“Khương Tiểu Miêu, em nói xem anh là kiểu người nào?”
“Kiểu ác bá, biết đâu người ta lại thích tài tử nho nhã tuấn tú thì sao.” Khương Tiểu hừ một tiếng.
Người đàn ông này thật sự quá quá quắt, lúc hôn cô cơ bản chưa bao giờ dịu dàng cả. Ồ, những nụ hôn dịu dàng đối với anh luôn là món khai vị, tiếp theo chính là sự cuồng nhiệt muốn cuốn lấy đầu lưỡi cô mà nuốt chửng.
“Nhưng anh là kiểu người Khương Tiểu Tiểu thích nhất, đúng không?” Mạnh Tích Niên nhướn mày.
Khương Tiểu cười ngã vào lòng anh.
Người đàn ông này thật sự quá vô liêm sỉ.
Hai người âu yếm một hồi lâu, Mạnh Tích Niên đã phải trở về, có được khoảng thời gian này cũng đã tốt lắm rồi.
Đợi anh đi rồi, Khương Tiểu mới đến bệnh viện.
Giang lão thái gia đang tỉnh táo, Giang Ánh Quỳnh đang đọc báo cho ông nghe.
Thấy tinh thần của ông khá tốt, xem ra thuốc mấy ngày nay vẫn rất hiệu quả.
Nhưng cơ thể Giang lão thái gia tổn hao quá nghiêm trọng, cho nên cần phải điều dưỡng từ từ.
“Tiểu Tiểu đến rồi sao?” Giang lão thái gia nhìn thấy cô vô cùng vui mừng, “Mấy ngày nay không thấy người đâu, thái gia còn tưởng cháu đã chán ghét lão già khọm này, không muốn đến thăm ông nữa chứ. Sau này hỏi ra, họ nói cháu về thành phố M uống rượu mừng?”
“Vâng, thưa thái gia. Bây giờ ông cảm thấy thế nào rồi?”
“Khá hơn rồi, trưa nay còn ăn được một bát cơm.”
Giang lão thái gia đánh giá cô, nghĩ đến những lời Giang Ánh Quỳnh nói với ông trước đó, chuyện Khương Tiểu lên núi Bách Cốt tìm thuốc cho ông, thậm chí còn đụng độ cả hổ, trong lòng ông không khỏi cảm thán không thôi. Ông không ngờ rằng người cứu mình cuối cùng lại chính là cô chắt gái mà trước kia ông hoàn toàn không biết là có tồn tại trên đời này.
Mà mấy ngày nay, tin tức ông nhận được là rất nhiều người trong nhà họ Giang đều bắt đầu có những hành động mờ ám, hơn nữa, cũng chẳng có một hậu bối nào đến thăm hỏi ông cả.
Tuy nói từ châu D đến kinh thành xa xôi, nhưng nếu có lòng thì sao có thể gọi là xa được chứ?
Hãy nhìn Khương Tiểu xem, núi Bách Cốt cũng xa mà, núi Bách Cốt xa xôi lại nguy hiểm như thế, vậy mà cô vẫn không nói hai lời liền đi tìm thuốc cho ông đấy thôi?
Họ không nghĩ xem, nếu ông cứ thế mà mất ở kinh thành, chẳng phải họ coi như ngay cả mặt mũi cuối cùng của ông cũng không nhìn thấy được sao?
Giang lão thái gia tự nhận mình đối xử với đám hậu bối trong nhà cũng rất tốt, kết quả không ngờ tới, lòng người khó lường.
Bây giờ nhìn Khương Tiểu, cảm giác của ông lại khác với lần trước.
“Vậy thì tốt rồi, thái gia ông cứ an tâm dưỡng bệnh, sau này sẽ từ từ khỏe lại thôi.”
“Ừ ừ, ta cũng nghĩ vậy, có Tiểu Tiểu và Trần đại phu ở đây, lão già này có lẽ còn chống đỡ được vài năm nữa.” Giang lão thái gia cười ha ha.
Khương Tiểu mím môi, hỏi: “Bố cháu đâu ạ?”
Sau khi vào đây cô vẫn chưa nhìn thấy A Lục.
Giang Ánh Quỳnh nói: “Dượng của cháu dẫn cậu ấy ra ngoài rồi, nói là có một cuộc họp nhỏ, bảo cậu ấy đi theo để nghe.”
Khương Tiểu ngẩn người: “Cuộc họp của dượng, bố cháu đi nghe ké có phù hợp không ạ?”
Giang lão thái gia và Giang Ánh Quỳnh đồng loạt bật cười.
“Đứa trẻ ngốc, đi nghe thì không nhất thiết phải nghe trước mặt người khác.”
Khương Tiểu lập tức hiểu ra.
Đây là được lệnh đi nghe lén?
Cô thầm thở dài, để A Lục bắt đầu tiếp xúc với những thứ đó, nghĩa là đường đi sau này của ông ấy sẽ không quá bình lặng nữa.
Nhưng họ với Lê Hán Trung bây giờ chắc chắn được tính là đã cùng chung một con thuyền, không muốn dính dáng cũng phải dính dáng.
Đợi Giang lão thái gia thấy hơi mệt mỏi và ngủ thiếp đi, Giang Ánh Quỳnh và Khương Tiểu ngồi uống trà ở phòng khách nhỏ bên ngoài.
Giang Ánh Quỳnh nhìn Khương Tiểu, cân nhắc một chút rồi hỏi: “Tiểu Tiểu à, Khương Thanh Châu... ý của ta là, cháu thực sự cam tâm làm một đứa trẻ không có mẹ sao?”
Lời này có ý gì?