Và những ngày ấy đang gần….
Suốt ngày hôm ấy Xuntanmurat hồi hộp đến chết mệt vì chờ thư trả lời của Myrzagun, chỉ đến khi đêm xuống, thiếp đi trong giấc ngủ mê man, cậu mới thôi nghĩ đến. Bất cứ lúc nào, ở đâu cậu cũng nghĩ về chuyện ấy, dù là đang làm việc. Cậu làm việc, báo cáo tình hình, chỉ huy đội quân đổ bộ nhưng trong ý nghĩ, lúc nào cậu cũng mong thằng Adzhimurat từ trường học chạy thẳng đến trại ngựa và mang về cho cậu câu trả lời mong đợi từ lâu. Cậu và Adzhimurat đã quy ước với nhau những mật hiệu riêng. Nếu có thư trả lời của Myrzagun thì Adzhimurat sẽ vừa chạy vừa khuơ tay lên trời, còn nếu không có gì nó sẽ không được chạy mà chỉ đi bình thường, hai tay đút túi quần.
Xuntanmurat lúc nào cũng nhìn về hướng đó, nhưng chẳng có ngày nào mà thằng em trai không đút tay vào túi. Cậu băn khoăn, buồn bã, sức chịu đựng đã cạn. Cậu hỏi đi, hỏi lại cặn kẽ thằng Adzhimurat rằng cô ấy đã nói gì với nó lúc gặp nhau, rằng nó đã đến gặp cô ấy như thế nào, rằng trong cuộc gặp gỡ ấy hai người đã nói những gì? Hôm ấy Xuntanmurat về đến nhà thì thấy thằng em đã lăn ra ngủ từ lâu mà cậu lại muốn hỏi kỹ thêm về một số chi tiết nữa. Nhưng dù có căn vặn đến bao nhiêu lần cũng chẳng làm sáng tỏ hơn được chút nào. Theo lời Adzhimurat thì cái cô Myrzagun-bikets khó chịu ấy hầu như không nói gì với nó trong những giờ ra chơi, làm như chẳng hề biết, chẳng hề nhớ chuyện gì, cứ như là cô ta chưa hề nhận một bức thư nào. Giờ ra chơi cô ta đứng thản nhiên nói chuyện với đám bạn gái, còn Adzhimurat thì cô ta chẳng thèm để ý đến nếu như nó không tự bước tới và cầm tay lôi đi.
Xuntanmurat không sao hiểu được như vậy nghĩa là thế nào. Nếu Myrzagun không muốn có quan hệ gì với cậu thì tại sao cô ấy lại không trả lời, không nói thẳng ra? Tại sao cô ấy lại im lặng, chẳng lẽ cô ấy không biết cậu đang phải chờ đợi cô trả lời và khổ sở như thế nào chăng?
Cậu thiếp đi với những ý nghĩ như thế và sáng hôm sau, khi một ngày mới lại bắt đầu, cậu lại nghĩ về điều ấy. Và thời gian chờ đợi cũng chẳng còn được bao lâu nữa. Xung quanh tuyết đã bắt đầu tan. Đấy, những cơn gió lạnh đã bớt dần và mặt đất đã trở lại với nhịp thở của mình để đón nhận luống cày đầu tiên, mà lúc ấy thì phải khẩn trương…
Một lần Xuntanmurat nói với em:
– Em nói cho chị ấy biết là anh sắp đi Akxai rồi, mà chắc là đi lâu đấy…
Câu trả lời chỉ vỏn vẹn có hai tiếng:
– “Biết rồi”, chị ấy chỉ nói vậy, không nói gì thêm.
Xuntanmurat cứ băn khoăn mãi với những điều phỏng đoán. Có lần cậu đã định đến thẳng trường, chờ đến giờ ra chơi, trực tiếp gặp Myrzagun để biết rõ mọi chuyện như vậy nghĩa là làm sao. Nhưng rồi cậu không dám. Trước đó, cậu cho rằng đó là cách giản tiện nhất nhưng bây giờ điều ấy quả là không thể nào thực hiện nổi. Nỗi ngờ vực, lo âu, xấu hổ cộng với tính nhút nhát giống như thời tiết thất thường của vùng núi, xáo trộn trong lòng cậu…
Hơn nữa, còn công việc, không thể bỏ bê được. Mà công việc thì đâu phải ít. Làm người chỉ huy của đội quân đổ bộ thực ra cũng chẳng đơn giản. Suốt từ sáng đến tối, lúc nào cũng bù đầu, càng gần đến ngày lên đường đi Akxai lại càng nhiều chuyện phải lo.
