Siêu Phẩm Tướng Sư

Lượt đọc: 198 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
Lời thỉnh cầu của Mạc Vịnh Hân (Tiếp tục tìm kiếm sự giúp đỡ)

❊ ❊ ❊

"Long Tinh Dịch, chỉ nơi có long mạch mới thai nghén ra được vài giọt, hơn nữa vị trí của Long Tinh Dịch thường nằm ở chỗ miệng rồng, thế nên mới được người ta gọi là Long Tiên Tinh."

Hạ Bình cũng không hỏi tiếp về sư môn lai lịch của Tần Vũ nữa, đã người ta không muốn nói, hắn truy hỏi nữa thì thuộc về vượt khuôn phép, lập tức giới thiệu về Long Tinh Dịch.

Kỳ thực trong "Chư Cát Nội Kinh" của Tần Vũ cũng có ghi chép về Long Tinh Dịch. Trong thiên Kỳ Vật của "Chư Cát Nội Kinh" liệt kê trăm loại vật phẩm, mà Long Tinh Dịch này vừa khéo xếp trong mười vị trí đầu, bởi vậy Tần Vũ mới có ấn tượng với cái tên này.

"Chư Cát Nội Kinh" nói rằng Long Tinh Dịch là tinh hoa do một dải long mạch thai nghén ra, có công hiệu thần kỳ là chữa bách bệnh, kéo dài tuổi thọ. Tuy nhiên, một dải long mạch ngàn năm qua có khi cũng chỉ có được vài giọt, hơn nữa không phải long mạch nào cũng sẽ có Long Tinh Dịch. Như đã nói ở trước, vị trí của Long Tinh Dịch nằm dưới miệng rồng, địa hình miệng rồng mới quyết định có sinh ra Long Tinh Dịch hay không.

"Hạ sư phụ, lần này các người vì Long Tinh Dịch mới tới núi Đồng Bạt này sao? Sao các người xác định nơi này sẽ có Long Tinh Dịch?" Tần Vũ khó hiểu, muốn tìm kiếm loại vật phẩm như Long Tinh Dịch bắt buộc phải trải qua quá trình thăm dò lâu dài, độ khó thậm chí còn cao hơn cả điểm huyệt rồng.

Hạ Bình do dự một lát, nhìn thoáng qua Mạc Vịnh Hân, người sau cho hắn một ánh mắt khẳng định, lúc này mới tiếp tục mở miệng: "Nửa năm trước, chúng tôi có được cuốn sổ tay của một vị tiền bối phong thủy, bên trong ghi chép lại chuyện về Long Tinh Dịch ở núi Đồng Bạt."

Hạ Bình từ trong ngực lấy ra một cuốn sổ tay cũ kỹ, giấy trên đó đã ố vàng, đưa cho Tần Vũ. Tần Vũ nhận lấy cuốn sổ, bắt đầu xem.

Cuốn sổ tay này khá dày, chừng hơn hai trăm trang. Tần Vũ xem lướt qua một lượt, quả nhiên là xuất từ tay một vị phong thủy sư, bên trong ghi chép lại sự tích cả đời xem phong thủy cho người ta. Những thứ này Tần Vũ đều xem qua loa, trực tiếp lật đến mấy trang cuối của cuốn sổ, trên đó thình lình nhắc đến Long Tinh Dịch.

Theo ghi chép trên đó, vị phong thủy sư này khi chọn nơi dời mộ cho tổ tiên của một gia đình giàu có nọ đã tới núi Đồng Bạt, mất ba năm thời gian mới tìm ra một dải Chân Long Chi Mạch. Sau khi tìm được Chân Long Mạch, vị phong thủy sư đó không hề vội vàng giúp gia chủ tìm một huyệt vị tốt, mà là cẩn thận quan sát dải long mạch này. Chính sự quan sát này khiến ông phát hiện ra một thứ vô cùng quan trọng.

Đó chính là ngay phía dưới vị trí miệng rồng của dải long mạch này có một cái hang đá sâu không thấy đáy. Phát hiện này khiến phong thủy sư mừng rỡ, miệng rồng có hang, có lẽ bên trong sẽ có kỳ vật như Long Tinh Dịch. Ông liền chuẩn bị dây thừng và công cụ xuống hang trong đêm, chuẩn bị xuống hang xem thử.

