Với thực lực của anh, phát súng này anh không nên trúng, cũng sẽ không trúng.
Thế mà anh lại trúng đạn.
Vốn dĩ phát súng đó sắp bắn trúng tim anh, lá bùa bình an đeo trên cổ anh trong khoảnh khắc như bật ra một tấm kính chống đạn tàng hình, viên đạn sau khi va phải tấm kính tàng hình đó liền bị triệt tiêu toàn bộ lực đạo, rơi xuống đất ngay trước ngực anh.
Bởi vì là đêm tuyết, cảnh tượng đó cũng không có ai nhìn rõ.
Thực ra cho dù có nhìn thấy, cũng không thấy được bức tường năng lượng tựa như tấm kính chống đạn tàng hình mà lá bùa bình an kia bật ra.
Dù sao thì cuối cùng viên đạn cũng rơi xuống đất, nhưng Mạnh Tích Niên vốn luôn cẩn trọng, vẫn nhanh chóng nhặt viên đạn rơi trên đất lên, lúc này mới nhanh chóng chạy đi.
Phía bên kia đuổi theo lại có ít nhất hơn mười lăm người.
Điều này khiến Mạnh Tích Niên cũng vô cùng kinh ngạc.
Ở bên này thế lực của bọn chúng đã lớn đến mức này rồi sao?
Anh tới đây, trên người không mang súng, hơn nữa lại chỉ có một mình, nếu không có tay súng thần bí vượt ngoài nhận thức của anh kia thì cảm thấy vẫn có thể đối phó, vẫn có thể đánh một trận, nhưng tay súng đó đang ẩn nấp trong bóng tối, anh vẫn có vài phần kiêng dè.
Trong lúc chưa thể tra rõ vị trí của người đó, tạm thời anh không thể hành động thiếu suy nghĩ.
Mạnh Tích Niên ẩn nấp giữa các tấm ván, trong đêm đông mưa bay, mồ hôi vẫn không ngừng túa ra.
Đến khi anh nhận ra có điểm không ổn, tầm nhìn đã dần trở nên mơ hồ, trước mắt như đang chao đảo.
Không ổn...
Mạnh Tích Niên giật mình, đột nhiên nhớ lại lúc trước khi vào quán rượu đó, sau đó đi theo người đàn ông kia vào trong, đi ngang qua một chỗ ngồi, trên chỗ ngồi đó có mấy người đang phì phèo nhả khói, trong đó có một người dường như khiêu khích lại dường như vô tình phả một ngụm khói vào trước mặt anh.
Lúc đó anh đã có cảnh giác mà nín thở một lúc, nhưng không ngờ rằng căn bản vẫn trúng chiêu.
Anh thở hắt ra, cố sức lắc mạnh đầu, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng.
Lúc này, một loạt tiếng bước chân truyền đến, có người lớn tiếng gọi: "Bên này! Tìm kỹ vào, không được để thằng nhóc đó trốn thoát!"
Mạnh Tích Niên nghe tiếng này đã ở rất gần mình, trong lòng biết nơi này không thể nán lại lâu, liền muốn chui ra từ kẽ hở giữa các tấm ván.
Nhưng tầm nhìn của anh càng ngày càng mơ hồ, đầu cũng càng ngày càng nặng.
Ngay khi anh vừa chui ra, cúi đầu nhìn xuống thì thấy một đôi chân lọt vào tầm mắt.
Một đôi bốt da mũi to màu đen.
Dẫm lên mặt tuyết đã hơi dày, dưới nền tuyết trắng xóa càng làm nổi bật vẻ lạnh lùng vô cùng.
Mạnh Tích Niên từ từ ngẩng đầu lên, một đôi chân rất dài mặc quần bảo hộ lao động, ngang eo thắt một chiếc dây lưng có đầu hổ, vòng eo thon gọn, áo bông không cài cúc, bên trong là chiếc áo len màu đen, nhìn lên nữa, lại là họng súng đen ngòm.
Sau đó cảnh tượng này lại chao đảo như bị kẹt băng, hình ảnh trở nên nhòe đi.
Mạnh Tích Niên một tay ấn lên thái dương, không thể nhìn rõ nữa.
Nhưng, trong đầu anh lại đột nhiên hiện lên một cảnh tượng khác.
Cũng là thời tiết lạnh giá như thế này, cũng là đêm tối, đằng xa có ánh đèn, gần đây tối tăm, anh bị thương ngã bên một chân tường, có một người đang từng bước tiến lại gần anh, cũng là một đôi bốt đen như vậy, cũng là dáng người cao gầy như vậy, cũng là chiếc áo len đen, họng súng đen ngòm.
Họng súng đó từ từ chĩa vào anh, giống hệt như lúc này.
Anh cảm nhận rõ ràng cái chết đang cận kề.
Mạnh Tích Niên lại lắc lắc đầu.
Càng ngày càng choáng váng.
"Ngươi, là ai?"
Trong cơn mê man, anh vẫn cảm nhận được, người đàn ông này đối với anh có một vai trò vô cùng quan trọng.