Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 10850 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1839
Là Vợ Tôi

❊ ❊ ❊

Chử Lượng trầm mặc một lúc, muốn nói lại thôi.

Đây là có vấn đề rồi?

Khương Tiểu cũng nhận ra, thở dài nói: “Ở đây quả thực không tiện nói chuyện, chỗ Chử Lượng thuê nhà cũng nhỏ, tôi đã qua xem rồi, nhiều người thế này qua đó hơi chật, hay là đến nhà chúng ta đi.”

“Cảm ơn lão thúc. Khương Tiểu, có được không?”

Vừa nghe lời Chử Lượng, Khương Tiểu liền hiểu ý anh ta, xem ra chuyện này còn hơi rắc rối, nếu không thì Chử Lượng đã tự giải quyết rồi.

“Đi thôi.” Khương Tiểu nói với Triệu Hâm và Cung Tân Hà: “Hai người các anh đi đưa người ra đây.”

Khương Tiểu dẫn Vương Dịch về nhà trước, sau khi rửa mặt xong thì họ mới đến.

Người đàn ông đó bị Triệu Hâm và Cung Tân Hà xốc nách, đẩy mạnh ngồi xuống một chiếc ghế. Hai người họ tự giác kéo mỗi người một chiếc ghế, ngồi hai bên gần cửa để canh chừng hắn ta chạy trốn.

“Hồ đại ca, anh tháo miếng vải trong miệng hắn ra đi.” Khương Tiểu ngồi trên ghế sofa, vừa pha trà vừa nói với Hồ Hỷ Binh.

“Được.”

Hồ Hỷ Binh vừa tháo miếng giẻ trong miệng Điền Tam Cường ra, Điền Tam Cường liền hét lên với Khương Tiểu: “Cô là hạng người nào? Cô muốn làm gì? Tôi nói cho cô biết, thời buổi này là thời buổi nào rồi, đừng tưởng là không có vương pháp!”

“Phì.”

Khương Tiểu nhịn không được bật cười.

“Tôi làm gì anh rồi? Chẳng phải đã nói với anh, sẽ có cơ hội cho anh nói chuyện sao? Bây giờ có thể nói rồi đó. Người ta kết hôn, anh xông tới phá hỏng hôn lễ của người ta, đây không phải là cái gọi là thời buổi này sao?”

Điền Tam Cường trừng mắt nhìn Chử Lượng, nói: “Đó là vì hắn làm chuyện có lỗi với tôi trước! Tiểu Phương là vợ tôi! Hắn đây là cướp vợ của người khác, vô sỉ, không có đạo đức!”

Lời này vừa thốt ra, mọi người đều ngẩn người.

Vợ?

Khương Tiểu nhìn về phía Tiền Phương, “Cô với hắn?”

Mặt Tiền Phương đỏ bừng, “Tôi, chúng tôi từng xem mắt, vì họ hàng của tôi còn ở quê, biết tôi lớn tuổi rồi mà vẫn chưa gả đi, nên mới giới thiệu hắn cho tôi.”

“Xem mắt không có nghĩa là đã là vợ anh.” Khương Tiểu nói với Điền Tam Cường.

Gân xanh trên trán Điền Tam Cường nổi cả lên, phẫn nộ nói: “Đã xem mắt rồi, tôi đích thân mua vé tàu, ngồi tàu hỏa ba ngày chạy tới đây để xem mắt, lúc đó chúng tôi đều ưng mắt nhau, tuy cô ấy lớn hơn tôi ba tuổi, nhưng người ta thường nói gái hơn ba trai một nhà, tôi thấy cô ấy dịu dàng thật thà, ngoại hình cũng khá ổn, liền nói với cô ấy là hôn sự này cứ coi như định rồi, còn đưa cho cô ấy một chiếc vòng ngọc mẹ tôi để lại, coi như là đính ước.”

Khương Tiểu nhướng mày.

Chẳng lẽ lại là một món nợ rắc rối?

“Nhưng chiếc vòng đó tôi rõ ràng đã nhờ người trả lại cho anh rồi mà.” Tiền Phương vội vã nói.

“Tôi không hề nhận được! Không ai nói với tôi cả!” Điền Tam Cường kêu lên, “Lúc đó tôi đưa vòng cho cô, nói hôn sự đã định, tôi về nói với cha mẹ, để họ chọn ngày, hai đứa mình đều lớn tuổi rồi, không cần làm mấy trò hoa mỹ đó nữa, trực tiếp chọn ngày kết hôn, lúc đó cô cũng đồng ý rồi, cô có dám thừa nhận không?”

“Tôi, tôi...”

“Lúc đó chính là cô đồng ý rồi, kết quả tôi về báo tin mừng, người thân trong nhà ai cũng biết tôi sắp cưới vợ, hơn nữa còn chọn xong ngày, còn có không ít họ hàng gửi quà trước, cha mẹ còn tốn không ít tiền sửa sang phòng cưới,” Điền Tam Cường càng nói càng tức, đứng phắt dậy, “Kết quả mọi thứ đã chuẩn bị xong, cô nói với tôi, cô muốn gả cho người khác? Tiểu Phương, cô nói xem, làm người có thể như vậy sao?”

Nói xong, hắn đột nhiên mới phát hiện đôi chân mình đã có sức, có thể đứng dậy được.

Hắn lập tức lao về phía Tiền Phương, “Bây giờ cô về D Châu với tôi!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1896
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.