Đừng nói là hoàng gia, phàm là nhà có chút danh tiếng, ai chịu lấy một cô gái trên lưng bị khắc chữ "Tiện"? Lại còn “Cưới" làm chính thất? Cho làm nha hoàn người ta còn chê ấy chứ.
Hoàng đế chắc chắn không thích mấy đứa cháu trai đó.
"Ngươi đã báo được thù, chắc cũng muốn xóa chữ trên lưng đi rồi." Nhắc đến chuyện này, Hoàng đế cũng không kìm được lẩm bẩm: “Cô giáo ngươi trên mặt có vết sẹo mãi không xóa, ngươi cũng vậy, cái sư môn của các ngươi... Chẳng lẽ đây thực sự là cách phá giải Người Vô Diện?"
Khổng Liên: "???"
Người Vô Diện là cái gì?
Hoàng đế ho khan một tiếng, lấp liếm câu vừa rồi: "Thôi bỏ đi, đợi cô giáo ngươi đến rồi nói sau."
"Hoàng đế bệ hạ..." Khổng Liên đứng dậy: “Ta còn một chuyện không hiểu. Ngài đã biết Vương Thị lang làm gì với ta từ trước, hay là sau khi ta giếc hắn mới biết?"
Thị vệ nghe ra ý chất vấn trong lời nói của cô, quát lớn: "To gan!"
"Biết rồi biết rồi, ta to gan, vô lễ, ta tội đáng muôn chết, tội ác tày trời. Vậy nên, Bệ hạ..."
Khổng Liên bước lên một bước dưới ánh mắt giận dữ của thị vệ: "Ngài biết tội ác của Vương Thị lang, vẫn nạp muội muội hắn làm phi tần, để hắn thăng quan tiến chức, phải không?"
Thị vệ nắm chặt đao, cách đó không xa có tiếng kéo dây cung, chỉ đợi Hoàng đế ra lệnh một tiếng là biến Khổng Liên thành cái sàng.
"Phải thì sao? Nếu ngươi không có một cô cô giáo tốt, hôm nay còn chưa kịp gặp trẫm đã bị xử lý rồi."
Khổng Liên rành rọt chỉ ra: "Vậy ý của ngài là ta cũng nhờ cậy quyền thế mới giữ được mạng, không có tư cách chất vấn người cầm quyền tại sao không giải oan cho ta?"
"Ngươi muốn thế nào?"
"Nếu luật pháp không thể bảo vệ ta, không thể giải oan cho ta, vậy sau này ta sẽ không tuân thủ nữa."
"Ngươi..." Thị vệ giật mình trước sự to gan của cô, dám nói những lời như vậy trước mặt Hoàng đế, cô muốn chết sao?
Khổng Liên nhắm mắt lại: "Đây không phải suy nghĩ của một mình ta, thiên hạ vạn dân đều nghĩ như vậy, chỉ là vạn dân có lòng mà không có miệng để nói thôi."
Dân chúng không dám nói, nhưng dân chúng cũng có trái tim, chịu oan ức chẳng lẽ còn bắt người ta ngậm bồ hòn làm ngọt sao?
...
Bệ hạ trở về hoàng cung.
Trên đường đi, thị vệ bất bình thay cho Bệ hạ: "Bệ hạ trước đó đâu biết chuyện này, sao không để tiểu nhân nói?"
"Trẫm bây giờ biết rồi đấy, chẳng lẽ có thể trả lại công đạo cho nó sao? Nói cho cả thiên hạ biết Lại bộ Thị lang của trẫm là một thứ bất nhân bất nghĩa?"
Thị vệ cúi đầu nhận tội, Hoàng đế không nói thêm gì nữa, về cung xem tấu chương.
Trong thư phòng, Đại thái giám hầu hạ dè dặt nói: "Dung phi nương nương hôm nay lại khóc cả ngày, cơm nước không màng, ngất xỉu thẳng cẳng, nếu không có nha hoàn lanh lẹ đỡ kịp thì đã đập đầu rồi."
Bệ hạ không tỏ thái độ gì.
Đại thái giám mài mực, một lúc sau lại nhắc: "Bệ hạ có muốn đến thăm Dung phi nương nương không? Nương nương cũng thật đáng thương, ca ca ruột duy nhất cứ thế mà đi, trước khi chết còn chịu sự hành hạ như vậy."
Những người như bọn họ cũng đã thấy không ít cảnh máu me, nghe còn thấy rợn người.
Bệ hạ dừng bút: "Người đâu, mang ca ca Dung phi đến cho cô ta, để cô ta nhìn cho kỹ ca ca mình."
Thị vệ ngẩn người: "Dung phi... ca ca... mang da hay mang xương thịt ạ?"
"Mang tất cả đến."
Đại thái giám chân mềm nhũn, ông ta nhận ra mình nói sai rồi, vội vàng quỳ xuống dập đầu tạ tội: "Nô tài đáng chết, nô tài đáng chết!"
"Ngươi đã thương xót cô ta, vậy thì đích thân đi đưa đi."
"... Nô tài... tuân mệnh."
...
Thị vệ và Đại thái giám cùng đến Hình bộ lấy xác Vương Thị lang.
Viên quan quản lý nhìn thấy lệnh bài, không nói hai lời, lấy chìa khóa dẫn họ đến nơi để xác.