Tuy nhiên, mùa xuân đang đến gần chẳng phải chỉ tăng thêm những nỗi lo lắng mà còn hồi sinh và tô điểm cho cuộc sống của bọn trẻ náo động hẳn lên. Mùa xuân sang, chỗ cho ngựa uống nước rộng hẳn ra và vui vẻ hơn. Băng đã tan dần giống những làn khói nhẹ. Dòng sông rộng ra, rào rào chảy qua những bãi bồi đầy đá. Mỗi một hòn sỏi ở đáy sông lấp lánh ánh mặt trời và in bóng lên dòng nước màu xanh nhạt. Đàn ngựa ào ào lội ra giữa sông, làm cho nước bắn tung tóe. Lũ trẻ ngồi trên lưng ngựa cũng ùa ra cả đấy. Tiếng cười đùa, la hét inh ỏi và tiếng vó ngựa chồm lên nhau cứ vang mãi không ngớt….
Chính trong khoảnh khắc ấy, khi đang đứng giữa bến nước, Xuntanmurat bỗng nhìn thấy Myrzagun. Cậu đứng lặng giữa lối đi qua sông. Cậu cũng không hiểu tại sao mình lại đứng lặng đi như vậy? Myrzagun không đi một mình. Cả toán bốn đứa mà toàn là con gái, đang trở về sau giờ học. Suýt nữa thì cậu không nhìn thấy họ. Hàng ngày biết bao người đi lại theo con đường này, họ nhảy lên những hòn đá nhô lên khỏi mặt nước để qua sông. May sao! Tình cờ cậu nhìn sang và lặng người đi, tay vẫn cầm sợi dây cương con Chabdar. Cậu nhận ngay ra cô ấy. Myrzagun bước trên những hòn đá và cũng nhận ra cậu. Cô lảo đảo trên các phiến đá phải giơ hai tay để giữ thăng bằng. Và khi đã sang đến bờ bên kia Myrzagun còn dừng lại quay đầu nhìn cậu một lần nữa. Vừa bước đi cùng với các bạn, chốc chốc cô lại ngoái đầu nhìn lại. Mỗi lần cô gái nhìn lại, Xuntanmurat chỉ chực chạy theo, bay lại phía cô, bay theo niềm hạnh phúc tràn đầy hứa hẹn, để nói ngay với cô ấy, không cần giấu giếm, e ngại rằng cậu yêu cô, rằng nếu thiếu cô cuộc sống của cậu chẳng còn là cuộc sống nữa. Và mỗi lần cô gái quay lại Xuntanmurat thấy người như ngây ngất, trái tim dường như ngừng đập rồi lại dội lên dồn dập. Myrzagun và các bạn đã khuất sau đầu phố Aran, vậy mà cậu vẫn ngây người ra, vẫn ngồi lên lưng con Chabdar đứng giữa dòng sông, tay cầm sợi dây cương, trong khi những con ngựa khác uống nước xong đã lên bờ. Lũ trẻ quây đàn ngựa lại, chuẩn bị trở về chuồng, còn cậu vẫn cứ đứng nguyên chỗ cũ làm ra vẻ vẫn còn đang chờ cho con Chabdar uống nước xong.
Sau đó, Xuntanmurat cứ nghĩ mãi về cuộc gặp gỡ ấy, vẫn chưa hết ngạc nhiên, rồi tự nguyền rủa mình tại sao trước đây cậu không nghĩ ra cách đón đường gặp Myrzagun như vậy để được nhìn thấy cô ấy đi học về. Đúng thế! Ở chỗ lội qua sông lúc nào cũng có thể tình cờ gặp được Myrzagun. Tại sao trước đó cậu không nghĩ ra điều ấy nhỉ? Phải rồi, cần phải tự mình hành động, cần phải trực tiếp gặp Myrzagun và phải biết được cô ấy đã nghĩ như thế nào về bức thư của cậu.
