Ở cuối dinh thự Imperia, trong gian phòng dành riêng cho Bianca được nàng kỹ nữ trang trí với một vẻ trang nhã của trinh nữ...
Người mẹ và đứa con gái ngồi gần bên nhau, đang trò chuyện, tay trong tay. Bianca vừa kể lại cho thân mẫu nàng nghe những giai đoạn trong cuộc hành trình của nàng ở Mestre, việc trú ngụ bên cạnh Juana, sự đi đến thình lình của Sandrigo
Nàng chỉ nói sơ đến Roland, nhưng trong lời nói ngắn gọn của nàng, Imperia đã cảm nhận một sự kính trọng si mê, một sự thán phục và một sự tin tưởng vô biên. Nàng đã lắng nghe những lời nói của con gái với một nỗi lo sợ ảm đạm.
– Cuối cùng, – Nàng nói – chúng ta đã được xum họp, con yêu. Con đã tránh khỏi mọi nỗi hiểm nguy, nhờ ở lòng can đảm của vị sĩ quan trung hậu đó... Ngài lãnh chúa Sandrigo.
– Nhưng mà, thưa mẹ, – Bianca nói – con không gặp hiểm nguy ở bên cạnh Juana... Nỗi hiểm nguy ở tại đây... Nỗi hiểm nguy đó là người đàn ông đã bắt cóc con... Cái người ghê tởm mà con mới thoáng thấy, song những nét mặt còn khắc sâu trong ký ức của con...
Bianca ám chỉ đến Bembo. Nàng rùng mình.
– Con đừng lo ngại gì cả đến người đàn ông ấy nữa – Imperia gằn giọng.
Bianca lắc đầu.
– Có ai biết ông ta sẽ không trở lại! – Nàng lẩm bẩm.
– Ông ta đã chết! – Imperia đã nói chát tai.
Và nàng lạc lõng trong một sự mơ mộng u ám. Phải, Bembo đã chết, bị Roland sát hại. Chính chàng đã tuyên bố với nàng. Và giờ đây có ai biết được cuộc báo thù của Roland sẽ ngưng lại ở đâu?
Nàng biết rằng Roland, bị lùng bắt trong ngôi nhà ở đảo Olivolo và đã tẩu thoát.
Nhưng chàng sẽ trở lại! Nàng tin chắc điều đó!
Vả lại nàng không hiểu đến vai trò của Léonore. Nhưng nàng nghi ngờ cái vai trò đó.
Cuộc tranh đấu của nàng với Léonore hiện lại trong trí nàng. Nàng đã bị bại trận!
Nàng buộc phải tiết lộ sự bí mật về cuộc vượt ngục của Roland!... Chắc chắn vào lúc đó, Léonore nghĩ đến cách thức để đi theo kẻ được nàng thương yêu! Có lẽ nàng đã nói chuyện với chàng?
Bấy giờ, nàng bao gồm cùng trong một mối hận thù Léonore, Dandolo và Roland Candiano, những kẻ mà thuở xưa người ta gọi là đôi tình nhân ở thành Venise! Phải, nàng thù hận cả hai người, một cách dã man. Nàng sẽ không có bình yên cho đến ngày sung sướng mà nàng có thể tin chắc rằng tảng đá một ngôi mộ được đóng kín mãi mãi lên trên đôi tình nhân...
Vào lúc đó, bà hầu phòng được quý chuộng của Imperia đi vào.
– Thưa phu nhân, – Người đàn bà nói – có một người đàn ông muốn nói chuyện với bà...
– Người đàn ông đó là ai? – Imperia hỏi
– Ông ta không nói tên, thưa phu nhân.
– Có phải là người đã từng đến đây không?
– Tôi không thể trông thấy mặt vì ông ta trùm kín phân nửa trong chiếc áo choàng.
Sự bí mật và những sự đề phòng đó đưa ngay một cái tên và một hình ảnh vào trong trí của nàng kỹ nữ.
Roland Candiano!...
Chỉ riêng một mình Roland mới có ích lợi che giấu như thế để vào nhà nàng.
