Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3176 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 510: Đại Tông Sư

❊ ❊ ❊

'Ông ấy nói rất nhiều lời xin lỗi, cuối cùng hỏi ta có thể tha thứ cho ông ấy không? Ta nói có. Ông ấy thở phào nhẹ nhõm, lại bảo không ngờ ta đã lớn thế này rồi, muốn sờ mặt ta một cái được không? Ông ấy hỏi ta có đau không? Ta nói không đau. Ngay khi tay ông ấy sắp chạm vào mặt ta, ta đã nhanh tay hơn, chạm vào mặt ông ấy trước.'

'Ông ấy dù thế nào cũng không ngờ lại bại dưới tay ta. Ta hút hết nội lực của ông ấy, từ đó võ công đại thành.'

'Ta cố tình tha cho ông ấy một mạng, để ông ấy chạy thoát. Ta biết ông ấy chắc chắn sẽ hận ta thấu xương, nhất định sẽ luyện lại võ công rồi quay lại tìm ta. Như vậy càng đúng ý ta, vì chỉ đại thành thôi sao đủ, ta còn muốn lên Tông sư, Đại tông sư nữa cơ. Hy vọng ông ấy lợi hại hơn một chút, luyện nội lực nhanh hơn một chút.'

Mọi người đọc xong, nhìn nhau không nói nên lời.

Triệu Nguyệt Quang gãi đầu: "Vậy là cô giáo hút nội lực của người khác mới thành Tông sư ạ?"

Nói xong cô bé quay sang nhìn Lão Bát, đưa tay chọc chọc vào sư phụ: “Con gọi cô một tiếng sư phụ, cô cho con hai mươi năm nội lực không quá đáng chứ?"

Bốp! Cô bé ăn ngay một cái tát.

Triệu Nguyệt Quang không bỏ cuộc, lại nhìn sang Cừu Thư: "Thầy Cừu, thầy có bao nhiêu năm nội lực? Có muốn cân nhắc nhận đồ đệ không?"

Bốp! Lại ăn thêm cái nữa.

Triệu Nguyệt Quang mếu máo: “Chẳng lẽ không có sư phụ nào rộng lượng chút sao? Không cần nhiều đâu, truyền cho con tám mười năm con cũng không chê..."

Lần này ăn hẳn hai cái.

Lão Bát: “Con bỏ ý định đó đi, trên đời này làm gì có công pháp nào hút được nội lực của người khác. Nội lực của người khác truyền vào người con chỉ tổ làm con đứt kinh mạch tẩu hỏa nhập ma thôi. Con muốn thử thì ta chiều con ngay."

"Thế thôi ạ."

...

Triệu Nguyệt Quang dần dần cũng nhiễm thói quen của các hộ viện khác, thích ngồi xổm trên cây hóng hớt.

Có điều cô bé tinh tế hơn nhiều, lúc nào cũng mang theo cái đệm, ngồi trên cây đỡ đau mông.

Trên cây phong cảnh đẹp, không khí trong lành, hóng chuyện không sợ bị vạ lây, lại có cành lá che nắng, đúng là chỗ tốt.

Hôm nay, có người cầm tờ báo chạy hộc tốc đến.

“Có bài phân tích võ công của Khổng sơn trưởng đăng báo rồi này! Người này nói nghe huyền bí lắm, cảm giác cũng có lý phết."

Mọi người xúm lại xem, may là người kia mua nhiều báo nên chia nhau ra đọc được.

'Về võ công của Khổng mỗ, tại hạ có chút thiển kiến, nếu có chỗ nào sai sót mong được chỉ giáo.'

'Vào thẳng vấn đề luôn. Mọi người còn nhớ cô ấy từng đặt tên võ công của mình là "Âm Dương Hỗn Độn Đại Pháp" không? Thế nào là Âm Dương Hỗn Độn? Làm sao cô ấy là thân nữ nhi mà lại luyện ra được nội lực chí dương? Trừ phi, cô ấy vốn không phải là nữ nhi!'

Mọi người: "???"

Ngươi đang nói cái quái gì thế?

'Không biết mọi người đã nghe nói chưa, trên đời này có người sinh ra đã mang cả thân nam và thân nữ, vừa có thể khiến nữ tử mang thai, lại vừa có thể tự mình sinh con. Tại hạ đoán Khổng mỗ là người như vậy...'

Tiếp theo là một loạt suy đoán và phân tích hành vi của Khổng Linh Chi.

Bài viết phân tích đâu ra đấy, mọi hành vi của Khổng Linh Chi đều khớp. Đọc đến cuối, Triệu Nguyệt Quang không nhịn được hỏi: "Vậy cô giáo vừa là nam vừa là nữ ạ? Thế chẳng phải cô giáo có thể một chồng một vợ?"

“Cái gì?"

"Thì là cưới một ông chồng rồi lấy thêm một bà vợ nữa ấy."

Lần này ăn đòn liên hoàn cước.

...

Những suy đoán về võ công của Khổng Linh Chi liên tục xuất hiện trên mấy kỳ báo. Có người bảo cô là yêu quái, nội lực là yêu thuật. Có người bảo cô là thiên thần hạ phàm, đã là thiên thần thì biết võ công, điều khiển sấm sét có gì lạ.