Sau đó Xuntanmurat lại hiểu thêm rằng, những cuộc gặp gỡ kỳ diệu như vậy ngày nào cũng có thể diễn ra nếu như đội quân đổ bộ của cậu dẫn ngựa đi uống nước muộn hơn bình thường một chút. Xuntanmurat giận mình vô cùng khi hiểu ra rằng trước đó hàng ngày cậu đã để mất đi bao nhiêu thời cơ hạnh phúc vì mỗi khi các cậu vừa lùa ngựa về chuồng là tức thì lúc ấy Myrzagun xuất hiện ngay chỗ ấy. Một chuyện đơn giản như vậy, thế mà cậu không nghĩ ra. Cậu đau khổ, dằn vặt mãi…
Bây giờ hàng ngày Xuntanmurat sẽ đợi Myrzagun. Hôm sau, cậu tìm cách nán lại ở ngoài sông. Cậu nói với các bạn sẽ về ngay sau khi cho con Chabdar chạy một vòng và nhờ các bạn trông giúp mấy con ngựa còn lại, buộc vào chuồng và cho chúng ăn.
Đến lúc này, cũng lại là thằng Anatai!
Anatai không vội quay về và cố tình giữ các bạn lại.
– Mình biết cậu đợi ai rồi. - Nó nói giọng khiêu khích.
Ôi, đúng là đồ đáng tởm!
Nhưng Xuntanmurat cũng không vừa. Thay vì nói một cách ôn tồn: “Cậu biết hả, thì cũng tốt thôi, cậu đoán đúng đấy!”, nó lại độp ngay vào mặt Anatai:
– Cậu là đồ mật thám, phát xít!
– Ai là mật thám? Mình hả?
– Cậu là đồ mật thám!
– Thì cứ chứng minh xem nào! Nếu mình là mật thám thì cứ để cho tòa án xử bắn! Còn nếu không mình sẽ đấm vào mồm cậu!
Và thế là hai đứa thúc ngựa, hằm hằm xông vào quay tròn dưới sông, ép sát vào nhau, lồng lộn lên, cố kéo nhau rơi từ trên ngựa xuống. Lũ trẻ đứng trên bờ cười thích thú, hò la, khích động, còn chúng cứ như hai con gà chọi, choảng nhau thực sự.
Xung quanh chúng nước bắn lên tung tóe, hai con ngựa loạng choạng trong dòng nước vì trượt chân lên những hòn đá. Lúc ấy Erkinbek liền kêu lên:
– Này, các cậu, lại định làm què ngựa đấy phải không!
Hai đứa như sực tỉnh, mừng rỡ vì đã tìm được lý do chính đáng để chấm dứt cuộc xô xát, bèn lặng lẽ rời xa nhau.
Nhưng dù sao thì tinh thần của Xuntanmurat cũng đã bị đầu độc. Khi các bạn lùa ngựa về chuồng, cậu vẫn còn đứng thở hổn hển và để làm dịu bớt nỗi bực bội trong lòng, cậu bèn cho ngựa phi nước kiệu dọc theo bờ sông nhưng mắt lúc nào cũng nhìn về phía đường cái. Cậu đi được một đoạn liền quay trở lại và ngay lúc ấy nhìn thấy Myrzagun. Cũng như hôm qua, Myrzagun quay trở về cùng với các bạn gái. Các cô vừa đi vừa trò chuyện rôm rả, không để ý gì đến xung quanh và cũng không thể ngờ rằng có một người nào đó vừa mới đây thôi chút nữa đã phải đánh nhau vì một trong số những cô gái ấy, rằng người ấy đang đau khổ, đang chết mê chết mệt vì cô gái ấy. Mới hôm rồi, mẹ đã lo lắng hỏi: “Con làm sao thế? Không đau ốm gì chứ? Không nhận ra con nữa!”. Cậu an ủi cho mẹ yên lòng, sau đó cầm lấy gương soi mình một chút, lâu nay cậu có thì giờ đâu mà soi gương. Xuntanmurat bỗng nhận thấy mình đã thay đổi quá nhiều trong những ngày gần đây. Cặp mắt cậu như mắt người ốm, khuôn mặt dài ra, cổ thì gầy ngoẵng, giữa hai hàng lông mày hằn rõ hai nếp nhăn, còn trên mép một hàng lông tơ đen đen xuất hiện. Đấy là chỗ sáng thì có thể nhìn thấy rõ như vậy còn bình thường thì cũng không thấy được. Lạ thật! Cậu thay đổi nhiều quá, khó nhận ra cậu… Có lẽ khi trở về, bố cũng sẽ không nhận ngay ra cậu đâu…
Xuntanmurat vẫn ngồi trên ngựa đi vòng sang bên cạnh, bám sát các cô và nhận thấy Myrzagun hai lần liếc nhìn về phía bến nước như đang tìm ai. Và khi nhìn thấy cậu, cô giật mình kinh ngạc, đứng sững lại rồi sau đó vội vã bước theo các bạn. Đám con gái vẫn thản nhiên nhảy trên những phiến đá sang sông rồi tản về nhà. Cậu vội phóng vượt lên làm như có việc cần đi gấp, băng qua những vườn rau ra thẳng đường cái để đón đầu Myrzagun. Cậu đứng ở đầu đường đằng này và nhìn thấy Myrzagun xuất hiện ở đầu đường đằng kia. Cậu cho ngựa đi chầm chậm và khi hai người càng tiến đến gần nhau, cậu lại càng cảm thấy sợ hãi. Có cảm giác, dường như qua các ô cửa sổ, cửa ra vào mọi người đang theo dõi và chờ xem hai cô cậu sẽ gặp nhau ra sao và cậu sẽ nói gì với Myrzagun.