Chữ trên cuốn sổ tới đây thì đột ngột dừng lại. Tần Vũ nhíu mày, suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Cuốn sổ này tới đây thì đột ngột kết thúc, là vị phong thủy sư kia cố ý không viết tiếp?"

"Không phải vị phong thủy sư kia không viết, mà là ông ta không còn cơ hội để viết nữa."

"Chuyện là sao?" Tần Vũ nghi hoặc nhìn thoáng qua Hạ Bình, sao hắn lại biết phong thủy sư này không còn cơ hội viết nữa.

"Bởi vì vị phong thủy sư kia sau khi xuống cái hang đó thì không bao giờ trở lên nữa!"

Hạ Bình chậm rãi kể lại, từ trong lời nói của hắn, Tần Vũ rốt cuộc cũng hiểu ra tất cả.

Thì ra vị phong thủy sư kia sau đó đã gọi con trai cả của mình tới, buộc dây nilon vào một cái cây lớn, đồng thời dặn dò con trai canh giữ bên ngoài hang. Nếu ông kéo dây ba cái, thì con trai cả có thể kéo dây lên. Sau đó, ông buộc dây vào người rồi đi xuống hang.

Con trai cả của vị phong thủy sư kia vẫn luôn chú ý tới sợi dây nilon ở bên ngoài hang. Dù sao cái hang này cũng khá sâu, từ dưới đáy hang kéo dây, trải qua một khoảng cách xa như vậy, e là tới ngoài hang sẽ không rõ ràng cho lắm.

Vốn tưởng cha mình xuống đó nhiều nhất là một hai tiếng, người con trai cả gần như nhìn chằm chằm không chớp mắt vào sợi dây. Thế nhưng cho đến khi trời tối hẳn, vẫn không thấy sợi dây có động tĩnh gì. Nơi thâm sơn cùng cốc này lại nhiều dã thú, người con trai cả không dám ở dưới đất, liền buộc một đầu dây vào người mình rồi nhảy lên cây. Như vậy vừa không sợ dã thú, sợi dây vừa có động tĩnh là có thể cảm nhận được.

Người con trai cả ở trên cây nửa đêm, ngủ thiếp đi trong cơn mơ màng. Đột nhiên, một lực kéo cực lớn từ phía đầu dây truyền tới, trực tiếp lôi tuột anh ta xuống khỏi cái cây, kéo về phía cửa hang.

Người con trai cả ngã xuống đất, tâm trí lập tức tỉnh táo lại, tưởng rằng cha mình chuẩn bị lên rồi, vội vàng cởi dây buộc lại vào cây, tự mình đi đến bên cửa hang, nhìn xuống dưới. Chỉ là trong hang đen kịt một mảnh, làm sao nhìn thấy được gì. Người con trai cả đành kéo dây lên, nhưng càng kéo anh ta càng cảm thấy không ổn. Theo sợi dây được kéo lên, trọng lượng truyền đến càng lúc càng nhẹ, căn bản không phải trọng lượng của một con người.

Chờ tới khi người con trai cả kéo hết sợi dây lên, mượn ánh trăng nhìn một cái, cả người chết lặng vì sợ hãi. Hóa ra đầu dây bên kia buộc một bàn tay đứt lìa, dưới ánh trăng vẫn còn nhỏ máu tươi. Người con trai cả vừa nhìn liền nhận ra đây là tay của cha mình, cha chắc chắn đã gặp chuyện không may trong hang.

Không màng tới nỗi sợ hãi, người con trai cả vội vàng cầm lấy bàn tay đứt lìa này. Chỗ đứt gãy của bàn tay có những dấu vết kỳ lạ, dường như là răng của một loài động vật nào đó. Lẽ nào cha gặp phải quái vật gì trong hang nên mới gặp nạn? Người con trai cả nghĩ như vậy, nhưng ngay sau đó anh ta phát hiện trong lòng bàn tay của cánh tay đứt lìa dường như có thứ gì đó đang bị nắm chặt.

