Người đó nhìn cô rất lâu. Khổng Liên lúc này mới phát hiện người này không giống tay sai biết võ công của Lục Đường, trên người không có mùi máu tanh, ngược lại còn thoang thoảng một mùi hương lạ cô chưa từng ngửi thấy.
Một thị vệ phía sau người đó lên tiếng: "Ngươi là học sinh của Khổng Linh Chi?"
Khổng Liên cúi đầu: "Không phải, ta nói bừa đấy. Vì Khổng Linh Chi rất nổi tiếng, y thuật lại cao, học sinh đông đúc, giả làm học sinh của cô ấy dễ hơn."
"Vậy bản lĩnh dùng độc của ngươi học ở đâu?"
"Một bà lão, bà ấy không cho ta biết tên, chỉ thấy ta đáng thương nên dạy ta chút bản lĩnh dùng độc. Sau này bà ấy đi, trước khi đi để lại cho ta một cuốn Độc kinh."
"Trông ngươi còn biết chút võ công mèo cào."
Cô làm ra vẻ bất cần đời: "Lăn lộn giang hồ mà, không biết vài chiêu thì bị người ta bán từ lâu rồi. Các người còn chưa nói làm sao tìm được ta? Ta rõ ràng làm rất cẩn thận, không thể nào có sơ hở được."
"Ngươi đã biết làm xà phòng thơm bán trong bệnh viện của Khổng Linh Chi, tại sao không làm nhiều một chút, sao kiếm được tí tiền đã thôi?"
"Đó là ta ăn trộm đấy, ta đâu có biết làm xà phòng gì đâu."
Xà phòng, phấn viết, những thứ lặt vặt này cô giáo đều dạy học sinh làm, các cô cũng từng làm một ít để bán lấy tiền. Sau này bệnh viện bán đủ loại xà phòng thơm, hình thù đẹp mắt, mọi người đều thích đến bệnh viện mua, cảm thấy đồ bệnh viện dùng tốt hơn, lại còn trừ tà.
Cô giáo bán xà phòng giá rất rẻ, các cô tự làm chẳng lãi được bao nhiêu, cùng lắm thỉnh thoảng làm hai bánh để tự dùng.
Cô không thích mùi hoa, lại thích mùi trầm hương nồng đậm, tiền tiết kiệm được hồi đi học đều dùng mua hương liệu làm xà phòng hết.
Xà phòng của các bạn trong lớp hầu như đều là tự làm, vì mỗi người một sở thích khác nhau. Hơn nữa, đó là điều cô giáo dạy, làm một bánh xà phòng, rửa tay trước khi đọc sách, ngửi mùi hương mình thích, cả người sẽ tĩnh tâm lại, không nghĩ ngợi lung tung, chuyên tâm đọc sách.
Tiếc là đến kinh thành cô không dùng xà phòng nữa, mỗi lần rửa tay xong cứ cảm thấy không sạch sẽ.
"Ngươi dùng tiền bán xà phòng thuê nhà, sống qua ngày bằng nghề khám bệnh, chép sách, lại ẩn danh bán thân vào nhà Vương Thị lang, trong thời gian đó suýt chút nữa thành thiếp của Vương Thị lang. Tất cả những điều này, có đáng không?"
Khổng Liên ngạc nhiên nhìn người đối diện: "Sao ông cứ không nói gì thế? Bị bệnh à?"
"To gan!"
Khổng Liên gật đầu: "Hiểu rồi, ông là quan triều đình phải không? Hình bộ hay Đại Lý Tự? Thảo nào cái gì cũng để thuộc hạ làm thay."
Thị vệ kia tiếp tục hỏi: "Ngươi có biết cô giáo ngươi đã trở thành Đại tông sư rồi không? Với bản lĩnh của cô ấy có thể thần không biết quỷ không hay giếc chết Vương Thị lang, sao ngươi không nhờ cô ấy giúp?"
Cô sững người một chút, khóe miệng nhếch lên nụ cười: "Đã bảo ta không quen biết Khổng Linh Chi nào cả."
“Chúng ta đã điều tra lứa học sinh đầu tiên của Khổng Linh Chi, nghe nói có một người tên Khổng Liên được một phú thương nhận làm con nuôi đưa lên kinh thành. Nghĩa phụ đó của ngươi đâu?"
"Ta không biết. Ta chỉ là một tên côn đồ có thù với Vương Thị lang, lăn lộn giang hồ mấy năm học được chút mánh lới lừa đảo, tìm hắn báo thù. Các người muốn vu oan giá họa cho ai thì tự tìm cớ, đừng có lôi ta vào."
Thị vệ hỏi thêm vài câu nữa, câu trả lời của cô vẫn thế, không nghe ra chút sơ hở nào.
Không gian trong ngục im lặng một lúc, người đàn ông đối diện cuối cùng cũng mở miệng. Ông ta khoảng sáu mươi tuổi, giọng nói vẫn uy nghiêm mạnh mẽ, nhưng ngữ điệu đã dịu đi đôi chút, mang theo vài phần hòa nhã.
"Ngươi muốn biết tại sao mình bị bắt không?"
Khổng Liên gật đầu.
