Siêu Phẩm Tướng Sư

Lượt đọc: 234 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 63
Nhạc phụ tương lai

❊ ❊ ❊

"Haha!" Tần Vũ cười khan một tiếng, nụ cười trên mặt còn khó coi hơn cả khóc. Vừa nhìn rõ gương mặt người trong ảnh, hai chân Tần Vũ nhũn ra, suýt chút nữa trượt khỏi ghế. Đúng là dở khóc dở cười mà, hai nam nữ trẻ tuổi trong bức ảnh kia chính là hai anh em Mạnh Phương và Mạnh Dao.

Bí thư Mạnh trước mặt lại chính là cha của Mạnh Dao, tức là rất có khả năng đây chính là nhạc phụ tương lai của mình. Thử nghĩ xem mình đã làm những gì, lại đi cãi tay đôi với nhạc phụ, Tần Vũ có thể tưởng tượng được vẻ mặt đặc sắc của Bí thư Mạnh khi mình đến nhà Mạnh gia bái phỏng cùng Mạnh Dao.

"Là cậu nhóc này à, sao nào, không phải không thích giọng điệu thẩm vấn của tôi sao, còn đến nhà tôi làm gì!"

Phải biết rằng Bí thư Mạnh là cha của Mạnh Dao, nên Tần Vũ đành nhẫn nhịn. Chỉ là giọng điệu thẩm vấn thôi mà, có gì đâu, dù cho có lạnh lùng mỉa mai cũng phải tươi cười bồi tiếp.

Còn một điểm nữa, Bí thư Mạnh gọi cậu là Tần sư phụ, mà mình lại là bạn trai của con gái ông ấy, xưng hô này hoàn toàn loạn cả lên. Mạnh Dao dù tính khí có tốt đến đâu, nghe thấy xưng hô này cũng phải nổi trận lôi đình mất.

"Phong tỏa Tòa nhà Đao có chút khó khăn. Hiện tại quan hệ giữa hai nước vốn đã xấu đi đến bờ vực rồi, nếu xử lý không khéo, rất dễ gây ra tranh chấp. Đến lúc đó nếu mâu thuẫn leo thang, sẽ rất khó giải quyết." Mạnh Phong cảm thấy phương pháp Tần Vũ đưa ra hơi khó xử lý.

Việc này liên quan đến phía nước ngoài, xử lý đều phải cực kỳ cẩn trọng, nhất là tên Tam Tỉnh Phác Nhân kia còn là chủ tịch tập đoàn có địa vị ở Nhật Bản. Nếu không có lý do xác đáng, thực sự khó mà ra tay với hắn.

"Vậy chẳng lẽ cứ mặc cho âm mưu của tên người Nhật đó đạt được, chờ đợi Long mạch bị phá hủy hoàn toàn sao?" Dù biết Bí thư Mạnh là cha của Mạnh Dao, nhưng cậu vẫn không nhịn được mà lên tiếng.

Tần Vũ không phải là kẻ cực đoan, nhưng đối với người đảo quốc thì chưa bao giờ có thiện cảm. Đây là một dân tộc mang dã tâm của loài sói. Vì sống trên một mảnh đất nhỏ hẹp, bốn bề giáp biển, bất cứ lúc nào cũng có thể bị diệt vong cả tộc, nên trong thâm tâm, dân tộc này luôn muốn xâm lược nước khác, đặc biệt là đối với Trung Quốc thì lại càng thèm khát vô cùng.

"Đương nhiên không thể để mặc cho chúng tiếp tục." Mạnh Phong xoa xoa trán, việc này buộc phải nghĩ ra một biện pháp vẹn cả đôi đường, vừa giải quyết được vấn đề Long mạch, lại vừa không gây ra tranh cãi với Nhật Bản.

"Chỉ có thể làm vậy thôi." Mạnh Phong im lặng một lúc, trên mặt đột nhiên thoáng qua vẻ hung ác, nói với Tần Vũ: "Có biết người Mỹ thường làm gì không?"