Tốn bao sức lực mới cạy được bàn tay đứt lìa ra, người con trai cả phát hiện đây là một mảnh giấy, trên đó chỉ có mấy chữ lớn đỏ như máu: "Phong tỏa cửa hang, đừng tiến vào, đây là Phệ..."

Những chữ này tuy khá nguệch ngoạc, nhưng người con trai cả vẫn nhận ra là nét chữ của cha mình. Dù vô cùng đau xót nhưng anh ta vẫn không dám làm trái lời cha, lập tức đẩy một tảng đá lấp cửa hang lại rồi hoảng loạn rời đi.

"Những chuyện này sao các người lại biết được?" Nghe xong lời của Hạ Bình, Tần Vũ hít sâu một hơi, hỏi.

"Sau một cơ hội tình cờ chúng tôi có được cuốn sổ tay này, liền đi tìm người con trai cả của vị phong thủy sư kia. Nhưng đối phương đã mất trong mười năm biến động đó rồi. May mắn là anh ta cũng có thói quen viết nhật ký giống cha mình, chúng tôi đã tìm thấy nội dung trên từ trong sổ tay của anh ta."

Lần này Mạc Vịnh Hân lấy ra một cuốn sổ tay đưa cho Tần Vũ. Tần Vũ đọc qua một lượt, quả nhiên giống hệt những gì Hạ Bình nói. Người con trai cả đó sau này cũng trở thành một phong thủy sư, nhưng vẫn luôn canh cánh trong lòng về chuyện cha mình rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì trong hang. Nhiều năm qua, anh ta vẫn luôn tìm kiếm tài liệu văn hiến liên quan đến Long Tinh Dịch, thậm chí nhiều lần đi tới bên ngoài hang động đó để thăm dò, cuối cùng hình như cũng biết được điều gì đó. Điều này có thể thấy rõ từ một đoạn nhật ký trong đó.

"Hôm nay lại đi tới bên ngoài hang động kia thăm dò một phen, quả nhiên, chuyện này rất giống với truyền thuyết kia. Nghĩ lại vết thương kỳ lạ trên tay cha, chắc chắn là thứ đó không sai được. Hèn gì cha dặn mình phải phong tỏa cửa hang, đây là hang ổ của ma quỷ, hãy cứ để nó bị phong tỏa triệt để đi!"

Đây là bài viết cuối cùng trong cuốn sổ tay về cái hang này. Thông qua nội dung bài viết đó, Tần Vũ cũng hiểu ra vì sao cuốn sổ lại có những trang bị xé rách, hơn nữa xuyên suốt cả cuốn cũng không hề nhắc tới vị trí cụ thể của cái hang. Chắc là người con trai cả kia đã biết được điều gì đó, không muốn người đời sau, hay nói cách khác là những người đọc được cuốn sổ này tìm thấy cái hang đó nên mới cố ý xé đi.

"Vậy nên, các người muốn tìm thấy cái hang đó?"

Tần Vũ nhíu mày. Nhìn từ cuốn sổ tay này, cái hang đó rõ ràng đang ẩn giấu thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm. Quân tử không đứng dưới tường đổ, Long Tinh Dịch tuy tốt, nhưng Tần Vũ cũng không đến mức vì nó mà mạo hiểm.

"Tần tiên sinh có biết hai cha con vị phong thủy sư này là người thế nào không? Nhắc mới nhớ, họ còn có chút duyên nợ với anh đấy."

"Có duyên nợ với tôi, không thể nào!" Tần Vũ biết rõ tổ tiên nhà mình đều là những người lương thiện thật thà, làm gì có vị tổ tiên nào là phong thủy sư gì đó.

"Hahaha, món pháp khí La Bàn mà Tần tiên sinh mua đó, lẽ nào người bán không nói cho anh biết lai lịch của nó?"

"Lai lịch ư? Ông chủ cửa tiệm đó nói là của ông nội bạn ông ấy, chỉ là ông nội của ông ấy đã qua đời trong mười năm biến động kia... Khoan đã, ý cô là người con trai cả đó chính là chủ nhân đời trước của cái La Bàn này!"