Myrzagun vẫn chậm rãi bước lại. Còn Xuntanmurat dường như chẳng hiểu có chuyện gì đang xảy ra và tại sao mình lại hồi hộp đến thế. Chẳng phải họ đã cùng học một lớp đó sao và cậu cũng chưa làm điều gì xúc phạm đến cô ấy, thế mà càng đến gần Myrzagun cậu lại càng cảm thấy hồi hộp, bối rối. Bây giờ cậu lại muốn tránh cuộc gặp gỡ này, nhưng không kịp nữa rồi. Mà hình như Myrzagun cũng đoán ra được tâm trạng của cậu. Chỉ còn một đoạn đường ngắn nữa là… về đến cổng nhà, bỗng Myrzagun rảo bước rồi rẽ ngoặt vào sân nhà bên cạnh. Cậu thở phào, mừng rỡ, vô cùng biết ơn Myrzagun. Thật đáng sợ khi chỉ có hai người với nhau…
Rồi sau đó Xuntanmurat lại tự diếc móc và nguyền rủa mình vì quá nhút nhát. Suốt đêm cậu trằn trọc không sao ngủ được và tỉnh dậy lúc bình minh vừa ló dạng cậu lại nghĩ ngay đến Myrzagun và tự nhủ, muốn ra sao thì ra, hôm nay cậu sẽ phải gặp cô và đường hoàng hỏi thẳng, cô có định trả lời bức thư của cậu hay không, và nếu định trả lời thì khi nào. Còn nếu cô không trả lời thì cũng chẳng sao. Vài ngày nữa cậu phải đi Akxai và câu chuyện xem như chỉ có hai đứa biết với nhau thôi. Cậu sẽ nói thẳng ra như vậy.
Một ngày mới lại bắt đầu với điều tâm niệm dứt khoát như thế. Với dự định ấy, Xuntanmurat bắt tay vào công việc hàng ngày và cũng với dự định ấy lại một lần nữa cậu phóng ngựa ra sông sau khi đã cho ngựa uống nước xong. Cậu cưỡi con Chabdar đi đi, lại lại dọc theo bờ sông. Cậu bất giác nhìn lên những mái nhà trong bản về phía rợp bóng không còn thấy tuyết nữa, còn trên những đỉnh đồi, nơi mùa đông tuyết phủ trắng xóa thì nay chỉ còn một lớp tuyết mỏng đọng lại với một màu xám bẩn trông giống như những con amip mà có dạo chúng đã từng được vẽ vào vở trong những giờ sinh vật.
Hôm qua, ở sân trại ngựa, ông chủ tịch Tynaliev và ông đội trưởng đã tổ chức một buổi kiểm tra công việc của đội quân đổ bộ Akxai. Tất cả cày đã được đánh số thứ tự và giao cho từng người. Cày của Xuntanmurat đánh số một. Sau đó, từng người phải tự buộc lấy đai ngựa và thắng cả bộ tứ vào dàn cày để cho mọi người xem anh đã thành thạo công việc hay chưa. Sau đó, cả năm bộ cày xếp thành một hàng ngay ngắn. Nói chung, đứng ngoài mà nhìn vào thấy rất tuyệt và không chê vào đâu được! Giống như một đội kỵ binh súng máy, chỉ có điều thay vì những chiếc xe ngựa lắp súng máy là những chiếc cày. Những chú ngựa khỏe mạnh, đai thắng vừa khít, dàn cày sáng loáng vì được bôi mỡ cẩn thận, còn các trai cày thì đứng ưỡn ngực bên cạnh cỗ ngựa của mình. Ông chủ tịch đi trước hàng quân, nét mặt lạnh lùng như người chỉ huy đứng trước quân lính. Đến trước mặt từng người, ông lại nói:
– Anh hãy báo cáo công việc chuẩn bị của mình!
