Khổng Liên lí nhí: "Nhưng em không muốn cô giáo nợ ân tình người ta."
"Biết ngay em sẽ nói thế mà. Cô giáo em bảo ta chuyển lời, nợ nần chưa chắc đã là chuyện xấu. Cô ấy nợ Hoàng đế một ân tình lớn như thế, Hoàng đế chẳng lẽ còn giếc cô ấy sao? Cho dù cô ấy có chỗ nào chọc giận Hoàng đế, Hoàng đế cũng phải đợi cô ấy trả xong nợ ân tình rồi mới động thủ. Thời buổi này, con nợ mới là tổ phụ."
Khổng Liên làm mọi việc đều rất hoàn hảo, ngay cả Lục Nhân tự mình ra tay cũng chưa chắc làm được đến thế.
Nhưng cô rốt cuộc vẫn còn nhỏ, lại luôn học trong thư viện, không hiểu trên đời này có rất nhiều chuyện không cần chứng cứ.
Hoàng đế đã nhận định ai có tội, thì "khẩu cung" đã điểm chỉ tự nhiên sẽ được dâng lên.
Khổng Liên: "..."
Cô giáo không lừa em chứ?
Cô quyết định: "Em muốn đi theo cô giáo! Em không còn người thân, thù cũng báo xong rồi, sau này em muốn mãi mãi ở bên cạnh cô giáo, cả đời không xa rời cô giáo."
Lục Nhân: "Không được!"
“Cái gì ạ?"
"Người có thể cả đời không xa rời cô giáo em chỉ có ta thôi! Đám học sinh các người học xong thì mau cút đi, đừng làm phiền ta và cô giáo em."
Khổng Liên: "Thế em mỗi năm đi thăm cô giáo chắc được chứ? Thầy dù có thành thân với cô giáo cũng không thể ngăn cản học sinh thăm thầy cô được."
Nhát dao này đâm trúng tim đen Lục Nhân.
Thành thân? Khổng Linh Chi sắp ba mươi rồi, cô ấy có tí ý định thành thân nào đâu? Cô ấy giờ đã là Đại tông sư, ai còn ép được cô ấy thành thân?
Hắn chỉ sợ mình đến chết cũng không được chuyển chính thức, xuống suối vàng bị người ta cười nhạo là không danh không phận.
Lục Nhân không trả lời, bỏ đi thẳng.
Khổng Liên đứng một lúc rồi quay về chỗ nằm.
Không lâu sau, lại có người đến. Người này trông quen quen, hình như là người kiểm tra lưng cô trước đó.
"Ta tên là Xuân Nương, Đường chủ của Lục Đường. Ta biết ngươi cứ cứng đầu là vì không muốn làm phiền cô giáo, ta có một cách hay, ngươi gia nhập Lục Đường đi. Trong Lục Đường cũng có người phạm trọng tội được ân xá, từ đó ở lại Lục Đường lấy công chuộc tội. Ngươi có chút bản lĩnh, có thể đi con đường này."
Khổng Liên: "Ta trông giống kẻ ngốc lắm sao? Cô giáo ta đã ở bên ngoài dốc sức vớt ta ra rồi, ta gia nhập Lục Đường các cô chẳng phải phí hoài tâm huyết của cô giáo sao?"
Xuân Nương che miệng cười: "Ngươi đúng là ngốc nghếch thật. Ngươi ở trong Lục Đường, ai dám chắc cô giáo ngươi có thể vớt được ngươi ra? Ai biết được thứ cô ấy tốn bao công sức vớt ra không phải là một cái xác?"
Khổng Liên: "..."
Xin lỗi, em biết sai rồi, người kinh thành ai nấy đều thâm sâu khó lường, em nhận thua. Nhưng em không phục, về nhà em sẽ học hành tử tế, sớm muộn có ngày em sống lâu hơn lũ cáo già này, lúc đó em sẽ là người thông minh nhất!
"Đang nghĩ gì thế? Lục Đường cũng không phải nơi đáng sợ gì. Ngươi vào đây bao nhiêu ngày rồi, có ai làm khó dễ ngươi không? Sau này ít nhất đảm bảo ngươi cơm áo không lo, có nhà có đất."
Khổng Liên: “Các cô lương tháng bao nhiêu?"
Xuân Nương: "Không đi làm nhiệm vụ thì một tháng mười lượng, đi làm nhiệm vụ thì có thêm tiền thưởng tùy theo độ khó nhiệm vụ."
"Ăn ở thế nào?"
"Bao ở không bao ăn, muốn ăn gì tự mua."
Khổng Liên lập tức bĩu môi: "Vật giá kinh thành đắt thế nào cô không rõ sao? Mười lượng bạc thì ăn được cái gì?"
“Con ranh con!" Xuân Nương xoa đầu cô: “Ngươi ở nhà Vương Thị lang một tháng có một lượng bạc thôi đấy!"
"Đừng nhắc đến tên phế vật đó." Khổng Liên hừ một tiếng: “Ta tốt nghiệp ba năm trung học, nếu không phải tự bỏ cuộc thì đã học thẳng lên đại học rồi. Bạn học tiểu học của ta, kém nhất cũng làm điều dưỡng trong bệnh viện, lương tháng mười lượng, khá hơn thì thi đỗ quản lý, làm Sơn trưởng, lương tháng còn chưa biết bao nhiêu đâu."
