh, chạy không kịp ngoái đầu lại nữa!
Tên dẫn đầu thu ngắn dây cương của bốn con ngựa ăn cắp lại và nằm rạp trên yên. Tên kia vung roi quất điên cuồng, thúc phía sau. Mặt đất rên rỉ vì tiếng vó ngựa chạy dồn dập. Gió rít ào ào bên tai. Bóng đêm vùn vụt lao ngược trở lại như một dòng sông đen ngòm không bến bờ.
– Đứng lại! Không thoát được đâu, đứng lại! - Xuntanmurat hét về phía chúng, mỗi lúc một tiến lại gần hơn. Nhưng tiếng hét của cậu vọng đến nghe rời rạc, ngắt quãng trong tiếng vó ngựa dồn dập, điên cuồng.
Chabdar! Con ngựa Chabdar vĩ đại! Con ngựa Chabdar của bố! Nó phi mới tuyệt làm sao! Cứ như là nó hiểu rằng bằng mọi giá phải đuổi kịp, không thể và không được phép ngã xuống trên mảnh đất Akxai trong cuộc chạy đua khủng khiếp giữa đêm đen này.
Xuntanmurat nhanh chóng phi vòng lên ngang với bọn ăn cắp. Bọn chúng với đàn ngựa buộc dây thắt theo sau không thể dễ dàng chạy nhanh được.
– Trả lại những con ngựa của chúng tôi! Trả lại mau những con ngựa cày đây! - Xuntanmurat hét lên.
Người đi sau quay ngang lại, lao thẳng vào cậu như một con thú vồ mồi. Hắn muốn hất Xuntanmurat ngã ngựa, nhưng Xuntanmurat tránh được. Khá lắm, Chabdar, khá lắm!
Xuntanmurat thoát khỏi tên ăn cắp liền phóng vọt lên phía trước và từ bên cạnh lao thẳng vào đàn ngựa, cố chèn để bắt người dẫn đầu phải quay lại.
– Quay lại! Quay lại! - Cậu hét to.
– Cút đi, tao giết chết bây giờ! - Tên kia thét lên, quay ngoắt lại nhưng Xuntanmurat đã nhanh nhẹn phóng vọt lên trước và lại tìm cách chèn lũ ngựa, không cho phi theo đường thẳng.
Họ cứ phi như vậy. Tên hộ tống mỗi lần đuổi sát đến Xuntanmurat thì cậu lại tránh ra rồi lại lao từ bên này hoặc từ bên kia sang, cắt ngang đường tiến của đàn ngựa.
Sau đó, bỗng một tiếng nổ vang lên. Xuntanmurat không nghe thấy tiếng súng, cậu chỉ nhìn thấy một ánh lửa lóe lên trong chớp mắt và sửng sốt nhận ra khoảng không gian bao la của Akxai và một đám lộn xộn, đen ngòm, người ngựa đang điên cuồng lao qua trước mặt…
Cậu bị ngã văng ra khỏi lưng ngựa, lăn lông lốc và đập mạnh người vào một hòn đá đau điếng. Khi vừa nhổm dậy cậu hiểu ngay rằng không phải ngựa bị vấp ngã. Con ngựa tội nghiệp đổ vật sang một bên, đập đầu xuống đất thở hổn hển, bốn chân giãy giụa một cách tuyệt vọng như đang cố vùng lên để chạy…
Xuntanmurat bật kêu thất thanh vì đau đớn và căm giận. Và không kịp hiểu là mình đang làm gì, cậu lao theo những tên ăn cắp ngựa.
– Đứng lại! Không thoát nổi đâu! Tao sẽ đuổi kịp! Chúng mày đã giết chết Chabdar! Giết chết Chabdar của bố tao rồi!
Cậu cắm đầu chạy, không còn nhớ gì đến bản thân, cậu căm phẫn chạy như điên, cậu vẫn chạy, chạy theo bọn ăn cướp, tưởng như mình có thể đuổi kịp, có thể bắt chúng quay lại. Bọn kẻ cắp chạy xa dần, xa dần, mỗi lúc một xa hơn nữa, nhưng cậu không chịu thua, cậu vẫn cố đuổi. Cậu vẫn chạy, cảm thấy toàn thân như bốc lửa, bỏng rát, nhất là mặt và hai cánh tay, máu trong người chảy rần rật. Càng chạy nhanh bao nhiêu, càng chạy xa bao nhiêu thì khuôn mặt và hai cánh tay như càng cháy mạnh hơn, không sao chịu nổi…
Sau đó, Xuntanmurat ngã vật xuống, lăn trên mặt đất, thở hồng hộc như người sắp chết ngạt. Khuôn mặt và hai cánh tay đau buốt, nhức nhối. Cậu vật vã, la hét, gào khóc, cậu căm thù màn đêm, căm thù những đốm sáng rực rỡ đang nhảy nhót trong mắt…
Cậu nghe thấy tiếng vó ngựa của bọn kẻ cắp đang xa gần. Mặt đất dội lại những tiếng động mỗi lúc một yếu dần, như nuốt chửng lấy những tiếng vó ngựa đang dần tắt và một lát sau tất cả trở nên im lặng…
Và đến lúc ấy Xuntanmurat mới đứng dậy, quay trở lại, vừa đi vừa khóc rống lên một cách đau đớn, không có gì và không có cách nào có thể an ủi cậu được và cũng chẳng có ai ở đây, giữa màn đêm hoang vắng, trơ trọi trên thảo nguyên Akxai này để an ủi cậu. Cậu khóc và nhớ đến lời hứa với đứa em trai Adzhimurat, rằng sẽ mang nó theo, cùng ra ga đón bố, khi bố từ mặt trận trở về. Không, bây giờ thì hai anh em sẽ chẳng còn được cưỡi trên lưng con Chabdar của bố để ra ga đón bố về nữa. Và bây giờ các cậu cũng chẳng thể nào gieo đủ số lúa theo yêu cầu trên mảnh đất Akxai này. Cũng chẳng còn buổi đón tiếp long trọng và vui vẻ khi chúng từ cánh đồng Akxai trở về, kéo theo sau là những cỗ cày với những chiếc lưỡi cày đã mòn vẹt và sáng loáng như gương. Và Myrzagun sẽ chẳng chạy ra đường để mừng cậu nữa, cô ấy sẽ chẳng nhìn thấy cậu ở lối vào bản, chẳng còn thán phục, chẳng còn ngạc nhiên vì cậu nữa…