– Báo cáo, tôi có bốn con ngựa đã đóng móng, bốn vòng cổ ngựa còn tốt, bốn bộ đai, tám sợi dây đai, một roi, một cày hai lưỡi và ba bộ lưỡi cày dự trữ.
Cứ y như trong quân đội vậy! Chỉ có mỗi ông đội trưởng là nhăn mặt, cau có. Điều đó là lẽ đương nhiên vì ông lão đã già rồi, làm sao mà hiểu được!
Cuộc kiểm tra kết thúc tốt đẹp. Chỉ có hai điểm sai sót mà tất cả các chiến sĩ đổ bộ đều mắc phải. Ông chủ tịch Tynaliev gọi mọi người đến cạnh cỗ ngựa của Erges.
– Nào bây giờ các cháu thử phát hiện xem đai thắng còn có gì chưa ổn? - Ông hỏi mọi người.
Mọi người xem xét, sờ nắn kỹ lưỡng nhưng không phát hiện ra điều gì? Khi ấy ông chủ tịch Tynaliev mới nói:
– Thế cái gì đây? Chả lẽ các cháu không nhìn thấy sợi dây thắng ở sườn con ngựa tía đứng giữa kia bị xoắn lại hay sao? Đấy, nhìn xem! Khi làm việc, sợi dây bị xoắn ấy sẽ cọ xát vào hông ngựa, mà nó thì đâu có nói được cho các cháu biết. Nếu cứ cố làm thì chỉ sang ngày hôm sau là hông con ngựa sẽ bị trầy da, không thể thắng được nữa. Lúc ấy thì tìm đâu ra ngựa thay thế? Tôi cũng không có ngựa để các cậu thay đâu đấy! Thế là một bộ cày phải đình lại vì việc làm tắc trách đối với bộ dây thắng! Các cháu thử nghĩ xem, chúng ta có quyền để xảy ra những sai sót như vậy không? Suốt cả mùa đông chúng ta đã chuẩn bị để làm gì?
Cả bọn cảm thấy xấu hổ. Một chuyện vặt vãnh như vậy mà cũng không biết!
– Xuntanmurat. - Ông chủ tịch Tynaliev căn dặn, - với cương vị là người chỉ huy đội quân đổ bộ, cháu phải kiểm tra việc thắng ngựa của tất cả các bạn trước khi làm việc. Rõ chưa?
– Rõ, thưa đồng chí chủ tịch.
Điểm sai sót thứ hai mà đội quân đổ bộ mắc phải còn trầm trọng hơn mà lại do chính người chỉ huy sai lầm mới tai hại. Ông chủ tịch Tynaliev hỏi chúng:
– Các cháu hãy trả lời cho tôi biết, sau ngày làm việc, buổi tối các cháu để những bộ đai thắng ở đâu?
Cả bọn suy nghĩ, đoán non, đoán già và mỗi đứa nói một phách. Cuối cùng cả bọn nhất trí là để ngay ngoài ruộng, cạnh những chiếc cày.
– Còn cháu nghĩ sao, đồng chí chỉ huy?
– Cháu cũng nghĩ vậy. Để ngay trên rãnh cày, chỗ nào chúng cháu tháo ngựa ra thì để luôn đai thắng ở đấy, cạnh những chiếc cày. Chẳng lẽ lại mang theo người!
– Không, không đúng đâu. Đai thắng không được để qua đêm ngoài trời. Chẳng phải vì sợ có người nào sẽ lấy mất, ở Akxai chẳng có ai lấy đâu. Mà bởi vì đêm xuống, có thể có mưa hoặc tuyết, bộ đai thắng sẽ bị ướt. Những sợi dây ấy rất dễ thấm nước. Ngoài ra, có thể bị cáo hay những con culi gặm đứt. Các cháu rõ chưa? Từ đó, chúng ta có thể kết luận như thế này. Những chiếc cày các cháu sẽ để lại ở ngoài ruộng còn đai thắng cùng với ngựa các cháu phải đưa về trại. Các cháu có một cái lều và sẽ sống ở đó. Chúng ta chỉ có một cái lều thôi. Mỗi người phải mang đai thắng của mình vào lều và để gọn gàng bên cạnh chỗ nằm. Rõ chưa? Những bộ đai thắng phải để cạnh đầu giường! Luật lệ là như vậy! Đấy chính là vũ khí của các cháu. Mà mỗi người lính, trước tiên là phải biết giữ gìn vũ khí.
