Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3176 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 517: Người Đâu, Dung Phi Muốn Tạo Phản

❊ ❊ ❊

Hiển nhiên chẳng ai dám đứng ra làm chứng thật, mặc dù những người có võ công tai thính mắt tinh đều nghe rõ mồn một.

"Ngươi! Ngươi!" Dung phi chỉ vào cô nửa ngày không nói nên lời.

Khổng Linh Chi nhún vai: "Ta chỉ chứng minh cho bà thấy, ý định dùng việc chữa bệnh để ép ta từ bỏ cứu học sinh của bà hoàn toàn vô dụng. Ta có thể nuốt lời bất cứ lúc nào, sẽ chẳng có ai vạch trần hay chỉ trích ta. Mọi người còn sẽ đến an ủi ta, muốn giúp đỡ ta."

"Tại sao?" Dung phi không kìm được lên tiếng oán trách: “Ông trời bất công!"

Khổng Linh Chi lại bị chọc cười.

"Đúng đúng đúng, ông trời bất công! Sao ông ấy chỉ cho bà gia thế tốt, dung mạo đẹp, tài tình cao, sức khỏe tốt mà không cho bà võ công cao cường nhỉ? Quá bất công! Nếu thiên hạ có một thạch phúc khí, ông ấy lẽ ra phải cho bà một thạch hai đấu, giao ngay một thạch, người trong thiên hạ nợ bà hai đấu. Bà là chủ nợ của cả thiên hạ, như thế ai gặp bà cũng phải vì đuối lý mà nhường nhịn bà."

Dung phi: "..."

Mọi người:... Phá án rồi, cái mồm của Khổng Liên là học từ Khổng Linh Chi mà ra.

Thế cái mồm của Khổng Linh Chi học từ ai? Cô trước kia tính tình dịu dàng, lễ phép, đôn hậu lắm mà.

Thế là mọi người nhìn sang Lục Nhân.

Lục Nhân: Không phải học từ ta! Nàng ấy bẩm sinh đã thế, ta thề, ta không nghĩ ra được những từ chửi người cay độc như thế đâu.

"Ngươi... ngươi thật là..." Dung phi nghĩ nửa ngày cũng không tìm được từ nào thích hợp để hình dung: “Người như ngươi, chắc chắn có đủ tiền là mua chuộc được. Nói đi, ngươi muốn bao nhiêu?"

Khổng Linh Chi nhướng mày: "Không được. Đó là học sinh của ta, ta dạy dỗ con bé gần mười năm, mạng sống của nó không thể dùng tiền để đo đếm."

"Hừ." Dung phi chẳng thèm để ý lời này: “Trên đời chuyện gì cũng có giá, ngươi không ra giá sao biết ta không trả nổi? Muốn tiền tài, hay trân bảo, hay dược liệu? Hay là, ta gửi cho ngươi vài đứa trẻ thông minh lanh lợi bái ngươi làm thầy? Chỉ là một đứa học sinh gây họa thôi mà, ngươi nhiều học sinh như thế, cần gì để ý đến một đứa?"

Khổng Linh Chi gật đầu: "Nếu mọi chuyện đều có giá, vậy ta cũng hỏi một câu, không biết mạng của ca ca bà giá bao nhiêu?"

"Ngươi!" Câu này quay ngược trở lại chính mình, Dung phi đau đớn rơi nước mắt ngay tại chỗ: “Cái gì cũng không đổi được mạng ca ca ta! Ta nhất định phải báo thù cho huynh ấy."

"Ta hành nghề y bao năm cũng tích cóp được chút ít, bạn bè giang hồ chắc cũng chịu cho ta vay một ít, hay là bà ra giá đi, ta cố gắng gom góp xem sao."

"Ta muốn mạng của nó! Một mạng đổi một mạng, thiên kinh địa nghĩa!"

Khổng Linh Chi thở dài: "Một mạng đổi một mạng, ta còn một đề nghị nữa. Võ công ta cũng tàm tạm, trừ học sinh và người nhà của ta ra, bà muốn mạng của ai, ta đi lấy mạng người đó về đền cho mạng ca ca bà, bà thấy thế nào?"

Dung phi nhìn mặt cô, lạnh lẽo cười: "Nếu... ta muốn mạng Hoàng đế thì sao? Ngươi dám đi lấy không?"

Khổng Linh Chi đáp lại bằng cách đứng dậy, vẫy tay về phía xa và hét lớn: "Người đâu! Người này muốn tạo phản! Bà ta dám muốn mưu hại Hoàng đế bệ hạ! Mau bắt bà ta lại!"

Dung phi: "???"

Mọi người: Không biết diễn tả tâm trạng thế nào, chỉ là... cảm giác như nhìn thấy thần tiên sống vậy.

"Ta không có!"

"Bà có, ta tận tai nghe thấy bà nói muốn giếc Hoàng đế, rất nhiều người xung quanh cũng nghe thấy, bà muốn xem ai sẽ đứng ra chỉ chứng bà không?"

Khổng Linh Chi vừa dứt lời, một "kẻ nổi bật" bèn gây ra tiếng động, tỏ ý chỉ cần Khổng Linh Chi nói một câu, hắn có thể đứng ra làm chứng.

Mọi người: Cái tên không biết xấu hổ này.

Nhưng mà... cô là Đại tông sư đấy! Nếu không biết xấu hổ mà cưới được một Đại tông sư thì ai cần thể diện làm gì.