Nàng lập tức đứng lên, nhợt nhạt, kích thích, đưa một ánh mắt nhìn vào tấm gương lớn. Tự nhiên với đầu những ngón tay tuyệt đẹp của pho tượng Hy Lạp, nàng sửa lại mái tóc, nàng tìm cách làm duyên dáng hơn.
Để cho ai? Để cho Roland?... Nàng đã không hết sức thù hận chàng sao từ lúc mà – với tất cả sức lực – nàng đã yêu thương Sandrigo, trung úy đội cung thủ ở Venise?...
– Nếu như là chàng, và chỉ có thể là chàng, – Nàng lẩm bẩm – chàng sẽ không còn sống sót ra khỏi nơi đây.
Vừa nói như thế, nàng cầm lấy một hộp đựng nữ trang bằng bạc, mở ra lấy một cây bút chì mà với một sự lẹ làng nóng nảy và với một bàn tay thành thạo, nàng làm tăng thêm ánh sáng của đôi mắt với một nét vẽ đen và với một lằn đỏ nhẹ đôi môi đỏ như hoa nở của nàng.
Nàng đã quên lãng con gái của mình.
Bianca cũng vậy, nàng tự hỏi người lạ mặt đó là ai mà muốn trò chuyện cùng mẹ nàng.
Cô gái nhỏ đáng thương run rẩy.
Không phải là gương mặt của Roland nàng đang gợi nhớ lại.
Cái mà nàng thoáng thấy, đó là diện mạo quái đản, vẻ mặt ghê tởm theo ám ảnh những giấc mơ xấu trong giấc ngủ của nàng.
Bỗng thình lình, nàng trông thấy nó khi cánh cửa hé mở, sau lưng bà hầu phòng. Đôi mắt ám muội và nồng cháy nhìn sững lên nàng và chiếu ra những sự thèm muốn thô bạo. Ông ta mỉm cười và nụ cười làm cô gái khốn nạn lạnh giá.
Cuồng loạn vì khủng khiếp, Bianca thụt lùi ra sau vừa thét lên một tiếng kêu kinh hãi.
Imperia quay mình lại và thấy người đàn ông.
– Bembo! – Nàng kêu lên cũng kinh hãi như là con gái mình.
Bembo muốn đi tới.
Ông chào, nghiêng mình, tìm cách tỏ ra dễ thương.
– Ta chán phải ngồi đợi... Ta quá vội vàng để gặp lại phu nhân... Và nàng cũng vậy... Nhất là nàng, thưa tiểu thơ – Ông ta nói thêm vừa ngó thẳng vào Bianca.
Tự chế ngự khủng khiếp mê tín, để tin chắc rằng Bembo đang đứng trước mặt nàng bằng xương bằng thịt, Imperia nhảy tới, nắm lấy bàn tay của viên hồng y và ra hiệu cho đứa tớ gái canh chừng Bianca, nàng khép cánh cửa lại.
Giây phút sau, nàng kỹ nữ và vị giáo sĩ ở trong gian phòng nhỏ nơi Imperia tiếp những người bạn thân mật.
– Tại sao nàng không lại đằng kia? – Bembo ấp úng.
– Tại sao? Đã một lần, ngài đi đến gian phòng của con gái tôi... Cái thái độ đó, tôi phải thú nhận, là có vẻ lạ lùng.
Bembo ngồi xuống chiếc ghế bành.
Ông bình tĩnh trở lại.
Sự xúc động mãnh liệt mà ông cảm nhận khi trông thấy Bianca nhường chỗ cho sự lanh trí tinh tế ít khi nào rời khỏi ông.
– Ta thấy! – Ông nói, rằng chúng ta nên trò chuyện dứt khoát một lần về những vấn đề của chúng ta. Xin phu nhân vui lòng lắng nghe ta, chúng ta sắp sửa trò chuyện bởi vì do chính bà muốn việc đó.
•••
Chắc chắn người ta không quên cái cảnh tượng trong đó Sandrigo đã thông báo với hồng y Bembo cuộc hôn nhân sắp tới của ông ta cùng với Bianca và yêu cầu chính tự ông ban phép lành cho sự kết hợp của họ trong một buổi lễ long trọng sẽ cử hành ngay trong tòa giáo đường.