Đại thái giám sắc mặt không tốt: "Không thể sai người mang đến sao? Còn bắt chúng ta tự mình đến lấy."
Viên quan quản lý nói đùa một câu: "Lấy thì không lấy được đâu, nhưng các vị có thể bưng đi."
“Cái gì?"
Viên quan nhìn sang thị vệ: "Ngươi chưa nói với công công à?"
Công công mặt cắt không còn giọt máu: "Ta nghe nói rồi, Vương Thị lang bị lột da... Các người với Vương Thị lang cũng coi như đồng liêu một thời gian, sao không thu dọn cho ông ấy tử tế chút. Để ông ấy da thịt tách rời mãi thế, thật là..."
Viên quan nhìn sang thị vệ, thị vệ chắp tay: "Làm phiền rồi, lát nữa ta sẽ giải thích kỹ với công công."
Viên quan đi vào, một lúc sau ôm hai cái hũ không lớn lắm đi ra: "Nào, Vương Thị lang đều ở trong này cả, không thích ôm thì dùng khay bưng cũng được."
Công công: "..."
Ông ta muốn ngất xỉu, nhưng viên quan kia vẫn cứ thao thao bất tuyệt.
"Xương cốt chỉ còn lại vài mẩu, máu thịt cũng tan gần hết, thu dọn là không thu dọn được rồi, nhưng đầu ông ấy vẫn còn, công công có thể..."
Ta không thể!
Công công quay người nôn thốc nôn tháo.
...
Trên đường về, công công đương nhiên tránh xa hai cái hũ kia càng xa càng tốt, ông ta thì thầm hỏi thị vệ: "Từ thống lĩnh, tên tặc nhân kia rốt cuộc đã nói gì với Bệ hạ, mà khiến Bệ hạ giận cá chém thớt sang cả Dung phi nương nương thế?"
Tặc nhân giếc Vương Thị lang dã man như vậy, rõ ràng là thâm thù đại hận. Tuy nhiên là Đại thái giám bên cạnh Bệ hạ, Phúc công công trước đó không để tâm lắm. Dung phi rất có thủ đoạn, lại trẻ đẹp, địa vị sẽ không bị ảnh hưởng gì, biết đâu Hoàng đế còn thương xót bà ta mất ca ca thảm thương mà ban thêm ân sủng.
Nhưng ý tứ vừa rồi của Bệ hạ rõ ràng là chán ghét Dung phi. Trong cái hoàng cung này mà mất đi sự sủng ái của Hoàng đế, Dung phi còn có thể sống tốt được sao?
Ông ta phải cẩn thận hơn, không thể đi vào vết xe đổ của Dung phi.
Từ thống lĩnh đương nhiên không trả lời, chỉ nói: "Thánh ý khó dò, chúng ta làm sao dám đoán bừa."
"Phải, phải." Phúc công công thầm nghĩ, xem ra đúng là tặc nhân đã nói gì đó.
...
Lại nói Dung phi nhìn thấy ca ca được bưng vào thì không chịu nổi nữa, đầu tiên là khóc ngất đi, sau đó nôn thốc nôn tháo cả buổi, giằng co đến nửa đêm mới chợp mắt được một lúc thì lại mơ thấy ca ca mà giật mình tỉnh giấc.
Ngày hôm sau, bà ta gắng gượng chút sức lực còn lại, sai người trang điểm, đến quỳ ngoài thư phòng của Hoàng đế.
Một lúc sau, Phúc công công đi ra: "Dung phi nương nương, người làm gì vậy? Bệ hạ đang lo nghĩ quốc sự, người mau về đi."
Bà ta dập đầu xuống đất, cao giọng nói: “Cầu xin Bệ hạ giải oan cho ca ca thần thiếp!"
Phúc công công vừa định mở miệng khuyên, bà ta lại hét to hơn: “Cầu xin Bệ hạ giải oan cho ca ca thần thiếp!"
...
Ở một diễn biến khác, Khổng Linh Chi vừa đến nhà ở kinh thành thì quan viên Hình bộ đã tìm đến cửa.
Cô khách sáo mời người vào nhà, dâng trà.
"Khổng thần y mới vào kinh, lẽ ra không nên vội vàng đến làm phiền thế này, chỉ là vụ án này cần phải nói cho Khổng thần y biết."
"Ta đến đây cũng là vì việc này, nói là làm phiền thì là ta làm phiền đại nhân mới đúng. Ngài cứ nói, cần ta làm gì cứ việc mở lời."
Thực ra vụ án này đã sớm thẩm vấn rõ ràng rồi, quan viên Hình bộ đến cũng không phải để nói về vụ án, mà là Bệ hạ muốn gặp Khổng Linh Chi, quan viên phải đến thông báo trước, tránh để cô đến lúc đó chọc giận Bệ hạ.
Nói chứ nếu cô mà nổi cơn bướng bỉnh lên, Bệ hạ chẳng lẽ sai người chém cô? Đại tông sư đấy, dễ chém thế sao?
Không chém thì mặt mũi Bệ hạ để đâu?
Cho nên nói rõ trước, đến lúc đó hòa khí giải quyết mọi chuyện là tốt nhất.
Nhưng trước mắt đương nhiên vẫn phải nói về vụ án.
"Hôm đó nhận được tin báo án, đến nhà Vương đại nhân, chúng ta ai nấy đều sợ hết hồn."
,