Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3176 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 513: Bài Thơ “Có Mùi"

❊ ❊ ❊

Vương Thị lang chết thảm. Theo khám nghiệm của ngỗ tác, ông ta bị người đánh thuốc mê khi còn sống, ý thức vẫn còn nhưng thân thể không cử động được, cũng không nói được.

Sau đó hung thủ khắc lên lưng ông ta một bài thơ. Bài thơ này do chính ông ta sáng tác trong một buổi thi hội, vô cùng đắc ý, thường xuyên ngâm nga. Sau khi muội muội trở thành Dung phi, bài thơ này cũng được lưu truyền ra ngoài, nhận được không ít lời khen ngợi.

[Vô hoa vô quả dã vô hương, Lạc nhập nê trần hòa tiến tường. Đông phong hữu ý mạc xuy thụ, Hoàn tống dã thảo kiến thiên quang.]

(ý là Không hoa không quả cũng chẳng hương, Rơi xuống bùn nhơ trộn với tường. Gió đông có ý đừng thổi cây, Còn đưa cỏ dại thấy ánh dương.)

Quan viên Hình bộ đọc lại bài thơ này một lần: "Từ khi Vương Thị lang chết, mọi người đều không dám đọc bài thơ này nữa, có người còn bảo ông ta chết chính vì bài thơ này."

Khổng Linh Chi gật đầu: "Bài thơ này khá có khí phách và tài tình, viết không tệ."

"Nhưng hung thủ giếc Vương Thị lang đã sửa lại vài chữ. 'Vô hoa vô quả tự vô hương, lạc nhập phấn nê hòa tiến tường, đông phong hữu ý mạc văn thụ, khứu tống dã thảo kiến thiên quang'."

(Ý là: Không hoa không quả tự không hương, Rơi vào hố phân trộn với tường. Gió đông có ý đừng ngửi cây, Ngửi đưa cỏ dại thấy ánh dương. Chú thích: Chữ "nê" trong bài gốc là bùn đất, sửa thành "phấn nê" là bùn phân. Chữ "xuy" là thổi, sửa thành "văn" là ngửi (nghe), chữ "khứu" cũng là ngửi.)

Cả bài thơ lập tức "bốc mùi", đọc lên thôi cũng thấy có mùi đặc biệt, lại còn khiến người ta không nhịn được suy nghĩ tại sao cỏ dại lại không thấy ánh dương, là vì bị phân lấp mất rồi sao? Càng nghĩ càng thấy “Có mùi".

Khổng Linh Chi: "..."

Cái trò sửa mỗi câu một chữ làm thay đổi hoàn toàn ý nghĩa bài thơ này, trong thư viện từng chơi rồi.

Quan viên Hình bộ theo bản năng sờ mũi, rồi nói tiếp: “Cô ta khắc chữ xong, khi Vương đại nhân còn sống sờ sờ đã lột toàn bộ da lưng, sau đó đổ thuốc độc vào miệng Vương đại nhân, rồi rắc thuốc độc lên vết thương. Loại độc đó có thể làm tan chảy da thịt, đến cả xương cũng tan."

Nói đoạn, ông ta nhìn Khổng Linh Chi một cái.

“Chúng ta làm nghề y, đôi khi để loại bỏ thịt thối ở vết thương, khó tránh khỏi dùng một số loại thuốc đặc biệt." Khổng Linh Chi cố gắng giải thích.

"Vương đại nhân bị đau đến chết. Đợi ông ta chết hẳn, hung thủ dọn dẹp hiện trường sạch sẽ, không để lại chút dấu vết nào."

Khổng Linh Chi: “Cái này... Trẻ con ở thư viện chúng ta từ nhỏ đã tự mình dọn dẹp vệ sinh, có lẽ là sạch sẽ hơn người thường chút."

"Sau đó thì không có gì đáng nói nữa. Ta kể thêm về việc cô ta làm thế nào lẻn vào nhà Vương đại nhân nhé. Cô ta giả làm côn đồ giang hồ vào kinh, sau đó làm xà phòng bán kiếm chút tiền."

Khổng Linh Chi vội nói: "Bí kíp làm xà phòng đã sớm bị lộ ra ngoài rồi, rất nhiều người biết làm. Ở kinh thành chẳng phải cũng có xưởng làm xà phòng sao? Nghe nói xà phòng thơm của cửa hàng son phấn lớn nhất bán chạy lắm mà."

“Có chút tiền, cô ta thuê nhà, tìm cơ hội tiếp cận Vương đại nhân. Vừa khéo có hôm Vương đại nhân định mua một món đồ cổ, đồ cổ đó là giả, người ta cố tình gài bẫy lừa tiền Vương đại nhân. Cô ta vạch trần chuyện này giúp Vương đại nhân, vì thế mà bị trả thù."

Khổng Linh Chi: “Cái này... Chống hàng giả, trách nhiệm của mọi người mà?"

"Nhưng cũng nhờ đó mà được Vương đại nhân thưởng thức, đưa cô ta về nhà, sắp xếp cho công việc quản sự nhỏ. Cô ta cũng nhẫn nhịn giỏi thật, nhịn suốt ba năm mới ra tay. Vương đại nhân có lẽ cũng không ngờ cô ta nhịn giỏi thế, dần dần lơ là cảnh giác với cô ta."

Khổng Linh Chi: "..." Mình có nên nói gì đó không nhỉ?

