Nếu cậu ta đẩy Khương Tiểu vào vòng nguy hiểm, đợi Đoàn trưởng trở về, chắc chắn sẽ lột da cậu ta mất.
Thế nhưng, nhỡ đâu Mạnh Tích Niên thật sự gặp chuyện gì đó đang cần được cứu viện thì sao?
Đới Cương vô cùng sốt ruột, nhưng cũng không thể rời bỏ Quân Vị Trì.
Càng xuất hiện ngoài ý muốn, anh lại càng phải ở bên cạnh Quân Vị Trì để bảo vệ cô.
Khương Tiểu chạy tới quầy lễ tân khách sạn, hỏi nhân viên xem có thấy Mạnh Tích Niên ra ngoài hay không. Kết quả là thật sự có một nhân viên chú ý thấy anh đã rời đi.
"Một người đàn ông nước Z, đàn ông trẻ tuổi, phải không? Rất cao."
"Đúng vậy, anh có thấy anh ấy rời đi không?" Khương Tiểu hỏi.
"Có, vì ngoại hình của cậu ta rất nổi bật nên tôi đã nhìn thêm vài lần, nhớ rất rõ ràng, đó là lúc hai giờ rưỡi chiều."
"Anh ấy đi ra ngoài một mình sao?" Khương Tiểu suy nghĩ, hai giờ rưỡi, vậy tức là anh ấy vừa về khách sạn không lâu đã đi ra ngoài? "Xin hỏi anh có để ý đến vẻ mặt và tốc độ đi bộ của anh ấy không, là bình tĩnh hay là rất vội vã rời đi?"
Người nhân viên đó suy nghĩ một lát, có chút không chắc chắn, "Giống như là rất kinh ngạc?"
"À?"
Kinh ngạc?
Điều này có nghĩa là gì?
"Đúng vậy, cảm giác như đã nhìn thấy một thứ gì đó hoặc một người nào đó khiến anh ta rất kinh ngạc. À đúng rồi, tôi nhớ lúc đó đi phía trước anh ta là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, vị khách mà cô hỏi đây, hình như chính là đang đi theo người đó."
"Vậy anh có biết sau khi họ ra khỏi cửa thì đi về hướng nào không?"
Mạnh Tích Niên đã nhìn thấy người quen?
Hơn nữa, còn là người quen không thể chào hỏi được?
Nếu không thì tại sao phải đi theo ra ngoài chứ?
Người nhân viên kia chỉ tay về một hướng, nói: "Tôi chỉ thấy sau khi họ ra khỏi khách sạn thì đi về phía bên trái, nhưng tôi không hề đi theo ra xem đâu nhé, họ đi về đâu thì tôi không biết."
"Cảm ơn."
Khương Tiểu lập tức chạy ra ngoài.
Bây giờ đã là khoảng bảy giờ rồi, có nghĩa là, Mạnh Tích Niên rời đi thực ra đã được vài tiếng đồng hồ.
Nếu anh ấy đã rời khách sạn đi rất xa, thì cô biết tìm thế nào đây?
Thế nhưng, có một điểm khiến cô hơi an tâm là trên người Mạnh Tích Niên có mang theo tấm bùa bình an do cô vẽ, nếu anh ấy thật sự gặp nguy hiểm, cô sẽ có cảm ứng.
Hiện tại cô hoàn toàn không có cảm ứng gì, điều đó chứng tỏ anh tạm thời vẫn bình an vô sự.
Thế nhưng, một người vốn có tinh thần trách nhiệm rất cao, lại không nói không rằng bỏ đi mấy tiếng đồng hồ không quay lại, như vậy cũng là không bình thường.
Nếu cô không thể tìm thấy anh, lòng cô cũng khó mà an định được.
Bên trái khách sạn là một bãi cỏ vườn tược rộng lớn, trống trải không có vật che chắn.
Cho nên cũng chẳng có tường bao hay gì cả, càng không có chỗ nào để ẩn nấp.
Xuyên qua bãi cỏ vườn tược rộng lớn này là một con đường lớn thênh thang, đối diện con đường lớn có một dãy cửa hàng.
Nếu họ đã đi về hướng này, thì chỉ có khả năng là xuyên qua bãi cỏ vườn tược này rồi mới đi tiếp, cần phải qua đó hỏi thăm thôi.
Khương Tiểu chạy về phía bên đó.
Buổi đêm rất lạnh, rất lạnh rất lạnh.
Cho nên bên ngoài hoàn toàn không có ai.
Nhưng đối diện đường lớn có ba cửa hàng vẫn còn sáng đèn.
Một tiệm cà phê, một tiệm gà rán, một quán rượu nhỏ.
Có lẽ cũng là để thuận tiện cho khách lưu trú tại khách sạn có nơi tiêu khiển thời gian, ngoài ba cửa hàng này ra, không còn cửa hàng nào khác mở cửa cả.
Gió rít gào thổi qua, bầu trời đột nhiên lất phất những bông tuyết trắng muốt.
Khương Tiểu khựng lại, ngước đầu nhìn bầu trời.
Vậy mà tuyết đã rơi rồi.
Cô cực kỳ ít có cơ hội nhìn thấy tuyết, Kinh Thành vốn dĩ có tuyết rơi, bây giờ có lẽ cũng đang rơi, nhưng cô vẫn chưa từng trải qua mùa đông khắc nghiệt ở Kinh Thành.
Ban đầu chỉ là vài bông tuyết, chẳng bao lâu sau, trước mắt đã là đầy trời hoa tuyết đang nhảy múa.