Lục Nhân ngoáy tai, lẳng lặng nghe cha mắng. Đợi đến khi ông mắng được một nửa phải dừng lại lấy hơi, hắn mới bắt đầu bình phẩm: "Mấy năm nay cha mắng kém đi đấy, chẳng có gì mới mẻ cả, toàn mấy từ lặp đi lặp lại, chán chết."
Giang đại nhân giơ gậy lên định đánh, tất nhiên là đánh không trúng.
Thở hổn hển một lúc, Giang đại nhân lạnh lùng nói: "Theo ta vào thư phòng, ta có chuyện muốn hỏi."
Trong thư phòng.
Giang đại nhân càng nhìn thằng con càng thấy chướng mắt: "Rốt cuộc bao giờ ngươi mới chịu lấy vợ? Con ca ca ngươi đã bắt đầu đi học vỡ lòng rồi, ngươi nhìn lại ngươi xem, ta mà không bảo ta ốm thì ngươi cũng chẳng thèm về nhà. Giang Phồn, ngươi đâu còn là thằng nhóc mười mấy tuổi nữa, ngươi rốt cuộc muốn thế nào? Chẳng lẽ phải đợi ta chết rồi ngươi mới chịu về nhà à?"
"Gọi con là Lục Nhân."
"Ngươi..." Giang đại nhân suýt tắc thở, theo thói quen định lấy thuốc trợ tim ra, nhưng nghĩ đến người tặng thuốc lại càng tức điên.
Lục Nhân: “Con thấy cái tên Lục Nhân hay mà. Nhân giả, súc nghĩa phong công; khắc kỷ phục lễ; lợi trạch vạn thế; như thiên hảo sinh*. Câu nào dùng để miêu tả con người con cũng đều chuẩn xác cả."
* ý là Kẻ nhân từ, tích nghĩa lập công lớn; khắc chế bản thân theo lễ nghi; làm lợi cho muôn đời; hiếu sinh như trời.
"Ngươi nói lại lần nữa xem?" Giang đại nhân hít sâu một hơi: “Cũng phải, ta không nên nghi ngờ độ dày da mặt của ngươi. Lục Nhân phải không? Ta hỏi ngươi, rốt cuộc bao giờ ngươi thành thân, bao giờ ngươi về nhà?"
"Thì con đang về đây rồi còn gì?"
"Ý ta là..."
Không đợi Giang đại nhân nói hết, Lục Nhân đã chặn họng: "Nếu cha muốn con sau khi thành thân cứ ru rú ở nhà, cung kính hiếu thuận như đại ca, rồi sinh cho cha hai đứa cháu nội, thì cha cứ về mà nằm mơ đi, trong mơ cái gì cũng có."
Giang đại nhân: "..."
Ngẫm nghĩ một chút, giọng điệu Giang đại nhân dịu xuống: "Mấy năm nay sức khỏe ta ngày càng kém... biết đâu ngày nào đó lại... Ngươi cũng phải để ta trước khi nhắm mắt xuôi tay được nhìn thấy con trai yên bề gia thất chứ?"
Lục Nhân gật đầu, nghiêm túc nói: "Yêu cầu này không khó. Đợi đến ngày cha sắp đi, con sẽ đưa Khổng Linh Chi về. Cha vừa tắt thở, bọn con lập tức bái đường thành thân, hỷ sự tang sự làm cùng một thể, đỡ mất công người ta đi lại hai lần..."
A!!! Ông phải giếc chết thằng nghịch tử này!
“Cha! Cha cẩn thận chút..." Giang đại ca ngăn cản ông cha đang nổi trận lôi đình: “Cha biết thừa đánh không lại nó mà, cẩn thận trẹo lưng đấy."
"Ta đánh chết nó! Hôm nay ta phải đánh chết nó! Không đánh chết nó ta theo họ nó..."
Lục Nhân chạy biến ra khỏi phòng, nhảy tót lên cây, từ trên cao hét vọng xuống: “Cha định theo con họ Lục à?"
Giang đại nhân lại sắp ngất, Giang đại ca vội vàng lấy thuốc trợ tim cho cha uống. Ông cụ nhìn thấy lọ thuốc, tức giận ném thẳng xuống đất.
"Nó cố ý đấy! Lần nào tặng quà cũng tặng cả thùng thuốc trợ tim, là để thằng Lục Nhân chọc tức ta!" Giang đại nhân càng nghĩ càng giận: “Cũng một giuộc với thằng Lục Nhân, chẳng phải thứ tốt lành gì! Uổng công ta còn tưởng nó hiểu chuyện, biết thế lúc đầu cứ bất chấp tất cả bắt nó với thằng Lục Nhân bái đường thành thân cho xong!"
Lục Nhân: “Cha đánh không lại nàng ấy đâu."
"Ta chẳng lẽ không có thị vệ?"
"Thị vệ của cha cũng đánh không lại." Lục Nhân vẻ mặt đầy tự hào.
"Hừ, thị vệ trong nhà đánh không lại, lão phu sẽ muối mặt đi mượn người của Lục Đường. Nó mới luyện võ được mấy năm, chẳng lẽ so được với thống lĩnh Lục Đường?"
Lần này Lục Nhân suy nghĩ một lát: "Hai năm trước thì không, nhưng hai năm nay chắc là đánh được rồi."
“Cái gì?" Giang đại nhân kinh hãi: “Không thể nào! Ta biết võ công nó kỳ lạ, luyện thành rồi uy lực kinh người, nhưng cũng không thể đến mức đó được."
Lục Nhân thầm nghĩ: Đó là cha không biết nội lực của nàng ấy có thể tự vận hành.
