Con Chabdar vẫn còn nguyên chỗ cũ. Xuntanmurat chạy ra khỏi lều và nhảy ngay lên lưng con Chabdar rồi vừa quay tròn trên lưng ngựa cậu vừa gọi lại:
– Anatai, cậu phóng ngay về bản đi! Nhanh lên! Phóng ngay đi! Gọi người mình đến! Còn mình sẽ giữ bọn chúng lại! Mình sẽ đuổi kịp. Nhanh lên! Còn cậu, Erkinbek, cậu cứ ở đây, không được đi đâu cả, rõ chưa? Phóng ngay đi, Anatai, phóng ngay đi!…
Nói xong Xuntanmurat thúc con Chabdar! Người anh em Chabdar của ta, tiến lên, phải đuổi kịp bọn chúng! Ta sẽ không ngã đâu, đừng lo cho ta. Tiến lên, Chabdar. Nếu có phải chết, chúng ta sẽ cùng chết, chỉ cần cậu phóng nhanh lên, nhanh nữa lên. Ta biết, trời tối lắm phải không? Ta cũng sợ và cậu cũng sợ, nhưng dù sao vẫn cứ phải tiến. Nhanh lên, nhanh nữa lên! Chúng đâu rồi? Có cái gì lấp lánh đằng trước kia? Có cái gì đang chuyển động đằng trước kia? Không được để chúng thoát. Tiến lên, Chabdar, tiến lên… Đừng vấp ngã, Chabdar, đừng vấp ngã…