Một cô gái nhỏ tới tham gia thi đấu thế mà lại được trang bị cả trợ lý riêng.
“Quả nhiên lợi hại.”
Mạnh Tích Niên nhướng mày: “Vậy là nam à? Bao nhiêu tuổi? Trợ lý riêng, nghĩa là phải đi theo em cả ngày sao? Nghĩa là em thà đi ăn sáng với cậu ta còn hơn là ăn với anh?”
Khương Tiểu nghe giọng điệu có phần như oán phụ khuê phòng của anh, không nhịn được mà bật cười.
“Chẳng phải anh còn có nhiệm vụ của mình sao? Cho nên, chúng ta cứ bận việc của mình đi.”
Như vậy chẳng phải là hợp lý nhất sao?
Họ có thể ở bên nhau, cũng có thể tập trung lo tốt việc riêng, vẹn cả đôi đường.
Đâu thể cứ dính lấy nhau mãi được.
Mạnh Tích Niên nói: “Anh phải đi xem thằng nhóc đó như thế nào đã.”
Khương Tiểu lại cười rộ lên.
Suy nghĩ một lát, cô lại nhìn anh đầy nghi hoặc, nói: “Nhưng em thấy có một việc hơi kỳ lạ.”
“Chuyện gì?”
“Đêm qua lúc Quân Vị Trì đến tìm anh, quả thật là cảm thấy cô ta có chút ý tứ với anh…” Cô thấy Mạnh Tích Niên nhíu mày định phản bác liền lập tức xua tay ra hiệu anh nghe mình nói hết đã.
“Anh đừng có phủ nhận. Nếu không có hứng thú với một người đàn ông, tại sao lúc sắp sang canh hai rồi mà còn mang đồ đến ăn cùng anh? Loại phụ nữ như Quân Vị Trì, có tài có mạo, trông cũng có vẻ có tiền, cô ta không giống loại phụ nữ sẽ chạy theo đàn ông, ngược lại, cô ta phải là kiểu được rất nhiều đàn ông theo đuổi mới đúng.”
“Cho nên, cô ta đã chủ động tìm tới tận cửa, chẳng phải là có ý với anh sao? Thế nhưng, tối qua từ cuộc đối thoại giữa cô ta và John, lại thấy cô ta vẫn còn tình cảm với John đó.”
Rốt cuộc là sao?
Lẽ nào Quân Vị Trì còn muốn bắt cá hai tay? Hay là cô ta quá thực tế, biết mình sắp về nước, chuyện tình xuyên quốc gia không có tương lai, cho nên dù có tình cảm với John, cô ta vẫn định đổi đối tượng?
Nhưng cô nhìn Quân Vị Trì, cũng không thấy cô ta là người lăng nhăng như vậy.
“Được rồi, quản người ta nhiều làm gì? Lát nữa anh phải đi thay ca cho Đới Cương, thật sự không có thời gian ăn sáng với em đâu.” Mạnh Tích Niên kéo cô đứng dậy, tự tay cầm quần áo thay cho cô. “Đưa tay.”
“Vậy anh đi tìm thầy Lưu đi.”
Khương Tiểu mặc kệ anh chăm sóc mình như trẻ con, cười nhìn anh: “Còn có trợ lý Phong nữa, không ghen nữa à?”
“Anh tự tin là không có người đàn ông nào tốt hơn, phù hợp với Khương Tiểu Tiểu em hơn anh.” Mạnh Tích Niên giúp cô kéo áo cho ngay ngắn, nắm lấy tay cô đặt lên tim mình, “Cũng không ai yêu em hơn anh, cô gái nhỏ nhà anh đâu phải là kẻ ngốc, sao có thể bị mấy tên ngu ngốc khác mê hoặc chứ?”
“Phì.”
Người đàn ông này đúng thật là rất tự luyến.
Nếu cô yêu người khác thì thành kẻ ngốc sao?
“Đúng đúng đúng, Mạnh đoàn trưởng anh là người đàn ông đẹp trai, lợi hại nhất thế gian, không ai sánh bằng.”
“Tất nhiên.”
Mạnh Tích Niên nâng mặt cô, hôn nhẹ lên môi cô rồi nói: “Đi đi, hôm nay có thể anh sẽ theo Quân Vị Trì đến phòng thí nghiệm của cô ta, nếu cô ta muốn đi nơi khác, anh cũng phải đi theo, cho nên tối hãy qua đây, tự mình ở bên ngoài phải cẩn thận một chút.”
“Được.”
Khương Tiểu mở cửa, thấy bên ngoài không có ai liền lập tức lách người ra ngoài, chạy thật nhanh.
Vốn dĩ cô tưởng mình dậy đã sớm rồi, kết quả không ngờ tới vừa đi đến gần phòng mình, đã thấy Phong Phỉ đang đút hai tay vào túi áo khoác, đứng ngay trước cửa phòng cô.