Cô ngốc này, thế mà vẫn tưởng anh có thể nhận nhầm người?
"Anh là mũi chó à?" Khương Tiểu hừ một tiếng.
"Ừm? Có người nào đó hình như đang giận dỗi?" Mạnh Tích Niên có chút ngạc nhiên, "Vì sao vậy?"
Vẫn không tin là anh thực sự ngửi thấy mùi của cô nên mới kéo cô vào, còn tưởng anh tùy tiện kéo người phụ nữ khác vào phòng để hôn cuồng nhiệt sao?
Cô nhóc này không đến mức không tin tưởng anh như vậy chứ.
"Em làm gì có giận?" Khương Tiểu bĩu môi, nói: "Chẳng qua là lo lắng mình làm phiền đến cuộc sống tốt đẹp của người nào đó thôi."
"Hửm?"
Mạnh Tích Niên cảm thấy càng thêm khó hiểu.
Thật sự là đang giận sao?
"Chiếc áo khoác này mới mua, hay là người khác tặng đấy?" Khương Tiểu túm lấy cổ áo anh, nói: "Sao em chưa bao giờ thấy anh mặc? Mạnh đoàn trưởng mặc vào trông thật đẹp, đặc biệt là rất bảnh bao."
Mạnh Tích Niên không nhịn được lại cúi xuống, ngậm lấy đôi môi đang bĩu ra của cô vào miệng, mút mát, thưởng thức đủ vị ngọt ngào của cô, rồi mới khẽ cười nói: "Không phải của anh, hôm nay áo khoác của anh bị ướt, nên là mượn của Đới Cương."
"Mượn á?"
Khương Tiểu sửng sốt, cô không hề nghĩ tới đây lại là câu trả lời.
"Không phải là vì mặc đồ đôi với mỹ nữ nào đó sao?"
"Đồ đôi?"
Mạnh Tích Niên nhướng mày, sau đó mới nghĩ ra điều gì đó, sau khi hiểu rõ, anh đột nhiên không nhịn được mà bật cười.
Vừa cười, tay anh vừa luồn vào dưới vạt áo cô, vuốt ve làn da, từ vòng eo thon của cô, trượt thẳng lên trên, bao lấy khối mềm mại khiến anh yêu không buông tay, bắt đầu nhào nặn.
"Bảo bối à, sao anh nhớ có lần em từng nói em sẽ không biết ghen cơ mà? Hửm? Bây giờ đột nhiên lại uống một thùng giấm lớn thế này?"
Khương Tiểu bị anh xoa nắn đến mức toàn thân bủn rủn vô lực, bàn tay lớn của anh giống như mang theo phép thuật, đốt cháy cả người cô, cảm giác mãnh liệt trong cơ thể gần như không thể kìm nén được nữa.
Tên xấu xa này, lúc nào cũng thích hành hạ cô như vậy.
Tiếng thở dốc đứt quãng của Khương Tiểu vang lên trong phòng.
Cô nói chuyện cũng không được trôi chảy: "Đó, đó chẳng phải là cảnh Mạnh đoàn trưởng ở bên người ta lúc nãy quá, quá giống một đôi, còn, còn lưu luyến không rời với người ta, tiễn người ta vào phòng mới chịu đi..."
Hơn nữa, lại còn là cùng kiểu áo khoác đen.
Trông thật sự rất giống đồ đôi mà.
Trước đó cô cảm thấy mình sẽ không ghen, dù sao cô cũng tin tưởng Mạnh Tích Niên, cũng biết đây là công việc của anh, không nên ghen tuông, nhưng sau khi nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, cô vẫn không khống chế được bản thân.
Xem ra, có tin tưởng, có thấu hiểu đến đâu, vẫn sẽ có những phản ứng theo bản năng.
Tất nhiên, không phải là giận dỗi, không phải thực sự không tin anh, chỉ là cảnh tượng như vậy làm lòng cô có chút không thoải mái mà thôi.
Điều này làm cô nhận ra cô vẫn có tính chiếm hữu rất mạnh đối với Mạnh Tích Niên.
Ngay cả nhiệm vụ của anh cô cũng phải so đo một chút.
Mạnh Tích Niên khẽ cười trầm thấp, tay vẫn không dừng lại, anh vén áo cô lên, một tay nhẹ nhàng ôm lấy phần thân trên của cô, một tay luồn ra sau lưng, tháo khóa áo lót của cô.
Anh giải phóng cho cô, cũng đẩy áo lót lên trên, nhìn cảnh sắc tuyệt mỹ trước mắt, ánh mắt lập tức tối sầm lại.
"Lát nữa anh sẽ trả chiếc áo khoác này cho Đới Cương, lúc mượn anh cũng đâu biết Quân Vị Trì cũng mặc áo khoác tương tự đâu, việc tiễn cô ta vào cửa là một trong những nội dung công việc, phải xác nhận sự an toàn của cô ta."
Mạnh Tích Niên vùi đầu xuống, giọng đã khàn đặc: "Tiểu Miêu ngoan, anh nhớ em đến mức muốn chịu không nổi rồi."
"Sao chỉ có mình anh ở đây..." Khương Tiểu toàn thân bắt đầu nóng bừng, giơ tay đẩy anh ra, "Không, không còn thời gian nữa..."