1. Ai lấy, thì lấy giúp.
Ai không lấy, thì úp một nơi.
Ai lấy, thì lấy chơi,
Ai không lấy, thì phơi đầu hàng,
2. Ai mà nói dối cùng chồng,
Thì trời giáng hạ cây hồng bờ ao.
3. Ai mà nói dối cùng ai,
Thì trời giáng hạ cây khoai giữa đồng.
4. Ai đem con sáo qua sông,
Cho nên con sáo sổ lồng bay xa.
5. Ai đưa em đến chốn này,
Bên kia thì núi bên này thì sông.
6. Ai trồng cây sen cho nàng ăn quả,
Ai trông cây vả cho nàng hái hoa.
7. Ai rằng ta chẳng khôn này,
Đến khi nói dại, mặt ngay cán tàn.
8. Ai mà phụ nghĩa quên công,
Thì đeo trăm cánh hoa hồng không thơm.
9. Ai ơi chớ lấy học trò,
Dài lưng tốn vải ăn no lại nằm.
Dài lưng đã có võng điều.
Tốn vải đã có áo triều vua ban.
10. Ai có chồng, nói chồng đừng sợ.
Ai có vợ nói vợ đừng ghen,
Tới đây hò hát một đôi phen.
Rạng ngày mai ai về nhà nấy,
Khá dễ ngọn đèn hai tim,
11. Anh tưởng chị có tiền đầy của,
Chị tưởng anh có bạc đầy cong.
12. Anh như tán tía, tàn vàng,
Em như mảnh chiếu rách nhà hàng bỏ quên.
Lạy trời cho cả gió lên,
Cho manh chiếu rách lên trên tàn vàng.
13. Anh về rẫy vợ anh ra,
Con anh thợ dại thì đà có tôi.
Anh đã rẫy vợ anh rồi,
Con anh thơ dại, mặc trời với anh.
14. Anh về rẫy vợ anh ra,
Công nợ em trả, mẹ già em nuôi.
Anh đà rẫy vợ anh rồi,
Công nợ anh trả, anh nuôi mẹ già,
15. Anh chê thuyền thúng chẳng đi,
Anh đi thuyền ván có khi rập rềnh,
Ba chìm bảy nổi lênh đênh.
Em chê thuyền ván chẳng đi
Em đi thuyền thúng có khi rập rềnh,
Có khi đổ ngã, đổ nghiêng.
16. Áo đen không lẽ đen hoài,
Mưa lâu cũng nhạt, nắng hoài cũng phai.
17. Áo mặc chẳng qua khỏi đầu,
Làm sao mày cũng chẳng hầu khỏi ta.
18. Áo vá vai vợ ai không biết,
Áo vá quàng chí quyết vợ anh.
19. Ăn sung ngồi gốc cây sung,
Lấy anh thì lấy, nằm chung không nằm.
20. Ăn trầu thì giở trầu ra,
Một là thuốc độc, hai là mặn vôi.
21. Ba cô mà đứng thong dong,
Tôi lấy cô giữa mất lòng cô bên.
22. Ba đồng một mớ đàn ông.
Đem về mà bỏ vào lồng cho kiến nó tha.
Ba trăm một mụ đàn bà,
Đem về mà trải chiếu hoa cho ngồi.
23. Bán hàng ăn những chũm cau,
Chồng con có biết cơ màu này chăng ?
24. Bánh trăng nhân đường ngon thật là ngon.
Đến cơn đánh đòn đau thật là đau.
25. Bà chết thì thiệt thân bà,
Ông tôi sắp sửa lấy ba nàng hầu.
26. Bà khoe con bà tốt,
Đến tháng mười một bà xem con bà.
27. Bao nhiêu trai tráng giữa làng,
Ra đây mà vật có nàng đứng coi.
28. Bao giờ trạch đẻ ngọn đa,
Sáo để dưới nước thì ta lấy mình,
Bao giờ cây cải làm đình,
Gỗ lim thái ghém thì mình lấy ta.
29. Bao giờ cho chuối có cành,
Cho sung có nụ, cho hành có hoa,
Bao giờ trạch đẻ ngọn đa.
Sáo đẻ dưới nước thì ta lấy mình.
30. Bao giờ rau cải làm đình,
Gỗ lim thái ghém thì mình lấy ta.
31. Bắc thang lên hỏi cung mây,
Hỏi sao Cuội phải ấp cây cả đời ?
Cuội nghe thấy nói Cuội cười,
Bởi hay nói dối, phải ngồi gốc cây.
32. Bắp non mà nướng lửa lò,
Đố ai ve đặng con đò Vàm Nao.
33. Bấy lâu lên ngọn sông Tân,
Muốn tìm cá nước phải lần trời mưa.
Tiếc công anh đắp đập coi bờ,
Để ai quảy đó mang lờ đến đơm.
34. Bí đao non không ngon lại nấu,
Thiếp xa chàng tại xấu mai dong.
Ngó vô cửa sổ năm song,
Thấy đôi đũa ngọc nằm trong mâm vàng,
Tại cha tại mẹ phía chàng,
Cho nên đũa ngọc chén vàng xa nhau.
35. Biết tay ăn mặn thì chừa,
Đừng trêu mẹ mướp mà sơ có ngày.
36. Biết rằng chồng ai vợ ai,
Bao giờ ra bảng, ra bài sẽ hay.
37. Biết nhau tự ấy mà thôi,
Bây giờ kẻ ngược, người xuôi mặc lòng.
38. Bốn con ngồi bốn chân giường,
Mẹ ơi ! mẹ hỡi ! mẹ thương con nào ?
Mẹ thương con bé mẹ thay !
Thương thì thương vậy chẳng tài trưởng nam.
Trưởng nam nào có gì đâu,
Một trăm cái giỗ đổ đầu trưởng nam.
39. Bực mình chẳng muốn nói ra,
Muốn đi ăn cỗ chẳng ma nào mời.
40. Buồn trông chếch chếch sao mai,
Sao ơi ! sao hỡi nhớ ai sao mờ.
Buồn trông con nhện vương tơ,
Nhện ơi, nhện hỡi mầy chờ mối ai ?
