Đến lúc đó, nói không chừng cô cũng đi đến tiểu bang D, trực tiếp tới đó quậy cho anh ta một trận long trời lở đất.
Lúc này, Mạnh Tích Niên lại nhớ tới Lư Song Song.
Anh vẫn chưa nói với Khương Tiểu chuyện mình đã nhờ Thành Thành đi điều tra Lư Song Song, nhưng A Lục cũng chẳng có ý định nhắc đến Lư Song Song chút nào.
Khương Tiểu và Vương Dịch cũng không ở lại thành phố M quá lâu.
Hai ngày sau, họ trở về kinh thành.
Lúc trở về, Khương Tiểu vừa vào cửa đã nhìn thấy Mạnh Tích Niên.
Anh lại canh đúng thời gian cô đến mà xuất hiện.
Hơn nữa, lần này anh còn cố ý đến để báo cho cô một tin tốt, đối với họ mà nói thì đó đúng là tin tốt.
“Chúng ta ở cùng một thành phố, anh đã nghe ngóng rồi, từ phòng thí nghiệm của người mà anh phải bảo vệ đến khách sạn nơi tổ chức cuộc thi của các em, chỉ mất nửa tiếng đi xe.”
Mạnh Tích Niên bế cô lên, để cô ngồi trên đùi mình, rồi dụi dụi vào mặt cô.
A Lục đi bệnh viện vẫn chưa về, bây giờ trong nhà là thế giới riêng của hai người, anh với cô thân mật thế nào cũng được, không giới hạn trong phòng ngủ.
Tin tức này khiến anh vui mừng nhất, bởi vì dù có sang nước Y thì vẫn có thể tranh thủ thời gian tìm cơ hội gặp cô, dù chỉ là gặp mặt một lần cũng tốt.
Nếu không, họ chắc phải mất ít nhất mười mấy ngày mới gặp được nhau.
Điều đó sẽ khiến anh phát điên mất.
“Thật sao?” Khương Tiểu nghe được tin này đương nhiên cũng rất vui, cô ôm lấy cổ anh, lúc này mới sực nhớ ra mà hỏi: “Anh đi bảo vệ người nào thế? Có nói được không?”
“Đối với em thì được.” Mạnh Tích Niên ôm lấy cô, mang theo một chút ý cười nói: “Một người phụ nữ.”
“Phụ nữ?”
“Ừm, lo lắng à?”
Khương Tiểu nhìn anh: “Anh hỏi như vậy, chẳng lẽ là một phụ nữ trẻ tuổi?” Dừng một chút, cô lại bổ sung hỏi: “Hay là một người phụ nữ có ngoại hình khá?”
Mạnh Tích Niên ừ một tiếng: “Hôm qua anh đã xem hồ sơ cá nhân của cô ta, có ảnh, chỉ mới hai mươi sáu tuổi, trông cũng xinh đẹp, nước ngoài còn đặt cho cô ta một danh hiệu là nhà vật lý học xinh đẹp nhất.”
Khương Tiểu mở to mắt, trầm trồ nói: “Nhà vật lý học hai mươi sáu tuổi? Còn phải huy động đến các anh đi bảo vệ? Vậy chắc chắn là rất xuất sắc rồi.”
“Ừ hửm, em không ghen sao?” Mạnh Tích Niên nhìn cô.
Khương Tiểu nói: “Tại sao em phải ghen?”
“Dù sao nếu em đi bảo vệ một người đàn ông trẻ tuổi xuất sắc, anh chắc chắn sẽ cảm thấy không, khụ khụ, vui vẻ cho lắm.” Mạnh Tích Niên nói.
“Anh cũng dám nói à? Mạnh Đoàn trưởng!” Khương Tiểu trừng mắt nhìn anh, đây là công việc, là nhiệm vụ của anh, chẳng lẽ còn bắt cô phải ghen mới chịu?
“Dám chứ, anh hẹp hòi mà, chính là không thích em ở cạnh người đàn ông khác.” Mạnh Tích Niên rất tự tin thừa nhận sự hẹp hòi của mình.
“Vậy nếu em ghen, chẳng lẽ anh còn có thể không đi?”
Đây là nhiệm vụ của anh, sao có thể vì cô ghen mà không đi? Hơn nữa, nếu Mạnh Ác Bá là loại người vì lý do cá nhân mà từ chối nhận nhiệm vụ trong quân đội, thì cũng không thể leo lên được đến chức Đoàn trưởng như bây giờ.
Chắc chắn anh chỉ đang trêu cô mà thôi.
Mạnh Tích Niên cúi đầu mổ nhẹ lên môi cô, nói: “Không thể không đi, nhưng anh sẽ hứa với em, giữ khoảng cách tuyệt đối với cô ta, không ở riêng với nhau, hơn nữa, chạm vào cô ta cũng không, càng không thể có bất kỳ lời lẽ mập mờ nào.”
Khương Tiểu không nhịn được mà bật cười.
“Em nói này Mạnh Đoàn trưởng, anh suy diễn nhiều quá rồi đấy, biết đâu người ta đã sớm có đối tượng rồi, hoặc là căn bản không thích kiểu người như anh thì sao? Có thể đừng tự luyến như vậy được không...”
Lời cô còn chưa nói hết, môi Mạnh Tích Niên đã ghé sát lại, hôn sâu lấy cô, cho đến khi hôn cô đến mức thở hồng hộc, anh mới luyến tiếc buông cô ra.