Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3176 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 518: Khổng Liên Một Trận Thành Danh

❊ ❊ ❊

Triệu đại nhân nhìn khuôn mặt Khổng Liên, đứa trẻ mới mười tám tuổi này không hề có chút lo lắng hay sợ hãi nào, là vì biết thầy cô đã đến nên không sợ gì sao?

"Trước khi đến ta đã nói chuyện của ngươi với thầy cô ngươi. Cha ngươi Vương Lương Vân mất sớm khi ngươi còn nhỏ, mẹ sinh ra ngươi xong thì tuẫn tình, gia sản đều do chú ngươi là Vương Mai tiếp quản. Năm ngươi năm tuổi, Vương Mai khắc chữ lên lưng ngươi rồi bán đi. Những việc này đã tìm được nhân chứng, chỉ cần có lời khai của ngươi, là có thể chứng minh ngươi bị chú ruột hãm hại, vì thế quay về báo thù, triều đình có thể sẽ khoan hồng."

Ông ta nói xong, thuộc hạ còn nhỏ giọng nhắc nhở: "Đại nhân, Dung phi... Ngài đừng dính vào chuyện này, bên nào chúng ta cũng không đắc tội nổi."

Triệu đại nhân thở dài: "Thôi được rồi, ngươi cứ ghi chép đúng sự thật là được."

Khổng Liên mặt vẫn không có biểu cảm gì.

"Những điều này, ngươi có nhận không?"

"Ta không nhận. Ta không giếc người tên Vương Mai mà ông nói, ta cũng không quen ai tên Vương Lương Vân. Ta từ nhỏ đã là trẻ mồ côi, sau này may mắn được thầy thu nhận làm đệ tử, học được chút bản lĩnh thô thiển thôi, làm sao có thể giếc được quan lớn triều đình ở kinh thành?"

"Ồ? Vậy tại sao ngươi đến kinh thành?"

"Ta muốn ra ngoài phiêu bạt giang hồ, giữa chừng vì nghèo quá nên làm ít xà phòng bán, các ông chẳng phải đã biết rồi sao."

"Vậy tại sao ngươi lại vào nhà Vương đại nhân làm việc?"

"Ta thấy Vương đại nhân sắp bị lừa nên nhất thời mềm lòng giúp ông ta, ai ngờ bị kẻ tiểu nhân ghi hận, mấy lần tìm ta gây sự, may mà Vương đại nhân thu nhận ta."

"Thế chồng ngươi đâu?"

“Chết rồi, ta đã đi đăng ký với quan phủ, viết rõ ràng rành mạch, chết bệnh, tro cốt ta nhờ người mang về quê cho hắn rồi."

"Quê hắn ở đâu? Nếu không tìm thấy tro cốt..."

"Ta nhờ đồng hương của hắn mang về, có thể đồng hương gặp tai nạn trên đường, cũng có thể đồng hương nhận tiền ta đưa rồi vứt tro cốt đi, chuyện này sao trách ta được?"

Ánh mắt Triệu đại nhân càng thêm sâu thẳm, ông ta nhìn chằm chằm Khổng Liên.

"Thực ra muốn chứng minh ngươi là con gái Vương Lương Vân, cháu gái Vương Mai, chỉ cần tìm người kiểm tra thân thể là biết ngay."

Khổng Liên nở nụ cười: "Được thôi, kiểm tra đi."

Cô bị người của Lục Đường đưa vào phòng, kiểm tra lưng kỹ càng.

Có lẽ do lâu ngày không tắm, lưng hơi bẩn, dính nhiều bùn đất, còn có mấy nốt muỗi đốt sưng đỏ.

Nhưng ngoài những thứ đó ra, không có vết sẹo nào, cũng không có chữ.

Xuân Nương bẩm báo lại đúng sự thật cho Triệu đại nhân.

"Thật sự không có?"

"Ta chắc chắn, đó là da thật của cô ta, không phải dịch dung, thực sự không có vết sẹo nào."

Triệu đại nhân cảm thán: "Hậu sinh khả úy! Là một mầm non tốt, nếu là nam nhi, có thể vào Hình bộ."

Ông ta lờ mờ đoán được cách làm của Khổng Liên. Trước khi quyết định ra tay, cô ta chắc đã tự mình rạch chữ trên lưng theo vết sẹo cũ, sau đó dùng loại thuốc đặc biệt để da phục hồi như mới. Trong quá trình đó có thể một số chỗ vẫn để lại sẹo, cô ta phải rạch đi rạch lại nhiều lần cho đến khi không còn sẹo mới thôi. Sau đó lại vẽ vết sẹo giả lên lưng, trong ngục tối om, hôm đó tâm trí Dung phi dồn hết vào ca ca, làm sao để ý được.

Đợi đến khi họ định lấy đó làm bằng chứng, cô ta đã xóa sạch vết sẹo vẽ trên lưng rồi.

Tâm cơ và nghị lực như vậy, ai thấy mà không thích?

Xuân Nương: "Vào Lục Đường là vừa đẹp." Cô ta nghĩ Khổng Linh Chi trước đây đã để mặc học sinh rời đi, có lẽ cũng sẽ không ngại học sinh đến làm việc cho Lục Đường. Đợi đứa bé này ra ngoài, cô ta sẽ đi chiêu mộ về.