41. Bớ chiếc thuyền lan !
Khoan khoan ngớt mái
Đặng đó đây tỏ một đôi lời phải trái nghe chơi.
42. Cá rô tháng tám, chẳng dám bảo ai,
Cá rô tháng hai, bảo ai thì bảo.
43. Cách sông nên phải lụy thuyền,
Những như đường liền ai phải lụy ai.
44. Cái cò, cái vạc, cái nông.
Sao mầy giẫm lúa nhà ông hỡi cò ?
Không, không, tôi đứng bên bờ,
Mẹ con cái vạc đổ ngờ cho tôi.
Chẳng tin thì ông đi đôi.
Mẹ con nhà nó còn ngồi đây kia.
45. Cái cò mầy mổ cái tôm,
Cái tôm quặp lại, lại ôm cái cò.
Cái cò mầy mổ cái trai,
Cái trai quặp lại, lại nhai cái cò.
46. Cái bống là cái bống bang,
Con đi lấy sàng cho mẹ đổ khoai.
Con ăn một, mẹ ăn hai,
Con đi bóc muối thì khoai chẳng còn.
47. Cái trai mầy há miệng ra,
Cái cò nó mổ muốn tha thịt mày.
Cái cò mầy mổ cái trai.
Cái trai quặp lại, muốn nhai thịt cò.
48. Cái cốc lặn lội qua ngòi,
Ta chưa lấy nó, nó đòi lấy ta.
49. Cái cò mầy đi ăn đêm,
Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao.
Ông ơi, ông vớt tôi nao,
Tôi có lòng nào, ông hãy xáo măng.
Có xáo thì xáo nước trong,
Đừng xáo nước đục, đau lòng cò con.
50. Cao chê ngổng, thấp chê lùn,
Gầy chê xương sống, xương sườn lòi ra.
51. Cậy tài cậy khéo, khoe khôn.
Đừng cậy có của đa ngôn quá lời.
Của thời mặc của em ơi !
Đừng cậy có của coi người mà khinh.
52. Có ăn thiếp ở cùng chàng.
Không ăn thiếp tếch, cơ hàn thiếp lui.
53. Có rồi tất phải đuổi ra,
Lẽ thường trời đất lẵn là chẳng sai.
54. Có yêu thời nói rằng yêu,
Chẳng yêu thời nói một điều cho xong.
Làm chi dở đục, dở trong,
Lờ đờ nước bến cho lòng chẳng thương.
55. Có lá lốt tình phụ xương sông,
Có chùa bên bắc bỏ miếu bên đông tồi tàn.
56. Có ai ta cũng thế này,
Không ai ta cũng như ngày có ai.
57. Có trăng tình phụ lồng đèn,
Ba mươi mồng một đi tìm lấy trăng,
58. Có tiền vợ vợ chồng chồng,
Hết tiền thì lại chồng đông vợ đoài
59. Có trăng tình phụ lồng đèn,
Tuy rằng tốt đẹp cũng ra chồng người.
60. Có người mặt nhọ như niêu,
Cái răng khấp khểnh chồng yêu lạ lùng.
61. Con cò, con vạc, con nông,
Cùng ăn một đồng nói chuyện giăng ca.
Muối kia đổ ruột con gà,
Mẹ mình không xót bằng ta xót mình.
62. Con cò, con vạc, con nông,
Ba con cùng béo vặt lông con nào.
Vặt lông con vạc cho tao,
Hành răm nước mắm bỏ vào mà thuôn.
63. Con đò bậu chớ nghi ngờ,
Bậu đưa khách bậu, qua chờ bạn qua.
64. Con ngồi con khóc nỉ non,
Mẹ giận mẹ đạp, con bon đầu hè.
Có đánh thì đánh vọt tre,
Chớ đánh vọt nứa, nữa què chân con.
65. Con đĩ đồng đanh nấu canh rau dừa.
Chồng đánh chẳng chừa,
Đi chợ thì giữ cùi dừa bánh đa.
66. Con mèo nằm bồ lúa vinh râu,
Thấy con chuột chạy ngóc đầu kêu ngao.
67. Con mẹ có thương mẹ đâu,
Để cho chàng rể nàng dâu thương cùng.
68. Con cậu, cậu nuôi thầy cho,
Cháu cậu, cậu bắt chăn bò chăn trâu.
69. Con thì giống mẹ giống cha,
Con đâu lại giống lân la xóm giềng.
70. Con cò bay lả bay la,
Bay ra cửa bể bay về Đồng-đăng,
Đồng-đăng có phố Kỳ-lừa,
Có nàng Tô-thị có chùa Tam-thanh.
Ai lên xứ Lạng cùng anh,
Tiếc công bác mẹ sinh thành ra em.
Tay cầm bầu rượu nắm nem,
Mảng vui quên hết lời em dặn dò.
71. Còn tiền còn bạc, còn vợ còn chồng,
Hết tiền hết bạc, tơ hồng hết xe.
72. Công anh gánh gạch xây thành.
Thành giữ cho nước, công anh mấy đồng.
73. Cú lại chê vọ rằng hôi.
Giẻ cùi chê khách dài đuôi vật vờ.
74. Của trời, trời lại lấy đi,
Giương hai mắt ếch làm chi được trời.
75. Cũng thì con mẹ, con cha,
Cành cao vun xới cành la bỏ liều.
76. Cũng thì con mẹ con cha,
Con thì chín rưỡi, con ba mươi đồng.
77. Chẳng thương, chẳng nhớ thì đừng,
Lại còn đem đổ nước gừng cho cay.
78. Chẳng được miếng thịt miếng xôi,
Cũng được lời nói cho nguôi tấm lòng.
79. Chẳng thèm ăn gỏi cá mè,
Chẳng thèm chơi với những bè tiểu nhân.
80. Chẳng thương chẳng nhớ thì thôi
Cũng được lời nói cho nguôi tấm lòng
81. Chẳng ưa dưa khú bầu già,
Trước còn đằm thắm, sau ra nhạt nhùng.
