Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3176 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 516: Đúng, Ta Là Phế Vật

❊ ❊ ❊

Dung phi được khiêng về cung, thái y đợi sẵn vừa khéo có việc làm.

Chẳng bao lâu sau bà ta giật mình tỉnh giấc vì ác mộng, trong mơ toàn là cảnh kẻ hung ác kia dùng đủ mọi thủ đoạn hành hạ ca ca bà ta.

Dung phi ốm liệt giường, sốt cao không lui, mấy lần suýt mất mạng.

Các thái y túc trực ngày đêm, cuối cùng cũng cứu được mạng bà ta về, sau đó bẩm báo với Hoàng đế: Uất ức tích tụ trong lòng, tâm bệnh không giải, e là nguy hiểm đến tính mạng.

...

Khổng Linh Chi nghe quan viên Hình bộ kể lại nguyên do học sinh giếc người.

"Khổng thần y thấy cô ta có tội hay không?"

Khổng Linh Chi không trả lời. Quan viên Hình bộ lại hỏi: "Khổng thần y thấy nên phán quyết cô ta thế nào?"

Khổng Linh Chi chỉ bưng chén trà lên: "Hiện tại cô ấy đang ở Lục Đường, phán quyết thế nào tự có quan lại triều đình quyết định. Ta tuy thương cô ấy số phận hẩm hiu, nhưng cũng lực bất tòng tâm."

"Nếu theo luật pháp, giếc hại quan triều đình, chém đầu thị chúng, tru di tam tộc, tịch thu gia sản."

"Vậy thì, đợi phán quyết xong, xin đại nhân báo cho ta một tiếng, ta đi nhặt xác cho cô ấy."

Triệu đại nhân cảm thấy có gì đó sai sai. Đã đích thân đến kinh thành rồi, chẳng lẽ không xin tha cho học sinh sao? Nếu cô ấy mở miệng xin tha, triều đình cũng không phải không thể giữ lại mạng cho Vương Liên Anh. Bệ hạ cũng có ý này, giữ mạng Vương Liên Anh, để cô ta đổi tên đổi họ làm việc trong Lục Đường.

Món nợ ân tình của Đại tông sư, sau này tự nhiên có chỗ dùng đến.

Thấy Khổng Linh Chi nửa lời không nhắc đến chuyện xin tha cho học sinh, dường như thực sự không quan tâm đến sống chết của học sinh, Triệu đại nhân định cáo từ ra về.

"Phải rồi, Triệu đại nhân, còn một việc nữa. Chuyện Vương Thị lang bán cháu gái ruột, không biết xử lý thế nào?"

“Cái này... Người xưa có câu 'dân không kiện quan không xét', haizz..." Ông ta thở dài: “Nếu đứa trẻ này không ngốc nghếch thế, đến kinh thành cáo trạng, Bệ hạ nhất định sẽ xử lý công bằng, trả lại công đạo cho cô ta. Đáng tiếc cô ta đi nhầm đường rồi."

"Ta hiểu rồi."

Khổng Linh Chi khách sáo tiễn khách.

Lục Nhân thò đầu ra: "Ta nghe ngóng rồi, người không bị tra tấn, đang ở trong đại lao Lục Đường, có ăn có uống. Xem ra Bệ hạ định để nàng đi xin tha, sau đó tha cho cô ta một mạng."

"Phía Vương gia nói sao?"

"Vương gia?"

Khổng Linh Chi cười như không cười: "Ta là người mua lớn đến rồi, người bán cũng nên mang hàng ra chào mời chứ."

Lục Nhân: "???"

Cô đang nói cái quái gì thế?

“Nàng còn làm ăn với Vương gia á?"

"Biết đâu đấy."

"Học sinh của nàng sắp bị chém đầu rồi, sao còn tâm trí đâu mà buôn bán..." Lục Nhân chợt nghĩ ra điều gì: “Ý cô là..."

Khổng Linh Chi uống ngụm trà: "Vừa nãy Triệu đại nhân chẳng nói rõ rồi sao? Dân không kiện quan không xét. Nếu người nhà Vương Thị lang đều tha thứ cho hung thủ, coi như đây là chuyện nhà của Vương gia, thì tự nhiên nên giải quyết trong nội bộ gia tộc. Quan thanh liêm khó xử việc nhà mà."

"Hay cho câu quan thanh liêm khó xử việc nhà!" Lục Nhân cười lớn: “Được, để ta đi hỏi xem Vương gia ra giá bao nhiêu. Phải tham khảo giá cả ba nhà, ân tình Đại tông sư của nàng cũng phải bán được giá hời chứ."

...

Lục Nhân đi chưa được bao lâu thì Cái Bang đến cửa.

Lại là người quen, Vương trưởng lão.

"Khổng thần y."

"Vương trưởng lão."

Lại một người bán tới cửa, Khổng Linh Chi chẳng hề kiêng dè mời người vào nhà.

“Chuyện học sinh của Khổng thần y... Haizz, chuyện này cũng tại lão phu. Năm đó con bé bị bán đi, là lão phu nhặt được. Vốn định giữ con bé lại Cái Bang, sau này nhận làm đệ tử, nhưng con bé không có thiên phú võ học, lão phu thấy nó đáng thương quá nên gửi đến chỗ Khổng thần y, nghĩ là học chút bản lĩnh, tiện thể chữa khỏi cái lưng... Không ngờ con bé này cũng bướng, vậy mà không hề nhắc với cô một lời."