Cũng có người bảo thực ra cô chỉ là kẻ lừa đảo giang hồ, những người đến thách đấu đều là “Chim mồi" cô thuê để đánh bóng tên tuổi, cô thực ra chẳng biết võ công gì sất, những thứ lòe loẹt đó đều là trò ảo thuật cô nghiên cứu ra trong lúc học y.

Phải nói là, giả thuyết cuối cùng nghe có vẻ hợp lý nhất, được rất nhiều người đồng tình.

Chứ còn gì nữa, có ai tự nhiên chạy đi đăng báo kể lể bí kíp võ công của mình không? Kẻ ngốc cũng chẳng làm thế. Cô ta cố tình làm vậy để nổi tiếng thôi, có khi còn đút tiền cho tòa báo nữa ấy chứ, nếu không sao đăng liên tục mấy kỳ về chuyện của cô ta được.

Cuối cùng, mọi người chốt hạ: 'Tất cả chỉ là trò ảo thuật thôi'.

...

Đọc xong báo, Triệu Nguyệt Quang lại đi tìm Lão Bát: "Sư phụ, con muốn học ảo thuật kiểu này."

Lão Bát lần này không đánh cô bé: "Ta không biết, đi tìm cô Khổng của con ấy."

"Thế sư phụ không có chiêu nào ngầu ngầu à? Kiểu tung một chiêu ra là cả thiên hạ chấn động ấy."

Lão Bát: →_→

"Tung một chiêu ra giếc người ta, người khác không chỉ chấn động mà còn sợ hãi nữa đấy."

"Nhưng con cũng đâu thể ngày nào cũng giúp người ta giếc heo được. Thằng con út nhà đồ tể còn tưởng con để ý hắn, cứ đòi cho con thêm hai miếng thịt ngon, sư phụ có biết con phải dùng bao nhiêu ý chí mới không nhận không? Sư phụ dạy con chiêu nào đẹp đẹp đi."

Lão Bát: "Thích đẹp chứ gì? Được thôi."

Cô bày ra một tư thế, rồi đột ngột chỉ tay ra sau lưng Triệu Nguyệt Quang: "Nhìn kìa!"

Triệu Nguyệt Quang tưởng chỉ đâu nổ đấy, vội vàng nhìn chăm chú, một lúc lâu chẳng thấy gì, quay lại thì Lão Bát đã biến mất tăm.

"Sư phụ lại lừa con!"

Lão Bát trốn một chỗ ngoáy tai, đồ đệ vui tính thật, sang năm nhận thêm hai đứa nữa cho vui...

...

Năm nọ, võ công của Khổng Linh Chi đạt đến cảnh giới Đại tông sư. Cô lại giống lần trước, bị bàn tán sôi nổi trên phụ san suốt hai tháng. Mọi người đều bảo chắc lại chém gió thôi, trước chém là Tông sư, giờ chém lên Đại tông sư, mấy năm nữa chắc chém thành vũ hóa đăng tiên quá?

Triều đình vốn định phái Lục Đường đưa cô vào kinh, nhưng nghĩ lại: Thôi, để Trần Vương đích thân đi mời vậy.

Khổng Linh Chi vừa giao bài tập cho học sinh xong, chiều nay còn hai ca phẫu thuật, một tiết dạy, lại phải chấm bài luận của sinh viên đại học... thì nhận được tin một học sinh nào đó của cô mưu sát Lại bộ Thị lang ở kinh thành, thủ đoạn tàn nhẫn. Bệ hạ mời cô đến xem đó có phải học sinh của cô không.

Lời lẽ rất uyển chuyển, thậm chí còn nói nếu cô bận quá không đi được cũng không sao, có thể hung thủ cố ý vơ vào, dù sao cô cũng có chút danh tiếng trong giang hồ và triều đình.

Bậc thang đã trải sẵn, cô muốn xuống thế nào cũng được. Chỉ cần cô nói một câu đó không phải đệ tử của cô, người đó sẽ bị xử lý tùy ý, tuyệt đối không liên lụy đến cô.

"Không biết người đó tên là gì?"

“Cô ta tự xưng là Vương Liên Anh, có thâm thù huyết hải với Lại bộ Thị lang."

"Khổng Liên?"

“Chẳng lẽ Khổng lang trung có quen biết người này?"

"Ta sắp xếp việc ở thư viện xong sẽ cùng Vương gia vào kinh. Xin triều đình đừng vội xử lý người này, cô ấy có lẽ là đệ tử của ta, ta muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."

Trần Vương nhìn cô: "Bổn vương sẽ cho người gửi tin về, cô đã nói vậy thì cô ta chắc chắn sẽ sống."

Thực tế Khổng Liên không bị tra tấn. Sau khi báo thù chưa đầy nửa tháng, Lục Đường tìm đến cửa, bắt giam cô vào ngục. Sau đó không ai đến thẩm vấn, càng không dùng hình, thậm chí cơm nước hàng ngày cũng nuốt trôi được.

Hôm nay, cuối cùng cũng có người vào ngục.

Khổng Liên không nhịn được hỏi: “Các người làm sao biết là ta làm? Ta ra tay rất cẩn thận, không để lại bất cứ bằng chứng nào, sao các người tìm được đến đây?"

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.