82. Chẳng thương chẳng nhớ thì thôi,
Lại còn đem đổ nước vôi cho nồng.
83. Chẳng nên gia thất thì về,
Ở làm chi nữa chúng chê bạn cười.
84. Chân mình những lấm (cứt) mê mê,
Lại cầm bó đuốc mà vê chân người.
85. Chê chồng chẳng bõ chồng chê,
Chê chồng thì ít, chồng chê thì nhiều.
86. Chê chồng, rồi lại chồng chê,
Tôi ăn cho béo, tôi về nhà tôi.
87. Chết tôi chịu
Mình đừng bận bịu
Bớ điệu chung tình !
Nhạn bay cao khó bắn,
Cá ở ao quỳnh khó câu,
Cá ở ao quỳnh, cá ở cũng lâu,
Mồi ngon thả xuống lâu lâu cũng chìm.
88. Chì khoe chì nặng hơn đồng,
Sao chì chẳng đúc nên cồng nên chuông ?
89. Chỉ đâu mà buộc ngang trời,
Thuốc đâu mà buộc con người lẳng lơ.
90. Chim sa, cá nhảy, chớ chơi,
Những người lông bụng chớ chơi bạn cùng.
91. Chim khôn ai nỡ bắn,
Người khôn ai nỡ nói nặng.
92. Chim khôn chưa bắt đã bay,
Người khôn chưa nắm cổ tay đã cười.
93. Chim trời, gà cú không chơi,
Những người lông bụng chớ chơi bạn cùng
Tiếc công vun quén cây tùng,
Săm soi trên ngọn, gốc sùng không hay.
94. Chị giàu quần lĩnh hoa chanh,
Chúng em khốn khó, quấn quanh lụa đào.
Chị giàu chị đánh cá ao,
Chúng em khốn khó đi trao cá mè.
Chị giàu chị lấy ông nghè,
Chúng em khốn khó đi vào lấy vua.
95. Chị thời quần lĩnh hoa chanh,
Chúng em tôi khó quấn quanh lụa điều.
96. Chị lớn, chị lấy đằng đầu.
Phận em bé mọn, em hầu đằng trôn.
- Con nầy nó bé, nó khôn,
Đằng đầu trơ trẽn, đằng trôn có màu.
97. Chị gì, chị bị cứt trâu,
Chị ra đầu cầu, chị ỉa chị ăn.
98. Chị gì bới tóc cánh tiên,
Chồng chị đi cưới một thiên cá mòi,
Không tin dở hộp ra coi
Rau răm ở dưới, cá mòi ở trên.
99. Chị kia có quan tiền tài,
Có bị gạo nặng coi ai ra gì.
100. Chị em, nắm nem ba đồng,
Muốn ăn thì trả sáu đồng mà ăn.
101. Chị chẳng muốn cho em vàng đùi,
Em đi mua nghệ em bôi cho vàng.
102. Chổi cùn cắp nách khăng khăng,
Hễ ai hỏi đến thì văng nghìn vàng.
103. Chổi tiên quét sạch chùa vàng,
Sửa sang ông phật cho nàng đi tu.
104. Chồng giận thì vợ bớt lời,
Chồng giận, vợ giận thì giùi nó quăng.
105. Chồng chung chồng chạ
Ai khéo hầu hạ thì được chồng riêng.
106. Chớ thấy áo rách mà cười,
Những giống gà nòi lông nó lơ thơ.
Chớ thấy áo dài mà sang,
Bởi không áo ngắn phải mang áo dài.
107. Chuối non trổ phải mùa đông,
Biết rằng có chắc hay không mà chờ.
108. Chuông khánh còn chẳng ăn ai,
Huống là mảnh chỉnh ném ngoài bụi tre,
Chuông khánh còn chửa ăn chè,
Huống chi mảnh chĩnh rò rè ăn xôi.
109. Chưa đánh được người mặt đỏ như vang,
Đánh được người mặt vàng như nghệ.
110. Chưa mua thì nói rằng hèn,
Đến khi mua được, vừa khen vừa mừng.
111. Chơi hoa cho biết mùi hoa,
Khi tươi thì hái, khi tàn thì quăng.
112. Dã tràng xe cát luống công,
Tò vò nuôi nhện há mong cậy chờ.
113. Dao vàng bỏ đãy kim nhung,
Biết rằng quân tử có dùng ta chăng ?
114. Dầu ai gieo tiếng ngọc,
Dầu ai đọc lời vàng.
Trớ trêu khúc Phụng-cầu-hoàng,
Lòng em không giống như nàng Văn Quân.
115. Dễ ai đội áo qua cầu,
Sao không nghĩ trước nghĩ sau cho tày.
116. Dù chàng năm thiếp bảy thê,
Cũng không tránh khỏi gái sề này đâu.
117. Đàn ông chơi với đàn bà,
Một trăm gánh đồng đúc chẳng nên chuông
Đàn bà chơi với đàn bà,
Một đồng tiền gián đúc ra chuông kềnh.
118. Đàn ông sâu sắc nước đời,
Đàn bà cạn sớt như cơi ăn trầu.
119. Đàn ông năm bảy đàn ông,
Vợ dặn mua hồng lại mua quít non.
Đàn bà năm bảy đàn bà,
Chồng dặn mua gà lại mua quốc con.
120. Đàn đâu mà khảy tai trâu,
Đạn đâu bắn sẻ, gươm đâu chém ruồi.
121. Đắt hàng gặp ả, cùng anh,
Ế hàng gặp những thong manh quáng gà.
122. Đầu gành có con ba ba,
Kẻ kêu con trạnh, người kêu con rùa.
123. Đấy sông, đây cũng mây liền,
Đấy có một tiền đây cũng sáu mươi.
124. Đấy vàng đây cũng đồng đen,
Đấy hoa thiên lý, đây sen nhị hồ.
Đấy em như tượng mới tô,
Đây anh như người ngọc họa đồ trong tranh.
125. Đấy quan đây cũng chín tiền,
Đấy khoa văn giáp, đây điền có chuôi.
126. Đèn ai leo lét bên bờ.
Tưởng đèn người nghĩa ai ngờ đèn ma.
