"Sao lại nói thế. Mấy năm nay ta cứ vùi đầu dạy học, chẳng ngờ trong chốn giang hồ lại có nhiều vị hào kiệt trượng nghĩa như vậy, vì chuyện của học trò ta mà chạy vạy khắp nơi. Ngược lại là ta, cảm thấy thật hổ thẹn trước sự ưu ái của mọi người, không biết phải báo đáp thế nào cho phải."
Gia chủ Vương gia cười nói: "Với bản lĩnh của Khổng thần y, chẳng lẽ còn sợ không có cơ hội báo đáp? Trên đời này ai dám bảo đảm cả đời mình không ốm đau bệnh tật, mà hễ đã mắc bệnh thì sao có thể không tìm đến thần y chẩn trị cho được."
Những lời xã giao này khiến ai nấy đều vui vẻ, chỉ có Thường Nguyên Lệnh là liếc nhìn Khổng Linh Chi thêm vài lần.
Thấy hắn cứ nhìn chằm chằm Khổng Linh Chi, Vương gia chủ cố ý trêu chọc: "Nguyên Lệnh có điều chi muốn nói riêng với Khổng thần y chăng? Có cần ta ra ngoài đi dạo một chút không?"
"Bá phụ cứ trêu chọc cháu." Thường Nguyên Lệnh đường hoàng quan sát Khổng Linh Chi, đáp: "Chỉ là thấy Khổng thần y so với nhiều năm trước đã thay đổi quá nhiều."
"Ha ha ha! Đó là chuyện đương nhiên, Khổng thần y cũng sắp đến tuổi tam tuần rồi, làm sao còn giống như thời tuổi trăng tròn cập kê được nữa?"
"Không phải, dung mạo Khổng thần y còn xuất sắc hơn xưa, ý ta là tính tình thay đổi có chút lớn." Hắn tiếp lời, giọng nửa đùa nửa thật nhắc lại chuyện Khổng Linh Chi mỉa mai hắn ngày trước: "Nhớ năm đó, chỉ với một cái miệng lợi hại, cô đã khiến nha hoàn trong viện của ta khóc hết cả lượt."
"Ha ha ha! Đó là nhuệ khí thiếu niên! Giờ Khổng thần y đã là người đứng đầu một phái, sao có thể cứ mãi nhảy nhót lung tung như quá khứ được."
Khổng Linh Chi chỉ mỉm cười không đáp.
Hàn huyên cũng đã hòm hòm, giờ là lúc vào chuyện chính.
"Đứa nhỏ Vương Mai kia à..." Vương gia chủ thở dài một hơi trước tiên: “Chung quy cũng là do nó năm xưa làm sai, nay bị người ta tìm đến cửa báo thù, chúng ta biết làm sao được. Trước kia ta đã nhắc nhở nó, bảo nó đừng vì có muội muội là sủng phi mà quá mức trương dương, nhưng nó nào có chịu nghe. Trong triều nó cũng đắc tội không ít người, nếu không nhờ có muội muội được sủng ái, e là đã sớm bị Ngự sử đàn hặc rồi."
Thường Nguyên Lệnh bồi thêm một câu: "Dung phi nương nương tuy được thánh thượng ân sủng nhưng chưa từng kiêu ngạo, chỉ là cô cùng huynh trưởng tình cảm thâm hậu, gần đây lại ốm nặng. Nghe nói mấy ngày nay nương nương ăn uống không vào, khiến Bệ hạ cũng phải lo lắng theo."
"Thân là quan viên triều đình, sao có thể để Bệ hạ phải phiền lòng?" Vương gia chủ hướng về phía hoàng cung chắp tay: “Ta đến đây cũng là muốn hỏi một câu, không biết ý của Khổng thần y thế nào?"
Khổng Linh Chi thở dài: "Haizz, cái đứa nghiệt đồ đó!"
Hai người kia hiểu ý ngay, đã còn gọi một tiếng "đồ đệ", tức là còn muốn cứu người.
