Tần Vũ không để ý tới lời của A Long, đi thẳng đến chiếc ghế sofa đối diện cậu ta rồi ngồi xuống, hỏi: "Gần đây có chuyện gì không thuận lòng à?"
"Làm gì có chuyện gì không thuận lòng, tao bây giờ ngày nào cũng ăn chơi đàng hoàng, lại còn có cả đống gái đẹp, cuộc sống không biết thoải mái đến thế nào đâu." A Long cười lớn.
"Thật sao?" Tần Vũ vẻ mặt không tin, nói: "Anh em chúng ta còn có chuyện gì mà không nói được với nhau."
A Long nghe vậy, nụ cười trên mặt vụt tắt, nói: "Là thằng cha Triệu Binh nói với mày đúng không? Mẹ nó, đợi lát nữa tao không tát vỡ mồm nó thì không xong."
"Còn cần người khác nói với tao sao? Mày là người tính cách thế nào tao còn không rõ à? Người ta mở vũ trường ngay đối diện rồi mà Long ca mày vẫn chưa có phản ứng gì, đây là tính cách của mày sao?"
Tần Vũ bĩu môi, nhấn mạnh hai chữ "Long ca". Tính cách của người anh em này anh rõ hơn ai hết, chưa bao giờ là kẻ chịu thiệt, bị người ta khiêu khích đến tận đầu thế này, theo phong cách của cậu ta thì lẽ ra đã sớm gọi đàn em đi đập phá vũ trường của người ta rồi.
"Nói đi, rốt cuộc là chuyện thế nào? Vũ trường đó có lai lịch gì?"
A Long móc từ trong túi ra bao thuốc, ném cho Tần Vũ một điếu, rồi tự mình cũng ngậm một điếu, châm lửa, hút một hơi mới nói: "Tần Vũ, thân phận của mày khác tao, tao đã dấn thân vào con đường này rồi, có nhiều chuyện tao không muốn kéo mày xuống nước."
"Nhảm nhí, mày làm vậy là không coi tao là anh em đúng không? Được, tao đi ngay bây giờ, từ nay về sau hai đứa mình đừng liên lạc nữa."
Tần Vũ làm bộ đứng dậy muốn đi, A Long lại không ngăn cản, chỉ cười tủm tỉm nhìn hành động của Tần Vũ. Tần Vũ nhìn A Long, đành bất lực ngồi xuống nói: "Được rồi, mày cứ kể tình hình cho tao nghe đi, anh em mình cùng tham khảo xem sao."
A Long cũng biết tính cách của Tần Vũ, ở một vài phương diện thì ương bướng như bò kéo xe vậy. Đã giấu không được, dứt khoát như trúc đổ đậu, tuôn ra hết mọi nguyên ủy sự việc.
Vũ trường Mộng Huyễn do A Long kinh doanh, có thể coi là tụ điểm cũ ở huyện thành, danh tiếng không nhỏ, vị trí lại tốt, thêm vào đó là một số mối quan hệ trên quan trường nên cũng chẳng có kẻ nào không biết mắt mà đến gây sự, việc làm ăn rất khấm khá, có thể nói là kiếm tiền mỗi ngày.
Chỉ là buôn bán tốt thì khó tránh khỏi bị người ta đố kỵ. Tuy nhiên, cậu ta cũng coi như là một con rồng mạnh mới nổi ở giới giang hồ huyện thành, sau khi so tài với vài thế lực lâu đời, đối phương chỉ đành từ bỏ địa bàn này, cậu ta cũng coi như thông qua vũ trường này mà trở thành một bá chủ ở huyện thành.
Chỉ là sáu tháng trước, trên con phố đối diện bỗng nhiên có một cửa tiệm bắt đầu sửa chữa. Lúc đó A Long không để ý, dù sao thì sự thay đổi của huyện thành bây giờ có thể nói là thay da đổi thịt từng ngày, nhiều cửa tiệm cũ sửa sang lại là chuyện rất bình thường. Chỉ là hai tháng sau, khi cửa tiệm này sửa xong và khai trương, thì ra lại cũng là một vũ trường, tên là: Vũ trường Khải Hoàn.