"Người Mỹ? Xâm lược nước khác, can thiệp vào nội chính nước khác, cướp đoạt tài nguyên nước khác ạ." Tần Vũ suy nghĩ một lát rồi trả lời.

"Đúng vậy, nhưng mỗi lần người Mỹ xuất binh đều có một cái cớ rất chính đáng, đó là giương cao ngọn cờ chống khủng bố."

"Ý của Bí thư Mạnh là chúng ta cũng giương cao ngọn cờ chống khủng bố? Nhưng đây là địa bàn của chúng ta mà, hơn nữa, Quảng Châu này lấy đâu ra phần tử khủng bố?" Tần Vũ nghi ngờ.

"Không có khủng bố, chúng ta có thể tạo ra nó." Trên mặt Mạnh Phong hiện lên nụ cười xảo quyệt: "Nếu khu công nghiệp xuất hiện phần tử khủng bố, vậy thì lực lượng đặc cảnh phong tỏa toàn bộ khu công nghiệp chẳng phải là danh chính ngôn thuận sao? Người Nhật cũng không có gì để nói cả."

"Ý của Bí thư là chúng ta tìm người đóng giả phần tử khủng bố?" Tần Vũ kinh ngạc. Cách này mang rủi ro chính trị rất lớn. Phải biết rằng, một nơi xuất hiện phần tử khủng bố sẽ gây ảnh hưởng rất lớn đến môi trường đầu tư, hơn nữa quan chức chủ chốt cũng sẽ bị ảnh hưởng nhất định.

Nhưng nghĩ lại, Tần Vũ cảm thấy cách này thực sự phù hợp nhất. Vừa có thể bịt miệng người Nhật, vừa đạt được mục đích. Xuất hiện phần tử khủng bố, vì an toàn của bách tính, phong tỏa khu công nghiệp thì chẳng ai bắt bẻ được gì.

"Chuyện này tôi sẽ sắp xếp, đến lúc đó cậu chuẩn bị trước một chút, trà trộn vào lực lượng đặc cảnh tiến vào Tòa nhà Đao. Nhưng cậu không có nhiều thời gian đâu, tối đa chỉ là nửa ngày thôi. Nếu kéo dài quá lâu, sẽ tạo cớ cho những quốc gia có dã tâm công kích khả năng chống khủng bố của nước ta."

"Nếu như vào Tòa nhà Đao tìm được bằng chứng Tam Tỉnh Phác Nhân giở trò thì sao?" Tần Vũ truy vấn.

"Vậy thì cả đời này hắn đừng hòng rời khỏi Trung Quốc." Thần tình Mạnh Phong rất nghiêm túc. Trung Quốc hiện nay đã không còn như hồi mới thành lập nữa, người khác dám khiêu khích đến tận cửa, chỉ cần nắm được bằng chứng, bất kể là ai đều phải chịu sự trừng phạt của pháp luật Trung Quốc.

Nhất là với sự lên nắm quyền của ban lãnh đạo mới, Trung Quốc đã dần thoát khỏi chính sách ngoại giao nhu nhược trước đây. Mạnh Phong là quan chức cấp chính bộ, đương nhiên hiểu rõ về chiều gió của trung ương.

"Vậy được, đến lúc đó tôi sẽ cùng đặc cảnh đi vào."

Tần Vũ gật đầu. Câu trả lời này của Mạnh Phong khiến cậu rất hài lòng. Nếu tìm được bằng chứng người Nhật giở trò mà vẫn để đối phương rời đi, thì Tần Vũ khó tránh khỏi cảm thấy thất vọng về Mạnh Phong. Chuyện này không liên quan đến quan hệ với Mạnh Dao, đây là sự thất vọng của một công dân đối với đất nước. May mà nhạc phụ tương lai này vẫn rất ra dáng, không làm cậu thất vọng.