127. Đèn nhà ai rạng nhà ấy,
Khách đi qua đường biết đấy là đâu.
128. Đèn trời, trời sáng bốn phương,
Đèn tôi sáng tỏ đầu giường nhà tôi.
129. Đèn treo trong quán tỏ rạng bờ kinh,
Em có thương anh thì nói thiệt tình,
Để anh lên xuống một mình bơ vơ.
130. Đêm qua mận mới hỏi đào :
Vườn xuân đã có ai vào hái hoa ?
Bông đào chênh chếch nở ra,
Dang tay muốn hái, sợ nhà có cây.
131. Đêm qua ngỏ cửa chờ ai,
Đêm nay cửa đóng then gài khăng khăng.
132. Đêm qua chớp bể mưa nguồn,
Hỏi người tri thức có buồn hay chăng ?
133. Đêm qua chung bóng chung hơi,
Bây giờ kẻ ngược người xuôi mặc lòng.
134. Đêm khuya thiếp mới hỏi chàng,
Cau khô ăn với trầu vàng xứng không ?
135. Đêm trăng thanh anh mới hỏi nàng :
Tre non đủ lá đan sàng nên chăng ?
- Đan sàng, thiếp cũng xin vâng,
Tre vừa đủ lá non chăng hỡi chàng.
136. Đến đây dầu đói giả no,
Dẫu khôn giả dại đặng dò ý em.
137. Đi đâu mà chẳng nằm co,
Để cho nó đút sừng bò vào sau.
138. Đò sao đò có không đưa ?
Tại người đi sớm về trưa không chừng.
139. Đôi ta làm bạn thong dong,
Như đôi đũa ngọc nằm trong mâm vàng.
Bởi chưng cha mẹ nói ngang,
Để cho mâm ngọc đũa vàng cách xa.
140. Đôi ta như thể con dao,
Năng liếc thì sắc, năng chào thì quen.
141. Đừng chê thiếp vụng thiếp về,
Có tiền thiếp cũng biết thuê mướn người.
142. Được bạn thì lại bỏ bè,
Được con trâu trậm, chê me không cày.
143. Em chớ thấy anh bé mà sầu,
Kìa con ong bao nhiêu tuổi nó châm bầu, bầu thui.
144. Em đừng nói vậy ngu si,
Bịt chơi cho biết, để họ khi bò rừng.
145. Em về hỏi mẹ cùng cha,
Có cho em lấy chồng xa hay đừng.
146. Em là con gái có chồng,
Mồ cha những đứa đem lòng nọ kia.
147. Gái nầy là gái chẳng vừa,
Giá bán vải tấm, gái lừa vải con.
Gái nầy là gái chả non,
Gái lường Chợ Quán, gái buôn Chợ Cầu.
148. Già thì già tóc già tai,
Già răng già lợi đồ chơi không già.
149. Già rồi lận cận bỏ liều,
Sá chi vú ếch lưng eo sồ sề.
Chẳng ưa cà chín bầu già,
Tuổi đà dư lạp lịch đà qua niên.
Có trăng nên nỗi phụ đèn,
Chẳng non thể sốt thời liền biến hơi.
150. Giàu sơn lâm lắm kẻ tìm đến,
Khó giữa chợ chẳng ma nào nhìn.
151. Giàu cha giàu mẹ thì mừng,
Giàu cô, giàu bác thì đừng có trông.
152. Giàu cha giàu mẹ thì ham,
Giàu anh giàu chị ai làm nấy ăn.
153. Giả ơn canh cải nấu gừng,
Chẳng ăn thì chớ xin đừng mỉa mai.
154. Giận chồng mà chẳng bế con,
Cha mầy làm mất cái giòn mẹ đi.
155. Gió nam non thổi lòn hang dế,
Tiếng anh học trò mưu kế để đâu ?
- Mưu kế anh để lại nhà,
Ai dè em hỏi anh mà đem theo.
156. Gió bay cầu thấp cầu cao,
Gió bay cầu nào con chỉ mẹ coi.
157. Gió bên đông, động bên tây,
Tuy rằng nói đấy, nhưng đây biết rồi.
158. Gió đưa bông cúc bông trang,
Bông búp về nàng, bông nở về anh.
159. Giốc bồ thương kẻ ăn đong,
Có chồng thương kẻ nằm không một mình.
160. Giường rộng thì ghé lưng vào,
Nghìn năm ai có tơ hào với ai.
161. Hang hùm ai dám mó tay,
Chuột nào lại dám cắn dây buộc mèo.
162. Hay xóc dĩa ông mời về,
Gái nầy đang muốn ngứa nghề với ông.
163. Hãy xin bớt giận làm lành,
Bắt con rận béo nấu canh rau dền.
164. Hãy còn bán tín bán nghi,
Chưa đem vô dạ, chưa ghi vô lòng.
165. Hoa thơm, thơm nức cả rừng,
Ong chưa dám đậu, bướm đừng xôn xao.
166. Hoài lời kẻ nói vô tri,
Một trăm gánh chì đúc chẳng nên chuông.
167. Học chẳng biết chữ cu, chữ cò,
Nói những chữ như rồng, như rắn.
168. Họa hổ họa bì nan họa cốt,
Tri nhơn tri diện bất tri tâm.
Ở xa chẳng biết mà lầm,
Bây giờ rõ đặng vàng cầm cũng buông.
169. Hôm qua anh đến nhà chơi,
Thấy mẹ vét chảo, thấy cha vét nồi.
Thấy em dựa cột liếm môi,
Anh ngỡ con chó, anh lùi chân ra.
170. Hồng nhan ai kém ai đâu,
Kẻ xe chỉ thắm, người xe hạt vàng.
171. Hơn nhau tấm áo manh quần,
Thả ra bóc trần, ai cũng như ai.
172. Kềnh nghê vui thú kềnh nghê,
Tép tôm thì lại vui bề tép tôm.
173. Kìa kìa tam tòa đó,
Nọ nọ khám thất đây,
Miệng lằn lưỡi mối, nhiều ngày biết ai.