Dung phi lại ngơ ngác một lúc, nhưng bà ta chưa từ bỏ ý định. Bình ổn cảm xúc xong, bà ta lại định dùng đòn tình cảm, khuỵu gối định quỳ xuống trước mặt Khổng Linh Chi.

Phản ứng của Khổng Linh Chi cũng rất dứt khoát, cô cũng quỳ xuống đối diện Dung phi.

Dung phi:... Ngươi bị bệnh à, sao lại bắt chước ta?

"Ta cầu xin ngươi..." Bà ta khó khăn lắm mới tìm được từ, khóc lóc kể lể hai huynh đệ nương tựa vào nhau khó khăn thế nào, ca ca chết thảm ra sao. Thấy Khổng Linh Chi không động lòng, bà ta dứt khoát dập đầu.

Phản ứng của Khổng Linh Chi là... cô cũng dập đầu.

Hừ, người hiện đại mà bị bà ta dùng đạo đức ép buộc á? Chẳng phải dập đầu thôi sao, cô dập còn nhanh và kêu to hơn Dung phi.

Dung phi: "..."

Mọi người: Có nên bẩm báo Bệ hạ là Dung phi và Khổng Linh Chi đang đối bái ở đây không? Báo thế nào? Báo là hai người họ người dập một cái ta dập một cái, có lúc cùng dập một cái, quy trình y hệt bái thiên địa.

Dập được mấy cái, Lục Nhân không chịu nổi nữa, chạy ra quỳ phịch xuống bên cạnh Khổng Linh Chi: “Nàng làm cái gì thế, không biết còn tưởng hai người bái thiên địa đấy, lát nữa có cần đưa vào động phòng luôn không?"

"Ta đâu có đọc lời thề kết bái."

"Thế cũng không được. Nàng muốn bái thì bái với ta, hai ta cùng bái, để bà ta ở bên cạnh tự bái một mình đi."

Mọi người: "..."

Dung phi cảm thấy mọi thứ thật huyền ảo, cứ như đang sống trong mơ. Nếu không thì sao lại có người vì không muốn đồng ý yêu cầu của bà ta mà dập đầu đối lại bà ta chứ? Lại còn dập nhanh và to hơn bà ta.

Khổng Linh Chi... rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Đại tông sư... rốt cuộc là sự tồn tại thế nào?

Chẳng lẽ đây là cái gọi là siêu thoát thế tục?

Thắc mắc trong lòng Dung phi không ai giải đáp. Giữa trời nắng chang chang, bà ta quỳ ở đây vừa khóc vừa làm loạn, lại dập đầu nửa ngày trời, thân thể vốn yếu ớt không chịu nổi nữa, trực tiếp ngất xỉu. Nha hoàn thành thục khiêng người về.

Đôi khi các cung nữ cũng cảm thấy rất khó hiểu. Nói Hoàng đế thương Dung phi đi, ngài ấy không ngăn cản Dung phi đến đây chịu đòn, cũng không phạt người đánh Dung phi. Nói Hoàng đế không thương Dung phi đi, lần nào ngài ấy cũng sai thái y túc trực, dùng thuốc tốt nhất, chữa trị tận tình, Dung phi làm loạn bao nhiêu ngày nay ngài ấy cũng không trách phạt.

Lần này tuy không bị đánh, nhưng trên trán Dung phi sưng một cục to tướng, cũng chẳng khác gì bị đánh.

Dung phi thất bại trở về, mọi người không ngạc nhiên, bà ta đến học sinh của Khổng Linh Chi còn không trị nổi, nói gì đến đối phó với Khổng Linh Chi?

Chỉ là điều mọi người không ngờ tới là Khổng Linh Chi hoàn toàn không dùng vũ lực, chỉ dựa vào bản lĩnh cứng và cái đầu mà thắng Dung phi.

...

Chuyện này qua đi, mọi người cũng nhìn ra tấm lòng muốn cứu học sinh của Khổng Linh Chi. Có người đã thăm dò dâng sớ tố cáo Vương Thị lang tội tắc trách.

Tắc trách là một tội danh hay, nặng nhẹ tùy ý Hoàng đế.

Hoàng đế trả lại tấu chương, không phê một chữ nào, thế là mọi người hiểu ý Hoàng đế.

...

Triệu đại nhân đến đại lao Lục Đường, gặp Khổng Liên, hay nói đúng hơn là Vương Liên Anh.

Thấy cô đang luyện công trong tù, Triệu đại nhân khen một câu "đứa trẻ này cũng chín chắn đấy", rồi đổi giọng: “Chỉ là lúc giếc người sao lại không chín chắn thế?"

Khổng Liên hoạt động chân tay: "Ông lại là người quen gì của hắn à, đến tìm ta làm gì?"

"Bản quan là người của Hình bộ, đến đây thẩm vấn vụ án, cô kể lại chi tiết chuyện này đi." Triệu đại nhân ra hiệu cho cấp dưới bắt đầu ghi chép.

Khổng Liên: "Ta chẳng có gì để nói cả."

"Tại sao giếc Vương Thị lang?"

"Ta không giếc Vương Thị lang."

“Chẳng lẽ cô muốn nói cô chỉ lột da Vương Thị lang, ông ta tự đau chết?"

"Ta còn chẳng quen biết Vương Thị lang nào, không hiểu các ông đang nói cái gì."

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.