Khi gặp lại Khổng Liên, Triệu đại nhân đã chắc chắn không thể moi được lời khai từ miệng cô. Ý chí cô kiên định, hình phạt thông thường e là không khiến cô khai nhận. Bên ngoài còn có một Đại tông sư đang đợi, cũng không tiện dùng hình đến chết, xem ra chỉ còn cách nghĩ biện pháp khác.

"Vương Liên Anh, ta hỏi lại ngươi lần nữa, Vương Mai có phải do ngươi giếc không?"

"Tên tôi không phải là Vương Liên Anh, Vương Mai không phải do ta giếc."

...

Khổng Liên một trận thành danh.

Lục Đường đều biết những việc cô gái này làm, trong lòng càng thêm khâm phục, đồng thời cũng khâm phục Khổng Linh Chi có thể dạy ra học sinh như vậy. Phải biết rằng, Khổng Liên trong số đệ tử của Khổng Linh Chi còn chưa phải là lứa xuất sắc nhất, cô cũng chưa từng được Khổng Linh Chi đặc biệt dạy dỗ bên người, chỉ học cùng các bạn khác mà đã trở thành nhân tài như vậy, sao có thể không khiến người ta kính nể?

Lục Đường thậm chí còn tính toán, hay là gửi thêm hai đứa trẻ đến chỗ Khổng Linh Chi. Tuy trước đó đã gửi vài đứa, nhưng biểu hiện đều rất bình thường, theo kết quả thi cuối năm ngoái thì e là không đỗ nổi trung học.

Khổng Liên là học sinh trung học, cô ấy còn đỗ cả đại học, chỉ là cuối cùng không đi học thôi.

Mấy đứa trẻ ranh kia, suốt ngày chỉ chăm chăm học võ công của Khổng Linh Chi, các môn khác thành tích quá tệ, lần nào thi cũng đội sổ, làm mất hết mặt mũi Lục Đường. Mỗi lần đi đón con đều bị phụ huynh khác khoe khoang chê cười... Tức chết đi được!

So với Khổng Liên nhà người ta thì đúng là đồ bỏ đi.

...

Khổng Liên nhàn nhã nằm trong ngục, thỉnh thoảng gãi mấy nốt muỗi đốt trên người.

Đột nhiên có tiếng nói vọng vào: "Xem ra em ở đây cũng quen rồi nhỉ."

Khổng Liên: "!!!"

"Thầy Lục!" Cô bò dậy chạy ra song sắt.

Người kia mang một khuôn mặt xa lạ: "Ai là thầy Lục của em? Đừng có nhận vơ."

"Thầy Lục, em biết là thầy mà. Ở thư viện thầy suốt ngày dịch dung đổi mặt, nhưng giọng thầy thì em nhớ."

"Em không sợ nhận nhầm à?"

"Không thể nào, thầy Lục dù có hóa thành tro, trộn với tro của người khác, em cũng có thể bới ra được thầy."

Lục Nhân:... Giống hệt giọng điệu cô giáo nó.

"Thầy Lục! Cô giáo thật sự đến rồi ạ? Cô ấy có khỏe không? Có giận em không? Em..." Đứa trẻ trước đó đối mặt với cực hình, chém đầu cũng không rơi một giọt nước mắt nay lại òa khóc nức nở.

"... Xin lỗi, là em làm không tốt, hại thư viện và cô giáo."

Lục Nhân: "Đừng khóc nữa!"

Khổng Liên nín bặt, nhưng vẫn không kìm được tiếng nấc.

“Cô giáo em bảo ta đến hỏi em, hiện tại có mấy con đường. Một là, cô giáo em nợ Vương gia một ân tình, em nhận tổ quy tông về Vương gia, sau này là con gái nhà họ Vương. Hai là, cô giáo em nợ một vị tướng quân một ân tình, ông ấy có thù với Vương Thị lang, Vương Thị lang hại con trai ông ấy tàn phế, cả đời chỉ có thể nằm trên giường, em có thể gả cho con trai ông ấy, từ nay là con dâu nhà họ Vương. Ba là, cô giáo em nợ Hoàng đế một ân tình, em theo cô giáo về, sau này muốn đi đâu cũng được."

"Sao đường nào cũng bắt cô giáo nợ ân tình thế ạ?"

“Chứ sao nữa?"

Khổng Liên nghĩ đến tính toán của mình, vội nói: "Em thấy có thể không cần nợ ân tình đâu ạ. Em không khai nhận, cũng không để lại bất cứ bằng chứng tội phạm nào, chữ trên người cũng bị em xóa rồi..." Nhắc đến đây, giọng cô nhẹ nhàng hơn, còn mang theo chút tự hào như khoe thành tích tốt với thầy giáo: “Đừng nói người nhà Vương Mai, cho dù mẹ ruột em có sống lại cũng không nhận ra em đâu."

Lục Nhân: "Biết rồi, coi như em cũng không ngốc lắm. Ba con đường em chọn đường nào?"

"Em..." Khổng Liên do dự, cô muốn chọn con đường nào ít phiền cô giáo nhất.

"Đừng lo nhiều thế, đường nào cũng vậy thôi, đằng nào cuối cùng cô giáo em cũng phải nợ một ân tình."

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.