174. Kiến bò miệng chén bao lâu,
Phù du lướt gió, ruồi bu miệng hùm.
175. Ký mã phùng Bá Nhạc,
Bàng điểu ngộ lam phong.
Qua muốn tường dạ đó đục trong,
Cho hay thuyền bưởi dạ bồng thuyền quyên.
176. Kim vàng ai nỡ uốn câu,
Người khôn ai nỡ nói nhau nặng lời.
177. Khen ai khéo tạo bình phong,
Ngoài long lân phượng, trong lòng gạch vôi.
178. Khi lành quạt giấy cũng cho,
Khi dữ quạt mo cũng đòi.
179. Khi chưa cầu lụy trăm đàng,
Được rồi thì lại phũ phàng làm ngơ.
180. Khi giàu chẳng có đỡ ai.
Đến khi hoạn nạn chẳng ai đỡ mình.
181. Khó than, khó thở, lại khó phân trần,
Tóc không vò tóc rối, ruột không giần ruột đau.
182. Khó khăn thì chẳng ai nhìn,
Đến khi đỗ trạng chín nghìn anh em.
183. Khôn thì ăn cháo, ăn chè,
Dại thì ăn đếch, ăn đác, ăn gh… cái l…
184. Khôn ngoan ở đất nhà bây,
Dù che ngựa cỡi đến đây phải luồn.
185. Khôn ngoan thì bảo rằng ngoa,
Vụng vại thì bảo ngươi ta rằng đần.
186. Khôn thế gian, làm quan địa ngục,
Dại thế gian, làm quan thiên trường.
187. Khôn ngoan đối đáp người ngoài,
Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau.
188. Khốn nạn thay nhạn ở với ruồi,
Tiên ở với cú, người cười với ma.
189. Không thèm ăn gỏi cá mè,
Không thèm nói với một bè trẻ ranh.
Không thèm ăn gỏi cá mương,
Không thèm nói với một phường trẻ ranh.
Không thèm ăn gỏi cá chày,
Không thèm nói với thằng thầy mầy đâu.
190. Lá khô mà hay treo ngành,
Giận thì nói vậy sao đành bỏ nhau.
191. Lác dâm thì lúa cũng dâm.
Anh nói với em nhiều tiếng thâm trầm,
Nằm đêm nghĩ lại nát bầm lá gan.
192. Lập vườn trồng nhãn, trồng hoa,
Thấy mặt anh đó, không biết nhà anh đâu.
Khi vui : miếng thuốc miếng trầu,
Khi buồn đi mất biết đâu mà tìm.
193. Lấy anh, anh sắm sửa cho,
Cái bị, cái bát, cái quạt mo đuổi ruồi.
194. L… rằng l… chẳng sợ ai,
Sợ thằng say rượu đ… dai đau l…
195. Lươn nằm trong lỗ trông ra,
Thấy trạch đi qua hỏi : « Gì dài mấy ».
196. Lọ là thét mắng, cặp rèn,
Một lời xiết cạnh bằng nghìn roi xong.
197. Lưỡi vò độc quá đuôi ong,
Xui người tan hợp rứt lòng nghĩa nhân.
198. Lưỡi không xương nhiều đường lắt léo,
L… không cạp l… méo làm ba.
199. May mô may chút nữa em lầm,
Khoai khô xắt lát em tưởng Cao ly sâm bên Tàu.
200. May hay giải cấu tương phùng.
Biết người biết mặt, biết lòng làm sao.
201. Mành treo chiếu rách cũng treo,
Hương xông nghi ngút, củi dều cũng xông.
202. Mấy đời sấm trước có mưa ?
Mấy đời dì ghẻ có ưa con chồng.
203. Mấy đời bánh đúc có xương,
Mấy đời dì ghẻ có thương con chồng.
204. Mất trâu thì lại tậu trâu,
Những quân cướp nợ có giàu được ai.
205. Mẹ để đồ thì mát,
Con để đồ vừa phát, vừa đánh.
206. Mẹ em ra đi, dặn em ở nhà,
Đừng ra chơi biển mà hà ăn chin.
Ăn chin thì mặc ăn chin,
Em ra chơi biển để cho ghin mẹ thầy.
207. Mẹ nuôi con bằng trời bằng bể,
Con nuôi mẹ, con kể từng ngày.
208. Mèo khoe mèo dài đuôi,
Chuột rằng nhỏ mình dễ chạy.
209. Mình dối ta mình chửa có con,
Ta đi qua ngõ thấy con mình bò,
Con mình những trấu cùng tro,
Ta đi xách nước rửa cho con mình.
210. Mình về, ta chẳng cho về,
Cầm tay kéo lại mình thì ở đây.
211. Mình nói dối ta mình chửa có chồng,
Ta đi qua ngõ mình bồng con ra.
Con mình khéo giống con ta,
Con mình bảy rưỡi con ta ba phần.
212. Mồ cha con bướm trắng,
Đẻ mẹ con ong xanh.
Khen ai uốn lưỡi cho ranh nói càn,
Mồ cha con bướm trắng,
Đẻ mẹ con ong vàng,
Khen ai uốn lưỡi cho nàng nói chua.
213. Một người làm xấu cả bọn mang nhơ,
Một người làm tốt cả bọn được nhờ.
214. Một vũng nước trong, mười dòng nước đục,
Một trăm người tục, một chục người thanh,
Biết ai tâm sự gởi mình,
Mua tơ thêu lấy tượng Bình Nguyên Quân.
215. Một tay đun chín bếp rơm,
Một tay nạo mướp chị nhường chồng cho.
216. Một lời nói quan tiền thúng thóc.
Một lời nói dùi đục cẳng tay.
217. Mới hay giải cấu tương phùng,
Biết người, biết mặt, biết lòng làm sao.
Sông sâu còn có kẻ dò,
Lòng người ai biết mà đo cho cùng.
Ai mua dưa hấu biết lòng,
Để tôi xin ngỏ trong lòng tôi ra.
218. Muốn lấy chồng mà chồng chẳng lấy,
Biết giá chồng đáng mấy mà mua.
