Hai ngày sau, Tần Vũ từ biệt đại sư Trí Nhân, bước ra khỏi Quang Hiếu Tự, biểu ca Trương Hoa đã đợi sẵn ở cửa.
“Tiểu Vũ, sao ở trong chùa tận hai ngày, cảm giác tinh khí thần của chú tốt hơn nhiều vậy, chẳng lẽ hòa thượng trong chùa cho chú ăn thần đan diệu dược gì rồi à?”
“Một viên Thập Toàn Đại Bổ Hoàn, anh có cần không?”
Tần Vũ nói đùa một câu, trước khi chui vào xe của biểu ca, cậu lại ngoảnh đầu nhìn Quang Hiếu Tự một cái. Hai ngày nay, ban ngày đại sư Trí Nhân tụng kinh giúp cậu hóa giải nghiệt nghiệp, buổi tối hai người cầm nến đêm đàm đạo. Có thể nói đại sư Trí Nhân không những nghiên cứu thâm sâu về Phật học, mà ngay cả những thứ của Đạo gia cũng rất am tường. Khi trò chuyện với Tần Vũ, hai người không phân biệt Phật hay Đạo, cùng nhau đối chứng, sau hai ngày này, Tần Vũ cảm thấy thu hoạch được rất nhiều.
Tất nhiên thu hoạch lớn nhất của Tần Vũ vẫn là một đạo nghiệt nghiệp khá nông trên người đã được hóa giải. Tuy rằng một đạo nghiệt nghiệp sâu hơn kia chưa thể hóa giải, nhưng dù vậy, Tần Vũ đã rất mãn nguyện rồi. Ân tình này của đại sư Trí Nhân, cậu ghi lòng tạc dạ.
“Đúng rồi, Tiểu Vũ, vị cô nương họ Mạc kia có quan hệ gì với chú? Hai đứa quen nhau thế nào vậy?” Lên xe, Trương Hoa khởi động máy, vừa lái vừa hỏi Tần Vũ.
“Cô Mạc là một khách hàng cũ của em, lần trước anh gọi điện không được là do khi đó em đang ở trong núi Đồng Bạt giúp cô ấy giải quyết vài chuyện.”
“Thì ra là vậy, anh còn tưởng hai đứa có quan hệ gì chứ.” Trương Hoa tiếc nuối lắc đầu, dường như cảm thấy đáng tiếc cho mối quan hệ giữa Tần Vũ và Mạc Vịnh Hân, anh ta chép chép miệng, nói:
“Cô Mạc đó thật sự rất đẹp, hơn nữa nhìn là biết tiểu thư xuất thân từ đại gia tộc, đẹp hơn mấy ngôi sao hạng xoàng nhiều. Chỉ có điều tính tình hơi lạnh lùng một chút. Nhưng trước đó ở phòng bệnh, anh thấy thái độ của cô ấy đối với chú rất tốt, còn tưởng hai đứa...”
“Tưởng hai đứa sao?” Tần Vũ đảo mắt, nghiêm nghị nói với biểu ca: “Lời này anh chỉ được nói với em thôi, đừng để cô Mạc nghe thấy. Nếu truyền vào tai người ta, lại tưởng em có ý đồ bất chính gì với cô ấy. Hơn nữa, em đã nói với biểu ca rồi, em là người đã có bạn gái.”
“Là cô bạn gái học đại học mà chú nói đó hả? Đều tốt nghiệp đại học rồi mà anh còn chưa thấy mặt mũi đâu.” Trương Hoa bĩu môi, “Chẳng phải trên mạng bây giờ sinh viên các chú hay truyền nhau câu này sao, tốt nghiệp chính là mùa chia tay, bao nhiêu cặp đôi yêu nhau thời đại học vừa tốt nghiệp là chia tay liền đó thôi.”
“Biểu ca, anh đang trù ẻo em đấy à.” Tần Vũ trừng mắt lườm biểu ca, ngay sau đó đột nhiên tăng âm lượng, nghi hoặc nói: “Không đúng nha, biểu ca, anh là gã thô lỗ, mà cũng biết mấy cái này à?”