Ban đầu Bembo đứng sững như bị sét đánh.
Rồi ông đi thẳng đến dinh thự Imperia, bị kích thích, chỉ biết mang máng về những gì ông muốn làm hoặc là muốn nói.
Nhưng đến lúc chiếc du thuyền đổ ông trước những bậc cẩm thạch của ngôi nhà tráng lệ, ông đã trù tính một kế hoạch.
Ông đã tránh không cho người ta nhận ra mình.
Từ lâu Bembo đã nghiên cứu bên trong dinh thự và biết đích xác phải đi ngang qua đâu để đến tận phòng Bianca. Vừa mới được đưa vào gian phòng khách ông ta đã bị thúc đẩy bởi lòng ao ước không thể cưỡng lại là được thấy lại nàng thiếu nữ, dù cho có phải bị tiếp đón bởi một cử động ghê gớm nào đó.
Vì thế ông chạy vụt ngang qua những hành lang đến gian phòng của Bianca gần như một lượt với bà hầu phòng.
Ông trông thấy Bianca.
Nàng hiện ra trước mắt ông xinh đẹp hơn, còn đáng thèm thuồng hơn bao giờ hết.
Chính vào lúc đó Bianca nhận ra ông.
Ý nghĩ của Bembo là đi vào dù thế nào đi nữa và nói chuyện trước mặt nàng thiếu nữ. Nhưng dục vọng đã làm cho ông xúc động đến độ Imperia nắm tay ông lôi ông đi, ông tự để cho làm mà không chống cự.
Bây giờ, nàng kỹ nữ ngắm nhìn ông với vẻ sửng sốt.
Chính là Bembo đang đứng đó, trước mặt nàng!...
Thế ra lúc đó, Roland Candiano đã tự khoe khoang khi nói là Bembo không còn nữa?
Vậy thì chàng ít ghê gớm hơn là chàng đã tỏ ra, bởi vì chàng bắt buộc phải nói láo, bởi vì Bembo còn sống.
– Ngài đã bị thương? – Nàng hỏi mà không đáp lại những lời hỏi sau cùng của hồng y.
– Ta? Đâu có... Bộ bà tin tưởng rằng người ta có thể dễ dàng đả thương ta được sao?... Chà! Thưa phu nhân, – Ông nói thêm vừa sử dụng lối chơi chữ – thật vậy, ta thật khó bị đả thương, bởi vì ta không bị động lòng vì sự đón tiếp lạnh nhạt của người ta ở đây!
– Nhưng mà sự vắng mặt của ngài...
– Một cuộc du hành, thưa phu nhân, một cuộc du hành ngắn ở vùng lân cận Venise.
– Sao! Ngài không có bị thương vào cái đêm mà ngài toan tính bắt cóc con gái tôi!... Sao! Roland Candiano không có cướp lại Bianca ở trong tay ngài sao!...
– Ai đã thuật cho bà nghe câu chuyện cổ tích đẹp đẽ đó?
– Chính miệng Roland Candiano!
– Vậy là bà cũng vậy, bà đã gặp ông ta! – Bembo kêu lên với một giọng u ám.
– Chao ôi! – Ngài thấy rõ rằng chính ngài đã gặp ông ta!
– Vậy thì! Phải, thật đúng. Ta có gặp ông ta, và ta có thể nói với bà, thưa phu nhân, rằng mạng sống của tất cả chúng ta đều đang gặp nguy hiểm...
– Tôi biết điều đó!– Imperia rùng mình nói.
– Hơn cả bao giờ, chúng ta phải canh chừng, hơn cả bao giờ chúng ta phải đoàn kết lại. Nếu ta đã thoát khỏi tay ông ta lần này, đó là do một sự phò hộ hiển nhiên của trời. Nhưng có thể một lần khác ta sẽ ít gặp may mắn hơn... Đối với ta, còn đối với Foscari, đối với Altieri, cuộc chiến đấu thật dễ dàng; chúng tôi là những người đàn ông, và Roland Candiano, dù cho ông ta có thế lực mấy đi nữa, ông ta cũng chỉ là một người đàn ông. Nhưng còn bà, thưa phu nhân, bà là một người đàn bà, yếu đuối, bị cô độc ở trong thành Venise, ai sẽ che chở cho bà, ai sẽ bảo vệ cho bà, nếu không phải là chúng tôi, nhất là nếu không phải là chính ta!...