"Ta cũng muốn mặc kệ cho nó bị chém đầu quách cho xong, nhưng mà... danh tiếng của thư viện không thể vì một mình nó mà bị liên lụy."
Nói xong, cô lại tự mình thở ngắn than dài, chờ hai người kia ra giá.
Hai người kia nghẹn lời. Ngươi muốn cứu thì nói toạc ra là có thể chi bao nhiêu, cứ ỡm ờ muốn cứu lại như không muốn cứu, rốt cuộc là chịu bỏ ra cái giá nào?
Vương gia chủ và Thường Nguyên Lệnh liếc nhìn nhau, thầm tính toán: "Chữa bệnh ba lần cộng thêm một lời hứa", cái giá này chắc không quá đáng chứ?
Dù sao đó cũng là một mạng người của Vương gia, hơn nữa ông ta còn có thể nhân tiện đưa đứa bé Vương Liên Anh kia về lại gia tộc. Có tầng quan hệ này, Vương gia sẽ kê cao gối mà ngủ.
"Lão phu ỷ già lên mặt chỉ điểm Khổng thần y một câu, muốn cứu đệ tử của ngươi cũng không phải chuyện khó. Nói cho cùng, đứa bé kia mang họ Vương, chuyện giữa nó và chú nó cũng coi như việc nội bộ Vương gia. Chỉ là... trong tộc có vài vị tộc lão chưa chắc đã chịu thông cảm, e là phải tốn chút tâm tư."
Thường Nguyên Lệnh phối hợp nhịp nhàng: "Cháu nhớ Lục gia gia sức khỏe không được tốt, nếu Khổng thần y có thể chữa khỏi bệnh cho ông ấy, chắc ông ấy sẽ châm chước."
"Chỉ một mình ông ấy thì không đủ đâu, trong tộc còn vài người thân thiết với ta, ta bỏ cái mặt già này ra thuyết phục chắc cũng xuôi, cùng lắm thì ta đi quỳ từ đường là được." Ông ta cười khổ: “Ngoài ra, còn cần thêm ba vị tộc lão khác đồng ý nữa."
Khổng Linh Chi đã nhận được báo giá của đối phương.
Đừng nhìn ông ta nói chuyện đầy nghĩa khí, cô đã cho các tộc lão lợi ích rồi, chẳng lẽ lại không cho vị gia chủ đang "lao tâm khổ tứ" này chút gì?
Ra tay chữa bệnh ba lần, cộng thêm việc cô - một vị Đại Tông Sư - phải làm cho Vương gia chủ một việc.
"Không biết phía Bệ hạ..." Liệu Hoàng đế có vì không nhận được lợi ích mà cố tình không thả người hay không?
"Vương gia cũng có vài người bạn tốt, Dung phi cũng là người Vương gia, đây là chuyện lớn của cả tộc, tự nhiên sẽ khuyên bảo Dung phi hồi tâm chuyển ý, dưỡng cho tốt thân thể." Yên tâm đi, sắp xếp ổn thỏa cho ngươi cả rồi.
Khổng Linh Chi đứng dậy, cung kính hành lễ. Vương gia chủ nghiêng người tránh đi, không dám nhận hết lễ của cô, ngược lại còn nhiệt tình đỡ lấy tay cô: "Khổng thần y không thể làm thế, sau này lão hủ nói không chừng còn phải cầu đến cửa Khổng thần y, làm thế này chẳng phải tổn thọ lão hủ sao."
"Đa tạ Vương bá phụ khoan dung độ lượng!"
"Đâu có đâu có! Ngươi đã gọi ta một tiếng bá phụ, thì chuyện này chính là chuyện nhà mình. Yên tâm đi, con bé Liên Anh là đứa có phúc, ngày lành của nó còn ở phía sau."
...
Lúc ra về, Thường Nguyên Lệnh vẫn tìm cơ hội nói riêng với Khổng Linh Chi vài câu.