Tần Vũ phản ứng không chậm. Khi mới mua cái La Bàn này, ông chủ tiệm từng nói La Bàn là di vật của ông nội bạn ông ấy. Liên tưởng tới việc cả hai đều qua đời trong mười năm biến động kia, anh rất nhanh đã xâu chuỗi được mọi chuyện.

"Lúc đó chúng tôi tới nhà của gia đình nọ muốn xem có để lại manh mối gì có giá trị không, kết quả lại phát hiện chẳng còn thứ gì cả. Nhưng hậu bối của gia đình đó cho chúng tôi biết, ông nội họ từng để lại một chiếc La Bàn, nhưng vì bị hư hại nên đã bán cho một người bạn bán đồ dùng phong thủy trong huyện. Sau đó chúng tôi liền tới tiệm của người đó, không ngờ lại đụng phải Tần huynh đệ, mà chiếc La Bàn đó cũng đã bị Tần huynh đệ mua mất rồi."

Lời nói của Hạ Bình cũng giải tỏa nghi vấn của Tần Vũ. Lúc đầu khi anh mua La Bàn, anh đứng cách đối phương xa như vậy mà đối phương vẫn có thể nhận ra chiếc La Bàn này là một món pháp khí, quả thực là khó tin. Nhưng bây giờ thì có thể hiểu được rồi, chắc là họ đã nghe ngóng hình dáng chiếc La Bàn này, vừa đúng lúc thấy Tần Vũ mua chiếc La Bàn tàn khuyết ở cửa tiệm đó, thế nên mới đuổi theo hỏi thăm.

"Tần tiên sinh, tôi có một lời thỉnh cầu!"

Giọng nói trong trẻo của Mạc Vịnh Hân ngắt ngang dòng suy nghĩ của Tần Vũ. Tần Vũ ngẩng đầu nhìn thoáng qua đối phương, nói: "La Bàn đó tôi sẽ không bán."

"Tôi biết Tần tiên sinh sẽ không bán. Nhưng Tần tiên sinh đã nguyện ý giúp Hách Kiến Quốc dời mộ cho tổ tiên, vậy tôi muốn thuê anh cùng tham gia vào sự kiện lần này, sau chuyện này anh có thể nhận được thù lao một triệu."

Mạc Vịnh Hân nhìn chằm chằm Tần Vũ bằng đôi mắt đẹp. Ý nghĩ này đã có từ khi gặp Tần Vũ ở núi Đồng Bạt, đợi đến khi tận mắt chứng kiến một loạt biểu hiện của Tần Vũ, cô càng kiên định với ý nghĩ này hơn.

"Thuê tôi?"

Tần Vũ không ngờ Mạc Vịnh Hân lại tính toán như vậy. Nói thật, nếu không có con quái vật mà vị phong thủy sư kia nhắc tới, Tần Vũ thực sự sẽ đồng ý. Dù sao anh cũng định theo nghề này, nhà họ Mạc cũng được coi là một khách hàng lớn, ra tay rất hào phóng.

"Tần tiên sinh, thực ra yêu cầu của tôi rất đơn giản, anh chỉ cần cùng Hạ sư phụ chịu trách nhiệm tìm ra cái hang đó là được. Hơn nữa dù thế nào đi nữa, lấy thời hạn là một tháng, nếu quá một tháng vẫn chưa tìm thấy cái hang đó, anh cũng có thể nhận được năm trăm nghìn."

Điều kiện này của Mạc Vịnh Hân đưa ra rất hợp lý, hay nói cách khác là rất có lợi cho Tần Vũ. Chỉ cần bỏ ra một tháng, bất kể có tìm được hang hay không đều có thể bỏ túi năm trăm nghìn, Tần Vũ không có lý do gì để từ chối.

Thấy Tần Vũ đồng ý, gương mặt tinh xảo của Mạc Vịnh Hân nở một nụ cười rạng rỡ, tựa như trăm hoa đua nở, cả đại sảnh bỗng chốc như bừng sáng thêm vài phần...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.