"Tại sao?"
Khương Tiểu nhướng mày, nói: "Con nghĩ bố con tự biết chừng mực. Nếu đó là người ông ấy thực sự yêu, thì không cần con khuyên, tự ông ấy cũng sẽ kết hôn với người ta. Còn nếu phải đợi con khuyên mới chịu, thì chứng tỏ trong lòng ông ấy cũng không quá thích người phụ nữ đó."
Khương Tiểu nói xong liền đứng dậy: "Cô, nếu bố con không có ở đây, vậy con về trước đây, thầy giáo vẫn còn giao bài tập, con phải về vẽ tranh."
Cô đã phần nào hiểu ý của Giang Ánh Quỳnh rồi.
Giang Ánh Quỳnh không biết cô đã nghe Trần Bảo Tham kể về chuyện của Lư Song Song, nên cứ mãi thăm dò cô.
Xem ra, Giang Ánh Quỳnh thật sự rất coi trọng người tên Lư Song Song đó.
Khương Tiểu đối với Lư Song Song cũng có chút tò mò.
Đó là một người phụ nữ như thế nào mà có thể chờ đợi một người đàn ông suốt hai mươi năm? Trong điều kiện khi mà tung tích của anh ta không rõ, ai cũng cho rằng khả năng tìm thấy là rất thấp?
Thế nhưng, chừng nào A Lục chưa chủ động nói với cô về Lư Song Song, Khương Tiểu chắc chắn sẽ không chủ động đi tìm hiểu về người đó.
"Tiểu Tiểu, tối cùng ăn cơm đi, đã nói với bố cháu rồi."
Giang Ánh Quỳnh thấy Khương Tiểu không muốn bàn tiếp vấn đề này, nên cũng không nói thêm nữa.
"Thôi ạ, nếu bố con ăn cùng mọi người, thì con đi tìm bạn. Con cũng cần có không gian riêng của mình chứ, cô nói có đúng không?"
Cô nói rồi thè lưỡi, chạy vèo ra ngoài.
Giang Ánh Quỳnh cũng không tức giận, chỉ cười lắc đầu.
Người trẻ tuổi không thích ăn cơm cùng người lớn xem ra cũng là chuyện bình thường.
Khương Tiểu rời khỏi bệnh viện, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Vừa định bước ra cổng bệnh viện, đột nhiên cô nhìn thấy một người trông khá quen mắt đang nắm lấy cánh tay của một người phụ nữ, hai người dường như đang tranh cãi.
Vì họ đang đứng ngay trên con đường cô phải đi qua, Khương Tiểu liền nhìn kỹ lại.
Đỗ Cẩm Nhược.
Còn người đàn ông đang nắm tay Đỗ Cẩm Nhược kia, chính là Cao Vĩ.
Khương Tiểu nhất thời cảm thấy hơi cạn lời.
Đã lâu lắm rồi cô không gặp hai người này, sao bây giờ lại chạm mặt?
Hơn nữa, Cao Vĩ đúng là kẻ si tình, theo đuổi Đỗ Cẩm Nhược bao nhiêu năm nay, mà bây giờ vẫn còn đang dây dưa.
Nói đi cũng phải nói lại, Khương Tiểu cũng không hiểu rốt cuộc Đỗ Cẩm Nhược đang nghĩ gì, cũng đã lớn tuổi rồi mà còn ở đó dây dưa với những người đàn ông kiểu này.
Khương Tiểu không muốn đối đầu với họ, đang định đi đường vòng, thì Đỗ Cẩm Nhược và Cao Vĩ đã nhìn thấy cô cùng lúc.
Cao Vĩ hét lớn lên ngay lập tức.
"Này! Khương Tiểu!"
Khương Tiểu không dừng chân, tiếp tục bước đi.
Nhưng giọng Đỗ Cẩm Nhược cũng vang lên: "Khương Tiểu, đợi đã!"
Đây là muốn làm gì?
Hai người này đồng loạt có chuyện tìm cô sao?
Nhưng cho dù họ có chuyện, cô cũng không nhất thiết phải dừng lại để nghe.
Khương Tiểu không thèm ngoảnh đầu lại.
"Mẹ kiếp, cô bị cái gì thế? Gọi cô đấy!" Cao Vĩ nhanh chóng đuổi theo, chặn trước mặt cô.
Hắn liếc mắt đánh giá cô.
Nghe nói vị hôn thê nhỏ của Mạnh Tích Niên càng lớn càng xinh đẹp, xem ra đúng là vậy thật.
"Tránh ra." Khương Tiểu nhíu mày.
"Khương Tiểu, làm cái gì thế hả? Chúng ta tuy không có giao tình gì, nhưng dù sao cũng dành ra được chút thời gian để nói vài câu chứ? Tôi tìm cô có việc đấy."
"Tôi không có hứng thú nói chuyện với anh."
Khương Tiểu hơi bực mình, đây là ở trong bệnh viện quân khu, hiện tại bệnh viện này canh gác vô cùng nghiêm ngặt, nghĩa là nếu cô đánh người ở đây, rất có khả năng chưa đánh được mấy cái đã bị người ta lôi ra rồi.
Người nhà cô đều đang ở trong bệnh viện này, cô không muốn mất mặt.
"Không cần có hứng thú đâu." Cao Vĩ nhún vai, rồi nhìn về phía Đỗ Cẩm Nhược, "Tiểu Nhược, mau lại đây đi, em muốn kiểu gì, nói với Khương Tiểu xem nào."