“Cô ta rất thông minh, biết Vương đại nhân vừa chết thì tất cả nha hoàn người hầu đều bị điều tra nghiêm ngặt, nên trước đó một năm đã bắt đầu bố cục, khiến Vương đại nhân gả cô ta đi." Quan viên ngừng một chút: “Vương đại nhân còn có chút không nỡ bỏ người quản sự tâm đầu ý hợp này, muốn nạp cô ta làm thiếp. Cô ta lanh lợi tiết lộ ý định của Vương đại nhân cho chủ mẫu đương gia. Chủ mẫu nhân lúc Vương đại nhân ra ngoài, trực tiếp gả cô ta đi. Tất nhiên, người cưới cô ta cũng là quân cờ cô ta chuẩn bị từ sớm."

Khổng Linh Chi: →_→ Ông nhìn ta làm gì? Ta thực sự không biết nói gì đâu.

“Cô ta lại đợi thêm một năm nữa, mới lén lẻn vào nhà Vương đại nhân. Cô ta biết chủ mẫu đương gia cứ đến tháng này là phải lên chùa ở vài ngày cầu phúc cho trưởng bối. Nha hoàn thân cận bên cạnh chủ mẫu cũng đi theo hầu hạ, Vương đại nhân còn phái hai thị vệ và phu xe đi theo, đây là lúc người trong nhà Vương đại nhân ít nhất. Tiếp đó là ra tay, giếc người, thần không biết quỷ không hay rời đi."

Khổng Linh Chi: "Vị đại nhân này..."

"Lão hủ họ Triệu."

"À, Triệu đại nhân, ngài tin ta đi, thư viện chúng ta thực sự không dạy giếc người, càng không dạy hủy thi diệt tích."

Triệu đại nhân không trả lời, chỉ nói tiếp: "Thi thể Vương đại nhân đến chập tối ngày hôm sau mới được phát hiện, hiện trường không để lại dấu vết gì, cứ như ác quỷ làm vậy. Hôm đó hung thủ còn đường hoàng đi chợ mua thức ăn, nghe tin vụ án mạng còn đi theo đám đông đến cửa nhà Vương đại nhân hóng chuyện. Có thể thấy tâm lý vững vàng đến mức nào."

Khổng Linh Chi: “Cái này, học y mà, ngày thường nhìn quen máu thịt, xương cốt, không sợ hãi cũng là thường tình."

Triệu đại nhân vẫn không tỏ thái độ gì: “Chúng ta tìm được hung thủ cũng có chút thắc mắc làm sao hung thủ làm được tỉ mỉ đến thế. Sau đó mới biết học sinh này của Khổng thần y đã thi đỗ vào trường trung học do cô xây dựng, lẽ ra cũng có thể thi đỗ đại học, nhưng cô ta bỏ cuộc, thuê người giả làm phú thương nhận cô ta làm con nuôi, sau đó rời khỏi thư viện, không bao giờ gặp lại bạn bè thầy cô cũ nữa."

Cô ta thậm chí còn không viết một bức thư nào về, nếu không phải túng thiếu quá phải làm xà phòng bán, chưa chắc đã tra ra được quan hệ giữa cô ta và Khổng Linh Chi.

"Ta có một thắc mắc..."

"Thật sự không dạy mấy cái này, ta cũng không biết sao nó biết làm."

"Không phải cái này." Triệu đại nhân có chút bất lực: “Ta muốn biết, mỗi đứa trẻ trong thư viện đều có bản lĩnh như cô ta sao?"

"Khụ khụ, đương nhiên là không thể. Mỗi người thiên phú và sở thích khác nhau, có đứa thích kiếm tiền, có đứa thích luyện võ."

"Vậy cứ lấy tiêu chuẩn cô ta có thể thi đỗ vào cái đại học gì đó của Khổng thần y đi, không biết năm của cô ta, đại học của Khổng thần y tuyển mấy người?"

"Ba người! Ba người đó đều một lòng chữa bệnh cứu người, dạo trước còn đi nghiên cứu cách chăm sóc bò mẹ sau sinh, có luận văn làm chứng!"

"Thế năm thứ hai? Tuyển mấy người?"

"... Năm người."

"Năm thứ ba?"

"... Mười người, sau này mỗi năm tất cả các thư viện cộng lại chỉ tuyển mười người vào đại học."

Triệu đại nhân:... Vậy là những người giống Khổng Liên còn có ít nhất vài chục người nữa? Hơn nữa mỗi năm lại tăng thêm mười người?

"Ta còn một thắc mắc nữa, cô ta chưa học... đại học, mà đã như vậy, không biết sinh viên đại học của cô, lại là nhân tài bậc nào?"

Khổng Linh Chi: "Bọn họ thực sự không biết mấy cái này đâu. Ta bảo bọn họ đi hái thuốc, tìm hiểu môi trường sinh trưởng của dược liệu, bọn họ còn tự làm mình ngã gãy chân được cơ mà."

Ở đây xin điểm danh Bối Tứ Nương, cái cô chân ngắn, ăn cũng không ít mà người chẳng cao lên tí nào, kiến thức lý thuyết thì đỉnh của chóp, nhưng cứ đến thực hành là lóng ngóng.

“Cho nên cái học sinh ngã gãy chân của cô, cũng biết pha chế thuốc độc làm tan xương sao?"

"..."

Triệu đại nhân: "Hiểu rồi."

Không gian chìm vào im lặng.

Khổng Linh Chi tự tay châm thêm trà cho Triệu đại nhân, hỏi: "Ngài nói nhiều như vậy, ta cũng hiểu đại khái rồi. Có thể nói thêm cho ta biết, tại sao hung thủ phải giếc Vương đại nhân không? Không biết là thù oán thế nào mà khiến hung thủ có hành vi táng tận lương tâm đến thế?"

“Chuyện này phải kể từ hơn hai mươi năm trước, khi đó Vương đại nhân vẫn chỉ là một thư sinh bình thường, tuy học hành không tệ nhưng vì thân phận con vợ lẽ, luôn bị coi thường, đến hạ nhân cũng có thể tùy ý bắt nạt ông ta."

...

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.