219. Mướp đắng đã có mạt cưa,
Bố bây hay lừa lại gặp mẹ bây.
220. Nào là cá lớn đi đâu,
Để cho cá nhỏ cắn câu thế này ?
221. Nào ai nhắn nhủ mi ra,
Mà mi lại kể con cà, con kê.
222. Năm quan tiền tốt bó mo,
Làm tờ ký chỉ, chị cho chuộc chồng.
Măng non nấu với gà đồng,
Chơi nhau một trận xem chồng về ai.
Già gan cướp được chồng người,
Non gan hết vía rụng tời chân tay.
223. Nín náu mồng chín, đụn địn mồng mười,
Sợ chị em cười, ở đến ngày mười một.
224. Nôm na là cha mách qué,
Mách qué là mẹ quách siêu,
Ta cho đồng tiền mách nữa ta nghe.
225. Nói lời phải nhớ lấy lời,
Đừng như con bướm đậu rồi bay đi.
226. Nói đẩy đưa cho vừa lòng bạn,
Cái sông Giang-hà chỗ cạn chỗ sâu.
227. Nói người chẳng gẫm đến ta,
Cái gương tày liếp để mà soi chung.
228. Nói với người khôn không lại,
Nói với người dại không cùng.
229. Núi kia ai đắp nên cao,
Sông kia bể nọ ai đào nên sâu ?
Một lòng sầu năm bảy lòng sầu ?
Đấy vui có biết đây sầu cùng chăng.
Muốn sao tháng đôi tuần trăng,
Muốn sao đấy ở cho bằng lòng đây.
230. Nước trong khe suối chảy ra,
Mình chê ta đục, mình đà trong chưa.
231. Nước chảy xấp xấp cột chòi.
Anh đen như mọi mà đòi vợ xinh.
Nước chảy xấp xấp mặt mâm,
Em như chó má mà đòi chồng xinh.
232. Nước sông còn đỏ như vang,
Nhiều người lịch sự hơn chàng, chàng ơi.
233. Ngày xưa quỉ mọc đằng đông,
Bây giờ quỉ mọc trong lòng trẻ con.
234. Ngày nay tôi nói với mình,
Anh đã phụ em, em kiếm chốn gởi mình liễu mai.
235. Ngày thì cười đứng cười câm,
Tối thì lẩm bẩm chửi thầm người ta.
236. Ngày ngồi cửa Hữu bán cau,
Muốn xin chút vú sợ đau dạ nàng.
237. Ngồi buồn kể ruốc nhau ra,
Ruốc ông cũng thối, ruốc bà cũng thơm.
238. Ngỡ rằng ông thử, ông thương,
Ai ngờ ông thử trăm đường ông thôi.
239. Người ta đánh chú, tôi chẳng tha người,
Chú đánh cha tôi, tôi chẳng tha chú.
240. Người dưng có ngãi, thì đãi người dưng,
Anh em vô ngãi thì đừng anh em.
241. Người khôn không nỡ roi đòn,
Một lời nhè nhẹ hãy còn đắng cay.
242. Người sao một hẹn mà nên,
Tôi sao chín hẹn mà quên cả mười.
243. Người trên ở chẳng chính ngôi.
Khiến cho kẻ dưới chúng tôi hỗn hào.
Người trên ở chẳng được cao,
Khiến cho kẻ dưới lộn nhào lên trên.
244. Nghĩ rằng chị ngã em nâng.
Hay đâu chị ngã, em bâng miệng cười.
245. Nhà em có bụi mía mung,
Có con chó dữ anh đừng có vô.
246. Nhà anh lợp những mo nang,
Nói láo với nàng nhà ngói năm căn.
247. Nhạn về biển bắc nhạn ơi,
Bao thuở nhạn hồi để én đợi trông.
248. Những người ti hí mắt lươn,
Trai thì trộm cướp, gái buôn chồng người.
249. Những người chép miệng thở dài,
Chỉ là sầu khổ bằng ai bao giờ.
250. Nhứt nhựt vãng lai thường ngày kiến diện,
Muốn phân một lời sợ miệng thế gian.
251. Ông chết thì thiệt thân ông,
Bà tôi sắp sửa lấy chồng nay mai.
Bà chết thì thiệt thân bà,
Ông tôi sắp sửa lấy ba nàng hầu.
252. Ông trăng mà bảo ông trời,
Những người hạ giới là người như tiên.
Ông trời mới bảo ông trăng,
Những người hạ giới mặt nhăn như tườu.
253. Ở xa anh tưởng là tiên,
Lại gần mới biết gái thuyền quyên lộn chồng.
254. Ở đời tôi chẳng sợ ai,
Sợ người say rượu nói dai như thừng.
255. Ở cho phải phải, phân phân,
Cây đa cậy thần, thần cậy cây đa.
256. Ở sao vừa lòng người,
Ở rộng người cười, ở hẹp người chê.
257. Phấn dồi mặt nọ tốt tươi,
Thuyền em chở được mấy mươi anh hùng.
Thuyền tôi đáy rộng lườn dài,
Xưa kia có chở quan tài cha anh.
258. Phỉ hồ, lấy rỗ mà che, lấy nong mà đè,
Lấy đấu mà đưa, lấy ngọn rau dừa chấm cứt mà ăn.
259. Quân tử ư hự đã đau,
Tiểu nhân dùi đục đập đầu như không.
260. Quân tử nhất ngôn là quân tử dại,
Quân tử nói đi, nói lại là quân tử khôn.
261. Quân tử ngồi buồn rung chống gối,
Tiểu nhân đắc chí gẩy đàn môi.
262. Quân tử cố cùng quân tử cố,
Tiểu nhân đắc ý tiểu nhân hay.
263. Rồng vàng tắm nước ao tù,
Người khôn ở với người ngu bực mình.
264. Rồng nằm bể cạn phơi râu,
Mấy lời anh nói giấu đầu lòi đuôi.
265. Ru em, em hãy nín đi,
Kẻo mà mẹ đánh em thì em đau.
Em đau chị cũng buồn rầu,
Bé mồm bé miệng kêu đâu bây giờ.