Xuân Nương: "Điều dưỡng bệnh viện làm gì?"
"Thì làm việc vặt, bốc thuốc, sắc thuốc, thu mua dược liệu, việc gì thầy thuốc không làm thì các bạn ấy làm."
"Vất vả quá, Lục Đường chúng ta chỉ cần thỉnh thoảng đi làm nhiệm vụ thôi."
"Thế đi làm nhiệm vụ bị thương có được thanh toán tiền thuốc men không? Có trợ cấp không? Vì nhiệm vụ mà bị thương tàn tật có lo dưỡng lão không?"
Xuân Nương: "..."
"Lớn tuổi không đi làm nhiệm vụ được thì có thể làm giáo quan, dạy dỗ đệ tử mới."
"Bạn học tiểu học của ta thi làm giáo viên, giờ đã làm giáo viên ở trường tiểu học khác rồi, một tháng cũng mười lượng bạc."
Xuân Nương: "..."
Dạy học sinh chắc chắn không vất vả, thế mà cũng được mười lượng sao?
"Thư viện bao ăn bao ở, lễ tết có quà, cuối năm có tiền thưởng."
'Hay là ngươi giới thiệu giúp tỷ, tỷ cũng sang chỗ các ngươi thi cái gì mà quản lý, giáo viên?' Xuân Nương cố nuốt câu này vào trong bụng.
Cô là người của Lục Đường, Lục Đường cứu mạng cô, cho cô cuộc đời mới, sao cô có thể phản bội?
Nhưng mà... bọn họ bao ăn bao ở đấy. Chi tiêu ở kinh thành tốn kém thật sự, lương tháng không đủ tiêu, nếu không phải cô còn có nghề tay trái thì lương tháng chẳng đủ ăn mấy bữa ngon.
Ngoài ăn uống, tiền vải vóc may quần áo cũng đắt, vũ khí cũng tốn kém, đặt làm ám khí riêng phải thêm tiền, ám khí ném ra ít nhất một phần ba không tìm lại được, mỗi lần ném đâu phải ám khí, là tiền cả đấy!
Cô cũng là phụ nữ yêu cái đẹp, ngày thường cũng phải mua ít son phấn chứ. Cô thích đàn ông đẹp, nhưng đàn ông đẹp cũng tốn tiền lắm.
Xuân Nương càng tính càng đau lòng.
Khổng Liên: "Thực ra cô có thể thi làm hộ viện thư viện chúng ta. Bạn học tiểu học của ta thi đỗ hộ viện thực tập, vì bạn ấy còn nhỏ, võ công kém hơn nên chỉ thực tập, mỗi tháng năm lượng bạc. Nhưng giờ chắc bạn ấy thi đỗ hộ viện chính thức rồi, hộ viện là mười lượng, cũng bao ăn bao ở."
Xuân Nương: "Đừng nói nữa! Lục Đường cũng rất tốt..."
Khổng Liên ra hiệu cho cô nói tiếp. Cô nghĩ ngợi: "Nếu ngươi gặp nguy hiểm, huynh đệ Lục Đường sẽ bất chấp tính mạng đi cứu ngươi. Sáu đường khẩu, biết bao nhiêu huynh đệ, giỏi cái gì cũng có, chuyện khó đến mấy trước mặt huynh đệ cũng không thành vấn đề."
"Vậy... các cô cũng có Đại tông sư à?"
Xuân Nương: "..."
Ngươi tưởng Đại tông sư là cải trắng ngoài ruộng à? Muốn có là có?
Trái tim Xuân Nương bị đâm một nhát thật sâu, cô để lại một câu ‘Ngươi suy nghĩ kỹ đi' rồi rời khỏi nơi này.
...
Vương gia không ngoài dự đoán cũng muốn ân tình của Đại tông sư, bèn mời một người trung gian đến thuyết khách.
Người trung gian này cũng là người quen, Thường Nguyên Lệnh ngồi xe lăn.
Đối phương chắp tay hành lễ: "Đã lâu không gặp, phong thái Khổng cô nương vẫn như xưa."
Vương gia gia chủ cười híp mắt: "Nguyên Lệnh quen biết Khổng thần y sao?" Câu này rõ ràng biết rồi còn hỏi, nếu không biết chân Thường Nguyên Lệnh do cô chữa, thì sao ông ta mời Thường Nguyên Lệnh làm trung gian?
"Vương bá phụ chỉ biết chân cháu do Du thần y chữa khỏi, không biết hôm đó Khổng thần y cũng có mặt. Nếu không có Khổng thần y, cháu sao có được ngày hôm nay?"
"Lại có duyên phận như vậy sao?"
Khổng Linh Chi cũng phối hợp đáp lại: "Đâu có, lúc đó ta chỉ là theo Du tiền bối học y thuật, chân Thường công tử chủ yếu do sư phụ chữa, ta chỉ là tiểu đồng bốc thuốc thôi."
"Khổng thần y khiêm tốn rồi." Thường Nguyên Lệnh đôi mắt thâm tình như nước: “Ân tình năm xưa cháu khắc ghi cả đời. Lần này nghe tin học trò Khổng thần y gặp nạn, không mời mà đến, mong Khổng thần y đừng trách cháu nhiều chuyện."
,