Khổng Linh Chi đột nhiên nổi giận: "Ta biết rồi! Có phải hung thủ luôn bắt nạt Vương đại nhân không? Sau đó Vương đại nhân nhịn không nổi nữa lỡ tay đánh chết... không đúng, đánh bị thương hung thủ, hung thủ ghi hận nhiều năm, cuối cùng có một ngày học thành tài, quay lại trả thù Vương đại nhân? Tên tặc nhân đáng chết! Phải chém đầu, ngũ mã phanh thây, rồi lăng trì xử tử, để răn đe kẻ khác!"
"Lúc đó hung thủ còn chưa ra đời."
"Vậy... là cha hung thủ bắt nạt Vương đại nhân? Vương đại nhân giận quá giếc chết cha hung thủ, hung thủ lớn lên biết nguyên nhân cái chết của cha, quay về báo thù? Chuyện này, tuy nói là báo thù cho cha, nhưng suy cho cùng là cha cô ta có lỗi trước, Vương đại nhân vô tội biết bao. Nể tình cô ta có lòng hiếu thảo, phán xử trảm sau mùa thu đi."
"..." Phán quyết này quả thực hợp tình hợp lý, ai cũng không bắt bẻ được. Tuy nhiên, Triệu đại nhân ho khan một tiếng: “Cha hung thủ sức khỏe yếu, bản thân còn ốm đau bệnh tật, lấy đâu ra sức lực bắt nạt người khác. Hơn nữa ông ấy qua đời vì bệnh trước khi hung thủ ra đời. Chính vì ông ấy chết, Vương đại nhân mới được coi trọng, được bồi dưỡng, mới có ngày hôm nay."
Khổng Linh Chi làm ra vẻ đã hiểu: "Vậy là huynh đệ tranh giành gia sản? Vương đại nhân đuổi hung thủ ra khỏi nhà sao? Hung thủ bị đuổi khỏi nhà học được bản lĩnh quay về báo thù cũng có thể hiểu được, nhưng thủ đoạn tàn nhẫn quá, cộng thêm Vương đại nhân còn là quan triều đình, chi bằng đánh cô ta ba trăm gậy rồi lưu đày ba ngàn dặm?"
Thế này thì cũng khác gì tử hình đâu, chỉ là giữ được toàn thây.
Triệu đại nhân thở dài.
Khổng thần y đương nhiên không phải vô cớ đưa ra ba loại hình phạt này, cô ấy đang đưa ra giới hạn của mình.
Nếu đệ tử của cô ấy phạm lỗi, cô ấy tuyệt đối không bao che, đáng phạt thế nào phạt thế nấy, lăng trì cô ấy cũng không cản.
Giới hạn của cô ấy là sự công bằng.
Triệu đại nhân cũng không giấu giếm gì, kể lại tường tận ân oán giữa hai người từ đầu đến cuối.
...
Trong hoàng cung, Dung phi quỳ cả ngày, cuối cùng Hoàng đế cũng cho Phúc công công ra nói với bà ta một câu.
“Ca ca ngươi là tự làm tự chịu."
Dung phi ngã quỵ xuống đất, giọng đã khản đặc, toàn thân vô lực, chỉ có thể phản bác trong vô vọng: "Không, ca ca là người tốt nhất trên đời!" Bà ta lại lấy hết sức bình sinh, gào lên: "Bệ hạ, cho dù ca ca có lỗi, ngài phạt huynh ấy thế nào cũng được, huynh ấy không đáng bị kết cục như vậy!"
Hoàng đế không trả lời bà ta nữa. Phúc công công vẻ mặt khó xử khuyên giải: "Nương nương à, người cũng hiểu ý Bệ hạ rồi, đừng làm khó nô tài nữa."
Thấy Dung phi không nói gì, ông ta cắn răng, nói nhỏ: "Bệ hạ đã gặp tên tặc nhân kia rồi." Nói xong câu này, ông ta vội vàng cao giọng khuyên: “Người về đi, quỳ mãi thế này hại sức khỏe, sau này làm sao hầu hạ Hoàng thượng được nữa."
Dung phi được dìu về.
Không lâu sau, một tiểu thái giám vào cung của bà ta, nói vài câu rồi lặng lẽ rời đi.
Đêm hôm đó, Dung phi cải trang thành tiểu thái giám lẻn khỏi hoàng cung đến đại lao của Lục Đường.
Trên đường đi cung nữ thân cận không ngừng khuyên can: "Nương nương nhìn một cái rồi về nhé, chỗ đó âm khí nặng lắm, ban ngày người lại quỳ cả ngày rồi, cẩn thận kẻo nhiễm phong hàn."
Dung phi giọng khàn đặc: "Ta nhất định phải biết, rốt cuộc là kẻ nào mà Bệ hạ gặp xong lại không màng đến cái chết của ca ca."
"Nương nương cẩn trọng lời nói!"
...
Lúc này trong thư phòng, thị vệ đến xin chỉ thị: "Dung phi nương nương đến đại lao Lục Đường muốn gặp Khổng Liên."
“Cô ta muốn gặp thì cứ để cô ta gặp." Dù sao cũng bị mắng thôi, đến trẫm là Hoàng đế còn bị mắng, huống hồ là cô ta, một phi tần.
“Có cần cho người trông chừng không, nhỡ đâu làm bị thương..."