Ông ta quan sát tác dụng của những lời nói đó trên Imperia...
Trước sự ngạc nhiên lớn của ông, nàng không chứng tỏ sự kinh hãi như ông mong đợi.
Thật vậy, Imperia đang nghĩ rằng có một người che chở mà nàng biết rõ sức mạnh và sự táo bạo.
Đó là Sandrigo.
Do bởi đâu mà bà ta có một sự bình thản như thế? – Bembo nghĩ thầm.
Và thay đổi ngay mưu kế, ông nói tiếp:
– Vả lại, thưa phu nhân, tất cả bắt buộc bà phải còn là người đồng minh trung thành của ta.
– Xin ngài tin rằng, tôi đã quyết định rồi – Imperia lạnh lùng nói.
– Nào chúng ta hãy đánh một đòn lớn – Bembo phát cáu, lẩm bẩm giữa hai hàm răng.
Ông ta ngước lên nhìn nàng kỹ nữ, gương mặt thản nhiên, và với cái giọng lơ lớ giống như tiếng rắn trườn:
– Có lẽ bà không hiểu, thưa phu nhân, rằng tôi có khả năng như thế nào nếu như điều bất hạnh muốn rằng chúng ta trở nên thù nghịch...
– Tại sao chúng ta sẽ trở thành thù nghịch? – Nàng kỹ nữ hỏi ấp úng.
– Xin Chúa chứng cho, thưa phu nhân! Nhưng mà cuối cùng nếu như những trường hợp nặng nề bắt buộc ta xem bà như là kẻ thù của ta, ta sẽ lập tức lấy ngay những biện pháp thế nào để bảo vệ mà ta tưởng là có bổn phận trình bày với bà...
– Tôi xin nghe ngài nói...
– Việc cẩn thận đầu tiên của ta là bỏ vào trong Thùng thơ Tố cáo một tấm giấy soạn sẵn và được ta luôn luôn mang theo trong mình...
Ta thuộc nằm lòng những lời viết. Ta sẽ nói cho bà nghe. Ngoài ra ta cần phải báo với bà rằng một người bạn đáng tin cậy được giao cho bỏ thơ tố cáo giống như vậy trong trường hợp mà ta sẽ bị mất tích quá một tháng. Việc đó nói xong, thưa phu nhân, bà không thể không hiểu rằng những người Candiano luôn luôn có bạn bè ở trong Hội đồng Thập nhân chế. Bà cần phải nhớ lại rằng nếu như lão Candiano thuở xưa bị kết án trong cái đêm mà ta không cần kể lại những giai đoạn hệ trọng, là bởi vì được chứng minh rằng Roland Candiano đã hành thích Davila, người tình nhân của bà, bà theo dõi đã rõ, phải không?...
– Tôi theo dõi ngài – Imperia nói mà hai hàm răng đánh lập cập.
– Hoàn toàn, ta chỉ còn có việc đọc cho bà nghe nguyên văn lời tố cáo của ta. Vả lại nó được viết rất cẩn thận và xứng đáng với một công dân tốt muốn bảo đảm đường lối tự do của nền công lý.
Như vầy:
“Người ký tên có hân hạnh được thông báo với Hội đồng Thập nhân chế thật cao cả và thật hùng mạnh biết rằng sự cẩn mật và sự công minh của quý ngài đã bị lừa dối trong đêm 6 tháng sáu năm 1509. Kẻ giết ngài cao quý và đáng thương tiếc Davila không phải là Roland Candiano. Đó là một người đàn bà tên Imperia, nay vẫn còn ở tại Venise, trong dinh thự của bà ta, trên sông Đại Giang"
Bembo giữ một phút im lặng.
Gương mặt của Imperia biến sắc bởi nỗi khủng khiếp.
Nàng run lập cập như bị một cơn lạnh lẽo lớn.