A Long là loại người nào? Sở dĩ cậu ta đi theo con đường này là vì hồi cấp ba, một đám học sinh lớp 11 tìm đến đòi tiền bảo kê, cậu ta tức giận nên đánh nhau với bọn chúng, từ đó dần dần xưng bá ở trường cấp ba. Một kẻ không chịu thiệt như thế, làm sao có thể dung thứ cho người khác mở vũ trường ngay đối diện mình, cướp cơm trong miệng cọp chứ.
Ngay đêm đối phương khai trương, A Long đã tập hợp đàn em cầm gậy gộc định đi đập phá vũ trường đó. Kết quả là khi một nhóm người xông vào vũ trường thì ngẩn tò te, bên trong toàn là cảnh sát mặc sắc phục, nhìn thấy nhóm người A Long không nói hai lời liền trực tiếp còng tay, áp giải hết về đồn cảnh sát.
Trúng kế rồi. Đây là phản ứng đầu tiên của A Long khi nhìn thấy cảnh sát. Đã lăn lộn ngoài xã hội bao nhiêu năm, nếu cậu ta còn không hiểu mình đã rơi vào cái bẫy đối phương bày sẵn thì không xứng đáng làm đại ca của một thế lực rồi.
Để bảo lãnh toàn bộ anh em ra ngoài, cậu ta đã tiêu sạch thu nhập nửa năm của vũ trường, thế mà vẫn có vài đàn em vì án tích quá nặng không thể bảo lãnh, dự tính là sẽ bị kết án.
Ra khỏi đồn cảnh sát, A Long tìm đến mối quan hệ của mình trong đồn, một vị sở trưởng. Từ miệng ông ta, cuối cùng cậu ta cũng hiểu được lai lịch của vũ trường Khải Hoàn này. Hóa ra chủ nhân của vũ trường này là người thân của vị phó cục trưởng mới điều nhiệm đến công an cục mở. Đương nhiên mọi người đều hiểu, người thân này có lẽ chỉ là nhân vật đứng trên mặt nổi, vị cục trưởng công an đứng sau lưng đó mới là chủ thật sự.
Chịu thiệt một lần, A Long không còn hành động thiếu suy nghĩ nữa. Tuy nhiên, đối phương rõ ràng sẽ không chịu bỏ qua như vậy. Đã chọn mở vũ trường ở đây, chắc hẳn là cũng ôm tâm tư muốn đuổi A Long đi.
Vốn dĩ nhờ mối quan hệ của vị sở trưởng kia, vũ trường chưa từng bị cảnh sát kiểm tra gì cả, ngay cả kiểm tra định kỳ cũng đều nhận được tin gió trước. Bây giờ lại là cảnh sát ba bữa năm bữa lại đến đột kích. Cho dù vũ trường không có chỗ nào vi phạm, nhưng cảnh sát ba lần bảy lượt tới như vậy, khách khứa đều bị đuổi đi sạch. Dù sao khách đến đây cũng là để giải trí, thấy cảnh sát tới thì theo thói quen sẽ chọn cách rời đi. Cứ thế này, khách của vũ trường Mộng Huyễn ngày càng ít đi, còn khách của vũ trường Khải Hoàn đối diện lại ngày càng đông.
"Vấn đề nằm ở chỗ tên phó cục trưởng đó, bọn chúng không tìm mày đàm phán sao?" Nghe xong lời của A Long, Tần Vũ lên tiếng hỏi.
"Sao lại không, thằng tép riu đó tìm người nhắn lời với tao bảo hoặc là chuyển nhượng vũ trường cho hắn với giá 500 ngàn, hoặc là đợi đóng cửa dẹp tiệm đi."
