P.S.: Cảm ơn Tiểu Gia Saya đã khen thưởng, cảm ơn Truy Ảnh Lưu Hình đại đại đã khen thưởng. Hôm nay ba chương, đây là chương thứ nhất, chờ Cửu Đăng tan làm sẽ còn hai chương nữa, thêm một chương cảm ơn khen thưởng của Truy Ảnh!
"Cậu nói cái gì? Tầm Long Bàn của tôi hiện tại đang ở chỗ cậu hả!"
Giọng Tần Vũ tức thì cao lên mấy chục đề-xi-ben, làm Trương Hoa đang ngồi gắp thức ăn đối diện giật bắn cả người, đũa không cầm vững, miếng thịt đang gắp dở rơi thẳng xuống bàn.
"Mất mặt quá." Trương Hoa liếc nhìn ánh mắt Đồng Mẫn đang nhìn mình, hận không thể bóp chết người em họ này ngay tại chỗ. Nghe điện thoại thì cứ nghe đi, tự nhiên hét lớn như vậy, làm anh ta mất mặt trước mặt Đồng Mẫn.
"Cậu đang ở Quảng Châu hả? Cậu ở đâu? Biết rồi, cậu cứ ở đó đừng đi đâu, tôi qua ngay đây." Không lâu sau, Tần Vũ cúp điện thoại, trên mặt lộ vẻ kích động, nói với Trương Hoa và Đồng Mẫn: "Em phải đi đường Nghi Lũng một chuyến, anh họ, cô Đồng, hai người cứ ăn tiếp đi ạ."
"Đi đường Nghi Lũng làm gì, chỗ đó là nơi bán mấy thứ đồ phong thủy, ồ, đúng rồi, anh quên mất." Trương Hoa nói được một nửa mới nhớ ra em họ mình chẳng phải là một thầy phong thủy sao.
"Vâng, có một món đồ rất quan trọng với em xuất hiện ở đường Nghi Lũng." Tần Vũ gật đầu, đứng dậy đi ra ngoài cửa.
Ra khỏi quán ăn, Tần Vũ mới phát hiện mình thật sự quá nóng vội, chỉ biết cái tên đường Nghi Lũng, ngay cả địa điểm ở đâu cũng không rõ. Khu này trước khi quy hoạch hoàn công vẫn còn khá vắng vẻ, xe taxi qua lại cũng chẳng thấy bóng dáng chiếc nào.
"Tiểu Vũ lên xe đi, anh đưa em tới đường Nghi Lũng, ở đây muốn bắt xe phải chờ rất lâu đấy."
Ngay lúc Tần Vũ định đi bộ đến nơi sầm uất, phía sau truyền đến giọng của anh họ Trương Hoa. Ngoảnh lại nhìn, anh họ và Đồng Mẫn cũng đã từ trong quán đi ra.
"Dù sao anh và cô Đồng cũng ăn no rồi, nhìn bộ dạng của em thì chắc chuyện cũng khá gấp, nên bọn anh đuổi theo thôi."
Tần Vũ ném cho Đồng Mẫn một ánh mắt áy náy, rõ ràng hai người họ là rời đi sớm, bởi vì lúc Tần Vũ rời đi thì món ăn mới chỉ lên được một nửa. Còn về phần anh họ, người nhà thì không cần phải nói gì nhiều nữa.
Ngồi trên xe, Tần Vũ mới có thời gian tĩnh tâm suy nghĩ. Tầm Long Bàn của anh rõ ràng bị nữ đạo chích kia trộm mất, sao lại xuất hiện trong tay Mạc Vịnh Tinh, mà còn là ở đường Nghi Lũng.
"Chẳng lẽ nữ đạo chích này là do nhà họ Mạc phái đến? Mục đích chính là vì Tầm Long Bàn của mình."
Trong đầu Tần Vũ lóe lên ý nghĩ này, nhưng ngay lập tức anh tự phủ nhận. Hai chị em nhà họ Mạc nhìn không giống loại người này, hơn nữa nếu là thủ đoạn của nhà họ Mạc, thì Mạc Vịnh Tinh việc gì còn phải gọi điện cho anh.
"Phía trước là đường Nghi Lũng rồi, nhưng bên trong người đông quá, xe không vào được, chúng ta xuống xe đi bộ vào thôi."
Trương Hoa dừng xe ở một đầu phố, Tần Vũ xuống xe nhìn về phía đầu đường, một tấm biển sắt dựng bên vệ đường, trên đó có ba chữ thật lớn: Đường Nghi Lũng.
"Người ta đều nói người dân vùng ven biển tin phong thủy nhất, quả nhiên không sai mà, chỗ này còn đông đúc chẳng kém gì chợ rau." Tần Vũ nhìn dòng người tấp nập ra vào, cảm thán một câu.
"Thế này đã là gì, con phố này còn chưa phải là lớn nhất đâu, phía gần khu Nam Thành còn có một con phố náo nhiệt hơn nhiều." Trương Hoa chen lời, ba người cùng đi về phía đường Nghi Lũng.