– Ta chấm dứt – Bembo nói tiếp – Ta ký tên tờ giấy đó. Được gọi ra trước tòa án tối cao, ta sẽ giữ vững những lời trong thơ tố cáo trong đó tư cách giáo sĩ của ta, uy tín hồng y – giám mục của ta sẽ có tất cả sức nặng cần thiết. Bà quá thông minh, thưa phu nhân, để không tưởng tượng đến những kết quả ác liệt của bản án kết tội bà...
– Thế ngài muốn gì?...
Bembo đứng lên cúi xuống gần Imperia:
– Ta muốn rằng mi không gả con gái cho Sandrigo, bởi vì con gái của mi thuộc về ta!...Imperia ngả vào trong chiếc ghế bành của mình, gương mặt úp vào hai bàn tay. Đến lúc nàng ngước đầu lên, Bembo đã biến mất.
Viên hồng y đã lặng lẽ bỏ đi.
– Để cho bà ta trong ba ngày dưới cảm giác đó, ông gầm vang, để cho sự khủng khiếp tàn phá, hủy hoại tâm hồn đó!... Ta sẽ trở lại trong vòng ba ngày và Bianca sẽ thuộc về ta!
Ông mở một cánh cửa, một tên gia nhân đến trình diện để hộ tống ông. Vào lúc ông đi vào gian phòng khách rộng lớn cần phải vượt qua để ra khỏi dinh thự cũng là nơi quan khách chờ đợi, ông nhận thấy một người đàn ông đang đi ngang qua một trong những cánh cửa dẫn vào bên trong.
Ông nhận ra ngay ông ta.
Đó là Sandrigo.
– Anh bạn, ông thản nhiên bảo tên gia nhân, hãy cầm lấy mười đồng ê-quy này, và trả lời cho ta.
Tên gia nhân chụp lấy tiền và cúi chào như người hoàn toàn tận tụy.
– Anh bạn, Bembo nói tiếp, người đàn ông vừa đi qua cánh cửa đó... là ai?
– Tôi không rõ, thưa đức ông. Tôi chỉ biết rằng đó là một người khách chờ được đưa đến bên cạnh phu nhân.
– Ông ta hiện đang ở bên cạnh phu nhân?
– Không có chút nghi ngờ.
– Năm chục đồng đuy ca đôi cho mi, nếu như ta có thể nghe được những gì người đàn ông đó và phu nhân sắp nói với nhau...
– Năm chục đồng đuy ca đôi?
– Phải, mi nhận ra ta không?
– Có, thưa đức ông.
– Tối nay mi sẽ lãnh số tiền ở tại dinh ta.
– Ngài theo tôi!
Tên gia nhân kéo Bembo đi. Giây lát sau, ông ta ở trong một căn phòng chật hẹp và tên gia nhân, để một ngón tay lên miệng, dùng mắt chỉ cho ông một tấm màn mà người ta nghe những tiếng nói chuyện thì thầm ở phía sau.
Tên gia nhân cúi chào vừa lẩm bẩm:
– Chừng nào ngài muốn đi ra, ngài mở cánh cửa này; tôi sẽ có mặt ở đó và sẽ dẫn ngài đi ra mà không một ai trông thấy.
Rồi gã lặng lẽ biến mất.
Bembo lén đi nhẹ nhẹ trên tấm thảm dầy lót sàn nhà, chậm chạp đến gần tấm màn, ngồi xuống và lắng nghe.
Vào lúc này người đàn ông đang nói chuyện với Imperia quả thật là Sandrigo.
– Tôi vội vã đến gặp bà – Ông ta nói.
– Và tôi, tôi chờ đợi ông – Imperia trả lời với cái giọng quyến rũ đã là một lời hứa hẹn cho những sự âu yếm êm ái hơn.
Nhưng Sandrigo cố gắng thoát khỏi sự say đắm, nói tiếp:
– Tôi đang lo lắng tìm một vị giáo sĩ để ban phép lành cho cuộc kết hợp của tôi với Bianca.
Nàng kỹ nữ hơi tái mặt.
