Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Lượt đọc: 3176 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 508: Thua Làm Công Không Lương, Thắng Làm Gấp Đôi

❊ ❊ ❊

"Sao có thể thế được?" Khổng Linh Chi ngạc nhiên nhìn các cô: “Đề tài là để các em làm lúc rảnh rỗi. Đây là danh sách sách các em phải đọc trong hai tháng này, đọc xong mỗi cuốn phải viết cảm nhận nộp lên. Ngoài ra, khi cô phẫu thuật có thể sẽ gọi các em đến làm trợ lý, gặp ca bệnh khó cũng sẽ gọi các em, thỉnh thoảng các em còn phải dạy thay cho giáo viên, bệnh viện bận quá các em cũng phải sang đó trực thay."

Ba người: "..."

"Tất nhiên, cô cũng không phải người bóc lột sức lao động, mỗi tháng các em được bao ăn ở, có trợ cấp hai lượng bạc, chi phí đi lại hai lượng bạc. Dạy thay tính tiền riêng theo tiết, trực bệnh viện tính tiền theo ngày. Ngoài ra, các em còn có thể xin kinh phí nghiên cứu khoa học."

Phùng Tam Nguyệt: "Kinh phí bao nhiêu ạ?"

Bối Tứ Nương: "Xin thế nào ạ?"

“Là các em tự có đề tài gì muốn nghiên cứu, có thể nộp lên để cô duyệt. Duyệt xong sẽ cấp một khoản kinh phí cho các em nghiên cứu, nhớ là lúc nộp phải có dự trù kinh phí."

Đợi các cô tiếp thu xong xuôi, Khổng Linh Chi hỏi: “Còn thắc mắc gì không?"

"Không ạ."

"Vậy thì, tiết hai buổi sáng nay của lớp hai trung học, ai trong các em đi dạy thay giúp cô?"

Ba người nhìn nhau, Chương Tầm Thiện bước ra.

"Tốt, các em có thể đi được rồi."

...

Ra khỏi thư phòng của cô giáo, Bối Tứ Nương chợt lên tiếng: "Ta cảm thấy tuy chúng ta lần đầu học đại học, nhưng cô giáo cũng là lần đầu dạy đại học..."

Nên có khi nào cô giáo cũng chẳng biết dạy thế nào, cứ tìm bừa việc cho các cô làm không?

Chương Tầm Thiện: "Ta không nghĩ vậy. Cô giáo đã mở đại học, chắc chắn trong lòng đã có tính toán, sao có thể nước đến chân mới nhảy."

Phùng Tam Nguyệt: "Ta cứ tưởng đại học là ngày ngày theo sau cô giáo học tập, không ngờ lại phải đi dạy thay."

Bối Tứ Nương: "Ta tưởng thi đỗ đại học địa vị sẽ tăng lên, sao cảm giác địa vị lại tụt xuống thế này..."

Chương Tầm Thiện an ủi hai bạn: "Đừng nghĩ nhiều, cô bảo làm gì thì làm nấy, mau nghĩ xem cái đề tài này làm thế nào đi."

Nhắc đến chuyện này, hai người kia cũng xốc lại tinh thần.

"Đã là nghiên cứu bệnh thường gặp mùa xuân, thì chắc chắn phải đi đây đi đó, đến các thôn làng, thị trấn, làm điều tra thống kê."

“Chúng ta có ba người, có thể chia nhau đi các nơi khác nhau, sau đó chia sẻ kết quả thống kê."

"Được!"

“Còn phải đi tra cứu sách vở, rồi xin hộ viện đi cùng nữa."

...

Hôm nay thư viện của Khổng Linh Chi đón một nhóm người từ xa đến, chuyên để thách đấu với cô.

Không phải thách đấu y thuật, mà là thách đấu võ công.

Cũng chẳng biết kẻ nào ngứa mồm đi rêu rao bên ngoài là võ công cô cao cường, đã đạt đến cảnh giới Tông sư, thế là người trong giang hồ tìm tới cửa.

Khổng Linh Chi liếc nhìn Lục Nhân đang cải trang thành người thường, đối phương quay mặt đi giả vờ nhìn con sâu dưới đất.

Là cái tên ngứa mồm này.

"Nghe danh Khổng thần y võ công cái thế, chúng ta đặc biệt đến thách đấu, điểm đến là dừng."

Khổng Linh Chi mỉm cười: “Các vị cũng biết ta rất bận, thực sự không rảnh... Muốn thách đấu với ta cũng không phải không được, chỉ là ta có một số điều kiện."

"Xin cứ nói!"

"Vào cửa nộp trước mười lượng bạc, tiền này ta dùng để thuê người dạy thay, dù sao chấp nhận thách đấu cũng làm lỡ dở thời gian ta dạy học sinh."

Mấy người này cũng chẳng thiếu chút tiền ấy, gật đầu đồng ý.

"Điều thứ hai, tỷ võ thua ta, phải làm công không lương ở thư viện ba tháng, bao ăn ở."

Yêu cầu này... cũng hợp lý, dù sao thắng thua cũng phải có chút tiền đặt cược.