"Đi ngang qua ghé xem đây, kiếm gỗ đào do chính tay Trương Thiên Sư sử dụng lúc sinh thời, mua về có thể xua bách tà, quỷ quái không dám xâm phạm, cái cuối cùng rồi, mọi người đừng bỏ lỡ."
"Phật treo được đại sư chùa Pháp Hoa khai quang, bảo hộ bình an suốt đời, số lượng có hạn, ai mua trước được trước."
Vừa bước vào đường Nghi Lũng, Tần Vũ đã ngây người, cả cái nơi này đúng là một đại chợ. Tiếng rao bán của các tiểu thương, tiếng mặc cả trả giá còn ồn ào náo nhiệt hơn cả chợ rau thông thường.
"Mấy vị chủ nhân, định mua gì thế? Hàng của tôi cái gì cũng có, toàn đồ tốt cả, nhìn thấy thanh kiếm gỗ đào này chưa, Trương Thiên Sư từng dùng qua đấy." Tần Vũ vừa đi tới bên một sạp hàng, ông chủ sạp đã nhiệt tình cất lời giới thiệu đồ đạc trên sạp.
Liếc nhìn thanh kiếm gỗ đào ông chủ cầm trên tay, Tần Vũ dở khóc dở cười. Thanh kiếm này ngay cả vật liệu cũng chẳng phải gỗ đào, vậy mà ông chủ này cũng dám thổi phồng là Trương Thiên Sư từng sử dụng. Không muốn nghe ông chủ này lừa phỉnh nữa, anh trực tiếp hỏi: "Ông chủ, tôi muốn hỏi chút, Dịch An Trai nằm ở đâu trên phố này vậy?"
"Dịch An Trai hả, ở ngã rẽ phía trước rẽ trái, nhà đầu tiên chính là nó." Nghe thấy Tần Vũ đến hỏi đường, sự nhiệt tình của ông chủ sạp lập tức biến mất, tiện tay chỉ đường rồi không thèm đếm xỉa đến anh nữa.
Theo hướng ông chủ sạp chỉ, Tần Vũ rẽ trái, phát hiện khu vực này toàn là cửa hàng, không còn sạp hàng vỉa hè nữa. Người qua lại so với phía trước ít hơn quá nửa, đột nhiên cảm thấy yên tĩnh hơn hẳn.
"Dịch An Trai, chính là nhà này."
Ngẩng đầu nhìn biển hiệu cửa, Tần Vũ sải bước đi vào trong. Vừa bước vào cửa tiệm, anh đã cảm thấy không khí dường như có chút không ổn, thấp thoáng có mùi thuốc súng.
"Hừ, lát nữa các người sẽ biết đây có phải là pháp khí hay không, đừng tưởng biết xem chút phong thủy là tự cho mình giỏi lắm."
Giọng nói quen thuộc của Mạc Vịnh Tinh vừa vào cửa đã lọt vào tai Tần Vũ, xem chừng là đang tranh cãi với người khác. Tần Vũ ho hai tiếng, lập tức thu hút sự chú ý của mấy người trong cửa tiệm.
"Tần Vũ, cậu tới rồi, mau bảo tôi cách thúc đẩy Tầm Long Bàn này thế nào." Mạc Vịnh Tinh thấy Tần Vũ vào thì mắt sáng rực lên, vỗ một cái lên vai anh nói.
"Tầm Long Bàn này sao lại đến tay cậu được?" Tần Vũ không để ý tới yêu cầu của Mạc Vịnh Tinh, hỏi ngược lại.
"Tôi còn muốn hỏi cậu đây, sao lại đem Tầm Long Bàn cho một người phụ nữ, người ta còn mang đến tiệm này để bán. Nếu không phải tình cờ bị tôi bắt gặp thì đã bị ông chủ tiệm này thu mua với giá ba trăm đồng rồi. Tôi nói này, người phụ nữ đó không phải là bồ nhí của cậu đấy chứ."
Mạc Vịnh Tinh ném cho Tần Vũ một ánh mắt "đàn ông ai cũng hiểu", phải nói người phụ nữ đó thực sự rất xinh đẹp, dáng người cũng quyến rũ. Người phụ nữ như thế này nếu có thể xuân tiêu nhất khắc... chỉ nghĩ thôi cũng khiến người ta máu nóng trào dâng.
"Bồ nhí cái gì, đó là một tên trộm, đã lấy trộm Tầm Long Bàn của tôi trên tàu hỏa rồi."
"Trộm á, cậu lừa ai đấy, người phụ nữ xinh đẹp thế này cần gì đi làm trộm, tùy tiện tìm một đại gia hay một người tuấn tú giàu có như tôi là được mà."