Bệ hạ cười: "Ra lệnh cho các thị vệ không ai được phép động thủ, chỉ đứng trong bóng tối quan sát, đánh không chết, còn thở là được."
Thị vệ đi rồi, Phúc công công thầm nghĩ Hoàng đế rốt cuộc vẫn không nỡ bỏ Dung phi, cố tình để Dung phi trút giận đây mà.
Ông ta tiến lên hầu hạ, thuận miệng hỏi: "Bệ hạ, có cần bảo thái y kê ít thuốc không? Nếu không Khổng thần y thấy đệ tử bị thương e là sẽ tức giận."
Hoàng đế liếc ông ta một cái: "Bảo thái y đợi sẵn trong cung, lát nữa Dung phi được khiêng về thì mau chóng cứu chữa."
"Vâng!... Dung phi?" Được khiêng về? Mau chóng cứu chữa?
"Ngươi tưởng kẻ có thể lột da róc xương ca ca cô ta lại không đối phó nổi cô ta sao?"
Hoàng đế day day thái dương phiền muộn: "Trần Vương đâu? Triệu cô ta vào cung."
"Vâng!"
...
Lúc này, Dung phi dẫn theo cung nữ đã gặp được hung thủ giếc chết ca ca mình.
Điều khiến bà ta bất ngờ là hung thủ trông không quá xinh đẹp, chỉ có đôi mắt là sáng rực rỡ. Thân hình cũng hơi thô, cô ta đang đứng tấn, có thể nhìn thấy cơ bắp săn chắc trên cánh tay.
Khổng Liên: Tay chân già cỗi này không vận động chút thì nằm liệt giường mất.
Cửa ngục mở ra, thị vệ lui xuống. Dung phi đi quanh cô hai vòng, sau đó giơ tay tát một cái.
Không trúng, Khổng Liên tránh được.
Khổng Liên biết mình đã liên lụy đến cô giáo, trong lòng đang bực bội. Tội tày đình như giếc người còn dám làm, đâu còn sợ đắc tội với một người phụ nữ đến gây sự, cô vung tay tát lại một cái.
Dung phi bị đánh đến hoa dung thất sắc.
Cung nữ cũng sợ ngây người, vội vàng chắn trước mặt chủ: "Tên tặc nhân kia, sao dám đánh Dung phi nương nương?" Nói rồi định thay nương nương dạy dỗ cô gái này.
Sau đó cô ta cũng bị đánh ngã lăn ra đất.
Dung phi giận dữ lao lên, trên đất lại có thêm một người nữa.
Khổng Liên khi phát hiện cái tát trả đũa của mình không bị ai ngăn cản và cũng chẳng có ai xông ra thì biết vị nương nương này địa vị có, nhưng không nhiều.
Thế là cô ra tay chẳng nể nang gì, một lúc sau đánh cho hai người bò không nổi, tất nhiên đều là vết thương ngoài da.
Lúc này, cô thầm cảm thán, chạy bộ buổi sáng bao nhiêu năm, học bao nhiêu tiết võ thuật để làm gì? Là để khi người khác tát mình, mình có thể tránh được và tát lại!
Vị Dung phi nương nương mắt sưng húp kia đột nhiên cười, làm Khổng Liên giật mình, không phải bị đánh ngu người rồi chứ?
"Ha ha ha!" Dung phi nhìn về hướng hoàng cung, cười càng lúc càng lớn, cuối cùng không biết là đang khóc hay đang cười.
Khổng Liên:... Thôi xong, đánh ngu người thật rồi. Nhưng không sao, cô giáo đến rồi, cô giáo chữa được.
Cô đang rảnh rỗi buồn chán, dứt khoát phối hợp một chút, chứ người này cứ rú lên như quỷ khóc sói gào cũng ồn ào, bèn hỏi: "Bà cười cái gì?"
"Ta cười ta là kẻ ngốc! Vậy mà cứ tưởng trong lòng Bệ hạ có ta."
Khổng Liên: "???"
Cô cố gắng phân tích bệnh tình của vị Dung phi nương nương này: "Bây giờ bà cảm thấy thế nào? Chỗ nào không thoải mái? Mắt còn nhìn rõ không?" Đỏ lòm lòm thế kia, như sắp chảy máu đến nơi.
"Ta? Ca ca ta bị giếc hại dã man, phu quân ta..."
"Ta xin nhắc nhở một chút, theo quy tắc xưa nay của Đại Vĩnh, nếu bà là Dung phi, thì Hoàng đế không phải là phu quân của bà. Hoàng đế chỉ là phu quân của Hoàng hậu, các phi tần khác nói một cách nghiêm túc đều là thiếp."
Nhát dao này cắm chuẩn xác vào tim Dung phi.
"Lại theo phong tục, người Hoàng đế yêu trọng nhất phải là Hoàng hậu. Nếu Hoàng đế yêu trọng bà hơn Hoàng hậu, sẽ bị quan ngôn luận dâng sớ đàn hặc đấy."
Lại thêm một nhát dao nữa.
Dung phi giận tím mặt: "Bản cung đến đây không phải để nghe ngươi nói ta là thiếp! Ta hỏi ngươi, tại sao ngươi giếc ca ca ta? Tại sao lại dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy giếc huynh ấy? Huynh ấy rốt cuộc đắc tội gì với ngươi?"
,