266. Rù đầu giả dại làm ngây,
Khôn kia dễ bán dại nầy mà ăn.
267. Sa chân bước xuống ruộng dưa,
Kẻ kia tám lạng, người nầy nửa cân.
268. Sấm bên đông, động bên tây,
Tuy rằng nói đấy nhưng đây động lòng.
269. So ra ai dễ kém ai,
Kẻ kia tám lạng, khôn này nửa cân.
270. Sông sâu sào ngắn khôn dò,
Người khôn ít nói, người đo tất lòng.
271. Sông sâu còn có kẻ dò,
Lòng người ai biết mà đo cho cùng.
Ai mua dưa hấu biết lòng,
Để tôi xin ngỏ trong lòng tôi ra.
272. Sông sâu còn thể bắc cầu,
Lòng người nham hiểm biết đâu mà dò.
273. Sông sâu ngựa lội ngập kiều,
Dù anh có phụ cũng nhiều nơi thương.
274. Sớm mai đi chợ Gò-vấp,
Mua một xấp vải,
Đem về con hai nó cắt,
Con ba nó may,
Con tư nó đột,
Con năm nó viền,
Con sáu đơm nút,
Con bảy vắt khuy,
Anh bước cẳng ra đi,
Con tám nó kéo, con chín nó trì,
Ớ mười ơi ! Sao em để vậy còn gì áo anh.
275. Tằm sao tằm chẳng ăn dâu,
Tằm đòi ăn ruộng, ăn trâu, ăn nhà.
276. Tết đến sau lưng,
Ông vải thì mừng, con cháu tôi lo.
277. Tiếc tiền mua lấy cá ươn,
Mua rau, rau héo, mua người lẳng lơ.
278. Tiền trinh đổ lẫn tiền vàng,
Ở trong khăn gói đố nàng biết chi ?
Tiền trinh đổ lẫn tiền chì,
Ở trong khăn gói đố gì hỡi anh ?
279. Tiền Đường hậu Tống, Tam quốc Châu Do.
Anh với em nói chuyện đưa đò,
Giả như Đát-Kỷ theo phò Trụ-vương.
280. Tiếng đồn cô bảy hò lanh,
Ngày nay mới biết mặt xanh như chàm.
281. Tiếng đồn chị Bốn có duyên,
Anh Bốn đi cưới một thiên cá mòi.
Chẳng tin giở quả ra coi,
Mít non ở dưới cá mòi lên trên.
282. Tình cờ bắt gặp nàng đây,
Như cá gặp nước, như mây gặp rồng.
Rồng gặp mây bán văn bán vũ,
Cá gặp nước con ngược con xuôi.
Chồng Nam, vợ Bắc anh ơi,
Sao anh chẳng lấy một người như em.
283. Tính sao như thể nước cờ,
Một vừa, hai phải hai bề thì thôi.
284. Tò vò ngồi khóc ti hi.
Ta nuôi con nhện nó đi đàng nào.
285. Tôi yêu anh vạn, tôi mến anh nghìn.
Anh có ăn thuốc đưa tiền tôi mua.
286. Tôm tép vũng chân trâu be bé,
Cá kềnh nghê bãi bể dong chơi.
287. Tôm tép thì nhảy lên bờ,
Bụng mình có thế mới ngờ cho ta.
288. Tới đây thủ phận đưa đò,
Trước đưa quan khách, sau dò ý em.
289. Tới đây sở cậy cùng dì,
Dì đem lòng giận, tôi thì cậy ai.
290. Tới đây dầu đói giả no,
Dầu khôn giả dại đặng dò ý anh.
291. Tới đây lạ xứ quen người,
Trăm bề nhẫn nhịn đừng cười tôi quê.
292. Tới lui không biết làm sao,
Khách gào như thể cáy vào hang cua.
294. Tham thanh, chuộng lạ, tham thanh,
Chê đây quán nát lều tranh không ngồi.
295. Thằng Cuội ngồi gốc cây đa,
Bỏ trâu ăn lúa gọi cha ời ời !
Cha còn cắt cỏ trên trời,
Mẹ còn cỡi ngựa đi mời quan viên.
Quan thì cầm bút cầm nghiên
Quan thì cầm tiền đi chuộc lá đa.
296. Thân em như miếng cau khô,
Kẻ thanh ưa mỏng, kẻ thô ưa dày.
297. Thân em như đóa hoa rơi,
Phải chăng chàng thật là người yêu hoa.
298. Thân em như giếng giữa đường,
Người khôn rửa mặt, người thường rửa chân.
299. Thẩn thơ đứng gốc cây mai,
Bóng tôi, tôi nghĩ bóng ai tôi lầm.
300. Thật vàng chẳng phải thau đâu,
Đừng mang thử lửa cho đau lòng vàng.
301. Thật thà là cha quỉ quái,
Quỉ quái còn phải rái thật thà.
302. Thấy em anh cũng muốn theo,
Em sợ anh nghèo, anh bán em đi.
Lấy anh, em biết ăn gì ?
Lộc sắn thì chát, lộc si thì già.
303. Thấy chồng đần, xỏ chân lỗ mũi,
Đã nhổ lại liếm làm sao cho đành.
304. Thề rằng sẩm chẳng thấy gì,
Sẩm mà nói dối sẩm thì cũng đui.
305. Thế gian còn mặt mũi nào,
Đã nhổ lại liếm làm sao cho đành.
306. Thôi tôi chẳng lấy ông đâu,
Ông đừng cạo mặt nhổ râu tốn tiền.
307. Thối tai hôi nách rình rình,
Chẳng ai hỏi đến cậy mình chính chuyên.
308. Thông gia là bà con tiên,
Ăn ở không hiền là bà con chó.
309. Thơm thảo bà lão ăn thừa,
Bà ăn chẳng được bà lừa cho tôi.
310. Thứ nhất cung voi ra na,
Thứ nhì đắt đỏ, thứ ba khoa tràng.
Rủ nhau lên núi đốt than,
Anh trèo Tam-điệp em mang nón giành.
Ăn chanh ngồi gốc cây chanh,
Lấy anh thì lấy, về Thanh không về.
