Sếu Đầu Mùa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Bọn ăn cướp ngựa rút lui không vội vã. Lúc thì chúng phi nước kiệu, lúc thì phi nước đại nhỏ. Trong đêm tối khó mà phi nhanh được, vả lại cũng không cần thiết phải vắt chân lên cổ làm gì. Mọi việc đã được tiến hành rất êm đẹp, sợ gì mà phải chạy cơ chứ! Sợ mấy thằng nhóc à? Quanh đây đến hàng trăm vecxta không có một bóng người, còn bọn nhóc đã bị trói chặt, nằm thở phì phì bằng hai lỗ mũi. Chúng phải biết cảm ơn số phận vì đã được đối xử như vậy…

Bọn chúng lừa đi mất bốn con ngựa, tính toán mỗi đứa sẽ được một đôi. Nhiều hơn không thể lấy được. Cầu Chúa nuốt cho trôi từng này là tốt lắm rồi… Đường còn dài, nhưng toàn qua những vùng không có người. Phải mất ba ngày mới đến được vùng ngoại ô thành phố Tashkent. Sau đó còn phải đi nữa. Chỉ cần làm sao đi được đến nơi, còn công việc tiếp theo chỉ là chuyện vặt. Ở chợ Alai trong thành phố Tashkent, người ta tranh nhau từng cân từng lạng thịt, toàn là dân buôn bán, lõi đời cả. Họ sẽ giải quyết xong thôi. Nghề của họ như vậy mà! Còn bốn con ngựa tuyệt trần này, nếu xẻ thịt ra bán phải đáng giá cả đống vàng ấy chứ, làm cách nào đem tiền đi cho ổn? Việc ấy cũng chẳng phải chuyện đùa! Biết mang cả đống tiền ấy đi đâu được? Làm được một mẻ thật đã đời! Miễn sao phải giải quyết cho nhanh. Tạm coi như mọi chuyện đã xong xuôi! Bây giờ thì đi mà đuổi gió trên cánh đồng. Cứ có tiền thì chuồn đi đâu chẳng được. Mà cũng đến lúc rồi, đến lúc phải chuồn khỏi nơi đây thôi, trong khi người ta còn chưa tóm được. Nếu bị tóm cổ thì coi như tận số. Ra tòa ngay lập tức. Nhưng cái bọn ngu như lừa ấy thì đừng hòng mà tóm được! Cứ có tiền là sống! Phía bên kia thành phố Tashkent còn biết bao nhiêu là đất đai, thành phố nữa.

Người đời nói quả không sai: Cái gì cũng có số cả. Đã tưởng là hết đường làm ăn. Thôi thì đành phải mò vào núi trong lúc băng giá này, thử tìm một con cừu rừng xem sao. Đến khi bắn được thì thịt chẳng ra làm sao, toàn gân là gân, không gặm được. Mà đạn thì cũng sắp hết. Không thể kéo dài tình cảnh này lâu hơn được nữa. Thế mà bỗng nhiên - cứ như từ trên trời rơi xuống - bọn trẻ cùng với đống cày bừa của chúng lại xuất hiện ở Akxai. Đúng là Chúa đã gửi đến! Chắc chắn là có Chúa ở trên trời. Chúa đã ban phát cho từng người phần của mình đáng được hưởng.

Mà cũng chẳng kịp chọn lựa gì, cứ lấy bừa những con ở ngoài cùng. Thực ra cũng chẳng cần phải chọn, con nào cũng như con nào, mỡ hai bên hông phải dày đến hai ngón tay, loại này bây giờ có đi cùng trời cuối đất cũng chẳng bói đâu ra. Thịt này mà hầm nhừ thì cứ gọi là thèm rỏ dãi. Đúng là có Chúa thật! Đúng là có Chúa đang ngự trị ở trên trời! Chính Ngài đã gửi tặng vật này xuống, chính Ngài đã giúp cho thành công!…

Bọn chúng vẫn cứ đủng đỉnh. Tội gì mà làm cho lũ ngựa bị sụt cân. Những chú ngựa như thế này thì bọn bán thịt ở chợ Alai khỏi phải chê. Cứ chồng tiền ra đây rồi hãy lấy ngựa, đồ bần tiện!…

Thế là bốn chú ngựa tuyệt đẹp đang bị dắt đi bằng những sợi dây cương dài bằng da đã được chuẩn bị sẵn từ trước. Chúng đang phi nước kiệu và thở phì phò. Làm sao mà chúng biết được chúng bị lùa đi đâu? Bọn cướp đã tính toán kỹ lưỡng chuyện lùa bầy ngựa đi cả rồi. Cứ để cả đàn như vậy thì không thể lùa đi được, chúng sẽ chạy tán loạn mất. Chỉ có cách, một người phi ở giữa cầm trong tay những sợi dây cương dài dắt những con ngựa chạy hai bên, bên phải hai con, bên trái hai con, còn người kia cưỡi trên lưng con ngựa hung nhất chạy đằng sau, lấy roi thúc lũ ngựa, không cho chúng dừng lại. Chỉ có cách ấy mới đưa chúng đi được. Không nhanh lắm nhưng cũng không chậm. Cần phải biết tính toán, trong mọi công việc cần phải biết tính toán…!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.