A Long bĩu môi, mặt đầy khinh thường, nói: "Vũ trường này tao tiếp quản hai năm trước đã tốn 700 ngàn, cộng thêm sửa sang lại, nó muốn 500 ngàn mà lấy được á? Làm gì có chuyện tốt như thế."
Tần Vũ nhíu mày, đối phương bày rõ ý đồ là muốn nuốt chửng vũ trường này, dựa vào quan hệ quan trường. Thậm chí có khả năng đây chính là ý đồ của vị phó cục trưởng kia. Về vị phó cục trưởng mới điều nhiệm đến cục công an này, Tần Vũ cũng nghe cậu cả thỉnh thoảng nhắc qua, hình như là người của bí thư huyện ủy. Tuổi của cục trưởng công an đã sắp đến ngưỡng nghỉ hưu, vị phó cục trưởng này là do bí thư huyện ủy đặc biệt điều từ nơi khác đến để nắm lấy cục công an.
Hai anh em không ai nói gì nữa, ngồi trên sofa, mỗi người châm một điếu thuốc suy tư, trên ghế sofa lập tức khói mù mịt.
Một tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên, Tần Vũ liếc A Long một cái, móc điện thoại từ túi quần ra, nhìn số thì là cậu cả gọi đến.
"Alo, cậu cả."
"Tiểu Vũ, con đang ở đâu?"
"Con đang ở huyện thành, có chuyện gì sao ạ?"
"Con nói cho cậu vị trí cụ thể đi, cậu qua đón con, có việc cần tìm con."
Giọng cậu cả có chút gấp gáp, Tần Vũ báo với cậu cả là mình đang ở dưới vũ trường Mộng Huyễn, cậu cả dặn cậu đừng đi đâu, lát nữa sẽ qua đón cậu.
Cúp điện thoại, Tần Vũ thầm đoán, cậu cả tìm mình lúc này, e là có liên quan đến chuyện nhà huyện trưởng. Lúc này không chần chừ nữa, từ sofa đứng dậy, dặn dò A Long: "Bây giờ tao có việc, khoảng thời gian này mày đừng làm bậy, đợi tao quay lại rồi anh em mình tính toán kỹ, tuyệt đối đừng manh động."
Cậu chỉ sợ người anh em của mình nổi nóng lên, sẽ bất chấp cái giá phải trả mà làm ra chuyện gì đó, e rằng như vậy lại càng làm đối phương nắm thóp.
"Anh em mày đây bình tĩnh lắm, là cậu mày gọi cho mày à? Tao không xuống tiễn mày đâu, tránh cho cậu mày nhìn thấy không hay."
A Long cũng hiểu rất rõ về gia đình Tần Vũ, biết cậu cả của cậu làm trấn trưởng ở thị trấn, mà cậu ta lại cao lớn thô kệch, mặt đầy thịt hung dữ, nhìn qua đã ra dáng một tên côn đồ, quả thật không tiện đi cùng Tần Vũ.
Ra khỏi vũ trường, Tần Vũ đứng trên phố, nheo mắt đánh giá vũ trường Khải Hoàn đối diện. Hồi lâu sau, một ý tưởng lóe lên trong đầu, cậu rút điện thoại gọi cho A Long.
"Alo, tao bảo này, thằng nhãi, mày vẫn còn đứng ở cửa à? Gọi điện cho tao làm gì?"
Giọng nói lười biếng của A Long từ trên cao vọng xuống, Tần Vũ ngẩng đầu nhìn lên, một cái đầu ló ra từ cửa sổ tầng hai, chính là A Long.
"Tao có một cách để đối phó với vũ trường Khải Hoàn kia." Tần Vũ không để ý tới cái đầu phía trên, hạ thấp giọng nói tiếp: "Mày đi tìm người làm một cái gương, phải là hình thoi, loại gương có thể phản quang mạnh ấy, đặt ở cửa sổ tầng hai của mày, chỉnh hướng cho tốt, nhất định phải phản chiếu được ánh sáng đó vào tấm biển hiệu của vũ trường Khải Hoàn kia."