311. Thứ nhất sợ kẻ anh hùng,
Thứ nhì sợ kẻ bần cùng cố thây.
312. Thua kiện mười bốn quan năm,
Được kiện mười lăm quan chẵn.
313. Thức lâu mới biết đêm dài,
Ở lâu mới biết là người có nhân.
314. Thương trò may áo cho trò,
Thiếu bâu, thiếu vạt, thiếu hò, thiếu đinh.
315. Thương nhau cởi áo cho nhau,
Về nhà mẹ hỏi, qua cầu gió bay.
Con ơi con nói trớ trêu,
Áo mặc trong mình đến nỗi gió bay.
316. Thương thì củ ấu cũng tròn,
Không thương thì quả bồ hòn cũng méo.
317. Trai mồng một gái hôm rằm,
Nuôi thì nuôi vậy còn căm dạ nầy.
318. Trách thân chẳng dám giận trời,
Trách thân lắm lắm giận trời bao nhiêu.
319. Trách người phơi lúa nống xưa,
Chèo thuyền trên động khéo lừa duyên em.
320. Trách ai đặng cá quên nơm,
Đặng chim bẻ ná, quên ơn vội thù.
321. Trách người quân tử vụng suy,
Vườn hoa thiên lý chẳng che mành mành.
322. Trách lòng quân tử vô danh,
Chơi hoa rồi lại bẻ cành bán rao.
323. Trách người một, trách ta mười,
Trách thân lắm lắm, giận trời bao nhiêu,
324. Trách cha trách mẹ tôi nay,
Sinh tôi sao chẳng chọn ngày mà sinh.
325. Trăng khoe trăng tỏ hơn đèn,
Sao trăng lại phải chịu lòn đám mây.
Đèn khoe đèn tỏ hơn trăng,
Đèn ra trước gió được chăng hởi đèn ?
326. Trăng tròn thì mặc trăng tròn,
Bậu xinh mặc bậu bận xằng anh chê.
327. Trăng trong gió mát, em hỏi thử đôi lời :
Chẳng hay quây tử vợ thời có chưa ?
- Có vợ mà cũng như chưa,
Vợ ngày, vợ bữa nắng mưa qua thời.
328. Trâu cột thì ghét trâu ăn,
Quan võ thì ghét quan văn dài quần.
329. Trầu không ăn sao ngon sao béo.
Nghĩa nhơn không mến sao đem lòng phiền ?
Chờ chàng bóng ngả trăng nghiêng,
Bao nhiêu vui về bạn, bấy nhiêu phiền về ta.
330. Trèo lên cây khế chua le,
Vợ thì muốn lấy, chồng e mất tiền.
331. Trèo lên cây bưởi hái hoa,
Bước xuống vườn cà, hái nụ tầm xuân.
Nụ tầm xuân nở ra cánh biếc,
Em có chồng rồi anh tiếc lắm thay.
332. Trèo lên cây khế nửa ngày,
Ai làm chua xót lòng này khế ơi !
333. Trong nhà đã có hoàn cầm,
Song le còn muốn nhân sâm nước người.
334. Trong làng chẳng có ai vì,
Vậy nên em phải ra đi nước người.
335. Trong nhà đã có vàng mười,
Song le lại muốn của người nhân sâm.
336. Trong nhà đã có đồ chơi,
Song le còn muốn của người thêm xinh.
337. Trọng người, người lại trọng thân,
Khinh đi, khinh lại như lần trôn quan.
338. Trông lên mình chẳng bằng ai,
Trông xuống dễ đã có ai bằng mình.
339. Trông anh như thể sao mai,
Biết rằng trong có như ngoài hay không.
340. Trời mưa nước chảy qua hè,
Tôi chẳng lấy nó, nó dè lấy tôi.
341. Trời mưa nước chảy qua đình,
Tôi chẳng lấy nó, nó dình lấy tôi.
342. Trời mưa nước chảy qua ngòi,
Tôi chẳng lấy nó, nó đòi lấy tôi.
343. Truyện mình giấu đầu hở đuôi,
Truyện xấu chi người vạch lá tìm sâu.
344. Vàng mười, bạc bảy, thau ba,
Đồng đen trinh tiết lại pha lộn chì.
345. Vào thì bẩm bẩm thưa thưa,
Ra thì văng tục có chừa ai đâu.
346. Vẽ rồng ai vẽ được vi,
Biết người biết mặt, biết chi tấm lòng.
347. Ví dầu, ví dẫu, ví dâu,
Ăn trộm bẻ bầu tôi chẳng dám la.
348. Ví dầu tình bậu muốn thôi,
Tình qua muốn nữa, bậu thôi sao đành.
349. Vô duyên chửa nói đã cười,
Còn duyên gọi chín mười lời không thưa.
350. Vợ chồng hàng sáo chúng ta,
Bách niên giai lão được vài trống canh.
351. Vườn xuân hoa nở đầy giàn,
Ngăn con bướm lại kẻo tàn nhị hoa.
352. Sá chi một khúc thịt bò,
Ba tô gạo lứt mà anh xô tôi hoài.
353. Xem lên hòn núi Thái-sơn,
Hòn trăng hòn trở thiếp cũng muốn thương.
Chàng thương đỡ, đỡ không dám thương lâu,
Nghĩ thân phận chàng như áo vá hai bâu.
Đêm chung tình với vợ,
Ngày thả lưới buông câu cho thiếp lầm.
354. Xưa nay có thế này đâu,
Bởi chưn sợ vợ nên râu quặp vào.
355. Yêu ta, ta cũng thế này,
Ghét ta, ta cũng như ngày mình yêu.
356. Yêu nhau bốc bãi dân sàng,
Ghét nhau đũa ngọc mâm vàng chẳng ăn.
357. Yêu nhau cũng chẳng cho vàng,
Ghét nhau cũng chẳng tránh đàng mà đi.
358. Yêu nhau chị em gái, rái nhau chị em dâu,
Đánh nhau lổ đầu là anh em rể.
359. Yêu nhau xin quyết một lòng,
Đậu ngâm ra giá đãi đằng nhau chi.