Và nếu như, vào lúc đó, nàng đi sâu xuống tận đáy lòng mình, có lẽ nàng sẽ lấy làm kinh hoàng khi tìm thấy nơi đó ánh rạng đông sầu thảm của một tình cảm có thể là sự căm thù...
Phải, giờ đây, nàng đang ghen tuông... ghen tuông với con gái mình.
– Một giáo sĩ – Nàng nói. Cần gì đến giáo sĩ để đọc những lời nghi thức! Và rồi, tại sao quá gấp rút như thế?...
– Vấn đề giáo sĩ đối với tôi có sự quan trọng, Sandrigo cương quyết nói, vừa tránh không nêu ra những lời nói sau chót của Imperia. Hay đúng hơn là vấn đề cuộc lễ. Tôi là người xa lạ ở Venise; số ít người biết tôi là những vị chỉ huy cảnh binh và họ chỉ biết tôi là một tên cướp. Nên tôi muốn rằng một cuộc lễ huy hoàng diễn ra vào giữa ban ngày, trong ngôi giáo đường đẹp nhất, và tôi muốn một vị giáo sĩ cao cấp có uy tín để được sự kính trọng của toàn thể.
– Ai là vị giáo sĩ đó?
– Đích thân là ngài hồng y – giám mục. Ngài bằng lòng đứng ra làm lễ để kết hợp cho trung úy Sandrigo với con gái của Imperia.
– Bembo?
– Chính ngài.
Và Sandrigo có một nụ cười đắc chí.
– Việc đó làm cho bà ngạc nhiên, phải không? Người ta sẽ làm cho tôi những gì mà người ta có thể làm cho một người con trai của thủ tướng. Bà trông thấy giáo đường Saint Marc treo đầy cờ, thắp sáng choang hàng ngàn cây đèn sáp, tất cả giới tăng lữ tập họp, những thầy dòng, những vị giáo sĩ trợ tế, và tất cả xã hội thượng lưu của Venise đổ xô đến, ngài đại úy thống lĩnh, ngài Đại Pháp quan, có lẽ chính cả thủ tướng! Và ở bàn thờ chính, ngài giám mục thành Venise, đức Hồng y Bembo, bao quanh bởi các chức sắc của ngài!... Bà nói sao về việc đó?...
– Ông ta đã hứa với ngài?
– Ngay sáng nay.
– Và ông ta biết tên của người hôn thê?
– Ngài đã biết.
Imperia đưa hai bàn tay lên vuốt trán.
Sự ngạc nhiên của nàng cảm nhận cầm bằng như giấc chiêm bao.
Mới đây chưa được mười phút Bembo có mặt ở đó, cúi xuống mình nàng, gương mặt co quắp, hăm dọa, bảo nàng rằng:
– Ta muốn rằng Bianca không là người vợ của Sandrigo. Bianca thuộc về của ta!
Và bây giờ, Sandrigo, đang thay thế cho gương mặt tàn khốc của viên hồng y, bảo với nàng:
– Bembo bằng lòng ban phúc lành cuộc kết hợp của tôi với Bianca.
Ở đây có một sự bí mật phi thường nào đó, và ý nghĩ đầu tiên của nàng là vị giám mục đã đưa lời hứa cho Sandrigo để không đánh thức những sự nghi ngờ của ông ta...
– Sự việc, Sandrigo nói tiếp, quả thật khá kinh ngạc. Nhưng nó sẽ làm cho bà hết ngạc nhiên khi tôi sẽ nói với bà rằng Bembo chịu ơn cứu mạng của tôi.
Và chỉ trong ít lời, ông thuật lại chuyến hành trình của mình đến các khe núi La Piave.
Từ đó, đối với Imperia hiển nhiên là Bembo đã hứa hẹn tất cả những gì tên cướp đã yêu cầu vừa giả vờ một sự tri ân nồng nhiệt, nhưng cùng lúc đó ông ta sửa soạn trừ khử đối thủ của mình.
Nàng cần phải báo ngay cho Sandrigo không?
Phải, thật vậy!... Nói hết tất cả, cho ông ta giữ mình, hợp nhất hai nỗ lực của họ, hai nghị lực của họ chống lại Bembo.