"Được rồi, chuyện công đã bàn xong, bây giờ bàn chút chuyện tư với Tần sư phụ. Không biết Tần sư phụ có cách nào giải quyết 'Quỷ đầu tuyến' này không?"

Mạnh Phong cầm lấy bao thuốc trên bàn, đưa cho Tần Vũ một điếu. Tần Vũ vội vàng đứng dậy, đưa hai tay ra nhận. Đây là nhạc phụ tương lai đấy, cậu nào dám ngồi chễm chệ, rút bật lửa ra, ân cần châm cho Mạnh Phong, khiến Mạnh Phong dùng ánh mắt kỳ lạ quan sát cậu.

"Việc này còn phải xem tình hình cụ thể của Tiềm Long rồi mới nghĩ cách được, nhưng chắc là có cách giải quyết." Tần Vũ gật đầu. Nếu không biết Mạnh Phong là cha của Mạnh Dao, cậu cũng chỉ xem tình hình mà làm. Nếu Tiềm Long đã chết, cậu sẽ không nhúng tay vào việc này, dù sao Tiềm Long là do linh khí trời đất hun đúc mà thành, bất kỳ kẻ nào làm Tiềm Long chết yểu đều phải chịu báo ứng, đây là thiên phạt.

Nhưng ai bảo vị trước mặt này là nhạc phụ tương lai của mình cơ chứ. Dù có khó khăn đến đâu, Tần Vũ cũng phải nghĩ cách hóa giải Long oán này, nếu không sau này không biết ăn nói thế nào với Mạnh Dao.

"Vậy nên xem như thế nào?"

"Hiện tại tôi không mang theo pháp khí, đợi tôi về chuẩn bị một số vật dụng, sẽ biết được tình hình cụ thể của Tiềm Long."

Tiềm Long không giống Long mạch, Long mạch có dấu vết để lần theo, còn Tiềm Long khi chưa bay lên thì không để lại dấu vết gì. Long tiềm cửu uyên, sâu không thấy đáy. Tần Vũ cũng chỉ có thể xác định một phạm vi cụ thể, muốn tìm được Tiềm Long buộc phải nhờ vào một số thủ đoạn và đạo cụ đặc biệt.

"Vậy thì làm phiền Tần sư phụ."

"Không dám, không dám, việc này tôi nhất định sẽ dốc toàn lực." Tần Vũ đứng dậy, đứng thẳng người, cam đoan với Mạnh Phong. Tư thế này giống như cấp dưới cam đoan với cấp trên vậy, thái độ vô cùng chân thành.

"Ông bận việc công thì không cần tiễn đâu, chúng tôi tự đi ra là được."

"Haha, không sao, tôi cũng nhân dịp này mà tranh thủ nhàn hạ một chút."

Lý Vệ Quân và Trương Hoa đang đợi dưới lầu liền nghe thấy câu nói đầy vẻ lấy lòng phát ra từ tầng hai, tiếp đó là một tràng cười sảng khoái. Hai bóng người từ thư phòng đi ra, chính là Mạnh Phong và Tần Vũ, còn câu nói mang giọng điệu lấy lòng vừa rồi chính là từ miệng Tần Vũ thốt ra.

Lý Vệ Quân và Trương Hoa nhìn nhau, trên mặt cả hai đều lộ ra vẻ nghi hoặc. Khi đợi ở dưới này, họ còn lo hai người trong thư phòng lại cãi nhau, sao mới một lát mà thái độ của hai người đã thay đổi nhiều đến thế, thật sự không nghĩ ra được.

"Tiểu Vũ, cậu và Bí thư Mạnh nói chuyện gì trong thư phòng vậy, sao thái độ của hai người lại thay đổi nhanh đến thế?"

Sau khi chào tạm biệt Mạnh Phong, Tần Vũ và Trương Hoa lên xe của Lý Vệ Quân, Trương Hoa không nhịn được mà hỏi.

