Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3176 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 515: Báo Thù Không Tính Lãi Sao?

❊ ❊ ❊

"Khoảng mười ba năm trước, ca ca bà đắc tội với ta."

"Mười ba năm trước?" Dung phi nhìn khuôn mặt trước mắt: “Lúc đó ngươi mới bao nhiêu tuổi?"

"Năm tuổi."

Đột nhiên, Dung phi nghĩ ra điều gì: “Chẳng lẽ ngươi là đứa con của đại ca?"

"Bà không xứng gọi cha ta là đại ca, cha ta cũng không có đứa muội muội như bà." Dù sao nếu nhận Dung phi là muội muội cha, cô lại có thêm một bà cô, bất lợi cho cuộc đối đầu này.

"Hừ, chỉ vì chuyện đó sao? Ta biết rồi, ca ca đều kể cho ta nghe rồi. Ngươi hoàn toàn không phải con của đại ca, mà là do tẩu tẩu tư thông với người khác sinh ra. Sinh ngươi xong, tỷ ta sợ bị phát hiện nên đã tự sát vì sợ tội. Ca ca ta có lòng tốt giữ lại mạng chó cho ngươi đã là ơn huệ lớn lắm rồi, cái thứ tạp chủng như ngươi mà còn dám quay lại báo thù..."

Dung phi cố tình dùng những lời lẽ khó nghe nhất, bà ta muốn chọc giận người trước mặt.

Khổng Liên chẳng hề tức giận, hỏi ngược lại: "Bà nói nhiều như thế, có bằng chứng không?"

"Bằng chứng? Hừ, mẹ ngươi làm ra chuyện không biết xấu hổ như thế, còn cần bằng chứng gì nữa?"

Khổng Liên xoa cằm suy nghĩ một chút: "Được rồi, ta thừa nhận. Gian phu là ca ca bà đấy. Ca ca vừa chết chưa lạnh xác đã làm ra chuyện tày đình như thế, ta hận hắn, nên ta giếc hắn. Người cha trong lòng ta chỉ có một, là người quân tử tính tình cao khiết như ngọc kia."

"Ngươi nói bậy! Ca ca sao có thể để mắt đến mẹ ngươi? Huynh ấy hận còn không kịp! Ngươi có bằng chứng gì..."

Khổng Liên: "Bằng chứng? Hừ, ca ca bà làm ra chuyện không biết xấu hổ như thế, bà còn đòi bằng chứng gì nữa?"

Dung phi cảm giác như cái tát mình vừa đánh ra lại vả ngược vào mặt mình, má càng thêm sưng tấy.

Cách đó không xa, thuộc hạ Lục Đường đang nghe lén không nhịn được thầm nghĩ: 'Dung phi nương nương ơi là Dung phi nương nương, người cứ đâm đầu vào làm gì, đánh không lại, cãi cũng không lại, đây chẳng phải là tự tìm khổ sao.'

Đã Dung phi không cần bằng chứng mà nói bừa, thì Khổng Liên cũng chẳng ngại gì nữa.

Đầu óc cô linh hoạt hơn Dung phi nhiều.

"Ta hai năm nằm vùng ở nhà ca ca bà phát hiện ra một bí mật. Ta phát hiện, ca ca bà vậy mà lại có tâm tư không thể cho ai biết đối với bà!"

Dung phi theo bản năng nhìn ra ngoài, bà ta sợ thị vệ nghe thấy câu này rồi truyền đến tai Hoàng đế.

“Câm mồm! Ngươi dám vu oan cho phi tần, ta giếc chết ngươi!"

"Bà giếc không được ta đâu." Khổng Liên tung cước đá văng người đang lao tới: “Ca ca bà với tẩu tẩu bà hoàn toàn không có tình cảm, hai người tối không ngủ chung. Ca ca bà ngày nào cũng ôm tranh vẽ của bà ngủ, ngủ rồi còn nói mơ, cứ gọi tên bà mãi."

Dung phi sắp tức điên lên rồi.

Khổng Liên bắt chước điệu bộ Vương Thị lang: "Dung nhi... Dung nhi..."

Dung phi bình tĩnh lại: "Ta tuy là Dung phi, nhưng không tên là Dung nhi. Phong hiệu phi tần trong cung không phải đặt theo tên."

Khổng Liên: "..."

“Cái đó không quan trọng. Tóm lại, ca ca bà tởm lợm lắm, còn sưu tập rất nhiều nha hoàn có nét giống bà. Bà biết tại sao hắn nhận ta không? Là vì ta có vài nét giống bà đấy."

Cùng họ Vương, có nét giống nhau là chuyện bình thường.

Dung phi quay đầu mắng lớn: “Các ngươi cứ trơ mắt nhìn ả ta vu oan cho sự trong sạch của phi tần thế à?"

Có người ho khan một tiếng: "Vương Liên Anh, vu oan cho phi tần là trọng tội."

"Được rồi hiểu rồi, ta bịa lại cái khác."

Trong lúc Khổng Liên đang suy nghĩ câu chuyện mới, Dung phi hỏi: "Tại sao ngươi lại giếc huynh ấy?"

"Đã bảo là có thâm thù đại hận, nếu không ta bị bệnh à mà lặn lội đường xa đến kinh thành, nộp mạng vào đây?"

"Ta hỏi ngươi thù gì?"

"Bà muốn biết à?" Khổng Liên cười: “Ta không nói cho bà biết đấy, có giỏi thì bà vào đây đánh ta tiếp đi."