"Từ biệt nhiều năm, Khổng thần y đã khác xưa rồi."
"Phải, năm đó tuổi trẻ khí thịnh không hiểu chuyện, nếu có chỗ nào đắc tội, mong được bao dung."
Thường Nguyên Lệnh cười khổ, Khổng Linh Chi của hiện tại dù có tỏ ra khiêm tốn cũng chẳng hề mang lại cảm giác giả tạo, bởi vì cô đã là Đại Tông Sư rồi. Người thường đứng trước mặt cô, được cô liếc mắt một cái đã là vinh hạnh, vậy mà cô cũng chịu hạ mình, khách khí với hai người bọn họ đến thế.
Nhưng trong lòng Thường Nguyên Lệnh vẫn thấy không thoải mái.
Trước kia Khổng Linh Chi lật bàn, hắn hòa nhã tiễn khách; hôm nay đối phương hòa nhã nói chuyện với hắn, cảnh tượng này sao mà giống nhau đến thế, chỉ là thân phận đã hoán đổi vị trí.
Trong lòng hắn có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng câu thốt ra lại là: "Tại sao không xóa vết sẹo trên mặt đi?"
Câu hỏi này Khổng Linh Chi đã trả lời vô số lần rồi.
Lần này cô nghĩ ra một lý do mới mẻ hơn: "Ta đã là Đại Tông Sư rồi, vết sẹo này có hay không, đối với ta mà nói có gì khác biệt sao?"
"Sao lại không? Ai lại muốn trên mặt mình mang một vết sẹo lớn thế kia chứ?"
"Ta này, ta muốn." Khổng Linh Chi sờ sờ lên mặt: “Nó theo ta bao nhiêu năm nay, ta còn thấy luyến tiếc nó đấy, chi bằng cứ giữ lại đi."
"Cô... có phải trong lòng vẫn còn nghĩ đến người đã làm cô bị thương năm đó?"
"Vết thương này là do cành cây quẹt phải."
"Chẳng lẽ không phải vì cứu vị Vương công tử kia?" Thường Nguyên Lệnh buột miệng thốt ra những lời trong lòng: “Nghe nói Vương công tử bao năm nay vẫn chưa cưới vợ, chẳng lẽ hắn đang đợi cô?"
Khổng Linh Chi không nhịn được, ném cho hắn một ánh nhìn quái dị.
Người anh em, cậu bị làm sao thế? Ta vẫn thích cái dáng vẻ kiêu ngạo bất tuân trước kia của cậu hơn đấy.
"Xin lỗi." Thường Nguyên Lệnh thở hắt ra một hơi: “Thất lễ rồi, ta không nên hỏi những chuyện này. Chỉ là năm đó ta đối với cô... Thôi bỏ đi, cô giờ đã là Đại Tông Sư, vẫn là không nên để cô nghe những lời này thì hơn."
Khổng Linh Chi: →_→
"Cái tật xấu này của cậu bao nhiêu năm rồi vẫn không sửa được à?"
"Hả?"
"Cái tật nói chuyện cứ ấp a ấp úng, nói một nửa nuốt một nửa ấy."
Thường Nguyên Lệnh: "..."
"Bớt lo chuyện người khác, quản tốt bản thân mình đi. Ta bao năm nay không xóa sẹo chính là vì không muốn mấy gã đàn ông vớ vẩn để ý đến mình, không ngờ khẩu vị của cậu lại mặn như thế, ta đã thế này rồi mà cậu vẫn không quên được."
Thường Nguyên Lệnh: Vẫn là cảm giác quen thuộc ấy.
Hắn hít sâu một hơi: "Không biết có thể..."
"Không thể."
"Liệu có được..." Đợi ta nói hết đã.
"Không được."
Thường Nguyên Lệnh bó tay toàn tập: "Thôi được rồi, nếu có chỗ nào cần dùng đến ta cứ nói một tiếng, dù dầu sôi lửa bỏng ta cũng sẽ tới."
...
,