Trong ngày hôm ấy ông chủ tịch Tynaliev đã nói như thế trước hàng quân Akxai trong lúc kiểm tra việc chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Ông chủ tịch Tynaliev đã nói như thế trước ngày đội quân đổ bộ lên đường đi Akxai. Những ngày ấy đang đến gần… Tất cả mọi việc đang được gấp rút chuẩn bị cho giờ phút ấy…
Ông chủ tịch Tynaliev đã nói như thế, căn dặn chúng về những điều hay lẽ phải…
Thế đấy…
Đúng, sau ba, bốn ngày nữa, nếu thời tiết không thay đổi chắc chắn chúng sẽ lên đường đi Akxai và khi ấy cho đến tận mùa hè Xuntanmurat sẽ chẳng có dịp nào được gặp lại Myrzagun nữa. Mới nghĩ thế Xuntanmurat đã thấy hoảng sợ. Thật khó có thể tưởng tượng nổi là cậu sẽ không được nhìn thấy cô ấy nữa, cho dù là nhìn từ xa trong suốt quãng thời gian dài như vậy. Thế mà hôm nay, cậu lại còn phải tuyên bố dứt khoát với Myrzagun và yêu cầu cô ấy trả lời dứt khoát. Còn nếu như cô ấy không muốn trả lời thì cũng chẳng có gì phải ái ngại cả. Thời gian đâu có chờ đợi, trong khi công việc ở Akxai còn quan trọng hơn nhiều…
Xuntanmurat đi đi lại lại dọc theo bờ sông và cứ nhìn mãi về phía con đường. Cậu đã bắt đầu lo lắng. Trời sắp tối rồi. Nhưng kỳa, bọn con gái đang đến! Nhưng sao lại không thấy Myrzgun trong số ấy. Chỉ thấy mấy đứa bạn của cô ta còn chính cô ta thì đâu rồi. Xuntanmurat thất vọng vô cùng. Biết làm sao bây giờ, một khi sự việc lại diễn ra như vậy. Cậu rầu rĩ quay trở về trại ngựa. Dọc đường về, một ý nghĩ lo lắng chợt lóe lên trong óc cậu: Có thể cô ấy bị ốm thì sao, hay là có chuyện gì đó xảy ra. Nỗi lo lắng ngày càng lớn dần và cậu cảm thấy không thể nào yên tâm nếu như chưa biết rõ nguyên nhân. Cậu quyết định hỏi thăm đám bạn gái, liền thúc con Chabdar quay trở lại. Và ngay lúc ấy, cậu nhìn thấy Myrzagun đang đi một mình. Cô đang bước đến gần những phiến đá qua sông. Xuntanmurat thúc mạnh con Chabdar phóng nhanh về phía trước để kịp gặp Myrzagun ngay chỗ mép nước. Trong giây phút ấy cậu vừa sung sướng vừa hoảng sợ đến mức chính cậu cũng không ngờ mình đã buột miệng thốt ra: “Myrzagun yêu quý!”.
Xuntanmurat gặp cô gái ở ngay chỗ những phiến đá vượt qua sông. Cậu nhảy xuống ngựa, một tay nắm sợi dây cương đứng đợi Myrzagun đang bước lên bờ nơi cậu đứng chờ.
Myrzagun bước thẳng về phía cậu, nhìn vào khuôn mặt cậu và mỉm cười.
– Cẩn thận, kẻo ngã đấy! - Xuntanmurat nhắc nhở cô gái, mặc dù cậu hiểu rằng đi trên những bờ đá rộng được phủ một lớp đất cỏ như vậy thì chẳng thể nào ngã được. Tuyệt biết mấy khi được dõi theo gót son của nàng đang chuyển động trên những phiến đá! Tuyệt hơn nữa là vì trên dòng sông khó tính ở vùng núi này không một chiếc cầu lớn, nhỏ nào có thể đứng vững nổi!
Chàng giơ tay ra đón Myrzagun, còn cô gái bước thẳng về phía chàng, miệng tươi cười, mắt nhìn không chớp.
– Cẩn thận, kẻo ngã đấy! - Xuntanmurat lại nói.
