Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 10850 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1868
Tôi Là Của Em

❊ ❊ ❊

Thực sự có cảm giác không muốn buông tay, chỉ muốn cứ mãi ôm cô vào lòng như thế này.

Trước khi gặp Khương Tiểu, Mạnh Tích Niên thực sự không dám tưởng tượng bản thân mình sẽ trở thành một người đàn ông dính người đến thế, hơn nữa còn coi một người phụ nữ như châu như báu, hận không thể giấu cô vào túi áo sát người mình, một giây cũng không buông rời.

Nhưng hiện tại, loại cảm giác này anh lại cực kỳ thích.

Yêu một người như vậy khiến lòng anh cảm thấy vô cùng sung túc, vô cùng ấm áp.

"Anh ở lại một mình ở đây, em nỡ lòng sao?"

Không chỉ dính người, anh vậy mà còn làm nũng với cô.

Cọ cọ vào mặt cô, quấn lấy cô.

Khương Tiểu bị anh cọ đến mức lòng mềm nhũn, miệng lại nói: "Chẳng phải anh có Quân Vị Trì ở cùng sao?" Cô khựng lại một chút, nhớ tới dáng vẻ của Quân Vị Trì, lại nói: "Quân Vị Trì quả nhiên trông rất xinh đẹp nha."

"Ở bên cạnh anh mà em cứ nhắc mãi đến người phụ nữ không liên quan khác là sao?" Tay Mạnh Tích Niên lại chui vào vạt áo cô, "Còn nói mấy lời này nữa, anh muốn làm thêm lần nữa đấy..."

"Lưu manh!"

Khương Tiểu vội vàng kéo tay anh ra.

Nếu cứ để anh dây dưa thêm nữa, thì thật sự là bắt thầy phải đợi rất lâu rồi.

"Anh đã ăn gì chưa?"

"Chưa."

"Vậy hay là thế này, em ra ngoài ăn với thầy xong sẽ mua đồ mang về cho anh ăn? Lúc đó Đới Cương và mấy người họ chắc là đến thay ca rồi nhỉ?"

Mạnh Tích Niên tuy không nỡ, nhưng anh cũng chỉ dính người một chút thôi, không thể nào thực sự giữ cô lại để bỏ bê Lưu Quốc Anh được.

"Được."

Anh buông cô ra, giúp cô vén những lọn tóc mai, nói: "Một mình dám ra ngoài không? Ở bên ngoài phải cẩn thận một chút."

"Có gì mà không dám chứ, em đâu phải đồ nhát gan."

"Ừ, em gan lớn lắm," Mạnh Tích Niên cưng chiều véo mũi cô, nói: "Ra khỏi khách sạn thì đi về phía bên phải, đi khoảng ba trăm mét rồi rẽ trái, năm trăm mét sau sẽ có rất nhiều nhà hàng, bên đó còn có mấy món ăn vặt của quốc gia chúng ta nữa."

"Xem ra anh đã thuộc đường hết rồi nhỉ."

"Ừ, đợi khi nào có thời gian anh lại dẫn em đi dạo."

"Được thôi. Vậy em đi trước đây." Khương Tiểu đi về phía cửa, đột nhiên quay đầu lại, nói: "Chú ý một chút đấy."

Mạnh Tích Niên mỉm cười.

"Đi đi, em cứ yên tâm một trăm phần trăm đi, anh đối với những người phụ nữ khác thật sự không có một chút hứng thú nào cả, trái tim của anh và cái thân thể cường tráng này của anh, đều là của một mình em, em là người đầu tiên, cũng là người cuối cùng."

Cái thân thể cường tráng của anh cũng là của cô...

Cô là người đầu tiên, cũng là người cuối cùng của thân thể anh...

Lời này nói ra, sao nghe cứ thấy ám muội thế nào ấy.

Khương Tiểu gần như chạy trốn khỏi phòng của Mạnh Tích Niên.

Đến chỗ Lưu Quốc Anh gõ cửa phòng ông, Lưu Quốc Anh liếc nhìn cô một cái: "Thời tiết lạnh thế này, sao mặt con đỏ thế?"

Bây giờ mặt vẫn còn đỏ sao?

Khương Tiểu lập tức che mặt mình lại.

Vẫn còn đang nóng hổi, xem ra mặt vẫn còn đỏ là chuyện rất có khả năng.

"Không có, vừa rồi uống nước sôi, nóng quá ạ."

Khương Tiểu có chút chột dạ nói.

Uống nước sôi nóng quá mà cũng bị đỏ mặt sao?

Lưu Quốc Anh tuy thấy lạ, nhưng lại nghĩ khả năng này có lẽ cũng có thể xảy ra, nên không truy cứu vấn đề này nữa, trực tiếp hỏi: "Bây giờ chúng ta đi đâu ăn?"

"Ra ngoài đi dạo rồi tìm ạ, dù sao thầy đi theo con, con sẽ không làm lạc mất thầy, cũng sẽ không bán thầy đi đâu mà."

Lưu Quốc Anh gõ lên đầu cô một cái.

"Con còn dám bán thầy sao?"

Lời như vậy mà cũng nói ra được.

Khương Tiểu và Lưu Quốc Anh vừa đi vừa trò chuyện, sau khi ra khỏi cửa chính khách sạn thì nghe theo lời Mạnh Tích Niên đi về phía bên phải.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1930
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.