Người đàn ông cười nhẹ: "Bởi vì ngoài ngươi ra, tất cả những người có thù với Vương Thị lang đều đã bị thẩm vấn rồi. Bọn họ hoặc là không có thời gian, hoặc là không có thủ đoạn đó, chỉ còn lại mình ngươi."
Khổng Liên: "A! Phương pháp loại trừ!"
Cô vỗ trán một cái, hối hận vì mình đã làm chuyện ngu ngốc.
“Cái này cũng là cô giáo ngươi dạy à? Phương pháp loại trừ... kể cũng đúng. Có phải ngươi đang nghĩ, nếu tìm được kẻ thế mạng thích hợp thì sẽ không bị phát hiện?"
"..."
"Ngươi vẫn sẽ bị phát hiện thôi, bởi vì Bệ hạ muốn biết chân tướng cái chết của Vương Thị lang, thì dù dùng cách gì, Bệ hạ cũng nhất định sẽ biết."
Khổng Liên đã hiểu ra. Những năm tháng ở thư viện, cô quả thực đã học được nhiều bản lĩnh, nhưng cũng được bảo bọc quá kỹ, ngây thơ cho rằng trên đời này việc gì cũng phải nói chứng cứ.
Màn kịch vụng về của cô chẳng có ý nghĩa gì cả, họ biết cô là học sinh của cô giáo, không cần chứng cứ.
"Vậy các người định chém đầu ta à? Hay lăng trì, ngũ mã phanh thây? Hoặc tra tấn ta trước khi chết?"
"Tại sao không tìm cô giáo ngươi?"
"Đã bảo ta không có cô giáo nào cả." Dù sao chỉ cần cô không nhận, cô giáo cũng không nhận, thư viện chắc sẽ không sao đâu nhỉ.
"Đám học sinh các ngươi đều có một điểm chung, dù ngươi có chối cũng vô dụng, nhìn một cái là ra ngay." Không đợi Khổng Liên hỏi, ông ta nói tiếp: “Trong sáng đến mức ngu ngốc."
Khổng Liên: Muốn chửi thì cứ chửi thẳng, cái gì mà trong sáng đến mức ngu ngốc.
“Cô giáo các ngươi bảo vệ các ngươi quá kỹ, khiến các ngươi muốn làm gì là làm bất chấp hậu quả, hoàn toàn không suy nghĩ đến hậu quả."
Lời này Khổng Liên không phục. Cô có thể ẩn nhẫn năm năm ở tiểu học, cuối cùng tung đòn quyết định thi đỗ trung học, sao có thể không suy nghĩ thấu đáo?
"Ngươi không phục?" Người kia cười: “Nếu ngươi thực sự suy nghĩ đến hậu quả thì phải biết rằng, triều đình đôi khi không cần chứng cứ, hay nói cách khác, triều đình muốn chứng cứ gì thì có chứng cứ đó. Ngươi hại chết quan triều đình, sự việc bại lộ sẽ liên lụy đến sư trưởng, tất cả những người liên quan đến ngươi đều phải chết. Mấy cái thư viện kia cũng sẽ bị nhổ tận gốc, tất cả học sinh bị đuổi về nhà, đời này kiếp này không được nhắc đến một chữ 'Khổng'."
"Ngươi cũng đừng nghĩ đến chuyện uống thuốc độc tự tử. Đến nước này, ngươi sống hay chết không quan trọng nữa, quan trọng là Bệ hạ có muốn cô giáo ngươi chết hay không."
Khổng Liên đột nhiên lên tiếng: "Vậy xin hỏi Bệ hạ, ngài nói với ta nhiều như vậy là có ý gì?"
“Cũng coi như có chút thông minh. Trần Vương của trẫm còn thiếu một Vương phi, nếu ngươi đồng ý, có thể trở thành Trần Vương phi."
"Trần Vương? Cái người nữ cải trang nam ấy hả?"
Thị vệ ho khan hai tiếng, nhắc nhở cô nói chuyện với Bệ hạ chú ý một chút.
Khổng Liên: "Trong mắt người học y chúng ta, rõ ràng như ban ngày, ai mà chẳng nhìn ra."
"Ồ, vậy ngươi có đồng ý không?"
"Không đồng ý. Trần Vương đáng tuổi cha ta... không đúng, đáng tuổi mẹ ta rồi, lại còn là nữ, ta mới không thèm lấy bà ta."
"Ngươi không sợ chết, không sợ liên lụy cô giáo sao?"
Khổng Liên: “Cô giáo ta chẳng phải đã thành Đại tông sư rồi sao? Bệ hạ thực sự sẽ liên lụy đến cô ấy à?"
Bệ hạ lại một lần nữa bật cười. Ông rõ ràng rất hứng thú với đứa trẻ thông minh trước mặt, nói chuyện cũng thoải mái hơn nhiều.
"Nếu ngươi không thích Trần Vương, trẫm còn mấy đứa cháu trai cũng được lắm, ngươi có thể làm Thế tử phi."
Khổng Liên: "Bệ hạ có biết ta và Vương Thị lang có thù oán gì không?"
"Biết sơ sơ, hắn bán ngươi đi, còn khắc chữ lên lưng ngươi."
"Thế mà ngài còn định gả ta cho cháu trai ngài? Ngài ghét mấy đứa cháu trai đó lắm à?"
,