"Có thể không thay đổi sao, người ta là nhạc phụ tương lai của mình đấy, mình muốn rước tiểu thư bảo bối của người ta về, thì bắt buộc phải vượt qua ải nhạc phụ này chứ." Tần Vũ thầm nghĩ trong bụng, không để ý đến biểu ca Trương Hoa, lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi cho Mạnh Dao một cuộc, hỏi thăm về tình hình nhà cô ấy.

Tuy nhiên, điều Tần Vũ không biết là, sau khi cậu rời đi, Mạnh Phong nhìn theo bóng lưng khuất dần của cậu, ánh mắt lóe lên tia sáng, miệng lẩm bẩm: "Thanh niên này nhìn thấy bức ảnh trên bàn thì sắc mặt đại biến, tuy cậu ta tưởng mình che giấu rất tốt, nhưng sao có thể qua mắt được tôi. Hơn nữa, thái độ trước sau thay đổi nhiều như vậy, chắc là quen biết một trong những người trong ảnh. Nếu quen biết Tiểu Phương thì không cần phải như thế, khả năng duy nhất là quen biết Dao Dao."

Mạnh Phong có thể làm đến chức vụ đứng đầu một tỉnh, bản lĩnh quan sát sắc mặt tự nhiên không hề yếu. Phân tích này gần như khớp với sự thật tám chín phần mười. Lúc này nghĩ đến việc đối phương quen biết con gái mình, thái độ trước sau lại như hai người khác biệt, trên mặt ông không khỏi hiện lên vẻ kỳ quặc.

"Không được, phải gọi điện cho Dao Dao hỏi thử xem, rốt cuộc có quan hệ gì với thằng nhóc này."

Mạnh Phong gần như gọi điện cho Mạnh Dao cùng lúc với Tần Vũ, chỉ khác là một người dùng di động, một người dùng điện thoại bàn.

Chỉ là, điều khiến cả hai thất vọng là điện thoại của Mạnh Dao đã tắt máy, giọng tiếng Anh tiêu chuẩn quen thuộc đó vang lên trong tai cả hai người đàn ông này.

Đầu tiên, về đãi ngộ của quan chức Trung Quốc, quan chức cấp chính bộ đều được hưởng chế độ bảo vệ của đặc cảnh, hơn nữa Bí thư Tỉnh ủy Quảng Đông thường được ưu tiên cao. Tiếp theo, phần trước đã đề cập, khu Cảnh Tú giống như Trung Nam Hải của thủ đô, là nơi ở của các quan chức cấp cao bộ ngành tỉnh Quảng Đông, giống như tòa nhà Thường ủy Tỉnh ủy các tỉnh, đều có Vũ cảnh canh gác. Ngoài ra: trong văn, Cửu Đăng không nhắc đến việc nhân vật chính bị Vũ cảnh chĩa súng, chỉ nói Trương Hoa thấy Vũ cảnh cầm súng đứng một bên nên hơi sợ, đây cũng là tình cảm của con người thôi, bị một Vũ cảnh cầm súng, ánh mắt khóa chặt, chắc hẳn ai cũng sẽ sợ.

Tất nhiên độc giả góp ý cũng là mong Cửu Đăng viết tốt hơn. Cửu Đăng cũng hy vọng mọi người nếu có ý kiến gì có thể đưa ra. Vì bị cấm phát ngôn nên mọi người cũng có thể vào Tieba để đặt câu hỏi, hoặc tham gia nhóm giao lưu độc giả của Cửu Đăng. Nói mới thấy, nhóm của Cửu Đăng từ khi lập đến nay mới vào được hai người, lại vì chán quá nên bỏ đi mất, thật khiến Cửu Đăng đổ mồ hôi hột a.

Cuối cùng nói một câu, tuần này rất hoàn mỹ, đề cử chắc có thể vượt qua một nghìn, cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, hẹn gặp lại vào tuần sau.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:49
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.