Mặc dù tuổi tác của Khương Tiểu nhỏ hơn anh ta rất nhiều, nhưng trong mắt Chử Lượng, Khương Tiểu từ lâu đã là ông chủ nhiều năm của anh ta rồi. Có chuyện gì, anh ta vẫn vô cùng tin tưởng vào năng lực của Khương Tiểu.
Khương Tiểu ra hiệu cho anh ta, bảo anh ta cứ tiếp đãi khách khứa trước, tiếp tục hôn lễ.
Trong lòng Chử Lượng hơi yên tâm, bắt đầu bước vào phần mời rượu.
Khương Tiểu hạ thấp giọng nói với Vương Dịch: "Tớ ra ngoài một chút, cậu cứ ăn uống đi, tớ về nhanh thôi."
"Tiểu Khương, sẽ không có chuyện gì chứ?" Vương Dịch hơi lo lắng.
"Không sao đâu, tớ về ngay." Khương Tiểu đứng dậy, gật đầu với Hạ Tân, lại nói với Khương Tùng Hải một tiếng rồi sải bước đi ra ngoài.
Triệu Hâm đang đứng đợi cô trước cửa một phòng bao khác trong nhà hàng.
Thấy cô bước ra, Triệu Hâm vẫy vẫy tay với cô: "Chị dâu, ở đây ạ."
Khương Tiểu rảo bước đi tới, Triệu Hâm đẩy cửa ra.
Cô bước vào trong, thấy gã đàn ông kia đang bị Cung Tân Hà dùng một miếng giẻ gì đó nhét chặt vào miệng, tay bị bẻ quặt ra sau lưng đè xuống đất. Gã đàn ông đó vẫn ra sức giãy giụa, trong miệng kêu "ư ư", vẻ mặt đầy căm hận.
"Nằm im cho tao!" Cung Tân Hà dùng sức ấn mạnh xuống, quát một câu.
"Chị dâu, giờ xử lý thế nào ạ?" Triệu Hâm hạ giọng nói: "Tên này cứ gào thét bảo chị dâu của Chử Lượng là đối tượng của hắn, nói Chử Lượng là kẻ vô liêm sỉ cướp mất đối tượng của hắn. Bọn em không còn cách nào khác mới phải bịt miệng hắn lại."
"Xử lý? Cần gì phải xử lý thế nào?" Khương Tiểu nhếch mép, nói: "Mấy người không muốn ăn cơm, không muốn uống rượu mừng nữa à?"
"Ơ?"
"Đi uống rượu mừng trước đi, đợi khi khách khứa tan hết rồi tính tiếp."
Nếu bọn họ đều ở đây, bàn tiệc bên kia sẽ thiếu người, trông cũng không hay lắm.
Hơn nữa, nếu có ai để ý thấy bọn họ mãi không quay lại, lại tưởng có chuyện gì lớn thì sao.
"Vậy em đi tìm sợi dây thừng đã." Triệu Hâm nói rồi định đi ra ngoài.
Khương Tiểu nói: "Không cần phiền phức vậy đâu."
Cô đi về phía gã đàn ông kia, nâng chân đá hai cái vào người hắn. Toàn thân gã đàn ông đó chấn động, lập tức cảm thấy cả người chua nhức, tê liệt, ngã quỵ xuống đất.
"Cung Tân Hà, buông hắn ra đi." Khương Tiểu nói: "Đi thôi, khóa cửa lại."
Cô bước về phía cửa, lại quay đầu nói: "Tốt nhất là anh cứ ngoan ngoãn nằm đó, lát nữa có đầy cơ hội cho anh nói chuyện. Nhưng nếu anh còn nghĩ đến chuyện quấy rối hôn lễ, cẩn thận tôi không khách khí với anh đâu."
Gã đàn ông nhìn cô với vẻ sợ hãi.
Vừa rồi Khương Tiểu chỉ đá hai cái mà đã khiến toàn thân hắn tê dại, điều này làm hắn cảm thấy vô cùng kinh hãi.
Trông một cô gái xinh đẹp như vậy, thế mà lại là người khó chọc nhất.
Hắn nằm liệt trên đất, không dám phản kháng chút nào nữa, đến cả tiếng "ư ư" cũng không dám phát ra.
Bọn họ bước ra ngoài, đóng cửa lại rồi trở về bàn tiệc.
Triệu Hâm đi về phía Chử Lượng, dùng âm lượng vừa đủ để Chử Lượng nghe thấy: "Tên đó đúng là bị hâm rồi, vừa kéo ra ngoài, hắn lại định chạy đi kéo mấy cô gái trên đường, cũng gào thét không cho gả cho người khác."
Các vị khách nghe vậy liền thực sự cho rằng tên đó bị thần kinh, bàn tán vài câu rồi cũng vứt chuyện đó ra sau đầu.
Không khí rất nhanh đã trở nên sôi nổi trở lại.
Chử Lượng và vợ cũng bị chuốc không ít rượu, mặt cả hai đều đỏ ửng, trong mắt đều ánh lên niềm hạnh phúc, nhìn qua trông đúng là có chút tướng phu thê.
"Tiểu Tiểu, không sao chứ?" Cát Lục Đào hạ thấp giọng hỏi.
Vừa rồi bà suýt chút nữa là sợ hết hồn.
"Không sao ạ, lát nữa nói sau." Khương Tiểu nói.
Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào nhìn nhau, đều thấy hơi lo lắng.