“Cái gì chứ, chú coi thường biểu ca quá rồi đó, mấy thứ này trên mạng người ta nói đầy ra, anh đương nhiên là biết rồi.”
“Thật không?” Tần Vũ vẫn không tin. Nhắc đến chuyện lên mạng, vị biểu ca này của cậu đến 26 chữ cái trên bàn phím còn phải tìm nửa ngày, việc gõ chữ thì đúng là “nhất chỉ thiền” trong truyền thuyết, dùng ngón giữa gõ từng phím một trên bàn phím, số chữ gõ được trong một phút, dùng hai bàn tay đếm cũng xuể.
“Em biết rồi!” Tần Vũ nhìn thấy mặt biểu ca đỏ lên, cười ha hả, “Có phải cô Đồng nói với anh không? Khá lắm, mới có mấy ngày mà hai người đã tiến triển đến mức bàn luận chủ đề này rồi.”
Tần Vũ nói xong, nhìn chằm chằm vào mặt biểu ca, quả nhiên, mặt biểu ca lại đỏ thêm một chút, Tần Vũ biết mình đoán trúng rồi.
“Xem ra nguyện vọng muốn bế cháu của mợ cuối cùng cũng có hy vọng rồi, em cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ.”
“Người ta, cô Đồng nghĩ sao anh còn chưa biết đâu, chú đừng có nói bậy.”
“Biểu ca, anh không hiểu rồi, một cô gái mà chịu nói chuyện này với anh, chứng tỏ cô ấy cũng có thiện cảm với anh. Đã có thiện cảm rồi, chỉ cần cố gắng thêm chút nữa, tán đổ cô Đồng không phải là việc khó.” Tần Vũ khích lệ.
“Thật chứ, cô Đồng thật sự có thiện cảm với anh sao?” Trương Hoa hỏi lại một lần nữa.
“Chắc chắn một trăm phần trăm. Anh nghĩ xem, anh là sếp, cô ấy là nhân viên, anh từng thấy nhân viên nào lại đi tán gẫu mấy chuyện này với sếp chưa, còn nói với anh mấy chuyện yêu đương chia tay nữa.”
“Chú nói vậy thì anh có tự tin rồi, hì hì.”
“Đừng cười ngây ngô nữa, chú ý lái xe! Cẩn thận phía trước, sắp đâm rồi kìa.”
Tần Vũ vội hét lên một câu. Hóa ra Trương Hoa nghe xong lời Tần Vũ, không những cười hì hì mà hai tay còn gãi gãi đầu, ngoảnh lại cười với Tần Vũ, không chú ý phía trước đã là ngã tư đèn đỏ, chiếc xe phía trước đã dừng lại, suýt chút nữa là đâm đuôi xe rồi.
“Xì!”
Trương Hoa nghe tiếng Tần Vũ, vội vàng đạp phanh khẩn cấp, chiếc xe dừng khựng lại khi chỉ còn cách chiếc xe con bọ phía trước vài chục phân. Dù có thắt dây an toàn, Tần Vũ vẫn theo quán tính mà đổ người về phía trước, suýt chút nữa là đập đầu vào kính chắn gió.
“Hì hì, xin lỗi, nhất thời hơi phấn khích quá.” Trương Hoa vẻ mặt áy náy khiến Tần Vũ muốn mắng cho vài câu cũng phải nghẹn lại, chỉ đành bất lực lắc đầu. Đàn ông ở độ tuổi phát xuân này, thần kinh thật không thể hiểu nổi.
Đoạn đường tiếp theo, Trương Hoa không còn nói chuyện với Tần Vũ nữa, lái xe rẽ qua vài con phố rồi dừng trước cửa một khách sạn năm sao lớn.
“Khách sạn Hồng Tinh!”
Trương Hoa đỗ xe xong, từ ngăn chứa đồ trên xe lấy ra một tấm thiệp màu đỏ cùng một cuốn chứng chỉ đưa cho Tần Vũ: “Đây là chứng chỉ hội viên của Huyền học hội GZ, tấm thiệp này là giấy mời tham gia buổi giao lưu lần này. Hôm qua sư phụ Quý đích thân mang tới, vì chú không có ở đó nên anh nhận hộ chú.”