"Điều thứ ba, tỷ võ thắng ta, phải làm công không lương ở thư viện một năm, bao ăn ở."

“Cái gì? Sao thắng lại phải làm việc lâu hơn?"

Sai sai, thắng dù không có thưởng thì cũng không nên bị phạt chứ.

Khổng Linh Chi vẫn giữ nụ cười trên môi: "Bởi vì ngoài là võ giả, ta còn là một thần y. Tỷ võ thua xong có thể sinh ra ngoại thương, nội thương, tâm thương, những thứ này đều ảnh hưởng đến việc ta dạy học và chữa bệnh cứu người. Chỉ bắt các vị làm việc một năm đã là khoan dung lắm rồi, bởi vì với y thuật của ta, dù chỉ xước chút da cũng là tổn thất to lớn của giang hồ."

Mấy người kia: "..."

Tự nhiên không muốn tỷ thí nữa.

Nhưng đến cũng đến rồi, không thể cứ thế cụp đuôi ra về. Tuy thắng phải làm không công một năm, nhưng đánh bại một Tông sư sẽ mang lại danh tiếng cực lớn, sau này mở võ quán hay làm gì cũng có cái để khoe.

“Chúng ta đồng ý, bao giờ bắt đầu? Tỷ thí thế nào?"

"Bây giờ, ngay tại đây." Khổng Linh Chi bước lên một bước, bày ra tư thế. Các hộ viện cũng lùi ra xa, đứng xung quanh quan sát, nếu mấy người này giở trò ám muội, họ sẽ kịp thời ra tay bắt giữ, không thể để họ làm Khổng sơn trưởng bị thương.

Không ngoài dự đoán, mấy người kia chưa đến gần Khổng Linh Chi trong vòng ba thước đã bị điện giật ngất xỉu. Người của thư viện khiêng họ xuống, đợi họ tỉnh lại thì bắt đầu làm việc không công cho thư viện.

Khổng Linh Chi giờ đây không còn là mười vạn vôn bình thường nữa, mà là mười vạn vôn siêu cấp tiến hóa. Phóng điện từ xa, lật tay là cực dương, úp tay là cực âm, sấm sét như đồ chơi trong tay cô.

Mọi người đã lâu không thấy cô ra tay, đột nhiên thấy cảnh này không khỏi há hốc mồm kinh ngạc.

Ngay cả Du Bách Thảo cũng đến hỏi cô: “Công phu này của cô tiến bộ có phải nhanh quá không?" Mới luyện được bao nhiêu năm chứ?

Khổng Linh Chi đã sớm biên sẵn câu chuyện cho mình.

"Thời hạn mười năm đã đến, Long Vương ta cũng nên quy vị rồi."

Du Bách Thảo:... Cái mở đầu này, lại định lừa gạt người già đây.

Mắt mọi người xung quanh sáng rực, lén lút nhìn về phía bên này, tai dựng lên như tai thỏ, chỉ đợi nghe cô tiết lộ bí quyết luyện võ.

“Chưởng môn tông môn chúng ta danh hiệu là Long Vương."

Mọi người gật gù, có thể hiểu được, nội lực như sấm sét thế kia, tự phong Long Vương là quá bình thường, gặp kẻ nào kiêu ngạo hơn, khéo tự phong Tứ Phương Thiên Đế ấy chứ.

"Nhưng mỗi đời Long Vương muốn lên ngôi cao đều phải đối mặt với một thử thách gian nan. Những tiền bối ta nhắc đến trước đây đều là những người từng ngồi lên vị trí này, nên mới lưu danh hậu thế. Còn những người không vượt qua được thử thách, cuối cùng đều có kết cục vô danh mà chết."

"Mỗi người đối mặt với thử thách khác nhau, thử thách của ta là Người Vô Diện."

Mọi người: "???" Hả? Nghe chả liên quan gì đến Long Vương cả.

"Về câu chuyện Người Vô Diện, mọi người có thể xem phụ san báo chí Đại Vĩnh kỳ thứ 15."

Lục Nhân: Đó là bài cô gửi đăng, mỗi tờ bán ra cô đều được chia tiền.

"Thử thách này là nếu ta có thể tìm lại tên mình trong vòng ba ngày, ta sẽ được sống. Nếu ta có thể trong vòng một năm tự sáng tạo ra nội công cùng nguồn gốc với môn phái, và trong vòng mười năm luyện đến đại thành, thì có thể lên ngôi Long Vương. Lúc đó ta quên mất tên họ, thân phận, gia đình, quên hết mọi thứ thuộc về mình, ngơ ngơ ngác ngác như một vong linh... Ngày đầu tiên, ta nhớ lại người mẹ sinh ra ta; ngày thứ hai, ta nhớ lại họ của mình; ngày thứ ba, ta..."

Khổng Linh Chi dừng lại: "Ây da, sắp đến giờ vào lớp rồi. Muốn biết diễn biến tiếp theo, mọi người có thể đón đọc phụ san báo chí Đại Vĩnh kỳ mới nhất tháng này, phát hành sau năm ngày nữa."

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.