Dung phi hít sâu một hơi: "Vậy để ta đoán xem... Chẳng lẽ là... ca ca ta cưỡng bức ngươi?"

Khổng Liên: “Cái gì? Ca ca bà còn cưỡng bức bé gái? Mẹ kiếp, cho hắn chết thế vẫn còn nhẹ chán, đáng lẽ phải cắt cái đó của hắn nhét vào mồm, à nhầm, nhét vào chỗ bài tiết rồi bắt hắn nuốt xuống."

Dung phi: "..."

"Đã ngươi không gặp chuyện đó, vậy ta không hiểu nổi. Tại sao ngươi lại dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy giếc chết ca ca ta?" Bà ta vẻ mặt đầy xót xa và tủi thân: “Cho dù huynh ấy từng đắc tội với ngươi, nhưng ngươi vẫn sống sờ sờ ra đấy, tại sao phải giếc huynh ấy?"

Khổng Liên: "Bà thực sự muốn biết ca ca bà đã làm gì với ta?"

"Ta muốn biết."

Thế là Khổng Liên cởi áo, để lộ tấm lưng trần trước mặt Dung phi.

"Thấy chưa? Ta không phải vô duyên vô cớ giếc người đâu, ta có bằng chứng đấy."

Khuôn mặt Dung phi cuối cùng cũng lộ ra vẻ hoảng sợ: “Còn gì nữa không?"

"Thế này chưa đủ à?" Khổng Liên mặc lại áo.

Dung phi nhắm mắt lại, bình ổn tâm trạng rồi mở mắt ra: "Vậy ngươi có thể khắc chữ lên lưng huynh ấy, tại sao phải giếc huynh ấy? Còn lột da huynh ấy nữa. Nếu lúc trước huynh ấy không nương tay, ngươi còn có cơ hội tìm huynh ấy báo thù sao?"

Khổng Liên vẫn bình tĩnh: "Hắn không phải nương tay, hắn giữ mạng cho ta là để ta tìm hắn báo thù, đây là chính miệng hắn nói với ta."

"Ngươi..."

“Còn chuyện bà bảo hắn khắc chữ lên lưng ta, ta cũng nên khắc chữ lên lưng hắn, nực cười! Bà tưởng báo thù là cái gì? Người ta đâm ta một dao, ta chỉ được trả lại một dao? Trả nhiều hơn không được à? Nợ nần còn có lãi suất, bà dựa vào đâu mà bắt ta không được đòi thêm một chút?"

Dung phi cứng họng.

Nhưng trong lòng bà ta vẫn cho rằng ca ca mình tội không đáng chết.

"Bà có vẻ không phục nhỉ. Không sao, lúc trước ta cũng không phục. Ta dùng bao nhiêu năm học bản lĩnh, lại vất vả bày mưu tính kế giếc hắn, chỉ lấy một mạng của hắn, không diệt cả nhà hắn là đã nương tay lắm rồi. Hay là bà về bảo với cháu trai bà, sau này tìm ta báo thù chỉ được lấy một mạng của ta thôi, nhiều hơn một tí cũng không được."

Dung phi theo bản năng buột miệng: "Oan oan tương báo bao giờ mới dứt."

"Nói hay lắm! Ta tán thành! Cho nên bà nhất định phải khuyên bảo cháu trai cháu gái, người thân của ca ca bà đừng tìm ta báo thù nhé."

Dung phi: "Không thể nào! Ngươi giếc ca ca ta, ta nhất định bắt ngươi đền mạng."

Khổng Liên thấy chán rồi, cô ngáp một cái: "Tưởng bà nói được cái gì mới mẻ hơn chứ. Người đâu! Mau tới đây, không tới nhanh là ta đánh chết Dung phi đấy!"

Xung quanh không có động tĩnh gì, Khổng Liên bồi thêm câu: "Ta sẽ bảo là các ngươi xúi ta đánh! Các ngươi xúi ta đánh chết Dung phi."

Người của Lục Đường bất lực bước ra: "Vương Liên Anh! Đừng gây chuyện nữa, ngươi phạm trọng tội như vậy, cứ đợi xử phạt đi."

"Được, mau đưa bà ta đi đi. Nói đi nói lại cũng chỉ là ca ca bà ta là người tốt, ta tàn nhẫn lạnh lùng vô tình. Cũng không nghĩ xem, ta đã cùng hung cực ác rồi, sao có thể thừa nhận không nên giếc ca ca bà ta như ý bà ta muốn chứ?"

"Ngươi vốn dĩ không nên giếc ca ca ta!"

Khổng Liên không nhịn được lại muốn tung cước, thị vệ vội ngăn lại.

"Ta hôm nay báo được đại thù đều là công sức bao năm vất vả của ta! Chỉ khắc chữ sao đủ? Ta phải giếc hắn, không chỉ vậy, ta còn phải khắc lên da hắn một bài thơ 'tiện', để hắn để tiếng xấu muôn đời!"

"Ngươi!" Dung phi như phát điên lao tới xâu xé, thị vệ đành phải ra tay đánh ngất bà ta rồi mang đi.

Phía sau Khổng Liên còn hét với theo: "Sau này ta sẽ viết thật nhiều truyện kể tội ca ca bà, để người trong thiên hạ đều biết ca ca bà là cái thứ tiện cốt đầu thế nào!"

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.