Nhưng cái kết quả không thể tránh khỏi trong trường hợp đắc thắng, đó là cuộc hôn nhân của Sandrigo và Bianca!
Nàng không tìm ra một giải pháp nào khác hơn là lợi dụng được vài giờ trong thời gian này để nàng có thể suy nghĩ, lấy một quyết định.
Với sự chớp nhoáng của tính dâm dục cuồng loạn của nàng, bấy giờ nàng gạt ra khỏi mọi ý nghĩ, mọi sự bận trí để hoàn toàn phó thác cho thần ái tình đang gầm thét trong lòng nàng. Những trạng thái rối loạn sâu xa, những mối lo sợ khủng khiếp đó đã kích thích quá độ thần kinh của nàng.
Tái xanh vì yêu đương, tình tứ, nàng đứng lên, nhảy ngồi lên trên gối của Sandrigo, đưa tay ôm choàng ông ta vừa thì thầm nhỏ bên tai:
– Cần gì đến giáo sĩ để kết hợp chàng với một người khác... Ta, ta không cần có giáo sĩ để hiến thân cho chàng!...
Đến lúc Sandrigo bỏ đi, say sưa vì khoái lạc, giờ đây, ông tự hỏi người đàn bà nào giành cái vị trí lớn nhất trong những tư tưởng bị thích quá độ của ông:
Người mẹ hay là đứa con gái!...
Ở đằng sau bức màn, Bembo đã tham dự tất cả câu chuyện kết thúc bằng một màn yêu đương phóng túng, bằng một cuộc ân ái man rợ của hai tính trơ trẽn cuồng loạn.
Và ông quyết định đánh một nhát lớn.
Vào lúc Imperia rã rời, mệt mỏi, vừa chỉnh đốn xong bộ y phục bị nhàu nát, ông giở tấm màn cửa lên và hiện ra.
Imperia quá sửng sốt, quá xúc động vì khủng khiếp nên nàng không làm một cử động, không thốt được một lời.
Bembo đã nghiêng mình trước mặt nàng và nói:
– Thưa phu nhân, giờ đây tôi có sự bí mật của bà, tất cả sự bí mật của bà. Bà thương yêu Sandrigo. Bà là tình địch của con gái bà, và trong tâm hồn bà đang bị dục vọng ngự trị, một câu hỏi duy nhất đang chế ngự tất cả các câu hỏi khác: Làm thế nào để cho Sandrigo không còn yêu thương Bianca nữa, để cho người tình nhân của bà chỉ thuộc riêng cho một mình bà, nguyên vẹn toàn thể... Có đúng thế không, thưa phu nhân?
– Thật đúng! – Imperia gầm vang, nàng đã đi đến những mức trầm trọng mà sự giấu giếm không còn cần thiết nữa.
– Thế nào! – Bembo liền nói tiếp, cái giải pháp đó, chính ta, ta đã mang lại cho bà!
– Ngài!
– Chúng ta hãy coi như không có gì ca đối vớiã tất cả những gì chúng ta đã nói lúc nãy. Hãy quên đi những lời hăm dọa của bà. Chúng ta nên trở thành bạn hữu. Chúng ta nên trở thành đồng minh. Bà có muốn thế không?
– Tôi muốn...
– Thế thì! Sandrigo cho bà... Bianca cho ta. Ta chừa cho bà một người, ta thề với bà rằng sẽ chẳng làm gì thiệt hại đến ông ta cả... Hãy cho ta người kia! Bà có muốn thế không?
Người mẹ run run, nhưng người kỹ nữ cuồng loạn trả lời:
– Tôi muốn như vậy!
– Tốt! Vậy bà đừng lo sợ gì nữa. Chẳng mấy lúc, Bianca sẽ không đứng lên ngăn giữa bà và mối tình của bà. Thỏa thuận như thế không?
Imperia có một cái rung động sâu sắc: Có lẽ là một cái giật cuối cùng của tình yêu mẫu tử. Bembo nhìn nàng chòng chọc.
Cuối cùng, táo bạo, nàng hăng hái nói:
– Thỏa thuận!
Bembo bước đi , say sưa vì hy vọng, cũng như là Sandrigo bước đi đắm đuối vì khoái lạc...