Khương Tiểu trong lòng lập tức thấy buồn cười.
Người ta là nam nữ bạn bè muốn nói chuyện tử tế với nhau, lại nhét thêm một gã đàn ông vào để giám sát, thì ra cái thể thống gì nữa?
Mạnh đoàn trưởng thật là cứng nhắc.
Khụ khụ, đủ tận trách.
Đới Cương cũng có chút ngượng ngùng.
Nhưng vẫn kiên quyết chấp hành mệnh lệnh.
“Bảo vệ an toàn cho cô là nhiệm vụ của chúng tôi, cô Quân, xin cô hợp tác.”
Đới Cương đi theo Quân Vị Trì vào phòng, Mạnh Tích Niên nhìn họ đóng cửa lại, mới quay đầu ôm Khương Tiểu cùng vào phòng.
Anh bế Khương Tiểu ngồi lên đùi mình, vùi đầu vào hõm cổ cô, nói nhỏ: “Buồn ngủ chưa? Buồn ngủ thì em ngủ trước đi, anh còn chưa nghỉ ngơi được.”
Đới Cương tuy đang trông chừng ở bên kia, không cần anh, nhưng bên đó có người nghĩa là bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra tình huống đột xuất, anh vẫn chưa thể ngủ, phải đợi Đới Cương báo cáo.
Khương Tiểu nghe lời anh nói lập tức cạn lời.
“Mạnh đoàn trưởng, muốn em ngủ trước, thì anh buông em ra đã chứ.”
Ôm cô thế này, cô ngủ kiểu gì?
Mạnh Tích Niên nói: “Em cứ ngủ thế này đi, anh ôm em ngủ, đảm bảo không quấy rầy em.”
Anh chính là không nỡ buông cô ra.
Huống hồ, ôm cô trong lòng thế này, nhiệm vụ canh đêm bảo vệ người cũng bớt khô khan khó chịu đi phần nào.
Dù sao cô cũng mềm mại, vóc người lại mảnh khảnh, đối với anh mà nói chẳng có chút áp lực nào cả.
Khương Tiểu nghe vậy, không nhịn được mở miệng, hàm răng trắng nhỏ đều tăm tắp liền cắn lên mặt anh.
Cô đâu phải con gái anh.
Thế nhưng, Mạnh Tích Niên nói gì cũng không buông tay, hôm nay cô cũng thực sự buồn ngủ rồi, vừa mới đến, lại bị anh quấy rầy lâu như vậy, thật sự là hơi không trụ nổi muốn ngủ rồi.
“Vậy em ngủ thật đây?”
“Ngủ đi. Lát nữa anh bế em lên giường.”
Mạnh Tích Niên ấn nhẹ đầu cô vào lòng mình.
Khương Tiểu còn tưởng mình không ngủ được, kết quả không ngờ lại ngủ thiếp đi ngay.
Mạnh Tích Niên nghe thấy tiếng bước chân của cậu ta ở bên ngoài liền bế Khương Tiểu lên giường, đắp chăn xong xuôi mới bước ra.
“Đoàn trưởng, tên John kia ngủ trên ghế sô pha bên đó rồi, tôi về xin chỉ thị một chút, có cần chuyển hắn sang phòng tôi ngủ không?”
Đới Cương có chút lúng túng.
Người nước ngoài này yêu đương thật đúng là nhiệt tình, John nói không được mấy câu đã cầm lấy mu bàn tay Quân Vị Trì mà hôn tới tấp.
Nếu không phải cậu ta ở đó, có lẽ không chỉ dừng lại ở hôn mu bàn tay đâu.
“Họ nói chuyện xong chưa?”
“Chắc là chưa, nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, Quân Vị Trì thật sự rất lợi hại, tùy tiện hạ giọng nói vài câu, tên John kia liền hoàn toàn không quậy nổi nữa.”
John nhìn ánh mắt của Quân Vị Trì, rõ ràng mang theo sự lấp lánh.
Là cái kiểu cảm giác mà ngay cả cậu ta đứng bên cạnh nhìn vào cũng tin là hắn yêu Quân Vị Trì đến tận xương tủy.
“Đưa hắn sang phòng cậu đi.”
“Vâng.”
Đới Cương đang định bước ra ngoài, lại quay đầu liếc nhìn chiếc giường lớn bên kia một cái.
“Đoàn trưởng, chị dâu ngủ giường của anh rồi, tối nay anh chắc cũng chỉ có thể ngủ sô pha thôi nhỉ? Hay là chúng ta đánh bài đi?” Trong phòng cậu ta có tên John đang ngủ, cậu ta đoán chắc là không ngủ ngon được, tối nay lại còn phải thức đêm bảo vệ Quân Vị Trì, vậy thà đánh bài thâu đêm còn hơn.
“Cút.”
Mạnh Tích Niên nhấc chân đá cậu ta một cái.
Sao anh có thể ngủ sô pha?
Hiếm lắm mới được ôm cô gái nhỏ của mình ngủ, não anh có vấn đề mới đi đánh bài thâu đêm.
Sáng hôm sau tầm bảy giờ Khương Tiểu đã tỉnh dậy, Mạnh Tích Niên cũng tỉnh rồi, đang nắm tay cô nghịch ngón tay cô.
Cô vội vàng ngồi dậy, “Em phải về phòng đây, lỡ thầy tìm em thì sao. Hơn nữa, Phong Phỉ chắc cũng sẽ tới đón chúng ta ra ngoài ăn sáng.”
“Phong Phỉ?”
Là ai?
Khương Tiểu chớp chớp mắt với anh, “Trợ lý cá nhân mười ngày tới của em, lợi hại chứ nhỉ?”