Mạc Vịnh Tinh vẻ mặt đầy không tin, người ta vẫn nói vốn liếng lớn nhất của phụ nữ chính là nhan sắc, học một thân bản lĩnh giỏi, chẳng bằng có một dung mạo tốt. Xã hội bây giờ bao nhiêu cô gái có chút nhan sắc đều đi làm tiểu tam, làm bồ nhí. Với nhan sắc của người phụ nữ lúc nãy, đừng nói là làm tiểu tam, kể cả là khiến đàn ông bỏ vợ chính thất cũng sẽ có khối người tình nguyện.
"Tôi nói là thật, nhưng dù sao Tầm Long Bàn đã tìm lại được rồi, những chuyện này không quan trọng nữa." Tần Vũ cười.
"Đợi đã," Mạc Vịnh Tinh nhìn chằm chằm Tần Vũ, nhìn đến mức Tần Vũ thấy khó hiểu, anh chớp chớp mắt, hỏi:
"Sao thế?"
"Tần Vũ, Tầm Long Bàn này là tôi bỏ ra một vạn đồng mua từ tay người phụ nữ đó đấy."
"Được, lát nữa tôi sẽ đưa tiền cho cậu." Tần Vũ còn tưởng chuyện gì, một vạn đồng, hiện tại trong người anh vẫn còn.
"Cậu không hiểu ý tôi rồi, hiện tại tôi là chủ nhân của Tầm Long Bàn, tôi đâu có nói là muốn bán lại cho cậu đâu." Mạc Vịnh Tinh cười hì hì, để lộ hàm răng trắng bóng, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Tần Vũ, cậu ta cảm thấy rất vui.
"Đây là tang vật, cậu thế này thuộc về mua bán tang vật, vẫn phải trả lại vật về chủ cũ thôi." Tần Vũ nhắc nhở Mạc Vịnh Tinh, Tầm Long Bàn này là bị người ta trộm mất, cậu ta mua đi cũng chỉ có thể tính là tang vật, chủ sở hữu gốc có quyền yêu cầu cậu ta hoàn trả.
"Cậu nói tang vật là tang vật à? Với lại cậu cứ gọi cảnh sát đến đi, thấy vị đó không, con trai cục trưởng cục công an thành phố Quảng Châu đấy, cậu nghĩ cảnh sát sẽ đứng về phía cậu hay phía tôi."
"Cậu..." Tần Vũ nghẹn lời, không ngờ Mạc Vịnh Tinh lại chơi trò này với anh. Dựa vào thực lực của nhà họ Mạc, anh thực sự rất khó dùng phương pháp thông thường để lấy lại Tầm Long Bàn.
"Được rồi, tạm không nói chuyện này, bây giờ cậu dạy tôi cách triệu hồi Kim Long ra đi, mấy người kia không tin đây là một món pháp khí."
Tần Vũ nghe lời Mạc Vịnh Tinh xong mới hiểu ra Mạc Vịnh Tinh gọi điện bảo anh qua đây làm gì, hóa ra là vì lý do này. Anh lập tức nhếch mép, nở một nụ cười, nói: "Vì Tầm Long Bàn hiện tại thuộc về cậu, vậy chuyện này không liên quan gì đến tôi nữa rồi."
Tần Vũ không thèm để ý tới Mạc Vịnh Tinh nữa, ngược lại bắt đầu thưởng thức đồ đạc trong cửa tiệm. Phải nói thật, đồ của Dịch An Trai khá đầy đủ, hầu như tất cả đạo cụ phong thủy đều có, mà kiểu dáng cũng nhiều, bày biện đầy ắp.
"Này, cùng lắm thì sau này cậu cần dùng, tôi có thể cho cậu mượn." Mạc Vịnh Tinh bất đắc dĩ, Tần Vũ này không dạy cậu ta phương pháp, thì Tầm Long Bàn trong tay cậu ta chẳng khác gì một khối gỗ.
"Thỏa thuận thế nhé!"
Tần Vũ chờ chính là câu này của Mạc Vịnh Tinh. Dù sao thì chuyện cho mượn bao lâu cũng không có quy định, mượn một ngày là mượn, mượn một tháng là mượn, mượn một năm cũng là mượn, mượn mười năm tám năm cũng vẫn là mượn.
"Mọi người qua đây xem đi, xem đây rốt cuộc có phải là một món pháp khí hay không."
Cuộc đối thoại của Mạc Vịnh Tinh và Tần Vũ khá nhỏ, chỉ có Lý Binh cùng với Trương Hoa, Đồng Mẫn đi cùng Tần Vũ nghe thấy. Còn Tiền lão bản kia và hai vị sư phụ Bàng, Quý thì không biết họ vừa nói gì.
Ánh mắt Lý Binh nhìn Tần Vũ có chút kỳ lạ, mang theo một tia dò xét. Mạc Vịnh Tinh thân phận gì, thiếu gia nhà họ Mạc, nhìn cách hai người đối thoại, dường như Mạc Vịnh Tinh còn có chút nhún nhường với anh. Tình huống này ở trên người Mạc Vịnh Tinh thì hiếm có quá, chẳng lẽ người tên Tần Vũ này cũng là một nhân vật có lai lịch lớn sao?