Nhưng cô gái vẫn không trả lời mà vẫn chỉ cười. Chỉ nụ cười ấy thôi cũng đủ nói lên tất cả những gì mà chàng muốn biết. Cậu đúng là một anh chàng kỳ cục. Ai lại đi viết những bức thư như vậy bao giờ, lại còn tự giày vò chờ đợi thư trả lời…
Xuntanmurat vội đón lấy bàn tay của Myrzagun khi cô vừa giơ lên. Bao nhiêu năm cùng học một lớp với nhau, vậy mà cậu không biết là Myrzagun lại có bàn tay nhạy cảm và thông minh đến thế. “Thế là mình đã ở đây! - Bàn tay nói. - Mình rất sung sướng. Chẳng lẽ bạn không cảm thấy là mình rất sung sướng hay sao?”. Ngay lúc ấy, cậu nhìn lên khuôn mặt cô gái, và rất đỗi ngạc nhiên khi nhận ngay ra chính mình trong con người Myrzagun! Cũng như cậu, thời gian qua, cô gái đã trở nên một người khác hẳn. Cô đã trưởng thành lên nhiều, cao hơn và cặp mắt ánh lên một tia sáng mơ màng kỳ lạ, giống như vừa mới ốm dậy. Myrzagun giống cậu bởi lẽ cô cũng thường xuyên trằn trọc nhiều đêm suy nghĩ, bởi lẽ cô cũng yêu và chính tình yêu ấy làm cho Myrzagun trở nên giống cậu. Và cũng chính vì điều đó mà cô lại trở nên đẹp hơn, thân thiện hơn đối với cậu. Hết thảy con người cô toát lên niềm hạnh phúc đầy hứa hẹn. Xuntanmurat cảm nhận và hiểu ra tất cả những điều đó chỉ trong khoảnh khắc.
– Vậy mà mình cứ nghĩ là cậu ốm. - Cậu nói bằng một giọng run run.
Myrzagun không đáp lại mà nói sang chuyện khác:
– Đây, cái này tặng bạn! - Cô lấy ra một gói nhỏ chuẩn bị sẵn từ trước, trao vào tay cho cậu rồi vội bước tiếp.
Sau đó, không biết bao nhiêu lần Xuntanmurat đã ngắm đi ngắm lại mãi chiếc khăn mùi soa bằng lụa thêu! Cậu lấy khăm từ trong túi ra, ngắm nghía, rồi cất đi, một lát sau lại lấy ra. Vật kỷ niệm chỉ bằng tờ giấy học trò, xung quanh thêu những bông hoa và những chiếc lá bằng màu chỉ rực rỡ, còn ở một góc có thêu hai chữ cái lớn và một chữ cái nhỏ lồng giữa những hoa văn bằng chỉ đỏ: “XdM.”, có nghĩa là “Xuntanmurat dzhana Mưrzagun” (Xuntanmurat và Myrzagun). Đó là những chữ cái Latinh mà chúng đã học ở trường trước khi có cuộc cải cách chữ cái Kirghizia và đó cũng chính là câu trả lời cho bức thư dài dòng cùng với những câu thơ của cậu.
Xuntanmurat trở về trại ngựa, cố ghìm nén nỗi hân hoan, sung sướng. Cậu hiểu rằng đó là niềm hạnh phúc không thể chia sẻ với bất cứ ai, rằng niềm hạnh phúc ấy chỉ dành cho mình cậu và không một người nào có thể hạnh phúc được như cậu. Tuy thế nhưng cậu vẫn muốn kể với các bạn về cuộc gặp gỡ hôm nay, khoe với các bạn chiếc khăn cô ấy tặng cậu…
Công việc đang tiến hành rất tốt. Sau khi cho ngựa đi uống nước về, các bạn đã chải lông cho ngựa, còn bây giờ đang dùng xô xúc lúa kiều mạch và cỏ khô bỏ vào máng. Cậu nhập vào cùng các bạn tiếp tục công việc. Xuntanmurat dùng bàn chải nhanh nhẹn cọ lưng và hai bên sườn chắc nịch, dẻo dai của những con ngựa rồi sau đó chạy đi lấy lúa kiều mạch. Cậu luôn luôn cảm thấy như có một ngọn lửa thầm kín đang cháy nơi chiếc khăn tay nằm trong túi ngực của chiếc áo varơi quân đội đã sửa lại. Điều đó làm cho cậu vô cùng sung sướng và băn khoăn. Sung sướng vì Myrzagun đã đáp lại tình yêu của cậu, băn khoăn vì từ nay trong cuộc đời cậu sẽ bắt đầu những điều huyền bí mà cậu chưa từng biết đến…
Sau đó Xuntanmurat chạy đi lấy cỏ khô ở chỗ đống cỏ linh lăng phía sau chuồng ngựa. Ở đây, tất cả đều yên lặng, sáng sủa và đượm mùi cỏ khô. Cậu rất muốn ngắm lại chiếc khăn một lần nữa. Cậu lấy chiếc khăn trong túi ra ngắm nghía và nhận thấy, lẫn trong mùi cỏ khô còn có một mùi hương đặc biệt tỏa ra từ chiếc khăn tay giống như mùi xà phòng thơm. Có lần ngồi trong lớp cậu đã thấy thoang thoảng mùi hương ấy từ mái tóc của Myrzagun lan sang. Bây giờ thì cậu đã nhớ ra rồi: Đó chính hương thơm của cô ấy. Xuntanmurat đang đứng một mình như thế với chiếc khăn tay thì bỗng nhiên có một kẻ nào đó giật phắt mất chiếc khăn. Cậu quay lại: Anatai!
