NỀN trời chợt tối đen. Hai người đứng sát bên cạnh nhau trên đỉnh đồi nhìn xuống cảnh vật về phía dưới thung lũng. Trên xa lộ rất ít xe qua lại. Vừng thái dương vừa mới lặn được mấy phút và chân trời về phương tây vẫn còn ráng đỏ. Sau lưng họ, bảng hiệu bằng đèn ống của lữ điếm nhấp nháy tắt đỏ không ngừng.
Lữ điếm nằm trên Đường 28, một xa lộ có hai lối xe chạy quanh co xuyên qua vùng Catskills. Họ đã rời khỏi xa lộ tốc hành tại ngõ ra Saugerties và đã lái xe tới nơi này. Chàng nghĩ rằng như thế là đủ cho ngày hôm nay. Họ nghỉ ngơi suốt buổi chiều bên hồ tắm của lữ quán, ăn tối ở một ngôi nhà hàng cách xa mấy cây số về phía đông.
Nàng chợt bảo:
- Em không sao tin được.
- Rằng tất cả đều kết thúc?
- Phải, tất cả đã kết thúc. Hay là chuyện như không hề xảy đến, vụ án mạng hoặc cuộc đền tội. Lúc này như không còn gì có vẻ thực. Mới cách đây tám ngày, quả thật em khó tin nổi.
Chàng luồn một cánh tay quanh mình nàng. Nàng ngã người vào chàng và chàng hít mùi thơm của tóc nàng.
Nàng nói tiếp:
- Một năm sau, mình sẽ không thể nào tin được, bất cứ một chuyện gì đã xảy ra trong mấy ngày vừa qua. Anh sẽ là một trạng sư trẻ đầy triển vọng, còn em sẽ là một người vợ trẻ duyên dáng đầy lịch duyệt, và tất cả cuộc phiêu lưu này sẽ biến thành hư ảo đến nỗi chính mình cũng phải tưởng đó chỉ là chuyện trong mơ.
Chàng hôn nàng. Nàng nhìn chàng với một đôi mắt lớn nhất trần gian trong lúc chàng ôm chặt nàng trong vòng tay và lại hôn nàng. Khi chàng buông nàng ra, hai người chẳng cần nói với nhau một tiếng gì nữa. Họ cùng nhau quay bước đi về phòng. Cửa không khóa. Họ vào phòng, và chàng khóa cửa lại trong lúc nàng kéo kín màn. Cả hai cùng dở tấm vải bọc giường ra và kéo chăn xuống.
Họ cởi quần áo từ từ trong im lặng. Chàng ôm nàng vào lòng, hôn nàng lần nữa, một cách êm dịu, và nàng buông một hơi thở dài. Chàng kéo nàng nằm lên giường và nằm xuống bên cạnh nàng. Nàng đẹp một cách kỳ diệu khó tưởng tượng nổi.
Chàng thì thầm:
- Vợ của anh. Người yêu của anh.
Mấy giọt lệ rướm ra ở khóe mắt nàng. Nàng nhấp nháy để gạt đi. Bàn tay chàng bắt đầu vuốt ve thân hình nồng ấm của nàng và nỗi khát khao xâm chiếm trọn người chàng, như một sức mạnh linh động. Chàng chưa bao giờ ước muốn một thứ gì mãnh liệt như chàng đang ước muốn nàng lúc này.
Các chướng ngại vật đã được quét sạch, những điều cấm kỵ cũng được gạt qua một bên. Thế là hai người hoàn toàn thuộc về nhau.
Mọi khái niệm đều bay bổng - thời gian, không gian, ký ức, cá tính. Tình yêu sống một cuộc sống riêng tư, cách biệt với toàn thể thế giới, và giấc ngủ thường đến nhanh sau gót chân của nó.
*
* *
Họ lưu ngụ bốn ngày ở lữ quán. Phần lớn thời gian, họ ở luôn trong phòng, ngay trên giường. Nhu cầu của hai người đối với nhau quá sức mãnh liệt và không hề giảm sút. Hết cười đùa, họ lại đắm đuối ngã lên giường.
Có một lần nàng chợt hỏi:
- Em có tài không anh?
- Mà lại khiêm tốn nữa.
Nàng vừa ngáp dài vừa hỏi lại:
- Nhưng có tài. Em có phải là người ngon nhất mà anh đã từng gặp?
- Em chính là người duy nhất trong đời anh.
- Xạo!
Nàng lại ngáp và duỗi hai cánh tay lên khỏi đầu. Rồi nàng nói tiếp:
- Nhưng em không lưu ý đến những người đó đâu. Em không ghen một chút nào hết. Họ không thể làm cho anh được như thế này. Chỉ có em!
Một lần khác, sau khi một cuộc ân ái vừa chớp nhoáng vừa cuồng nhiệt nàng kê đầu lên ngực chàng và bật tiếng khóc. Chàng vuốt tóc nàng và hỏi nàng có chuyện gì buồn. Nàng không chịu trả lời. Chàng ôm nàng trong im lặng, và mấy phút sau nàng ngước đôi mắt dẫm lệ lên nhìn chàng.
Nàng nói trong tiếng nấc nhỏ:
- Em muốn...
- Chuyện gì?
- Em ước gì em được làm một người vợ trong trắng của anh.
Chàng âu yếm bảo:
- Nhưng em đúng như thế mà.
Nàng suy nghĩ một lát. Rồi nàng từ từ gật đầu:
- Đúng như vậy thật, phải không anh?
HẾT