“Trân trọng kính mời hội viên Huyền học hội GZ Tần Vũ đến tầng 7 khách sạn Hồng Tinh tham gia buổi giao lưu Huyền học GZ lần này.” Tần Vũ mở thiệp ra xem, trên đó chỉ có một câu này, người ký tên là: Lâm Thu Sinh.
Tần Vũ từng nghe Quý Toàn nói qua, hội trưởng Huyền học hội GZ tên là Lâm Thu Sinh. Chữ ký này vô cùng cứng cáp mạnh mẽ, kim câu thiết họa, phương viên đều đủ, xem ra vị hội trưởng này còn là một nhà thư pháp.
Hôm nay chính là ngày 18 tháng 5, ngày tổ chức buổi giao lưu của Huyền học hội GZ, Tần Vũ đương nhiên sẽ không bỏ lỡ. Lúc đầu Tần Vũ còn tưởng tấm thiệp này chỉ cho phép một mình cậu vào, nhưng tối qua Quý Toàn đã nói với biểu ca Trương Hoa rằng, tấm thiệp này ngoài người được mời ra, còn có thể mang theo một người khác.
Vừa nghe thấy còn có thể dẫn theo một người, biểu ca Trương Hoa liền bám lấy Tần Vũ, nằng nặc đòi đi theo mở mang tầm mắt. Tần Vũ nghĩ mang biểu ca đi cũng tốt, ít nhất có thể giúp cầm giúp Truy Ảnh.
“Biểu đệ, anh nói này, chú đi tham gia buổi giao lưu mà mang theo một thanh kiếm làm gì? Nếu bị người ta phát hiện, khó tránh khỏi nảy sinh rắc rối. Dạo gần đây gió thanh rất chặt, chuyện xảy ra ở Xuân Thành mấy hôm trước khiến lòng người hoang mang, thanh kiếm này của chú mà bị người ta thấy được thì dễ chuốc lấy phiền phức, đến lúc đó có giải thích cũng không rõ ràng.”
“Có muốn vào không? Muốn đi cùng em thì đừng nói nhiều nữa.” Tần Vũ bất lực. Nghe thấy lời của Trương Hoa, trong đầu Tần Vũ truyền đến tiếng ê a tức giận của Truy Ảnh. Được rồi, ngoài Mạc Vịnh Tinh ra, Truy Ảnh lại có thêm đối tượng thù hận thứ hai, chúc mừng biểu ca nhé.
Hai người tiến vào khách sạn, bên trong sảnh khách sạn treo một tấm biển gỗ đỏ, trên đó viết: “Nhiệt liệt chào mừng buổi giao lưu Huyền học hội GZ được tổ chức tại khách sạn chúng tôi vào hôm nay, các vị khách mời vui lòng xuất trình thiệp mời tại đây để nhân viên dẫn vào.”
Tần Vũ đưa thiệp mời cho mấy cô lễ tân đang đứng ở chỗ tấm biển gỗ. Nhân viên lễ tân của khách sạn năm sao này quả nhiên là bắt mắt, cô nào cô nấy mông nở eo thon, cộng thêm bộ âu phục đen bó sát, quả thật đã thu hút không ít ánh mắt của cánh đàn ông.
“Chào Tần tiên sinh, ông là người được mời của buổi giao lưu lần này, mời đi theo tôi tới phía này để đi thang máy lên.” Một trong số các cô lễ tân mỉm cười lịch sự với Tần Vũ, dẫn Tần Vũ và Trương Hoa đi về phía thang máy bên cạnh.
“Tần huynh đệ đến rồi, mau vào trong ngồi ở bàn tròn đi, buổi giao lưu sắp bắt đầu rồi.”
Cửa thang máy vừa lên đến tầng 7 mở ra, tiếng của Quý Toàn liền truyền tới. Hóa ra Quý Toàn với tư cách là ủy viên hội đồng Huyền học hội GZ, lần này chịu trách nhiệm ở đây đón tiếp các hội viên và khách quý.