Khổng Linh Chi cũng hùa theo cảm thán: "Đúng vậy, ngày thường con bé chỉ cắm cúi đọc sách, ta cũng không để ý nhiều. Giá mà lúc con bé đến kinh thành ta ngăn lại được thì tốt biết mấy."

Hai người qua lại cảm thán một hồi về sự trêu ngươi của số phận.

Vương trưởng lão nói rõ mục đích đến: “Cái Bang chúng ta cũng coi như có chút mặt mũi, hay là để ta đi tìm người xin tha, bồi thường thêm ít bạc cho khổ chủ, xem có thể xin triều đình giảm nhẹ hình phạt không?"

Xem ra cái giá ông ta đưa ra là trao đổi ân tình.

"Haizz, ta cũng không ngờ con bé dám làm chuyện tày đình như vậy, đều tại người làm thầy như ta không dạy dỗ tốt. Nay đại sai đã thành, hối hận cũng muộn rồi, đó là quan triều đình, sao có thể dễ dàng tha thứ?"

"Đứa bé cũng đáng thương, muốn trách thì trách Vương Thị lang kia, ức hiếp cháu gái ruột mình như vậy, giếc hắn còn là nhẹ. Năm xưa lão phu từng giúp Hoàng hậu nương nương một việc, nếu có Hoàng hậu nói đỡ, chắc chắn sẽ đưa được con bé về vẹn toàn."

Khổng Linh Chi: Vẫn là đi đường Hoàng đế, nhưng nhiều trung gian quá, không ổn.

"Để ta suy nghĩ thêm đã, cũng nên cho con bé chịu chút khổ sở, nếu không sau này đứa nào cũng coi trời bằng vung."

...

Tin tức trưởng lão Cái Bang đến nhà nhanh chóng lan truyền, những kẻ vốn đang quan sát cũng bắt đầu có tính toán riêng.

Hoàng đế nhận được tin sớm nhất, cũng không giận, chỉ nói: "Vậy cứ để cô ấy suy nghĩ thêm." Người đang ở trong Lục Đường, kiểu gì cũng phải qua tay ông, ai muốn làm gì thì cũng phải cầu đến ông thôi.

Khổng Linh Chi đến kinh thành mấy ngày, khách đến thăm không ít. Ngoài những người muốn giúp đỡ một chút để kiếm ân tình của Đại tông sư, còn có người đến khám bệnh, cô đều khám cho, bệnh không nặng, toàn bệnh thường gặp.

Chỉ có một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, đeo khăn che mặt là hơi khác biệt. Vừa gặp mặt bà ta đã bảo Khổng Linh Chi khám bệnh cho mình.

Khổng Linh Chi bắt mạch xong: "Uất ức tích tụ trong lòng, phu nhân nên suy nghĩ thoáng ra, kết hợp với thuốc bổ khí dưỡng thân, chẳng bao lâu sẽ khỏi."

Giọng người phụ nữ rất hay, nói chuyện có ngữ điệu uyển chuyển đặc biệt: "Ta biết mình có tâm bệnh, chỉ là tâm bệnh này cần một vị thuốc dẫn, không biết Khổng thần y có thể chữa khỏi cho ta không?"

Khổng Linh Chi nhìn bà ta một lúc, thản nhiên trả lời: "Không chữa được."

Người phụ nữ sững sờ: "Ngươi... ngươi là thần y mà..."

"Không, ta là phế vật."

Không chỉ người phụ nữ, nha hoàn sau lưng bà ta, thị vệ gần đó, cả người của Lục Đường trong bóng tối đều kinh ngạc.

Đại tông sư... đều như thế này sao?

Khổng Linh Chi: Chỉ cần mình không biết xấu hổ, thì chẳng ai làm mình mất mặt được.

"Ngươi thực sự không quan tâm đến danh tiếng thần y của mình?"

"Danh tiếng với ta như phù vân, tiền bạc với ta như phân thổ. Ta tự tiêu dao giữa đất trời, hà tất chuốc lấy bụi trần thế tục." Cô ra vẻ cao nhân thế ngoại sắp phá không mà đi: “Mời phu nhân cũng hãy nghĩ thoáng ra, tự nhiên bách bệnh tiêu tan."

Người phụ nữ lạnh lẽo cười: "Người chết không phải ca ca ngươi, ngươi đương nhiên nghĩ thoáng được. Ngươi đã biết ta là ai, ta muốn hỏi ngươi, ngươi dạy dỗ học sinh kiểu gì vậy? Sát hại quan triều đình, chẳng lẽ ngươi muốn tạo phản?"

Khổng Linh Chi: "Đúng, ta muốn tạo phản."

Mọi người: "!!!"

Đây là cái bọn họ có thể nghe sao?

"Ngươi..." Dung phi không kìm được gọi người: “Nghe thấy chưa, ả ta chính miệng thừa nhận muốn tạo phản, còn không mau bắt lại?"

Người trong bóng tối da đầu tê dại.

Bắt? Bà đi mà bắt một Đại tông sư xem.

Tưởng là cải trắng ngoài ruộng muốn nhổ là nhổ chắc?

Khổng Linh Chi: "Ta không nói, là bà cố tình vu oan cho ta."

"Ngươi chính miệng nói, mọi người đều nghe thấy."

Khổng Linh Chi cười: "Ai nghe thấy, bà bảo người đó đứng ra chỉ chứng ta xem."

...

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.