– A ha, chàng đã nhận được chiếc khăn tay của nàng tặng!
Xuntanmurat đỏ bừng mặt:
– Đưa đây!
– Cậu đừng vội, để tớ ngắm tí đã.
– Tao nói là đưa đây!
– Này, đừng có hét lên như thế, tớ sẽ trả. Cậu tưởng tớ báu lắm đấy hả.
– Đưa ngay đây!
– Cậu cứ hét to nữa lên! Hét rằng người ta đã cướp mất khăn của người yêu tặng cậu đi! - Mồm nói, tay nó nhét chiếc khăn vào túi.
Chuyện gì xảy ra tiếp theo, Xuntanmurat chẳng còn nhớ nữa. Cậu chỉ thấy thoáng qua trước mắt khuôn mặt méo xệch đi vì tức giận và sợ hãi của Anatai, sau đó cậu lấy hết sức giáng tiếp một quả đấm nữa rồi chính cậu lại bị văng sang một bên bởi một cú thúc mạnh vào bụng. Vừa ngã xuống, cậu liền co người lại và đứng bật dậy, rồi từ dưới đống cỏ, cậu lại vùng lên lao vào thằng Anatai đểu cáng với lòng căm giận điên cuồng. Bọn trẻ chạy lại, cuống quýt, không biết làm gì. Ba đứa xông vào lôi chúng ra. Lũ trẻ ra sức can, năn nỉ chấm dứt cuộc xô xát và giữ chặt tay chúng lại, nhưng hai đứa vẫn tiếp tục lao vào cuộc ẩu đả cuồng nộ, không thương tiếc. “Đưa đây! Đưa đây!”. Xuntanmurat lặp đi, lặp lại và hiểu rằng chỉ có một lối thoát duy nhất: Hoặc là chết hoặc là lấy lại chiếc khăn cho bằng được. Anatai là một thanh niên chắc nịch, khỏe mạnh, hành động một cách bình tĩnh nhưng lẽ phải và chính nghĩa lại thuộc về Xuntanmurat. Nó đấm loạn xạ mặc dù cũng bị đấm ngã liên tục. Lần cuối cùng Xuntanmurat ngã vào trúng cái nạng gảy rơm nằm cạnh đống cỏ. Ngay lúc đó, cậu chộp lấy chiếc nạng, bật dậy, lăm lăm chiếc nạng trong tay. Lũ trẻ hét ầm ĩ, chạy ra xung quanh:
– Dừng lại!
– Thôi đi!
– Nghĩ lại đi !
Anatai đứng trước mặt cậu, thở hổn hển, chân tay dạng ra, lấm lét nhìn quanh chực chạy. Nhưng nó không còn đường chạy. Một bên là đống rơm, bên kia là bức tường chuồng ngựa. Chính lúc ấy Xuntanmurat lại càng cương quyết hơn lúc nào hết. Cậu hiểu rằng đây là giới hạn cuối cùng, nhưng không còn lối thoát nào khác.
– Đưa đây! - Cậu bảo Anatai. - Nếu không mày sẽ biết tay tao!
– Này! Đây! - Anatai vội nói, cố lái sự việc thành một chuyện đùa. - Có thế mà cũng…! Đùa một tý không được à? Đồ ngốc! - Và nó ném trả lại chiếc khăn.
Xuntanmurat nhét chiếc khăn vào túi áo. Giây phút đáng sợ đã qua. Lũ trẻ thở phào nhẹ nhõm, bàn luận ầm ĩ và chỉ đến lúc ấy Xuntanmurat mới cảm thấy chân tay bải hoải, đầu óc quay cuồng. Cậu vừa đi loạng choạng vừa nhổ máu ra vì môi bị dập, ra đến phía sau đống cỏ cậu nằm vật xuống thở dốc và dần dần bình tâm trở lại.