"Gương, phản quang? Cái này có tác dụng gì?" Dường như nhận ra sự cẩn trọng của Tần Vũ, A Long cũng không ló đầu ra nữa, hỏi khẽ trong điện thoại.
"Bây giờ mày đừng hỏi, sau này tao sẽ nói cho mày biết. Nhớ kỹ làm theo lời tao dặn là được, còn nữa, đừng để quá nhiều người biết chuyện này."
Tần Vũ nhìn thấy một chiếc Audi màu đen chạy đến, chính là xe của cậu cả, dặn dò một câu, cũng không kịp giải thích với A Long, trực tiếp cúp điện thoại, đi nghênh đón.
"Tiểu Vũ, lên xe."
Cửa kính hạ xuống, cậu cả gọi Tần Vũ.
Tần Vũ kéo cửa xe, chui vào, chiếc Audi màu đen lập tức khởi động, biến mất ở góc phố...
"Thần thần bí bí làm cái gì không biết."
A Long nhìn chiếc Audi biến mất, xoay người đóng cửa sổ, trầm ngâm một lát rồi lại gọi một cuộc điện thoại đi.
"Triệu Binh, mày đi tìm một cái gương hình thoi tới đây, đừng loại nhỏ quá, tốt nhất là cao bằng chiều cao một đứa trẻ. Việc này mày đích thân đi làm, sau đó đưa vào tầng hai từ cửa sau, đừng nói cho người khác biết."
A Long mặc dù không hiểu Tần Vũ đang giở trò gì, nhưng đối với Tần Vũ, cậu ta vẫn tin tưởng một trăm phần trăm, lập tức phân phó Triệu Binh đi làm.
Nói về phía bên kia, Tần Vũ lên xe Audi mới phát hiện trên xe còn có một người, cũng coi như quen biết, chính là thư ký Vương đã gặp lần trước. Sắc mặt thư ký Vương hơi trầm trọng, thấy Tần Vũ bước vào, gượng cười gật đầu.
"Cậu cả, thư ký Vương, hai người tìm con là vì chuyện nhà huyện trưởng đúng không?"
Nếu như trước đó Tần Vũ chỉ là suy đoán, thì bây giờ thấy cả thư ký Vương trong xe, cậu đã có thể khẳng định chắc chắn là vì chuyện nhà huyện trưởng rồi.
"Tiểu Vũ, để thư ký Vương nói với con đi."
Cậu cả của Tần Vũ đích thân lái xe, nghe vậy, thư ký Vương lên tiếng: "Tần sư phụ, lần này tìm cậu đến đúng là có liên quan đến chuyện nhà huyện trưởng."
Thư ký Vương cũng không khách sáo, trực tiếp tuôn ra nguyên ủy sự việc.
Lần trước sau khi lấy lá bùa từ chỗ Tần Vũ, thư ký Vương trực tiếp đưa cho huyện trưởng, khuyên nhủ đủ điều mới khiến huyện trưởng tin phục, dán lá bùa lên đỉnh cửa, và cũng thực sự có hiệu quả, con gái huyện trưởng không còn gặp ác mộng nữa. Thế nhưng ngay đêm qua lại xảy ra chuyện quái dị.
Đèn chùm trong đại sảnh nhà huyện trưởng vô cớ rơi xuống, đập vỡ bể cá bày trong sảnh, tất cả cá đều chết do bị điện giật, đại sảnh hỗn độn một mảnh, ngoài ra lá bùa đó cũng từ đỉnh cửa rơi xuống, đứt làm hai nửa.
"Lá bùa chắn sát bị nứt rồi!"
Tần Vũ chấn động, không ai hiểu rõ tác dụng của bùa chắn sát hơn cậu. Loại bùa chú hội tụ linh khí này, trừ phi là bị hư hại do con người, bằng không trong tình huống bình thường là không thể nào nứt vỡ được.