“Quý sư phụ cứ bận việc đi, chúng tôi tự vào là được rồi.”
Mặc dù Quý Toàn có ý định đi phía trước dẫn đường cho Tần Vũ, nhưng Tần Vũ vội vàng từ chối. Hôm nay khách mời buổi giao lưu rất đông, Quý Toàn đã đủ bận rộn rồi, cậu đương nhiên sẽ không gây thêm phiền phức cho đối phương.
“Được rồi, vậy Tần huynh đệ tự vào nhé, lão Bàng đang phụ trách hội trường, cậu có thể trò chuyện trước với ông ấy.” Quý Toàn cũng thuận theo lời Tần Vũ mà dừng bước. Nói thật, hôm nay ông ấy quả thực bận đến mức rối tung rối mù. Huyền học hội GZ phải mất năm năm mới tổ chức lại buổi giao lưu, tuy đã chuẩn bị rất nhiều nhưng khó tránh khỏi có những chỗ sơ suất.
Tần Vũ và Trương Hoa bước vào hội trường. Tần Vũ quan sát toàn bộ hội trường mới phát hiện buổi giao lưu này không giống như cậu tưởng tượng, lại giống một buổi tọa đàm chuyên gia hơn. Một chiếc bàn hình bầu dục khổng lồ, đặt hàng trăm chiếc ghế, trên mặt bàn tương ứng với mỗi chiếc ghế còn có một tấm biển kính, trên đó viết một số cái tên. Ngẫm nghĩ một chút, Tần Vũ liền biết đây hẳn là tên của các hội viên Huyền học hội tham gia buổi giao lưu lần này.
“Tiểu Vũ, chú ngồi đâu?”
Ánh mắt Trương Hoa tìm kiếm trên những tấm biển kính này, muốn tìm tên của biểu đệ, nhưng chỉ xem một lát, anh ta đã bị hoa mắt vì quá nhiều tên, đành bỏ cuộc không xem nữa.
“Ở đằng kia.” Tần Vũ chỉ vào một góc của chiếc bàn bầu dục nói với biểu ca.
Theo hướng Tần Vũ chỉ, Trương Hoa nhìn sang, ở vị trí đó trên bàn có một tấm biển nhận diện, trên đó viết: Tần Vũ, hội viên Huyền học hội GZ.
Lúc này chiếc bàn tròn đã ngồi hơn một nửa số người. Tần Vũ dẫn Trương Hoa định đi về phía vị trí của mình thì sau lưng đột nhiên có người gọi tên cậu.
“Tần Vũ!”
Tần Vũ không cần ngoảnh đầu lại cũng biết là Mạc Vịnh Tinh, chỉ có tên này mới bất chấp hoàn cảnh mà hò hét như vậy.
“Này, hai ngày nay chú trốn trong chùa làm gì đấy, chẳng lẽ định xuất gia làm hòa thượng à?”
Tần Vũ dừng bước, quay đầu lại, Mạc Vịnh Tinh đã đến trước mặt cậu. Tần Vũ nhìn vượt qua Mạc Vịnh Tinh, phía sau Mạc Vịnh Hân đang cùng một vị lão giả thảo luận điều gì đó.
Mạc Vịnh Hân hôm nay mặc một chiếc váy voan liền thân màu trắng tay ngắn, trên đầu búi một kiểu tóc công chúa. Dưới khuôn mặt mê người là xương quai xanh trắng nõn gợi cảm, trong lúc trò chuyện với lão nhân, cô khẽ cười tươi tắn, tựa như một khung cảnh xinh đẹp, lập tức thu hút ánh nhìn của không ít người trong hội trường.
“Sao, chị tôi đẹp đúng không? Nhưng chú không có cửa đâu, đàn ông thích chị tôi có thể xếp hàng từ Thủ đô tới Ma Đô, nhưng người được chị tôi lọt mắt xanh thì vẫn chưa có ai đâu.”
Mạc Vịnh Tinh thấy ánh mắt Tần Vũ nhìn ra phía sau mình, liền biết chắc chắn là đang nhìn chị gái mình, bèn mở miệng đả kích Tần Vũ.