Người khác một ngày luyện nhiều nhất cũng chỉ ba năm canh giờ, nàng ấy luyện mười hai canh giờ, có giống nhau được không? Lúc người ta ăn cơm đi ngủ, nội lực của nàng ấy vẫn tự vận hành, một ngày bằng người ta sáu ngày. Từ lúc nàng ấy có nội lực đến nay đã hơn mười năm rồi.
Tương đương với một người chăm chỉ luyện võ suốt một giáp (60 năm)!
Một giáp công lực đấy!
Lục Nhân ghen tị muốn chết.
Trong lòng hắn nghĩ gì, trên mặt hiện lên hết, làm Giang đại nhân thót tim.
"Võ công của nó bây giờ..."
Lục Nhân lại khôi phục vẻ đắc ý: "Nói thế này cho dễ hiểu nhé, mấy thống lĩnh Lục Đường ở kinh thành cộng lại chưa chắc đã là đối thủ của nàng ấy."
Giang đại nhân: "!!!"
Đây là kỳ tài võ học kiểu gì vậy? Có phải kỳ tài quá mức rồi không?
"Năm nay nó chưa đến ba mươi, vậy mà đã đạt đến cảnh giới Tông sư?"
“Cũng tầm đó. Cha cũng biết mấy năm nay nàng ấy dĩ hòa vi quý, chưa từng kết thù với ai, nên cũng chẳng có dịp dùng đến võ công."
“Chẳng phải nó ngày nào cũng bận học y, lên lớp, chữa bệnh cho người ta sao? Trường tiểu học mở đến cái thứ năm rồi nhỉ? Thế mà vẫn có thời gian luyện võ? Lại còn luyện đến Tông sư?"
Giang đại nhân không thể hiểu nổi, ông không thể tưởng tượng ra được. Khổng Linh Chi cũng đâu có ba đầu sáu tay, làm thế nào mà làm được?
"Ha ha ha! Người phàm như các người làm sao hiểu được thiên tài?"
Giang đại nhân: "..."
"Ngươi lăn xuống đây trước đã, sợ người ta không thấy ngươi đang làm trò cười cho thiên hạ à?"
Trở lại thư phòng.
Giang đại nhân không nhắc đến Khổng Linh Chi nữa. Thế gian này nói cho cùng vẫn là kẻ mạnh làm vua. Một khi đã luyện đến cảnh giới Tông sư, bất kể nam hay nữ, đều không thể dùng quy tắc thế tục để trói buộc đối phương.
May mà con trai ông chưa đến cảnh giới Tông sư, ông làm cha vẫn còn nói được vài câu.
"Ta chỉ hỏi ngươi, bao giờ thành thân?"
"Không biết." Lục Nhân trả lời gọn lỏn.
"Đồ phế vật!" Giang đại nhân liếc hắn một cái: “Ta không cần biết ngươi cưới ai, trong năm sau, ta phải thấy ngươi thành thân!"
Lục Nhân cố tình chọc ngoáy: “Cha không sợ con rước về một bà già còn nhiều tuổi hơn cha à?"
Giang đại nhân không hề giận dữ, chỉ thản nhiên nói: "Miễn là ngươi thành thân, đừng nói là bà già, cho dù là ông già còn lớn tuổi hơn ta, ta cũng có thể yên tâm nhận lễ của người mới."
Lục Nhân: Chẩn đoán xác định, cha hắn phát điên vì chuyện này rồi.
"Khụ, chẳng phải lúc trước đã nói trong vòng mười năm không thành thân sao?"
"Ngươi nói với ai? Ai nói với ngươi?" Giang đại nhân nhìn hắn như nhìn kẻ ngốc: “Chỉ sợ người ta vốn dĩ chẳng định cưới ngươi, dỗ ngươi chơi thôi. Ngày nào đó ngươi hết giá trị lợi dụng, người ta sẽ đá đít ngươi thay bằng một kẻ trẻ trung xinh đẹp hơn..."
Giang đại ca nói nhỏ: “Cũng không đến mức đó đâu."
"Sao không đến mức?"
Giang đại ca: "Ý con là... với nhan sắc của đệ đệ, không thể có người nào đẹp hơn nó được."
"Đại ca nói chí phải!"
Giang đại nhân: "..."
"Nhìn cái tiền đồ của chúng ngươi kìa." Giang đại nhân vẫy tay bảo hắn ngồi xuống: “Ngươi với nó quen biết, thấu hiểu nhau bao năm nay, chẳng lẽ không muốn cưới nó về nhà đàng hoàng, kiệu tám người khiêng, nở mày nở mặt sao?"
Lục Nhân: Muốn thì đương nhiên là muốn rồi, nhất là muốn bố cáo cho cả thiên hạ biết.
Mấy năm nay hộ viện trong thư viện cũng thay một lứa mới, có mấy tên nhìn Khổng Linh Chi với ánh mắt không bình thường.
Tất nhiên, mấy lời này không thể nói với cha được.
"Trong lòng con, chúng con đã bái đường thành thân rồi."
"Ồ? Thế sao vẫn chưa có con?"
Lục Nhân: Là do con không muốn chắc?
Ngoài miệng thì nói cứng: “Cần con cái làm gì? Ồn ào chết đi được."
"Hừ, chỉ sợ là người ta không chịu chứ gì." Giang đại nhân vạch trần hắn: “Ta mà là ngươi, ta viết ngay một bức thư cho nó, bảo là ở nhà đã định hôn sự cho ngươi rồi, xem nó có cuống lên không."
...
,